Hỏa long thần kiếm - Phần 21

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
52
lượt xem
3
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 21

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Người ấy thân thể gầy gò, sắc mặt xanh xao, nhác trông cũng đủ làm cho người ta ghê sợ. Người ấy chẳng phải ai xa lạ, chính là Vô Hồn tông chủ Ma Đại Nhân! Đường Luân bất giác đưa tay sờ vào chuôi lưỡi Hỏa Long thần kiếm, tập trung tinh thần chờ đợi sự đột biến xảy ra.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 21

  1. Phần 21 Người ấy thân thể gầy gò, sắc mặt xanh xao, nhác trông cũng đủ làm cho người ta ghê sợ. Người ấy chẳng phải ai xa lạ, chính là Vô Hồn tông chủ Ma Đại Nhân! Đường Luân bất giác đưa tay sờ vào chuôi lưỡi Hỏa Long thần kiếm, tập trung tinh thần chờ đợi sự đột biến xảy ra. Vô Hồn tông chủ và Đông Hải Ma Quân bốn mắt lườm nhau, đằng đằng sát khí. Ma Quân hậm hực nói : - Khá khen cho mi có gan dám vào đây để vuốt râu hùm. Mi hãy trình bày tên tuổi để rồi ta sẽ động thủ. Gương mặt của Ma Đại Nhân lạnh lùng đanh đá, không nói một lời. Ông ta đưa mắt liếc nhìn Bích Cơ từ đầu đến chân làm cho Bích Cơ bất giác phải rợn tóc gáy. Nàng khẽ cau mày liễu, giật nhẹ chéo áo của Hải Ma, nói nhỏ : - Cha phải cẩn thận cho lắm. Người đó là Vô Hồn tông chủ. Bây giờ luồn cúi triều đình, được chức Ngự tiền thị vệ, tự xưng là Ma Đại Nhân gì đó. Hải Ma cười khinh bỉ : - Thật là đáng chết, đồ chó săn... Rồi sang sảng giọng đồng : - Thằng họ Ma kia, sao chẳng trốn trong cổ mộ mà lặn lội đường xa muôn dặm đến đay. Mi muốn gì, nói cho ta nghe thử? Cặp mắt diều hâu của Ma Đại Nhân dán chặt vào Bích Cơ, trả lời một câu đầy nham hiểm : - Ta muốn... ta muốn con gái của mi, Bích Cơ Ma Nữ! Hải Ma cười ha hả trả lời : - Muốn thì... tự tiện mà lấy! Ma Đại Nhân bất giác trờ tới một bước, bất thình lình bàn tay gầy gò khô đét của lão vươn ra chộp một đường nhanh không thể tả vào giữa ngực của Bích Cơ. Bích Cơ rú lên một tiếng hãi hùng nhưng Hải Ma đã quát : - Lui ra! Tiếng thét vang lên như đất bằng sóng dậy. Chính vào lúc thân hình Ma Đại Nhân vừa trờ tới thì một luồng sức mạnh vô biên tràn ra, đánh thốc vào dạ dưới của Ma Đại Nhân. Gương mặt khó coi của lão cau lại, vì bất thần gặp phải trở lực ngoài sự tưởng tượng của lão. Ma Đại Nhân giương cặp mắt cú vọ nhìn đối phương, chính vào lúc đó thì Liên Hải Thiên lại vươn mình trờ tới, bổ ra một đòn Hải Nộ Thiên Kinh. Đây là một thế võ dùng sức mạnh để đè bẹp đối phương, đứng đầu trong bốn thế võ kỳ diệu của Hải Ma là Tứ Hải liên hoàn thức. Bích Cơ bàng hoàng thất sắc, vì kể từ ngày nàng khôn lớn đến nay, chưa hề thấy cha mình sử dụng bốn thế võ bí truyền của dòng họ Liên bao giờ. Ngày hôm nay cha mình thi thố ra đây thì kẻ kia tất phải là tay kình địch. Đã có ý thức từ trước, bây giờ thấy Hải Ma hùng hổ tấn công, lão ta không dám dùng sức mạnh chọi với sức mạnh, mà chỉ sử dụng khinh công tuyệt diệu mà lách sang cánh tay trái chừng năm bước. Hải Ma cười đắc chí hỏi rằng : - Mi chạy đường nào cho thoát?
  2. Dứt lời tức tốc xử một đòn thứ hai trong Tứ Hải liên hoàn thức là Cuồng Hải Hùng Phong. Một luồng sức mạnh ban nãy do đòn Hải Nộ Thiên Kinh tước ra chưa dứt, bây giờ thình lình ngoặc sang cánh tả đuổi theo đối phương. Nào ngờ cuồng phong vừa trỗi dậy thì Ma Đại Nhân bất thần quay đầu trở lại, thân hình khô đét của lão bất thình lình tách rời ra thành vô số Ma Đại Nhân. Hình bóng chập chờn như ma trơi, xử một thế phi thường lợi hại của Vô Hồn tông là Vô Hồn tam thức. Liên Hải Thiên đang tấn công mãnh liệt, bất thình lình thấy đối phương quay đầu trở lại, bóng tay khẳng khiu nổi lên trùng trùng điệp điệp, tấn công một lượt vào chín đại huyệt trên thân thể của mình. Bất giác hãi kinh, tức tốc đình thủ, hậm hực nói : - Vô Hồn tông chủ quả nhiên danh bất hư truyền, nhưng vô tình lọt vào tay ta thì đừng trông sống sót. Nói rồi, thay hình đổi bộ, xử một đòn thứ ba trong Tứ Hải liên hoàn thức là Hải Khoát Thiên Không. Hai đòn Hải Nộ Thiên Kinh và Cuồng Hải Hùng Phong mạnh bạo bao nhiêu thì đòn Hải Khoát Thiên Không lại nhẹ nhàng kỳ bí bấy nhiêu. Tánh hiếu kỳ của Ma Đại Nhân trỗi dậy. Ông ta thấy thân hình của đối phương lả lướt, chưởng ảnh phiêu phiêu, so với hai đòn ban nãy hoàn toàn khác biệt, nên muốn so thử một chưởng xem sao. Nghĩ vậy, nên lão lập tức sử dụng một đòn thứ hai trong Vô Hồn tam thức là Hồn Hề Tái Khởi, chọi lại chưởng phong của Liên Hải Thiên. Nào ngờ chỗ huyền diệu của đòn Hải Khoát Thiên Không là ở chỗ ban đầu thì lả lướt mềm mại, nhưng đến khi chưởng lực tiếp xúc với đối phương rồi thì sức mạnh thình lình tuôn ra như đê vỡ nước tràn, làm cho đối phương phải mắc mưu. Hai bàn tay của hai tay cao thủ chạm vào nhau, thì Ma Đại Nhân cảm thấy một luồng sức mạnh chưa từng thấy truyền sang cơ thể của mình. Biết nguy, Ma Đại Nhân liên tiếp thay đổi trên mười mấy vị trí, nhưng vẫn không làm sao thoát khỏi áp lực của Liên Hải Thiên. Gương mặt xanh xao nhợt nhạt của lão cau có lên, tỏa ra một ánh mắt cực kỳ quái gỡ. Hai bàn tay khẳng khiu của lão bất thình lình tấn công vun vút. Liên Hải Thiên hằn học nói : - Hay cho Ma hồn trảo! Quả thật, Ma Đại Nhân lúc bấy giờ đã không sử dụng Vô Hồn tam thức nữa mà giở đường võ bí truyền của Ma hồn tông là Ma hồn trảo để kháng cự với Liên Hải Thiên. Trong chớp mắt, hai tay cao thủ vang danh thuộc tà ma ngoại đạo này đã trao đổi cùng nhau gần trăm hiệp. Đường Luân thu hình trên một mái nhà gần đó, ngắm nhìn từng động tác của họ, mãi đến bây giờ mà hai bên vẫn chưa phân cao thấp. Trong khoảng sân nhỏ hẹp giữa nhà u ám, hai tay cao thủ chỉ giao đấu với nhau bằng bốn bàn tay trắng. Cuồng phong nổi dậy vì vèo đường võ hư hư thực thực như gió thét sóng gầm, như sơn băng địa hãm. Tám người tỳ nữ, tay cầm tám chiếc lồng đèn bao vây Bích Cơ giữa khoảng đêm tối âm u mù mịt, tám chiếc lồng đèn nổi lên lốm đốm bao quanh một người sắc nước hương trời, trông thật là ngoạn mục.
  3. Lại ba mươi hiệp nữa trôi qua nhanh như một cơn gió thoảng, cả Liên Hải Thiên và Ma Đại Nhân đều cảm thấy đối thủ của mình thật là một tay kình địch mà bình sanh chưa hề gặp. Trận ác chiến làm cho cả hai thảy đều cẩn thận từng ly từng tí, không dám tháo thứ mỗi lần xuất thủ thảy đều là những môn võ công thượng thặng. Thân hình của hai người thoạt kết hợp với nhau rồi lại ly khai trong nháy mắt. Những thế võ cao kỳ tuyệt diệu trao đổi cùng nhau trong khoảnh khắc đó. Lúc bấy giờ Đường Luân mới biết tại làm sao Hải Ma và Vô Hồn tông chủ được người đời trọng vọng. Đó không phải là một sự ngẩu nhiên. Đường Luân ngắm nhìn tỉ mỉ mỗi bước đi, mỗi đường võ của Hải Ma. Quả thật vô cùng khéo léo, hoàn toàn tự mình sáng chế ra thành một cách thức riêng, trái ngược với những lối võ công của người Trung Nguyên. Chàng nhìn kỹ, càng thấy thân pháp của Hải Ma hoàn toàn khác biệt với Thiên La Tứ Phong. Thình lình... Đường Luân suýt nữa buột mồm kêu lên một tiếng. Vì bởi Ma Đại Nhân đang sử dụng Ma Hồn trảo bất thình lình bỏ Ma Hồn trảo mà dùng thế cuối cùng trong Vô Hồn tam thức là Lạc Phách Tiêu Hồn tấn công xéo vào vai của Hải Ma. Thế võ bất thình lình này làm cho Liên Hải Thiên giựt mình sượng bộ. Chính vào lúc đó thì Ma Đại Nhân cất mình bay ngoặc về phía Bích Cơ nhanh như một vì sao băng giữa nền trời đen thẫm. Bàn tay của Ma Đại Nhân buông ra kỳ ảo như một móng vuốt của tử thần, chộp thẳng vào tấm thân ngà ngọc của Bích Cơ Ma Nữ. Giữa phút nguy nan cùng cấp, cái chết chỉ treo trên sợi tóc, điều làm cho Đường Luân sợ hãi chính là vì Hải Ma, phen này không ngăn tay ngăn trở nữa mà lại đình bộ thối lui ra ngoài ba trượng. Đối với việc đứa con gái cưng của mình đang lọt vào vòng nguy hiểm kia, ông ta dửng dưng dường như chẳng nhìn thấy. Ma Đại Nhân cười nham hiểm : - Cảm ơn Hải Ma đã nới tay cho! Nói rồi, bàn tay của lão thình lình thay chiều đổi hướng, để cho Bích Cơ không thể nào chống trả, chộp thêm một đường ác độc vào chả vai của người đẹp. Bích Cơ Ma Nữ rú lên một tiếng kinh hoàng... Tám nàng tỳ nữ dường như lo lắng đến sự an nguy của chủ nhân nên thân hình yểu điệu của tám nàng tức khắc tập trung lại gỡ nguy cho chủ. Bàn tay của Ma Đại Nhân sắp sửa vớ nhằm chả vai của người đẹp bất thình lình cảm thấy trước mặt mình đèn đuốc nổi lên như đom đóm, hơi nóng tràn ra thật là đáng sợ. Nhiều luồng sức mạnh từ ba bề bốn bên tràn tới. Trong vô số chiếc đèn lồng lấp lánh trước mắt mình kia có rất nhiều cán lồng đèn đâm ra tua tủa, uy hiếp chín đại huyệt trên toàn thân của mình. Ma Đại Nhân không dám mạo hiểm, vội vàng thu tay trở về, vung tay áo lên che ngang mặt mình, ngăn bớt ánh sáng, thừa cơ hội ấy, ông ta đảo mắt một vòng, bất giác giật mình kinh hãi. Thì ra tám nàng tỳ nữ kia lúc bấy giờ chia nhau đứng trên tám phương vị thành thế Bát Quái liên hoàn. Bát Quái trận là một thế trận vô cùng kỳ ảo vì trong làng võ có câu: “Lưỡng nghi sinh
  4. tứ tượng, tứ tượng sinh bát quái.” Bát Quái trận mà sử dụng đến mức tinh vi rồi có thể thoạt biến thành tứ tượng rồi tứ tượng đổi sang lưỡng long và cứ thế liên hoàn biến chuyển, lưỡng long lại sinh tứ tượng và tứ tượng lại sinh bát quái, biến ảo thật là trùng trùng điệp điệp, làm cho đối thủ không sao đo lường mà ứng biến. Quả nhiên không ngoài sự ước đoán của Ma Đại Nhân, ông ta chưa kịp định thần, thì tám nàng tỳ nữ đồng thanh hô to một khẩu hiệu Bát Quái trận, bất thình lình tách rời ra tản mát khắp tám nơi, rồi bất thình lình kết hợp trở lại. Nhưng lần này thế trận không còn phức tạp, biến ảo dị kỳ như ban nãy mà cứ mỗi hai nàng tỳ nữ kết hợp lại thành một toán. Bốn cặp tỳ nữ chia ra thành tứ trụ, vây hãm Ma Đại Nhân vào giữa. Nhưng Ma Đại Nhân thuộc hạng thượng thặng trong làng võ, mặc dầu lâm nguy nhưng vẫn bình tĩnh ứng biến. Lão ta biết phen này nếu mình chẳng trổ hết bình sanh sở học, chỉ một chút sơ hở cũng đủ mất mạng trong Bát Quái trận đồ như chơi. Vì vậy mà lão vờ tấn công người đứng phía trước mặt bằng một đòn Vô Hồn Du Thi đoạn bất thình lình bổ ngược ra phía sau một đòn Hồn Hề Tái Khởi. Dụng tâm của Ma Đại Nhân là dương Đông kích Tây, minh công tiền, ám kích hậu, làm cho đối phương trở tay không kịp. Nào ngờ Bát Quái trận lúc bấy giờ chuyển sang tứ tượng, mặc dầu không còn biến ảo dị kỳ phức tạp như ban nãy nhưng mà lực lượng hùng hậu gấp đôi ban nãy. Vì bởi sở trường của Bát Quái trận là chia ra thành tám cửa, mỗi một cửa thảy đều có một thế biến dị kỳ huyền ảo của nó. Tám cửa : Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài kết hợp với nhau thật là chặt chẽ. Hễ địch tấn công vào cửa Càn thì lực lượng của bảy cửa kia tập trung lại, tấn công vào hậu tâm và tả hữu của địch mà gỡ nguy cho đồng bạn. Ban nãy Bát Quái trận chỉ dùng có một đòn mà làm cho Ma Đại Nhân luống cuống, bây giờ lại biến sang tứ tượng, lực lượng không còn tản mát như trước. Vì vậy mà khí thế hùng hồn hơn ban nãy. Ma Đại Nhân vừa dùng một thế Minh Công Tiền Ám Kích hậu, rắp tâm phá vỡ thế trận nào ngờ thân hình của lão vừa xoay lại, đòn Hồn Hề Tái Khởi chỉ tuôn ra được một nửa thì hai nàng tỳ nữ đứng trước mặt lão thình lình rút lui hai bộ. Ma Đại Nhân cả cười, ngỡ rằng họ đã nể sợ công lực của mình, nửa đòn Hồn Hề Tái Khởi còn lại của ông ta không dốc ra cho hết mà dừng phắt lại, để rồi hai chân trờ tới thêm ba bước nữa, tiếp tục sử dụng lần thứ hai đòn Hồn Hề Tái Khởi. Chính vào lúc lão ta đang đắc chí thì sau hậu tâm của lão gió dậy vì vèo. Sáu nàng tỳ nữ kia đã tập trung lại thành một. Sáu chiếc cán lồng đèn không tản mát như ban nãy mà tập trung điểm một lần ngay vào huyệt Hội Tông của Ma Đại Nhân. Đường Luân kinh tâm tán đởm. Đây là lần thứ nhất kể từ ngày chàng lê gót giang hồ mới được mục kích một thế trận dị kỳ mà lợi hại như vậy. Thì ra, Hải Ma biết mình sẽ đương đầu với nhiều tay cự phách, lại nữa Bích Cơ là trang sắc nước hương trời, tất nhiên có nhiều người trong làng võ gấm ghé. Nếu có một chút sơ sót thì sẽ bị đối phương bắt đi như chơi. Vì vậy mà ông ta để tâm nghiền ngẫm sáng chế ra Bát Quái trận đồ, truyền cho một số kỳ nữ luyện tập thuần thục để bảo vệ Bích Cơ trong cơn nguy cấp. Bây giờ gặp Ma Đại Nhân uy hiếp, mới mang ra dùng lần thứ nhất.
  5. Đây nói về Ma Đại Nhân vừa thấy thế võ của mình sắp sửa có kết quả, thình lình huyệt Hội Tông bị uy hiếp nặng nề. Ông ta định vận nội lực để bế huyệt Hội Tông lại, bất chấp hậu quả, cứ tấn công về phía trước để đánh tan thế trận. Nào ngờ, huyệt Hội Tông vừa bế, thì áp lực lại gia tăng mãnh liệt. Biết rằng mình không thể chọi lại với luồng sức mạnh kia, Ma Đại Nhân bất đắc dĩ phải thu tay trở về, hoành thân đổi bộ để tự cứu lấy mạng mình. Bước cung bộ đưa thân hình của lão đảo nhẹ nửa vòng, cứu nguy được huyệt Hội Tông, nhưng chính vào lúc đó, thì hai nàng tỳ nữ bị lão tấn công ban nãy bấy giờ tách ra làm hai hướng, nhất tả nhất hữu, vung cán lồng đèn tấn công vào hai huyệt Hoàn Khiêu dưới bắp đùi của lão. Trong cơn lưỡng đầu thọ địch, Ma Đại Nhân vừa gỡ được một đòn, thì huyệt Hoàn Khiêu dưới bắp đùi bên trái nhói lên một cái. Lão ta rú lên một tiếng kinh hoàng lăn đùng ra mặt đất. Thì ra đó mới là chỗ huyền diệu của Bát quái biến tứ tượng, hai đòn tấn công ban nãy chỉ là một hư một thực, để làm rối mắt đối phương. Hư có thể biến thành thực, mà thực có thể biến thành hư, hư hư thực thực, tráo trở khôn lường. Ma Đại Nhân là một tay danh vang cái thế, giam mình trong Vô Hồn mộ suốt mấy mươi năm trời để luyện công mà vẫn không thoát được đòn cay độc. Trong lúc Ma Đại Nhân lăn kềnh ra đất thì một đứa tỳ nữ nhanh chân, bất chấp Bát Quái trận đồ nhảy vọt ra ngoài thế trận, vung cao lồng đèn điểm một đường thần tốc vào huyệt Linh Đài của người ngã ngựa. Cán lồng đèn chỉ vung ra một nửa thì Liên Hải Thiên thét : - Chết rồi... Chữ “rồi” chưa phát ra được trọn thì một tiếng rú thảm thiết vang lên. Thân hình mảnh khảnh của nàng nữ tỳ trúng đòn bay vù lên cao, vắt ngang đầu tường chết một cách thảm thiết. Thì ra, kẻ tầm thường nếu bị điểm nhằm huyệt Hoàn Khiêu thì sẽ mềm nhũn nửa thân người mà không đi đứng được. Còn Ma Đại Nhân đây là một kẻ võ công thượng thặng, vừa thấy huyệt Hoàn Khiêu của mình bị điểm trúng, vội vàng tương kế tựu kế, vừa lăn đùng ra đất, vừa vận công để giải huyệt của mình. Huyệt vừa giải, thì vừa đúng lúc một nàng tỳ nữ vì cấp công háo thắng, bất chấp luật lệ của Bát Quái trận đồ là tách rời ra để tấn công đơn độc. Nào ngờ Ma Đại Nhân đã giải huyệt xong rồi, nằm cong queo trên mặt đất trong thế võ Đoạt Hồn Ma Cước, đó là một thế đá do Ma Đại Nhân sáng chế ra, dùng để kháng cự với một đối thủ từ phía trên tấn công xuống trong lúc mình đang thất thế. Và nàng tỳ nữ bạc mạng kia đã trúng Đoạt Hồn Ma Cước mà hồn về bên kia thế giới. Một đòn đắc thế, Ma Đại Nhân vùng dậy, nhưng bảy nàng tỳ nữ kia đã nhảy xổ tới và Bích Cơ tuốt thanh trường kiếm thế cho cán lồng đèn, cùng với bảy nàng tỳ nữ kết hợp thành một chiếc vòng tròn trong cái thế Bát Quái trận đồ bao vây Ma Đại Nhân trở lại. Nhưng Liên Hải Thiên đã gằn giọng nói : - Thằng họ Ma kia, mi đã nếm mùi chua cay của Bát Quái trận chưa? Con của ta đây mà giao cho ngươi, chưa chắc ngươi có thể lấy đi được! Ma Đại Nhân mặt mày nhăn nhó, lớn tiếng nói rằng : - Thật ra bản Tông chủ còn có một môn võ công cao siêu kỳ diệu chưa thi thố ra. Nếu các hạ có lòng muốn so cho biết cao thấp thì xin dời gót đến Vô Hồn thế giới một lần
  6. cho biết.
Đồng bộ tài khoản