Giàu nhờ biết ngóng

Chia sẻ: Anviet Canh | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:2

2
153
lượt xem
58
download

Giàu nhờ biết ngóng

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Người tầm thước, trầm lặng, ít khi nói về mình, tất cả những cái được xem là thành công, ông đều quy kết vào 2 chữ may mắn, song để biến những may mắn ấy thành kết quả, ông phải trả giá không ít

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Giàu nhờ biết ngóng

  1. Giàu nhờ biết ngóng "Từ lúc nhỏ tôi đã ước mơ mình phải giàu, phải làm giàu được để có thể giúp cho gia đình, anh em trong nhà. Có lẽ từ cái ước mơ năm đó, mà bây giờ tôi mới gầy dựng được công ty này - sau khi kinh qua đủ mọi thứ nghề trên đời...", ông Lâm Văn Chúc - giám đốc công ty địa ốc Đức bộc bạch. TNHH Phúc - Người tầm thước, trầm lặng, ít khi nói về mình, tất cả những cái được xem là thành công, ông đều quy kết vào hai chữ "may mắn", song để biến những may mắn ấy thành kết quả, ông đã phải trả giá không ít. Điều chủ chốt là con người Ông Lâm Văn Chúc Năm 16 tuổi, khi còn đang ngồi trên ghế trường trung học, ông đã tìm thầy học thêm nghề thợ bạc, nuôi mộng làm giàu. Tốt nghiệp trung học, nghề đã thành, nhưng thu nhập vẫn chưa thoả mãn được ước mơ của ông Chúc. Thế là ông quyết định bỏ lên Sài Gòn, đi phụ việc kinh doanh cho người chú. Từ một anh thợ bạc chuyển qua công việc kinh doanh, kinh nghiệm ít, đụng cái gì cũng lạ, nhưng "cần cù" bù lại, ông Chúc đã chiếm được sự tin tưởng của người chú. Sau hơn một năm phụ việc, ông đã được giao trông coi gần như toàn bộ công việc kinh doanh của người chú. "Tôi chẳng thể nào quên được thương vụ đầu tiên của mình, nhờ đó tôi đã học được nhiều kinh nghiệm...", ông Chúc kể. Sau bốn năm phụ việc kinh doanh cho chú, ông xin ra làm riêng. Hợp đồng đầu tiên của ông là khai thác gỗ thông trên Đà Lạt. Tuy là công việc mới, nhưng được hỗ trợ rất nhiều từ người chú và anh em bạn bè thân quen nên mọi thứ diễn ra khá trôi chảy. Vậy mà, khi xong hợp đồng, kết toán lại thì... lỗ. "Mới ra đời, nhận được một hợp đồng lớn, lúc đó tôi nghĩ sẽ lấy đây làm bàn đạp để vào đời ai dè... Sau hợp đồng này, tôi mới biết một điều gần như là chủ chốt, đó là yếu tố con người". Cách tuyển người của ông cũng lạ so với những công ty khác. Nếu các công ty khác săn đầu người có bằng cấp nổi bật thì ông ngược lại, ngoài những vị trí không thể thay thế như kế toán, nghiên cứu ông mới chọn những người có bằng cấp, còn lại nhân viên của ông có trình độ ở nhiều cấp khác nhau kể cả phổ thông trung học. Rất hiếm khi ông phải sa thải nhân viên của mình. Cái lý do tuyển dụng nhân viên ở đủ mọi trình độ như hiện nay được ông Chúc giải thích: "Nếu như bạn có bằng cấp, có trình độ giỏi, thì chắc chắn là bạn chẳng bao giờ chịu đứng yên một chỗ, còn những người vì nhiều lý do chưa có được bằng cấp chính quy, thì họ chỉ có một con đường. Do vậy, khi tuyển nhân viên tôi sẵn sàng nhận những người không có bằng cấp, nhưng có sự đam mê nghề nghiệp, tôi sẽ đào tạo họ thành những nhân viên giỏi nghề. Hơn nữa, nếu bạn dọn cho họ một con đường thì họ sẽ mãi đầu tư, tìm hiểu con đường đó và không bao giờ nghĩ tới những con đường khác, đó cũng là một trong những yếu tố rất quan trọng cho nghề giới". môi Biết nghe ngóng Thất bại ban đầu không làm ông nản chí, với số vốn ít ỏi, ông quay về kinh doanh đủ mọi thứ, từ mở nhà hàng, kinh doanh thuốc tây, đến bỏ mối cà phê... bất cứ công việc gì có thể kiếm ra tiền là ông làm. Sau khi kinh qua hàng loạt những công việc kinh doanh, ông quay về mở quán cà phê. Công việc kinh doanh cà phê chỉ nhằm thoả mãn những "ngông nghênh" ngày bé, và để kiếm... bạc lẻ trong mùa giáp hạt.
  2. Một lần nghe khách vào quán là những người mua bán nhà đất than vì không thể kiếm được điểm ký gửi, giới thiệu sản phẩm của mình, ông lân la làm quen và đứng ra nhận ký gửi. Sau gần một tháng nhận ký gửi, ông giao dịch thành công căn nhà đầu tiên cho khách hàng. Mới đầu, sản phẩm chủ yếu là nhà, thấy công việc thuận lợi, ông mạnh dạn nhận thêm sản phẩm đất. Khách hàng thấy ông uy tín nên truyền miệng nhau địa chỉ quán cà phê, dần dần quán cà phê của ông thành điểm gặp mặt, giao dịch của giới kinh doanh nhà đất. Trước sự tin tưởng của khách hàng, ý tưởng mở quán "cà phê địa ốc" xuất hiện. Sau thời gian nghiên cứu, ông Chúc quyết định chọn quận 2, nơi mà thị trường địa ốc nóng nhất, để cho ra đời quán "cà phê địa ốc" đầu tiên ở Sài Gòn. Thấy công việc tốt, ông quyết định mở thêm 2 quán nữa. "Sao không mở công ty? - Chú tôi gợi ý, bạn bè đồng tình, và hứa sẽ hỗ trợ nếu tôi cần. Lấy tên gọi ở nhà, ghép với tên một người bạn thân, thế là công ty TNHH môi giới bất động sản Phúc Đức ra đời". Khi tình hình kinh doanh đi vào ổn định, ông đăng ký theo học những chương trình đào tạo nghiệp vụ, từ quản trị kinh doanh đến kế toán tài chính... tất cả những khiếm khuyết kiến thức về chuyên môn đều được ông lên lịch học dần. Chính từ những suy nghĩ tích cực về học hành và biết cách tự bổ sung kiến thức, nên cách điều hành công việc của ông vừa rất chặt chẽ lại vừa cởi mở thông thoáng. Từ 1 rồi 3 quán cà phê ra đời, ổn định, đến nay công ty Phúc Đức đã có tám chi nhánh, trong đó hai chi nhánh đặt ở Bình Dương và Đồng Nai, số còn lại được bố trí quanh các khu vực Sài Gòn. Nhân viên của công ty Phúc Đức hiện nay đã hơn 80 người. Năm 2005, khi thị trường địa ốc vắng lặng, các công ty môi giới giảm dần văn phòng, thì riêng Phúc Đức mở mới tới 3 điểm. "Khách hàng tin mình thì mình phải cố gắng. Thị trường càng vắng thì thông tin càng cần, nếu khách hàng cần thông tin mà mình không có, như thế là coi thường họ rồi", ông Chúc tâm sự. Chính tinh thần trách nhiệm đối với khách hàng, năm 2005, mặc cho thị trường địa ốc trồi sụt, nhưng công ty ông vẫn tiếp nhận tư vấn, cung cấp thông tin, giao dịch hợp đồng với khoảng lượt 10.000 khách hàng. Quan điểm không giống ai của ông Chúc, đã được đúc kết qua mấy chục năm vất vả mưu sinh, tìm mọi cách để thực hiện giấc mơ làm giàu của mình. Mới đây, khi Chính phủ đưa ra dự thảo Luật Kinh doanh bất động sản, một quan chức cấp bộ, đã gặp riêng ông để trao đổi ghi nhận những ý kiến đóng góp của ông với bộ luật này. Nếu nói là doanh nghiệp lớn, công ty Phúc Đức chưa đạt tới, nhưng nếu nhìn nhận quá trình mưu sinh vất vả, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng và khẳng định được uy tín tên tuổi của mình trên thương trường là thành công, thì ông Chúc xứng đáng là một doanh nghiệp thành đạt. Tất cả những thành quả hôm nay được ông gói gọn vào bốn chữ "phải biết đam mê". (theo Sài gòn tiếp thị)
Đồng bộ tài khoản