Hỏa long thần kiếm - Phần 51

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
42
lượt xem
2
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 51

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Câu nói của Trần Như Phong bị cắt đứt bằng một chuỗi cười lanh lảnh của Cao Yến. Bà ta hậm hực : - Tử tế không muốn, muốn ta trở mặt... Câu nói chưa dứt, bà ta dợm tấn công thì từ trên mái ngói có một tiếng “bùng” kinh khiếp vang lên, gạch ngói cây ván bay tứ tung... Đường Luân ngửa mặt nhìn lên, thấy trên mái nhà đã bị một kẻ nào dùng trọng thủ đánh thủng một lỗ và từ chỗ trống đó có một người thòng chân xuống... ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 51

  1. Phần 51 Câu nói của Trần Như Phong bị cắt đứt bằng một chuỗi cười lanh lảnh của Cao Yến. Bà ta hậm hực : - Tử tế không muốn, muốn ta trở mặt... Câu nói chưa dứt, bà ta dợm tấn công thì từ trên mái ngói có một tiếng “bùng” kinh khiếp vang lên, gạch ngói cây ván bay tứ tung... Đường Luân ngửa mặt nhìn lên, thấy trên mái nhà đã bị một kẻ nào dùng trọng thủ đánh thủng một lỗ và từ chỗ trống đó có một người thòng chân xuống... Người này buông mình, xử một thế Bình Sa Lạc Nhạn để từ từ rơi xuống giữa phòng. Đường Luân nhìn kỹ thấy đó là một gã thanh niên chừng độ hai mươi lăm tuổi, toàn thân hắn đen sạm như đồng, bắp thịt nổi lên cuồn cuộn cặp mắt sáng ngời như hai bó đuốc. Hắn ta bước tới trước mặt Cao Yến mà nói rằng : - Đồ chuột nhắt này làm gì mà nhọc công đến mẹ, mẹ hãy bước sang một bên, để con tước lấy thanh kiếm này trong vòng mười miếng... Thì ra người mới xuất hiện tên là Cao Minh, vốn là đứa con ruột của Cao Yến. Tên này được Cao Yến truyền võ nghệ từ hồi nhỏ, bà ta cho hắn uống một loại thuốc thật thần diệu của phái Nga Mi, vì vậy mà bắp thịt nổi lên cuồn cuộn, mỗi khi vận nội công thì rắn chắc như sắt thép. Cao Minh nãy giờ hướng dẫn hai tên lâu la, canh gác trên mái ngói. Hắn nghe mẹ mình nói chuyện dài dòng với một lão già ốm yếu, trong lòng bực tức lắm nên nhảy xuống so chơi vài hiệp. Hắn vừa nói dứt, cặp mắt lườm lườm, tiến thẳng về phía Trần Như Phong. Còn cách đối phương chừng năm bước, chợt hắn dừng chân lại, hất hàm một cách hách dịch, hỏi rằng : - Lão già kia, giờ đây mi muốn ngoan ngoãn mà dâng lên hay là muốn cho ta xuống tay? Trần Như Phong trả lời bằng một chuỗi cười đầy hào khí, nhưng chuỗi cười chưa kịp dứt thì... Cao Minh bất thình lình bắn vụt tới, nhanh như một đường tên, mà dẻo như một con vượn. Hắn trổ ra một đòn Thần Viên Thượng Thọ, hai cánh tay của hắn thò ra như một con vượn, đớp hai đường vào hai huyệt Giai Tĩnh của đối phương. Nhanh như chớp, Trần Như Phong bất thình lình vung bàn tay tả ra, và một vật sáng loáng xé gió bay vèo vèo, chiếu vào giữa mặt của Cao Minh. Thì ra nãy giờ ông ta đang đối thoại với Cao Minh nhưng trong tay đã thủ sẵn chiếc gối sành còn lại. Thừa lúc Cao Minh vươn tới tấn công, là ông ta tung ra một đòn xuất kỳ bất ý. Miếng Thần Viên Thượng Thọ chỉ kịp trổ ra một nửa thì chiếc gối đã bay tới, còn cách mặt của Cao Minh chỉ trong năm tấc. Khá khen cho Cao Minh, hắn quát lên một tiếng, trong cơn gấp rút mà hắn đã kịp thời lái cánh tay tả để chộp một đường vào món ám khí mà hắn chưa biết đó là gì. Vừa chộp nhằm chiếc gối bằng sành, hắn đã nghe mát lạnh và chợt nhớ ra, nhanh như chớp, hắn đảo nhẹ một vòng, dụng ý muốn ném trả món ám khí vào giữa mặt của Trần Như Phong...
  2. Nào ngờ... ban nãy Trần Như Phong ném chiếc gối sành ra chỉ cốt để làm rối mắt đối phương, khi Cao Minh vừa chộp được chiếc gối rồi là cánh tay hữu của Trần Như Phong tức khắc chém vù ra một đường vào ngang đầu gối của đối thủ. Vì vậy mà Cao Minh vừa xoay mình trở bộ thì gió dậy vèo vèo, lưỡi Hỏa Long thần kiếm toát ra hơi lạnh thấu xương. Cao Minh giật mình biết rằng lão già này chẳng phải tay vừa. Trong cơn nguy cấp, hắn tức tốc xử một thế Tọa tấn ngồi phắt xuống đất, vừa lúc lưỡi Hỏa Long thần kiếm cắt tới ngang màng tai của hắn. Đứng bên ngoài, Đường Luân thấy Cao Minh sắp sửa lâm vào thế nguy, nào ngờ bất thình lình, hắn lại xử luôn một thế Ngọa tấn để rạp mình xuống đất... Chính Trần Như Phong cũng không ngờ đối phương có lối võ kỳ quặc như vậy. Rõ ràng thấy mình đã thắng thế, nào ngờ miếng Ngọa tấn của hắn cực kỳ khéo léo, làm cho lưỡi Hỏa Long thần kiếm chỉ lướt ngang qua mình hắn, để rồi chém vào khoảng không. Mỗi việc bất ngờ nữa lại xảy ra, thanh gươm vừa lướt khỏi mình của hắn là hắn xử luôn một thế Thần Viên Trích Quả, thò cánh tay ra một cách nhanh nhẹn. Hắn chớp lấy chuôi thanh báu kiếm. Trần Như Phong bất chợt bắt gặp một cánh tay rắn chắc, đen sạm như đồng nhưng thò ra lẹ làng và dài thườn thượt. Năm ngón tay đó kề gần sát hổ khẩu của mình, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp lấy chuôi gươm, để rồi dùng ngón út búng một cái thật mạnh vào Uyển mạch của mình. Giật mình, thì ra đó là một thế võ biến trá của miếng “Tay trắng đoạt gươm vàng” mà các tay cao thủ thường sử dụng. Nếu gặp phải một người non kém, Cao Minh đã tước lấy gươm trong chớp mắt, vì cái thế “Tay trắng đoạt gươm vàng” đó quá ư cao diệu. Là một tay lão luyện giang hồ, ứng biến cực kỳ thần tốc, Trần Như Phong bằng một động tác vô cùng lanh lẹ phi thường, sang lưỡi báu kiếm qua tay tả của mình, cùng trong một lúc khoác ngược bàn tay hữu ra.... Đó là một thế Thác Cốt trảo mà ngày thường Trần Như Phong dày công luyện tập. Thế võ này chuyên dùng để bẻ xương và rút gân của đối thủ, vì vậy mà bàn tay của Trần Như Phong vừa khoác ngược trở về thì năm ngón tay xòe theo hình rẽ quạt móc trả một đường vào Uyển mạch của Cao Minh, lấy độc công độc. Cao Minh giựt mình, không ngờ đối phương lại võ thuật cao thâm khéo léo như vậy. Chưa biết thực lực của đối phương ra sao nên Cao Minh vội vàng thu tay trở về, không dám chạm vào bàn tay của lão Trần Như Phong. Chính vào lúc đó thì... trên đầu của hắn gió dậy vì vèo, hào quang nổi dậy, lưỡi Hỏa Long thần kiếm từ phía trên chém vòng xuống một đường Thái Sơn Áp Đỉnh, thế tựa núi sập thành nghiêng. So qua vài ba miếng, Cao Minh biết lão già này xuất xứ chẳng tầm thường, nên hắn vội vàng xử một thế Ngũ Long liên hoàn bộ, bắn lùi thân hình ra phía sau bốn thước để thoát khỏi tầm kiếm của đối phương. Cố ý muốn ra oai, Trần Như Phong để cho lưỡi Hỏa Long thần kiếm cứ cái thế Thái Sơn Áp Đỉnh đó mà ào ào chém gạch dưới đất và đi sâu hơn năm thước. Một đòn đó đã tỏ ra Trần Như Phong tuy già mà sức lực vẫn còn mạnh mẽ, nhưng lại tố cáo cho Cao Yến biết rằng lưỡi Hỏa Long thần kiếm quả thật sắc bén phi thường. Như thế càng làm tăng thêm lòng thèm khát của bà ta, bà quyết lấy nó cho kỳ được mới hả dạ.
  3. Những ý nghĩ đó đang quay cuồng trong óc bà thì hai đối thủ đã đứng dang ra, mỗi người tựa vào một góc tường, quắc mắt nhìn về đối phương để tìm một chỗ hở. Nhờ một nhát chém Thái sơn áp đỉnh làm cho Cao Minh tinh thần càng thêm tỉnh táo. Hắn biết rằng món binh khí trong tay lão già kia quả thật sắc bén phi thường. Còn đang bàng hoàng chợt nghe Cao Yến hô : - Con đừng tháo thứ, phải dùng binh khí! Câu nói vừa dứt thì từ trên nóc nhà, chỗ lỗ thủng ban nãy có một vật sáng loáng bay vù xuống. Vật sáng loáng này xoay thành hình trôn ốc, cắt gió nghe vèo vèo, hình dáng tương tợ như một chiếc chong chóng, bay nhanh về phía Cao Minh. Chờ cho vật sáng loáng ấy bay gần tới trước mặt mình, Cao Minh vụt thò cánh tay phải ra, trổ một đòn Tiểu cầm nả thủ bắt lấy, và hào quang liền tắt phụt. Trần Như Phong nhướng mắt nhìn kỹ, thấy đó là một thanh đại đao, nước thép sáng ngời. Gần cán đao, có một chiếc tua màu đỏ thẫm, buông rũ xuống, trông chiếc tua cũ kỹ này thì thanh đại đao đó chắc cao niên lắm. Nước thép của thanh đại đao báo cho Trần Như Phong được biết đó là một món binh khí chẳng phải tầm thường. Quả thật đó là thanh Ngũ Long đao mà Hắc Sát ngày xưa đã tiện tay đánh cắp. Cao Minh vốn là một tay vạm vỡ, chuyên về ngạnh công, vì vậy mà từ thuở nhỏ Cao Yến đã dày công truyền môn đại đao cho hắn. Phái Nga Mi vốn thiên dùng môn trường kiếm nhưng tại sao bây giờ Cao Yến và Cao Minh lại dùng đại đao? Môn đại đao mà Cao Minh sử dụng đây chẳng phải là môn đại đao mà làng võ thường sử dụng. Vì rằng, hễ người nào luyện đao, luôn luôn thi thố những đường võ hoàn toàn thiên về ngạnh công. Cao Yến biết thế, nên bà ta nghiền ngẫm, tự sáng chế ra một đường Ngũ Long đao. Đường Ngũ Long đao lấy những thế kiếm của phải Nga Mi làm chính, chế biến mà ra, vì vậy mà cương nhu lưỡng dụng, làm cho đối phương không thể đo lường. Trần Như Phong liếc thấy đối phương cầm đao, lòng mừng khấp khởi vì rằng ông ta vốn là một tay sành dùng kiếm, mà kiếm với đao lại tương khắc, nên ông ta thấy rằng mình có phần chiếm ưu thế hơn. Thanh đại đao cầm trong tay rồi, Cao Minh chuyển gân nghe răn rắc, chém khống ba đường vào không khí. Đường đao cắt gió vèo vèo, thoáng nghe qua cũng đủ lấy làm kinh sợ. Ba lưỡi đao chém khống ba đường vào không khí thình lình ngưng bặt. Cao Minh trụ hình đứng giữa phòng, thế vững như Thái sơn. Đoạn bất thình lình, bắn soạc chân bước chéo ra ba bước, thét lên một tiếng vang lừng, nhảy xổ về phía Trần Như Phong... Thân hình của hắn vừa lướt tới trước mặt thì hào quang trỗi dậy và một luồng gió lốc ập tới, một đường đao quái dị chém thốc từ dưới lên trên. Đó là một thế võ Thanh Long Triều Thiên để khai mào cho một cuộc chiến kinh hoàng... Trần Như Phong không dám chểnh mảng. Hai bàn chân bước chéo ra hai bước, vung tròn thanh Hỏa Long thần kiếm, xử một thế Thủy Lại Thổ Đường.
  4. Đường đao của đối phương thô bạo là thế, chém tới ào ào, nào ngờ... Khi hai món binh khí sắp sửa va chạm vào nhau, Trần Như Phong thấy hai bàn chân của đối phương không hề cục cựa, nhưng mà thanh đại đao trong tay thình lình biến thế, đang đi một cách hùng hồn, bất thình lình nó lòn qua cánh trái, chém quật qua hông một đòn cực kỳ mềm dẻo. Trần Như Phong trượt mình bước tới hai bước, rồi liên tiếp bắn vèo tới thêm một trượng nữa mới thoát khỏi tầm uy lực. Trong lòng ông ta thất sắc kinh hoàng, vì đường đao mới chém ra đó rõ ràng là đường kiếm chứ không phải đao. Trong lòng chưa hết kinh mang thì bên tai gió dậy vèo vèo, thanh đại đao trong tay của Cao Minh vùng lên như rồng bay, phượng múa, xáp tới tấn công. Một lưỡi đao chém vù sang cánh tả, lần này Trần Như Phong không dám chểnh mảng, ơ hờ như ban nãy, để hết tinh thần nhìn xem cử động của đối phương. Trần Như Phong vội vàng sử dụng một thế Đan Thanh Vĩnh Chiếu, vừa ngăn ngừa đường đao của đối phương vừa tấn công vào huyệt Gia Tĩnh. Lần này, hai món binh khí chạm sơ vào nhau bật lên một tiếng kẻng kinh người.... Rồi như một cơn gió lốc, lưỡi đao trong tay của Cao Minh cũng thình lình chém quật sang cánh hữu theo một chiều hướng mà Trần Như Phong không bao giờ đoán trước được. Lưỡi đao thứ hai, so với lưỡi đao thứ nhất thật là khác xa một trời một vực. Lưỡi đầu thô bạo bao nhiêu thì lưỡi sau mềm mại bấy nhiêu, nhưng hai thế võ hoàn toàn thuộc về kiếm pháp. Mãi đến giờ phút đó, Trần Như Phong mới lấy làm e ngại vì những thế võ biến trá khôn lường, đao không ra đao, kiếm không ra kiếm mà Cao Minh đang sử dụng. Bị tấn công lần thứ nhì, Trần Như Phong không tránh xa như ban nãy, chỉ thối lùi thêm hai bước để rồi chém trả một đòn Bích Phân Thu Sắc. Thế Bích Phân Thu Sắc trông bề ngoài thật là bình dị. Đường Luân thấy lưỡi Hỏa Long thần kiếm được xử ngang và để rồi chém vùng ra một đường hết sức bình dị. Nhưng thật ra, sau cái thế võ tầm thường đó, ẩn phục năm ngón tay càng lợi hại, chỉ chờ cho đối phương trốn ngõ nào là điểm theo ngõ đó. Dưới một thế công kỳ quặc như vậy mà Cao Minh vẫn bình tĩnh như không. Hắn thu lưỡi đao trở về để rồi loan tròn ra một đường thần tốc. Đường Luân đứng bên ngoài, thoáng trông như trước mặt của Cao Minh có một chiếc mâm đồng to tướng, dệt bằng những lưỡi đao liên kết vào nhau che kín thân trên của hắn. Và vô tình miếng Bình Phân Thu Sắc của Trần Như Phong hoàn toàn vô kiến hiệu. Cao Minh tiếp tục tấn công một cách hùng hồn mãnh liệt. Đường đao biến hóa lạ thường, khi thì chém ngang phạt trái bằng những thế ngạnh công, rõ ràng là một đường đao lợi hại, nhưng có lúc lại biến sang những thế uyển chuyển nhẹ nhàng bằng kiếm pháp. Nếu ban nãy, Đường Luân không trông thấy hắn ta bắt gọn lưỡi đao trong tay, cứ nhìn những đạo hào quang trỗi dậy mà đoán thì chắc tên này sử dụng kiếm. Trong chớp mắt, hai người đã trao đổi cùng nhau trên mười hiệp, khí lực của Cao Minh càng lúc càng gia tăng, Trần Như Phong thì có chiều luống cuống. Vì dưới một thế công hỗn loạn, bất thành phương thức của Cao Minh, thoạt đao thoạt kiếm... làm cho ông ta phải hết sức trổ hết bình sanh sở học của mình mới có thể
  5. kháng cự. Cao Yến bấy giờ đứng bên ngoài nở một nụ cười đầy hãnh diện vì bà ta thấy đứa con trai của mình đã biểu diễn đường Ngũ Long đao một cách xuất sắc. Kể từ ngày bà ta truyền đường đao này lại cho Cao Minh thì đây là lần thứ nhứt anh ta mang ra sử dụng. Trần Như Phong thông minh đáo để, vừa kháng cự mà vừa suy gẫm những thế võ của đối phương. Bỗng bên vành môi của ông ta thoáng hiện một nét cười tươi vì ông ta vừa khám phá ra một điều bí mật. Thì ra Cao Minh nãy giờ hễ cứ sử dụng một đường đao thì lộn vào hai đường kiếm, cứ một đao rồi hai kiếm như thế mà liên hoàn mãi. Vừa phát giác ra, ông ta liền có cách để đối phó. Gắng gượng chống trả hơn hai hiệp nữa, thừa một lúc hai đường gươm của Cao Minh vừa dứt, Trần Như Phong cất lên một tiếng hú hào hùng rồi cất mình lên cao ba trượng. Từ trên cao, Trần Như Phong sử dụng lưỡi Hỏa Long thần kiếm biến ra muôn muôn nghìn nghìn lưỡi, để rồi từ trên cao tấn công xuống bằng một màng lưỡi kiếm bén nhọn chưa từng thấy, đó là thế Mãn Hoa Thiên Vũ. Đòn Mãn Hoa Thiên Vũ từ trên cao bay xuống ào ào như mưa, vừa đúng lúc đó thì Cao Minh tuôn ra một đường đao Dương Tử Trường Lưu. Hai lưỡi đao và kiếm va chạm vào nhau, bật lên một tiếng cảng thanh tao, vang động cả gian phòng, và thế Mãn Hoa Thiên Vũ đã lấn áp được Dương Tử Trường Lưu. Lưỡi Hỏa Long thần kiếm lòn qua sống đao, cắt một đường huyền diệu vào chả vai của Cao Minh. Trong cơn nguy cấp, Đường Luân chợt nghe Cao Yến hô lên : - Chân tả bước xéo về phương Bắc nửa bước, đổi Trung bình tấn công Chảo mã tấn. Nhanh như một con vượn, Cao Minh thực hành đúng theo lời nhắc nhở của Cao Yến, nhờ đó mà thân hình của hắn xê dịch một cách tài tình lánh khỏi đường gươm ác liệt của Trần Như Phong. Nhưng mà lưỡi gươm Hỏa Long thần kiếm đã cắt nhẹ vào bắp tay của hắn, một tia máu đào vọt ra dưới ánh đèn le lói. Cao Yến hằn học : - Không dùng Nhất đao lưỡng kiếm nữa! Và Cao Minh lúc bấy giờ bất thình lình trảm ngang một đao kinh khiếp... đường đao này bay tới ào ào như sóng vỗ nước tràn, khí thế khó nổi cự đương. Trần Như Phong biết vậy nên vội vàng cất mình lên cao một trượng, nhường cho lưỡi đao của Cao Minh lướt ngang chân của mình. Một đao vừa qua, mà thân hình của Trần Như Phong thì đang lơ lửng giữa không trung, Cao Minh hoành thân trở bộ liên tiếp tung ra hai thế võ nữa. Hai thế võ, hai đường đao tiếp tục theo đây lại hoàn toàn là ngạnh công, chém ngang một phạt trái, khí thế như núi sụp, thành nghiêng. Như vậy là liên tiếp ba đao thảy đều là đao pháp chứ không lẫn lộn mọi đường kiếm pháp nào. Do đó mà đánh lệch hướng nhận xét của Trần Như Phong đi và bắt đầu từ đó, Cao Minh không còn giữ mực thước nữa, hắn ta tấn công ồ ạt liên hồi. Khi thì liên tiếp xử luôn bảy tám thế đều là kiếm pháp, có lúc xử luôn mười thế liên hoàn, đều là đao pháp. Vì vậy mà Trần Như Phong không thể nào biết trước mà ngăn ngừa. Một bên thì tấn công ồ ạt, bừa bãi, còn một bên thì kháng cự một cách dẻo dai, làm
  6. cho chiến cuộc càng lúc càng hào hứng. Nhiều thế võ tinh vi đẹp mắt lần lượt phô bày ra trước mắt của Đường Luân.
Đồng bộ tài khoản