Hỏa long thần kiếm - Phần 28

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
40
lượt xem
2
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 28

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Chỉ có ba chữ “Thiên La Nham” đó rạng rỡ nổi bật trước mặt chàng. Đường Luân không biết sư phụ làm thế nào mà vào được nơi hổ huyệt long đàm này? Đi lòng vòng, không mấy chốc mặt trời đã lên khỏi hai sào mà Đường Luân vẫn chưa tìm ra phương cách.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 28

  1. Phần 28 Chỉ có ba chữ “Thiên La Nham” đó rạng rỡ nổi bật trước mặt chàng. Đường Luân không biết sư phụ làm thế nào mà vào được nơi hổ huyệt long đàm này? Đi lòng vòng, không mấy chốc mặt trời đã lên khỏi hai sào mà Đường Luân vẫn chưa tìm ra phương cách. Ánh mặt trời càng lúc càng gay gắt, Đường Luân ngắm nhìn chỗ nước biển hai màu giáp vào nhau. Nơi ấy vì nước giáp mối vào nhau nên từ xa trông thấy có một lằn biên giới thật là rõ rệt. Đường biên giới ấy cắt ngang khoảng trời nước mênh mông làm hai mảnh hai màu khác biệt, mà hai vùng nước xoáy thì nằm cách hai bên đường biên giới đó. Trong trí của chàng bỗng lóe lên một tia sáng. Chàng vỗ tay reo lên một tiếng mừng rỡ, vội vàng lái thuyền cho đi trên đường biên giới đó mà tiến vào Thiên La Nham. Nước càng chảy càng gấp, trong chớp mắt chiếc thuyền bé bỏng của Đường Luân đã đi vào giữa hai vùng nước xoáy. Sóng bắt đầu to, gió bắt đầu lớn, thuyền càng đi càng gần bờ. Chính vào lúc con thuyền còn cách bờ chừng năm trượng thì một lượn sóng to chụp tới đẩy chiếc thuyền và vào một mỏm đá ngầm... Một tiếng “rắc” vang lên, thuyền chòng chành dữ dội, Đường Luân thét lên một tiếng, trổ hết sức bình sinh, nhún người nhảy lên vèo lên bãi. Mũi võ hài của Đường Luân vừa đặt lên mặt cát thì từ sau lưng chàng thêm một lượn sóng khổng lồ chụp tới. Sức mạnh của nước, của gió đẩy mạnh Đường Luân té nhủi về phía trước. Loạng choạng gần mười bộ, chàng mới ghìm chân đứng vững quay đầu nhìn lại. Chiếc thuyền con của mình đã bị sóng dập, gió nhồi vào đáo ngầm, rồi bị làn sóng bạc cuốn trôi vào lòng biển cả... Đường Luân thở phào một hơi dài mệt nhọc, ngắm nhìn Thiên La Nham mà trong lòng hồi hộp. Chàng nghĩ rằng, bản lĩnh cao cường như sư phụ của mình đến đây còn phải sa chân vào cạm bẩy, huống hồ mình là một tên bạch diện thư sinh, dấn thân vào đây thật là đi dễ khó về. Đưa tay sờ chuôi Hỏa Long thần kiếm, Đường Luân dằn tâm để lấy làm bình tĩnh, đoạn ngang nhiên bước tới, đi sâu vào phần đất dẫy đầy bí mật kia. Vừa qua khỏi bãi cát, trước mắt chàng bỗng hiện ra nhiều hình ảnh thấp thoáng đen ngòm. Đường Luân giật mình, nhìn kỹ mới thấy đó là một cánh rừng lởm chởm những đá... Chu vi vùng đá này không biết bao nhiêu mà ước lượng. Thấy nó nằm la liệt dường như chẳng có hàng ngũ, làm cho người ta thoáng nhìn có một cảm giác kinh rợn, bất an. Đường Luân cau mày thầm nghĩ : - Nếu chúng bắt chước Gia Cát Khổng Minh, dùng đá để sắp Bát Quái trận đồ thì ta không sợ, chỉ e... Chàng ngắm nhìn trận đá thấy công trình thật là vĩ đại, không biết phải tốn bao nhiêu nhân công để hoàn thành. Bây giờ Đường Luân nằm trong cái thế không thể rút lui vì thuyền đã đắm rồi. Chàng cả quyết phải dấn thân vào chỗ dữ, nhờ có tư tưởng quyết tiến đó mà tâm tư thấy bình thản lạ thường.
  2. Trận đá thật là hung hiểm, những hình dáng kỳ dị kia dường như những con thú vật khổng lồ đang hầm hè giương nanh múa vuốt. Có chỗ hình dáng lại trang nghiêm như có ẩn phục thiên vạn mã, sát khí đằng đằng, nguy cơ đầy dẫy, mỗi một bước đều có sắp sẵn hầm hố chông gai. Đứng lại nhìn cho kỹ một chập, Đường Luân mới ngang nhiên bước vào, cẩn thận quanh co một lúc, thình lình trông thấy phía trước có một tấm thạch bia to lớn, trên đó khắc một dòng chữ khổng lồ sơn màu đỏ rực : “Ngươi đã đến đây rồi thì phải liệu thân mà dừng chân lại, nếu tiến tới nữa có chết một cách thê thảm thì đừng oán trách”. Đường Luân mỉm cười, chàng nói thầm : - Người trong Hiệp Nghĩa tông đâu có chùn lòng chột dạ trước một hàng chữ vô tri này. Chàng tiến tới gần sát, đưa mắt nhìn kỹ, bất giác giật mình vì hàng chữ to tướng kia không phải dùng dụng cụ điêu khắc. Cứ nhìn vào nét chữ trơn tru bóng nhoáng, bút pháp tinh vi, rõ ràng là người này dùng ngón tay truyền nội lực vào mà viết trên đá. (thiếu trang...) “Nếu liều chết mà đi tới thì sẽ gặp nhiều điều tai biến. Ta hết lòng khuyên mi xin hãy dừng chân lại chỗ này”. Đường Luân hậm hực : - Hừ! Ban nãy thì dùng lời lẽ cứng rắn để bắt nạt, bây giờ lại nói một cách êm dịu để dụ dỗ. Người này thật là nhiều mưu mô thủ đoạn. Đường Luân rảo mắt nhìn chung quanh bộ xương người nằm ngổn ngang trong đống đá vụn, bốn bề bao trùm một bức màn bí mật, không biết tấn tuồng bi thảm này đã diễn biến cách đây bao lâu. Đường Luân vung tay đấm không một quả vào không khí, sang sảng tiếng đồng : - Nếu quả thật có một tên ma đầu nào giết người không gớm tay ẩn trốn nơi đây thì Hiệp Nghĩa tông cũng quyết định dùng trăm phương ngàn kế để trừ tà khử bạo. Trong trí chàng vụt nãy ra một câu nói mà sư phụ dặn dò hôm trước, rằng khi giao chiến với bọn Thiên La Nham, ông cảm thấy võ công của họ phảng phất tương tợ với võ công của Hải Ma. À... hay là giữa Thiên La Nham và Hải Ma có một sự quan hệ mật thiết với nhau? Nhưng Bích Cơ đã từng nói với mình rằng Thiên La giáo là kẻ thù của cha nàng! Nhiều câu nghi vấn quay cuồng trong trí của Đường Luân mà chàng chẳng sao suy nghĩ cho ra manh mối. Suy đi nghĩ lại, chàng thấy công lực của mình mà đường đột tiến vào bên trong thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ... Nhưng mà... sau một giây suy tính, Đường Luân vỗ tay đánh đốp, quyết định một việc quan hệ. Chàng kéo vành nón xuống thêm một chút, che đi phân nửa gương mặt rồi lại vốc một nắm bùn bôi lên thành một gã lọ lem, đem thanh Hỏa Long thần kiếm giấu vào trong áo. Đường Luân nghiễm nhiên đã trở thành một nhân vật khác. Chàng nhìn khắp bốn bề để nhận lịnh phương hướng rồi mạnh dạn tiến về phía trước. Bên tai chàng, tiếng sóng gầm gió thét của đại hải trùng dương nhỏ dần... nhỏ dần vì lẽ chàng càng đi càng xa bờ biển. Bên tai chàng thỉnh thoảng có tiếng quạ kêu thật buồn thảm. Đi được một đoạn đường mà chưa gặp việc gì trở ngại, phía trước vách đá sừng sững,
  3. dưới đó là một cửa động tối om om... Từ trong cửa động, thỉnh thoảng có tiếng ca não ruột vang lên làm cho người nghe có cảm giác âu sầu, buồn bã. Đường Luân còn đang do dự, không biết có nên vào giữa vòng hay không, thình lình.. Sau lưng chàng có tiếng gió vì vèo trổi dậy, Đường Luân biết có một tay cao thủ đang rình mò sau lưng mình. Đường Luân tay nắm chuôi gươm, trong lòng bình tĩnh, quả thật sau lưng chàng vang lên một câu nói : - Hãy ngẩng đầu lên xem kia... Đường Luân từ từ liếc về phía trước, thấy một hàng chữ đỏ đập vào mắt chàng : “Thiên La môn”. Câu nói rùng rợn phía sau lại vang lên : - Sa chân một bước mang hận nghìn đời, mi quay trở lại hay không thì bảo? Đường Luân mỉm cười : - Đừng bắt nạt ta vô ích. Chàng bình tĩnh hiên ngang bước vào cửa động... Một tiếng nạt xé trời vang lên : - Ai? Mặc dù có chuẩn bị trước nhưng Đường Luân cũng khẽ giật mình, lỗ tai lùng bùng vì âm thanh quá mạnh. Một bóng người từ phía sau bước tới, chắn ngang đường đi của Đường Luân, khinh công thật là đáng sợ. Định thần nhìn kỹ, Đường Luân toát mồ hôi lạnh vì người mới đến có một gương mặt méo mó, chiếc mồm lệch đi một bên, chỉ có cặp mắt thì sáng rực hào quang. Người xấu xí này lại nạt : - Mi là ai? Đường Luân đã rắp tâm từ trước, bình tĩnh trả lời : - Ta là Liên Hải Thiên. Người xấu xí nhìn Đường Luân một cách ngờ vực. Đường Luân bắt chước thái độ cao ngạo của Liên Hải Thiên, vểnh mặt lên trời một cách đắc ý. Người xấu xí dịu giọng lại : - Ngỡ là ai, té ra là Liên tiên sinh, vậy xin mời. Nói rồi khoát tay ra dấu. Lập tức Đường Luân nghe thấy ba bề bốn bên gió dậy vì vèo, dường như có nhiều tay cao thủ đang mai phục, bây giờ rút lui đi chỗ khác. Đường Luân thầm bảo : - Nghe tiếng gió thì bọn này thảy đều là tay kiệt liệt, hèn chi sư phụ thọ thương thì phải. Người xấu xí nhìn Đường Luân một cái, đoạn xoay lưng vào bóng tối, Đường Luân nghĩ : - Không vào hang hùm sao bắt được cọp con? Đoạn hiên ngang tiến bước, theo sau lưng người ấy. Đó là một con đường hầm tối u ám, thân pháp của người xấu xí cực kỳ nhanh nhẹn. Cứ mỗi một bước đi là vượt một khoảng đường hăn năm trượng. Nếu Đường Luân không phải là người khổ công luyện tập thì không tài nào theo kịp. Quanh qua lội lại thật lâu trong con đường hầm, phía trước đường như dài vô tận... Tiếng ca hát nỉ non càng lúc nghe càng rõ.
  4. Chợt người xấu xí dừng chân lại, đưa tay lên tường chỗ ổ khóa, bức tường phía trước lập tức tách ra làm đôi. Từ bên trong tiếng ca tiếng hát vang ra ồn ào náo nhiệt, cảnh tượng huy hoàng lộng lẫy bày khai trước mắt. Ba bề bốn bên đèn treo giăng mắc như muôn ngàn con đom đóm lập lòe, nơi ấy là một gian phòng rộng thênh thang, có nhiều thạch nhũ muôn nghìn màu sắc. Trong ấy có rất nhiều người đang rướn gân cổ ca hát, tiếng hát não nùng bi thảm, đồng vọng bốn bức tường, tạo thành những âm thanh hỗn loạn. Người xấu xí này giơ tay ra hiệu, tiếng hát lập tức ngưng bặt. Sự im lặng đột ngột này đem đến một bầu không khí nặng nề khôn tả. Người xấu xí cao giọng nói : - Có Liên Hải Thiên tiên sinh đến yết kiến Nham chủ... Một tiếng nói lạnh lùng vang lên giữa bầu không khí nặng nề u uất : - Xin hỏi Liên thế huynh đã luyện xong Đa Tâm thánh kinh chưa? Người xấu xí quay lại nhìn Đường Luân, chàng sửa giọng nói theo Liên Hải Thiên, trả lời hách dịch : - Chưa! Người ban nãy cất tiếng đồng sang sảng : - Liên thế huynh, chúng ta có lời hẹn từ trước, nếu chẳng được võ công thâm hậu, bắt những kẻ bội phản về đây thì chúng ta không gặp nhau, cớ sao Liên thế huynh sai lời giao ước? Đường Luân toát mồ hôi trán, không biết trả lời ra sao cho yên đồng thời do câu nói này, Đường Luân khám phá ra một bí mật làm cho chàng sững sờ kinh di.... Cắt nhìn xuyên qua ánh đèn tranh sáng tranh tối, Đường Luân nhìn người nói chuyện với mình, là một gã tay chân tàn tật dị thường làm cho chàng kinh tâm, là những người trong động này thịt lở lói, càng nhìn càng thêm kinh tởm. Người đó cất tiếng hỏi : - Thế huynh gặp điều chi bất trắc? Đường Luân chỉ ầm ừ mà không trả lời dứt khoát, trong trí suy nghĩ tìm một câu trả lời cho thích đáng, rốt cuộc lại miễn cưỡng bắt chước giọng nói của Liên Hải Thiên nói rằng : - À... Hải Ma này chưa từng gặp điều chi trở ngại, hôm nay đến đây chỉ vì chút việc riêng. - Việc riêng? Đường Luân nói dứt lời, toan tiến tới. Nhưng một tiếng nạt xé trời vang lên : - Khoan... Liên thế huynh chưa luyện Đa Tâm thánh kinh e rằng không thể chống lại với bệnh tật, nếu có mệnh hệ nào thì thật là nan giải, xin Liên thế huynh dừng chân lại. Câu nói này làm cho Đường Luân hồi tưởng lại lời nói của Hải Ma kể cho Bích Cơ nghe mấy hôm trước. Chàng nghe thấy mình dường như nắm được một chút manh mối trong những bức màn bí mật bao trùm. Đường Luân cố ý ởm ở : - Tôi đến đây cốt để tìm... Nga Mi nữ! - Sao! Mi đến đây tìm Nga Mi nữ? Thế huynh vẫn còn vương vấn phu nhân, nhưng mà tạo hóa đã hại chúng ta như vầy, thật là hận này dằng dặc biết ngày nào nguôi? Đoạn người này cất cao giọng :
  5. - Anh em ơi! Mối hận của chúng ta không thể truyền cho người trong thiên hạ nhiễm lấy chứng bệnh của chúng ta. Câu nói chưa dứt thì ba bề bốn bên có tiếng ồn ào la ó nổi dậy. Đường Luân là một người có nghị lực mà tâm can cũng xao xuyến vì âm thanh hỗn loạn đó. Chàng cố dằn tâm cho thậ bình tĩnh, rồi điểm một ngón vào huyệt Nhĩ Oa của mình để cho không nghe thấy âm thanh quái dị đó. Bỗng tiếng ồn ào, la ó ngưng lại, và tiếng người ban nảy lại vang lên : - Bệnh tình của phu nhân vẫn còn nhẹ nên sắc diện hãy toàn vẹn. Hiện giờ chưa đến nỗi phải vào trong động này để sống chung với anh chị em... Thôi, ta cũng dung tình... lão Thất hãy dẫn đường cho Liên tiên sinh vào thăm phu nhân một chuyến! Đường Luân cảm ơn rối rít : - Đa tạ Nham chủ! Có tiếng cười rổn rảng vang lên : - Liên thế huynh bất tất phải khách sáo, đi đi thôi. Người xấu xí ban nãy chính là lão Thất, hắn vâng lệnh xoay mình bước ra, Đường Luân tức tốc đi theo chân người đó. Nào ngờ chính vào lúc ấy thì trong động có tiếng người ồn ào náo động, la hét om sòm : - Bắt người đó lại! - Bắt người đó lại! - Chúng ta đau khổ đã mười mấy năm, cần phải có một người mới... Tiếng la hét càng lúc càng cuồng loạn, làm cho Đường Luân rởn ốc rùng mình. Lão Thất dừng chân nở một nụ cười đanh ác, đôi mắt dán chặt vào Đường Luân. Chàng giựt mình thủ thế, chờ đợi sự bất thần tấn công của gã. (Thiếu trang...) .... chưa thành, xin thế huynh đừng đặt chân lên đảo này nưa. Lão Thất bây giờ mới khẽ nạt : - Xin mời theo tôi! Nói rồi bay mình phớt ngang qua mặt Đường Luân mà đi ra động. Đường Luân cũng vội vàng nối gót theo sau. Vừa vượt được chừng mười trượng, sau lưng chàng vang lên một tiếng “rầm” kinh thiên động địa, quay đầu nhìn lại thì cánh cửa đá đã khép lại rồi. Nhưng từ bên trong vẫn còn văng vẳng vang ra những tiếng ồn ào dao động. Đường Luân quăng mình vào một con đường tối tăm thăm thẳm, mà tiếng ồn ào náo nhiệt, vẫn còn văng vẳng bên tai. Bỗng có mấy tiếng rú não nùng thê thảm vang lên chừng đó tiếng la ó mới ngưng bặt. Đường Luân thoáng nghe câu nói lạnh lùng sắt đá : - Người nào chống lại bản Nham chủ, thì ta sẽ cho thọ tử hình. Rồi giọng nói đó gằn rõ từng tiếng một : - Anh em ơi! Chúng ta giam mình nơi đây để luyện công cho lành bệnh, chúng ta phải cố gắng chịu đựng đau khổ, thế nào cũng có một ngày được phục hồi sức khỏe, chừng đó chúng ta sẽ thoát ly chốn khổ ải này... Thôi, chúng ta hãy ca hát lên, ca hát lên cho vơi bớt nỗi sầu. Thế rồi ông ta cất tiếng hát, và những người kia rầm rộ hát theo, tiếng hát vang vang thảm não, đưa Đường Luân từ từ đi về phía bên ngoài. Trong đầu chàng quay cuồng loạn, không biết bao nhiêu nghi vấn :
  6. - Những người tàn phế, lở lói kia là ai? - Những giọng ca bi thiết đó nghĩa là gì? - Tiếng nói sang sảng ấy của ai? - Tại sao những người trong động thảy đều gần như điên cuồng, hỗn loạn? - Nham chủ là ai? Võ công thế nào?
Đồng bộ tài khoản