Dòng mực cũ - Phần 49

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
31
lượt xem
3
download

Dòng mực cũ - Phần 49

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Rồi Duyên quay gót , lầm lũi đi giữa hai rặng tre sương còn đọng lóng lánh . Hơn một tuần sau , đúng như Quảng dự kiến , lý Bân đưa hai mật thám đến lục soát nhà ông Lương . Lúc ấy là khoảng 6 giờ chiều , bà Lương đang dọn cơm ra hè trong nỗi buồn vời vợi vì nhà bây giờ trống vắng quá . Bà vừa ngồi xuống , mở nắp nồi cá kho thì nghe tiếng xôn xao ngoài ngõ , bà giật mình nhìn ra rồi hoảng hốt quay đầu vào ,...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 49

  1. Phần 49 Rồi Duyên quay gót , lầm lũi đi giữa hai rặng tre sương còn đọng lóng lánh . Hơn một tuần sau , đúng như Quảng dự kiến , lý Bân đưa hai mật thám đến lục soát nhà ông Lương . Lúc ấy là khoảng 6 giờ chiều , bà Lương đang dọn cơm ra hè trong nỗi buồn vời vợi vì nhà bây giờ trống vắng quá . Bà vừa ngồi xuống , mở nắp nồi cá kho thì nghe tiếng xôn xao ngoài ngõ , bà giật mình nhìn ra rồi hoảng hốt quay đầu vào , run run gọi ông : - Ông ơi ! Ông lý dẫn người đến kia kìa ! Vừa nói , bà vừa đậy nắp nồi lại rồi bưng luôn cả mâm cơm chạy xuống bếp . Bà lo lắng tự hỏi : - Không nhẽ Duyên mới đi có mấy hôm đã bị bắt ? Lý trưởng chống ba-toong dẫn đầu , theo sau là trương tuần rồi đến hai gã thanh niên mặc Âu phục , đứa nào mặt mũi trông cũng dữ dằn và kỳ bí . Ông Lương đã đoán trước sẽ có ngày hôm nay , nên ông bình tỉnh ra chờ ngoài hiên . Lý trưởng hầm hầm tiến đến . Ông Lương chưa kịp mở miệng chào thì lý trưởng đã mắng : - Ông nuôi một lũ con làm giặc ! Cái Duyên đâu ? Lôi cổ nó ra đây ! Tưởng là con nhà gia giáo , hóa ra đi làm loạn ! Chuyến này tôi trừng trị thẳng tay , không nể nang gì nữa ! Ông Lương tức lắm vì bị lý trưởng nói nặng lời , nhưng ông ở thế kẹt vì con gái ông “làm loạn” thật ! Ông từ tốn hỏi lại : - Ông lý bảo sao ? Lý trưởng càng quát lớn : - Ông im đi ! Rồi ông sẽ biết ! Dứt lời , lý trưởng hùng hổ bước vào nhà , cùng tóan mật thám bung ra lục xét . Bà Lương khép nép đứng nhìn theo . Bao nhiêu năm nay ở làng này , hình như bà chưa bao giờ thấy lý Bân có vẻ tức giận như vậy ! Lý Bân tức là phải ! Cách đây hai hôm , ông đang thưởng thức bửa rượu lậu bên mâm thịt chó béo ngậy ở nhà ông phó lý , có cả chánh tổng , phó tổng , chưởng bạ , thư ký , chánh hội , phó hội , nói chung là đủ mặt quan viên chức sắt trong làng , thì có lệnh quan Huyện đòi lên hầu việc khẩn cấp . Theo kinh nghiệm ngàn đời để lại thì hễ quan gọi là điềm dữ nhiều lành ít ! Từ phút ấy , lý Bân ăn mất ngon . Bửa tiệc nhìn ông thông cảm . Không khí trầm hẳn xuống . Tháng này không phải mùa thuế thân , cũng chằng phải mùa nước lũ phải phòng chống vỡ đê . Thế thì quan trên gọi làm gì ? Ông
  2. lật đật chan húp cho xong bữa rồi chạy về , chuẩn bị quà cáp và tiền mặt để nếu chẳng may quan gợi ý thì nộp ngay theo thủ tục bỏ của chạy lấy người ! Sáng hôm sau , lý Bân cắp ô đi từ lúc gà chưa gáy tiếng thứ nhất . Lên đến nơi thì vừa tan chầu , quan lui vào nghỉ trưa . Lý Bân lóng ngóng ngồi chờ trước công đường , không dám ra phố , mặc dù bụng đói mỗi lúc một sôi lên vì đói . Nhìn quanh , thấy cả năm bảy ông khăn đống áo dài giống hệt mình , mặt mũi ai cũng ưu tư thở vắn than dài , lâu lâu liếc về phía ông bằng ánh mắt lo âu , ông biết ngay đó là mấy ông lý ông tổng ở mấy làng khác cũng được quan gọi lên ban lệnh . Điều này làm ông an tâm hơn chút vì chắc là có chỉ thị chung cho cả huyện . Hơn hai giờ chiều , lính hầu mới ho lên một tiếng rồi vén mành cửa để quan huyện từ bên trong khệnh khạng bước ra . Quan mới ngòai ba mươi nhưng nom bề thế như người ngũ tuần đang độ phát tướng , nhất là khuôn mặt tròn quay càng ngày càng béo ra , khiến cho cái mồm nhỏ hẳn lại . Vừa nhác thấy bóng quan , lập tức các ông lý ông tổng đều nhất loạt đứng bật dậy , cúi rạp xuống và chấp tay vái : - Lạy quan lớn ạ ! Bẩm cụ lớn ạ ! Quan không thèm nhếch mép . Mặt lúc nào cũng nghiêm và buồn bởi theo truyền thống của chế độ phong kịến là hễ làm quan lớn thì không được cười , vì cười sẽ làm giảm đi cái uy tín của bậc dân chi phụ mẫu ! Quan đủng đỉnh ngồi xuống , lính hầu cầm quạt phe phẩy phía sau . Chả biết quan đọc giấy tờ gì mà cả mười phút sau mới ngẩng lên hỏi : - Lý trưởng Hải Ninh có đây không ? Dĩ nhiên qua đả thấy ông ngay từ lúc bước ra công đường , nhưng vẩn hỏi một câu cho oai . Lý Bân đứng dậy , tiến lên vài bước , chấp tay vái mấy cái và đáp : - Bẩm có ạ ! Bẩm quan lớn ! Con lên chầu quan từ sáng sớm đấy ! Quan khẻ nhướng mắt nhìn và chẳng cần bịết người đối diện mình bao nhiêu tuổi , hễ cứ cấp dưới là quan đều gọi bằng “mày” cho thân mật , cũng giống như bản thân quan , hễ gặp cấp trên như tuần phủ hay thống sứ thì lại đến lượt quan cúi rạp người và xưng con ! Mặt quan đang lạnh như tiền , bổng nổi giận bất ngờ , đập bàn quát : - Làng mày dạo này chứa chấp cộng sản , phải không ? Lý Bân tái mét , run lập cập đáp : - Bẩm quan lớn đèn giời soi xét … Quan không thèm nghe , cầm xấp giấy lên rồi ném mạnh xuống bàn :
  3. - Công văn trên tỉnh vừa gửi xuống . Cả ổ cộng sản hoạt động ngay trước mắt mà mày không biết ! Mày mù sao hở thằng kia ? Lý trưởng Hải Ninh không nói nên lời . Những ông chức việc của làng khác cũng xanh xám mặt mày trước cơn thịnh nộ của quan huyện . Cũng như Hải Ninh , họ đã liên tiếp nhận được chỉ thị mật từ trên xuống là phải theo dõi và phát hiện Quốc Dân Đảng cũng như Cộng sản trong địa phận của mình . Vậy mà cứ lâu lâu quan lại được tin hội kín càng ngày càng tung hoành trong huyện . Hôm nay quan cho gọi một loạt lý trưởng lên đây cũng chỉ vì việc ấy . Quan chỉ tay vào mặt lý Bân , nhưng cốt ý là ban nghiêm lệnh chung cho tất cả các chức việc có mặt tại công đường : - Mày chỉ biết lạm thu thuế thân , bòn rút của công ! Còn an ninh trật tự trong làng thì mày nhắm mắt ngơ đi , có phải không ? Tao hạn cho mày một tuần lễ mà không tìm ra chúng nó thì tao cách cổ , tịch thu bằng triện , nghe chưa ? Tất cả những ông lý ông tổng ở các làng khác đều run lên bần bật giống như lý Bân . Quan quay sang bảo thầy đề : - Thầy giắt nó xuống . Người ta chờ dưới ấy lâu rồi ! Thầy đề dạ một tiếng rồi đứng ngay dậy , ngoắc tay bảo lý Bân theo gã . Lý Bân gập người từ giã quan huyện rồi lui dần ra cửa . Ông thở phào nhẹ nhõm theo thầy đề sang bên hông công đường , ở đó có căn phòng khang trang quan dùng để tiếp khách quí trên tỉnh xuống . Buổi chầu hôm nay diễn ra nhanh chóng chưa từng thấy trong bao nhiêu năm nắm quyền ở Hải Ninh , khiến lý Bân hết sức ngạc nhiên . Bình thường , mỗi lần được lệnh lên hầu , bao giờ ông cũng bị quan hạch sách đủ điều mà lẫn trong những câu hỏi vặn vẹo rất khó trả lời của quan , thể nào cũng lộ ra cái ý đòi ông phải đút lót . Hôm nay thì khác hẳn . Quan chỉ mắng có mấy câu mà là mắng lấy lệ chứ rõ ràng chả có hậu ý gì . Khôn đòn quan , gái ngoan đòn chồng ! Quan có yêu thì quan mới mắng , trò này lý Bân đã quen lắm rồi , miễn quan không vòi vĩnh là được ! Nhưng như vậy là thế nào ? Chả nhẽ quan cho gọi ông từ Hải Ninh lên đây chỉ để gặp quan có mấy phút cho đỡ nhớ ? Ông lo lắng quay sang nói với thầy đề : - Tôi hỏi cái này không phải thầy bỏ qua cho ! Quan vừa bảo “người ta chờ ở dưới ấy lâu rồi” . Người ấy là ai thế hở thầy ? Thầy đề ghé tai lý Bân thì thầm mấy câu . Lập tức đôi mắy lý Bân trợn lên và da mặt bỗng chốc đổi sắc ! Ông đứng khựng lại một chút rồi khúm núm theo thầy đề bước vào phòng khách vãng lai của huyện đường , ở đó có một ông Tây và một thanh niên Việt Nam nước da đen xỉn đang ngồi nói chuyện với nhau , khói thuốc tỏa lên dày đặc .Đó là gã thanh tra mật thám Léon và tên tay sai đắc lực vừa từ Hà Nội xuống để điều tra thêm về tông tích của Hậu sau khi được biết Hậu là người làng Hải Ninh . Cả năm nay , Léon làm việc không ngừng tay , trở thành thứ thanh tra lưu động của Sở
  4. Liêm Phóng , đi lùng bắt những thành phần hội kín khắp nơi trên đất Bắc . Gã đã đưa vào tù hàng loạt nhân sự VNQDĐ sau cái chết của Bazin hồi tháng 2 năm 1929 . Bây giờ đến lượt khui tìm đường giây cộng sản vì bắt được cả thùng truyền đơn trong nhà Hậu . Lý Bân chưa biết Léon là ai , nhưng hễ cứ thấy Tây là cúi đầu chào kính cẩn . Thầy đề vốn có thiện cảm với lý Bân vì lần nào có việc lên hầu quan , lý Bân cũng không quên quà cáp cho thầy , nên thầy dịu dàng bảo : - Ông lý vào gặp quan thanh tra đi ! Tôi lên hầu quan lớn ! Léon dụi điếu thuốc , ngoắc lý Bân lại , mở cuốn sổ nhỏ ghi chép li ti bằng tiếng Tây lẫn tiếng Việt , rồi bằng tiếng Việt khá thành thạo , gã hỏi : - Mày có biết Vũ Thị Hậu là con cái nhà ai ở làng mày không ? Lý trưởng giật mình đáp : - Bẩm biết ạ ! Nó là con ông giáo Lương . Nhưng bẩm quan lớn , nó chết lâu rồi ạ ! Nó tự tử chết đến hơn nữa năm nay rồi ạ ! Thằng Tây toan vả vào mặt ông nhưng kìm lại được vì biết lý trưởng cũng là người tận tâm phục vụ cho nhà nước bảo hộ . Hắn văng tục một câu tiếng Tây rồi gay gắt bảo lý trưởng : - Tự tử cái con mẹ mày ! Sở Liêm Phóng mới bắt quả tang nó in truyền đơn và cờ búa liềm ! Nó hoạt động cho cộng sản , mày nghe chửa ? Gã tay sai Việt Nam chen vào : - In cả đống truyền đơn với cờ búa liềm ngay tại nhà nó tại Hà Nội ! Lý Bân choáng váng quay cuồng , ngơ ngác hỏi : - Thật ư ? Cái Hậu nó còn sống ư ? Rồi ông run run hỏi : - Bẩm quan bảo sao ạ ? Vũ Thị Hậu còn sống à ? Lẽ nào lại như thế được ! Lén nhìn ông khinh bỉ : - Mắt mày mù , nên mày mới tưởng là nó chết ! Nó in truyền đơn cộng sản , bị bắt quả tang ! Bây giờ nó đang bị nhốt ở sở Liêm Phóng ! Lý Bân còn đang lúng túng thì Léon tiếp : - Nó khai nó hoạt động ở Hải Ninh lâu rồi mà mày không biết ? Tao sẽ bảo quan
  5. huyện cách chức mày vì tắc trách ! Lý Bân sững sờ vừa lo vừa giận . Ông giận chính ông vì không ngờ mình bị lừa . Ông nhớ lại cái lớp dạy đan may và quốc ngữ ở nhà Hậu mà đáng lẽ ông phải để tâm theo dõi ngay từ khi mới khai trương . Hóa ra ông quá ngây ngô ! Giờ này ông hối hận thì đã muộn mà nhất là ông không dám khai ra cái lớp ấy vì càng tiết lộ , ông càng bị khiển trách là lơ là nhiệm vụ . Ông lập cập thưa : - Bẩm quan ! Chắc nó mới bị đứa nào dụ dỗ chớ làng con xưa nay làm gì có cộng sản . Đến Quốc Dân Đảng còn chả có , cộng sản lọt vào làng con thế nào được ! Léon nhìn lý Bân bằng ánh mắt khinh bỉ . Với những tù nhân chính trị chống chính quyền bảo hộ , León đánh đập không chút nương tay . Nhưng với những kẻ hợp tác trung thành có thể sai khiến được , chẳng hạn như lý Bân , thì dù có sơ sót vì khờ khạo , Léon vẫn sẳn sàng niệm tình tha thứ . Tuy vậy , gã không quên răng dạy nghiêm khắc : - Mày nói ngu như thế mà cũng mở mồm mà nói ! Mày bảo con Vũ Thị Hậu mới bị thằng nào dụ dỗ theo loạn đảng ! Thế thì thằng anh nó đang học trường cao đẳng , bỏ trốn theo TNCMĐCH rồi chết vì sốt rét đã mấy năm nay , mày mù hay sao mà không biết ? Lý Bân run lên bần bật vì không ngờ mật thám đã có đủ hồ sơ về gia đình Hậu . Ông không dám lên tiếng nữa , đành ngồi im nghe chửi .
Đồng bộ tài khoản