Dòng mực cũ - Phần 52

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
31
lượt xem
5
download

Dòng mực cũ - Phần 52

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hậu lặng người cúi xuống . Cô vừa trãi qua một tháng trời lãnh chịu những trận đòn tra tấn dã man nhất của mật thám , vết thương chưa lành được một phần nhỏ . Thế mà nghe tin Duyên đã ra đi , cô đã quên ngay những đớn đau của mình để chỉ ái ngại cho em gái . Biết đâu , chỉ nay mai , Duyên cũng sẽ bị bắt như Hậu ! Bị bắt khi chưa làm được việc gì cho đoàn thể . Cô lắc đầu mấy cái , cố gạt đi , không...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 52

  1. Phần 52 Hậu lặng người cúi xuống . Cô vừa trãi qua một tháng trời lãnh chịu những trận đòn tra tấn dã man nhất của mật thám , vết thương chưa lành được một phần nhỏ . Thế mà nghe tin Duyên đã ra đi , cô đã quên ngay những đớn đau của mình để chỉ ái ngại cho em gái . Biết đâu , chỉ nay mai , Duyên cũng sẽ bị bắt như Hậu ! Bị bắt khi chưa làm được việc gì cho đoàn thể . Cô lắc đầu mấy cái , cố gạt đi , không nghĩ đến chuyện xui xẽo ấy nữa . Nhân thể gã cai tù cứ nhìn hai mẹ con đăm đăm . Hậu nói bóng gió : - Con gái lớn ai cũng phải đi mẹ ạ ! Thôi , mẹ đừng có buồn ! Thư thả rồi em con cũng sẽ liên lạc về ! Dù sao , cũng còn thằng Hoàn ở bên cạnh bố mẹ ! Bà Lương bật khóc nấc lên một lúc rồi cố dằn xúc động , nâng vạt áo hỉ mũi . Bà toan kể bao nhiêu nỗi khổ ở nhà từ ngày Duyên đi . Nhưng bà không kể được vì mấy gã cai tù cứ đi tới đi lui , hoặc cố tình đứng lảng vảng bên cạnh cho đến khi hết giờ thăm nuôi . Hôm ấy là đầu tháng 11 năm 1929 . Lúc chia tay , bà Lương sụt sùi mãi mới nói được một câu - Con cố gắng giữ gìn sức khỏe . Gặp con , mẹ đứt từng khúc ruột . Nhưng dầu con cũng còn nom thấy con ! Chỉ khổ cái Duyên , chả biết rồi sẽ ra sao ! Hậu trấn an mẹ một câu vô nghĩa : - Mẹ đừng quá lo ! Em con chả sao đâu ! Tháng sau mẹ lên , nhớ mang cho con cái áo bông . Mùa này giời bắt đầu rét ! Bà Lương tay nâng vạt áo lau nước mắt : - Mẹ nhớ rồi ! Thôi , mẹ đi đây ! Bà Lương lầm lũi bước ra cổng . Vừa đi , bà vừa nhớ lại trọn vẹn hình ảnh của Duyên buổi sáng sớm hôm ấy khi bà tiễn chân con trước thềm nhà . Cũng giống như cuộc hành trình thoát ly của Hậu hơn nữa năm về trước , từ Hải Ninh , Duyên đi bộ qua cánh đồng làng , rẽ lên con đê cao rồi cứ thế mà cắm đầu rảo bước lên tỉnh . Cái tay nải bằng vải nâu đeo trên vai , làm Duyên trông giống như người đi tản cư chứ không có vẻ gì là một cô gái đi chợ . Điều này làm cô giật mình tự trách vì nhận ra mình thiếu thận trọng , nhất là mỗi khi có khách bộ hành đi ngược chiều , đăm đăm nhìn Duyên như theo dõi . Trước đây , mỗi lần lên tỉnh gặp Quảng nhận công tác , bao giờ Duyên cũng gánh đôi quang gánh , hay ít ra cũng bưng một cái thúng , đựng vài củ khoai hay bó rau để nhỡ có bị xét hỏi , người ta khỏi nghi . Hôm nay , Duyên biết mình sẽ không trở lại Hải Ninh , cho nên mới dùng cái túi vải gọn ghẽ để đựng mấy bộ quần áo và dăm ba thứ lặt vặt . Cũng may là dọc đường không gặp trở ngại gì . Lên đến tỉnh , bước trên con đường quen thuộc giữa hai bên phố xá , Duyên liếc mắt vào hiệu thuốc lào , nơi cô vẫn thường gặp Quảng , hôm nay thấy một cặp vợ chồng
  2. lạ hoắc đang đứng sau quầy . Duyên vội cắm đầu đi thẳng một quãng đường khá xa đến tiệm gạo Thịnh Ký , mới dừng lại bên kia đường trông sang . Cô đứng tần ngần một chút , lấy nón quạt mồ hôi , quan sát kỹ lưỡng rồi băng ngang con lộ hẹp , bước nhanh vào tiệm . Những thúng gạo mậu đủ các loại , đổ vun lên thành ngọn , đặt san sát bên nhau cho khách chọn lựa . Vào sâu hơn , sát bức vách ngăn buồng , bên trong là từng đống bao tải căng phồng , còn nguyên , đặt chồng lên nhau , cao gần tới trần nhà . Chủ nhân là một người đàn ông trẻ tuổi Duyên chưa từng gặp bao giờ . Anh ta mặc quần nâu , áo may ô trắng cháo lòng , đang cân gạo cho một bà khách . Duyên nhìn anh ta , khẽ gật đầu chào . Qua ánh mắt , Duyên biết anh ta cũng nhận ra đồng chí . Duyên buông tay nải , ngồi xổm xuống bên thúng nếp . Cô vụt bàn tay vào lớp nếp mới trắng tinh , bốc một nắm , rồi xòe bàn tay ra chỗ ánh sáng và nói : - Hôm nọ , ông để cho tôi mấy đấu nếp ngon quá . Vừa dẽo vừa thơm . Thành ra mẹ tôi bảo quay lại đong thêm lấy vài cân ! Chả biết cửa hàng có còn loại ấy hay không ? Anh thanh niên mồ hôi nhễ nhại đáp : - Thưa còn ạ ! Nhưng bà cảm phiền chờ tôi một tí . Tôi đang dở khách ! Duyên vui vẻ đáp : - Vâng ! Ông cứ tự nhiên ạ ! Vừa lúc ấy lại có thêm hai người khách bưng thúng vào . Duyên đứng dậy bảo : - Tôi chạy ra chợ một tí rồi tôi quay lại ! Duyên nhấc cái tay nải lên vai rồi lại hạ ngay xuống và nói : - Ông cho tôi gửi nhờ cái này ở đây , có được không ạ ? Anh thanh niên rời cái cân , tiến lại phía Duyên và nói : - Được ạ ! Bà cứ để tôi cất vào trong kia ! Rồi anh đỡ cái túi vải và cười : - Tiền bạc thì bà nhớ bọc theo đấy nhé ! Một mất mười ngờ , ngộ nhỡ có gì lại trách oan tôi ! Duyên cũng cười theo rồi bước nhanh ra cửa , thả bộ theo con phố đang tấp nập người qua lại . Bấy giờ mới là xế trưa , nắng vàng còn rực rỡ nhưng trời cuối năm không nóng lắm . Nhìn những bà cụ buôn thúng bán bưng , dăm bó rau nhỏ , một mẹt cau mới bổ hoặc vài chục bánh gai bày bên lề đường , Duyên nôn nao nhớ đến mẹ dù chỉ xa cách có mấy tiếng đồng hồ . Khác với Hậu là người chủ trương cách mạng triệt để , Duyên mang bản tính yếu mền hơn nhiều , lại tận mắt chứng kiến những tháng ngày lao đao chết đi sống lại của mẹ vì thương con , nên việc thoát ly gia đình của Duyên là
  3. cả một biến cố lớn lao đôi khi làm cô hối hận muốn chùn bước . Đã thế , giờ này lại nghe tin Hậu bị bắt , Duyên càng thấy nản hơn vì thấy rõ một người mang chí lớn như Hậu mà chưa làm được gì đã bị tóm , huống chi là Duyên ! Duyên dừng bước lại trước cửa một tiệm vải . Những cô gái quê quanh năm nâu sòng như Duyên , khi lên thành phố , luôn luôn bị những sắc mầu rực rỡ của hiệu vải lôi cuốn . Tơ , lụa , nhiễu , nhung , từng xấp đặt bên nhau , làm Duyên thấy chóa mắt và bỗng nhớ ngay đến mẹ , muốn mua tặng mẹ một cái khăn nhung mà không làm sao gửi về được . Đang thèm thuồng ngắm nghía , chợt nghe thấy tiếng ồn ào phía trước . Duyên giật mình ngẫng lên nhìn , bạn hàng buôn thúng bán mẹt nhiều người ù té chạy . Hóa ra có đội xếp , tức cảnh sát , đang đi tuần sắp tới . Đội xếp kiểm tra đường phố luôn luôn đi hai người : Một Tây và một ta . Đội xếp Tây thì mặc sắc phục oai nghiêm , đi giày da và đeo súng lục trong bao da kẹp sát hông . Đội xếp ta thì đội nón lợp vải vàng , thắt lưng da to bản , hai ống quần quấn xà cạp , đi chân đất và chỉ cầm roi chứ không có súng ! Dân chúng buôn bán hai bên lề đường chẳng cần biết mình có vi phạm luật lê hay không , hễ cứ thấy đội xếp là chạy cho chắc ăn ! Duyên bước hẳn vào trong tiệm vải , làm bộ quan sát chọn hàng . Chờ hai gã đội xếp đi qua khá xa , cô mới trở ra đường đi tiếp . Đi lang thang một lúc , Duyên quay trở lại cửa hàng Thịnh Ký . Nhìn vào , thấy không còn khách , Duyên an lòng rẽ vô . Cô lại càng mừng hơn vì ngoài anh chàng bán gạo , giờ đây lại có thêm cả Quảng đang ngồi hút thuốc lào trên cái di-van nhỏ ở góc nhà , khuất sau mấy bao gạo . Duyên vừa bước vào , bỏ nón thì Quảng gọi : - Chị Ly mới lên đấy ư ? Vào đây uống cốc nước ! Duyên ngơ ngác nhìn quanh , mấy giây sau mới sực nhớ ra cái tên mới của mình . Cô vội mĩm cười bước vào bên Quảng . Quảng bảo cô ngồi rồi nói : - Chị nhớ đấy nhé ! Từ nay dứt khoát phải quên cái tên cũ dưới Hải Ninh . Nói dại , giữa đám đông , có đứa gọi “cô Duyên ơi” , mà chị quay lại là vào tù như chơi đấy ! Từ hôm nay , chỉ nhớ bí danh thôi . Tên cha mẹ đặt là vứt hẳn ! Duyên ngượng ngùng đáp : - Vâng . Tại hôm nay là lần đầu anh gọi , thành ra tôi chưa quen . Anh thanh niên bán gạo mặc áo thung lá , mồ hôi vẫn đầm đìa từ mặt xuống đến vai , cầm cái quạt nan phe phẩy . Anh trao cho Duyên cốc nước rồi đưa mắt nhìn Quảng như nhắc nhở , Quảng nhập đề : - Giới thiệu với chị đây là anh Tửu . Lẽ ra , chị chỉ ngủ tạm ở đây tối nay thôi , rồi sáng mai đáp tàu hỏa xuôi Hà Nội sớm . Nhưng vừa có tin mới đột xuất . Mai chưa thể đi được
  4. Duyên thoáng để lộ niềm vui trong ánh mắt . Quảng nhận thấy ngay khiến ông có vẻ thất vọng về Duyên . Ông thấy rõ Duyên không hăng hái lên đường như Hậu ngày trước . Cái tin đột xuất mà ông vừa nói đến là Phó bí thư Thành Ủy Lê Tiến đã bị bắt , tất cả các đồng chí thành bộ phải phân tán mỏng mỗi người một nơi , nhất thời xa phố Hàm Long là cơ quan mà Quảng định gửi Duyên đến . Hậu bị bắt , Quảng phải bỏ hiệu thuốc lào đi nơi khác . Dĩ nhiên là Quảng tin là Hậu gan dạ . Nhưng biết đâu thực dân tra tấn nặng nề quá , cô chịu không nổi phải khai ra cái người đã đưa cô đi hoạt động là Quảng ! Cũng vậy , Lê Tiến bị bắt , cơ quan phố Hàm Long tất nhiên không dùng được . Quảng nói : - Chị cứ tạm nán lại đây đã . Chờ chỉ thị của Thành bộ . Không đi được nhưng cũng không trở về lại Hải Ninh được . Có thể mật thám đang rình chung quanh nhà chị rồi cũng chưa biết chừng . Chị quay về Hải Ninh bây giờ là vào tù ngay ! Duyên vội phân bua : - Không ! Tôi có định quay về đâu ! Đã đi còn về làm gì ! Quảng lại dặn thêm : - Tôi dặn hờ chị cái này . Cửa hiệu hàng sáo thì người ra người vào tấp nập cả ngày , chị ở đây thì chả có gì đáng ngại . Nhưng giả như có ai hỏi thì anh Tửu đây sẽ bảo với người ta chị là cháu của anh ấy , ở nhà quê ra đứng bán hàng hộ anh ấy . Cháu gọi bằng cậu . Anh Tửu là em của mẹ chị . Chị nhớ như thế kẽo trống đánh xuôi kèn thổi ngược thì nguy to . Ấy là nói phòng xa thế thôi chứ chị chả ở đây lâu đâu . Vài hôm là cùng ! Duyên nhìn Tửu gật đầu : - Vâng . Tôi nhớ ! Tửu chộp cái khăn vải trên mặt bàn , đưa lên mặt mình lau mồ hôi rồi vui vẻ tiếp lời Quảng : - Từ bây giờ chị bắt đầu gọi tôi là cậu xưng cháu cho nó quen đi ! Có ai hỏi tôi sẽ bảo với người ta là cửa hiệu neo người quá , tôi phải về quê gọi cháu tôi lên trông nom giúp một thời gian ! Nhưng tốt hơn cả là chị tránh đừng nói chuyện với ai . Việc bán hàng thì đã có tôi ! Duyên đáp : - Vâng ! Tôi cứ ở trong nhà . Anh cần sai bảo gì thì gọi tôi ra ! Nhân tiện Duyên hỏi Quảng : - Nhà này chỉ có hai anh thôi sao ? Còn ai khác hơn nữa không , anh Quảng ?
  5. Quảng lắc đầu : - Không ! Nhà này chỉ có mình anh Tửu thôi . Tôi ở chỗ khác . Cần gì thì anh Tửu sẽ liên lạc với tôi . Trước khi đứng dây từ giã , Quảng dặn thêm : - Nói gì thì nói , từ Hải Ninh lên đây , đường đi chưa đến nữa ngày . Người dưới ấy buôn bán trên này cũng nhiều , thành ra chị phải tránh tối đa , hễ không có việc gì cần thì không nên ra ngoài . Mà ra ngòai thì cũng phải nhìn trước trông sau . Ngộ nhỡ gặp người quen thì lộ hết bí mật !
Đồng bộ tài khoản