Hỏa long thần kiếm - Phần 48

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
36
lượt xem
4
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 48

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nhưng mà... tôi xin nhắc một điều là... Thiên La giáo chủ và Kim Ngọc Kỳ Hương dường như đã phỏng tay trên rồi đó. Ma Đại Nhân giật mình sửng sốt : - Sao? Thiên La giáo chủ đã phỏng tay trên? Đường Luân trả lời : - Chính thế!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 48

  1. Phần 48 Nhưng mà... tôi xin nhắc một điều là... Thiên La giáo chủ và Kim Ngọc Kỳ Hương dường như đã phỏng tay trên rồi đó. Ma Đại Nhân giật mình sửng sốt : - Sao? Thiên La giáo chủ đã phỏng tay trên? Đường Luân trả lời : - Chính thế! Câu nói này làm cho Ma Đại Nhân ra chiều suy nghĩ rồi thình lình quắc mắt hỏi Đường Luân một câu : - Việc này không nên chậm trễ, bản Tông chủ phải đi ngay bây giờ. Hừ, việc chôn cất các hạ chờ ta làm xong việc sẽ quay đầu trở lại mà thu xếp. Nói rồi buông ra một chuỗi cười rũ rượi, và thân hình của lão tức tốc thoát đi như một cơn gió thoảng. Ma Đại Nhân vừa thoát đi được chừng hai trượng, ông ta lập tức dùng mũi giày của mình đạp nhẹ vào miếng gạch và bức tường đá bên phía tả lập tức tách ra làm hai và ông ta lanh lẹ lẩn đi vào trong ấy. Chờ cho ông ta đi hẳn rồi, Quỷ Nữ mới ngẩng đầu dậy rồi hỏi Đường Luân nho nhỏ : - Tướng công có biết chừng nào ông ta trở lại? Đường Luân trả lời một câu kinh rợn : - E rằng mãi mãi chẳng trở về! Quỷ Nữ giật mình nhìn Đường Luân bằng một ánh mắt kinh dị. Đường Luân biết mình nói lỡ lời, định lảng sang chuyện khác. Nhưng từ trong Đan điền của chàng một luồng đau nhức dâng lên, làm cho ngũ tạng lục phủ của chàng đau đớn như dần, bất giác buông tiếng rên rĩ. Quỷ Nữ nhẹ nhàng bước tới bên cạnh chàng, hỏi : - Đường tướng công cảm thấy thế nào? Đường Luân nghiến răng kèn kẹt để dằn cơn đau đớn, gắng gượng trả lời : - Không sao! Quỷ Nữ lặng lẽ thò tay vào túi áo của mình, rút ra một lưỡi dao sáng ngời và một lọ thuốc màu đỏ thẫm. Nàng đưa sát mặt của Đường Luân, đoạn hỏi : - Lưỡi dao này có thể giải trừ sự đau khổ, lọ thuốc này có thể làm tan chất độc. Tướng công chọn món nào? Người Đẹp Khéo Dùng Mỹ Nhân Kế Đường Luân giật mình, chàng ngơ ngác ngắm nhìn lưỡi dao sáng loáng. Lúc bấy giờ chất độc công phạt dữ dội, chàng rất mong muốn dùng lưỡi dao kia đâm thẳng vào tim để giải quyết sự đau đớn. Vừa định mở miệng trả lời, chợt nghe Quỷ Nữ nói : - Thật là lạ, mi là một vị Chưởng môn của Thiên Độc môn, mà cớ sao lại trúng độc, thật là chơi dao có ngày đứt tay, chơi lửa có ngày phỏng tay. Đường Luân đang cơn đau đớn mà nghe giọng nói êm đềm của nàng, bất giác nghe
  2. thấy con người mang tên Quỷ Nữ này chắc chắn chưa hủy diệt hết nhân tính, Đường Luân rên rĩ trả lời : - Chất độc mà ta vướng phải, vốn không nguy hiểm mấy, chỉ vì ta không kịp uống thuốc giải trừ nên mới lâm độc. Quỷ Nữ chớp nhanh cặp mắt : - Vậy thì tướng công có thể tự mình bốc thuốc để trừ chất độc của tướng công? Đường Luân trả lời : - Lẽ tự nhiên... Quỷ Nữ hỏi : - Bốc thuốc ngay bây giờ còn kịp không? Đường Luân mừng rỡ, trả lời : - May ra còn kịp. Quỷ Nữ băn khoăn suy nghĩ, bỗng thình lình trờ tới một bước, đưa lưỡi dao sáng ngời lên và từ từ đâm tới một nhát. Đường Luân giật mình kinh hãi, nhưng hào quang đã trỗi dậy và lưỡi dao trên tay của Quỷ Nữ đâm ra những đường khéo léo làm cho những đường giây gân bò trên mình của Đường Luân rơi ra lả tả... Quỷ Nữ cúi xuống nhặt vỏ lưỡi Hỏa Long thần kiếm, đưa mắt nhìn về phía con đường hầm tối tăm u ám, đoạn quay sang Đường Luân bảo nhỏ : - Nhanh lên, để tôi cõng tướng công trốn khỏi nơi này. Đường Luân còn đang sửng sốt kinh dị thì Quỷ Nữ đã xử một thế Mãnh Hổ Tróc Ngưu, vác Đường Luân lên vai, vừa đi vừa nói : - Phải thoát ly khỏi nơi này rồi sẽ tìm thuốc để giải độc. Đi được mười bước, Quỷ Nữ nhét lọ thuốc đỏ vào tay của Đường Luân, nói rằng : - Đây là thuốc giải độc cho ba mươi sáu mũi kim ban nãy, tướng công hãy cất lấy. Vừa nói, nàng vừa băng mình đi sâu vào con đường hầm tăm tối... Nằm trên lưng của Quỷ Nữ, Đường Luân nghe thấy một mùi hương thoang thoảng phất qua lỗ mũi của mình, da thịt của nàng mát rượi như nhung, mềm mại như gấm... Bước chân của nàng đi nhanh thoăn thoắt, mặc dầu con đường hầm tối tăm và khúc khuỷu, mái tóc của nàng quấn chặt lấy cổ của Đường Luân, chàng nghe có vẻ rùng rợn như một con mãng xà... Trong khoảng đường ngắn ngủi, từ trong gian phòng đi ra ngoài miệng hầm, Đường Luân đê mê ngây ngất vì hương của người đẹp. Từng làn hơi ấm trong cơ thể của Quỷ Nữ truyền sang Đường Luân, đem đến cho chàng một cảm giác thoải mái, làm cho cơn đau nhức từ từ êm dịu lại... Thế rồi trước mặt chàng hiện ra một vùng ánh sáng mơ hồ huyền ảo, có lẽ đó là cửa hầm thông ra bên ngoài... Từng cơn gió lạnh của rừng đêm thổi ào ạt vào hang sâu, đem đến cho chàng một cảm giác tỉnh táo. Nhìn ra bên ngoài, thấy năm ba vì sao lấm tấm trên nền trời xanh thẳm... Còn cách miệng hầm chừng mười trượng, bỗng bên ngoài có một tiếng nạt vang lừng : - Ai? Quỷ Nữ vội vàng ghìm chân đứng lại, khe khẽ tựa lưng vào vách đá, bên ngoài lại có một tiếng nạt trỗi lên : - Ai?
  3. Quỷ Nữ thò tay ra nắm chặt chuôi đao Liễu Diệp, yểu điệu trả lời : - Ta đây... ngoài kia có phải là Tam sư huynh? Tiếng nói ở bên ngoài dịu giọng : - Chính ta đây... thì ra là sư muội. Nhưng ta khuyên sư muội chớ ra khỏi nơi này, ngu huynh đang vâng lịnh của sư phụ, cấm ngặt sư muội rời khỏi nơi này nửa bước. Quỷ Nữ mỉm cười trong bóng tối, sửa giọng nói của mình cho thêm phần quyến rũ : - Hôm nay sao Tam sư huynh lại hung bạo đến thế? Giọng nói bên ngoài hậm hực : - Chúng ta là người của Vô Hồn tông, thì không giống kẻ thường tình, hà huống sư phụ đã ban lệnh nghiêm cấm. Quỷ Nữ dịu giọng hỏi : - Bên ngoài chỉ có một mình Tam sư huynh thôi ư? - Phải! Quỷ Nữ buông ra mấy tiếng cười man rợ : - Nếu đã có lịnh của sư phụ thì tôi không ra nữa... một mình tôi ở trong này thật là cô quạnh... Tam sư huynh cười bằng một chuỗi cười sâu độc : - Người của Vô Hồn tông không biết cô quạnh là gì. Quỷ Nữ thở dài, nói bằng một giọng não nùng bi thiết : - Thế mà tôi nghe thấy mình đơn độc lắm, vì sư phụ muốn dùng tôi làm một việc, nên không diệt hết nhân tính của tôi, mà để làm một miếng mồi quyến rũ thế nhân... Có tiếng thở dài của Tam sư huynh từ bên ngoài vọng vào và Quỷ Nữ tiếp tục tấn công : - Tam sư huynh là cao đệ của sư phụ, nhưng... không biết đã diệt hết nhân tính hay chưa? Có tiếng trả lời ngập ngừng : - Thật là hổ thẹn... Ta còn chưa diệt hết được nhân tính... Giọng nói của Quỷ Nữ ra chiều kinh dị : - Lạ quá... Thật không ngờ nhân tính của sư huynh hãy còn... Có tiếng trả lời hóm hỉnh của Tam sư huynh : - Có chi là lạ, đến như sư phụ là Vô Hồn tông chủ mà ta xem hỉ, nộ, ái, ố vẫn còn lộ ra ngoài nét mặt, thì nhân tính hãy còn. Quỷ Nữ buông ra một tiếng cười khoái trá : - Thú nhỉ! Vậy thì... tôi xin hỏi sư huynh... như tôi đây có thể gọi là một người giai nhân tuyệt thế? Lâu lắm, từ bên ngoài mới có tiếng trả lời, thều thào vọng vào : - Có thể... có thể... Quỷ Nữ lại nói một câu đầy hấp dẫn : - Vậy thì... sư huynh đành để cho một trang tuyệt thế giai nhân phải chịu lạnh lùng cô quạnh trong ngôi cổ mộ này sao? Bên ngoài cửa hầm im lìm chẳng có tiếng trả lời, dường như hắn đang miên man suy nghĩ. Đối với người trong Vô Hồn tông, hạng người mà chuyên luyện cho mình mất hết nhân tính đó, thì câu nói đầy dẫn lực của người đẹp kia, thật là đầy đủ sự quyến rũ... Nằm trên lưng của Quỷ Nữ, Đường Luân cũng giật mình kinh hãi. Chàng không ngờ con người lạnh lùng đanh đá như Quỷ Nữ này mà cũng biết sử dụng mỹ nhân kế, định
  4. dùng sắc đẹp của mình mà đánh một đòn tâm lý. Còn đang triền miên nghĩ ngợi, thì giọng nói nóng bỏng như lửa của nàng vang lên : - Tôi không thể ra ngoài đó được, vậy thì... Tam sư huynh sao chẳng vào đây? Dường như trong thâm tâm của tam sư huynh đang đấu tranh mãnh liệt, không có tiếng trả lời. Quỷ Nữ lại cố uốn giọng của mình cho thêm phần quyến rũ : - Tam sư huynh hãy vào đây... để cho tôi đỡ buồn... dù sao thì sư phụ đã đi xa rồi, trong này cũng chẳng có một ai... Rồi nàng thều thào gọi : - Tam sư huynh... Tam sư huynh... Giọng nói hổn hển của nàng làm cho Đường Luân cũng phải giật mình kinh hãi. Người ở bên ngoài dường như không dằn được cơn xúc động, buông ra một tiếng cười nho nhỏ. Có tiếng chân nổi lên, và một chiếc bóng đen bay vù tới cửa hầm... Quỷ Nữ đã nép mình bên cạnh hầm, cặp mắt của nàng sáng rực lên như mắt mèo, nàng lại khe khẽ gọi : - Tam sư huynh... Rồi sẽ lần tới. Tam sư huynh vừa thoáng thấy trên lưng của Quỷ Nữ còn một người nữa, chưa kịp giật mình, thì một tiếng “hự” vang lên... rồi một ngọn đao Liễu Diệp trong tay của Quỷ Nữ vù vù bay tới... Tam sư huynh thét lên một tiếng rùng rợn, hai bàn chân của hắc đều cung một cách thần tốc để lánh đường đao cay nghiệt... Nhưng mà, đã trễ một bước. Cự Quang huyệt của hắn trúng đòn, một tia máu đào vọt ra, và thân hình hộ pháp của hắn ngã sóng soài trên mặt đất. Quỷ Nữ thở phào một hơi nhẹ nhõm, tay cầm lưỡi dao đầm đìa những máu của bạn đồng môn mình, vừa ló đầu ra thì một chuỗi cười đanh ác theo gió lộng đưa vào... Và một câu nói văng vẳng vang lên : - Hà hà... hay lắm, thật mi không hổ thẹn là một người do Vô Hồn tông chủ huấn luyện ngót hai mươi năm trời... Quỷ Nữ kinh hoàng thất sắc, Đường Luân thoảng thấy đôi gò má của nàng trắng bạch như tờ giấy. Nàng lẹ làng thối lui một bước. Vì nghe giọng nói, nàng biết người ấy chính là đại sư huynh Lý Lập. Lý Lập nhìn thấy Đường Luân nằm trên lưng của nàng, chợt giật mình và nụ cười sâu độc tắt hẳn trên vành môi. Hắn gào lên một tiếng, quát : - Hay cho Quỷ Nữ, ta ngỡ rằng mi thay mặt sư phụ để hành hình một kẻ chưa trừ hết nhân tính, chẳng ngờ mi lại cuốn gói theo trai! Rồi bằng một động tác vô cùng nhanh nhẹn, hắn rút Âm Thủ Phán Quan bút bay vù tới chắn ngang đường. Một tiếng nạt thanh tao trỗi dậy : - Đứng lại! Quỷ Nữ tay cầm vỏ lưỡi Hỏa Long thần kiếm đưa ngang trước mặt mình mà hỏi một câu hách dịch : - Mi xem... đây là gì? Đại sư huynh nhìn thấy vỏ lưỡi Hỏa Long thần kiếm sáng ngời trong bức màn đêm, ba chữ Vô Hồn điệu khắc sâu vào đó.
  5. Lý Lập biến sắc, ngọn bút trong tay hắn uể oải buông rũ xuống. Hắn cười đanh ác : - Hèn chi mi cả gan dám làm việc tày trời, thì ra mi đã đánh cặp bảo vật của sư phụ. Quỷ Nữ nạt : - Câm mồm lại... mi là đại sư huynh vậy có biết ý nghĩa của ba chữ Vô Hồn điệu? Lý Lập nghiến răng kèn kẹt, trả lời : - Vô Hồn điệu ở đâu là sư tổ ở đó! - Nếu ai chống lại Vô Hồn điệu thì sao? - Thì phải chịu cực hình, cắt tay xẻ thịt mà đi vào thế giới Vô Hồn. Quỷ Nữ hất hàm, hách dịch : - Vậy ta nhân anh Vô Hồn điệu, truyền lệnh cho mi... mi có vâng lệnh hay không thì bảo? Lý Lập cúi đầu trả lời : - Vô Hồn điệu ở đâu là sư tổ ở đó, tôi đâu dám. Quỷ Nữ mỉm cười nói : - Nay ta ra lịnh cho mi vào con đường hầm của ngôi cổ mộ này, tự đóng cửa gian phòng đá lại, chờ đến khi nào Vô Hồn tông chủ trở về mới được phép mở cửa ra... Lý Lập ngoan ngoãn cúi đầu : - Xin tuân thượng lệnh! Rồi bỗng nhiên Lý Lập ngẩng đầu lên, chớp nhanh cặp mắt nói nho nhỏ : - Trời... Quỷ Nữ, sư phụ đứng ở phía sau lưng mi kìa! Lợi dụng một chút do dự của Quỷ Nữ, một tiếng hú vang lừng trỗi dậy và nhanh như một tia chớp, Lý Lập vung ngọn bút trong tay mình đâm tới một đường thần tốc... Bàn tay tả của hắn vung ra như năm chiếc móc sắt, chộp một đường dữ dội vào giữa ngực của Quỷ Nữ, cốt để yểm trợ cho ngọn Âm Bút Phán Quan. Quỷ Nữ thất sắc kinh hoàng, hai bàn chân của nàng di động thoăn thoắt, thân hình mềm mại của nàng cõng Đường Luân quay lông lốc, liên tiếp, nàng tràn mình mấy cái để trốn đòn của đối phương và ngọn đao Liễu Diệp trong tay nàng cắt gió nghe ào ào bên tai của Đường Luân. Đường Luân mắt hoa đầu váng, chàng cảm thấy thân hình của Quỷ Nữ lắc lư như muốn sắp té khuỵu xuống, và chàng nghe thấy hơi thở của nàng bắt đầu nặng nhọc... Giữa lúc mơ hồ, Đường Luân thoáng thấy Quỷ Nữ vung tay ra chộp lấy ngọn Âm Bút Phán Quan của Lý Lập, và nàng thét : - Lý Lập, mi dám kháng cự với Vô Hồn điệu? Lý Lập cười sâu độc : - Không dám... không dám, tôi chỉ thanh toán một con Quỷ Nữ đã dám nội phản tông phái của ta... Trên gương mặt nhợt nhạt không còn chút máu của Quỷ Nữ lộ lên nét cười bí hiểm, nàng lạnh lùng nói : - Lý Lập, mi có ý muốn giết ta cũng được. Mặc dầu chúng ta đồng môn nhưng hồi nào tới giờ chưa có cơ hội để so tài. Chúng ta dùng sanh mạng của chúng ta để đánh cuộc, thử so tài một trận xem sao?
Đồng bộ tài khoản