Francis Bacon (1909 - 1992)

Chia sẻ: Nguyen Hoang Phuong Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
76
lượt xem
17
download

Francis Bacon (1909 - 1992)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Sinh tại Ireland năm 1909, Francis Bacon sống thời thơ ấu tại một đất nước đổ nát do cuộc nổi loạn Sinn Fein, một sự kiện đã ám ảnh ông rất lâu sau đó khi ông đã cùng gia đình chuyển đến sống ở Anh. Ông không hề được đào tạo chính thức để trở thành một họa sỹ nhưng ông đã bắt đầu theo đuổi nghệ thuật ở London từ những năm cuối của thập kỷ 1920, và cuối cùng đã có được tiếng tăm vào những năm 1940 với những nghiên cứu gây nhiều tranh cãi của ông....

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Francis Bacon (1909 - 1992)

  1. Francis Bacon (1909 - 1992) Sinh tại: Dublin, Ailen Làm việc: London, Anh Sinh tại Ireland năm 1909, Francis Bacon sống thời thơ ấu tại một đất nước đổ nát do cuộc nổi loạn Sinn Fein, một sự kiện đã ám ảnh ông rất lâu sau đó khi ông đã cùng gia đình chuyển đến sống ở Anh. Ông không hề được đào tạo chính thức để trở thành một họa sỹ nhưng ông đã bắt đầu theo đuổi nghệ thuật ở London từ những năm cuối của thập kỷ 1920, và cuối cùng đã có được tiếng tăm vào những năm 1940 với những nghiên cứu gây nhiều tranh cãi của ông. Dù có phong cách Biểu hiện, sự bóp méo của Bacon đối với các hình người lại bắt nguồn từ sự thích thú của ông với những cuốn sách y khoa và lý thuyết hội họa. Phong cách tạo ra những khoảng mờ nhòe và đề cao giải phẫu đã tạo ra một mức độ mới về thân thể cho những chủ đề cổ điển chẳng hạn như Crucifixion (Chúa bị đóng đinh trên thánh giá) và những tác phẩm kinh điển như Oresteia; sự trung thực đầy đau đớn của ông trong việc mô tả những người tình của ông dẫn
  2. đến một số tác phẩm khủng khiếp nhất của ông, chẳng hạn như bức "Triptych May-June 1973," của ông, mô tả cái chết của người bạn tình George Dyer. Trước sự tấn công mạnh mẽ của bệnh dịch AIDS, Bacon, mặc dù không om xòm về đời sống tình dục của mình, đã cởi mở công khai về nó. Là một người thường xuyên xuất hiện tại các buổi tiệc, Bacon nổi tiếng bởi những cuộc bù khú túy lúy, cờ bạc và tình dục ầm ĩ. Ông cuối cùng cũng đã rút lui vào hậu trường, tuy nhiên, chỉ bởi vì lo lắng về chuyện bị xếp xó và bị tấn công như một nghệ sỹ gay – thậm chí Margaret Thatcher đã từng công khai nói rằng nghệ thuật của Bacon là gây khó chịu không cần thiết và gớm ghiếc. Buồn hơn nữa, như Lord Gowrie đã viết, Bacon bắt đầu hướng đến việc kết thúc cuộc sống của ông để hiểu tính dục đồng giới của ông như một "tai họa, đã biến ông, vào một thời điểm nào đó trong cuộc đời, thành một kẻ lừa đảo. Chính là sự lừa gạt chứ không phải tình dục, là nguồn gốc của mọi sự hổ thẹn..." Cũng như đối với tất cả các nghệ sỹ có những khối lượng công việc trọng yếu, có thể nói về Bacon theo các chủ đề của ông: sự ám ảnh của ông về các hình thức cơ thể; sự quan tâm của ông đến sự đấu tranh, sự giao cấu, chuyển động của cơ thể và sự tàn tật; hoặc việc ông sử dụng những biểu tượng tôn giáo như hình ảnh Giáo hoàng và cảnh Chúa bị hành hình trên cây thánh giá. Nhưng để tập trung vào bất kỳ một thể loại nào trong đó, chúng ta sẽ bỏ qua sức mạnh dữ dội tiềm ẩn trong mỗi bức tranh. Với những gì mà Bacon mô tả, lần này đến lần khác, là tính mong manh yếu đuối của con người. Sự thiếu sót của thân thể, những vết hoen ố, và những vòng xoắn bên dưới những đường trắng như phấn, ngụ ý sự thiếu sót của tâm hồn, dù rằng chủ thể trong tranh là sự sợ hãi của Ngài Giáo hoàng đang la hét hay nỗi lo sợ và cô đơn dai dẳng trong tác phẩm "Two Figures in a Window" (1953) [Hai người bên khung cửa sổ] của ông. Dù một số nhà phê bình tin rằng Bacon là người có nhân cách tự kết tội, cái điều được mang đến cùng với các bức tranh của ông là sự tuyệt vọng của một người bị tổn thương sâu sắc. Nghệ thuật tuyệt vời nhất khiến cho công chúng của nó nhìn nhận thế giới theo một cách
  3. khác; suốt cuộc đời mình, Francis Bacon đã buộc chúng ta nhìn nhận lại bản thân với một sự trực tiếp khiến chúng ta hoảng sợ dù rằng nó mang dáng vẻ cực kỳ quyến rũ. ---------------------------------------------------------------------------- Matthew Barney (1967 - nay) Sinh tại: San Francisco, CA, Mỹ Làm việc: New York, NY, Mỹ Năm 1991, Matthew Barney bùng nổ trong bối cảnh nghệ thuật ở New York với tất cả sức mạnh của những tác phẩm video có tính thân thể và điên rồ của mình. Chỉ 8 năm sau, một bài viết trên báo New York Times đã gọi anh là "nghệ sỹ quan trọng nhất trong thế hệ của mình" Đó là vào dịp chiếu ra mắt "Cremaster," một trong 5 phim đặt tên theo nhiệt kế đo nhiệt độ của các cơ làm co tinh hoàn lại khi nó bị lạnh. Rất khó nói Matthew Barney thuộc loại nghệ sỹ nào. Sinh tại San Francisco nhưng lớn lên ở Boise, Idaho (nơi quay cảnh mở đầu của "Cremaster"), Barney trưởng thành giống như các chàng trai trẻ Mỹ khác, học tại trường Đại học Yale với một suất học bổng dành cho cầu thủ bóng đá xuất sắc. Anh thậm chí còn kiếm
  4. được khá nhiều tiền từ hình thức hấp dẫn bề ngoài của mình bằng nghề người mẫu để tự chi trả cho những năm đại học của mình. Dù giải vô địch bóng đá Ivy League có vẻ như chẳng liên quan mấy đến các công việc của Barney, nhưng nó thực sự có liên hệ với sự nhấn mạnh đến tính đàn ông xuẩn ngốc. Triển lãm ra mắt đầu tiên của anh được tổ chức tại một gallery ở New York với sự trần trụi cùng những dụng cụ thể thao được bôi dầu Vaseline bóng loáng. Những người đến dự lễ khai trương triển lãm được chào đón bằng một video với hình ảnh của chính Barney trần truồng đang leo lên tường của gallery -- cộng với những dấu chân để lại sau lưng để chứng minh điều đó. Bắt đầu năm 1994, Barney thực hiện tác phẩm, mà nó được coi là tác phẩm đánh dấu những tính cách đặc trưng của anh, tác phẩm đầu tiên trong sê-ri "Cremaster" (trong thực tế, lại được đặt tên là "Cremaster 4"). Đó là một sự lai giống đầy tham vọng giữa video và phim, mỗi tác phẩm dài 1 giờ, bao gồm cả những bức tượng, ảnh chụp và phác thảo rất đẹp. Barney đã chi khoảng 1 triệu đô la tiền túi để thực hiện mỗi tác phẩm trong sê-ri này, thu hồi lại vốn đầu tư bằng cách bán lại những bức tượng đã được sử dụng làm bối cảnh cho phim, cũng như là sách và những sắp đặt bắt nguồn từ chúng. Anh cho rằng những bức tượng -- một cái bàn nặng làm từ mỡ để bôi trơn, những quả tạ làm từ bột sắn hột -- cũng quan trọng như những video mà chúng có xuất hiện trong đó. Phim của Barney không có lời thoại và đầy rẫy những sự bí ẩn, những chỉ dẫn tham khảo chéo, thường xuyên có những biểu tượng mang tính tự truyện. Bị ám ảnh bởi sinh vật học sinh sản, ("Blind Perineum," video đầu tiên của anh, có tựa đề là tên của một mô nằm giữa hậu môn và bộ phận sinh dục), phim bàn luận những chủ đề như giống, sự ám ảnh, sự biến tính và sự thèm khát tình dục mãnh liệt. Những kẻ gièm pha Barney coi anh như là một người theo thuyết duy cảm hoặc một nhà Siêu thực mới tập tọe. Barney tự cho mình là một nghệ sỹ trừu tượng. Những người tài trợ gọi anh là người đàn ông có óc tưởng tượng phong phú,
  5. người đã chuyển những kinh nghiệm của bản thân mình thành những ẩn dụ trong sáng tạo nghệ thuật. --------------------------------------------------------------------------- Richard Billingham (1970 - nay) Sinh tại: Birmingham, Anh Làm việc: Birmingham / Sunderland, Vương quốc Anh Trong một hình ảnh, một kẻ say xỉn, đầu tóc rối bời đang cầm một ly bia ngồi cạnh chiếc ghế của anh ta trong một phòng khách dơ dáy bẩn thỉu. Trong một bức ảnh khác -- một bức chụp cận cảnh -- một người phụ nữ ăn một miếng pizza. Cô ta mập ú trên người đầy những hình xăm, ăn mặc kỳ cục và xơ xác; miếng pizza nhễu thành giọt từ tay của cô ta. Ngay lập tức, bạn cảm thấy khó chịu. Bạn mong rằng đó chỉ là những cảnh được diễn trên sân khấu. Bị ghi lại bằng máy ảnh, những con người trong những bức ảnh này trở thành biểu tượng của một cuộc sống suy đồi. Cặp mắt họ nhìn trừng trừng vào khoảng trống trước ống kính hoặc nhìn vô hồn quanh căn phòng. Trang phục của họ rộng thùng thình để che dấu những chỗ bất thường trên cơ thể hoặc treo hờ
  6. hững một cách thiếu sức sống trên những thân thể gầy gò của họ, như thể linh hồn của họ đã bay mất. Và có lẽ là chúng đã bay mất thật. Trên một thang cảm xúc, những hình ảnh đột ngột hiện ra ở giữa sự ghê tởm và siêu thực, đi dọc theo một con đường dài trong tình trạng dồn nén, buồn bã và cay đắng. Bạn thực sự cảm thấy mừng khi thấy đó không phải là những người trong gia đình bạn, hoặc buộc phải hổ thẹn khi thú nhận rằng, theo một cách nào đó, họ chính là những người trong gia đình bạn. Những bức ảnh khá riêng tư và bộc trực này được thực hiện bởi một chàng trai dưới hai mươi tuổi rất thích tranh. Khi còn là một sinh viên nghệ thuật tại Bourneville College of Art và Sunderland University ở quê hương Anh quốc của anh, Richard Billingham quyết định thực hiện một loạt tranh chân dung cho cái gia đình nghèo khổ và khác thường của anh. Anh cần nghiên cứu hình ảnh để thực hiện những bức tranh đó. Và với một máy chụp hình và phim rẻ nhất có thể kiếm được, anh chụp những thành viên trong gia đình mình tại những thời điểm mang tính hội họa nhất. Mẹ của anh, chẳng hạn, uể oải nằm trên một cái đi-văng trong đồ mặc trong nhà, tay ôm đầu trong một tư thế cổ điển. Đối diện với những hình ảnh như vậy, người xem có thể nhận ra chính anh từ niềm đau cố hữu của các đối tượng mô tả và thấy được vẻ đẹp ẩn chứa bên trong nó. Billingham chuyển những người đàn ông -- người cha và anh trai của mình – vào những bức tượng gân guốc tương tự như tác phẩm "Burghers of Calais" của Rodin, với những đường gân và cơ bắp của họ. Nhưng nếu Rodin tập trung mô tả cuộc sống đang chảy và thở trong những bức tượng đồng của ông, thì Billingham ghi lại những khoảnh khắc mà "cuộc sống không tồn tại." Một hôm, Billingham nhìn những bức hình nghiên cứu của anh trong một ánh sáng mới. Chúng không còn là tài liệu cho những bức tranh mà chính là một tác phẩm nghệ thuật hẳn hoi. Bởi chúng thuộc về một thể loại tác phẩm "siêu-trừu tượng" đối với người nghệ sỹ trẻ: anh nhận ra rằng bằng việc chụp những bức ảnh cực kỳ trung thực này, anh đã chuyển mối liên hệ đến với những sinh viên nghệ
  7. thuật khác, đến gia đình của mình và đến chính bản thân anh. Những hình ảnh đó được đưa vào định dạng như một cuốn sách với tiêu đề "Ray's a Laugh." (Ray là người cha thường xuyên say xỉn của nghệ sỹ). Cuốn sách thu hút được sự chú ý của Charles Saatchi, và những hình ảnh của Billingham kết thúc trong triển lãm danh tiếng "Sensation", đem lại cho anh tiếng tăm quốc tế. ---------------------------------------------------------------------------
Đồng bộ tài khoản