Hỏa long thần kiếm - Phần 35

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
44
lượt xem
2
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 35

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hải Ma lạnh lùng cười nói : - Vậy thì ý của Mộ Dung huynh nghĩ thế nào? Mộ Dung Kim trả lời bằng một câu khắc bạc : - Thật là lời nói đường mật... ngón nghề xảo quyệt của Côn Lôn phái. Ngọc Đảnh chân nhân nghe mắng, mặt mày biến sắc. Liên Hải Thiên ngửa mặt lên trời cười sang sảng, đoạn giở chiếc mặt nạ xuống, thong thả nói rằng :

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 35

  1. Phần 35 Hải Ma lạnh lùng cười nói : - Vậy thì ý của Mộ Dung huynh nghĩ thế nào? Mộ Dung Kim trả lời bằng một câu khắc bạc : - Thật là lời nói đường mật... ngón nghề xảo quyệt của Côn Lôn phái. Ngọc Đảnh chân nhân nghe mắng, mặt mày biến sắc. Liên Hải Thiên ngửa mặt lên trời cười sang sảng, đoạn giở chiếc mặt nạ xuống, thong thả nói rằng : - Thật ra thằng họ Liên này không bao giờ chùn lòng chột dạ trước một thế lực nào cả. Mi muốn hoành hành ngang dọc gì thì làm, miễn sao đừng đụng chạm đến thằng họ Liên này là được. Câu nói cởi mở của Hải Thiên làm cho bầu không khí căng thẳng bối trở nên hòa dịu. Chiếc mặt nạ rơi xuống, Khang Huệ kêu lên một tiếng kinh ngạc, còn Kim Lăng Thiên và Ngọc Đảnh chân nhân thảy đều trố mắt ra nhìn. Thì ra bộ mặt thật của Liên Hải Thiên cực kỳ xinh đẹp, mắt sáng, mồm tươi, thái độ hào hoa tuyệt đỉnh, không có một nét nào để có vẻ là một tên đại ma đầu tàn ác. Khang Huệ thở dài, nghĩ thầm : - Hèn chi mà Bích Cơ mang biệt hiệu Ma nữ, thì ra cha nó là một kẻ sắc diện phi phàm. Mọi người còn đang tần ngần trước sắc đẹp của Liên Hải Thiên, bất thình lình Mộ Dung Kim ngẩng phắt đầu lên, dùng thanh Tam lăng kiếm đâm ra một đòn thần tốc về phía Hải Ma. Mũi gươm sáng ngời chỉ còn cách huyệt Thiên Đột chừng nửa tấc, Liên Hải Thiên mặt mày biến sắc, sa sầm nét mặt nói : - Hay lắm! Cớ sao thông gia muốn lấy mạng tôi? Đường gươm của Mộ Dung Kim thình lình thâu phắt trở về. Mộ Dung Kim lạnh lùng nói : - Ta chẳng có thì giờ nói chuyện với mi. Ta hỏi, dâu ta đâu? Liên Hải Thiên kinh ngạc trả lời : - Thật là lạ! Việc hôn ước đã định xong thì Bích Cơ nhất định sẽ gả về nhà họ Mộ Dung, mi nóng nảy làm gì? Hay là mi sợ ta nói ngược? Mộ Dung Kim quắc cặp mắt xanh rờn, hậm hực nói : - Ta chỉ muốn hỏi con dâu trong trắng của ta chứ ta không phải hỏi đến con yêu phụ đã thành ra “bại liễu tàn hoa”... Liên Hải Thiên lấy làm khó chịu, trả lời : - Mộ Dung huynh nói chuyện nên cẩn ngôn. Hay là các hạ nghi ngờ con Bích Cơ không được đứng đắn? Mộ Dung Kim sa sầm nét mặt : - Bên ngoài nhất đồn đãi rằng con dâu của ta đem sắc đẹp ra phô bày để làm rối rắm võ lâm. Thằng Mộ Dung Kim này không chịu được sĩ nhục đó nên không nề đường xa vạn dặm đến đây để xem cho tận mắt, coi việc này có thật hay không? - Hay lắm! Nếu các hạ điều tra rõ rồi, nếu quả thật có như vậy thì các hạ nghĩ sao? Mộ Dung Kim trợn mắt : - Hừ, nếu con Bích Cơ chưa thành thân với thằng Mộ Dung Ngọc thì cứ hủy bỏ lời hôn ước... nhưng mà thằng Mộ Dung Kim này nhứt định sẽ tuốt kiếm ra mà trừ con yêu phụ để chỉnh đốn lại thuần phong mỹ tục trong võ lâm.
  2. Liên Hải Thiên nổi giận đùng đùng : - Còn nếu kể như con Bích Cơ đã thuộc về người của nhà họ Mộ Dung thí các hạ tính sao? - Nếu kể như đã là thuộc người của họ Mộ Dung thì ta vì muốn giữ toàn danh tiếng, ta sẽ tập họp bà con lại, mang con Bích Cơ ra trước bàn thờ của tổ tông mà đốt... Lời nói của Mộ Dung Kim thật là sắc đá, làm cho Khang Huệ phải giựt mình kinh hãi, ôm chặt thằng Tiểu Ngũ vào lòng. Ngọc Đảnh chân nhân vuốt râu của mình, vểnh tai lẳng lặng mà nghe. Liên Hải Thiên lại tròng chiếc mặt nạ lên mặt mình, lạnh lùng nói : - Thằng Mộ Dung thật là khi người thái thậm! Dòng họ Liên có tốt hay xấu cũng chẳng liên can chi đến ngươi. Mộ Dung Kim sa sầm nét mặt, nói rằng : - Ta sở dĩ nói như thế chỉ đều là giả thiết mà thôi. Liên Hải Thiên cười ha hả : - Thôi... bất tất... ta vốn là một tên ma đầu, giết người chẳng gớm tay. Con của ta đã tiêm nhiễm thói xấu đó rồi, lời đồn đãi bên ngoài thật là không ngoa... Mộ Dung Kim bật lên hai tiếng cười khô khan sắc lạnh : - Thông gia thật là người nói thẳng, làm cho tiểu đệ lấy làm khó xử... Hải Ma thét : - Ai là thông gia của mi? Câu nói chưa dứt, ông vung tay áo phát ra một luồng cương khí ào ào bay tới, khí thế như sấm sét. Một tảng đá gần đó trúng đòn, tan nát ra từng mảnh, ông hằn học nói : - Thằng nào dám động đến một mảy lông chân của con Bích Cơ thì đừng trách ta độc ác. Ta sẽ giết hết cả nhà, không chừa một mống. Bầu không khí tức khắc sặc mùi sát khí. Sự ương ngạnh của Liên Hải Thiên làm cho Mộ Dung Kim phải đấu dịu trở lại. Trầm ngâm một lúc, Mộ Dung Kim tra gươm vào vỏ, sắc mặt không còn cau có như xưa nữa, nhỏ nhẹ nói rằng : - Thật ra đó chỉ là lời đồn huyền hoặc, tiểu đệ chẳng để vào tâm. Thấy Liên Hải Thiên vẫn còn hằn học, hắn nói tiếp : - Tiểu đệ cũng biết con Bích Cơ sắc đẹp phi phàm, vì vậy mà dễ chuốc lấy điều tai tiếng, nên lần này tiểu đệ đến đây có mang theo Song long hắc ngọc, là một món bảo vật ở miền Tây thổ, để làm món lễ vật xin cưới Bích Cơ, mong rằng việc hôn nhân này được sớm thành công mỹ mãn. Liên Hải Thiên ngửa mặt nhìn trời, lạnh lùng nói : - Vậy thì ý của các hạ muốn dùng ngọc ngà châu báu để mua con gái ta? Mộ Dung Kim trong lòng cả giận, nghĩ thầm : “Nếu không vì cuộc hôn nhân của thằng Mộ Dung Ngọc thì ta hà tất phải đến đây nói chuyện buôn bán với nó?” Mộ Dung Kim mắt đổ hào quang, hậm hực trả lời : - Hừ... Tây Phương Kiếm Thánh là hạng người gì mà có ý đó. Món lễ vật nhỏ mọn này chỉ dùng để tỏ lòng thành kính của nhà Mộ Dung đối với mi mà thôi. - Dòng họ Mộ Dung là một kiến họ to nhất ở miền Tây, còn thằng họ Liên này chỉ là một thằng đánh cá ở vùng Đông Hải. Cuộc hôn nhân này thật là môn bất đăng, hộ bất đối! Mộ Dung Kim sa sầm nét mặt : - Vậy thì nhà ngươi... muốn hủy bỏ lời giao ước?
  3. Liên Hải Thiên buông ra một tiếng cười sắc lạnh : - Một lời nói giá đáng nghìn vàng, ta có bao giờ nuốt lời hứa đâu. Mộ Dung Kim cười hề hề : - Thông gia quả thật là ngươi biết chữ tín. Sự hiểu lầm đáng tiếc ban nảy xin để cho thằng Mộ Dung Kim này chịu hết trách nhiệm... Nhưng thần sắc của Hải Ma cực kỳ lạnh lùng, đanh ác : - Nhưng mà... con gái ta đã lớn tuổi, không biết nó có thay lòng đổi dạ hay chăng. Vậy còn phải chờ ta hỏi lại nó đã. Mộ Dung Kim cười, trả lời : - Tốt lắm, chúng nó khi còn nhỏ đã là một đôi bạn thiết, ý hợp tâm đầu với nhau lắm. Liên Hải Thiên hầm hừ : - Riêng về phần ta, ta còn phải xét lại tánh tình của thằng Mộ Dung Ngọc! - Việc này thì thông gia yên chí, khắp nơi nơi, ai cũng đều khen ngợi thằng Ngọc. Thanh danh của nó lẽ tất nhiên tốt hơn thằng Nhất Tuyệt Thư Sinh nhiều lắm. - Dòng họ Mộ Dung xưng hùng xưng bá ở miền Tây, lẽ tất nhiên ai cũng nể tình mà khen ngợi. Mộ Dung Kim xoa tay, cắt ngang câu nói : - Xin thông gia hãy bớt cơn nóng giận, việc làm đường đột ban nãy thằng Mộ Dung Kim này xin tạ tội... Ngừng lại một chút, ông ta tiếp : - Tôi đã cho thằng Mộ Dung Ngọc đi đón con Bích Cơ, chắc giờ này chúng nó đang đợi ta sốt ruột lắm, vậy ta về đi thôi. Liên Hải Thiên nãy giờ đang lo lắng cho sự yên nguy của con mình nên bây giờ cất lên một tiếng hú hào hùng. Thân hình của ông ta bắn vọt lên không trung rồi đi thẳng. Mộ Dung Kim cũng cất bước theo sau, cả hai người này không ai đếm xỉa đến Ngọc Đảnh chân nhân cả. Trong chớp mắt, hai chiếc bóng mờ đã khuất dạng đằng sau rặng liễu. Ngọc Đảnh chân nhân hết sức trơ trẽn. Khang Huệ liếc nhìn Kim Lăng Thiên nói một câu úp mở : - Lăng ca ca, để tôi làm một cái kết luận. - Kết luận thế nào? Khang Huệ buông ra một tiếng cười ranh mãnh, nói nho nhỏ : - Kết luận rằng : những người lớn tuổi thảy đều sinh tật ương gàn... Câu nói của Khang Huệ tuy nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai của Ngọc Đảnh chân nhân, ông ta biết con quỉ nhỏ này đang trêu mình, tức giận trợn trừng cặp mắt, bộ râu cá chốt vểnh lên trông thật buồn cười... Kim Lăng Thiên, Khang Huệ và thằng Tiểu Ngũ lần đầu tiên nhìn thấy biển nên trong lòng thích thú lắm. Nhìn vào mặt biển mênh mông bát ngát, sóng gợn đùa chập chùng, họ hít thở làm không khí trong lành của biển cả, tinh thần đột nhiên phấn chấn. Thằng Tiểu Ngũ vỗ tay chỉ trỏ về phía trời mây xanh biếc... Luồng gió mát đã thổi tan sự bực tức trong lòng của Ngọc Đảnh chân nhân, ông đưa tay chỉ về phía những mỏm đá nằm lờ mờ bên trong Thiên La Nham, hỏi : - Chúng bây có biết đó là chỗ nào? Khang Huệ trừng mắt nhìn Ngọc Đảnh chân nhân :
  4. - Ông còn hỏi ởm ờ! Ai không biết đó là Thiên La Nham. Ngọc Đảnh chân nhân lắc đầu : - Thiên La Nham thì có gì là lạ. Ý ta muốn chỉ hai vùng nước xoáy bên cạnh Thiên La Nham. Khang Huệ lấy làm lạ : - Nước xoáy? Ngọc Đảnh chân nhân trả lời : - Nghe nói vùng nước xoáy đó là xoáy nước của mặt biển mênh mông này, nhưng đó không phải là việc lạ. Lạ là ở chỗ có người ném quyển Đa Tâm thánh kinh xuống dưới đó. Kim Lăng Thiên hỏi : - Sao sư thúc biết? Ngọc Đảnh chân nhân vuốt bộ râu cá chốt của mình, tiếp : - Vì đó là một việc nửa công khai, nửa bí mật. Hai tháng về trước chúng ta bỗng nhận được một bức thư, ký tên của Hải Ma, mời những tay cao thủ trên Côn Lôn sơn vào địa hạt của Hải Ma để tranh cướp ba món báu vật? Khang Huệ cười trả lời : - Chúng ta đã y theo lời hẹn mà đến, nhưng... thằng Hải Ma không nhìn nhận những bức thư đó của nó đưa ra. Sau này trình thư ra, nó mới miễn cưỡng mà nhìn nhận. - Chúng bay ngỡ rằng thư đó là thư của Hải Ma phát ra ư? Khang Huệ và Kim Lăng Thiên đồng thanh hỏi : - Sao không phải? Ngọc Đảnh chân nhân thở dài nói : - Chúng bay đều là những đứa miệng còn hơi sữa. Chúng bây thử nghĩ xem trên đời này có người cha nào bằng lòng đem con gái của mình ra cho người đời tranh cướp? Khang Huệ cười hì hì : - Vì Liên Hải Thiên là một người cha không tốt? Ngọc Đảnh chân nhân lắc đầu nói : - Theo ta thấy thì... thằng Liên Hải Thiên mặc dù thủ đoạn cay độc nhưng lòng dạ cũng tốt lắm, tánh tình lại hào hiệp nhưng có vẻ tự cao ngạo mạn. Nó lại cưng con Bích Cơ, chẳng lẽ đi làm như thế! Ngoài ra người ta còn phát hiện một bức thự. - Thư gì đó? - Bức thư này ký tên của Thiên La giáo chủ có nói rằng quyển Đa Tâm thánh kinh bị ném vào vũng nước xoáy. Ai mò lên được trao cho hắn, thù hắn sẽ tiếp tay mà hại Hải Ma để trừ một mối hại cho võ lâm Trung Nguyên. Khang Huệ giật mình : - Thiên La giáo chủ muốn giết hại Hải Ma? Ngọc Đảnh chân nhân gật đầu trả lời : - Nếu chúng ta mò được Đa Tâm thánh kinh thì... Kim Lăng Thiên cắt ngang câu nói : - Trừ được Hải Ma cũng là dịp tốt, để cho nó khỏi phải hoành hành ngang dọc suốt một địa hạt hai nghìn dặm... Khang Huệ hừ lên một tiếng : - Ta thì ta không muốn giết thằng Hải Ma! Kim Lăng Thiên giựt mình : - Ủa... không phải Huệ muội ban nãy đã nói thằng Hải Ma là người xấu?
  5. Khang Huệ trợn mắt cãi lại : - Nó mang mặt nạ trông có vẻ khủng khiếp, đáng giết lắm! Nhưng nó gỡ mặt nạ ra, thì lại có vẻ hiền từ, nhân hậu... Ngọc Đảnh chân nhân bất giác mắt đổ hào quang làm cho Khang Huệ giựt mình. Chính vào lúc đó thì bên tai của nàng vang lên một tiếng nạt : - Ai bảo thằng Hải Ma là một đứa hiền từ, nhân hậu? Quay phắt đầu lại, nàng thấy cách đó không xa có một chiếc bóng đen đứng sừng sững. Khang Huệ giựt mình, ôm chặt lấy thằng Tiểu Ngũ vào lòng. Một quái nhân xuất hiện... Khang Huệ rú lên một tiếng kinh hoàng, ngoảnh đầu nhìn sang chỗ khác, vì nàng vừa bắt gặp một gương mặt cực kỳ xấu xa ghê tởm... Lấy chiếc mặt nạ đó để so sánh với bộ mặt thật thì chiếc mặt nạ còn tốt đẹp hơn nhiều vì người kia có cặp mắt đỏ ngầu, nửa bên mặt lở lói trông thật là kinh rợn. Ngọc Đảnh chân nhân gằn giọng hỏi : - Các hạ có phải là Thiên La giáo chủ? - Chính thế! - Giáo chủ đến đây có điều chi chỉ giáo? Cặp mắt đỏ rực của Thiên La giáo chủ càng thêm sáng ngời, kinh rợn : - Thú thật, hành tung của ta đã bị đạo trưởng trông thấy thì giữa chúng ta thật là có duyên gặp gỡ với nhau. Tứ hải giai huynh đệ, tôi thật muốn kết làm bằng hữu với đạo trưởng... Ngọc Đảnh chân nhân vuốt râu trả lời : - Bần đạo với Giáo chủ vốn không quen biết, kết làm bằng hữu thật là một điều đường đột. Thiên La giáo chủ hầm hừ : - Bản Giáo chủ muốn làm bạn với ai thì kẻ đó thật là tam sinh hữu hạnh, không muốn cũng không được. Ngọc Đảnh chân nhân ngửa cổ cười ha hả : - Nhưng ta chẳng muốn thì Giáo chủ nghĩ sao? Thiên La giáo chủ vùng biến sắc vỗ tay đánh bốp thét : - Bây đâu? Trong chớp mắt tiếng gió nổi lên vì vèo, Ngọc Đảnh chân nhân nghe thấy từ trong bóng tối có rất nhiều bóng đen nối tiếp nhau nhảy sổ ra bao vậy lấy ba bề bốn bên, thân pháp cực kỳ thần tốc, làm cho người lão luyện giang hồ như Ngọc Đảnh chân nhân mà cũng phải kinh tâm tán đởm. Cả bọn bốn người dường như bị bao vây trong một cơn gió lốc. Thiên La giáo chủ hầm hè nói : - Đạo trưởng là người thông minh, chắc biết cái thế “biết người biết ta”. Lòng bàn tay của Ngọc Đảnh chân nhân toát mồ hôi lạnh, trống ngực đánh thình thịch. Ông ta nghĩ công lực của Thiên La giáo chủ chắc ngang hàng với Hải Ma, nếu mình chống cự ắt sẽ chịu nhiều điều tai hiểm. Mình là người rất quen nhiều việc tang thương, có chết cũng không than, chỉ thương cho Kim Lăng Thiên tuổi còn trẻ, tương lai còn dài, Khang Huệ thì đẹp tợ thiên tiên, tuổi vừa hai tám, Tiểu Ngũ là một đứa con nít miệng còn hôi sữa...
Đồng bộ tài khoản