Hiệu thuốc Parkins Apothcary

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
51
lượt xem
5
download

Hiệu thuốc Parkins Apothcary

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tom và Dale Clark sống tại một thị trấn nhỏ nằm cách Omaha, bang Nebraska khoảng 40 km. Trong khoảng sáu tháng nay, họ tìmmua một hiệu thuốc. Rốt cuộc họ đọc được quảng cáo trên một trong những tờ báo của Omaha, mô tả đúng những gì họ đang tìm. Mẩu quảng cáo nằm ở mục “Những cơ hội kinh doanh”, có nội dung như sau:

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hiệu thuốc Parkins Apothcary

  1. Trường hợp 9: Hiệu thuốc Parkins Apothcary Tom và Dale Clark sống tại một thị trấn nhỏ nằm cách Omaha, bang Nebraska khoảng 40 km. Trong khoảng sáu tháng nay, họ tìmmua một hiệu thuốc. Rốt cuộc họ đọc được quảng cáo trên một trong những tờ báo của Omaha, mô tả đúng những gì họ đang tìm. Mẩu quảng cáo nằm ở mục “Những cơ hội kinh doanh”, có nội dung như sau: Sang nhượng hiệu thuốc đang thành đạt Sang nhược hiệu thuốc hoạt động lâu năm tại địa phương, có kỷ lục về doanh số và lợi nhuận đáng ghen tị. Mức lời trên vốn đầu tư ít nhất khoảng 20%. Giá phải chăng cho ai mua gấp, điều kiện thương lượng. Trả lời về hộp thư số 123, Omaha, Nerbraska. Tom gửi ngay thư đi và nhanh chóng nhận được trả lời của một người xưng danh là Jimmy Travis, chủ hiệu Perkins Apothecary. Travis cho anh biết thêm nhiều chi tiết, sau đó anh hỏi thăm về doanh số hàng năm, lợi nhuận và chi phí của công ty. Tom đã nghe nói về Perkins nên ngạc nhiên là một hãng lâu năm và thành đạt như vậy mà lại sang nhượng. Travis nói, ông ta muốn hỏi Tom vài câu để xác định xem anh có đủ khả năng mua không, nên ông ta đề nghị sắp xếp một cuộc gặp mặt, hy vọng có thể tiến tới một kết thúc tốt đẹp. Ông ta nói với Tom, giá trị tài sản ròng của doanh nghiệp khoảng 350.000 đô la, bao gồm số lượng đáng kể hàng tồn kho, đồ đạc, trang bị cố định và những tài sản khác có thể dễ dàng kiểm lại. Ông ta còn nói, ngôi nhà được thuê giá 2.500 đô la/tháng, hợp đồng còn năm năm nữa và có thể chuyển nhượng. Giá bán doanh nghiệp là 500.000 đô la, lý do duy nhất làm ông ta không đòi thêm là vì vợ ông ta đang bệnh ở giai đoạn cuối, nên ông ta muốn bán doanh nghiệp cho nhanh để dành mọi thời gian có thể ở bên vợ. Ông ta hỏi, liệu Tom có đủ khả năng tài chính để đầu tư số tiền đó không. Tom trả lời, anh có thể thu góp 300.000 đô la trong vòng vài ngày, nhưng anh cần 10 ngày để góp thêm 75.000 đô la nữa, đó là tổng số tiền mà anh có thể đầu tư. Tom hỏi về các điều kiện, Travis tuyên bố, nếu Tom có danh tiếng trong sạch, ông ta sẽ sẵn sàng lập khế ước cho vay khoản chênh lệch trong thời hạn 5 đến 10 năm nếu cần. Tom hỏi về sổ sách kế toán, Travis bảo sẽ mang theo mọi thứ đến nơi gặp mặt. Ông ta còn nói, ông ta sẽ mang báo cáo tài chính ba năm cuối kèm cả báo cáo cập nhật. Tom đồng ý, Travis nói ông ta muốn gặp Tom tối hôm sau tại Câu lạc bộ Carson, nơi Tom biết là một nhà hàng dành riêng.
  2. Travis yêu cầu Tom giữ cuộc gặp mặt cũng như việc mua bán doanh nghiệp hoàn toàn bí mật. Travis không muốn nhân viên của ông ta, các giám đốc ngân hàng hay các nhà cung cấp biết việc mua bán cho đến khi mọi việc hoàn thành. Tom hiểu và chấp nhận quy định này, anh nói anh và vợ anh Dale, sẽ có mặt tại Câu lạc bộ Carson tối hôm sau. Cả Tom và Dale đều cho rằng, đây chính là cơ hội mà họ mơ ước đã lâu. Dale là dược sĩ nên sẽ chịu trách nhiệm về mục tiêu kinh doanh; Tom sẽ lo phần quản lý hành chính. Cả hai đều có trình độ cao đẳng và có kinh nghiệm trong lĩnh vực này. Tối hôm sau Tom và Dale đến câu lạc bộ, khi họ hỏi tìm ông Travis, họ liền được dẫn tới một phòng riêng nằm cách xa khu vực chính. Travis là người đàn ông vô cùng quyến rũ, ăn mặc chải chuốt, có chòm râu nhỏ và mái tóc xám. Tom và Date khá lúng túng, nhưng Travis nhận ra điều đó và lập tức làm cho họ bớt căng thẳng bằng vài câu chuyện nhỏ. Ông ta hỏi nguyên quán của họ ỏ đâu, họ có biết nhiều về Omaha và nhất là Perkins Apothecary không. Travis hơi ngạc nhiên khi biết Tom có một số thông tin về Perkins. Sau đó, Travis kể về hồi ông còn ở nông trại tại Fremont, Nebraska. ông ta kể chuyện ông ta suyết phá hỏng máy kéo của bố ông ta như thế nào, và bố ông ta bảo ông ta nên tránh xa nông trại ra. Tom và Dale dần dần cảm thấy thoải mái hơn. Sau khi gọi món ăn, Tom ngạc nhiên thấy Travis không uống rượu và phát hiện họ có nhiều điểm giống nhau. Cuối cùng, sau bữa ăn tối, họ quyết định đã đến lúc bàn về công việc. Travis đưa họ sang bàn khác cho họ xem một chồng hồ sơ xếp ngay ngắn, có đầy đủ sổ sách kế toán, sổ cái nhật ký và các loại báo cáo có thể cho Tom biết bất kỳ thông tin nào anh cần. Tôm thấy sổ sách sạch sẽ không chê vào đâu được anh tin chắc rằng doanh nghiệp đã được quản lý theo cách đúng đắn. Sau khi Travis chắn chắn là Tom đã hài lòng và muốn mua doanh nghiệp ông ta đề xuất như sau: 1. Tom nên bảo nhân viên kế toán của anh bí mật xem xét kỹ lưỡng toàn bộ sổ sách công ty. Tất cả sổ sách phải được trả lại sau ba ngày. Nếu nhân viên kế toán có bất kỳ thắc mắc nào, anh ta có thể gọi điện đến cửa hiệu cho Travis sau 7 giờ tới bất kỳ ngày nào trong tuần này. Travis tuyên bố không muốn nói chuyện ban ngày, vì ông ta sợ có con người trong công ty nghe được cuộc nói chuyện. 2. Tom nên đến cửa hiệu càng nhiều càng tốt hỏi thăm bạn bè hay những người khác về công ty.Tuy nhiên, Tom phải bảo đảm rằng không bàn chuyện bệnh tật của vợ Travis, hoặc tiết lộ việc chuyển nhượng doanh nghiệp. Travis cũng không muốn đối thoại với vợ chồng Tom khi họ đến cửa hiệu để
  3. không thu hút sự chú ý. Travis khá cứng rắn ở điểm này, nhất quyết đòi Tom và Dale đảm bảo không được trò chuyện khi gặp ông ta. Cả hai người đều hứa là sẽ rất thận trọng. Travis nói ông ta có quá nhiều cái để mất, nên ông ta phải cẩn thận. 3. Nếu Tom cho rằng anh muốn sang nhượng doanh nghiệp thì anh nên viết cho Travis một tờ séc 150.000 đô la để đặt cọc, tất nhiên là sẽ được trả lại nếu Tom không thể góp đủ tiền. 4. Cuối cùng, Tom nên chuẩn bị sẵn hợp đồng mua bán để ký kết trong vòng hai tuần. Do Tom không có luật sư ở Omaha anh nhờ luật sư của Travis soạn hợp đồng. Travis lập tức đồng ý và nói, hợp đồng sẽ sẵn sàng để kiểm tra ba ngày sau khi ông ta nhận được đặt cọc của Tom. Travis còn nói, nếu Tom muốn sửa đổi bất cứ điều gì trong hợp đồng ông ta sẽ vui lòng xem xét. Tuy nhiên ông ta nói thời gian nói chuyện tiện nhất là sau 7giờ tối. Mấy ngày sau cuộc gặp mặt đầu tiên, nhân viên kế toán cho Tom biết sổ sách kế toán cho thấy những con số hoàn hảo và khuyên nên mua doanh nghiệp trên những con số đã được anh kiểm tra.Tom dặt cọc cho Travis một tờ séc bảo chi 150.000 đô la. Travis bảo Tom viết séc lấy tên Jemes Travis, vì doanh nghiệp là công ty do một người làm chủ. Tom nói với Travis, ngân hàng của anh sẽ có số tiền anh cần trong vòng một tuần. Travis rất hài lòng nói, ông ta sẽ bảo luật sư của ông ta chuẩn bị hợp đồng mua bán ngay lập tức. Travis và Tom thoả thuận việc thanh toán sẽ được tổ chức tại văn phòng luật sư của Travis vào 12 giờ 30 trưa ngày thứ ba tới. Lúc đó Tom sẽ giao cho Travis một séc bảo chi 225.000 đô la và Travis sẽ nhận giấy hẹn trả nợ 125.000 đô la, số tiền này sẽ được trả dần hàng năm, với lãi suất dựa trên lãi suất cơ bản cộng 2% trong thời hạn 10 năm. Travis đã có hợp đồng được soạn sẵn và trao cho Tom một bản sao. Tom mang bản hợp đồng đến gặp một luật sư ở địa phương nhờ kiểm tra lại. Luật sư, Harry Seuss đề xuất thay đổi đôi chỗ và khuyên Tom nên nhờ người đại diện thậm chí là một luật sư nào đó, nhưng Tom cho rằng vụ giao dịch này hoàn toàn trong sạch nên anh có thể tự tiến hành kết thúc giao dịch. Việc mua bán được tiến hành theo điều khoản chuyển nhượng sỉ của Bộ luật thương mại thống nhất theo luật này, Travis phải trình danh sách tất cả các chủ nợ trước khi thanh toán và gửi thư cho họ thông báo chuyển nhượng doanh nghiệp. Travis còn có bức thư của chủ nhà đồng ý chuyển hợp đồng thuê sang cho chủ doanh nghiệp mới. Sau cùng, Travis chấp nhận điều khoản không cạnh tranh và cho phép Tom sử dụng tên hiện nay của công ty. Sau khi danh sách chủ nợ cho Tom, Travis nói ông ta sẽ lo liệu gửi thư đi.
  4. Khi Tom và Dale đến văn phòng luật sư của Travis vào ngày thanh toán, họ gặp Travis đang tươi cười chờ họ tại phòng khách. Travis nói nhân viên tân đang đi ăn trưa, nhưng luật sư Diane Webster sẽ đến ngay. Mấy phút sau, luật sư Webster bước vào dẫn họ đến phòng giao dịch. Tất cả các giấy tờ được ký kết và séc được giao cho Travis. họ thống nhất với nhau, vì hôm nay là thứ ba nên thứ hai tới sẽ là ngày tốt nhất để Tom và Dale chính thức tiếp quản doanh nghiệp. Travis muốn có thêm thời gian để giải thích mọi chuyện với nhân viên và để chắc chắn là họ sẽ ở lại. Họ thoả thuận toàn bộ doanh thu từ ngày thanh toán đến chủ nhật sẽ thuộc về Tom và Dale. tom nghĩ việc đó cũng có ý nghĩa nên đồng ý. Sau khi kết thúc giao dịch, Travis giao cho Tom chìa khoá và họ chúc nhau may mắn. Tom và Dale mở một công ty nào vào sáng sớm ngày thứ hai. Họ bắt đầu tự làm quen với doanh nghiệp và đợi Travis đến giới thiệu họ với tất cả các nhân viên. Các nhân viên bắt đầu đến làm việc, tất cả đều tỏ ra ngạc nhiên và bị sốc khi thấy Tom và Dale ngồi sau quầy. Cuối cùng một nhân viên hỏi họ là ai. Tom tuyên bố “Chúng tôi là chủ mới của nghiệp và chúng tôi sẽ tiếp quản ngày hôm nay.” Các nhân viên nhìn nhau, họ nói Travis chưa bao giờ đề cập đến việc này nhưng ông ta và vợ sắp đến ngay. Sau đó họ tự giới thiệu và cố gắng trả lời tất cả các câu hỏi của Tom và Dale về doanh nghiệp. Cuối cùng ông Travis cùng vợ xuất hiện khi một nhân viên nói “Đây là ông và bà Travis “, tom và Dale chút nữa thì ngã lăn xuống sàn nhà. Người đàn ông mà họ nhìn thấy không phải là ông Travis đã giao dịch với họ, và bà Travis chắc chắn là không có vẻ gì đau đớn của bệnh tật cả. Khi ông Travis mới này hỏi họ đang làm gì trong cửa hiệu của ông ta, Tom và Dale kể lại toàn bộ câu chuyện. Sau khi họ kể xong, Travis gọi điện cho cảnh sát đến yêu cầu xác nhận diện ông ta là chủ cửa hiệu này. Cảnh sát tiến hành thu thập mọi chi tiết về vụ lừa đảo rõ ràng này. Cảnh sát kiểm tra theo sự miêu tả kẻ mạo danh tự xưng là ông Travis, hoá ra hắn là Horace Pepper, được ông Travis thật thuê trước đó hai tháng để bán sản phẩm không cần đơn bác sĩ và làm việc vặt. Pepper còn lo việc mở cửa buổi sáng vào lúc 7giờ, ghi chép sổ sách kế toán và các dữ liệu tài chính khác được để trong văn phòng ở phía sau cửa hiệu. Cảnh sát lập tức điều tra và lần theo dấu vết tờ séc đã thanh toán của Tom và Dale đến một tài khoản được mở một tháng trước tại Denver bang Colorade dưới tên James Travis. Điều tra thêm cho thấy tài khoản đã có tiền gửi của hai tờ séc, nhưng nay tài khoản đã đóng. Họ kiểm tra văn phòng luật sư của ông Travis một văn phòng hợp pháp, thì phát hiện kẻ mạo danh mà họ phải nhận diện chính là Marce Duvall, còn được biết dưới tên “Jake giả danh”. Duvall đã đến văn phòng với một phụ nữ trẻ yêu cầu nhân viên tiếp tân cho mượn sử dụng một phòng
  5. giao dịch trong vài phút nhân danh ông Travis. Nhân viên tiếp tân đã đồng ý, vì cô ta biết ông Travis là khách hàng của hãng. Nhưng sau khi chỉ cho họ căn phòng có thể sử dụng, cô ta bỏ đi ăn trưa. Ngay trước khi Tom và Dale đến, người phụ nữ đồng loã với Duvall bước vào một căn phòng khác và sau đó vài phút đi ra với vai trò là luật sư của Travis.Cho đến nay cảnh sát vẫn chưa biết Marce Duvall và đồng loã của hắn ở đâu, Tom và Dale đã mất 375.000 đô la. Câu hỏi 1. Bạn làm cách nào để tự bảo vệ trước những nghệ sĩ lừa đảo như:”Jake giả danh”? Bạn làm cách nào để biết chắc là đang giao dịch với chủ thật của doanh nghiệp? 2. Tom và Dale đã mắc sai lầm gì trong trường hợp này? Ngay từ đầu họ nên giải quyết vụ mua bán này như thế nào? 3. Mặc dù điều khoản Bán sỉ của Bộ Luật thương mại thống nhất đã được đề cập đến trong hợp đồng, có nó được thực hiện hay sử dụng đúng hay không? Nếu Tom và Dale uỷ quyền cho luật sư đại diện cho họ, Theo bạn họ có bị lừa không?Nên thuê luật sư đại diện cho tom và Dale ở thời điểm nào trong quá trình mua bán? 4. Nhân viên kế toán có trách nhiệm gì trong trường hợp này không? 5. Ông Travis thật có trách nhiệm gì trong trường hợp này không, vì Marcel Duvall là nhân viên của ông ta?6.Bạn rút ra những bài học gì khác từ trường hợp này?
Đồng bộ tài khoản