Giọt máu đêm khuya P3

Chia sẻ: Bao Dong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:15

0
83
lượt xem
12
download

Giọt máu đêm khuya P3

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đ ại Thống nở một nụ cười hài lòng. Hôm nay hắn vô mánh trúng thầu một lô đất lớn, một chuyện rất khó khăn trong thời kỳ khủng hoảng thị trường bất động sản này. Sáng nay Đại Thống tự tay lái xe chạy thẳng ra đại lộ lớn. Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ, hắn mới đến một vùng quê hẻo lánh với những mái nhà tranh rách nát. Con đường mòn che phủ những bụi cỏ gai um tùm, khó khăn lắm hắn mới lái xe vượt qua một đoạn đường ngoằn ngoèo, đám con nít quần áo...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Giọt máu đêm khuya P3

  1. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA PHẦN 3 Đ ại Thống nở một nụ cười hài lòng. Hôm nay hắn vô mánh trúng thầu một lô đất lớn, một chuyện rất khó khăn trong thời kỳ khủng hoảng thị trường bất động sản này. Sáng nay Đại Thống tự tay lái xe chạy thẳng ra đại lộ lớn. Phải mất hơn hai tiếng đồng hồ, hắn mới đến một vùng quê hẻo lánh với những mái nhà tranh rách nát. Con đường mòn che phủ những bụi cỏ gai um tùm, khó khăn lắm hắn mới lái xe vượt qua một đoạn đường ngoằn ngoèo, đám con nít quần áo xộc xệch chạy theo chiếc xe hơi đời mới reo hò ầm ĩ. Đại Thống dừng xe trước một ngôi nhà mái ngói tươm tất với hàng rào kẽm gai có dây leo chằng chịt. Người đàn bà có đôi mắt lá răm, miệng cười chúm chím bước ra chào khách: - Dạ chào ông! Thầy Mười đang ngồi chờ ông trong nhà. Mở cửa xe bước xuống, Đại Thống nhép môi cười. Hắn đến đây để nhờ thầy Mười trục xuất hai hồn ma đang đeo bám hấn. Đây là một ông thầy nổi tiếng về việc lấy lá bùa và chơi ngải, nghe đồn những người bị ma ám, thường đến đây xin bùa của thầy, ngay cả các quí bà bị chồng bỏ, chồng chê cũng kéo đến xin thầy Mười chuộc ngải để chồng quay về với gia đình. Vì thế thân chủ của thầy Mười đến đây rất đông, nhưng không phải ai đến là thầy tiếp. Thầy Mười đưa ra một qui luất riêng, người nào có duyên với thầy là được tiếp, có nhiều người tốn công sức đến đây phải ra về bằng tay không. Nhưng nghe uy danh của Đại Thống là thầy Mười gật đầu chấp nhận, ông còn dành một ngày tiếp đặc biệt vị khách này. Người đàn bà bước theo Đại Thống nhanh nhảu nói: - Từ sáng đến giờ thầy không tiếp một ai! Thầy chờ ông lâu lắm rồi đấy. Đại Thống bước vào gian phòng rộng lớn, hắn trông thấy thầy Mười ngồi xếp bằng trên một tấm thảm đỏ. Đó là một người đàn ông xương xẩu, có khuôn mặt dài như mặt ngựa, đôi mắt ti hí của thầy nhìn Đại Thống một cách dò xét. Thầy phẩy tay ra dấu cho hắn ngồi xuống, giọng thầy eo éo như giọng mấy gã đồng bóng: - Xin mời anh ngồi! www.vuilen.com 30
  2. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Xếp bằng hai chân lại, Đại Thống ngồi xuống trước mặt thầy Mười, hắn ung dung kể lại sự tình và nói rõ ý mình muốn tiêu trừ hồn ma ra sao. Thầy Mười nghe xong gật gù: - Vậy là anh tìm đúng người rồi. Ai chứ loại oan hồn ngạ quỉ này với tôi chỉ là chuyện nhỏ, tôi sẽ làm cho chúng hồn bay phách tán, mãi mãi sẽ không đầu thai làm người, chúng nó sẽ bị đày đoạ xuống chín tầng địa ngục làm thân trâu ngựa. Nhưng làm chuyện này phải sứ dụng công lực nhiều nên tiêu hao dương khí lắm, anh phải thoả thuận giá cả thì tôi mới nhận lời. - Không thành vấn đề, thầy giúp tôi tiêu diệt hồn ma đó, tôi sẽ trả cho thầy một món tiền hậu hĩnh. Vừa nói xong hắn liền móc ra một xấp tiền dày cộm, số tiền hắn vừa trúng lô đất. Không những thế, hắn còn hào phóng tặng thêm cho thầy Mười một sợi dây chuyền vàng lấp lánh làm cho ánh mắt ông thầy cúng mừng rỡ: - Ồ, được rồi, tôi sẽ về nhà anh để lập đàn diệt ma. Đại Thống hồ hởi bước ra xe, theo sau là thầy Mười cùng với một tay nải đựng các thứ bùa chú và đồ cúng. Người đàn bà tiễn chân họ ra xe, bà cúi đầu tỏ vẻ kính cẩn: - Con chúc thầy thượng lộ bình an. Thầy Mười quay sang dặn dò đệ tử: - Nếu cô Hai ở tiệm vàng Huy Hoàng có đến, nói cổ chiều mai ghé nhé. Có thể tối nay thầy không có về nhà. Trên đường trở về thành phố, Đại Thống nài nỉ thầy Mười: - Thầy cố gắng yếm bùa làm sao để những linh hồn đó không đầu thai được làm người. Phải cho chúng nó tan thành tro bụi, tôi mới được sống yên. - Con hãy yên tâm. Đó là nghề của thầy mà. Trong lúc hai người đang bàn tán tìm cách để tiêu diệt hồn ma, Đại Thống bất chợt nhìn thấy hai bóng người đứng chặn ngay đầu xe. Hắn tưởng mình hoa mắt, nhưng nhìn kỹ lại vẫn thấy bóng một người đàn ông và một người đàn bà mặc bộ đồ trắng lơ lửng trên mặt đất khoảng chừng một thước. Một tiếng cười giễu cợt vang lên bên tai Đại Thống, hắn nhận ra hai khuôn mặt quen thuộc. Một tay lái xe, một tay chỉ về phía trước, hắn hét vào tai thầy Mười: www.vuilen.com 31
  3. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Hai con ma đang lởn vởn trước mặt tôi kìa, thầy nhìn thấy chúng không? Thầy Mười đang lẩm nhẩm dọc một câu thần chú, thầy lấy trong túi ra một lá bùa quơ quơ trước mặt. Trong khi Đại Thống mím môi tăng ga, tức thì hai bóng ma le hai cái lưỡi dài ngoằng ra nhát hắn. Lồng lộn ra vẻ tức tối, ghìm chặt tay vào vô lăng xe, hắn chạy với tốc độ kinh hoàng. Gương mặt thầy Mười tái xanh, giọng của thầy run run: - Chúng đã thành quỉ rồi, anh mau đưa tôi về nhà lập đàn làm phép tiêu diệt chúng. Đại Thống ngửa cổ cười sặc sụa: - Chúng mày sẽ biết tay tao... Chiếc xe lao nhanh trên xa lộ, Đại Thống bỏ ngoài tai tiếng gầm rú, tiếng cười ma quái của những oan hồn đang bám theo hắn. Ngồi bên cạnh Đại Thống, thầy Mười luôn miệng than với vẻ mặt đăm chiêu lo lắng... Vừa về đến nhà Đại Thống gặp ngay vợ hắn đang ngồi bên cửa sổ với gương mặt thất thần và đôi mắt vô hồn. Hắn dẫn thầy Mười vào một phòng lớn nghỉ ngơi, việc cúng kiến phải chờ đến mười hai giờ đêm mới lập đàn tiêu diệt tà ma. Đại Thống bước ra phòng khách, hắn bắt gặp Tố Loan đang từ cầu thang đi xuống, hắn trừng mắt nhìn con gái hỏi: - Mẹ của mày có chuyện gì vậy? - Con không biết, cả ngày hôm nay mẹ không ăn không uống gì cả cứ ngồi than ngắn thở dài. - Có chuyện gì xảy ra nữa đây? Tố Loan chỉ tay vào căn phòng phía sau nhà, con bé tròn mắt ngạc nhiên: - Ông xấu xí đến nhà mình làm gì vậy ba? - Cẩn thận câu nói của mày. - Đại Thống hét vào mặt con gái. - Lúc nào ba cũng sừng sộ với con, nhưng với anh Hai ba lại độ lượng với ảnh. Thật là không công bằng chút nào. Quay trở về phòng, Tố Loan giậm chân mạnh xuống nền gạch, con bé khóc rưng rức. Đại Thống bất ngờ trước câu nói của con gái, hắn quá thiên vị về tình www.vuilen.com 32
  4. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA cảm. Tố Loan nói rất đúng, dường như mỗi ngày hắn lại đối xứ tệ bạc với nó. Còn thằng Tài muốn gì cũng được nấy, không bao giờ hắn la mắng. Bước đến gần Xuyến, đối với người phụ nữ này, lúc nào hắn cũng nhỏ nhẹ: - Có chuyện gì làm cho bà buồn vậy? Vừa trông thấy Đại Thống, sự sợ hãi lộ trên gương mặt Xuyến càng lúc càng rõ nét, cô làu bàu trong miệng: - Vàng bạc, của cải mà ông chiếm đoạt, ông đem trả cho người ta đi, đã đến lúc ông ăn năn sám hối những việc mình đã gây ra. - Bà nói gì nghe lạ vậy? Chuyện này chúng ta đã không truy cứu suốt mười mấy năm qua rồi mà! Khuôn mặt Xuyến đầm đìa nước mắt, cô nghiến răng nói trong cơn uất hận: - Nhưng hai đứa con chúng ta đâu có tội tình gì chúng nó sẽ bị liên luỵ tội ác của ông. Hồn ma của những người bị ông sát hại sẽ đến đây đòi mạng đấy. Đại Thống thản nhiên trước lời cảnh cáo của Xuyến. Chiếc tẩu thuốc trên miệng hắn đang phả ra từng cụm khói cuồn cuộn, đôi mắt lim dim hắn thả hồn theo từng làn khói bay toả trong phòng. Sau khi hít một hơi thật sâu vào buồng phổi, hắn ngã người trên nệm ghế khoan khoái nói một cách tự tin: - Thì ra bà đang lo oan hồn đòi mạng của bọn chúng. Bà yên tâm, tối đêm nay thầy Mười sẽ lập đàn trừ yêu ma lộng hành quậy phá. Chúng ta sẽ sống yên ổn với những ngày còn lại. Ánh mắt Xuyến phát ra những tia lửa giận dữ: - Ông mất hết tính người rồi! Bao năm qua tôi nhịn nhục sống trong ngôi nhà này, tôi chẳng khác gì tiếp tay vào tội ác với ông. Lưới trời lồng lộng, một ngày nào đó ông sẽ đền mạng. Ném tẩu thuốc lá đang hút dở xuống sàn nhà Đại Thống chồm người về phía Xuyến, với những câu nghe thật chói tai, hắn đang phun ra từ cái miệng độc địa: - Mày còn nói thêm một câu nào nữa tao sẽ tát vào mặt mày đấy, ngoan ngoãn mà nghe lời dạy bảo của tao, bằng không tao sẽ đưa mày xuống gặp vợ chồng bọn chúng. Xuyến cười rú lên như một kẻ điên loạn: www.vuilen.com 33
  5. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Ra tay đi! Tôi đang chờ ngày này. Cuộc sống của tôi như một địa ngục, chẳng thà để cho tôi chết còn sướng hơn. Đại Thống nghiến răng đưa tay bóp cổ Xuyến, nét mặt hắn lạnh như tiền chẳng khác năm xưa hắn đã từng giết người bằng cách này. - Tao sẽ giết mày chết. Đôi mắt Xuyến nhắm nghiền lại, cô chờ đợi cái chết đang đến gần. Bỗng nhiên có tiếng hét của Tố Loan từ trên lầu vọng xuống, con bé lao xuống như một cơn lốc: - Ông điên rồi, tại sao ông muốn giết mẹ tôi? - Tao sẽ giết hết tất cả mọi người trong nhà này, nếu ai chống đối tao. - Đại Thống lồng lộn lên như một con mãnh thú hung ác. Thằng Tài nãy giờ đang đứng bên ngưỡng cửa, nó chứng kiến xuyên suốt câu chuyện, khi nghe Đại Thống vừa nói dứt lời, nó mỉm cười khinh bỉ, rồi buông ra một câu nói xanh rờn: - Ông cứ ra tay tàn sát tất cả mọi người đi, nhưng người cuối cùng trong ngôi nhà này đứng ra trừng trị ông chính là tôi đấy. Buông tay ra khỏi cổ Xuyến, Đại Thống quay sang nhìn thằng con trai của hắn với vẻ mặt ngạc nhiên: - Mày dám lập lại câu nói vừa rồi không? Thằng Tài điềm nhiên trả lời: - Sợ gì mà không dám. Tôi với ông không quan hệ huyết thống gì, giết ông như giết một con kiến. Nhưng bây giờ chưa đến lúc, tôi sẽ làm cho ông phá sản trước, sau đó bắt ông lê lết ăn xin đầu đường xó chợ. - Đồ khốn nạn, tao sẽ giết mày trước tiên, thằng con phá sản. - Tôi không phải là con ông, tôi chính là oan gia của ông đấy. - Mày... Đại Thống tận dụng hết sức mạnh vào cánh tay lao đến trước mặt thằng Tài rồi vung lên một quả đấm như trời giáng vào mặt nó. Kỳ lạ thay, thằng Tài vẫn đứng yên chịu những cú đấm đá điên cuồng của Dại Thống, thân xác của nó tơi tả, nhưng nụ cười kiêu ngạo của nó vẫn nở trên môi: - Đánh cho đã đi, ông đang đánh thân xác của con trai ông đấy. www.vuilen.com 34
  6. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Xuyến cúi gập người kéo theo một cơn ho rũ rượi, cô đưa tay đấm vào ngực vật vã kêu than: - Trời ơi! Ông muốn giết mẹ con tôi sao? - Anh Hai chạy đi, ba đang lên cơn điên đấy. - Tố Loan cất giọng hét toáng lên. Thằng Tài khoát tay dõng dạc nói: - Tao không phải là anh của mày. - Tài... - Xuyến đau khổ nhìn đứa con trai yêu quí của cô. - Tài ơi! Con lại mất trí giống ba con sao? - Tôi là Duy Tâm, không phải là thằng Tài. Tôi thay mặt ba mẹ tôi đến đây đòi mạng. Đại Thống đứng chết trân khi nghe câu nói của thằng Tài, hắn kinh hoàng khi nhận ra sau lưng con trai hắn hai bóng trắng chập chờn với khuôn mặt ma quái đó đang nhìn hắn với ánh mắt căm thù. Thằng Tài quay lưng bước lên phòng, nhưng nó vẫn buông ra một câu hăm doạ nghe sởn óc gáy: - Tạm thời tôi chưa tình sổ với các người, khi nào tôi tiêu xài hết của cải trong nhà này, đến lúc đó tôi lấy mạng các người vẫn chưa muộn. Tố Loan tròn xoe mắt nhìn Ngọc Xuyến hỏi nhỏ: - Anh ấy nói gì con không hiểu? Những người trong nhà này điên hết rồi sao? Đại Thống liếc mắt nhìn Tố Loan, hắn khoát tay ra lệnh: - Mày đưa mẹ mày lên lầu khoá cửa cẩn thận. Tối đêm nay bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không ra khỏi phòng. - Nhưng ba phải nói cho con biết chuyện gì chứ? - Biến nhanh, đây không phải là chuyện của mày. Lặng lẽ bước lên từng bậc cầu thang, Xuyến chờ đợi con gái theo cùng, cô đưa mắt nhìn Đại Thống lần cuối cùng, và cô biết rằng câu nói của cô trong lúc này thật vô nghĩa, nhưng cô vẫn nói: www.vuilen.com 35
  7. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Đến lúc này ông không ăn năn hối cải còn muốn tiêu diệt vong hồn của những người đã khuất. Ông phải trả một cái giá rất đắt. - Câm họng, biến cho khuất mắt tao! - Chúng ta về phòng thôi. - Tố Loan nắm lấy tay mẹ, giọng con bé thật khẽ. Đại Thống gieo mình xuống bộ ghế sofa, hắn đang tập trung suy nghĩ một điều gì đó rất căng thẳng. Bất chợt đôi mắt hắn loé sáng một tia hy vọng, hắn đứng bật dậy, bước thẳng về phía căn phòng của thầy Mười, khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng, tàn ác như ngày nào. Nhưng bước chân của Đại Thống dừng lại ngay bậc cầu thang, bên tai hắn lúc này văng vẳng tiếng con nít khóc, tiếng khóc thét lên dữ dội từ phòng thằng Tài vọng xuống. Tiếng khóc đó như đang thôi miên Đại Thống bước theo đến cánh cửa phòng thằng Tài. Cánh cửa chỉ khép hờ hững, hắn dễ dàng nhìn vào bên trong phòng. Thằng con trai của hắn đang ngồi trên ghế với bộ dạng trông thật thiểu não, nó đang lảm nhảm nói chuyện một mình. - Ba của mày đã nhẫn tâm giết chết ba mẹ tao, đêm nay nợ máu phải trả bằng máu. - Mẹ và em gái tôi không liên quan đến chuyện thảm sát năm xưa, mày hãy tha mạng cho họ đi. - Không bao giờ, một mạng đổi một mạng. Ba mẹ tao ngày xưa có tội tình gì phải chết thê thảm như vậy? - Từ bấy lâu nay anh đã mượn thân xác tôi quậy phá chưa đủ sao? Linh hồn tôi vất vưởng không nơi nương tựa, phải bám theo lũ ma đói khát! Anh trừng phạt tôi như thế cũng đủ rồi. Oan gia nên cởi không nên thắt, chẳng lẽ anh không muốn linh hồn anh nhẹ nhàng sớm được siêu thoát sao? - Nhưng làm con phải vì chữ hiếu. Đây là mệnh lệnh của ba mẹ tao. Bất chợt thằng Tài ngẩng đầu lên nhìn ra phía cánh cửa, nó vừa trông thấy Đại Thống, liền bật đứng dậy sỗ sàng bước đến kẻ thù của nó. - Tao phải giết mày để trả thù cho ba mẹ tao. Chỉ cần một bàn tay thôi, thằng Tài đã bóp chặt lấy cổ Đại Thống. Thằng bé này có sức khoẻ phi thường. Mười bảy tuổi nó có thể vật ngã một con bò mộng như chơi. www.vuilen.com 36
  8. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Đứng trước mặt thằng con trai, không hiểu sao Đại Thống cảm thấy bất lực, mặc dù hắn cố sức giãy giụa, nhưng càng cố sức hắn càng bị các ngón tay của thằng Tài như những móc sắt, kẹp chặt vào cổ hắn. Thật tội nghiệp cho thằng bé, nó đang giằng co giữa hai linh hồn và thể xác. Trước khi quyết định kết thúc mạng sống của Đại Thống, linh hồn thằng Tài đã nhập trở về chính thân xác của nó. Một cuộc đối thoại giữa hai linh hồn tiếp tục diễn ra trước mặt Đại Thống: - Duy Tâm, tôi xin anh hãy mở rộng cửa từ bi, xin hãy tha mạng cho ba tôi. Linh hồn của tôi sẽ mãi mãi không quay trở lại thân xác này. Xin anh nghĩ một chút, anh đừng mang trong lòng thù hận nữa. Hãy để mọi chuyện trôi vào quá khứ. - Một khi tao đã quyết định, mày van xin cũng vô ích thôi. Đến khi nào tao trả thù xong, tao cũng không cần thân xác của mày làm gì. Những gì của mày tao trả lại cho mày, xem như chúng ta không mắc nợ nhau. - Anh nói như thế nghe không được. Suốt mười bảy năm qua, anh đã nhập vào thân xác tôi, tuy chúng ta là kẻ thù với nhau, nhưng không có tôi anh cũng không làm được gì cả. - Nói nghe cũng chí lý đấy, nhưng mày nên nhớ một điều hồn phách của mày sắp tiêu tan thành cát bụi. Đại Thống lặng người đi khi nghe hết câu chuyện của thằng Tài, hắn không biết hư thực sự việc như thế nào, nhưng có người duy nhất giải đáp những thắc mắc trong lòng hắn, đó là thầy Mười. Lợi dụng lúc những ngón tay của thằng Tài nới lỏng ra, Đại Thống xoay người tung một quả đấm vào mặt thằng bé, hắn trừng mắt nói: - Mày nên bỏ cái thói côn đồ đó ngay, lần sau tao sẽ giết chết mày đấy. - Ông làm gì được tôi? - Vẻ mặt thằng Tài thách thức. Không thèm tranh cãi với thằng Tài, Đại Thống bước thẳng xuống nhà, vừa đi hắn vừa lầm bầm trong miệng: - Thằng Tài đã bị ma nhập rồi. Cánh cửa phòng thầy Mười mở rộng, Đại Thống bắt gặp lão thầy cúng đang lập đàn trừ ma diệt tà trong căn phòng. Trên một cái bàn tròn gồm có bộ lư hương khói nhang nghi ngút với ba ly nước lọc, ngoài ra còn có thanh gươm bạc và một cái chuông bằng đồng. www.vuilen.com 37
  9. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Những lá bùa vẽ ngoằn ngoèo chữ viết màu đỏ như máu bay lả tả trong căn phòng, thầy Mười miệng đọc thần chú, tay rung chiếc chuông gọi hồn người chết trở về, nét mặt thầy căng thẳng. Trên bàn thờ hai ngọn nến đang cháy sáng, thỉnh thoảng ánh lửa phụt lên cao, càng làm cho bầu không khí sặc mùi ma quái. Đại Thống đứng sau lưng thầy Mười, hắn không dám hé môi sợ làm gián đoạn công việc của lão thầy cúng. Nhưng trong lòng hắn đang xốn xang, như hàng ngàn con kiến bò lên cơ thể hắn. Cuối cùng không thể chờ đợi thêm nữa, Đại Thống buột miệng lên tiếng: - Thầy hãy giúp tôi tiêu diệt hồn ma đang đeo bám thằng con trai của tôi. Thầy Mười vẫn cầm chiếc chương đồng trên tay, âm thanh của nó trong trẻo nghe rất êm ái. Thầy thở dài đáp: - Anh đã gây ra một mối thâm thù với lũ ma quỉ! Bọn chúng đang kéo đến đòi mạng. Cũng may anh gặp tôi kịp thời, nếu không đêm nay là đêm định mệnh của anh. - Cám ơn thầy rất nhiều, xong việc này tôi sẽ hậu tạ cho thầy hậu hĩnh, miễn sao thầy làm cho hồn phách bọn chúng tan thành tro bụi. - Thằng con trai lớn của anh, đã bị hồn ma khống chế suốt mười mấy năm qua. Hiện giờ nó không phải là con của anh đâu. Trong đêm nay anh phải ra tay giết chết nó, sau đó chúng ta sẽ dễ dàng tiêu diệt những hồn ma khác. Đại Thống ngơ ngác, không hiểu thầy Mười đang nói gì, hắn lắp bắp hỏi: - Tôi không hiểu thầy đang nói gì? Thằng Tài có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ nó không phải là con của tôi? - Đúng vậy, thân xác của nó là con của anh đấy nhưng linh hồn thì không. Thằng Tài đã bị đứa con của cặp vợ chồng anh sát hại nhập hồn. Hồn ma đứa bé này khó tiêu diệt, vì nó đã hấp thụ chân khí của con anh. Lời nới của thầy Mười khơi lại những tiềm thức trong đầu Đại Thống, khiến cho hắn đứng thừ người ra suy nghĩ. Từ khi Xuyến sanh thằng Tài thiếu tháng, có những chuyện kỳ lạ xảy ra, thằng bé không bị bệnh tật gì, nó ăn gấp đôi những đứa bé khác, nó phá phách và nghịch ngợm làm cho các thầy cô trong trường phải khiếp sợ. Từ nhỏ nó đã đối đầu với Đại Thống, bất cứ cái gì hắn thích là ngược lại thằng Tài ghét cay ghét đắng. Năm lên mười tuổi, nó bỏ học đi theo một dám trẻ bụi đời phá làng phá xóm. www.vuilen.com 38
  10. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Thầy Mười lại rung tiếp một hồi chuông gọi hồn người chết. Có rất nhiều những vệt sáng lơ lửng trong căn phòng, các vệt sáng đó tự đan thành một tấm lưới đang bủa vây lấy thầy Mười và Đại Thống. Chuyện này ngoài sức tưởng tượng của thầy Mười, chưa bao giờ thầy gặp trường hợp lạ lùng như thế này. Tấm lưới tạo ra những đốm lửa nhỏ, ngay cả cái chuông đồng trong tay thầy Mười đột nhiên biến thành một quả cầu lửa đỏ rực, nóng bỏng. Thầy Mười hoảng hốt ném chiếc chuông đồng xuống đất, nhưng nó cứ bám chặt lấy tay thầy mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc, những ngón tay của lão thầy cúng co quắp lại, nhăn nhúm trông thật xấu xí. Khuôn mặt thầy Mười đau đớn, thầy giơ bàn tay đỏ rực ánh lửa lên khỏi đầu. Đại Thống nhanh chân phóng nhanh khỏi căn phòng, cùng lúc đó tấm lưới phát ra những đốm lửa rực sáng chụp lấy người lão thầy cúng, tiếng rên rỉ của thầy đang đuổi theo bước chân Đại Thống. - Cứu tôi với! Làm ơn cứu tôi... Bàn tay của thầy Mười nám đen với những vết cháy sém, thầy cắn răng kềm chế cơn đau trong lòng, bàn tay còn lại thầy cầm lấy thanh gươm quơ quơ trên không trung một cách vô nghĩa. Nước mắt lưng tròng, thầy lẩm nhẩm khấn vái: - Xin hãy buông tha cho tôi, thật ra pháp thuật của tôi không cao siêu. Tôi không dám quậy phá các người nữa đâu. Một tràng cười ma quái vang lên, giọng một người đàn bà lảnh lót: - Vợ chồng tôi không thù oán gì với ngươi. Tại sao người tiếp tay với kẻ ác hãm hại chúng tôi? Quì phục xuống sàn nhà, thầy Mười run lẩy bẩy. Tấm lưới đang bao vây lấy lão phát ra một sức nóng thật khủng khiếp. - Chỉ vì tham tiền nên tôi đã nhận lời với tên sát nhân. Xin hai người cho tôi một cơ hội. Từ nay về sau, tôi sẽ bỏ cái nghề bất nhân này. Tôi xin hứa. - Chúng tôi sẽ cho người một con đường sống, khôn hồn biến khỏi nơi đây lập tức, bằng không người sẽ lãnh lấy hậu quả thảm khốc trong ngôi nhà này. Bỏ lại tất cả những món đồ nghề trong phòng, thầy Mười cắm đầu chạy thục mạng, vết thương trên bàn tay thầy chuyển sang một màu đen sì trông thật dị dạng, những lớp da bong lên chảy ra một chất nước màu vàng tanh tưởi. Có lẽ đôi vợ chồng ma kia muốn cảnh báo cho lão thầy cúng biết rằng, không nên nhúng tay vào chuyện này, hậu quả sẽ thê thảm hơn. www.vuilen.com 39
  11. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA N hững ngày kế tiếp căn nhà trở nên u ám nặng nề, một bầu không khí tang tóc bao trùm lên ngôi nhà của Đại Thống. Thằng Tài suốt ngày chơi bời lêu lổng, nó tra khảo Đại Thống nơi cất giấu vàng và tiền, mỗi ngày nó càng bộc lộ bản chất côn đồ. - Của cải trong ngôi nhà này là của tôi! Ông có nhiệm vụ phải cung cấp cho tôi những thứ tôi cần. - Mày muốn làm gì thì làm. Đại Thống tức tối trong lòng, nhưng hắn cũng nhịn nhục cho qua chuyện. Hắn đang tìm cách tống cổ thằng Tài ra khỏi nhà, nhưng hắn chưa kịp nghĩ ra cách nào tốt nhất. Thằng bé này đoán biết âm mưu của hắn, nó mỉm cười khinh khỉnh: - Ông không dễ dàng đuổi tôi ra khỏi ngôi nhà đâu! - Cái thằng mất dạy, mày báo hiếu với tao như vậy sao? Nhún vai với vẻ mặt bất cần đời, thằng Tài nhép môi cười nửa miệng, nó biến đi thật nhanh khi cầm một số tiền lớn trong tay. Xuyến suốt ngày giam mình trong phòng, cô không có ý kiến gì trước sự thay đổi của thằng Tài, cô đã làm cho Đại Thống điên tiết lên, hắn dùng lời lẽ thô tục nguyền rủa cô. Nhưng đáp lại là một sự im lặng khó hiểu, ánh mắt Xuyến nhìn hắn lạnh lùng như một tảng băng. Tội nghiệp cho Tố Loan không biết chuyện gì xảy ra trong gia đình, con bé như một bông hoa ủ dột, thui thủi một mình trong căn phòng trống vắng. Nó càng ngày gầy guộc xanh xao trông thật đáng thương. Một buổi tối, thằng Tài trở về nhà sau một chầu nhậu say bí tỉ, nó bước chân thấp, chân cao qua ngưỡng cửa phòng khách. Cùng lúc đó ánh đèn trong phòng khách vụt sáng, Đại Thống bước ra, khuôn mặt hắn đằng đằng sát khí. Một họng súng đen ngòm đang chĩa thẳng về phía thằng Tài, ngón tay trỏ của Đại Thống đang nhúc nhích, chỉ cần một cái bóp cò sẽ kết liễu cuộc sống thằng bé này ngay tức khắc. www.vuilen.com 40
  12. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Thằng nhãi ranh kia, mày đã mở két sắt lấy trộm hết số vàng của tao. Nếu đêm nay mày không thành thật khai báo, tao sẽ giết chết mày ném ra đường như một con chó ghẻ. Thằng Tài đứng tựa lưng vào vách tường cho vững, nó nhìn họng súng tử thần một cách bình thản, giọng nó lè nhè: - Xin lỗi, tôi đã đem hết số vàng đó làm một công việc từ thiện giùm ông rồi. Rồi đây ông sẽ đứng tên trong danh sách các mạnh thường quân xây dựng nhà tình thương cho người nghèo. - Tao không cần tấm lòng nghĩa hiệp đó, mày đem trả số vàng đó lại cho tao. Nghe đến đây, khuôn mặt thằng Tài đanh lại trông thật đáng sợ. Từng lời nói của nó rít qua kẽ răng: - Ngày xưa ông cũng từng là kẻ sống bụi đời không nhà cửa, chẳng lẽ ông không còn chút tình thường với những người cùng cảnh ngộ như ông sao? Đại Thống dí họng súng vào thái dương thằng Tài, hắn gầm gừ: - Mày biết gì về tao chứ? Thằng súc sinh kia, phải chi tao biết trước sanh mày ra là mang hoạ, tao đã bóp cổ mày chết quách đi cho rồi. Nuôi mày khôn lớn để mày báo hiếu cho tao như thế sao? - Tư Đen! Thằng Tài ngạo nghễ khi gọi đích danh cái tên cúng cơm của Đại Thống. Điều này làm cho tên sát nhân điên cuồng lên, hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt đứa con trai. Bất giác hắn nhớ đến câu nói của thầy Mười, có lẽ nào hồn ma đứa con của Linh đã nhập vào thân xác thằng Tài, hắn rùng mình không dám nghĩ đến điều đó, giọng của hắn run lên: - Mày là ai? - Là con trai của ông. - Thằng Tài điềm nhiên trả lời. Đại Thống lùi lại phía sau, khẩu súng trên tay hắn vẫn chĩa thẳng vào ngực thằng Tài, đến lúc này hắn mới tin câu nói của lão thầy cúng là đúng. Hắn thở hổn hển khi biết ra sự thật trong câu chuyện. - Không phải... mày không phái là con của tao... mày đã nhập xác vào thằng Tài... mày chính là con trai thằng Nguyên. Thằng Tài lạnh lùng đáp: - Chính xác, tôi không phải là con ông. www.vuilen.com 41
  13. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Trời ơi! Các người đã bắt con trai tôi đi đâu rồi, hãy trả... Câu nói sau cùng của Đại Thống không bật ra khỏi cổ họng. Bất ngờ đôi mắt hắn trợn ngược lên, khi hắn nhận ra hai vợ chống Nguyên và Linh đang đứng sau lưng thằng Tài. Hai bóng đó di chuyển một cách chậm chạp, khuôn mặt người nào cũng trợn trừng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Đột nhiên bên tai Đại Thống lại văng vẳng tiếng khóc của một đứa trẻ. Tiếng khóc như khuấy động sự yên tĩnh trong căn phòng, trước mặt hắn hiện ra một vong linh bé nhỏ, trông thật đáng thương. Một hình hài kỳ quái với cái đầu to bằng một quả bí đỏ, đôi mắt trắng dã, tay chân khẳng khiu như một que củi, nhìn nó dị dạng như một sinh thể lạ ngoài trái đất. Vong linh cất tiếng gọi nghe thật thảm thương: - Ba! Con chính là con của ba đây! Vong linh đó không đủ sức đứng vững, bóng hình xiêu vẹo của nó đổ nhào xuống chân Đại Thống, và nó chẳng khác nào như một chất lỏng lan nhanh ra mặt đất, nhưng khuôn mặt của nó vẫn chưa tan biến. Khuôn mặt đó có những đường nét giống thằng Tài! Đại Thống ném khẩu súng xuống sàn nhà, hắn vật vã kêu gào lên nghe thật thảm thiết: - Tài! Là con đó sao? - Dạ đúng, con là Tài con của ba đây. Con sinh ra không đủ tháng cho nên cơ thể con không khoẻ mạnh như những đứa trẻ khác. Chính cái đêm ba ra tay sát hại gia đình chú Nguyên, Duy Tâm chưa kịp chào đời đã chết ngộp trong bụng cô Linh, linh hồn cậu ấy đã nhập qua thân xác con, vì con quá yếu ớt nên không chống trả được, con đành trở thành một vong linh vất vưởng, không nhập vào thân xác của mình. Bóng dáng cao lớn của Đại Thống đổ sụp xuống như một thân cây mục nát, lần đầu trong cuộc đời một tên giết người có máu lạnh đang đưa hai tay bưng lấy khuôn mặt khóc nức nở, hắn khóc như chưa từng được khóc, giọt nước mắt muộn màng của hắn không làm mủi lòng một ai. Đại Thống nghẹn ngào: - Tài ơi! Ba đã gây ra tội ác mà con phải hứng chịu, từ bấy lâu nay con sống trong đau khổ mà ba không hề hay biết. Ba phải làm gì cho con trở lại hình hài như xưa? www.vuilen.com 42
  14. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Đã quá muộn rồi ba, con không thể trở lại thân xác của mình được nữa. Vong linh con sắp tan thành mây khói, con đã chịu chết thay cho Duy Tâm, xem như con đã gánh một phần tội của ba gây ra cho gia đình họ. - Không thể như thế được, ba sẽ chết trước mặt họ để cho con và mọi người trong gia đình được sống. Đưa hai tay quờ quạng trên mặt đất, hắn mong muốn tìm kiếm một chút gì còn sót lại của con trai hắn. Nhưng tất cả đã an bài theo số phận, vong linh của thằng Tài sống sót được đến ngày hôm nay cũng quá đủ cho nó rồi. Đáng lý ra nó đã chết ngay cái đêm định mệnh đó... Một bóng trắng bay phớt ngang trước mặt Đại Thống, cùng lúc đó một luồng hơi lành lạnh tràn vào căn phòng làm cho hắn sởn gai ốc. Hắn bắt đầu hoảng sợ, khi trống ngực đập thình thịch. Một kẻ hùng hổ như một con mãnh thú cũng phải có ngày hôm nay! Đại Thống run lên bần bật khi bắt gặp một khuôn mặt người đàn ông đang kề sát bên hắn. Một khuôn mặt trắng bệch với hai dòng máu vẫn không ngừng chảy từ hốc mũi xuống khoé miệng. Tiếng cười lanh lảnh cất lên làm cho Đại Thống run lên lẩy bẩy, hắn nhận ra giọng nói của Nguyên: - Tư Đen, ngươi không ngờ có ngày này phải không? Hôm nay đúng là ngày đền tội của mi. Vợ chồng ta chết oan ức không thể đi đầu thai kiếp khác được mi hãy trả mạng lại cho ta... Giọng nói của Linh chất chứa căm thù: - Mày đã giết mẹ con tao, nợ máu phải trả bằng máu. Đại Thống đang bị thôi miên trước ánh mắt của thằng Tài, giờ đây nó không phải là con của hắn, nó chính là thằng bé Duy Tâm. Một bức tranh kinh hoàng hiện ra trong mắt Đại Thống, hắn kể vanh vách những diễn biến câu chuyện cách đây mười bảy năm. Duy Tâm nhắc thêm những chi tiết đau lòng mà gia đình nó phải gánh chịu: - Mẹ tôi đã quì xuống cầu xin ông một ân huệ cuối cùng là sanh tôi ra trên cõi đời này. Sau đó ông muốn giết cũng chưa muộn, nhưng ông đã nhẫn tâm giết chết chúng tôi. Cũng may là vợ ông đến kịp thời nên linh hồn của tôi vừa thoát ra đã nhập qua đứa con trai của ông. Đây cũng là nghiệp chướng của ông. Oan gia ngỡ hẹp, chúng ta không ngờ gặp nhau trong hoàn cảnh éo le này. Mặc dù trên pháp luật tôi là con trai của ông, nhưng chỉ có ông và tôi biết được sự thật trong câu chuyện này, đúng không? www.vuilen.com 43
  15. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Có tiếng kêu hãi hùng từ phía cầu thang, Tố Loan đã nghe hết câu chuyện, con bé không ngờ người cha của nó là một tên giết người tàn bạo. Tấm màn bí mật được vén ra, Tố Loan cảm thấy trái tim như bị bóp nát, nỗi đau đó làm cho nó không nguôi ngoai, một nỗi đau vô bờ bến. - Ba thật là độc ác! Lương tâm của ba còn thua loài cầm thú. Con thật xấu hổ vì có một người cha là kẻ sát nhân. Đại Thống chỉ biết đưa hai tay lên khỏi đầu, bộ dạng của hắn trông thật khổ sở: - Tố Loan! Hãy tha thứ cho ba. Ba đã sai rồi con ơi! Cú sốc quá lớn với Tố Loan, con bé bỏ ngoài tai những lời sám hối của Đại Thống. Đưa hai tay ôm lấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt, con bé lao nhanh ra khỏi nhà. Mọi chuyện diễn ra thật nhanh, có tiếng hét kinh hoàng của Tố Loan kèm theo tiếng bánh xe rít lên, tiếp theo là tiếng la hét của nhiều người xung quanh. Một chiếc xe hơi vừa lao đến trong lúc Tố Loan băng nhanh qua đường không kịp tránh, người lái xe giật mình thắng gấp. Chiếc xe không làm chủ được tốc độ đã hất tung Tố Loan ra ngoài, đầu con bé đập mạnh xuống mặt đường, máu tuôn lênh láng, chiếc xe lao thẳng về phía con đường rồi lật nhào, người lái xe cố rướn mình bò ra khỏi chiếc xe. Dân chúng xung quanh nghe tai nạn chạy đến, bu quanh hiện trường. Từ trong nhà, Đại Thống hớt hải chạy ra, theo sau là Xuyến, nhưng cô không đủ sức bước ra khỏi nhà. Những ngày qua, Xuyến không ăn gì cả, chỉ uống nước thay cơm, cơ thể cô đã yếu đi rất nhiều, cộng thêm cái tin Tố Loan bị xe đụng trước nhà đã làm cho cô choáng váng ngã lăn ra bất tỉnh. Nụ cười của Duy Tâm đầy mãn nguyện, nó quay lưng bỏ đi lên phòng, xem như không có chuyện gì xảy ra. Theo sau Duy Tâm, hai bóng ma lặng lẽ không rời thằng bé nửa bước. www.vuilen.com 44
Đồng bộ tài khoản