Dòng mực cũ - Phần 53

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
44
lượt xem
4
download

Dòng mực cũ - Phần 53

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Dứt lời , Quảng đội nón , đi nhanh ra cửa . Còn lại mình Tửu , nhân lúc cửa hàng không có khách , anh chỉ cái divan đang ngồi và nói : - Tối nay chị ngủ ở đây , tôi nằm trong kia .

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 53

  1. Phần 53 Dứt lời , Quảng đội nón , đi nhanh ra cửa . Còn lại mình Tửu , nhân lúc cửa hàng không có khách , anh chỉ cái divan đang ngồi và nói : - Tối nay chị ngủ ở đây , tôi nằm trong kia . Rồi anh ngoắc tay bảo Duyên theo anh vào buồng trong . Đó là một căn phòng hẹp , một bên làm bếp , một bên làm kho chứa những dụng cụ lặt vặt . Duyên nhìn quanh rồi buột miệng hỏi : - Trong này chả có giường chiếu gì cả . Anh ngủ làm sao ? Tửu phất tay cười xòa : - Chi không lo ! Tôi kê miếng ván hay giải chiếu xuống đất cũng xong . Tôi dễ ngủ lắm . Nằm đâu cũng được ! Rồi Tửu nghiêm mặt , đẩy tấm ván che cái cửa sổ duy nhất phía sau và dặn nhỏ Duyên - Đây này . Chị xem cho kỹ đi . Vạn bất đắc dĩ có chuyện gì thì chị leo cửa sổ này nhảy ra ngoài . Lúc nào tôi cũng để sẳn cái ghế đẩu ở đây , phòng khi cần thì đứng lên mà lao qua cửa sổ . Sau lưng nhà này có con lộ nhỏ quanh co , đi sâu vào xóm cũng được , mà đâm ra lộ chính phía trước cũng tiện . Ấy là nói phòng hờ thế thôi chứ chắc chả có gì đâu Duyên tiến lại , thò đầu ra hẳn phía ngoài khung cửa để quan sát hai bên . Con đường đất nhỏ chạy ngang , có những đoạn lầy lội bùn đất . Cô quay lại hỏi cho có chuyện : - Anh Quảng có hay lại đây không ? Tửu đang châm đóm lửa đốt thuốc lào , ngẫng lên đáp : - Thỉnh thoảng thôi ! Anh ấy lúc này bận lắm . Có đến đây thì cũng chỉ thoáng một tí rồi lại đi ngay ! Duyên nhìn Tửu , với cái dáng nhanh nhẹn bặt thiệp , gặp ai lần đầu đã thấy gần gũi thân tình . Tự dưng cô lấy làm lạ là tại sao cửa hiệu bán gạo tương đối to như tiệm Thịnh Ký này mà lại không có đàn bà . Một thanh niên như Tửu mà đứng quản lý , trực tiếp đong gạo , bán gạo cho khách hàng thì buồn cười thật ! Việc này phải là việc của đàn bà chứ ! Nghĩ thế , nhưng Duyên không dám hỏi Tửu vì đây không phải là chuyện cô được quyền biết đến . Duyên chỉ đóan thầm đây hẳn là một cơ quan kinh tài của Đảng .
  2. Thật ra thì Tửu chỉ có mặt ở tiệm gạo này mới hai tháng . Đây là cửa hàng của người chị ruột Tửu , nhờ Tửu trông coi để về quê bán ruộng đất sau khi cha mẹ Tửu bị chết vì đắm thuyền trên sông . Tuy còn trẻ , nhưng Tửu lên đường hoạt động trước cả Quảng . Từ năm 1925 đến 1927 , Nguyễn Ái Quốc , Hồ Tùng Mậu và Lê Hồng Sơn mở các lớp huấn luyện cách mạng vô sản bên Quảng Châu , đào tạo được khoảng 200 cán bộ , Tửu có mặt trong số những người tiên khởi ấy . Tất cả đều đứng trước một Phạm Hồng Thái , tuyên thệ gia nhập Thanh Niên Cách Mệnh Đồng Chí Hội . Trở về nước làm công tác tuyên truyền , Tửu chọn Sơn Tây là quê hương nội ngoại của mình , nhưng không thành công . Tửu xuống Hà Nội , gặp nhóm Ngô Gia Tự và Trần Văn Cung , vận động các chi bộ dẹp bỏ bảng hiệu VNTNCMĐCH để đổi tên thành Đông Dương Cộng Sản Đảng . Sau vụ thanh tóan hai đồng chí Như , Uyễn ở Hải Phòng , nhóm Cộng Sản tiền phong Trần Văn Cung , Nguyễn Đức Cảnh bị mật thám lùng bắt dữ dội . Tửu lại trốn về Sơn Tây , nương náu ở tiệm gạo của bà chị cho đến hôm nay . Nữa ngày còn lại ở Thịnh Ký , Duyên lăng xăng học việc đong gạo , cân gạo , nhớ giá cả của từng loại gạo và đỗ . Xế chiều cô vào bếp thổi cơm , luộc rau và nướng cá khô , bưng lên divan , cùng ăn với Tửu . Cô thoáng nghĩ , thoát ly theo cách mạng mà được bố trí ở lại đây lâu dài , chỉ việc đứng bán hàng xáo thì cũng sướng thật ! Nhưng ở lại đây sao được ! Người làng Hải Ninh đi lại trên này nhiều lắm , sớm muộn gì cũng có người gặp Duyên . Thôi thì cứ nán lại đây được này nào hay ngày nấy . Dù sao đây cũng là trạm giao liên , là bước khởi đầu để Duyên dấn thân vào con đường chông gai sắp tới . Tối hôm ấy Duyên đi ngủ sớm . Cái divan nhỏ có chiếu trải , có mùng căng , Duyên nằm giữa mùi thơm thoang thoảng của gạo thóc . Nhưng cô không tài nào ngủ nổi .Nhớ Hải Ninh quá ! Hơn hai mươi năm , lần đầu tiên xa cha mẹ và nhất là bạn bè đồng trang lứa ngày ngày gặp nhau trên đồng lúa nương ngô . Mới đây , nhất là những đồng chí cùng hoạt động trong chi bộ . Nhắm mắt lại trong bóng đêm , từng khuôn mặt thân thương cứ hiện ra rõ mồn một trong trí nhớ làm Duyên càng ray rức , luyến lưu . Duyên cứ lăn qua lăn lại mãi , nghe tiếng ngáy nho nhỏ đều đặn của Tửu bên kia bức vách . Có lẽ đến gần sáng Duyên mới thiếp đi được . Một lúc sau , ngoài đường , tiếng rao hàng quà sáng đã bắt đầu vang lên , nhưng Duyên ngủ say quá chả biết gì cả . Tửu đứng bên cạnh divan cất tiếng kêu nho nhỏ , Duyên cũng không nghe không thấy . Tửu vạch mùng , thò hẳn đầu vào , đập nhẹ trên vai Duyên : - Chị Ly ! Chi Ly ! Dậy đi ! Bấy giờ Duyên mới mở mắt và ngồi bật dậy . Cô kéo tấm chăn mỏng che ngang ngực rồi ngơ ngác hỏi : - Sáng rồi à ?
  3. Tửu bước lui một chút rồi mỉm cười hiền hòa và nói : - Chưa ! Còn sớm . Nhưng tôi phải đánh thức chị dậy vì có lệnh bảo chị đi Hà Nội ngày hôm nay . Chị dậy chuẩn bị đi , rồi ra ga xe lửa cho kịp chuyến sớm ! Duyên xoay người thòng hai chân xuống đất và thất vong nhắc lại : - Đi ngày hôm nay à ? - Vâng ! Đi ngay ! Tưởng giử chị lại được vài hôm cho vui . Hóa ra không được ! Đêm qua , anh Quảng ghé đây , đưa chỉ thị … Duyên im lặng không nói gì . Tửu ân cần đề nghị : - Chị ăn tạm cái gì cho đỡ đói . Chốc nữa lên xe ngủ . Ăn xôi nhé ? Duyên lắc đầu : -Thôi . Nếu đàng nào cũng phải đi thì để tôi đi ngay bây giờ cho chắc ăn . Ra ga rồi ăn cũng được ! Tửu giơ tay ngăn lại : - Chị chờ độ nửa tiếng nữa , tốt hơn . Giờ này ngoài đường còn thưa thớt lắm . Nửa giờ nữa người ta mới ùn ùn gánh hàng ra chợ . Phố xá đông , mình đi lại không ai chú ý ! Duyên im lặng tháo mùng , gấp chăn , đặt ngay ngắn trên đầu giường . Cô đẩy liếp cửa sổ , trông ra con hẻm nhỏ phía sau đã bắt đầu mờ sáng . Tửu lại ân cần đề nghị : - Hay là ăn bát bún riêu cho dễ nuốt . Tôi đã mua sẳn khúc bánh Tây . Nhưng bánh thì mang theo , ăn dọc đường ! Gánh bún riêu của bà Ngát bên kia đường , giờ này chắc đã bắt đầu bày bán rồi ! Để tôi gọi bà ấy bưng sang cho chị một bát ! Duyên cảm động trước sự chu đáo của Tửu , cô đành gật đầu : - Vâng ! Anh đã nói như thế thì tôi xin anh một bát ! Tửu quay ra , tháo then cửa , Duyên nhìn theo , chớp mắt nghĩ đến những con người lặng lẽ mà cô đã tiếp xúc trên chặng đường cách mạng . Từ Trần Khải theo Tân về Hải Ninh huấn luyện chị em Duyên , đến chị Thúy được bố trí về nhà Duyên để dạy lớp đan may , rồi đồng chí Quảng trực tiếp chỉ thị công tác cho chi bộ và bây giờ là Tửu . Mai mốt đây sẽ còn biết bao nhiêu người nữa . Những bóng hình ấy , thoáng đến thoáng đi , có khi chỉ kịp làm quen trong chốc lát rồi chia tay ,chẳng bao giờ gặp lại ! Quá trưa hôm ấy , Duyên đặc chân xuống sân ga Hà Nội . Người đón Duyên vẫn là anh chàng kéo xe mà hơn nữa năm trước đã đã đưa Hậu về ngõ Lò Rèn . Hôm nay , anh
  4. chở Duyên tới khu Khâm Thiên , gửi ở nhờ một cơ sở cách mạng nằm ngay trong xóm cô đầu . Đó là tiệm thuốc Bắc Vĩnh An Đường mà khách hàng phần đông là những người đàn ông mê thú trăng hoa , không may bị mắc bệnh phong tình . Ông Lang Chu , tuổi khoảng 40 , có tiếng là mát tay , thu hút đông bệnh nhân ra vào tấp nập . Nhờ vậy , hiệu thuốc trở nên một trạm giao liên rất thuận tiện mà mật thám Pháp chưa hề chú ý . Anh phu xe bỏ Duyên xuống ngay trước cửa hiệu thuốc Vạn An Đường , nói vài lời từ giã rồi giục Duyên đi vào . Rồi anh bỏ nón , lôi cái điếu cày máng ở càng xe , ngồi xổm trên lề đường , lấy thuốc lào ra hút . Khi ông lang Chu , chủ nhân hàng hiệu thuốc , bước ra cửa ho mấy tiếng và đưa mắt làm hiệu đã tiếp nhận Duyên , anh mới đứng dậy kéo xe đi. Trở về Hà Nội , Lê Hửu Cảnh lại tìm đến nhà Minh . Bao nhiêu địa chỉ quen giữa những đảng viên nội thành , gần như đã bị bật gốc hết , giờ này chỉ còn nhà Minh là nơi mà Cảnh cho là an toàn hơn cả . Chính Minh cũng bảo với Cảnh như thế và hân hoan đón Cảnh về tá túc . Ông Sửu vẫn ngày ngày ngồi bán mũ ở bên kia đường . Ông đau xót chia sẻ với Minh từng bản tin thất trận của Quốc Dân Đảng mà ông nghe ngóng được . Có hôm ông dẹp cửa hàng sớm hơn thường lệ , nhưng không về . Ông leo lên gác ngồi nói chuyện với Minh cho vơi nỗi sầu đang chất chứa trong lòng cả hai người . Lúc ra về , ông đứng ở đầu cầu thang , nhìn sang nóc nhà hàng xóm và bảo Minh : - Thầy còn tính trước một lúc nào đó , thầy phải leo nóc nhà người ta mà chạy không ? Tôi giao hẹn với thầy thế này : Mỗi khi thấy thầy sắp sửa xuống đường , thầy nên đứng ở cửa sổ nhìn sang quầy mũ của tôi . Nếu tôi thấy có kẻ khả nghi rình sẵn , tôi sẽ lấy cái khăn mù-xoa trắng ra lau mặt . Thầy nhớ đấy . Mù-xoa trắng . Trừơng hợp ấy , thầy đừng xuống cầu thang . Thầy nên trèo nóc nhà hàng xóm mà chạy trốn ! Minh cảm động chớp mắt bảo : - Mật thám thường chả bắt ai ban ngày đâu ! Giả như chúng nó có đến vây nhà tôi thì ông đã dọn hàng về từ lâu rồi ! Nhưng dù sao thì tôi cũng cảm ơn ông lúc nào cũng chu đáo ! Hôm sau , Minh đang bồn chồn lo âu thì Cảnh đến tìm . Trong đêm đảng khởi nghĩa , 10 tháng 2 , Cảnh đã từng nằm đây với Minh , nôn nao chờ ngóng tin tức khắp nơi . Cảnh cay đắng không được tham dự mặt trận nào dù anh và tổng bộ có những gắn bó đồng lao cộng khổ từ buổi ban đầu thành lập đảng . Anh muốn góp một tay súng , mang kinh nghiệm cựu quân nhân của anh ra chiến đấu . Nhưng đơn vị nào dường như cũng ngại đón anh . Anh phân trần với Minh : - Cô Giang bảo tôi lên Yên Bái . Khoảng 300 đồng chí của mình từ dưới Phú Thọ lên , tập trung trong rừng sơn . Tuyến xuất phát sẽ từ rừng sơn . Tôi biết cai Hoằng chỉ huy binh đoàn ở đấy , là người rất dũng cảm , tôi rất nể . Tôi muốn nghe theo lời cô Giang , nhập vào đoàn quân ấy . Nhưng chỉ ngại một điều là , ngộ nhỡ kế hoạch tấn công của mình bị giặc biết vì có kẻ nội phản tố cáo , thì chắc chắn sẽ có người nghi
  5. tôi là bán đứng đồng chí cho Tây ! Thành ra tôi đành về đây nằm chờ ! Minh ngậm ngùi cảm thông nỗi dằn vật của Cảnh . Minh thấy Cảnh sốt ruột đi tới đi lui , chốc chốc lại thở dài . Cho đến khi nghe tin các nơi đều thất bại , Cảnh đứng ngồi không yên , tạm biệt Minh ra đi , Minh hỏi : - Anh đi đâu bây giờ ? - Tôi phải gặp anh Học để khuyên anh ấy sang Tàu ! - Biết anh Học ở đâu mà gặp ? - Tôi đoán chỉ có vùng Gia Bình bên Bắc Ninh là an toàn khu của đảng . Anh Học sẽ chạy về đấy ẩn núp .
Đồng bộ tài khoản