Giọt máu đêm khuya P5

Chia sẻ: Bao Dong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:13

0
87
lượt xem
12
download

Giọt máu đêm khuya P5

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

N hật Trung kết thúc câu chuyện với tiếng thở dài nghe não lòng, anh quay sang nhìn Giang nhép môi cười nửa miệng: - Trên đời này không ai định nghĩa được tình yêu! Người ta có thể thề non hẹn biển, nhưng thời gian cũng làm cho lòng dạ con người thay đổi. Giang cảm thấy bất bình trước câu chuyện của Nhật Trưng, cô lớn tiếng nói: - Chí Cường là một người bạn rất tồi, nếu em là anh, em sẽ tống cổ hắn ra khỏi quán rượu rồi. Ngay từ đầu em biết hắn không phải là...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Giọt máu đêm khuya P5

  1. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA PHẦN 5 N hật Trung kết thúc câu chuyện với tiếng thở dài nghe não lòng, anh quay sang nhìn Giang nhép môi cười nửa miệng: - Trên đời này không ai định nghĩa được tình yêu! Người ta có thể thề non hẹn biển, nhưng thời gian cũng làm cho lòng dạ con người thay đổi. Giang cảm thấy bất bình trước câu chuyện của Nhật Trưng, cô lớn tiếng nói: - Chí Cường là một người bạn rất tồi, nếu em là anh, em sẽ tống cổ hắn ra khỏi quán rượu rồi. Ngay từ đầu em biết hắn không phải là nam tử hán đại trượng phu mà. - Trong chuyện này không nên trách Chí Cường, anh ta chỉ là một nạn nhân. Người thay lòng đổi dạ chính là Băng Trinh, cô ta không hề hé môi về cuộc hôn nhân của mình cho Chí Cường biết. Khi mọi chuyện vở lẽ ra, ván đã đóng thuyền rồi. - Lòng dạ đàn bà thật nhẫn tâm. Bây giờ em hiểu ra tình bạn giữa anh và Chí Cường rồi. Nhật Trưng nhướng mắt nhìn Giang, câu nói vừa rồi của cô làm cho anh tròn xoe mắt từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác: - Em nói tất cả đàn bà trên thế gian này ai cũng độc ác hết ư? Không ngờ câu nói của Giang làm cho sự suy diễn của Nhật Trung phong phú như vậy, cô lúng túng nói: - Ý của em là... là chỉ có một số... Tiếng cười giòn tan của Nhật Trung cắt ngang lời nói của Giang, anh khịt mũi đáp: - Xin lỗi anh quên mất em cũng là đàn bà, như những người đàn bà khác. Nhưng em khác họ, em có một tâm hồn cao thượng mà họ không có được! - Vậy sao? Giang có vẻ như không vui, cô đứng dậy bước trở vào quầy bar. Nhật Trung cũng đứng lên bước theo cô, anh phụ với Giang làm công việc mắc các ly thuỷ tinh trên giá treo, vừa làm anh vừa hỏi: www.vuilen.com 62
  2. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Việc học ở trường em như thế nào rồi? Nhún vai, Giang trả lời theo kiểu tạm bợ: - Cũng không đến nỗi tệ lắm. Nhật Trưng mỉm cười, đưa một chiếc ly thuỷ tinh có màu xanh nhạt ngang mắt, anh thích thú ngắm nhìn mọi thứ trong màu sắc mình vừa chọn. Một màu xanh huyền ảo. - Còn anh, ngoài thời gian ở quán anh làm gì? - Thì cũng không đến nỗi tệ... - Đó không phải là một câu trả lời. - Giang nhăn mặt kêu lên. Nụ cười rất nhẹ thoáng trên môi Nhật Trưng: - Vậy em thích câu trả lời như thế nào? Ngẫm nghĩ trong vài giây, Trúc Giang nheo mắt nói: - Em nghĩ anh không có công việc gì khác ngoài việc trông coi quán rượu phải không? - Giang mân mê một cái ly trên tay, màu xanh của nó làm cho ánh mắt cô thật dễ chịu, cô nhỏ nhẹ nói tiếp - Nhưng đại khái, anh có thể trả lời những thông tin về bản thân mà người ta vẫn thường nói. Tức là... - Là sao? - Ánh mắt Nhật Trung thật tình tứ. - Đại loại như anh thích làm gì, đi đâu, ăn gì, và bạn bè thân nhất của anh là ai? Nhật Trung đứng khoanh tay trước ngực nhìn Giang trân trối: - Em muốn anh tự bạch bản thân phải không? - Đừng... anh đừng dùng từ đó, nghe nó buồn cười quá. Nhưng... đúng là như vậy! - Anh chẳng có gì đặc biệt cả đâu em. - Sao anh lại nói như vậy? Giang xoay người, tì hai khuỷu tay lên mặt quầy bar, đầu ngửa ra sau, cô nói nho nhỏ với một giọng bâng quơ: - Chẳng lẽ cuộc đời anh không thích một cái gì nhất sao? www.vuilen.com 63
  3. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Bước đến gần Giang, Nhật Trung cho hai tay vào túi quần, nhún vái anh đáp: - Chẳng có một thứ gì để anh thích nhất. Giang thay đổi tư thế đứng, cô tựa lưng vào vách tường, ánh mắt cô đang nhìn xoáy vào gương mặt nghiêm nghị của Nhật Trung. - Em biết tình yêu đối với anh là một trò vô nghĩa rồi, còn tình bạn thì anh quá đủ, một Chí Cường cũng làm cho anh điên đầu. Nhưng phải có một cái gì đó giúp cho anh nhận biết được hương vị trong cuộc sống chứ? - Nghe cũng hay đấy, nhưng anh đã quen một cuộc sống bình dị. Mọi thứ dường như không còn ý nghĩa với anh nữa. Không gian bỗng nhiên im lặng, cuộc nói chuyện giữa hai người trở nên nhạt nhẽo. Cho đến khi Nhật Trung tiếp nối câu chuyện bằng một đề tài khác: - Quán rượu này là của Chí Cường, anh ta tặng riêng cho anh. Giang buột miệng nói ra sự thật: - Để chuộc lại một phần lỗi lầm phải không? - Không ai có lỗi lầm gì với nhau. Nhưng có những nỗi lòng không biết thổ lộ cùng với ai. Giữa ba người không ai hoà hợp với nhau, mỗi người mỗi suy nghĩ, nhưng lại nắm tay nhau bước chung một con đường. - Em chưa hiểu hết ý của anh! - Một ngày nào đó em sẽ hiểu... Những ngày kế tiếp trôi qua quán rượu Không Tên một cách nặng nề, Nhật Trưng tận tình truyền đạt những kiến thức mà anh học được ở nước ngoài cho cô học trò nhỏ của anh. Giang có thể kết hơp giữa lý thuyết và thực hành, bỗng nhiên cô trở thành một người pha chế rượu tuyệt vời. Sáng nay cô đã gửi đơn đăng ký cuộc thi “Người pha rượu giỏi nhất trong năm”. Nhật Trưng nhận được thông tin này, anh thật sự rất vui. www.vuilen.com 64
  4. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA T rời đã vào khoảng cuối tháng bảy. Bầu trời có một vẻ sầu muộn khó gọi tên. Một đám mưa vừa kéo đến, nhưng cũng nhanh chóng đi qua khỏi thành phố. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt bao trùm lấy mọi nơi, Nhật Trung có vẻ thờ ơ, anh đang ngắm nhìn bầu trời, với những đám mây màu xám đang kéo đến. Giang ngẩng đầu lên nghe tiếng gọi của Nhật Trung: - Giang, anh quên nói với em, hôm nay quán mình đóng cửa sớm. Giang cười thầm trong lòng, từ khi vào làm việc cô chỉ gặp Chí Cường và Băng Trinh, ngoài ra không có một người khách nào khác vào quán rượu. Câu chuyện nghe có vẻ kỳ quặc, một quán rượu ấm cúng, không gian rất thích hợp cho mọi người, chủ quán là một người thanh niên đẹp trai, pha rượu rất ngon, nhưng không có khách hàng nào lui đến. Có lần, mấy đứa bạn của Giang muốn tham quan nơi cô làm việc, nhưng bọn chúng thất vọng trước cái lắc đầu từ chối của cô. Thật ra Giang cũng muốn mời đám bạn cô đến chơi, để tạo thêm bầu không khí vui nhộn, nhưng khi trông thấy nỗi buồn vu vơ của Nhật Trung cô liền thay đổi ý định. Bởi vì cô biết rằng quán rượu Không Tên này chỉ dành cho ba người mà thôi... - Tối nay em rảnh chứ? Câu hỏi của Nhật Trung kéo Giang ra khỏi những suy nghĩ viển vông. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh so vai nói: - Đằng nào em cũng phải làm việc. Em không có kế hoạch gì cho bản thân của mình đâu. Nhật Trung hỏi cho có lệ: - Em có bạn trai chưa? - Em vẫn chưa có bạn trai! Nếu em có bạn trai, có lẽ em không làm việc ở đây. - Tại sao? www.vuilen.com 65
  5. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Giọng của Giang hơi gay gắt, cô nhấn mạnh từng chữ: - Không có một người đàn ông nào cho bạn gái mình làm trong một quán rượu. Quán rượu mà chỉ có hai người. Nhật Trung có vẻ ngơ ngẩn, khi anh nhận ra một sự thật hiển nhiên: - Ờ phải... Nhưng em vẫn chưa có bạn trai. Tối nay, em ở lại đây với anh. Anh em mình uống một tí gì với nhau. Giang cười thật tươi, cô nhanh chóng quên đi những phiền muộn trong lòng. - Thầy trò thì đúng hơn, chúng ta uống mừng vì em vừa đăng ký xong cuộc thi. - Đúng rồi, chúng ta phải ăn mừng chứ. Tấm bảng đóng cửa được treo lên, thật là buồn cười khi Giang phải làm công việc này. Quán rượu có bao giờ chào đón người khách, treo bảng đóng cửa hay mở cửa chỉ là việc làm theo thói quen của một người nhân viên. Không gian im ắng, Giang nghe tiếng đá lắc lanh canh trong cái bình bằng inox. Nhật Trung mở một đĩa nhạc hoà tấu đàn piano, tiếng nhạc nhè nhẹ mang đến một âm điệu thật dễ chịu. Giang chọn cho mình một ghế đệm thật êm, đây là ngày thứ bảy mà cô làm việc trong quán rượu. Một tuần trôi qua thật nhanh, đêm nay cô sẽ là người làm khách và người phục vụ hiển nhiên là Nhật Trung. Đưa tay đốt sẵn cây nến trên bàn kính, ánh sáng của nó càng làm cho quán rượu thêm huyền ảo. Bản nhạc như tiếng nước chảy róc rách nghe thật êm tai nhưng cũng có lúc dữ dội như thác đổ, rồi mọi thứ trở lại phẳng lặng như mặt nước hồ thu không một chút gợn sóng, im lìm, tĩnh lặng... Nhật Trung đem đến hai ly cốc-tai, vừa nhìn qua Giang cũng biết nó tên gì rồi. Một cái tên nghe rất ngọt ngào bằng một câu tiếng Anh: “I love you”. Có thật sự những gì Nhật Trung muốn nói trong buổi tối đêm nay, xuất phát từ một câu nói đó hay không? - Em biết không? Điều hay của món này là dù có pha chế tồi đi nữa, nhưng người ta cũng dễ dàng bỏ qua, bởi vì cái tên của nó đã thay lời tỏ tình rồi, một khi người ta không dám nói lên sự thầm kín của mình. Giang cảm thấy lồng ngực của mình muốn vỡ tung ra, cô đang chờ đợi câu nói tiếp theo của Nhật Trung, có thể anh sẽ dịch ra cái tên của ly rượu anh vừa pha, một cái tên thay cho lời nói mà cả tuần nay Giang chờ đợi mỏi mòn. www.vuilen.com 66
  6. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Nhưng Nhật Trung không nói gì, anh nâng ly rượu lên cụm vào ly của Giang với nụ cười thật hiền từ: - Xin chúc mừng! Giang thất vọng tràn trề, nhưng cố nén cảm xúc đó vào lòng, cô khẽ lên tiếng hỏi: - Hôm nay... là dịp gì vậy anh? - Sinh nhật của anh. - Ồ! Khuôn mặt Giang bối rối, cô không biết nói gì hơn, đành cúi đầu im lặng, rồi một lúc sau khẽ lên tiếng: - Chúc mừng sinh nhật anh! - Cảm ơn em. Nhật Trung đưa ly rượu lên môi uống cạn, anh ngồi xuống đối diện với Giang, bàn tay anh đang vẽ lên những đường nét ngoằn ngoèo trên mặt kính. Vô tình Giang lên tiếng hỏi, nhưng cô không ngờ câu nói của mình chạm vào vết thương trong lòng Nhật Trung: - Chí Cường và Băng Trinh không đến hả anh? Nhật Trung nhép môi, với một vẻ độc địa ít thấy anh biểu lộ: - Họ không nhớ sinh nhật của anh đâu! Nhưng anh không cần họ nhớ đến làm gì. Chuyện gì đã qua hãy cho nó trôi đi, không ai sống suốt cuộc đời với dĩ vãng đau buồn. - Dường như tâm hồn anh đã được cởi mở một chút rồi đấy. - Có lẽ là như vậy. Nhật Trung ngắm nhìn Giang thật lâu, nụ cười anh vẫn nở trên môi, nhưng đôi mắt thì buồn da diết. Ly cốc-tai của Giang đã vơi phân nửa, màu cà phê sữa của nó sóng sánh trong chiếc ly thuỷ tinh không tạo nên một màu sắc gì đặc biệt. Buổi tiệc sinh nhật của Nhật Trung trôi qua một cách lặng lẽ, cho đến khi cánh cửa hé mở, Chí Cường xuất hiện cùng với Băng Trinh trước ánh mắt ngỡ ngàng của Nhật Trung. www.vuilen.com 67
  7. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Giờ này mà quán đã đóng cửa sao? Mà cũng đúng, hôm nay là sinh nhật của Trung mà. Chí Cường cất tiếng ồn ào làm khuấy động không gian sự yên tĩnh trong quán rượu. Băng Trinh chìa tay với một gói quà xinh xắn, kèm theo một lời chúc tốt lành dành cho Nhật Trung: - Chúc anh sinh nhật vui vẻ! - Cám ơn các bạn. Ba người bạn quay quanh trong chiếc bàn tròn, Giang lặng lẽ rút lui vào trong. Hôm nay là một ngày trọng đại của Nhật Trung, cô phải làm một gì đó để chiêu đãi mọi người. Cuối cùng cô cũng nghĩ ra một món cốc-tai với một tên gọi đặc biệt. Mọi người nhìn nhau với ánh mắt ngưỡng mộ trước ba ly rượu có một màu xanh biếc được đặt trên bàn. Giang hơi ngượng ngùng giấu nửa khuôn mặt vào mái tóc, cô dịu dàng đáp: - Hôm nay là sinh nhật anh Trung, em mong rằng mọi người sẽ vui vẻ với nhau. Băng Trinh nâng ly rượu ngang tầm mắt, màu xanh trộn lẫn trong ánh đỏ, trông thật là đẹp mắt. - Ly cốc-tai này tên gọi là gì vậy em? - Dạ nó có tên “hy vọng”. Một màu xanh hy vọng. Chí Cường nhấp nháp một chút hương vị của ly rượu, anh trầm trồ: - Một cái tên nghe khá ấn tượng và mùi vị của nó quá tuyệt vời. Cô đã hội tụ được tài nghệ của Trung rồi đấy. Ánh mắt của Băng Trinh vẫn chứa đựng một chút hờn ghen mỗi khi cô liếc sang nhìn Giang: - Xin chúc mừng ly rượu cốc-tai hơn cả tuyệt vời của Giang. Người cuối vẫn quan trọng nhất trong cuộc đời của Giang, anh đang nhìn cô với một cái nhìn trìu mến. Nụ cười và ánh mắt đó cô không thể nào quên được... Ngày mai là ngày cuối tuần, Chí Cường và Băng Trinh đã lên kế hoạch cho một chuyến du lịch ngắn hạn, họ tha thiết mời Nhật Trung và Giang đi theo. www.vuilen.com 68
  8. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Chúng ta sẽ đi đổi gió Đà Lạt bốn ngày, hai người không được từ chối đấy nhé! Giang không thể đi được rồi, sáng chủ nhật cô có một tiết học ngoài trời, một chủ đề mới cho cuộc thi cuối khoá của cô. - Xin lỗi tôi không thể đi cùng với mọi người, mặc dù rất muốn tham gia cuộc vui này. - Ồ thật là tiếc! Chúng tôi không được thưởng thức món cốc-tai mới của cô rồi. – Băng Trinh bình thản nói. Chí Cường đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Nhật Trung, anh ta muốn chủ nhân trong buổi tiệc lên tiếng thay cho sự quyết định của Giang. - Hãy để cho cô ấy làm một học sinh gương mẫu đi. Không hiểu sao Giang ghét câu nói vừa thốt ra của Nhật Trung, đàn ông gì không ga lăng với phụ nữ. Chỉ cần một lời mời của anh, cô sẽ sẵn sàng bỏ ngay tiết học đi theo anh bất cứ nơi nào. Giang cúi đầu cố giấu đi những giọt nước mắt sắp trào ra. Nhật Trung nhẹ nhàng lên tiếng như xoa dịu nỗi buồn vương lên mắt Giang: - Em nên chuẩn bị tinh thần cho cuộc thi sắp tới! Anh đặt nhiều hy vọng về em. - Nhưng anh có về kịp xem em biểu diễn không? - Giang nói nhưng giọng cô cứ nghèn nghẹn. - Ngày quan trọng của em, làm sao vắng mặt anh chứ. Giang đưa tay quẹt nhanh những giọt nước mắt đang trào ra trên má cô, câu nói của Nhật Trung đã làm cho lòng cô ấm lại, dù không đi Đà Lạt chung với mọi người nhưng cô cũng rất vui vì được Nhật Trung quan tâm. Chí Cường lên tiếng hô hào: - Chúng ta cùng nâng ly với nhau. Đêm đó, mọi người rất vui, Giang nhận từng khuôn mặt của họ lấp lánh những nụ cười rạng rỡ, khác hẳn với vẻ ủ dột ngày thường mà cô vẫn bắt gặp trên từng nét mặt họ. Trước khi Giang từ giã ra về, Nhật Trung tiễn cô ra cửa, anh gật đầu đáp: www.vuilen.com 69
  9. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA - Cám ơn em thật nhiều. Chúng ta sẽ đóng cửa quán rượu bốn ngày, gặp lại em vào ngày thứ năm nhé. - Dạ, chúc anh đi chơi vui vẻ. Giang chờ đợi câu nói tiếp theo của Nhật Trung, nhưng cánh cửa lạnh lùng khép lại, bỏ lại cô bơ vơ giữa con đường vắng lặng... C uộc thi Những người pha rượu giỏi nhất trong năm diễn ra trong một khách sạn lớn nhất trong thành phố, trải qua những cuộc thi trắc nghiệm, Giang đã lọt vào số mười thí sinh giỏi nhất. Đêm nay là đêm quan trọng nhất trong cuộc thi, ban giám khảo sẽ chọn ra một giải thưởng đặc biệt cho một thí sinh xuất sắc nhất. Đúng bảy giờ, mọi người có mặt đông đủ trong phòng thi, phần nhạc nền trong cuộc thi do một DJ chỉnh nhạc nổi tiếng nhất trong thành phố biểu diễn. Giang là thí sinh nữ duy nhất trong các thí sinh, có nhiều ánh mắt nhìn ngưỡng mộ, nhưng cũng có những ánh mắt ganh tị xen lẫn xem thường khi họ chưa biết đến tài nghệ của cô. Giang bồn chồn đưa mắt nhìn xuống hàng ghế khán giả, cô đang chờ đợi một người. Người đó sẽ là động lực lớn nhất để cho cô vượt qua cuộc thi gay go này. Đã bốn ngày trôi qua, cô không nghe tin tức gì về Nhật Trung, một cuộc điện thoại cũng không có, con người anh thật vô tâm, càng nghĩ, cô càng tức tối trong lòng, nước mắt cô sắp trào ra vì người đàn ông cô yêu. Có tiếng gọi rất quen thuộc vang lên sau cánh cửa, Giang suýt nữa nhảy cẫng lên khi cô trông thấy Nhật Trung. - Giang! Anh chúc em thành công. - Anh Trung... Giang chưa kịp bước đến gặp Nhật Trung, cô giật mình khi nghe ban giám khảo gọi tên mình. Giang hồi hộp kêu lên: - Đến lượt em rồi. - Em hãy hít một hơi thật sâu vào lồng ngực rồi từ từ thả lỏng ra. Phải kết hợp với âm nhạc và tạo một phong cách tự tin và thoải mái. www.vuilen.com 70
  10. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Những câu nói của Nhật Trung đã khắc ghi vào tâm trí của Giang, cô mím môi, ngón tay trỏ và ngón cái của cô tạo thành một vòng tròn, đó là dấu hiệu của chữ “ok”. Phòng thi chật ních người, ánh đèn màu làm cho không gian càng thêm mờ ảo. Tiếng nhạc xập xình cùng với những điệu nhảy vui nhộn của dàn vũ công mở đầu cho buổi trình diễn. Giang đã từng tham gia các buổi học nhảy hip hop, cho nên cô rất dễ dàng hoà nhập trong bầu không khí sôi động. Nhật Trung đứng phía sau cổ vũ cho Giang bằng những bước nhảy thật điêu luyện. Đây là một sự kết hợp thật nhuần nhuyễn giữa hai người. Âm nhạc đã đi sâu vào tâm hồn họ. Những chai rượu quăng lên cao và kết hợp những động tác xoay người khá nhuần nhuyễn, Giang đã làm cho khán giả phải đứng tim. Kết thúc cuộc thi của cô ra thành phẩm một ly cốc-tai với màu xanh óng ánh, những tràng vỗ tay tán thưởng của mọi người trước khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của Giang. Từng bó hoa được trao tận tay Giang, cô bị bao vây giữa dòng người đông nghẹt. Không dễ dàng thoát khỏi đám đông, Giang đảo mắt tìm kiếm Nhật Trung, nhưng bóng dáng anh mất hút giữa đám đông. Giây phút quan trọng đã đến, người thắng cuộc trong cuộc thi chính là Giang, điều đó là hiển nhiên. Trong khi Giang tự hào với chiến thắng của cô giành được, người cô muốn chia sẻ đầu tiên chính là Nhật Trung, cô phải tìm gặp anh báo cho anh biết tin vui này. Giang phóng nhanh ra khỏi phòng thi, trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người... G iang đang đứng trước bậc thềm lạo xạo những chiếc lá rơi, chỉ có bốn ngày không trở lại quán rượu, mọi thứ hoang tàn trong mắt cô. Cánh cửa kính ngày thường cô vẫn đẩy ra đẩy vào, giờ lại nặng trịch với những khoen sắt vàng ố, lâu ngày không ai động đến. www.vuilen.com 71
  11. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Tấm bảng khắc tên quán rượu giờ đây phai mờ theo sương gió. Trở lại quán rượu, Giang sững sờ nhìn cảnh vật đìu hiu, cô có một cảm giác như quán rượu bỏ hoang từ lâu lắm rồi. Một chiếc xe taxi dừng lại trước mặt Giang, người phụ nữ trong trang phục màu đen huyền bí bước ra. Một gương mặt rất quen thuộc mà Giang cứ ngờ ngợ đã gặp ở đâu rồi. - Xin lỗi, cô là Giang phải không? Giang ngạc nhiên hỏi: - Dạ đúng, nhưng tại sao chị biết tên em? - Tôi là Trang, chị ruột của Nhật Trung. Một cảm giác thật nhẹ nhõm đến với Giang, giác quan thứ sáu của cô không nhầm lẫn, hai chị em họ giống nhau quá... Trang tìm chiếc chìa khoá trong túi áo. Khó khăn lắm cô mới tra được vào ổ khoá, giọng cô nghe thật thảm: - Quán rượu này đã bỏ trống gần hai năm rồi... Giang đứng trơ người ra như khúc gỗ, cô bàng hoàng khi nghe những lời Trang vừa nói. Không lẽ nào... - Vào trong đi em. - Trang quay sang dịu dàng đáp. Mỗi bước chân của Giang như đeo phải một quả cân nặng trĩu, cô bước đi loạng choạng, sắp ngã nhào xuống sàn nhà ẩm mốc. Quán rượu vẫn không thay đổi, tất cả đều quen thuộc trong mắt Giang. Bước đến bật cầu dao điện, Trang tranh thủ giải thích cho Giang hiểu mọi chuyện: - Em ngạc nhiên lắm phải không? Tới đêm qua, Nhật Trung đã về báo mộng cho chị biết rằng linh hồn của nó được siêu thoát khi ý nguyện của nó đã được một người thực hiện. Người đó chính là em. Giọng của Giang run lên, có một sự thúc giục kỳ lạ nổi lên trong lòng cô. - Em... em không hiểu chuyện gì xảy ra ở đây. Cả tuần qua em còn gặp Nhật Trung, không lý nào như vậy. Trang dìu Giang ngồi xuống chiếc ghế sofa, bàn tay cô nắm chặt lấy tay Giang, kỳ lạ thay bàn tay của Trang lạnh tanh, cái lạnh này rất quen thuộc, www.vuilen.com 72
  12. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Giang nhớ ra một lần vô tình cô chạm phải khuỷ tay của Nhật Trung. Nhưng Giang không thể tập trung suy nghĩ, bên tai cô tiếng khóc của Trang nghe thật mủi lòng: - Gia đình của chị vẫn không tin rằng Nhật Trung đã chết. Chuyện xảy ra cách đây hơn một năm, Trung và những người bạn của nó đi Đà Lạt chơi, chẳng may giữa đường gặp tai nạn... Giang khép mắt lại, cô rùng mình nói: - Có phải Chí Cường và Băng Trinh không chị? Đột nhiên những ánh đèn vụt tắt, quán rượu toát lên một làn hơi lạnh lẽo làm cho Giang cảm thấy nổi gai ốc, cô không sao đứng lên, cả thân người cô như dính vào chiếc ghế. Giang đưa mắt nhìn quanh, cô đang tìm kiếm người chị của Nhật Trung, nhưng cô ta biến mất một cách kỳ lạ. Đôi mắt Giang mở trừng trừng như đã lạc hồn tan phách, từ một ánh sáng leo lét phát từ một lỗ thông gió, Giang dễ dàng nhận ra ba bóng người đang ngồi vây quanh chiếc bàn tròn, khuôn mặt ủ dột của họ trông rất quen thuộc nhưng lần này khuôn mặt đó méo mó với hình dáng rất kinh dị. Giang nhận ra hai gương mặt biến dạng của Chí Cường và Băng Trinh, có lẽ họ chịu đựng một cái chết vô cùng đau đớn. Nhưng người thứ ba trong bộ đồ đen không ai khác là Trang, gương mặt cô đầm đìa máu, hai mắt cô trợn ngược lên trông thật khủng khiếp. Tá hoả tam tinh, Giang vùng vẫy đạp mạnh chân xuống bàn, khiến cho cô té nhào xuống sàn nhà. Một bàn tay mềm mại, nhưng lạnh như khối băng nắm lấy tay Giang. - Đi theo anh! - Nhật Trung... Những cánh tay ma quái đang vươn dài ra như muốn tóm lấy Giang, kèm theo tiếng rên rỉ: - Đến đây với chúng tôi... hãy đến đây với chúng tôi. - Em hãy nhắm mắt lại, đừng nghe họ nói gì. Nhật Trung kéo Giang thoát khỏi ranh giới tử thần, những bóng ma vẫn gào thét dữ dội, cho đến khi hai người bước ra khỏi quán rượu một cách an toàn. www.vuilen.com 73
  13. Tác Giả: Lê Kỳ Nam GIỌT MÁU ĐÊM KHUYA Giang thảng thốt ôm chầm lấy Nhật Trung, cô nức nở: - Anh Trung! Anh đừng bỏ em, cho dù anh là hồn ma bóng quế em vẫn yêu anh trọn đời. - Chúng ta âm dương cách biệt, không gần bên nhau được. Anh đến thăm em lần cuối, đã đến lúc anh phải đi rồi. Vòng tay của Giang càng siết chặt lấy người Nhật Trung, nhưng cảm giác của cô không được ở gần bên anh, cô đang ôm lấy không khí... Nhật Trung cố gắng nói những lời cuối cùng khi anh bước đến một vùng sáng loà. - Anh thật sự thanh thản, bởi vì em đã giúp anh hoàn thành ước nguyện. Cám ơn em thật nhiều một người bạn đến từ trong giấc mơ của anh. Giang đứng bất động, khi cô trông thấy hình bóng của Nhật Trung tan biến trong ánh sáng rực rỡ... Giọng một người đàn bà đột ngột vang lên sau lưng Giang, làm cho cô run rẩy. - Trời ơi! Cái quán rượu có nhiều hồn ma lắm. Chủ nhà đăng báo sang quán, nhưng không một ai dám đến, nó bị bỏ trống gần hai năm rồi. Cô đừng có dại dột đến thuê quán rượu đó nha. Người đàn bà nhanh nhẩu nói trước khi quay lưng bỏ đi: - Tội nghiệp cho hai chị em thằng Trung, hiền lành tử tế với mọi người. Nghe nói tai nạn xe năm đó còn có hai người bạn của nó... Giang lầm lũi bước đi, nhưng cô dành một phút ngoảnh nhìn cánh cửa vẫn khoá kín. Một lần nữa, căn phòng bên trong lại như một thứ ốc đảo lạ lùng không cách gì xâm phạm. Trong hư ảo, Giang nhận ra Nhật Trung đang đứng sau quầy, tay giơ cao ly cốc-tai “I love you” với một nụ cười trìu mến và hiền lành. Nhưng mãi mãi và mãi mãi anh vẫn không dịch ra cái tên đó sang một cụm từ tiếng Việt cho Giang nghe... HẾT www.vuilen.com 74
Đồng bộ tài khoản