Dòng mực cũ - Phần 61

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
48
lượt xem
4
download

Dòng mực cũ - Phần 61

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Sang tháng 8 năm 1930 , Đại Hội Công Hội Đỏ Quốc Tế họp ở Maxcơva , trong đó thông qua nghị quyết thúc đẩy vận động công hội đỏ Đông Dương . Nguyễn Ái Quốc bí mật thông báo cho các đồng chí trong quốc hội biết , sẽ triệu tập Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ nhất tại Hồng Kông vào tháng 10 , nhằm bầu ban chấp hành trung ương đảng , đồng thời cải danh đảng Cộng Sản Việt Nam thành Đảng Cộng Sản Đông Dương theo chỉ thị của Liên Xô . Lúc ấy...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Dòng mực cũ - Phần 61

  1. Phần 61 Sang tháng 8 năm 1930 , Đại Hội Công Hội Đỏ Quốc Tế họp ở Maxcơva , trong đó thông qua nghị quyết thúc đẩy vận động công hội đỏ Đông Dương . Nguyễn Ái Quốc bí mật thông báo cho các đồng chí trong quốc hội biết , sẽ triệu tập Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ nhất tại Hồng Kông vào tháng 10 , nhằm bầu ban chấp hành trung ương đảng , đồng thời cải danh đảng Cộng Sản Việt Nam thành Đảng Cộng Sản Đông Dương theo chỉ thị của Liên Xô . Lúc ấy , một đệ tử thân tín của Nguyễn Ái Quốc là Trần Phú , 26 tuổi , vừa tốt nghiệp khóa huấn luyện chính trị ở đại học Đông Phương bên Liên Xô về , sẽ ngồi ghế trụ trì đại hội vì Nguyễn Ái Quốc muốn tấn phong Trần Phú lên chức Tổng Bí Thư tiên khởi của đảng . Được tin này , các đồng chí trong nước vội vàng thành lập ngay một toán giao liên gồm toàn phụ nữ , để cử đi liên lạc các nơi , thông báo mệnh lệnh của Nguyễn Ái Quốc . Duyên là một trong những phụ nữ ấy . Cô có nhiệm vụ cầm tờ mật lệnh viết bằng ám hiệu vào Nghệ Tỉnh để đưa tận tay Nguyễn Phong Sắc , bí thư Xứ Ủy Trung Kỳ . Về Hà Nội , Duyên vẫn ở tạm hiệu thuốc Bắc của ông Chu và dự định ngày mai sẽ lên đường . Dĩ nhiên , tất cả những chuyện này cô không thể kể với Minh , dù cô đã từng thú nhận là cô hoạt động cho Đông Dương Cộng Sản Đảng . Cô chỉ có khoảng một giờ đồng hồ để ngồi bên Minh cho vơi nỗi nhớ nhung từ hôm chia tay , cho nên cô không muốn nhắc đến hoạt động trong trái tim đang rung động . Cô nũng nịu hỏi : - Anh có nhớ em thật không hay là chỉ nói nồm cho em mừng ? Duyên vừa dứt câu , Minh chưa kịp đáp , chỉ ngồi sát lại gần Duyên hơn thì cánh cửa bật tung . Hai gã mật thám , hai khẩu súng chỉa vào . Minh và Duyên cùng hốt hoảng đứng bật dậy . Một gã mật thám nhe răng cười hềnh hệch , nhìn Duyên bằng ánh mắt đắc thắng , nói giọng riễu cợt : - Chào đồng chí Ly ! Chúng tôi theo đồng chí từ Thái Bình về đây vất vả quá ! Quay sang Minh , gã hỏi : - Còn đồng chí này tên gì ? Bí danh là gì ? Gã hỏi câu đó là hỏi thật vì chưa biết Minh là ai . Khi phát hiện ra Duyên là đảng viên Cộng Sản vận động cuộc biểu tình ở Thái Bình , mật thám không muốn bắt ngay . Bắt một con bé này thì có lợi gì đâu ! Phải khám phá ra những đứa chỉ huy Duyên mới đáng làm ! Chúng theo Duyên về tận nhà ông Chu , gài người phục kích để xem những ai ra vào hiệu thuốc Bắc đó . Rồi chúng lại theo Duyên đến căn gát của Minh và tin chắc nhà Minh phải là một cơ quan quan trọng của Thành Bộ Đảng Cộng Sản Hà Nội . Duyên tái mặt không biết nói gì , trong khi đứa thứ hai nhét súng vào cạp quần để còn Minh . Gã quay sang bảo đồng nghiệp :
  2. - Hóa ra cái ổ Cộng Sản nằm lù lù ngay ở đây mà mãi đến hôm nay mình mới biết ! Minh cố lấy lại bình tỉnh đáp : - Tôi đâu có phải Cộng Sản ? Các ông bắt tôi về tội gì ? Tôi là nhà báo , các ông không có quyền bắt người trái phép ! Gã mật thám đang nhe hàm răng ám khói ra cười với Duyên , bổng nghiêm mặt , cầm súng lục đập thật mạnh vào mặt Minh làm anh tóe máu ở miệng và sưng vù một bên ở mắt . Gã nói : - Câm mồm ! Tao không hỏi , ai cho phép mày nói ? Về sở Liêm Phong tha hồ mà nói ! Mày không phải Cộng Sản sao mày lại chứa chấp con Cộng Sản này ? Mày là gì của nó ? Chồng nó hay đồng chí của nó ? Bây giờ Duyên cũng bắt chước Minh , lên tiếng : - Các ông nhầm rồi ! Tôi không có tội gì cả ! Sao lại bắt ? Gã mật thám đáp : - Vũ Thị Duyên , ở Hải Ninh , ai chả biết mà bày đặt đổi tên là Ly . Con chị của mày là Hậu cũng bày đặt lấy bí danh là Quyết ! Đừng có nỏ mồm nữa . Con chị của mày trong Hỏa Lò đã khai hết rồi ! Bây giờ Duyên mới biết mình bị lộ tông tích từ vụ biểu tình ở Thái Bình . Nhưng chúng không bắt ngay . Chúng theo chân Duyên về Hà Nội để tóm trọn ổ những cơ quan mà Duyên liên lạc , trong đó có Minh . Hai gã đẩy Minh và Duyên ra cửa , Minh vừa đi vừa nói : - Tôi không phải là Cộng Sản . Tôi là nhà báo , không tin các ông cứ liên lạc với tòa báo của tôi ! Gã mật thám nạt : - Câm mồm ! Ông lại vả cho mấy cái nữa bây giờ ! Đi ! Ra khỏi cửa , Minh thấy lố nhố có mấy gã mật thám nữa đứng trên nóc nhà hàng xóm . Nhìn xuống chân thang , còn có một thằng Tây đeo kính đen , tay lăm lăm khẩu súng ngắn . Minh nhướng mắt nhìn sang bên kia đường . Quầy mũ của ông Sửu đã đóng cửa và chắc ông vừa về thì mật thám đến vây nhà Minh . Gã mật thám đứng né sang một bên để tránh lối cho Minh và Duyên bước ra lề đường . Chiếc xe tù đã đậu sẳn trước mặt . Hai gã mật thám đẩy Minh và Duyên lên xe . Thằng Tây từ từ bước theo , leo lên băng trước .
  3. Vừa chui vào xe , Duyên giật mình sửng sốt thấy vợ chồng ông Chu đã ngồi sẳn trên đó , hai tay bị còng quặt ra phía sau . Hai chân cũng bị xích vào thành ghế . Cả hai khuôn mặt đều bê bết máu me . Ông Chu ngước nhìn Minh rồi quay sang Duyên bằng ánh mắt oán hận . Không biết ông oán hận vì Duyên đã không kín đáo , để vợ chồng ông bị bắt lây , hay ông đã oán hận vì Duyên đã đi làm cách mạng mà vẫn còn mê trai , tranh thủ tìm đến với Minh ! Duyên không quan tâm , cô đau đớn nhìn vết máu trong miệng Minh ứa ra và nhất là một bên mắt sưng húp lên , làm biến đổi hẳn khuôn mặt của Minh . Cô nức nở bảo Minh : - Chỉ vì em làm liên lụy đến anh ! Minh chỉ khẻ mép cười gượng . Anh cười vì bấy lâu nay anh cứ nghe ông Sửu và nhất là Lê Hửu Cảnh đả kích Cộng Sản , đồng thời khuyên anh nên đề phòng Cộng Sản . Ấy thế mà cúôi cùng mật thám lại bắt Minh vì tội hoạt động cho Cộng Sản ! Cuộc đời thật lắm trớ trêu ! Hai gã mật thám ngồi canh chừng tù nhân , nghe Duyên tỉ tê với Minh , đưa mắt nhìn nhau mĩm cười khinh bỉ ! Chúng đâu có lạ gì những màn kịch quá quen thuộc này . Duyên giả vờ làm như Minh không liên quan gì đến hoạt động của Duyên để gỡ tội cho Minh ! Câu nói ấy của Minh làm cho chúng tin chắc Minh là nhân vật quan trọng của Thành Bộ Cộng Sản Hà Nội mà Duyên phải hy sinh nhận tội một mình hòng cứu Minh . Trò này chúng đã gặp quá nhiều lần rồi ! Duyên không thể qua mặt chúng được ! Riêng ông Chu nghe Duyên tâm sự với Minh , ông ứa gan chỉ múôn chồm lên vả cho Duyên mấy cái . Ông không nhận ra Minh đã từng đến hiệu thuốc của ông hai lần . Không nhận ra vì mắt của anh sưng húp , mất hết mọi nét cũ . Ông chỉ biết Duyên đã nhận công tác của Đảng mà lại vi phạm nguyên tắc bí mật , đến gặp người yêu thì tội ấy không thể dung tha được ! Một kẻ đã thóat ly làm cách mạng thì dù tình cờ có gặp bố mẹ mình cũng phải tránh mặt , huống chi là người yêu ! Con người sơ hở như thế thì làm sao tránh khỏi bị mật thám theo dõi . Mà vì Duyên bị theo dõi từ Thái Bình nên vợ chồng ông Chu mới bị bắt ! Trong khoảnh khắc ông nhận ra tất cả sự tầm thường ở con người Duyên , từng làm bí thư chi bộ xã Hải Ninh mà không ngờ lại yếu mềm tình cảm đến thế ! Trâu tìm cọc chớ bao giờ cọc lại tìm trâu ! Thế mà Duyên lại tự ý mò đến với Minh ! Ông lắc đầu thở dài , cúi xuống .... Xe đã đóng kín cửa và máy vẫn đang nổ , nhưng thằng Tây ngồi phía trước vẫn chưa cho lệnh chạy . Vì lúc nãy , khi hai gã mật thám đẩy Minh và Duyên ra xe thì hai gã mật thám khác từ nóc nhà nhảy xuống vào nhà Minh để lục lọi tìm tài liệu . Khá lâu , một gã mới xúông , nói nhỏ với thằng Tây vài câu . Bây giờ thằng Tây mới phất tay ra hiệu cho xe lăn bánh , đưa Minh ra khỏi khu Khâm Thiên để về sở Liêm Phóng trên đường Gambetta . Qua ô cửa mắt cáo nhỏ xíu bên hông xe , Minh cố ngoái nhìn lại căn gác của mình một lần cuối , vì chẳng biết bao giờ mới có dịp quay trở lại .
  4. Năm 1936 , Mặt Trận Bình Dân lên nắm chính quyền ở Pháp , báo chí Pháp thường gọi là Le Front Populaire, là tập họp của 3 đảng : Đảng Xã hội , Đảng Xã Hội Cấp Tiến và Đảng Cộng Sản . Do cuội nổi dậy của dân chúng và thợ thuyền ngày 6 tháng 2 năm 1936 chính phủ tư bản phải từ chức để nhường cho Mặt Trận Bình Dân nắm quyền . Sự kiện này phần nào làm thay đổi bộ mặt các xứ thuộc địa , điển hình là những tù nhân chính trị phạm án nhẹ được đồng loạt phóng thích . Không hẹn mà gặp , chị em Hậu và Duyên cùng ra tù chung một đợt với Minh . Kiệt , người yêu của Hậu cùng bị bắt ở ngã Lò Rèn , vì là bí thư chi bộ nên bị đưa ngay ra Côn Đảo lãnh án lâu dài cùng với Lê Tiến Ở nhà tù ra , Hậu , Duyên và Minh được lệnh phải trở về trình diện quan Huyện nguyên quán rồi chờ lý trưởng Hải Ninh lên lãnh về làng để giáo dục và kiểm soát ! Ông bà Truyền đón Minh về , bảo con ở lại Hải Ninh lấy vợ , đừng lên Hà Nội nữa . Minh chỉ cười , vì Minh cũng chưa biết mình sẽ làm gì trong những ngày sắp tới . Dự tính mà anh nung nấu suốt gần 6 năm tù là anh sẽ viết lại những chuổi ngày hào hùng của Việt Nam Quốc Dân Đảng từ buổi thành lập cho đến khởi nghĩa Yên Bái . Đó là công tác mà anh cho là ý nghĩa nhất trong đời . Tính ra , chỉ trong hai năm 1929-1930 , thực dân Pháp đã đưa lên máy chém 37 chiến sĩ Quốc Dân Đảng và khoảng 1000 đồng chí bị lưu đày . Trong những năm Minh ở tù , tình hình bên ngoài thay đổi khá nhiều : Việt Nam Quốc Dân Đảng lớn mạnh bên Trung Hoa , nhưng lại âm thầm tại quốc nội . Một số những mất mát đáng tiếc là nhiều đảng viên bỏ hàng ngũ chạy sang phía cộng sản . Hậu và Duyên trở về mái nhà xưa ở Hải Ninh , xum họp với ông bà giáo Lương rồi ngay đêm đầu tiên gặp lại vài đồng chí trong chi bộ . Gọi là tái ngộ nhưng thật ra người cũ chẳng còn ai . Nhâm thoát ly ngay sau khi Duyên ra đi . Kết cũng được kết nạp và được gọi sang Thái Bình . Những cô khác lần lượt đều lên đường và đa số hiện ở tù hoặc được thả về nay mai . Về lại căn nhà xưa , mọi thứ chung quanh Hậu và Duyên chả có gì thay đổi . Có chăng chỉ cũ nát thêm cùng với tuổi già của ông bà Lương . Duyên như người chết sống lại , vui mừng không những chỉ vì được trả tự do mà còn vì gặp lại Minh . Cô sang thăm bố mẹ Minh , hy vọng nối lại mối tình xưa để được về làm dâu ông bà Truyền . Đường cách mạng xem chừng phai nhạt dần trong lòng Duyên . Hậu thì khác , mấy năm tù đày không làm cô nản chí . Cô sẽ bắt liên lạc lại và quay về lý tưởng đánh Tây Hôm ấy , cả nhà đi vắng . Hậu thơ thẩn ra đầu hiên , ngồi bên gốc mít cạnh cái cối xay mà hai chị em thường xay lúa những đêm trăng , ôn lại bao nhiêu kỷ niệm từ lúc anh Tân còn sống . Những khuôn mặt đã đi qua chặng đường sóng gió của Hậu , trong chốc lát đều hiện về rõ mồn một trong trí nhớ . Trần Khải , Lê Tiến , Ngô Gia Tự ... Rồi những đồng chí sống chung khi Hậu mới thoát ly , xuống ngõ Lò Rèn Hà Nội .
  5. Anh chàng Thông hiền hòa , thằng Mão phản bội đã đưa Hậu vào tù , và nhớ nhất là Kiệt , người yêu ngắn ngũi của Hậu giờ đang ở Côn Đảo . Bất giác Hậu thở dài và lệ trào ra khóe mắt . Một tháng sau , khi mọi việc đã trở lại bình thường , hai chị em đã tẩm bổ ăn uống cho lại sức , thì bí thư chi bộ Hải Ninh đến tìm Hậu và Duyên . Bí thư bây giờ không còn là phu nữ nữa , mà là một anh thanh niên làm nghề thợ mộc trong làng . Hậu cũng có biết anh ta trước khi Hậu đi tù . Anh tên Đỗ , thuở nhỏ thường chăn trâu cho ông chánh tổng . Từ hôm Hậu về , anh biết Hậu bị lý trưởng theo dõi nên anh tránh mặt . Hôm nay anh phải giả vờ đến gặp ông Lương để hốt thuốc và tìm cách gặp Hậu . Anh đưa cho Hậu mảnh giấy nhỏ rồi ra về ngay . Hai hôm sau , Hậu cắp thúng ra đồng , đi về hướng lò gạch cũ của làng Hải Ninh . Cái lò gạch ấy giờ này đã bỏ hoang vì người ta xây lò mới gần bờ sông . Đỗ đang chờ Hậu ở trong đó . Chi bộ cần bố trí ngay công tác mới cho chị em Hậu , vì tình hình chính trị lúc này tương đối dễ thở hơn nhờ sự can thiệp của mặt trận bình dân bên Pháp . Nhưng trước khi giao nhiệm vụ , đồng chí bí thư huyện cần gặp riêng những người đã từng ở tù để động viên cũng như kiểm tra thái độ của họ , bởi kinh nghiệm cho thấy nhà tù thực dân với những trò tra tấn quá dã man , đã làm nản chí nhiều người rồi đâm ra bỏ cuộc . Hậu vừa khom người chui vào , Đỗ đon đả đứng dậy và bảo : - Đồng chí bí thư huyện hẹn chúng mình ở đây . Chắc cũng sắp đến ! Hậu ngạc nhiên hỏi : - Từ huyện xuống đây cũng xa chứ ? - Không , không ! Đồng chí ấy đang công tác ở dưới này . Đêm qua đồng chí ấy ngủ ở Hải Ninh ! Rồi Đỗ ân cần thăm hỏi sức khỏe của Hậu và Duyên . Dù sao , Đỗ cũng nể Hậu vì cô từng là bí thư đầu tiên , đã có công gầy dựng nên chi bộ Hải Ninh , lại ngồi tù đến 6 năm . Hai nguời trao đổi kinh nghịêm một lúc thì trên con đường đất băng ngang cánh đồng , có bóng người đàn ông đội nón , vác cuốc , đi lại phía lò gạch . Đỗ nhỏm người trông ra và bảo : - Chắc anh Mão đấy ! Đúng rồi ! Anh Mão ! Gặp chị , chắc anh ấy mừng lắm ! Nghe đến tên Mão , Hậu sửng sốt trố mắt hỏi lại : - Anh Mão nào ? Đỗ cười :
  6. - Anh Mão , bí thư huyện chứ anh Mão nào ! Đồng chí ấy có nhiều kinh nghiệm công tác , đi sát quan điểm vô sản và làm việc gì cũng có lý có tình ! Hậu đứng bật lên , tiến ra cổng lò gạch và trố mắt nhìn ra đường . Trong giây phút cô cay đắng nhớ lại hôm mật thám xông vào bắt cô và Kiệt chỉ vì Mão ghen tức , đi tố cáo . Cô thấy uất nghẹn trong cổ , mặt cứ tái dần . Cho đến khi ngừơi đàn ông tiến lại gần , còn cách khoảng hơn mười bước thì Hậu run rẩy muốn ngả quị , vì quả thật đó là Mão của 6 năm trước ở chung nhà , đóng vai làm chồng Hậu tại ngã Lò Rèn !
Đồng bộ tài khoản