Hai điều ngộ nhận về lãnh đạo

Chia sẻ: Anhtu Anhtu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:2

0
63
lượt xem
10
download

Hai điều ngộ nhận về lãnh đạo

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nếu ai đó khăng khăng cho rằng một nhà lãnh đạo phải có sức lôi cuốn cá nhân mãnh liệt và phải có khả năng lãnh đạo thiên bẩm, thì người đó đang ngộ nhận về việc lãnh đạo.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hai điều ngộ nhận về lãnh đạo

  1. Hai điều ngộ nhận về lãnh đạo Nếu ai đó khăng khăng cho rằng một nhà lãnh đạo phải có sức lôi cuốn cá nhân mãnh liệt và phải có khả năng lãnh đạo thiên bẩm, thì người đó đang ngộ nhận về việc lãnh đạo. Tạo cảm hứng hay sức lôi cuốn? Ngộ nhận đầu tiên và lớn nhất: lãnh đạo giỏi phải là người có sức lôi cuốn mãnh liệt. Đúng là trên thực tế, phần nhiều lãnh đạo có sức lôi cuốn lớn, nhưng thật ra điều này không nhất thiết làm nên một nhà lãnh đạo. Nó cũng không phải là điều kiện tiên quyết để có phong cách lãnh đạo giỏi, hiệu quả. Nên biết rằng, tạo cảm hứng lớn hoàn toàn khác với sức lôi cuốn. Người lãnh đạo có sức lôi cuốn mãnh liệt là người có khả năng tạo ra một hình ảnh rất hấp dẫn về chính mình qua cá tính và sự quyến rũ, bên cạnh quyền lực và tài năng thực sự. Ví dụ, khả năng hiểu thấu người khác, luôn luôn bắt được ý của người khác, hài hước, hòa đồng là những phẩm chất thuộc về cá tính rất lôi cuốn. Cựu Tổng thống Bill Clinton là người điển hình của lãnh Cựu Tổng thống Bill Clinton - một nhà lãnh đạo có đạo chính trị có khả năng lôi cuốn mãnh liệt. Ông đẹp khả năng lôi cuốn mãnh liệt trai, uyên bác, hài hước, khả năng giao tiếp rất tốt. Lee Iacocca, Tổng giám đốc huyền thoại của tập đoàn Chrysler danh tiếng cũng là người như thế. Iacocca thích nói về mình, thích viết về mình, rất cuốn hút và rất được lòng giới truyền thông. Ấy thế nhưng thế giới cũng có không ít những nhà lãnh đạo hiệu quả mà không hề có sức quyến rũ cá nhân. Mẹ Teresa không phải là một nhà hùng biện hay cuốn hút về cá tính theo các nghĩ thông thường. Trên thực tế, theo Jim Collins, nhà nghiên cứu quản lý lừng danh người Mỹ, những nhà lãnh đạo doanh nghiệp hiệu quả nhất thường là những người khá khiêm tốn, thu mình, và thậm chí ngại ngùng. Sẽ có người thắc mắc, vậy thiếu sự quyến rũ này có làm giảm khả năng gợi cảm hứng hay không, giảm khả năng lãnh đạo hay không? Câu trả lời là không. Bởi vì, ở những người lãnh đạo không có sự quyến rũ cá nhân này lại toát lên sự chân thành và chân thực rất lớn. Thiên bẩm hay rèn luyện? Ngộ nhận thứ hai: chỉ có một số người sinh ra có thiên bẩm và khả năng thành lãnh đạo. Điều này không hề chính xác. Các nghiên cứu về lãnh đạo đã chỉ ra rằng, không có một nhóm cá tính nào là điển hình của lãnh đạo. Không cứ phải ăn nói giỏi, cực kỳ uyên bác, hài hước, hay rất dũng cảm, năng động, nhiều kinh nghiệm thì mới trở thành nhà lãnh đạo. Không cứ lắp bắp, tật nguyền, xấu xí, yếu đuối và trẻ tuổi là không thành lãnh đạo được. Ngày 10/11/2005, Michael Sessions đi vào lịch sử nước Mỹ với tư cách là thị trưởng trẻ nhất nước Mỹ. Với khoảng 700USD tiền tiết kiệm làm ngân sách tranh cử, Michael đã gõ cửa từng nhà một ở thành phố Hillsdale, bang Michigan để thuyết phục mọi người bầu cho mình. Dân
  2. chúng quận Hillsdale bị thuyết phục bởi lòng nhiệt tình, nghị lực và niềm tin sẽ thành công của chàng trai trẻ này và cuối cùng, Michael đã đánh bại thị trưởng đương nhiệm, một người thành đạt 51 tuổi, để nhận chức thị trưởng thành phố Hillsdale. Tùy vào hoàn cảnh, con người ta từ bình thường cũng có thể vươn lên trở thành nhà lãnh đạo giỏi. Chủ tịch đảng Quốc Đại Ấn Độ, Sonia Gandhi, trước đây là một người phụ nữ Ấn rất bình thường, theo chồng theo đúng truyền thống Ấn. Chỉ khi chồng chết, đảng Quốc Đại lâm vào tình trạng khủng hoảng, để kết nối các thành viên đảng, bà quyết định đi vào chính trường năm 1998. Năm 2004, dưới sự lãnh đạo của bà, đảng Quốc Đại giành thắng lợi ròn rã. Sonia Gandhi, từ một quả phụ chưa bao giờ biết đến chính trị đã thành lãnh Sonia Gandhi - người phụ nữ quyền lực ở Ấn Độ tụ đảng cầm quyền của Ấn Độ. Nói đến vụ Watergate, hẳn ai cũng biết đến tờ Washington Post, tờ báo nổi tiếng nước Mỹ đã hạ bệ tổng thống Nixon qua một loạt bài về vụ bê bối này. Nhưng có mấy ai biết rằng, đứng đằng sau quyết định phanh phui vụ bê bối chính trị lớn nhất thế kỷ này là một người phụ nữ những tưởng sẽ dành suốt đời mình cho công việc nội trợ. Katherine Graham là bà nội trợ suốt gần 20 năm từ khi lập gia đình. Chỉ khi chồng bà, ông Philip Graham, chủ tịch Washington Post, tự vẫn vào năm 1963, bà Graham mới bắt buộc phải làm chủ tịch tờ báo mà không có bất cứ một kinh nghiệm lãnh đạo trước đó nào. Thế mà người phụ nữ này đã đưa Tổng thống Nixon từ chức, biến tờ Washington Post thành tờ báo đầy quyền lực. Cá nhân bà được giải thưởng Pulitzer, giải thưởng cao quý nhất dành cho người làm báo. Bị đặt vào một hoàn cảnh rất khó khăn, Kathrine Graham đã chuyển mình từ một bà nội trợ đơn thuần thành một trong những người quyền lực nhất nước Mỹ. Nguyễn Quốc Toàn Trí Tri
Đồng bộ tài khoản