Duyên Nợ & Tình Yêu Của Trai Gái Nông Thôn

Chia sẻ: Nguyenthu Ha | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:8

0
132
lượt xem
29
download

Duyên Nợ & Tình Yêu Của Trai Gái Nông Thôn

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Duyên Nợ & Tình Yêu Của Trai Gái Nông Thôn Qua Ca Dao Võ Thu Tịnh; Paris, 01/2008 Phần nhiều những bài ca dao của ta đều là những bài thơ trữ tình, những bài "tình ca", mà tác giả hầu hết là trai, gái nông thôn Việt Nam thời xưa. Thơ trữ tình là tiếng nói của lòng người khi tâm tình bị xúc động, bất bình, đau khổ. Người đau khổ thường thấy cần phải bộc lộ nỗi lòng u uất của mình ra. Đó là một nhu cầu khẩn thiết như bất cứ mọi nhu cầu nào khác...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Duyên Nợ & Tình Yêu Của Trai Gái Nông Thôn

  1. Duyên Nợ & Tình Yêu Của Trai Gái Nông Thôn Qua Ca Dao Võ Thu Tịnh; Paris, 01/2008 Phần nhiều những bài ca dao của ta đều là những bài thơ trữ tình, những bài "tình ca", mà tác giả hầu hết là trai, gái nông thôn Việt Nam thời xưa. Thơ trữ tình là tiếng nói của lòng người khi tâm tình bị xúc động, bất bình, đau khổ. Người đau khổ thường thấy cần phải bộc lộ nỗi lòng u uất của mình ra. Đó là một nhu cầu khẩn thiết như bất cứ mọi nhu cầu nào khác ! Kinh Thi xưa có câu : "Tâm chi ưu hĩ, ngã ca thả dao", nghĩa là "lòng có sự buồn, ta vừa ca vừa hát". Hàn Dũ đời Đường cũng xác nhận : "Vật bất đắc kỳ bình tắc minh", nghĩa là "vật không được vừa lòng thì ắt phải kêu lên". Tiếng kêu lên đó là văn thơ. Ngày nay, các nhà văn học Tây phương cho rằng : "Con người đau khổ. Hát lên cái khổ đau của mình, con người sẽ vượt qua cái đau khổ ấy". (1) Rồi chính ca dao ta cũng nói rõ ràng : Chim xanh ăn trái xoài xanh, Ăn no tắm mát đậu cành cây đa. Cực tấm lòng em phải nói ra, Chờ trăng trăng xế, chờ hoa hoa tàn. Qua các câu ca dao trữ tình ấy, dân gian đã đúc kết các thành tố chính yếu của những rung cảm, suy tư về "tình yêu" giữa trai gái nông thôn, vào mấy danh từ "Duyên, Nợ, Tình". Trong ngôn ngữ hằng ngày, khi người ta bàn đến vấn đề Yêu Thương, mấy từ nầy đã được lặp đi lặp lại biết bao nhiêu lần. Một duyên, hai nợ, ba tình, Chiêm bao lẩn quất bên mình năm canh. ...
  2. Răng đen ai khéo nhuộm cho mình, Để duyên mình đẹp, cho tình anh yêu. Trăm con ống sợi chỉ điều, Trăm con chỉ ấy buộc vào tay anh. Một duyên, hai nợ, ba tình ... Dân gian thời trước cho rằng yêu nhau, lấy nhau, được hay không là do "duyên số". Theo tích Vi-Cố xưa, một đêm trăng đi dạo, gặp một ông lão ngồi xe các sợi tơ đỏ với nhau. Hỏi, thì đáp là đang xe những cặp trai gái ở thế gian nầy lại cho thành vợ chồng. Vi Cố tỏ ý muốn biết vợ của y sẽ là ai ? Ông lão chỉ một đứa bé, con mụ ăn mày ở xó chợ gần đó. Vi Cố xấu hổ, tức giận, cho người giết đứa bé, rồi sợ tội, bỏ trốn. Mãi về sau Vi Cố cưới được con gái nhà quan, không dè đó lại là con gái mụ ăn mày trước kia bị Vi Cố giết hụt, mẹ đem bỏ ngoài chợ, một ông quan đi ngang qua gặp được, thương hại đem về nuôi. Cho nên, gặp nhau, trai gái nông thôn thường tự hỏi : Vừa đi là gặp em đây, Một là duyên kỳ ngộ, hai là trời xoay đất vần. Sông sâu nước hiểm làm vầy, Ai xui em đến chốn nầy gặp anh ? Nhưng dân gian ta lại thêm từ "nợ" vào, cho rằng vì kiếp trước có nợ nần nhau, nên kiếp nầy phải gặp lại thành vợ chồng, để đền trả cho xong. Đôi ta là nợ hay tình, Là duyên là kiếp, đôi mình kết giao Em như hoa mận hoa đào Cái gì là nghĩa tương giao hỡi chàng ? Hoặc ... Chồng gì anh, vợ gì tôi, Chẳng qua là cái nợ đời chi đây ! Mỗi người một nợ cầm tay, Ngày xưa nợ vợ, ngày nay nợ chồng. Vậy "duyên nợ" là một từ kép bao gồm hai mặt tích cực và tiêu cực của thuyết "nhân quả" áp dụng vào phạm vi hôn nhân và tình yêu đôi lứa. Nói một cách khác, dân gian ngày xưa cho rằng hôn nhân thành hay không, là tùy theo trai gái có "phải duyên" hay "trái duyên" với nhau không ?
  3. Phải duyên, áo rách cũng màng, Không phải duyên, áo nhiễu, nút vàng chẳng ham Chẳng tham nhà ngói bức bàn (gỗ), Trái duyên, coi cũng bằng gian chuồng gà Ba gian nhà lá lòa xòa, Phải duyên, coi tựa chín tòa nhà lim. ... Đẹp như tiên, không phải duyên không tiếc, Xấu như ma mò, duyên hiệp anh thương. Như vậy, dân gian đã công nhận rằng hễ "phải duyên" hay có "duyên nợ" với nhau thì xấu đẹp gì trai gái cũng đi đến chỗ thương yêu nhau. Và dân gian cũng khẳng định "đảo lại" rằng : Hễ xấu đẹp gì mà cũng thương nhau, tức là đã "phải duyên", trai, gái quả đã có "duyên nợ" với nhau rồi. Khẳng định đảo lại nầy đã dẫn trai gái nông thôn đến một quyết định táo bạo hơn : Số em giàu, lấy khó cũng giàu, Số em nghèo, chín đụn mười trâu cũng nghèo. Phải duyên, phải kiếp thì theo, Thân em có quản khó nghèo làm chi. Chữ nhân duyên thiên tải nhất thì Giàu ăn, khó chịu, lo gì mà lo. "Phải duyên, phải kiếp thì theo" cụ thể có nghĩa là : nếu trai gái quả đã cảm thấy "thương yêu nhau", tức là "phải duyên", nghĩa là đã có " duyên nợ" với nhau, thì cứ theo nhau, lấy nhau, thành vợ thành chồng, bất chấp sang hèn, giàu khó, hay bất chấp cả sự cản trở của cha mẹ, họ hàng. Phải chăng đó là một quyết định táo bạo đối với xã hội ta ngày xưa ! Mà ngày nay, trái lại có thể coi như là một quan niệm về tình yêu và hôn nhân có tính cách tự do và hiện đại ! Ở thời phong kiến, những tục "cha mẹ đặt đâu ngồi đó" và "nam nữ thụ thụ bất thân" vốn là của Nho giáo phụ quyền, từ Trung quốc du nhập vào nước ta, và thịnh hành trong các từng lớp quan lại, phú thương, trưởng giả. Nhưng ở nông thôn, Nho giáo chỉ được phổ biến một cách hời hợt thông qua các hàn Nho sống rải rác trong xóm làng, và một khi lắng sâu vào quần chúng, thì cũng đã dần dần bị Việt hoá đi.
  4. Riêng đối với thanh niên nông thôn, tình yêu lại còn là lẽ sống của một cuộc đời cần lao lam lũ. Ngoài tình yêu ra, còn có gì để có thể an ủi họ được nữa đâu. Cho nên, bao nhiêu Lễ giáo của đạo Nho khi xuống đến nông thôn, cũng phải nhân nhượng trước tình yêu đôi lứa của họ : Mình về, ta chẳng cho về, Ta nắm vạt áo ta đề câu thơ Câu thơ ba chữ rành rành : Chữ Trung, chữ Hiếu, chữ Tình là ba. Chữ Trung thì để phần cha, Chữ Hiếu phần mẹ, đôi ta chữ Tình. Hơn nữa, xã hội nông thôn trước đây vẫn còn chịu ít nhiều ảnh hưởng di sản của mẫu hệ, nên trong việc cưới hỏi, cha mẹ không mấy khi ép buộc con cái : Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên ... Xưa kia ai cấm duyên bà, Bây giờ bà già, bà cấm duyên tôi ! Rồi thỉnh thoảng nếu có trường hợp bị cha mẹ ép duyên, thì trai gái nông thôn sinh ra liều lĩnh : Tiếc răng, tiếc rứa, tiếc ri, Liều mình bỏ xứ mà đi cho rồi Liều mình, giả như đứa đứt tao nôi, (a) Giả như cha với mẹ không sinh ra đôi đứa mình. Chú giải - (a) Đứt tao nôi (tao : sợi giây, nôi : đồ đan bằng tre để trẻ nhỏ nằm) Câu nầy ý nói : Coi như chúng mình khi còn bé đã bị đứt tao nôi,mà chết non đi. Nhưng tục "không được cưỡng duyên" vốn đã phổ biến từ xưa trong dân gian. Trong bộ Luật Hồng Đức, đời Lê Thánh Tông, cũng có trường hợp cấm ép duyên như thế : "Con gái hứa gả chồng mà chưa thành hôn, nếu người con trai bị ác tật, phạm hình án, hoặc phá tán gia sản, thì cho phép con gái được kêu quan mà trả đồ lễ... Trái luật (nghĩa là con trai ấy cứ ép con gái phải lấy mình) thì bị xử phạt 80 trượng (b)." (2)
  5. Chú giải : (b) Trượng : ngày xưa cây gậy bằng gỗ được gọi là trượng. Về sau, nếu tình yêu bị gián đoạn, đổ vỡ, hôn nhân không thành, người xưa cho là tại "duyên số" dở dang, và tự an ủi rằng : Khi nào gánh nặng anh chờ, Qua cầu anh đợi, bây giờ em quên. Kiếp nầy đã lỡ làng duyên, Kiếp sau xin hẹn cửu tuyền gặp nhau. Như đã nói trên, ở các tầng lớp quan lại, phú thương chịu ảnh hưởng Nho giáo, phong kiến, thì nhất luật "nam nữ thụ thụ bất thân". Trái lại ở nông thôn, trai gái, vì nhu cầu sinh hoạt nông tác nên thường có nhiều dịp gặp nhau : trong một vụ cấy mạ, một tối giả gạo, một chuyến đò ngang, một buổi hát giao duyên, hát trống quân, hát phường vải, một ngày chợ phiên, một lễ hội trong làng... và được tự do chuyện trò, hò hát trêu ghẹo, đưa tình với nhau Ăn chơi cho hết tháng hai Để làng gióng đám cho trai dọn đình. Trong thời đánh trống rập rình, Ngoài thời trai gái tự tình với nhau. Ngày xưa, các buổi gặp gỡ hò hát nầy thường đưa trai gái nông thôn đến việc "nên vợ nên chồng" một cách nghiêm túc : Con cò lấp ló bụi tre, Sao cò lại muốn lăm le vợ người ? Vào đây ta hát đôi lời Để cho cò hiểu sự đời ở ăn. ... Một đàn cò trắng kia ơi ! Có nghe ta hát những lời nầy không ? Hát câu đẹp cốm tươi hồng, Hát câu nên vợ nên chồng, cò ơi ! Chính các thân hào đã đứng ra tổ chức những đám "hát phường vải", "hát trống quân", "hát quan họ", "hát giã gạo", hát giao duyên"... để trai gái hát
  6. hò, gặp gỡ, kết "bạn văn nghệ" với nhau, dưới sự kiểm soát kín đáo của các bậc đàn anh : Ai có chồng, nói chồng đừng sợ, Ai có vợ, nói vợ đừng ghen. Tới đây hò hát cho quen, Rạng ngày, ai về nhà nấy, há dễ ngọn đèn hai tim. (c) Chú giải - (c) Đèn hai tim = Đèn nhà quê ngày xưa đổ dầu phụng vào dĩa, dùng một sợi vải làm tim đốt. "Đèn hai tim" chỉ trai có 2 vợ. Cũng ở thôn quê ta ngày xưa, thường con gái lại đứng lên tỏ tình và tìm đến gặp con trai trước. Một tâm tình say đắm, "lãng mạn" phi Nho giáo ! Không cần biết sẽ có nên vợ, nên chồng hay không, nhưng gặp nhau, thương nhau thì cứ "xơi năm ba miếng trầu" với nhau đã ... "kẻo lòng nhớ thương". Sớm mai gánh nước mờ mờ, Đi qua ngõ giữa tình cờ gặp anh. Vào vườn hái quả cau xanh, Bổ ra làm tám mời anh xơi trầu. Trầu nầy ăn thật là say, Dù mặn dù lạt, dù cay dù nồng. Dù chẳng nên vợ nên chồng, Xơi năm ba miếng kẻo lòng nhớ thương. Cầm lược thì nhớ tới gương, Cầm trầu nhớ túi, nằm giường nhớ nhau. Ở đây, trai gái nông thôn chỉ cần hưởng thụ trong hiện tại, không cần biết đến "duyên nợ" sẽ đưa đến đâu ? Một hành động, mà ngày nay có thể coi như là "lãng mạn" hay "hiện sinh" ! Và tính cách "lãng mạn" ấy còn gặp lại trong cái nhìn đắm đuối, rụt rè của những mối tình vô vọng : Ngó em chẳng dám ngó lâu Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi ! "Lãng mạn" còn ở trong cử chỉ nâng niu, săn sóc đứa con nhỏ của cô gái vừa mới lừa dối mình, mà oái ăm thay, đó lại là cô gái mà ta đã lỡ yêu :
  7. Mình nói dối ta mình chửa có con, Ta đi qua ngõ thấy con mình bò. Con mình những trấu cùng tro, Ta đi xách nước rửa cho con mình. Về sau, khi chế độ xã hội đã chuyển sang phụ hệ, với ảnh hưởng của Nho giáo, thì các cuộc hẹn hò riêng tư "thân mật, mùi mẫn" giữa trai và gái như thế tất nhiên phải kín đáo, lén lút hơn xưa : Đêm nằm thao thức vào ra, Chờ cha mẹ ngủ, lén qua thăm mình. Tôi than hết sức, tôi dứt hết tình, Thiếu điều cắn ruột trao mình, mình ơi !" ... Gió đưa cành mận, gió lận cành đào, Vì em anh phải ra vào tối tăm. Tối tăm thì mặc tối tăm, Chờ cho cha mẹ đi nằm sẽ hay. Cầm tay, anh nắm cổ tay, Em đừng hô hoán sự nầy mà to. Đã yêu nhau rồi, tức là đã "phải duyên", đã có "duyên nợ" với nhau rồi, thì "phải theo" ... lén lút theo ! Qua các câu ca dao trữ tình, chúng ta nhận thấy có một sự tranh đấu dằng dai qua bao nhiêu thế kỷ giữa hai nền văn hóa địa phương và ngoại lai : Giữa chế độ mẫu hệ Lạc Việt và chế độ phụ hệ Nho giáo Trung quốc, giữa lòng tin vào số mệnh trong tín ngưỡng nguyên thủy Việt-Nam với thuyết nhân duyên trong Phật giáo, giữa bản tính đa tình, lãng mạn của dân quê ta với các lễ tục khắc nghiệt của chế độ phong kiến ... Công cuộc tranh dấu gay go, đầy đau thương, nước mắt, nhằm giải phóng con người ra khỏi mọi áp bức, để đem lại tự do yêu thương, tự do kết hôn... Có thể có những khuynh hướng lãng mạn, hưởng thụ, hiện sinh, nhưng vẫn không "lăm le vợ người" và không nhận "ngọn đèn hai tim", không hề xa rời "đạo đức tự nhiên" của ông cha !
  8. Một cuộc tranh đấu không bài ngoại tuyệt đối, mà có tính cách hòa nhập trong thế quân bình. Đó chính là sức mạnh sinh tồn ngàn năm của dân ta ! Chú Thích (1) - D. Huisman et L.R. Plazolles, L'Art de la dissertation littéraire, Sedes, Paris,1960, p. 228 (L'homme souffre, mais en chantant sa souffrance, il la dépasse). (2) - Luật Hồng Đức, chương Hộ Hôn, điều 39

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản