Hỏa long thần kiếm - Phần 42

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
36
lượt xem
2
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 42

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Mộ Dung Ngọc có trực giác rằng sức hấp dẫn như một ngôi hỏa diệm sơn của người vợ chưa cưới của mình đang đốt cháy tâm can của người trẻ tuổi. Chàng sẽ nhướng chân mày, hổn hển gọi : - Bích Cơ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 42

  1. Phần 42 Mộ Dung Ngọc có trực giác rằng sức hấp dẫn như một ngôi hỏa diệm sơn của người vợ chưa cưới của mình đang đốt cháy tâm can của người trẻ tuổi. Chàng sẽ nhướng chân mày, hổn hển gọi : - Bích Cơ... Rồi hớp một hơi dài dưỡng khí, hắn vươn mình tới định chộp ngang eo của người đẹp. Bích Cơ liếc nhìn xuống mặt nước, thoáng thấy bóng dáng hùng hổ của Mộ Dung Ngọc, bất giác giật nẩy mình... Tràng mình né tránh, Bích Cơ thất sắc gọi : - Mi... Bằng một động tác cực kỳ lanh lẹn, Mộ Dung Ngọc nhẹ nhàng vồ chặt lấy bả vai của nàng, ghì sát tấm thân uyển chuyển, chàng cơ hồ như muốn nuốt trửng lấy cặp mắt lấp lánh như kim cương kia. Chàng cũng muốn nuốt trửng luôn cái sống mũi đẹp, hai vành môi đỏ mọng như đóa hoa anh đào vừa mới nở. Quả tim chàng đập mạnh, hơi thở chàng gấp rút muốn lấy hương thơm người đẹp một cách tham lam, man dại. Như một người nổi cơn điên, Mộ Dung Ngọc thình lình đưa năm ngón tay xòe ra như gấu ó xé toạt lấy vạt áo trước của nàng, cùng trong một lúc ghì chặt lấy thân hình của Bích Cơ... Trên gương mặt của Bích Cơ thoáng hiện lên một thoáng hoang mang, nhưng rồi lấy ngay lại bình tĩnh như không hề có vẻ gì cả. Nàng đảo nhanh hai tròng mắt đen lánh của mình, nở một nụ cười ngọt ngào, tươi tắn... Cánh tay mềm mại như một con rắn, nàng thò qua cổ của Mộ Dung Ngọc. Hai tràng mi đen mượt từ từ khép lại, trong một cử chỉ gợi tình đến tột đỉnh... Mộ Dung Ngọc thần trí mơ màng, tâm can dao động, vừa muốn đặt vành môi của mình xuống hút lấy hai bờ môi mọng đỏ của nàng, thì... Sau lưng chàng bỗng có tiếng tuốt gươm vang lên ròn rã và nhanh như chớp một đường gươm sáng ngời lóe lên, ém chặt vào huyệt Tỏa Hầu của chàng. Mộ Dung Ngọc là con của một danh gia kiếm thủ, được trui rèn võ nghệ ngay từ nhỏ. Cái nước bình tĩnh của chàng thật là đáng sợ. Vì vậy mà lâm nguy lòng không biến, hai gót chân của chàng khẽ nhún một cái, thân hình đã bay vù ra phía sau hơn một trượng... Nhưng mà, thân hình của Bích Cơ như bóng theo hình, bám chặt theo chàng, và phen này, từ trong ống tay áo bên phía tả của nàng có một lưỡi dao găm sáng ngời thò ra, kề sát giữa ngực của chàng. Mộ Dung Ngọc gượng cười hỏi : - Muội muốn giết ngu huynh ư? Nghe Mộ Dung Ngọc nói chuyện phân tâm, lưỡi dao găm trong tay của Bích Cơ bất thình lình rọc một đường xuống dưới... Chiếc nút bằng ngọc trước ngực của Mộ Dung Ngọc bị đứt rơi trên mặt cát, để rồi bắn ra tung tóe, lóng lánh sáng ngời dưới ánh thái dương. Lưỡi đao thật khéo, chỉ cách làn da của Mộ Dung Ngọc như tờ giấy mỏng. Nếu mạnh tay một chút thì Mộ Dung Ngọc đổ gan ruột như chơi. Người kiếm sĩ họ Mộ Dung thất sắc kinh hoàng. Bích Cơ Ma Nữ trong cơn giận dữ
  2. nở nụ cười chua chát : - Chúng ta đều lớn cả rồi, phải thành thật với nhau. Mộ Dung Ngọc rùng vai, trả lời : - Tánh của ta thì Cơ muội đã biết, ta chỉ đùa tí thôi. Ban nãy nhất thời cao hứng không ngờ Cơ muội lại nổi giận. Ngừng một chút, hắn lại cười nham nhở : - Thật ra thì việc hôn nhân giữa đôi ta đã định, chỉ còn chờ làm lễ cưới mà thôi. Chúng ta có đùa giỡn một chút cũng chẳng can hệ gì! Bích Cơ cau mày, dí mũi Thủy Vân đoản kiếm vào ngực của Mộ Dung Ngọc, còn thanh Thái nguyệt kiếm thì cũng lăm le chực đâm vào huyệt Khí Hải của hắn. Nàng xẵng giọng : - Ai bảo với mi rằng việc hôn nhân của chúng ta đã định? Mộ Dung Ngọc giật mình ngơ ngác : - Thì phụ thân của hai ta chứ ai? Bích Cơ giá giá lưỡi Thái Nguyệt kiếm vào đầu của Mộ Dung Ngọc mà rằng : - Mi đừng nói nhảm! Mộ Dung Ngọc toát mồ hôi lạnh. Chàng hiểu Bích Cơ từ thuở nhỏ nên biết rõ tánh tình của nàng hễ nói được thì làm được. Vào giữa lúc hắn ta đang bần thần ngơ ngác thì... Víu... Một đường gươm sáng ngời lóe lên, thanh Thái Nguyệt cổ kiếm bị Bích Cơ Ma nữ trổ một đòn Thần Tiễn Viễn Xạ ném vù ra ngoài bảy trượng, để rồi rơi tỏm xuống mặt biển... Mộ Dung Ngọc thoáng thấy, rú lên một tiếng kinh hoàng : - Thôi chết rồi... Bằng một động tác nhanh không thể tả, hắn với theo chộp một cái, nhưng không thể nào bắt kịp lưỡi kiếm. Thế rồi thân hình của hắn vù theo lưỡi gươm như một mũi tên thoát khỏi vành ná cứng. Khá khen cho Mộ Dung Ngọc đến nơi thân hình của hắn đảo nhẹ một vòng, xử một thế Bồ Phong Tróc Ảnh, rồi rơi tỏm xuống biển, như một con rái hắn lặn vào bờ. Khi hắn ta từ dưới nước trồi lên, tay cầm bảo kiếm, mình mẩy ướt loi ngoi lóp ngóp thì Bích Cơ Ma nữ đã ở trên bờ biển ôm bụng mà cười ngặt ngoẻo : - Mộ Dung Ngọc, ngày hôm nay thú nhỉ? Mi muốn đùa ư? Thì ta tìm cho mi một con bạn. Ta có một đứa em bạn dì với ta là Tần Lệ Quân, thơ ngây đáo để. Để ta giới thiệu cho hai đứa mi đùa với nhau, đỡ khỏi phải uống nước biển... Mộ Dung Ngọc hậm hực nhổ một bãi nước muối lên mặt cát, nhìn thấy Bích Cơ Ma Nữ lặng lẽ thu lưỡi Thủy vân đoản kiếm vào ông tay áo và xoay mình bỏ đi... Chính vào lúc đó, từ trong bìa rừng có một tiếng kêu lên thất thanh, nghe giọng kêu rất kinh dị. Từ phía bên kia bìa rừng có một người con gái mặc một bộ quần áo trắng tươi, tất tả chạy ra. Nàng thấy Bích Cơ và Mộ Dung Ngọc đứng gần đấy nên vội vàng dừng chân đứng lại, thở hổn hển mà nói : - Chị ơi! Mau sang bên kia mà xem, có một người chết đuối... Chết Đi Sống Lại Nghìn Đắng Trăm Cay
  3. Từng đợt sóng... từng đợt sóng ào ạt đổ xô tới như thành nghiêng, như núi sụp. Đường Luân không còn sức lực nào để chống cự với những lượn sóng thần đó nữa, mắt hoa đầu váng... một lượn sóng chộp tới, cuốn chàng đi sâu vào lòng biển cả. Đường Luân than thầm : - Thôi... chuyến này thật là hết đời! Trong giây phút sắp sửa giả biệt cõi trần, trong đầu chàng nổi lên rất nhiều hình ảnh, những hình ảnh đó quay cuồng hỗn loạn trong bộ óc rối loạn của chàng. Trong những nhân vật quay cuồng hỗn loạn đó, chàng mơ hồ trông thấy hình ảnh diễm kiều bực nhất thiên hạ của Bích Cơ Ma Nữ. Chàng mơ màng thoáng thấy nụ cười duyên dáng và ngọt ngào của nàng. Chàng thầm nghĩ : - Chỉ cần có bàn tay búp măng trắng muốt của nàng vuốt mặt của mình, thì mình chết cũng được nhắm mắt... Nhưng rồi chàng nghĩ lại : - Nhưng nàng đã có vị hôn phu, hoa kia đã có chủ. Biết đâu rằng mối tình của nàng đối với mình là chân hay là giả. Biết đâu nàng đang đóng kịch với mình, và mình là món đồ chơi thú vị của nàng mà thôi... Nghĩ đến đây chàng tuyệt vọng lắm. Chàng thở phào một hơi thán khí trong đan điền của mình ra để rồi nuốt vào bụng mình từng ngụm, từng ngụm nước biển mặn và chát. Chàng nhắm nghiền cặp mắt để cho những lượn sóng dồi dập thể xác của mình đến một nơi vô định. Nhưng bỗng một nguồn ý niệm cầu sinh bừng bừng nổi lên trong trí, chàng tự nói với mình : - Mình vốn là tay sắt thép nổi danh, đã từng trải không biết bao nhiêu ba đào sóng gió, chẳng lẽ hôm nay lại khuất phục trước định mệnh. Ý chí của chàng vùng vẫy kịch liệt, nhưng thể xác của chàng đã rời rã không tuân theo ý chí của chàng. Trong đan điền của chàng chỉ còn một hơi thở mong manh. Chàng biết rằng mình hắt hơi thở này ra thì chính là lúc mình phải vĩnh biệt cõi đời. Nhắm nghiền cặp mắt, ém làn hơi cuối cùng vào tận đan điền, chàng xuôi tay nhắm mắt, để mặc thể xác của mình cho cơn hải triều mặc tình dồi dập... Chàng nghe thấy thân hình của mình theo đợt sóng mà trồi lên, rồi lại sụp xuống, rồi lại trồi lên, đem đến cho thần kinh của chàng một cảm giác cực kỳ hỗn loạn... Rồi chàng mê man đi lúc nào không biết, chỉ còn mơ màng cảm giác thân hình của mình cứ dồi dập liên miên trước cơn bão táp phong ba. Tai ù thêm... Mắt mờ thêm... Tứ chi rã rời... Thần trí mơ màng... Bích Cơ vốn là người quen sống vùng bờ biển nên biết rằng xác của người chết đuối trông dễ sợ lắm, nàng muốn một mình nàng chuốc lấy cái lo sợ hão huyền đó. Quay đầu lại, thấy Mộ Dung Ngọc đang cười nham nhở, nàng khẽ cau mày bảo : - Mộ Dung Ngọc, ta và Lệ Quân đi xem người chết đuối, mi đi hay không thì bảo? Mộ Dung Ngọc vuốt lấy những giọt nước lấm tấm trên mặt mình, nói rằng :
  4. - Nhị vị cô nương có đi thì tôi cũng theo cho vui. Bích Cơ nhoẻn miệng cười rồi khoát tay Tần Lệ Quân. Như hai con bướm, hai nàng lượn nhanh về phía trước. Mộ Dung Ngọc lủi thủi bước theo sau. Ngắm nhìn mái tóc huyền buông xuống hai bờ vai tròn trịa của Tần Lệ Quân, Mộ Dung Ngọc liếm môi mình mà nghĩ : - Hừ! Tuyệt đẹp! Vị hôn thê của ta tuy là người đẹp nhưng khó tính quá. Như một đóa hoa hồng có gai, không biết chừng nào mới hái được. Con nhỏ này ngây thơ ngộ nghĩnh, để ta thử một vố xem sao... Hắn khe khẽ huýt gió qua một thái độ cực kỳ khinh bạc, và tất tả chạy theo... Trong chớp mắt, cả ba người đều qua bên kia ven rừng. Bích Cơ nhác trông thấy gương mặt của người chết đuối bất giác rụng rời. Nàng nghĩ : - Trời... sao mà giống Đường Luân đến thế. Tần Lệ Quân lo lắng nói : - Biết đâu hắn chưa chết! Mộ Dung Ngọc cướp lời : - Nếu nó còn một hơi thở, thì ngu huynh có cách cứu sống. Lệ Quân quay phắt lại hỏi : - Thật ư? Mộ Dung Ngọc trả lời đầy tin tưởng : - Thật chứ! Dứt lời, chàng cúi xuống lật ngửa Đường Luân ra và sửa cho tay chân ngay lại. Bích Cơ kêu lên một tiếng kinh hoàng, vì cái xác chết kia chính thật là Đường Luân. Tần Lệ Quân cũng hốt hoảng nói : - À! Thì ra là hắn... Rồi nàng cúi xuống, áp tai vào ngực của Đường Luân mà lắng tai nghe ngóng. Mái tóc đen huyền của nàng xõa lên lồng ngực ướt men của Đường Luân. Mộ Dung Ngọc thấy vậy rùng vai tỏ vẻ bực tức. Trên gương mặt đang ứa lệ của Bích Cơ cũng thoáng hiện lên vài nét kinh hoàng. Tim nàng đập mạnh, nàng hối hận lắm vì rằng trước đây không lâu, nàng còn đang oán trách Đường Luân. Bây giờ thì Đường Luân chết thật rồi, nàng nghe thấy tâm can của mình tan nát... Chợt Tần Lệ Quân ngẩng đầu dậy, cặp mắt của nàng long lên, thốt ra mắt tiếng mừng rỡ : - Tim hắn hãy còn đập... Nhảy nhổm lên như người bị điện giật, một nguồn hy vọng đem đến sinh lực và phấn khởi cho Bích Cơ. Nàng bay vù tới trước mặt Đường Luân như một cánh bướm, níu cánh tay xanh xao giá lạnh của chàng, Bích Cơ bắt đầu bắt mạch. Sắc mặt của nàng từ từ mừng rỡ, lẩm bẩm nói : - Quả thật còn sống! Tần Lệ Quân thò tay ra vuốt mặt của Đường Luân mà nói : - À... hắn ta đang cười! Mộ Dung Ngọc huýt lên một tiếng sáo, hậm hực nói : - Thật là một tay hảo hán! Bích Cơ liếc nhìn Tần Lệ Quân, trong lòng nàng nghi ngại lắm. Cử chỉ thân mật của Tần Lệ Quân làm cho nàng phập phồng lo sợ. Khẽ cau mày, Bích Cơ hỏi :
  5. - Lệ Quân, mi quen biết với người này? Tần Lệ Quân không biết nói dối, khai ngay : - Quen chứ! Bích Cơ mỉm cười chua chát và đầy vẻ ma quái : - Nó đối với mi thế nào? Lệ Quân đã từng nghe cha mình hình dung nụ cười ma quái của Bích Cơ, nên mỗi khi thấy Bích Cơ cười là thấp thỏm lo âu, vội vàng ngoảnh nhìn sang chỗ khác. Đôi mắt của nàng nhìn vào khuôn mặt của Đường Luân, nàng thơ ngây trả lời : - Hắn đối với tôi tốt lắm nhưng mà cha tôi chẳng thích hắn, bảo tôi không nên đến gần hắn! Người nói thì vô tình, mà kẻ nghe lại cố ý. Bích Cơ Ma nữ lại mỉm cười, nhưng thật ra trong lòng đau đớn lắm. Nàng thoáng nghĩ thật nhanh, ngày hôm ấy sở dĩ Đường Luân không đếm xỉa đến mình có lẽ vì chàng đã quen biết Tần Lệ Quân thì phải... Ngọn lửa ghen tức lại dâng lên trong lòng, Bích Cơ hậm hực liếc nhìn Tần Lệ Quân, nói thầm trong dạ : - Nàng có đẹp chỗ nào đâu? Tóc tai rối bên, quần áo xốc xếch, thật là man rợ! À... hay là Đường Luân mê chỗ thơ ngây của con này, nó đã từng bảo ta là chua ngoa, quỷ quyệt kia mà... Nghiến răng kèn kẹt, Bích Cơ bỏ đi, nàng không đếm xỉa đến Đường Luân nữa. Nhưng khi nhìn thấy cái xác đầm đìa những nước, máu me be bét của Đường Luân, hơi giận của nàng dịu xuống. Nàng thở dài, quay lại bảo : - Mộ Dung Ngọc, mi bảo rằng mi có thể cứu sống người này? Mộ Dung Ngọc cười niềm nở : - Việc này dễ giải quyết. Bích Cơ khoát tay truyền lệnh : - Thôi đừng huênh hoang, khoác lác. Dời hắn ra sau hậu viện trước đã. Mộ Dung Ngọc không bằng lòng, nhưng lại không muốn nghịch ý người đẹp, miễn cưỡng cúi xuống nhặt cái xác Đường Luân. Tần Lệ Quân vuốt mái tóc của chàng, lo lắng nói : - Mộ Dung ca ca, đừng kẹp chặt lắm... Mộ Dung Ngọc cười hề hề, nói rằng : - Cô cứ yên chí, tôi bảo đảm không kẹp chết “vị hôn phu” của cô đâu mà sợ. Tần Lệ Quân mặc dầu thơ ngây nhưng cũng nghe thấy mình hổ thẹn, đỏ bừng đôi má, quắc mắt nhìn Mộ Dung Ngọc. Hắn lại buông ra một chuỗi cười thích thú làm như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang bừng cháy trong thâm tâm của Bích Cơ. Mộ Dung Ngọc vác Đường Luân lên vai, chạy về phía hậu viện, vừa đi hắn vừa nghĩ thầm : - Cái thằng này ta quen mặt lắm, dường như đã từng gặp ở đâu thì phải... May phước cho mày, người thân mật với mày là Lệ Quân chớ không phải Bích Cơ, nếu vị hôn thê của ta mà tỏ vẻ quyến luyến với mi như thế thì ta nhất quyết lấy mạng mi mới nghe...
Đồng bộ tài khoản