Henry Darger (1892 - 1972)

Chia sẻ: Nguyen Hoang Phuong Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

1
51
lượt xem
6
download

Henry Darger (1892 - 1972)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Không ai có thể xem nghệ thuật của Henry Darger mà không tưởng tượng ra một con người có tâm lý lập dị. Khoảng 15,145 trang có kích thước bình thường đã tạo thành 15 tập ars poetica của ông: "Câu chuyện về những cô gái Vivian, với những gì được biết đến như là "những thế giới ảo tưởng", của GlandecoAngelinnean Cơn bão chiến tranh, tạo ra bởi Cuộc nổi loạn nô lệ trẻ em." Được biết trong giới nghệ thuật như "Những thế giới ảo tưởng," tác phẩm -- một bản thảo minh họa tạo ra trong một...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Henry Darger (1892 - 1972)

  1. Henry Darger (1892 - 1972) Sinh tại: Chicago, IL, Mỹ Làm việc: Chicago, IL, Mỹ Không ai có thể xem nghệ thuật của Henry Darger mà không tưởng tượng ra một con người có tâm lý lập dị. Khoảng 15,145 trang có kích thước bình thường đã tạo thành 15 tập ars poetica của ông: "Câu chuyện về những cô gái Vivian, với những gì được biết đến như là "những thế giới ảo tưởng", của Glandeco- Angelinnean Cơn bão chiến tranh, tạo ra bởi Cuộc nổi loạn nô lệ trẻ em." Được biết trong giới nghệ thuật như "Những thế giới ảo tưởng," tác phẩm -- một bản
  2. thảo minh họa tạo ra trong một sự ẩn dụ về sư sãi -- có vẻ như đến từ một thế giới như thế. Cuốn tiểu thuyết mô tả một thế giới đang trong thời kỳ chiến tranh, trong đó nữ thần Glandelinians chiến đấu với Christian Angelinneans để chiếm lại thân thể và tâm hồn cho một thế giới toàn các bé gái. Nữ thần Glandelinians đưa hàng triệu đứa trẻ nô lệ gái lên đóng đinh câu rút, siết cổ, moi ruột, chặt chân tay, và các hành động bạo lực mà được mô tả chi tiết trong rất nhiều trang sách. Những người bảo vệ những đứa trẻ là Blengins -- những con rắn có cánh với với những cái lưỡi sắc nhọn, đã bơm vào những đứa trẻ một loại sữa bất tử. Những minh họa đẹp của cuốn tiểu thuyết đã cho thấy một dân tộc gồm toàn những cô gái được có nguyên mẫu từ những quảng cáo và sách thiếu nhi của những năm 1920, ngoại trừ hai điều: chúng luôn xuất hiện trần truồng và cùng với những cái dương vật. Những biểu tượng tình dục thánh thần! Ai cũng muốn ngay lập tức biết về những suy nghĩ đằng sau những tác phẩm như thế, và cuộc sống của Darger đã thực sự không làm họ thất vọng: ông là một người bị ruồng bỏ, nhút nhát, cuồng giáo, bị ám ảnh, và một kẻ cô đơn. Ông mới chỉ gần được 4 tuổi khi mẹ của ông qua đời khi sinh nở (người em gái của ông chắc chắn là đã được cho đi làm con nuôi). Darger sống cùng với cha cho đến năm 8 tuổi, khi ông được đưa vào một nhà nuôi trẻ được Nhà thờ bảo trợ. Trong khi học hành rất giỏi giang, ông đã chứng tỏ rằng mình có một số vấn đề khiếm khuyết về cư xử, chẳng hạn như tạo ra những tiếng ồn lạ thường (một cách thú vị, những cô gái Vivian trốn khỏi những kẻ canh giữ bằng cách tạo ra những âm thanh để làm cho chúng sợ hãi). Vào khoảng năm 1902, ông bị đưa vào một nhà thương điên, sống chung với những đứa trẻ tàn tật, từ những đứa luôn gây rắc rối cho đến những đứa trẻ hiền hòa như Darger, người được xác định là có dấu hiệu của bệnh "thủ ******************." Darger trốn thoát khỏi nơi đó vào năm 17 tuổi và trở về quê hương Chicago, nơi ông kiếm được việc làm như một người hầu và một căn phòng. Một năm sau đó, ông bắt đầu làm việc với cuốn tiểu thuyết minh họa sử thi, chỉ sử dụng những
  3. dụng cụ mà ông có: sự tưởng tượng thị giác mạnh mẽ, tư tưởng mới của ông, và những đồ vẽ rẻ tiền. Ông dán giấy lên tường những tấm giấy in báo rộng 12-foot, tạo ra 63 bức tranh cuộn mà đã đẩy việc sử dụng màu nước của trẻ con đến đỉnh cao của sự bão hòa màu sắc đầy diễn cảm. Thêm vào 300 bức vẽ của ông đã báo trước những kỹ thuật riêng của Pop art. Ông đã mô tả phong cảnh của một vương quốc bị chiến tranh xé nhỏ thành trong những bức vẽ bằng phấn kỳ quái: những màu vàng ấm áp mà đau đớn, những màu xanh lá cây của nhà thương điên, và những màu xanh của những câu chuyện thần tiên-biến thành-ác mộng. Ông tạo ra dân cư cho vùng đất đó bằng những hình ảnh lấy từ báo hàng ngày và tạp chí, mà ông cắt ra hoặc vẽ lại, sau đó thay bằng những dòng chữ của chính mình. Kỹ thuật bị ám ảnh này thích hợp với văn phong kể chuyện nhiệt tình trong một sự tổng hợp hoàn hảo của hình thức và nội dung Như một nhà phê bình lưu ý, "Một cách để nắm bắt những năng lực trong công việc của Darger bằng cách tưởng tượng những cảm xúc mãnh liệt của tình cảm của một đứa trẻ, được nhân lên theo hàng lũy thừa để đạt được sự hoàn chỉnh (người lớn) của nó. Nhưng người xem cũng không thể tránh được việc cảm thất những khả năng mà những cử chỉ quấy rối tương tự có thể là những ám ảnh của một kẻ giết người hàng loạt... của một kẻ có quan hệ tình dục với trẻ em." Tuy nhiên, cũng nên nhớ rằng Darger chưa bao giờ chủ định để những tác phẩm của ông được nhìn thấy -- ông là chính khán giả của mình, vì thế, tại sao lại không để những tưởng tượng của mình đi xa? Trên thực tế, sự hiến thân cho quan điểm của ông đã khiến ông trở nên ít loạn thần kinh hơn là những nhà phê bình, những người đã bị kinh hoàng bởi nội dung của cuốn sách. Đó chính là tính đồng bóng của ông, không chỉ là khả năng bị loạn trí của ông, đã khiến cho Darger trở nên hấp dẫn. Quên đi những yếu tố bạo lực, nội dung tính dục úp mở và thậm chí trí tưởng tượng của chúng ta về một người bị bệnh tâm thần -- và cuối cùng, những tác phẩm nghệ thuật của Darger còn là một đấu trường cho cá tính của ông hơn là những chỉ dẫn bằng hình ảnh đến chứng loạn thần kinh
  4. chức năng của ông. Người đàn ông đã từng bị giam giữ trong nhà thương điên, và bị ruồng bỏ bởi gia đình của mình có vẻ như đã mất hết hy vọng về việc được xã hội chấp nhận. Sống trong cái thế giới cô độc đó, ông đã tạo ra cá tính của mình chỉ bằng những mối liên hệ với nghệ thuật và vị thần của chính mình (có khi ông bị lên cơn đến 5 lần một ngày) Những quan hệ giữa cuộc sống của Darger với nghệ thuật của ông đã khiến ông được tôn vinh là một "người ngoài cuộc-nghệ sỹ-đặc biệt" có vẻ như không chính xác và, nói thẳng ra, đó là một điểm rất phụ. Ông chẳng đứng bên ngoài cái gì - mà thực tế, ông là trung tâm của một thế giới nghệ thuật của riêng mình, một người trong cuộc sau chót. Thế giới nghệ thuật giờ đây thèm thuồng những tác phẩm của "kẻ lập dị" sang trọng mới, tồn tại cách xa vương quốc thực tại riêng tư của Darger còn hơn cả những dải thiên hà.
  5. Richard Diebenkorn (1922 - 1993) Sinh tại: Portland, OR, Mỹ Làm việc: Los Angeles, CA / San Francisco, CA, / New York, NY, Mỹ Hiếm sự nghiệp của nghệ sỹ nào lại ít hay ho và chi tiết một cách nhẫn nại như Richard Diebenkorn. Đó chẳng phải là một sự gièm pha. Dao động giữa ảnh hưởng của Nghê thuật Hiện đại và Trừu tượng Biểu hiện, Diebenkorn cất cánh bay vào quý đạo của sự khổ công và phát triển, một quỹ đạo ít được chú ý bởi các tình tiết kịch nghệ hay sa ngã nghệ thuật, một quỹ đạo khác – khá độc đáo – đi từ tranh trừu tượng đến tranh biểu hình và sau đó lại quay trở lại với trừu tượng. Thành công đạt được từ phương pháp làm việc cực kỳ siêng năng của ông chính là loạt tranh "Ocean Park Series." Được đặt tên theo vùng đất Santa Monica, California, nơi mà cuối cùng ông định cư, chúng là những sắp xếp hình học một cách hình thức của những màu phấn mơ hồ và nhẹ nhàng. Những bức tranh được thực hiện một cách cẩn trọng này, mặc dù hoàn toàn trừu tượng, tỏa ra ánh sáng và cảm giác của chuyển động, của những năng lượng ngầm bị che giấu. Hiệu quả này là kết quả của sự vụng về cố ý, những dấu chấm màu tô và những phác thảo bị bỏ qua
  6. mà nghệ sỹ để lại một cách kín đáo ở bên dưới bề mặt cuối cùng. Loạt tranh "Ocean Park Series" không hẳn là điểm xuất phát táo bạo từ những tác phẩm đã từng được đón nhận trước đó: những ấn tượng của vùng Berkeley và những phụ nữ được vẽ theo chủ nghĩa biểu hiện, mang nhiều tính hình thức hơn là biểu hình, được sáng tác ở San Francisco trong những năm 1950 và 1960. Diebenkorn là một nghệ sỹ của sự xét lại, không phải là một nghệ sỹ cách mạng. Nền tảng công việc của ông nằm trong công việc của các bậc thầy trước đó như Matisse, Mondrian, và Monet. Ông không thèm đóng kịch, tự quan trọng hóa bản thân như những nghệ sỹ đương thời Pollock và Rothko, và chọn lựa cho mình sự tự kiềm chế. Ông nói năm 1957: "Tôi trở nên hoài nghi ước muốn làm nổ tung hình ảnh và rót thêm dầu vào lửa cho nó trong một số trường hợp. Cách thông thường như sử dụng siêu cảm xúc để thực sự ‘hòa hợp’ với một bức tranh mỗi khi tôi vẽ tranh, nhưng hiện tại tôi lại cảm thấy hoài nghi điều đó. Tôi nghĩ điều quan trọng hơn là một cảm giác về sức mạnh theo chiều ngược lại -- sự căng thẳng bên dưới thái độ bình tĩnh."
Đồng bộ tài khoản