Hẹn em kiếp sau P4

Chia sẻ: Bao Dong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:18

0
120
lượt xem
26
download

Hẹn em kiếp sau P4

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

C Lên: hoàng tỉnh lại, nhìn thấy Mỹ Hương và Hảo trước mặt, bà Dung kêu thét - Đừng hại tôi! Hảo hốt hoảng lên tiếng: - Má sao vậy, con và Mỹ Hương đây mà! Bà nhìn thẳng vào Mỹ Hương vừa xua tay lia lịa: - Cô... cô này mới vừa ở đây... Mỹ Hương phải lên tiếng ngay: - Con chờ anh Hảo tỉnh lại ở nhà con thì đúng vào giờ cơm, ba má con bắt phải ăn rồi mới được đi. Ăn cơm xong là tụi con đi ngay, mới vừa về tới đây thì nghe chị Hai...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hẹn em kiếp sau P4

  1. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU PHẦN 4 2. Nỗi oan C hoàng tỉnh lại, nhìn thấy Mỹ Hương và Hảo trước mặt, bà Dung kêu thét Lên: - Đừng hại tôi! Hảo hốt hoảng lên tiếng: - Má sao vậy, con và Mỹ Hương đây mà! Bà nhìn thẳng vào Mỹ Hương vừa xua tay lia lịa: - Cô... cô này mới vừa ở đây... Mỹ Hương phải lên tiếng ngay: - Con chờ anh Hảo tỉnh lại ở nhà con thì đúng vào giờ cơm, ba má con bắt phải ăn rồi mới được đi. Ăn cơm xong là tụi con đi ngay, mới vừa về tới đây thì nghe chị Hai Chanh nói má có khách tới thăm mà lại tiếp trên phòng anh Hảo, nên con mới chạy lên ngay và... thấy má đang nằm ngủ say! Bà Dung chưa tin hẳn nên bật ngồi dậy quay sang Hảo, hỏi bằng giọng sợ sệt: - Đã có ai tìm con chưa? Hảo ngơ ngác: - Ai tìm đâu má? - Một cô gái... mà cô ấy lại giống... giống y như cô này. Nghe bà gọi mình là cô, Mỹ Hương kêu lên: - Bộ má không nhận con là con dâu sao! Má... Hảo cũng nói: - Sớm muộn gì thì Mỹ Hương cũng là dâu con của má rồi, má đừng... Bất chợt nhìn thấy chiếc vòng bạc trên cổ tay Hảo, bà kêu lên: www.vuilen.com 53
  2. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Chiếc vòng ấy cũng giống hệch như chiếc này! Cô ta cũng có một chiếc... Hảo gắt lên: - Má nói cô nào? Bà Dung phải nói thật: - Có một cô gái đột nhập vô phòng con đây, cô đưa ra một chiếc vòng bạc giống như chiếc này rồi hỏi má có biết không. Sao khi nghe má nói vừa nhìn thấy nó ở nhà anh chị sui gia thì cô ấy giận dữ, trừng mắt nhìn má rồi còn hăm dọa sẽ giết hết người bên nhà... anh chị sui gia nữa! Mỹ Hương hốt hoảng: - Nguy rồi! Điều này có nghĩa là... Cô quay sang nói với Hảo: - Anh ở lại đây lo cho má, em phải chạy về nhà gấp. Cô phóng ra ngoài chạy như bị ma đuổi nhưng dẫu vậy khi về tới nơi thì mọi việc đã quá trễ. Cả hai ông bà Giáo Thái đã nằm gục trong nhà. Miệng của hai người đều trào máu. Đúng ra trước cảnh như vậy thì Mỹ Hương phải gào khóc và tức tốc báo động để gọi người cấp cứu. Đằng này cô lại lặng lẽ bỏ đi và biến mất ở khu nhà mồ dòng họ Henri Phạm ngay trong khuôn viên nhà ông Giáo Thái. Nửa giờ sau Hảo cũng có mặt. Anh không thể yên tâm để Mỹ Hương đi một mình nên vụt chạy theo. Khi vào nhà anh chẳng còn nhìn thấy cảnh tượng mà Mỹ Hương mới thấy, có nghĩa cả hai ông bà Giáo Thái đã không còn nằm ở đó nữa. Chỉ còn lại hiện trường mấy vết máu... Chưa biết chuyện gì đã xảy ra, Hảo cố tìm kiếm khắp nhà, nhưng chẳng hề thấy bóng dáng ông bà Giáo đâu. Chợt nhìn thấy một chiếc khăn tay màu xanh nằm trên vạc cỏ, Hảo giật mình kêu lên: - Cái này của Mỹ Hương mà? Anh nhặt lên và tự dưng hướng mắt về phía cuối khu vườn. Linh tính báo cho Hảo biết có điều gì ở nơi đó... Bước một cách dè dặt về phía đó, Hảo phát hiện ra một dãy nhà xây kiên cố đã cũ, nhưng hình như không phải để ở, mà Ià... nhà mồ. Quả đúng như vậy, khi nhìn thấy dòng chữ trên tấm biển “Mộ phần nhà họ Henri Phạm” thì Hảo kêu lên: www.vuilen.com 54
  3. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Đây là nơi chôn cất dòng họ của Mỹ Hương! Tò mò, Hảo không ngại khi bước thẳng vào bên trong nhà mồ và giật mình khi nhìn thấy chỉ có hai ngôi mộ xây bằng loại đá gì đó ánh lên màu đỏ phản chiếu ánh ngọn đèn le lói trên tường đến chói mắt. Điều gây ngạc nhiên nhất đối với Hảo là cả một ngôi nhà mồ to lớn có thể chứa cả vài chục ngôi mộ mà chỉ trơ trọi có hai mộ phần. Phải chăng là nơi chôn cất hai người đức cao vọng trọng nhất của dòng họ? Suy đoán không bằng đến gần xem tnực tế, Hảo bước tới phía trước hai ngôi mộ và giật mình khi nhìn thấy hai mộ bia rất giống nhau từ hình thức cho tới tên họ người chết. Mộ bên trái mang tên Mỹ Hạnh còn mộ bên phải là Mỹ Hương. - Sao lại là... Mỹ Hương? Hảo kêu lên kinh ngạc rồi đứng thừ người ra. Một luồng khí lạnh đang chạy dọc theo sóng lưng anh, càng lúc càng lạnh hơn khiến Hảo bắt rùng mình. - Trời ơi, chẳng lẽ... Anh cố đọc kỹ dòng chữ ghi ngày tháng năm sinh và một lần nữa kêu lên: - Đúng là cô ấy! Sinh ngày 15.03.1951 và chết ngày l8.06.1971 tức mới chết chưa đầy hai năm, lúc mới vừa tròn hai mươi tuổi! Hảo nhẩm tính và gần bị choáng, vừa lúc anh đọc thêm mộ bia kế bên của người tên Mỹ Hạnh. Cô này sinh ngày 15.03.195l và cũng chết ngày l8.06.197l y như của Mỹ Hương. - Họ cùng sinh và cùng chết một ngày! Vậy là... hai chị em song sinh! Hảo rùng mình một lần nữa khi nhớ tới việc sáng nay anh đã trao đổi nụ hôn đầu tiên với Mỹ Hương tại khu vườn nhà này! Khi ấy chính Mỹ Hương đã hỏi anh một câu mà đúng ra nếu anh tỉnh táo, không bị chìm trong mê muội thì đã hiểu ngay ý nghĩa của nó. Câu hỏi quá rõ ràng: “Nếu có một người không còn sống trên đời này nói yêu anh thì anh nghĩ sao? Anh có yêu người ta không?” Lúc ấy Hảo đang như nguời cõi trên, anh chỉ biết rút đầu vào ngực cô nàng mà không đáp. Để rồi sau đó đã nói một câu thật mơ hồ: - Được yêu thì phải yêu cho xứng với tình yêu của người ta cho mình... www.vuilen.com 55
  4. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Mà cũng kỳ lạ thật, lúc đó tại sao Hảo không hỏi cho rõ ràng tại sao là người sống mà cô nàng có thể lọt vào phòng riêng của anh một cách dễ dàng như thế được? Nhớ lại những giấc mơ mà mẹ anh kể khiến cho Hảo càng khó hiểu hơn. Cũng như thái độ lập lờ của cha mẹ Mỹ Hương nữa, chắc chắn là còn có điều gì đó bí ẩn trong ngôi nhà này... Hảo muốn bỏ ra ngoài, nhưng bất chợt anh lại nhìn thấy một vạt áo màu xanh quen thuộc của Mỹ Hương còn ló ra ngoài chỗ nắp đậy ngôi mộ đá. - Của Mỹ Hương! Sự thắc mắc và tò mò đã khiến Hảo đâm ra liều. Anh có một quyết dịnh mà nếu lúc khác thì sẽ chẳng bao giờ làm như vậy. Anh đưa tay đẩy thử nắp mộ phần. Và... cái nắp xê dịch một cách nhẹ nhàng! Cứ nghĩ tới một thi thể như còn sống của Mỹ Hương trong đó, Hảo hơi run... đến khi nguyên phần bên trong mộ huyệt lộ ra thì Hảo mới thét lên: - Trời ơi! Người đang nằm trong phần mộ không phải là Mỹ Hương, mà chính là... bà Giáo Thái! - Trời ơi, sao... sao vầy nè? Hảo vừa hỏi vừa bước lui ra mấy bước. Bất chợt lưng anh va vào một người nào đó ở phía sau. Hảo quay lại và kêu thét lên: - Trời ơi! Thì ra người dứng ngay phía sau Hảo chính là... Mỹ Hương! Hảo cố đứng vững, nhưng đôi chân cứ như bị ai kéo xuống, lảo đảo... Bỗng anh bị bàn tay của Mỹ Hương chụp lấy và nàng nhe răng ra chẳng biết là cười hay khóc mà chỉ mới thoạt nhìn vào Hảo đã rụng rời. Bởi hai bên khóe miệng là hai chiếc răng nanh nhô ra! - Mỹ Hư... ơ... ng, e...m... Hảo kêu chưa trọn tên thì đã bị ngay một cái tát cực mạnh, kèm theo tiếng quát: - Còn kêu tao là Mỹ Hương nữa thì tao sẽ cắt luỡi! www.vuilen.com 56
  5. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Bây giờ Hảo mới sửng sốt nhìn kỹ. Mặt mày thì giống hệch, chỉ có cách ăn mặc thì không giống, nhất là giọng nói thì khác xa. - Cô là... Hảo đưa mắt nhìn xuống mộ bia có tên Mỹ Hạnh và chợt hiểu. Anh lắp bắp: - Cô là Mỹ Hạnh! Cô ta không đáp, lại đưa tay kia hình như định kéo Hảo tới gần hơn. Vô tình cổ tay có đeo chiếc vòng bạc của cô ta va chạm vào chiếc vòng trên tay Hảo, vang lên một tiếng khô khan và... cùng với một tiếng thét kinh hoàng từ miệng cô nàng. Rồi trước sự kinh ngạc của Hảo, cô ta lảo đảo ngã xuống. - Cô Mỹ Hạnh! Hảo cúi xuống định đở cô ta dậy thì ngẫu nhiên lại chụp đúng cổ tay có chiếc vòng bạc. Chẳng hiểu chiếc vòng rộng hay sao, mà vừa nắm phải thì nguyên cái vòng đã nằm gọn trong tay Hảo. Và... chẳng thể nào tin nổi, thân thể của cô nàng bỗng dưng bốc cháy, khói bốc lên xanh cả một góc phòng. Khi khói tan thì chẳng còn trông thấy thi thể của Mỹ Hạnh đâu nữa. Hảo bàng hoàng: - Trời ơi! Vừa lúc ấy chiếc vòng bạc trong tay Hảo bỗng lóe sáng rồi có một luồng khí lạnh buốt chạy theo cánh tay anh, chạy lên tận đầu. Hoảng quá, Hảo tìm cách đặt chiếc vòng xuống nhưng không tài nào tháo ra được. Mà khí lạnh thì càng lúc càng mạnh thêm, khiến cho Hảo hầu như không còn kiểm soát được mình nữa. Anh lấy tay này chụp qua tay kia và chiếc vòng anh đang đeo cũng phát ra luồng khí lạnh khác, giống y như chiếc vòng kia. Hảo quýnh quá, liền kéo mạnh, chiếc vòng đó cũng rơi ra như chiếc kia và... cả hai rơi chồng lên nhau. Lúc ấy cái cảm giác kỳ lạ mới chấm dứt. Hảo ngơ ngác: - Sao kỳ vậy? Anh cúi xuống nhìn kỹ vào hai chiếc vòng và càng ngạc nhiên hơn khi trên vòng dòng chữ tên của anh bây giờ có thêm hai chữ Mỹ Hương lồng vào, còn chiếc kia thì thêm hai chữ Mỹ Hạnh xoắn lấy chữ Thiện Hảo. Hảo hoang mang cực độ, anh lẩm bẩm: - Sao lại có chuyện này? Tại sao là Mỹ Hạnh? www.vuilen.com 57
  6. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Vừa khỉ ấy Hảo nghe có tiếng động ở phần mộ, vừa quay lại anh đã hoảng kinh khi thấy bà Giáo Thái đang trèo ra, vừa run lập cập. - Cứu... cứu ông ấy với! Hảo ngạc nhiên: - Cứu ai bác? - Ông nhà tui! Ông ấy bị... Bà run run vừa đưa tay chỉ vào phần mộ kế bên. Hảo kinh ngạc: - Ai ở trong đó? - Ông nhà tui... Hảo vừa đưa tay vịn vào thì nắp mộ đá dịch chuyển, rồi một cánh tay đưa lên. Trong lúc Hảo còn đang sợ sệt chưa dám đưa tay nắm lấy, thì bà Giáo đã nhào tới ôm lấy, cố kéo ra. Hảo buộc lòng phải tiếp bà cùng kéo mạnh. Ông Giáo Thái ra ngoài rồi mà vẫn còn choáng, ông lảo đảo phải vịn vào thành mộ mới đứng vững. Ông cất giọng yếu ởt: - Con nhỏ đâu rồi bà? Bà Giáo Thát lắc đầu: - Tui đâu có biết... Ông Giáo Thái lẩm bẩm: - Con Mỹ Hạnh... nó đâu có để cho yên... Hảo chỉ xuống đất và nói nhanh: - Cô ấy mới ở đây và... biến mất rồi! Anh thuật nhanh cho ông bà Giáo Thái nghe và hỏi lại: - Cô ấy là ai mà có vẻ không thiện cảm với cháu và hình như là cả nhà này nữa. Hai ông bà chừng như còn bị choáng sau khi bị lôi từ trong mộ huyệt ra, nên nhất thới họ chưa trả lời câu hỏi của Hảo. Mãi khi chợt nhớ ra điều gì đó, ông Giáo mới sợ sệt hỏi: - Lúc nãy gặp nó, con có nghe Mỹ Hạnh nói gì hoặc làm gì không? www.vuilen.com 58
  7. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Chỉ vào hai chiếc vòng bạc, Hảo đáp: - Có lẽ mọi thứ xuất phát từ những chiếc vòng này. Tại sao nó ở trong tay hai cô gái và đều có dính dáng tới cháu? Ông Giáo Thái sau một lúc ngập ngừng đã phải nói ra điều mà vợ chồng ông có vẻ giấu từ lâu: - Nói thiệt với con, trong hai đứa này chỉ có con Mỹ Hạnh là con ruột của hai bác. Còn Mỹ Hương... Tưởng mình nghe lầm, Hảo hỏi lại: - Bác nói ai? Bà Giáo Thái giọng buồn hiu: - Chính là con Mỹ Hạnh! - Vậy còn Mỹ Hương? - Đây là điều bất hạnh của gia đình bác, mà bây giờ có nói sơ lược thì con cũng không thể hiểu rõ nội tình. Hay là thế này... Bà quay sang ông Giáo Thái hỏi ý: - Hay là tối nay mình lưu Hảo ở lại và kể hết cho nó nghe? Ông Giáo Thái gật đầu: - Phải như vậy thôi. Hảo nghĩ thế nào nếu hai bác mời cháu ở lại đây? Hảo không cần suy nghĩ thêm, anh gật đầu liền: - Dạ, con sẽ ở lại. Miễn là... Chừng như hiểu sự đắn đo của Hảo, ông Giáo Thái nói nhanh: - Cháu cần phải nhìn tận mắt, nghe tận tai thì mới có thể tin và cảm thông cho hai bác được. Thật ra vừa rồi hai bác đã gạt con và cả mẹ con nữa... Câu nói đó khiến cho Hảo sững sờ: - Hai bác nói thiệt? Ông Giáo Thái cúi xuống nhặt hai chiếc vòng lên và gói lại bằng chiếc khăn tay một cách cẩn thận, rồi bảo: www.vuilen.com 59
  8. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Chính hai vật này nó đã hại bác và suýt nữa thì con cũng bị liên lụy. Ông ra dấu cho Hảo rời khỏi ngôi nhà mồ với vẻ e dè và cẩn thận khóa cửa ngoài. Đồng thời ôn bẻ vẹo cả hai chiếc vòng ra, rồi sau đó móc nó trở lại làm thành một vòng khóa thứ hai, rồi mới bỏ di. Hảo chưa hiểu hết câu chuyện, nhưng cũng di theo họ vào nhà. Khi đã ở trong nhà rồi ông Giáo Thái mới an tâm nói: - Chính bác là người đi tận Thái Lan để mướn người ta làm hai chiếc vòng đó, chỉ nhằm cho cháu vào tròng, đồng thời cứu con gái của hai bác là Mỹ Hạnh. Nhưng không ngờ... Nhưng lời của ông Giáo Thái, Hảo càng nghe càng không tài nào hiểu nổi. Anh ngơ ngác hỏi lại: - Bác nói gì vậy? Sao lại có cháu trong đó? Bà Giáo Thái tỉ mỉ hơn: - Số là mười tám năm trước bác sinh một đứa con gái trong nhà bảo sinh tư nhân ở thị xã, nó có một cái bớt đen vắt ngang vai, nên vừa sinh nó ra bác đã linh tính sẽ có chuyện gì đó bất thường. Mà quả thật vậy, chỉ mới sinh được hai giờ thì con nhỏ khóc thét lên, dỗ gì cũng không nín. Người nó tím tái mà ngay như hộ sinh và bác sĩ cũng chẳng làm cách nào cho nó nín. Bác hoảng quá nên cứ nằm bên con mà khóc. Có một lúc vì quá mệt bác đã ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh dậy bác đã vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy bên cạnh con mình còn có một đứa trẻ khác nằm ngủ ngon Iành. Nói thiệt, lúc đó bác không thể nào tin được, bởi hai đứa trẻ giống nhau như hai giọt nước, đến bác mà cũng lầm! Phải sau đó khi vạch lưng ra xem, bác mới biết đứa trẻ lạ khác con Mỹ Hạnh nhà bác là ở chỗ trên vai nó không có cái bớt màu đen quái dị. - Nhưng... đứa trẻ đó ở đâu ra. Đó có phải là Mỹ Hương sau này không? Bà Giáo Thái thở dài đáp: - Đúng là vậy! Nhưng nó ở đâu ra thì bác không thể biết. Ông Giáo Thái kể tiếp: - Khi bác vô bảo sinh viện thăm thấy sự việc như vậy bác mới đi hỏi khắp các phòng, chẳng ai biết tung tích đứa bé. Cũng may, sau đó khi bác gái thay tả cho nó thì phát hiện ngay dưới lưng nó có những chữ viết chi chít trên lưng, những chữ có nội dung kỳ lạ vô cùng! Hảo càng nghe càng bị thu hút bởi câu chuyện, anh lắng nghe kỹ những lời kể tiếp theo của ông Giáo Thái: www.vuilen.com 60
  9. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Nội dung nhưng dòng chữ đó đại ý nói rằng đứa bé đó ra đời là từ một lời nguyền của một người có tên là Xuân Hương, người ấy căm thù một người đàn ông có tên là Trần Thiện Hữu, nên muốn đứa con rơi của mình lớn lên và tìm kẻ thù để báo cho được hận mà mẹ nó khi chết đi đã không báo được. Và hai bác là người có nghĩa vụ phải nuôi đứa trẻ ấy lớn lên, cho đến khi nào nó báo được thù mới thôi! Bà Giáo Thái tiếp lời chồng: - Chúng tôi đâu còn cách nào khác ngoài việc phải làm theo lời dặn lạ kỳ đó. Tôi nuôi con bé và đặt tên là Mỹ Hương, gần giống như Mỹ Hạnh con ruột mình. Một tuần sau khi sinh, tôi đưa cả hai đứa con về nhà. Nửa đêm hôm đó tui nghe có tiếng ai đó gọi ngoài cửa sổ bảo rằng phải ra gốc cây ngoài vườn, đào lấy lên hai vật mà bắt buộc phải đeo nó vào cổ tay hai đứa trẻ. Họ bảo rằng nếu để lạc mất một trong hai vật đó thì mạng sống của hai đứa trẻ sẽ bị nguy và người nuôi dưỡng chúng cũng bị ảnh hưởng! Bà nói tới đó thì ngừng lại, có thể do hết hơi, hoặc vì lý do gì đó... Ông Giáo Thái lại phải nói tiếp: - Chính tôi là người đem cuốc ra gốc cây trúc đào ngoài vườn, đào xuống và gặp hai vật ấy. Đó là đôi vòng bằng bạc mà cháu nhìn thấy hồi nãy. Hảo chận ngang hỏi: - Nhưng sao trên hai chiếc vòng lại có in tên của cháu? - Đúng là ban đầu không phải là tên của cháu đâu, mà là mang tên Trần Thiện Hữu! Hảo hốt hoảng: - Sao là Trần Thiện Hữu? Mà Trần Thiện Hữu nào? Ông Giáo Thái lắc đầu: - Bác cũng không biết. Mãi về sau này khi gặp mẹ cháu, bác mới biết người đó là... Hảo bàng hoàng: - Có phải là ba cháu không? Ông giáo nhẹ gật đầu: - Rất tiếc là... đúng như vậy! www.vuilen.com 61
  10. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Không thể nào! Hảo kêu lên và đứng bật dậy. Anh lặp lại: - Ba cháu chết đã lâu, mà ông cũng không thể nào dính tới những người đó! Ông Giáo Thái cũng đứng lên, ông bước vô phòng riêng, lát sau trở ra với một bức ảnh đã khá cũ cầm trên tay, đưa cho Hảo và hỏi: - Cháu xem ảnh này có phải là cháu và ba cháu không? Vừa cầm tấm ảnh xem, Hảo đã thảng thốt kêu lên: - Ba con đây mà! Trong ảnh, Hảo chụp với cha hồi năm anh mới lên mười tuổi, tức trước khi cha chết năm sáu năm. - Sao bác có tấm ảnh này? - Bác đào lên được từ dưới gốc cây như vừa kể, cùng với hai chiếc vòng bạc! Hảo càng kinh ngạc hơn: - Sao tấm ảnh này lại ở dưới gốc cây? Ông Giáo Thái trầm giọng xuống: - Điều này là như bác nói lúc nãy, nó dính tới một lời nguyền. - Lời nguyền của ai? - Của người tên Xuân Hương nào đó. Nhưng rủi là nó lại ứng vào nhà của bác, vào đúng đứa con duy nhất của hai bác, con Mỹ Hạnh! Ông ngừng lại một lúc rồi giải thích tiếp một cách cặn kẻ: - Ba cậu ngày trước có quan hệ tình cảm với một người con gái tên Xuân Hương. Chẳng hiểu thế nào mà cô gái ấy nửa chừng xuân gãy cánh thiên hương. Cô gái yểu mạng đó chẳng hiểu sao lại hận thù cha cậu và tìm cách báo oán mà chưa có dịp. Ngôi nhà này trước kia là của một ông Đốc phủ sứ, sau bán lại cho tôi. Có lẽ sự trùng hợp ngẫu nhiên đã khiến chúng tôi dính vào vụ này. Có nghĩa là chúng tôi bị dính vô điều rắc rối mà đúng ra là của ba cậu. Có lẽ oan hồn cô Xuân Hương đó lầm tưởng tôi là cha cháu, cho nên mới báo thù ngay đứa con đầu lòng của tôi... Hảo chận ngang: www.vuilen.com 62
  11. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Rồi đứa bé mà sau này là Mỹ Hương thì sao? Bà Giáo Thái chen vô: - Đó là... đứa con cõi âm, do oan hồn cô Xuân Hương tạo ra để báo oán! Đấy là sự hiều lầm mà vợ chồng tôi phải lãnh đủ. Như nhà tôi vừa kể, âm hồn nghĩ chồng tui là cha cháu, ông Trần Thiện Hữu! Đến phiên ông tiếp: - Hai cái vòng đó thật ra mang tên Trần Thiện Hữu. Tôi biết là cái vòng của cô Xuân Hương đã làm và báo oan sai người, cho nên tôi mới tìm thầy cúng và được biết cách hóa giải hữu hiệu nhất là phải có thầy giỏi, có khả năng làm ra hai chiếc vòng khác, ghi tên người khác để cho hai đứa bé đeo thay vì đeo đôi vòng mang tên Trần Thiện Hữu. Và như tôi đã nói, tôi đã dược người hướng dẫn sang tận Thái Lan để cậy một ông thầy bùa danh tiếng bên đó, nhờ ông ấy gở đôi vòng có lời nguyền kia, đem về một đôi vòng mới mang tên Trần Thiện Hảo. - Nhưng sao lại là tên cháu? - Điều này tôi hoàn toàn không biết, mà là do chính ông thầy người Thái Lan tạo ra. Có thể ông ta làm theo bản năng, cái tên Trần Thiện Hảo đối xứng với Trần Thiện Hữu, Hữu - Hảo, hoặc là do hận thù! Hảo bỗng hỏi: - Ông thầy người Thái tên là gì? - Tôi còn nhớ rất rõ, ông ta là Sinakul Thong Sác! Hảo sửng sốt: - Thong Sác! Trời ơi, có lẽ nào... Tới phiên vợ chồng Giáo Thái kinh ngạc: - Sao vậy? Cháu biết người này? Hảo lắp bắp: - Đó là... là người quen cũ của mẹ cháu! Ông ta ngày xưa làm thầy ở xứ này, sau thất tình khi mẹ cháu đi lấy chồng nên bỏ xứ ra đi. Mẹ cháu từng kể nhiều lần tên ông ta, ngày còn sống ba cháu cũng đã đôi lần đi tận Thái Lan để tìm, bởi giữa hai người có mối hiềm khích từ xa xưa... Bà Giáo Thái bịt miệng: www.vuilen.com 63
  12. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Vậy thì đúng rồi! Thảo nào khi ông nhà tui tìm sang đó, sau khi kể chuyện thì ông ta tự ý làm đôi vòng khác, khắc tên Trần Thiện Hảo lên đó. Có lẽ ông ta nhằm trả thù, muốn hại giọt máu kẻ tình địch của mình! Hảo ôm đầu rên rỉ: - Trời ơi, sao người ta lại nhẫn tâm, báo thù ngay trên một đứa trẻ con như cháu? Hảo muốn bỏ đi, anh định về nhà hỏi mẹ đôi điều nhưng vừa lúc ấy ông Giáo Thái gọi lại và nói thêm: - Bác còn chưa nói hết cho cháu nghe, khi được mười tuổi thì con Mỹ Hạnh của bác bỗng ngã bệnh. Nằm dưỡng bịnh được mấy ngày thì một hôm nó biến mất cho đến ngày nay. Sau hơn một năm chờ đợi trong vô vọng thì một đêm kia bác mơ thấy nó hiện về kêu gào thê thảm. Bác hỏi thì nó chẳng những không kể nguyên nhân mà lại chỉ thẳng vào mặt bác mắng xối xả, bảo rằng bác nuôi con người khác, bỏ bê nó. Bác nói gì nó cũng không nghe và trước khi nó đi nó còn lớn tiếng hăm dọa là sẽ khiến cho vợ chồng bác thê thảm mới hả dạ! Bà Giáo Thái lại phải tiếp sức với chồng kể tiếp, bởi kể tới đó thì do quá xúc động nên ông Giáo Thái không còn đủ sức nói nữa: - Sau đó bác mới hiểu ra, do khi đem hai chiếc vòng từ Thái Lan về, thay vì cho cả hai đứa trẻ đeo như lời dặn của ông thầy Thong Sác, đằng này chỉ cho có một mình con Mỹ Hạnh đeo, chỉ vì nó là con ruột của mình, chúng tôi muốn bảo vệ nó. Hảo buột miệng: - Có nghĩa là hai bác có ý muốn bỏ rơi Mỹ Hương! Bà Giáo Thái thật lòng: - Quả là có như vậy, nhưng không phải chúng tôi bỏ rơi con Mỹ Hương, mà đúng hơn là sợ... Bởi ông Thong Sác đưa hai cái vòng đó và dặn kỹ rằng khi lớn lên chỉ đứa nào trong hai đứa mà được lời cầu hôn trước thì sẽ tổn tại, đứa còn lại sẽ khó toàn mạng. Do đó mà chúng tôi chỉ cho con Mỹ Hạnh đeo một chiếc vòng, còn chiếc kia thì đem chôn dưới đất. Không ngờ... Ông Giáo Thái nói: - Không ngờ con Mỹ Hạnh chết mất xác, mang theo chiếc vòng đang đeo trong tay. Từ đó vợ chồng tôi nghĩ rằng con ruột của mình đã chết rồi thì còn giữ gìn gì nữa, nên tình cảm có chuyển sang cho con Mỹ Hương. Bởi dẫu sao thì vợ chồng tôi cũng nuôi nó từ tấm bé và suốt thời gian dài như vậy chẳng hề www.vuilen.com 64
  13. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU phát hiện nó có chút gì là con của ma quỷ cả. Có lẽ vì vậy mà vong hồn con Mỹ Hạnh sinh ra oán hận chúng tôi, cho là chúng tôi không thương nó! Hảo vẫn còn thắc mắc: - Nhưng sao hai bác lại xây cái nhà mô mà trong đó có cả mộ của hai cô? Bà Giáo Thái chợt khóc nức nở: - Là bi kịch mà vợ chồng tôi phải nhận lãnh đó, chớ đâu phải Iàm theo ý muốn đâu. Đầu tiên con Hạnh hiện về buộc vợ chồng tôi phải xây một cái mộ dành cho... con Mỹ Hương! Tôi hỏi sao con Mỹ Hương còn sống mà lại xây mộ thì nó bảo rằng nó muốn con Mỹ Hương chết theo nó và phải bị nhốt trong một nhà mồ như vậy và nó sẽ là người canh giữ không cho con Mỹ Hương sống, kể cả trong thế giới vô hình! Thì ra khi bị oan hồn cô Xuân Hương hại chết, nó trở thành ma, một thứ hồn ma đồng trinh nên linh ứng và nguy hiểm hơn cả oan hổn của Xuân Hương và nó quay lại trả thù ngay cả giọt máu rơi của ma là Mỹ Hương! - Nhưng tại sao trong nhà mồ có tới hai mộ huyệt cho cả hai cô? Ông Giáo Thái lắc đầu: - Tôi cũng chẳng biết tại sao. Bởi khi vừa xây xong ngôi mộ dành cho Mỹ Hương thì ngay sáng hôm sau đã thấy có thêm ngôi thứ hai mà chẳng biết ai xây. Bà Giáo Thái thì quả quyết: - Chắc chắn là vong hồn cô Xuân Hương rồi! Bởi mấy đêm liền tôi đều nghe tiếng cãi vả bên ngoài vườn, lắng nghe kỹ tôi nhận ra trong hai người cãi có tiếng của Mỹ Hạnh. Nó cãi với người tên Xuân Hương. Thì ra khi chết thành ma thì con Mỹ Hạnh không còn sợ người bắt hồn nó nữa, mà ngược lại nó đâm ra muốn diệt luôn cái mầm mống của Xuân Hương. Nó bây giờ hầu như chẳng còn biết phận biệt ai là ai hết! Hảo nhớ lại khi hai chiếc vòng chạm nhau thì Mỹ Hạnh ngã lăn ra rồi bốc cháy, anh kể cho ông Giáo Thái nghe. Vừa nghe xong ông nói liền: - Bác đã nghe cháu kể rồi, do vậy khi ra khỏi nhà mồ bác mới dùng hai chiếc vòng để khóa cửa lại. Theo bác, cách ấy sẽ khống chế được cả hai, bởi hai chiếc vòng đều là sản phẩm của ông thầy yểm bùa nổi tiếng, nó có khả năng triệt tiêu luôn những oan hồn uổn tử lộng hành. Hảo nhìn hai người, dè dặt hỏi: www.vuilen.com 65
  14. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU - Nhưng sao hai bác lại bị nhốt trong nhà mồ, mà lại nằm trong hai cái mộ huyệt đó? Vậy xác hai cô ở đâu? Cả hai đều không có xác, con Mỹ Hạnh thì đã mất xác ngay lúc còn nhỏ, còn con Mỹ Hương thì cách đây một năm cũng đã mất tăm, nghe nói chết trôi. Nhưng vong hồn hai đứa thì lúc nào cũng bám theo vợ chồng bác, cứ thúc giục bác phải tìm chồng cho chúng, mà nhất thiết phải là người con của ông Trần Thiện Hữu thì chúng mới chịu! - Vậy ra hai bác tìm được cháu và gạt cho cháu tới để sa vào chiếc bẫy của hai cô con gái nhà bác? Ông Giáo Thái buồn bả lắc đầu: - Hai bác chỉ muốn được yên thân thôi! Còn đưa cháu tới đây thì bác làm sao biết cháu là ai, ở đâu mà gọi tới. Chuyện này là do các hồn ma hoặc là do... mẹ cháu! Hảo bài bác ngay: - Mẹ cháu làm sao hại con mình mà đưa cháu tới đây? Nhất định là có uẫn khúc gì đây. Hảo dứt khoát bỏ đi, anh về nhà. Thấy Hảo trở về chị người làm Hai Chanh mừng khôn xiết: - Bà tỉnh lại lâu lắm rồi, cứ hỏi cậu đi đâu, tui đoán là cậu qua nhà Mỹ Hương nên nói đại. Bà hoảng hốt cứ đòi theo qua bên đó, nhưng do hai chân còn quá yếu đi không được nên bà cứ nằm đó khóc gào, cứ hối tui di kêu cậu về, đừng ở bên cái nhà ma quỷ đó. Mà nhà nào là nhà ma quỷ vậy cậu? Hảo không tiện nói ra nên anh giục chị ta: - Chỉ đi rước thầy thuốc về trị bệnh cho má tôi đi. Đợi cho Hai Chanh đi rồi Hảo mới ngồi xuống hỏi mẹ: - Má nói cho con biết ông Thong Sác hiện giờ ở đâu? Câu hỏi bất ngờ đó khiến bà Dung giật mình: - Sao... sao con hỏi chuyện đó? Ông ấy thì có dính gì tới nhà ta nữa đâu... Hảo nghiêm giọng: - Con biết hết rồi, chính ông ta đã yểm bùa nhà mình, tính hại chết con để trả thù việc má bỏ ông ta đi lấy ba con ngày trước! www.vuilen.com 66
  15. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Bà Dung càng lúng túng: - Ai... ai nói với con chuyện đó? - Thì chính việc má xui con đi hỏi vợ đúng nhà vợ chồng ông Giáo Thái đã nói lên điều đó rồi! Má, tại sao má đưa con vô chỗ chết? Bà Dung ôm mặt khóc, hồi lâu sau mới nói: - Việc ấy má hoàn toàn không làm. Mà là do... chính mấy cái vong hồn của hai đứa con gái đó nó xúi má, nó giục má phải đi hỏi vợ cho con bằng được! Hảo kể lại chuyện biết được bên nhà Giáo Thái cho mẹ nghe và lắc đầu bảo: - Điều đó không đúng! Bởi theo lời nguyền thì một trong hai cô mà nhận được lời cầu hôn trước thì người còn lại sẽ chết, mà chắc gì khi con qua đó lại cầu hôn ai theo ý của họ. Như vậy hai oan hồn đó đã có người đứng sau lưng. Có thể là cô Xuân Hương, mà cũng có thể là... ông Thong Sác? Bà Dung trầm ngâm một lúc rồi nói: - Má nghĩ chắc là như vậy. Và đứa con gái được hậu thuẩn mạnh hơn đã thắng, đã được con ngỏ lời cầu hôn. Bởi vậy đứa kia mới chết lần thứ hai. - Má nói cô Mỹ Hạnh? - Mỹ Hạnh là người thua cuộc, còn người thắng như lời con kể thì đã chiếm được tình cảm của con. Cô ấy... Hảo hốt hoảng: - Như vậy con đã... Anh không dám nói mình đã có hôn ước với Mỹ Hương, với hồn ma, nên lắp bắp: - Con... con... Bà Dung giọng rầu rỉ: - Dẫu là ai thắng thì con cũng phải chết, bởi có ai yêu hồn ma mà được như ý đâu... Lời bà chưa dứt thì bỗng có một giọng nói vang lên ngay trong nhà: - Cũng có ngoại lệ chớ má! Người đó là con đây. www.vuilen.com 67
  16. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Cả hai quay lại và điếng hồn khi thấy Mỹ Hương đứng phía sau họ. Trông sắc mặt tươi thắm kèm nụ cười khả ái, Hảo giật mình: - Em... à mà cô không sao chứ? Mỹ Hương nũng nịu: - Từng kêu em là em ngọt xớt, mà bây giờ lại cô này cô nọ nữa rồi! Bộ anh nói không còn chiếc vòng hôn ước thì mọi việc xóa bỏ hay sao? - Nhưng... - Em tuy là hồn ma, nhưng với nỗi oan ức lớn mà mẹ nuôi em đã mang nên em không thể về với cát bụi như họ được, mà em phải... kết thành nhân duyên với anh! Hảo lắp bắp hỏi: - Em là... là con của cô Xuân Hương? Nàng lắc đầu: - Em và cô ấy không hề có quan hệ máu thịt gì cả! Em là một đứa con bị bỏ rơi trong nhà bảo sinh đúng vào lúc bà Giáo Thái sinh con, rồi em bị ghép vào chung giường với con bà Giáo. - Ai dã làm chuyện đó? Hảo hỏi với giọng nghi ngờ, Mỹ Hương đáp có vẻ thành thật: - Em không hề biết, nhưng chắc chắn là có người sau lưng điều khiển em và có ý muốn cho em gặp được anh, như vừa rồi... - Người đó là cô Xuân Hương? Mỹ Hương vẫn lắc đầu: - Em cũng không rõ, nhưng mới đây thì có một người ra mặt giúp em, đưa em ra khỏi nhà, tránh phải đối đầu với oan hồn của Mỹ Hạnh. Nhờ vậy mà em còn sống đến ngày nay. Hảo trố mắt kinh ngạc: - Cô là người sống? Mỹ Hương cười, gật đầu: - Là người sống như anh! www.vuilen.com 68
  17. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Hảo lắc đầu: - Không thể tin dược! Người sống mà đột nhập vào phòng người khác dễ như bỡn, biến đi như gió là sao? Mỹ Hương đáp: - Đó là do em bị người ta sai khiến. Mọi điều là do họ... Bà Dung nhìn Mỹ Hương từ đầu đến chân, vẻ sợ hãi vẫn còn nguyên: - Cả hai cô gái nhà ông bà Giáo đều là ma, chớ đâu có ai là người! Tôi không tin... Mỹ Hương vẫn giữ sự bình tĩnh: - Vậy mà đây là sự thật! Và chỉ có một người nói thì bác sẽ tin thôi. Vừa khi ấy có một tiếng tằng hắng phía sau, bà Dung và Hảo quay lại nhìn và kinh ngạc. Nhất là bà Dung, sững sờ trước con người mới vừa xuất hiện đó, bà lắp bắp: - Ông... ông là... - Mới có mười lăm năm không gặp mà bà đã quên rồi sao. Thảo nào... - Thong Sác! Nghe mẹ kêu cái tên đó Hảo trố mắt nhìn người đàn ông vừa vào, anh cũng lắp bắp: - Ông... là... Người đàn ông ăn mặc theo phong cách Thái Lan, nghiêm giọng nói: - Tôi là Thong Sác! Là... Ông ta chưa kịp nói thì bà Dung đã chận lại: - Không được nói! Ông không đủ tư cách nói ra điều đó! Nhưng Thong Sác vẫn nói: - Đã đến lúc tôi không được quyền giữ riêng cho mình nữa rồi. Tôi sẽ nói... Ông quay sang Hảo, nhìn anh với cặp mắt thật trìu mến: - Hảo, ba đây mới chính là ba ruột của con đây! www.vuilen.com 69
  18. Tác Giả: Người Khăn Trắng HẸN EM KIẾP SAU Hảo nghe như có tiếng sét bên tai, anh run run hỏi: - Ông... điên rồi hay sao? - Không điên! Bởi nếu ta điên thì vừa rồi ta đã không nhanh tay cứu được con khỏi sự trừng trị của Mỹ Hạnh. Việc làm cho nó tan thành khói là do ta làm, chớ đâu phải tự dưng mà nó như vậy sao! Cũng như nếu ta không vì con thì đâu liều mạng với oan hồn dữ dằn của Xuân Hương. Vừa vĩnh viễn đuổi cô ta đi, lại vừa giành lại người con gái có duyên số với con, Mỹ Hương đây! Trong lúc Hảo còn đang hoang mang, bán tín bán nghi thì bỗng mẹ anh thở dài rồi lên tiếng: - Ông ấy nói đúng đó con! Hảo kinh hãi: - Sao lại có chuyện này? Ông Thong Sác tiếp lời: - Ngày mẹ con bỏ ta đi lấy chồng, tức ông Trần Thiện Hữu, cũng là lúc bà ấy đã có thai được hai tháng. Con là cái thai ấy! Không tin thì hỏi mẹ con coi... Hảo đưa mắt nhìn mẹ và nhận được cái gật đầu của bà. Trong lúc đó thì giọng ông Thong Sác đều đều: - Ta quả thật có hận thù với ba kế của con, nên lúc đầu có ý báo oán. Nhưng gần đây khi chứng kiến cảnh con và mẹ con khổ sở, lo âu, nên ta kịp nghĩ lại. Ta đã hối hận và quyết làm cái gì đó để chuộc lỗi... Ông đứng lên, đưa cho Hảo và Mỹ Hương mỗi người một chiếc vòng bạc còn mới, nói bằng giọng chân thành: - Vật này mới đúng là của hai con. Nó thuần túy là những chiếc vòng hạnh phúc, vòng hôn ước theo phong tục của người Thái. Vậy hai con hãy đeo cho nhau đi, nó hoàn toàn không nguy hiểm gì hết. Đeo vào sẽ được hạnh phúc dài lâu và còn... trị được tà ma nữa! Ông nói xong bước đi thẳng không nhìn lại. Bất chợt nghe bà Dung kêu lên thảng thốt: - Anh Thong Sác! Nhưng ông ta đã biến rất nhanh ngoài đầu ngõ. Hảo đưa tay mình cho Mỹ Hương đeo chiếc vòng và chính anh cũng đeo cho nàng. Họ hoàn toàn bình yên sau khi đeo vòng vào... www.vuilen.com 70
Đồng bộ tài khoản