Hoả long thần kiếm - Phần 2

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
44
lượt xem
3
download

Hoả long thần kiếm - Phần 2

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

- Rốt cuộc ra sao? - Rốt cuộc tên Hải Ma liên tiếp đánh bại cao thủ của các môn các phái, và hắn vạch ra hai nghìn dặm làm giang sơn một cõi của hắn. Đường Luân cố ý hỏi rằng : - Chẳng lẽ các đại môn phái ở Trung nguyên lại chịu bó tay mà xem hắn hoành hành? Độc thư sinh liếc xéo Đường Luân, trả lời rằng : - Nhưng mà... tên Hải Ma lại ra thêm một điều kiện rằng, nếu nội trong tám mươi một ngày mà có kẻ tìm ra căn nguyên võ học và lai lịch...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hoả long thần kiếm - Phần 2

  1. Phần 2 - Rốt cuộc ra sao? - Rốt cuộc tên Hải Ma liên tiếp đánh bại cao thủ của các môn các phái, và hắn vạch ra hai nghìn dặm làm giang sơn một cõi của hắn. Đường Luân cố ý hỏi rằng : - Chẳng lẽ các đại môn phái ở Trung nguyên lại chịu bó tay mà xem hắn hoành hành? Độc thư sinh liếc xéo Đường Luân, trả lời rằng : - Nhưng mà... tên Hải Ma lại ra thêm một điều kiện rằng, nếu nội trong tám mươi một ngày mà có kẻ tìm ra căn nguyên võ học và lai lịch của hắn, thì hắn tự nguyện hủy bỏ lời giao kết... Thình lình giọng nói của Công Tôn Ngô trở nên lạnh lùng đánh cá : - Chưởng môn tự hỏi võ học của mình có thể ngang hàng với lớp người lót chữ Quảng của phái Thiếu Lâm và Hòa Hiệp Nhị đạo của phái Võ Đang chăng? Đường Luân chép miệng thở dài nói : Những người này công lực thảy đều cao thâm vô tận, còn tiểu đệ thì không biết được một đường võ để phòng thân thì làm sao mà địch với họ? Công Tôn Ngô lạnh nhạt trả lời : - Những người có võ học cao thâm vô tận này đều có mặt tại Đồng Sơn, nhưng chỉ thoáng hiện lên rồi mất. Giọng nói của Độc thư sinh lại thay đổi một cách lạ lùng, hắn ta hỏi : - Chưởng môn có biết một chuyện tình ân oán của lão Độc vật và Hải Ma chăng? - Chỉ biết sơ qua mà thôi... Độc thư sinh chớp nhanh cặp mắt liếc nhìn Đường Luân, nói thẳng một câu : - Vậy thì ngu huynh xin hỏi thẳng với bản lĩnh thấp kém của Chưởng môn như vầy, vậy có thể cầm thanh Hỏa Long thần kiếm này mà trao trả đến tận tay của Nga Mi nữ hay chăng? Độc thư sinh không chờ cho Đường Luân phản ứng, trờ tới trước một bước nói : - Người mà thân cận nhất với lão Độc vật, có lẽ là thằng Độc thư sinh này. Nhưng ngày hôm nay, ngươi đã cầm được Tử hồ lô mà tự xưng là đệ nhị Chưởng môn của Thiên Độc môn. Vậy thằng Công Tôn Ngô này tạm thời nhìn nhận danh vị đó, nhưng mà đối với việc thi hành lời di chúc của lão Độc vật thì tôi xin có ý kiến... Đường Luân cau mày hỏi : - Theo ý của sư huynh thì... Độc thư sinh cười đanh ác, ngạo nghễ nói rằng : - Ta đề nghị hai ta đồng tranh đấu với nhau, võ công của ai thâm hậu, thì người ấy sẽ lãnh lấy trọng trách mang thanh bảo kiếm này, ngươi nghĩ sao? Đường Luân mỉm cười trả lời : - Tiểu đệ không tài không sức, chắc chắn phải là tay đối thủ của sư huynh, nếu sư huynh có ý này thì hãy nhận lấy trách nhiệm vậy! Độc thư sinh cau mày, nói một cách khó chịu : - Không được! Thằng Công Tôn Ngô này lúc nào cũng xử sự một cách công bằng, nhứt định không bao giờ ỷ thế hiếp cô, hiền đệ là Chưởng môn của Thiên Độc môn, vậy thì ắt cũng truyền cho ngươi vài ngón, ngu huynh muốn thử chơi cho biết! Nói rồi tung mình nhảy ra khỏi xe, đứng thẳng người chờ đợi Đường Luân. Gương mặt của hắn đằng đằng sát khí, hất hàm một cách ngạo mạn : - Còn phần ngu huynh thì xuất thủ luôn luôn là cay độc, vậy xin Chưởng môn cẩn
  2. thận. Đường Luân mỉm cười vừa định dùng một câu nói chua cay đối lại, thình lình cảm thấy có một mùi hương thoang thoảng tỏa ra trong không khí, chàng kinh ngạc vội hỏi : - Công Tôn huynh, nhà ngươi chắc chắn nơi đây thuộc vùng thế lực của Hải Ma? - Đừng nói lôi thôi, đỡ... Độc thư sinh vừa nói vừa nở một nụ cười thật là khó hiểu. Còn Đường Luân thì cảm thấy trong không khí bấy giờ tỏa ra một mùi hương rất là quen thuộc, cánh tay của chàng vừa sờ đến cán đao bỗng rút trở lại. Chàng ngang nhiên đứng giữa cơn gió lộng buổi bình minh. Trong lúc đó thì Độc thư sinh thình lình rút phắt trong ống tay áo của mình ra một ống tiêu, dùng một thế Phụng Điểm Đầu, bất thình lình tấn công Đường Luân. Thân hình của hắn trờ tới, mới thoạt trông dường như tấn công phía tả, nào ngờ trong một cái chớp mắt, thân hình của hắn vụt quay sang tấn công phía hữu một cách rất ư thần tốc, năm ngón tay hắn xòe ra, chộp một cái dữ dội vào đầu của Đường Luân. Ống sáo trong tay của hắn xé gió vèo vèo từ trên đánh sả xuống, rõ ràng Công Tôn Ngô muốn đè bẹp Đường Luân trong một thế võ đầu tiên, nên phải sử dụng đến miếng đòn độc này là Độc Giao Hưng Phong. Trong lúc đó thì Độc thư sinh phát giác Đường Luân không tránh, không né, cũng không có ý muốn phá thế võ của mình, nên bật cười thầm nghĩ : - Nó thật là muốn chết! Chính vào lúc ống sáo và năm ngón tay của hắn vừa kê sát vào đỉnh đầu của đối phương thì một mùi hương tỏa ra bát ngát, và một tiếng thét yểu điệu vang lên : - Công Tôn Ngô, dừng tay lại! Đường Luân biết Độc thư sinh đang kiếm cớ để đưa mình vào con đường tử lộ. Chàng thò tay sờ lưỡi dao găm Thủy Vân của mình đoạn cười nhạt rồi cũng nhảy ra khỏi xe, nói : - Nếu sư huynh mà nằng nặc quyết một, thì tiểu đệ cũng xin hầu vài miếng xem sao. Độc thư sinh ngạo nghễ nói : - Thằng Công Tôn Ngô này đối chọi với ai, đều không giữ mực thước qui cũ, vậy nhà ngươi có ngón nghề riêng chi thì xin mang hết ra đây sử dụng. Cùng theo tiếng nói, có vô số hào quang lóe lên bay tới tua tủa. Trong cơn nguy cấp, Độc thư sinh vội thủ thế trở về để giữ lấy sinh mạng của mình, vì bởi trong những đạo hào quang lóe ra đó, không biết bao nhiêu mũi kim châm có tẩm thuốc độc vù vù bay tới như mưa... Độc thư sinh nạt lên một tiếng, nhún mình vọt lên cao mấy thước, cùng trong một lúc múa tiếp ống sáo ngọc trong tay kết thành một mảnh lưới vô cùng kín đáo, che phủ hết toàn thân. Thân hình của Độc thư sinh lộn mèo một cái giữa không trung để lấy đà, đoạn là đà rơi xuống cách đó chừng hơn một trượng. Chàng giận đến tái xanh sắc mặt, ngẩng đầu nhìn lên bằng cặp mắt căm thù. Một tiếng nạt thanh tao, yểu điệu lại vang lên, tiếng nạt này ngầm chứa rất nhiều ma lực làm cho người nghe phải bị lôi cuốn một cách dễ dàng. Mùi hương lại tỏa ra ngào ngạt, trước mắt của Độc thư sinh vùng hiện ra một người thiếu nữ diện mạo phi phàm. Đường Luân cũng giựt mình kinh hãi, thì ra đó là Bích Cơ, nhưng Bích Cơ hôm nay lại
  3. trang sức cực kỳ diễm lệ, so với hôm qua thật là một trời một vực. Khắp mình nàng toàn là ngọc ngà châu báu, nàng mặc một bộ đồ vừa vặn càng làm nổi bật lên cái vẻ quốc sắc thiên hương của nàng, làm cho Đường Luân có cảm giác như nàng là một thiên tiên giáng thế. Độc thư sinh cười ồ ồ, đút cây sáo ngọc vào trong tay áo của mình, mà cười rằng : - Ngỡ là ai, té ra Cơ muội, cái ngón Thiên nữ tản hoa của Cơ muội thật là lợi hại, nếu ngu huynh mà chẳng nhanh chân thì đã táng mạng rồi... Bích Cơ mồm mấp máy, nửa cười nửa giận. Nàng cau mày gắt gỏng : - Công Tôn Ngô, lần trước mi đeo theo ta, bị cha ta đánh đuổi, và bắt ngươi phải thề rằng không được phép được chân vào địa hạt của Hải Ma, nhưng cớ sao hôm nay mi lại dám vào địa hạt Đồng Sơn này mà hống hiếp người cô thế? Độc thư sinh thở dài, thong thả nói rằng : - Tấm lòng của ngu huynh đối với Cơ muội chắc Cơ muội cũng biết vì việc này mà tôi đã xích mích với không biết bao nhiêu bè bạn trong võ lâm, gieo thù kết oán với biết bao người đẹp. Nhưng dầu cho có gặp phải muôn nghìn trở ngại, tan nát tấm thân này tôi cũng chả sợ. Tôi chỉ cầu xin được một điều là được Cơ muội... Bích Cơ cười lạnh nhạt : - Được rồi, mi đừng lải nhải dài dòng nữa, trên thế gian này thiếu chi người đẹp, mi hà tất phải đeo đuổi theo ta? Công Tôn Ngô vội nói : - Điều này thì ngu huynh đã nói không biết bao nhiêu lần. Cơ muội đây thông minh tuyệt đỉnh, có sắc khuynh quốc khuynh thành. Đem người khắp thiên hạ mà so thì có ai dám sánh. Bích Cơ nạt : - Thôi! Độc thư sinh mặt mày biến sắc, vì thấy thái độ của nàng đối với mình thật là lạnh lùng, đanh đá, nhưng thỉnh thoảng lại trao đổi với Đường Luân những cái nhìn thật là đáng khả nghi. Trên môi của Độc thư sinh bất giác thoáng hiện một nét cười nham hiểm. Bích Cơ đã thấy thái độ đó, nhưng nàng giả vờ như không biết, bay mình tới bên cỗ xe ngựa, kêu lên một tiếng kinh ngạc : - Chà!... Thanh gươm thật đẹp! Nói đoạn, nàng thò ngón tay búp măng ra mân mê lấy vỏ kiếm... Chính vào lúc đó thì Độc thư sinh bất thình lình dùng một thủ đoạn sấm sét chẳng nhìn kịp, vung tay bất thần đấm một quả thôi sơn vào giữa ngực của Đường Luân. Đường Luân chớp nhanh cặp mắt, rú lên : - Ngươi... ngươi. Đường Luân đã quyết định từ trước, vì có mặt Bích Cơ tại đây nên bất cứ gặp phải trường hợp nào, chàng tuyệt đối không phản kháng để cho Bích Cơ giữ được ấn tượng cũ đối với chàng, cho chàng là một người không biết võ... Tiếng rú của Đường Luân chưa dứt thì một đạo hào quang sáng chói đã bắn hẳn về phía Độc thư sinh. Độc thư sinh cười nhạt, giơ hai ngón tay ra kẹp phắt lấy mũi kim của Bích Cơ vừa ném đến, trong khi đó thì bàn tay hữu của chàng vẫn trờ tới vuốt mạnh một cái vào huyệt tê trên vai của Đường Luân...
  4. Thế là Đường Luân rũ người ngã ngửa ra, té nằm dài trên mặt đất. Bích Cơ ngẩng đầu dậy nét mặt thất thần, hỏi : - Công Tôn Ngô, mi hống hiếp một gã thư sinh không biết chút võ công nào, sao gọi là tay anh hùng hảo hán? Độc thư sinh lạnh nhạt trả lời : - Thằng Công Tôn Ngô này ở đời không giữ đạo công bằng... Tôi sẽ lén thâm nhập vào địa hạt của Hải Ma là đã có lòng quyết tử, mà Cơ muội lại đang tâm bức bách, thật là đẩy tôi vào con đường liều chết đó. Bích Cơ lại thét : - Nhà ngươi ăn nói thật hồ đồ! Độc thư sinh bước tới, xé vạt áo trước của Đường Luân, thò tay vào ngực của chàng móc quyển Thiên Độc quyết pháp đút vào trong tay áo của mình. Hắn quắc mắt nhìn Đường Luân và nói với Bích Cơ rằng : - Cơ muội nói hắn không biết võ thì thật là chuyện buồn cười, mau nói rõ lai lịch của nó ra, bằng không thì đừng trách thằng Công Tôn Ngô này ra tay ác độc. Mới dứt lời, thình lình dựng một ngón Kim Cang chỉ vào đúng Thiên linh cái của Đường Luân... Đường Luân tức giận bồi hồi, một mặt dồn hết chân khí vào Thiên linh cái, một mặt tự mình giải huyệt. Chàng cắn răng sẵn sàng chờ đợi, nếu khi cần thì sẽ xuất kỳ bất ý, bất thần phản công. Đường Luân lấy làm hối tiếc vì để cho Độc thư sinh điểm huyệt, đến nỗi phải mất đi quyển Thiên Độc quyết pháp. Mất đi quyển sách ghi rõ những món thuốc độc của Thiên Độc môn chàng không tiếc, chàng chỉ tiếc ở nơi mấy trang sách cuối cùng có ghi rõ vài điều quan trọng, dính líu mật thiết với chuyến đi này... Bích Cơ mặt mày thất sắc, thét lên : - Công Tôn Ngô, ngươi đừng ngờ oan cho hắn, mau buông tay ra. Độc thư sinh cười nhạt, thu tay trở về, nói rằng : - Cũng được, tôi tha cho nó! Đôi mắt của Độc thư sinh thình lình trở nên đanh ác, nói dứt câu nói rồi, hắn xê dịch từng bước một, từng bước một về phía Bích Cơ, gằn giọng nói : - Cơ muội ơi, tôi để ý chỉ cần dùng một thủ đoạn nhỏ cũng có thể chiếm được bất kỳ các người con gái khác dễ như trở bàn tay. Nhưng mà tiếc thay, họ đều là những người không có cốt cách thần tiên, thoát tục như Cơ muội. Vì vậy mà thằng Công Tôn Ngô này chưa hề xiêu lòng vì ai... chỉ có một mình Cơ muội mới làm cho thằng họ Công này mới gặp lần đầu thì thần hồn đã điên đảo... Độc thư sinh ngừng lại một chút, đoạn dịu dàng nói tiếp : - Cơ muội ơi! Phen này tôi chẳng nề đường xá vạn dặm, mạo hiểm đến đây chỉ cầu xin Cơ muội quyết định một lần cuối cùng. Nếu Cơ muội mà bằng lòng, thì đôi ta tức khắc rời khỏi nơi đây, tìm đến một nơi góc biển ven trời, một chỗ danh lam thắng cảnh đẹp, cùng nhau chung sống một cuộc đời đầm ấm yên vui, thoát khỏi cảnh đời ô trọc. Bích Cơ gằn giọng trả lời : - Nếu ta chẳng bằng lòng thì sao? Độc thư sinh sa sầm nét mặt, đanh ác nói rằng : - Vậy thì Cơ muội chớ trách thằng Công Tôn Ngô này độc ác. Hôm nay ta nhất quyết
  5. dùng võ lực để cưỡng ép Cơ muội theo chân tôi mà đến một chỗ xa xăm nơi góc biển chân trời. Bích Cơ cau mày, buông ra một tiếng cười hậm hực, nàng mỉm cười, một nụ cười thật là khó tả. Toàn thân nàng tỏa ra một vẻ cực kỳ hấp dẫn, làm cho người ta rất dễ dàng bị mê hoặc. Nàng lại buông ra một tiếng cười đầy quyến rũ. Trong lúc đó thì Đường Luân đang vận dụng nội lực của mình tự giải huyệt chợt nghe tiếng cười của nàng lọt vào tai làm cho tâm thần của Đường Luân thình lình xao xuyến. Tiếng cười vẫn vang vang trỗi dậy khiến Độc thư sinh càng thêm mê mẩn tâm thần. Cái thái độ đam mê quyến rũ của Bích Cơ thật đã làm cho một tay cao thủ như Độc thư sinh cũng bị đê mê, ngây ngất. Bích Cơ thong thả xê dịch về phía trước, trên vành môi của nàng vẫn hé một nụ cười tươi, mái tóc của nàng bồng bềnh trước gió. Nàng yểu điệu nói rằng : - Công Tôn tướng công, tôi thật đáng cho chàng yêu đương đến thế này sao? Độc thư sinh bàng hoàng ngây ngất, toàn thân huyết quản đang hồi sôi động! Chàng vừa định chọn một câu thật là day vẻ yêu đương tình tứ để nói cho Bích Cơ nghe. Thình lình, một đạo hào quang cấp tốc lóe lên từ trong tay của Bích Cơ bay sát vào yết hầu của Độc thư sinh. Nụ cười đê mê trên đôi môi của Bích Cơ vụt tắt, nàng hằn học ném cho Độc thư sinh một cái nhìn nẩy lửa. Thì ra trong cái chớp mắt đó, nàng đã tuốt gươm ra khỏi vỏ, đâm một đường dữ dội vào yết hầu của Độc thư sinh. Công Tôn Ngô rú lên một tiếng kinh hoàng, hắn trợn trừng cặp mắt loạng choạng thối lui. Một tia máu đào bắn vọt ra từ cánh vai tả của hắn. Bích Cơ cau mày nạt : - Không cho ngươi trốn chạy! Vừa nói, nàng vừa vung kiếm tấn công. Mũi gươm của nàng bay tua tủa thế tợ mưa sa, gió táp... Độc thư sinh hổn hển nói : - Ngươi thật là ác độc! Dứt lời, hắn rút cây sáo ngọc múa lên vù vù khá mãnh liệt chống với những đường gươm của Bích Cơ. Nàng càng đánh càng hăng, thế công hoàn toàn chọn lọc tốc chiến tốc quyết, miếng nào cũng là sát thủ. Công Tôn Ngô vừa đánh, vừa rút lui, máu đào tuôn ra thắm ướt lấy tay áo của hắn, mồ hôi hột tươm ra lấm tấm trên vầng trán... Một tiếng rú não nùng bi thiết lại vang lên, một bàn tay tả của hắn trong cơn hỗn loạn đã bị lưỡi gươm của Bích Cơ trảm nhằm, từ trong ống tay áo rơi tuột ra máu me đầm đìa, trông thật là hãi hùng kinh khiếp. Võ công của Độc thư sinh vốn cao hơn Bích Cơ một bực, nhưng vì ban nãy bất thần trúng kế, lãnh lấy một vết thương trên bả vai, vì vậy mà đưa đến chỗ thảm bại như vậy. Thanh Hỏa Long thần kiếm trong tay của Bích Cơ lồng lên như một con Hỏa long vùng vẫy giữa lưng trời. Bích Cơ bất thần trở mình cử một thế Băng Mai Thổ Nhị đâm thẳng một đường dữ dội vào Trung Cung của địch. Công Tôn Ngô hổn hển nói : - Bích Cơ, mi đừng khi người thái quá! Vừa nói, hắn vừa cầm ống sáo vớt một cái thật mạnh vào cườm tay của Bích Cơ.
  6. Bích Cơ cũng nạt lên một tiếng chém vòng lưỡi gươm trở về, gạt phắt lấy ống sáo ngọc sang một bên. Một tiếng “kẻng” rợn... (thiếu trang) Chàng mở mắt nhìn Bích Cơ trân trối, ánh mắt lộ vẻ thèm thuồng. Bích Cơ cả giận, quắc mắt vung thanh bảo kiếm tiến sát về phía Độc thư sinh, nói rằng
Đồng bộ tài khoản