Hỏa long thần kiếm - Phần 23

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
39
lượt xem
3
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 23

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Mũi gươm của Hoàng Thiên Huân đã cất lên, bây giờ từ từ trút mũi trở xuống. Hoàng Thiên Huân giương cặp mắt thèm thuồng nhìn Bích Cơ mà thở dài áo não. Thình lình hắn ta quắc mắt, nhìn sang Trường Bạch Nhị Quái, mũi gươm lại cất lên. Thường Phong Lâm vội thét : - Lão nhị, coi chừng!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 23

  1. Phần 23 Mũi gươm của Hoàng Thiên Huân đã cất lên, bây giờ từ từ trút mũi trở xuống. Hoàng Thiên Huân giương cặp mắt thèm thuồng nhìn Bích Cơ mà thở dài áo não. Thình lình hắn ta quắc mắt, nhìn sang Trường Bạch Nhị Quái, mũi gươm lại cất lên. Thường Phong Lâm vội thét : - Lão nhị, coi chừng! Miêu Bá Tây đang ngửa cổ cười đắc chí. Câu nói của Thường Phong Lâm như cơn gió thoảng, chẳng lọt vào tai. Hoàng Thiên Huân như một kẻ điên cuồng, thét lên một tiếng rùng rợn, để rồi dùng thanh trường kiếm của mình phóng ra một đường ác liệt. Mũi gươm xé gió nghe “vèo vèo”, Đường Luân nhác thấy một luồng kiếm quang đi thẳng vào huyệt Tỏa Hầu của Miêu Bá Tây. Trong lúc đó thì Thường Phong Lâm nhảy xổ tới định ngăn lại nhưng việc đã trễ, lưỡi gươm sắc bén đâm suốt ngang huyệt Tỏa Hầu làm cho Miêu Bá Tây rũ người trên mặt đất, máu thắm trào ra vô cùng kinh rợn. Chân vừa chấm đất, Thường Phong Lâm bật lên như một chiếc lò so, nhảy xổ về phía Hoàng Thiên Huân lúc bấy giờ đang loạng choạng sắp ngã. Hoàng Thiên Huân thấy đối thủ nhảy tới, dựng hai bàn tay lên, hằm hè muốn xuất chưởng. Thường Phong Lâm là tay lão luyện giang hồ, biết rằng một con thú dữ sắp chết sẽ vùng lên chống trả một cách đáng sợ. Vì vậy mà trong lòng đố kỵ, không dám nhảy thẳng tới mà lách sang một bên. Hoàng Thiên Huân ha hả cả cười : - Thằng họ Hoàng này trên đường về Âm phủ có một kẻ đồng hành là Miêu Bá Tây, như vậy cũng đủ rồi. Câu nói vừa dứt, hắn thổ ra một bụm máu rồi lã người ra trên mặt đất. Dãy dụa một chập, hắn không còn hơi sức, giương cặp mắt lờ đờ nhìn về Bích Cơ. Bích Cơ Ma Nữ vội ngoảnh mặt nhìn sang chỗ khác. Thường Phong Lâm nhìn thi hài của Miêu Bá Tây, lộ vẻ Thố tử hồ bi mà nói một câu đầy nước mắt : - Mi chẳng nghe lời ta mới ra nông nỗi, ta phải xé xác thằng họ Hoàng ra làm trăm mảnh để báo thù cho mi. Dứt lời, hắn vươn bàn tay hộ pháp nhảy xổ về phía Hoàng Thiên Huân tống một chưởng vào đầu. Nào ngờ Bích Cơ Ma Nữ kêu lên mấy tiếng : - Thường đại nhân! Tiếng nói của nàng ngân ngân lảnh lót. Thường Phong Lâm biết rõ nàng sắp giở chứng điêu ngoa, nhưng vẫn không thể cưỡng nổi với câu nói đầy tình tứ của nàng, nên khẽ ờ lên một tiếng. Bích Cơ lại đảo cặp thu ba, dịu giọng nói rằng : - Nghe nói trong hàng ngũ Cẩm y thị vệ thì Thường đại nhân đây là một người tốt nhất? Mặc dầu biết Bích Cơ Ma Nữ muốn làm rối lòng người nhưng Thường Phong Lâm vẫn phải trả lời : - Trường Bạch là nơi quê mùa nên người sinh trưởng nơi đó tính tình thẳng thắng, chớ chưa có gọi là tốt được.
  2. Nào ngờ Bích Cơ trả lời một câu chát chúa : - Ta nghe nói rằng ruột của bọn chó săn thẳng lắm. Thường Phong Lâm cũng không vừa, chõi lại : - Thẳng thì có thẳng thật đấy, dầu sao so với lòng dạ của bọn cáo, bọn chồn thì cũng còn gọi là tốt. Bích Cơ khen : - Thường đại nhân thật có tài ăn nói. Tôi phải cảm ơn Thường đại nhân đã nhiều lần nói tốt cho tôi trước mặt Thánh thượng. Thường Phong Lâm nở một nụ cười quái dị trả lời : - Thằng họ Thường này chỉ xin một điều là khi nương nương nhập cung rồi, không nhớ đến việc thù hằn khi xưa, mà vẫn để cho người Trường Bạch này được hưởng bổng lộc của triều đình thì tôi rất lấy làm cảm kích. Bích Cơ giả vờ kinh hãi : - Bích Cơ này chỉ là một người thường dân thì làm sao có thể ban ơn của triều đình được? Thường Phong Lâm lại lộ ra một vẻ thật là quỷ quyệt, trả lời : - Thú thật với nương nương, Thánh thượng đã có lòng muốn đưa nương nương vào cung Chiêu Dương đó. Bích Cơ đôi mắt sáng ngời, cười rũ rượi, giọng cười của nàng vang vang đồng vọng giữa Ma viện, đoạn nói rằng : - Vào Chiêu dương cung sẽ làm mẫu nghi thiên hạ, tột đỉnh giàu sang, thật là vui thú? Thường Phong Lâm trả lời : - Đó là lẽ tự nhiên. Bích Cơ đắc ý lắm, nàng cứ cười như hoa đào trước gió làm cho Đường Luân trong lòng cả giận. Chàng nghĩ thái độ của Bích Cơ thật là khó hiểu. Nếu một khi nàng ham bả vinh hoa, tham mùi phú quí thì tấm lòng si tình của mình thật là trôi theo dòng nước, tan như bọt bể. Hơi dưỡng khí chàng tụ lại đan điền bây giờ đây lần lần tản mát, bàn tay vốn nắm chặt chuôi gươm bây giờ cũng uể oải buông ra. Thình lình, có một chiếc bóng mờ bay vù tới trước mặt, Đường Luân giựt mình kinh hãi, vội thu hình sát lên mái ngói. Nhưng việc đã trễ, lỗ tai của chàng đã bị người ấy véo cho một cái nên thân. Một chòm râu bạc bay phất phơ ngang trước mặt, nghe một giọng nói quen thuộc vang lên, thì ra đó là giọng nói của Trần Như Phong : - Thẳng nhỏ, con cáo đó thật là tinh ma quỷ quyệt, cho đến già này mà cũng phải chết mệt vì nó, huống hồ gì nhà ngươi là một thằng con nít. Mi thật giống ta, hồi ta còn nhỏ hễ gặp đàn bà con gái thì đờ người ra, không còn phân biệt gì được nữa. Mi thật là có phước mới vớ được con Bích Cơ Ma Nữ. Dứt lời, ông ta véo mạnh Đường Luân thêm một cái rồi đảo mình ra phía sau, tụ khí Đan điền, thổi một hơi thật dài vào sau gáy của Đường Luân. Trong lúc kẻ cường thù đại địch bao vây chung quanh, Đường Luân không dám cục cựa, mặc dầu hơi thổi của lão già Trần Như Phong lọt vào bâu áo, làm cho chàng nhột lắm, suýt nữa phải bật phì cười, nhưng chàng vẫn cố gắng cắn răng nhịn cười, chửi thầm trong bụng. Mười hai tên Cẩm y thị vệ cùng Thường Phong Lâm thảy đều ngây ngất trước sắc
  3. đẹp của Bích Cơ Ma Nữ. Ngay đến nhóm người của Vô Hồn tông, nổi tiếng là đã mất hết nhân tính, mà trước cái lối làm dáng của Bích Cơ cũng phải bàng hoàng, vì vậy mà không phát giác dưới mái nhà kia có hai người, một già một trẻ đang đùa với nhau trên cái chết. Và ngần ấy người, không một ai đọc thấu tâm tư của Bích Cơ Ma Nữ. Trong lòng nàng bây giờ đang vô cùng nôn nóng, dùng kế hoãn binh để tìm một lối thoát thân. Đồng thời, thâm tâm của nàng vô cùng lo lắng vì cha nàng đi theo Vô Hồn tông chủ đã lâu mà không thấy trở về. Thường Phong Lâm ngỡ rằng người đẹp đã chịu thúc thủ nên vội vã vỗ tay ra hiểu cho mười hai tên Cẩm y thị vệ tràn tới, ý định muốn dùng sức mạnh ép Bích Cơ Ma Nữ phải về trào. Mười hai tên Cẩm y thị vệ đồng thanh nạt lên một tiếng, cất mình tràn tới. Nhưng Bích Cơ Ma Nữ tắt hẳn nụ cười trên môi, lộ sắc giận dữ, quát : - Đứng lại! Nụ cười đang nở tươi như hoa của nàng thình lình vụt tắt, việc đột ngột thay đổi đó làm cho Thường Phong Lâm giựt mình mà mười hai tên Cẩm y thị vệ cũng sửng sờ dừng gót. Bích Cơ lạnh lùng hỏi : - Thường lão đại, nơi chốn này ai là người có quyền uy to nhứt? Thường Phong Lâm rạp mình, trả lời một câu nịnh bợ : - Lẽ tự nhiên là Liên nương nương chớ còn ai nữa? - Vậy thì tại sao Thường lão đại mi dám vô lễ đối với nương nương? Thường Phong Lâm cau mày, cúi đầu trả lời : - Không dám! Bích Cơ mỉm cười : - Vậy thì Thường đại nhân truyền cho Cẩm y thị vệ tuốt gươm đến uy hiếp nương nương có ý định gì? Thường Phong Lâm ấm ớ : - À! Đoạn lão ta quay đầu lại truyền lệnh cho bọn Cẩm y thị vệ : - Chư vị đại nhân, hãy tra gươm vào vỏ, đừng để cho nương nương phải kinh sợ. Mười hai tên Cẩm y thị vệ thảy đều răm rắp tuân theo. Nào ngờ Bích Cơ Ma Nữ cười sằng sặc : - Hay lắm! Các con thật là ngoan ngoãn. Thường Phong Lâm giựt mình, thì ra ông ta đã bị Bích Cơ Ma Nữ dùng tiếng nương nương thay cho tiếng mẹ, kêu bọn mình là con. Ông ta bất giác sượng sùng, tần ngần đứng đờ ra đấy. Cặp mắt của Bích Cơ bỗng sáng rực lên, nàng ta gay gắt : - Thường lão đại, mi đừng ngỡ rằng ta ham chức nương nương. Nói thật cho mi biết, ta không bao giờ đi làm điều hạ tiện như vậy. Câu nói này làm cho Đường Luân như người sực tỉnh cơn mê, làm dưỡng khí tản mát khắp nơi bây giờ lại tụ phắt ở Đan điền, tinh thần phấn chấn, bàn tay bất giác thò ra nắm lấy chuôi gươm. Cặp mắt của chàng long lên sòng sọc, đợi chờ cơ hội : Bên cạnh, Trần Như Phong lại lè nhè : - Cáo già đấu trí với Hồ ly tinh. Vô Hồn đảng so tài với Hiệp Nghĩa tông. Thật là một
  4. vở tuồng lý thú. Đào, kép, hề đều đủ cả... Thường Phong Lâm lúc bấy giờ nhìn xem sắc diện của Bích Cơ Ma Nữ cũng đã khám phá ra nãy giờ nàng cố tình trì hoãn để kéo thì giờ làm kế hoãn binh. Bây giờ lão cười lên một tiếng đanh ác, cả quyết nói rằng : - Liên cô nương, nếu thức thời vụ thì hãy ngoan ngoãn nghe theo lời ta. Bằng không thì ta sẽ phạm thượng đó, xin tha tội thất lễ. Bích Cơ bình thản trả lời : - Ta không bằng lòng đi thì mi nghĩ sao? Thường Phong Lâm cười ồ ồ nói : - Cô nương sở dĩ được danh vang thiên hạ chỉ nhờ có sắc đẹp mà thôi. Nay được Thánh thượng để ý đến, mà mời vào cung thì thật là một điều diễm phúc. Bây giờ đây không biết có bao nhiêu nhân vật trong võ lâm đang gấm ghé đến ngọc thể của Bích Cơ Ma Nữ. Cô nương cũng là người trong làng võ nên nhớ rằng, thức thời vụ là người tuấn kiệt. Bích Cơ Ma Nữ quát : - Câm mồm lại! Mi không có quyền hỗn xược với ta. Thủ đoạn của Đông Hải Ma Quân cay độc như thế nào chắc mi cũng đã biết. Thường Phong Lâm cười hằn học : - Liên Hải Thiên ngày xưa quả thật là một tay dọc ngang thiên hạ, nhưng mà giờ đây đã gặp khắc tinh, chắc có lẽ giờ này đang thọ cực hình của Vô Hồn tông chủ mà sắp sửa vĩnh viễn đi vào thế giới Vô Hồn. Bích Cơ tái xanh sắc mặt, tâm can rúng động, nàng nghĩ rằng : - Kể từ ngày ta khôn lớn, chưa từng thấy cha ta đấu với ai trên mười hiệp mà chưa thủ thắng. Ngày Hoa Sơn đại hội, chính ta đã thấy cha ta chỉ dùng có mấy đòn mà hạ được các tay cao thủ trong các môn các phái. Bản lỉnh của Ma Đại Nhân tuy rằng cao cường nhưng ta tin chắc rằng khó mà thắng nổi cha ta lắm. Nhưng sao mãi tới bây giờ mà người vẫn chưa về, thật là một vấn đề nan giải. Trong lòng nàng bắt đầu hồi hộp. Đây là lần thứ nhứt nàng biết lo lắng đến sự an nguy của cha nàng. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, nàng cất giọng uy nghiêm nói : - Hay cho Trường Bạch đại quái, trước khi mi thọ hình của Đông Hải Ma Quân, thì hãy nếm mùi cay độc của ta đã. Đoạn nàng quay lại ra dấu cho tám nàng tỳ nữ. Bát Quái trận đồ lại lần lần dấy động. Đèn đuốc sáng rực bốn bề, bao vây Thường Phong Lâm vào giữa. Thường Phong Lâm chưa biết lợi hại, thét vang : - Hay cho con quỷ nhỏ... Dứt lời, hắn nhún chân nhảy vụt về phía sau. Mười hai tên Cẩm y thị vệ nạt vang trời, mười hai thanh trường kiếm thảy đều tuốt ra khỏi vỏ. Mười hai mũi gươm đâm ra tua tủa như một trận mưa rào, xáp chiến dữ dội với Bát Quái trận đồ. Nào ngờ đường gươm vừa tuôn ra thì Bát Quái trận đồ tháo lui với một tốc độ cực kỳ nhanh chóng. Trận mưa gươm rơi vào khoảng không trông thật buồn cười. Chưa kịp kinh mang thì tám nàng tỳ nữ bất thình lình giăng thành hàng chữ nhất, rồi bao vây mười hai tên Cẩm y thị vệ vào giữa. Mười hai tên này ngày thường cũng được huấn luyện hẳn hoi, nên tức khắc đâu lưng vào nhau, kết thành một chiếc vòng tròn kín đáo, đồng xoay ra ngoài mà chiến đấu.
  5. Bát Quái trận đồ lúc bấy giờ cũng chia ra tám cửa Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài mà thay phiên nhau tập trung lực lượng để tấn công. Lúc thì lực lượng tập trung vào cửa Tốn, lúc lại tập trung vào cửa Càn, rồi bất thình lình dùng hết sức mạnh vào cửa Ly. Cứ thay phiên nhau như thế mà nhồi mười hai tên Cẩm y thị vệ, làm cho bọn chúng lần lần mồ hôi vả ra như tấm, hơi thở ồ ề, vòng chiến đấu không còn chặt chẽ như xưa nữa. Đường Luân trố mắt nhìn sự biến ảo kỳ dị của Bát Quái trận đồ, thình lình Trần Như Phong bấm nhẹ vào mông chàng một cái. Giật mình chàng nhìn lại thấy lão già Thường Phong Lâm lúc bấy giờ đang sẽ lén rề lần, rề lần đến sau lưng Bích Cơ Ma Nữ. Ban đầu còn cách bốn trượng, rồi ba trượng, rồi hai trượng... Đường Luân dợm kêu lên báo động chợt bàn tay khẳng khiu của Trần Như Phong bịt ngang miệng chàng. Còn đang kinh dị thì bỗng nghe dưới đấu trường vang lên một tiếng rú của Thường Phong Lâm. Thì ra Thường Phong Lâm thấy Bích Cơ Ma Nữ đang ngắm nhìn bọn nữ tỳ của mình sử dụng Bát Quái trận đồ, ông ta định xuất kỳ bất ý, sẽ lén bò ra sau lưng nàng bất thần điểm huyệt để bắt nàng về trào mà tâng công. Ông ta rề lần, rề lần đến sau lưng nàng, con mồi đã cách còn hai trượng mà vẫn chưa phát giác, trong lòng lão ta khấp khởi mừng thầm, vận hết hơi thở vào cánh tay hữu rán trờ tới thêm một trượng nữa, đoạn bất thình lình điểm một ngón thần tốc vào huyệt Hội Tông của nàng. Bích Cơ Ma Nữ đã tính sẵn từ trước, biết rằng mười hai tên Cẩm y thị vệ mà xáp chiến với bọn tỳ nữ thì Thường Phong Lâm cũng sẽ thừa cơ mà hạ thủ. Vì vậy mà mặc dầu nàng ngắm nhìn bọn nữ tỳ nhưng tai nghe tám phương, mắt nhìn bốn hướng. Cử chỉ của Thường Phong Lâm thảy đều lọt vào cảm giác của nàng. Đã rắp tâm từ trước nên Bích Cơ đã thủ sẵn chiếc trâm cài tóc trong tay, chuẩn bị hát lại tấn tuồng cũ, cho thằng Thường Phong Lâm một mẻ. Khi nghe thấy một luồng gió mạnh lốc vào huyệt Hội Tông, Bích Cơ lẹ làng xoay mình trở lại, nhanh như một luồng điện, trám chiếc trâm cài tóc vào huyệt Hội Tông của mình. Thường Phong Lâm định chắc thành công mười phần, nào ngờ bàn tay vừa chạm vào mình của đối phương thì nghe nhói lên một cái, biết nguy, như một con ngựa thình lình kềm cương lại trên một triền núi hiểm nguy, ông ta dừng phắt tay lại. Chính vào lúc lỡ bộ đó thì bàn chân mảnh mai của Bích Cơ Ma Nữ đã tung ra một đá dữ dằn vào huyệt Hoàng Khiêu của lão. Thì ra đòn bên trên bàn tay chỉ là đòn hư, cốt làm cho đối phương tinh thần thảng thốt, để rồi tấn công vào phía dưới. Thường Phong Lâm thấy chả vai của Bích Cơ động đậy, gió phía dưới dậy lên rào rào, đã biết mình trúng kế, còn đang bàng hoàng thì huyệt Hoàng Khiêu đã lãnh lấy một ngọn Tảo Đường cước của người đẹp mà ngã ngửa ra. May nhờ Thường Phong Lâm là một tay lão luyện giang hồ, thân kinh bách chiến nên mặc dầu trong cơn nguy cấp cũng vội vàng bế mạch, để cho bán thân khỏi phải tê liệt, mượn sức mạnh của ngọn đá Tảo Đường mà lộn mèo ra phía sau hai vòng rồi sa xuống đất.
  6. Lão ngửa cổ khen : - Hay cho Tảo Đường cước của Thiếu Lâm, nhưng mà Liên cô nương hãy chuẩn bị để cho kẻ hèn này thọ giáo vài đường. Câu nói vừa dứt, thân hình của Thường Phong Lâm bay vù tới như một cơn gió lốc, sử dụng phép khinh công của phái Trường Bạch, tấn công Bích Cơ một đòn Ngạ Hổ Cầm Ưng. Bích Cơ Ma Nữ cười nhạt, đảo mình nữa vòng để nhường cho miếng đòn của Thường Phong Lâm đi phớt qua chả vai của mình. Trong giây phút hai tay đối thủ còn cách nhau trong đường tơ kẽ tóc đó Bích Cơ Ma Nữ vùng buông ra một tiếng cười trong trẻo. Mượn tiếng cười làm át hơi gió của ám khí, Bích Cơ Ma Nữ phóng mũi trâm cài tóc trong tay mình vào huyệt Khí Hải của đối phương. Thường Phong Lâm mặc dầu cứng ngoài miệng nhưng trong lòng thầm biết rằng hôm nay mình gặp phải tay cao thủ thật là đáng sợ. Vì rằng Liên Hải Thiên là một bậc danh thủ cái thế, ngày thường để hết tâm tư rèn đúc võ công cho đứa con gái cưng của mình. Bích Cơ lại thuộc hạng người thông minh đáo để, nghe một biết mười, lại thêm xảo kế đa đoan, nên ông ta rất là thận trọng. Đòn Ngạ Hổ Cầm Ưng tuôn ra vừa được tám phần, thoáng nghe Bích Cơ Ma Nữ cất tiếng cười nên ông ta biết có chuyện lạ, vội vàng định thần quan sát, phân biệt trong cái tiếng cười của người đẹp kia có tiếng gió se sẻ vang lên như tiếng ám khí đi trong gió. Trong cơn nguy cấp, lão ta cắn răng sử một thế Thiết Bản Kiều ngã ngửa ra phía sau để cho mũi trâm cài tóc của Bích Cơ Ma Nữ lướt vù qua thân hình của mình, cách cái chết chỉ có một đường tơ. Thừa thế đối phương đang ngã ngửa trong cái thế Thiết Bản Kiều, Bích Cơ Ma Nữ tung mình lên cao bốn thước, rồi như một con chim đại bàng đớp miếng mồi ngon, nàng sà xuống chộp vào đỉnh đầu của Thường Phong Lâm theo thế Phi Bằng Quá Hải. Thường Phong Lâm cả mừng vì trước khi ông sử dụng Thiết Bản Kiều dụng tâm chỉ chờ đợi có phút này, cái phút tạo cho ông một cái thế sử dụng đòn Mãnh Hổ Quá Trường Bạch, một thế võ chuyên dùng để chống cự với người từ bên trên đánh xuống. Bích Cơ Ma Nữ thấy đối phương chới với trong cái thế Thiết Bản Kiều mà đòn Phi Bằng Quá Hải của nàng lại đang đi ngon trớn, thình lình trước mắt hoa lên một cái, thân hình của Thường Phong Lâm chỉ dùng có một ngón chân làm điểm tựa để đứng trên mặt đất. Vậy mà thoắt một cái, ông ta lộn mèo trở lại, rồi chờn vờn phản công bằng một đòn kỳ dị. Bích Cơ Ma Nữ thấy hai bàn tay của đối phương vươn ra như vuốt hổ, chộp hai cái kinh hồn vào hai huyệt Nhũ Âm nằm dưới vú của mình. Bích Cơ kinh tâm táng đởm vì thân hình của nàng đang lơ lửng giữa không trung, không một chỗ nào có thể dùng điểm tựa để xê dịch thân hình mà đòn của đối phương thì ào ào tuôn tới như sóng đổ thác reo, thật là kinh khủng. Đây nói về mười hai tên Cẩm y thị vệ, mắt hoa đầu váng trong Bát Quái trận đồ. Tám chiếc cán lồng đèn phối hợp với nhau phi thường chặt chẽ, làm cho mười hai thanh trường kiếm không thể vẫy vùng.
  7. Những chiếc cán lồng đèn thoạt đông thoạt tây, lúc tả lúc hữu, tấn công huyền huyền hoặc hoặc, toàn là uy hiếp những yếu huyệt trên toàn thân của mười hai tên võ sĩ. Xáp chiến mười hiệp trôi qua, bất thình lình tám nàng tỳ nữ bỏ hết vị trí của mình, tập trung lực lượng vào tấn công một tên đầu xỏ của bọn thị vệ. Áp lực rải rác các nơi bất thần tan biến, chư kịp ngơ ngác thì tám chiếc cán lồng đèn đâm tới tua tủa, chận nghẽn hết lối thoát. Tên Cẩm y thị vệ không kịp kêu lên một tiếng, lăn đùng ra mặt đất, đôi mắt trắng đờ vì vừa lãnh lấy tám đòn trên tám huyệt khắp châu thân.
Đồng bộ tài khoản