Hỏa long thần kiếm - Phần 53

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
50
lượt xem
3
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 53

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Thấy sư thúc của mình lầm nguy, Đường Luân dùng vỏ kiếm tung ra một đòn Kim Cang kiếm pháp, uy hiếp vào hậu tâm của đối phương. Nào ngờ đòn của chàng chỉ tung ra một nửa thì Cao Yến lại dùng thế đá lạnh lùng ban nãy đá nghịch trở về phía sau. Đường Luân vừa nghe tiếng gió, thì mũi giầy của Cao Yến đã kề sát Uyển mạch của mình. Tuy gót chân của bà ta chưa chạm đến nhưng mà luồng sức mạnh đã tràn sang, làm cho cánh tay của chàng thình lình tê...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 53

  1. Phần 53 Thấy sư thúc của mình lầm nguy, Đường Luân dùng vỏ kiếm tung ra một đòn Kim Cang kiếm pháp, uy hiếp vào hậu tâm của đối phương. Nào ngờ đòn của chàng chỉ tung ra một nửa thì Cao Yến lại dùng thế đá lạnh lùng ban nãy đá nghịch trở về phía sau. Đường Luân vừa nghe tiếng gió, thì mũi giầy của Cao Yến đã kề sát Uyển mạch của mình. Tuy gót chân của bà ta chưa chạm đến nhưng mà luồng sức mạnh đã tràn sang, làm cho cánh tay của chàng thình lình tê buốt. Năm ngón tay rã rời.... và vỏ lưỡi Hỏa Long thần kiếm tuột khỏi bàn tay của chàng rơi đánh xoảng trên mặt đất. Chính vào lúc đó thì gió lạ lại nổi lên, và vẫn cái thế đá nghịch lạnh lùng, Cao Yến liên tiếp tung ra bảy cước liên hoàn. Đường Luân tránh khỏi đá thứ nhất, đá thứ nhì đã tràn tới liên miên bất tuyệt, như nước đổ trên nguồn. Liên tiếp tránh được sáu đá trong tình trạng hết sức hiểm nghèo, Đường Luân bị đẩy trôi dạt vào một xó không đường trốn tránh, những tưởng phen này mình phải bị đè bẹp trước một lối tấn công ồ ạt đó. Nào ngờ, vì Đường Luân bị dụ vào xó tường nên Cao Yến mất đi cái thế tiền hậu thọ địch, nhanh như một đường tên, bà bắn vụt ra ngoài khung cửa sổ. Sau lưng bà, Trần Như Phong và Đường Luân tức tốc nhảy bổ theo, múa hát bài tẩu mã nhưng cũng như lần trước, thân hình của hai người vừa đến khung cửa sổ thì từ bên ngoài vô số phi đao, phi chùy, tên nhọn bay tới ào ào như mưa bấc, tạo thành một bức tường đồng vách sắt cản hẳn lối thoát của hai người. Vung ống tay áo thành một hình tròn để ngăn đợt ám khí tấn công bất thần đó, và Trần Như Phong cùng Đường Luân bị bắt buộc phải bay ngược trở về. Khi bốn chân của Đường Luân và Trần Như Phong vừa chấm đất thì ba bề bốn bên tiếng vang động ầm ầm nổi lên không ngớt. Từ bên trên, nhưng chiếc song sắt khổng lồ được buông xuống, trong chớp mắt hai người đã bị nhốt vào trong một chiếc lồng sắt khổng lồ! Trong lúc đó, có những chuỗi cười kinh rợn của Cao Yến từ bên ngoài cửa sổ theo gió lạnh đưa vào. Tiếng ầm ầm vừa ngớt, những tưởng rằng như thế là xong, nào ngờ một tràng tiếng động lại vang lên đinh tai nhức óc, đáng sợ gấp mấy lần ban nãy, và cả một gian phòng từ từ sụt xuống. Khung cửa sổ bên ngoài lần lần bị mé đất trồi lên che khuất. Trong phòng bóng tối âm u dày đặc, một mùi hôi xông lên, nồng nặc và một gian phòng khổng lồ đó cứ từ từ tụt xuống, tụt xuống... tụt xuống mãi. Ước lượng xuống chừng hơn ba mươi trượng rồi gian phòng dần dần ngưng lại, và bốn bề vắng lặng, không một tiếng động, không một ánh sáng, hai người có cảm tưởng như đi lần vào huyệt đạo. Tiếng động vừa im, chợt bên hông tường một tiếng cắc khẽ vang lên, nơi ấy vùng mở ra một cánh cửa sổ bằng bàn tay. Từ trong cánh cửa bé tí tẹo đó bỗng một luồng khí xanh rờn xông ra, trong chớp mắt mùi hương báy ngát tỏa khắp gian phòng. Hai người vừa ngửi nhằm mùi hương đó, bỗng nghe tinh thần của mình dễ chịu, thoải mái vô cùng, và hai người bắt đầu thiu thiu ngủ. Ngủ đi không biết bao lâu, Đường Luân mơ màng thức giấc, mở bừng mắt ra. Chàng quờ quạng tìm vỏ thanh Hỏa Long thần kiếm nhưng chẳng thấy tăm hơi của nó đâu
  2. cả. Và bây giờ, chàng mới phát giác mình đang nằm trong một gian phòng yên tịnh, trong phòng bài trí cực kỳ tráng lệ, tất cả những vật trần thiết đều do những danh thủ tự đời Đường, đời Tống xa xưa. Còn đang bàng hoàng kinh dị, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân người nổi lên ròn rã, Đường Luân vội vàng nhảy tọt lên giường, giả vờ nằm ngủ. Một mùi hương thoang thoảng qua mũi chàng và có một tiếng người khoát màn bước vào. Sẽ lén hé mắt nhìn xem, chàng trông thấy lờ mờ có một bóng giai nhân đang đứng bên giường, mở mắt nhìn chàng. Vẫn giả vờ ngủ mê man, bất giác người ấy thò một cánh tay đặt lên trên trán mình, chàng nghe thấy một thứ cảm giác mát rượi truyền sang cơ thể. Bên tai nghe người ấy lẩm bẩm : - Đã tỉnh? Vốn biết mình đã sa chân vào hắc điếm, Đường Luân biết người này không phải có lòng tốt, vả lại chàng nhớ rõ khi chàng cùng với Trần Như Phong kẹt trong gian phòng có song sắt và gian phòng từ từ tụt xuống lòng đất, rồi một làn hương thoang thoảng xông ra, và chàng dần dần mê mang đi. Như vậy rõ ràng là mình bị đánh thuốc mê. Chàng định thừa cơ hội này, bắt người đẹp bên giường để tra gạn cho rõ nguồn cơn. Ý định vừa nãy ra trong trí là Đường Luân tức tốc vung bàn tay tả ra, nhanh như một tia điện chớp, trổ một đòn Song Long Xuất Hải, móc thẳng vào cặp mắt diễm lệ của đối phương. Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị, đòn của Đường Luân thật là cay độc, làm cho nàng thiếu nữ vô danh kia, khẽ rú lên một tiếng kinh hoàng, những động tác của nàng nhanh không thể tả. Nàng khẽ xử nửa thế Ngọc Nữ Triều Thiên, ngẩng gương mặt ngọc nhìn lên phía trên, là thoát khỏi hai ngón tay sắt thép của chàng. Nhưng đòn của Đường Luân nào chỉ có bấy nhiêu mà thôi, vừa điểm trật, Đường Luân đã biến chỉ thành trảo, mượn cái đà đó mà chộp vào huyệt Hầu Đầu của nàng ta. Bàn tay đã kề sát vào mặt, cách huyệt Hầu Đầu chỉ hai tấc vì vậy tấn công thật là đắc thế, nào ngờ bàn tay của chàng vừa xoay ra nửa vòng thì nàng thiếu nữ kia tiếp tục xử thêm nửa thế Thiết Bản Kiều ngã ngửa người ra, vì vậy mà bàn tay của Đường Luân lại chộp khống vào khoảng không. Nghiến răng căm tức, Đường Luân hừ lên một tiếng biểu diễn một đòn Kim Ngư Phá Lăng, trỗi mình ngồi dậy, và bàn tay tả của chàng liên tiếp tấn công vào huyệt Đan Điền bằng một thế Ưng Trảo công. Liên tiếp xử ba đòn, móc mắt rồi tấn công huyệt Hầu đầu, rồi tấn công Đan điền. Ba động tác đó lanh lẹ một cách không sao ngờ tới, vậy mà thiếu nữ kia vẫn ung dung trớ được hai đòn, và đòn thứ ba đã tràn tới. Đan điền là một yếu huyệt nằm dưới rún chừng hai tấc, nay bị Đường Luân bất thình lình tấn công bằng một ngón Ưng Trảo công trong lúc đang nằm ngửa trong cái thế Thiết Bản Kiều, nếu là tay tầm thường ắt phải thua trong chớp mắt. Nhưng hai bàn chân của nàng thiếu nữ kia từ phía dưới kịp thời tung lên hai đá, mũi giầy thứ nhất chiếu thẳng vào huyệt Khúc Trì và mũi giầy thứ hai thì tấn công vào Uyển mạch. Người thiếu nữ kia nhận huyệt cực kỳ chính xác, thế đá lại điêu luyện vô song làm cho Đường Luân phải sinh lòng kính nể, rụt tay trở về. Cái thế Liên hoàn cước đó vừa phá đòn của đối phương, vừa tạo ra cho mình có trớn
  3. để lộn mèo một vòng, bắn lùi ra xa hơn hai trượng. Lấy lại thăng bằng, thiếu nữ khoan thai nhìn thẳng vào mặt Đường Luân mà nói : - Mi thật là lợi hại, nhưng đố mi làm sao thoát khỏi tay ta! Dứt lời, một luồng máu nóng bỗng dâng lên hai má, nàng đỏ mặt mà nói rằng : - Không ngờ mi là một trang thư sinh anh tuấn mà hạ tiện như thế này. Thừa lúc ta kẹt trong thế Thiết Bản Kiều mà tấn công đan điền, thật là hổ mặt nam nhi! Đường Luân bị chê, trong lòng hổ thẹn, chàng cũng đỏ mặt ấp úng : - Nếu ngươi chẳng chê ta tài hèn thì cùng nhau so vài miếng, để phân cao hạ? Thiếu nữ mỉm cười : - Hay lắm... ta cũng đang ngứa nghề đây. Vậy mi hãy chuẩn bị đã nhé! Dứt lời thân hình của nàng lướt tới nhanh không thể tả, thò hai ngón tay búp măng ra, móc hai đường dữ dội vào cặp mắt của Đường Luân. Nhanh như chớp, Đường Luân bắn lùi hai bước, bất giác giật mình vì nhác trông thấy điệu bộ hai bàn tay đó Đường Luân đã biết rằng đây là một ngón Anh Trảo công, một lối biến chất của môn Cầm nã Thiếu Lâm. Người luyện được môn võ này xuất xứ ắt không phải tầm thường. Ban nãy ngón tay của nàng còn cách mặt của chàng hai tấc mà hơi lạnh đã tiết ra, do đó dù biết nàng này tuy thuộc phường nhi nữ nhưng thật là có một nội lực đáng kể. Cao thủ chỉ trông qua một đòn cũng đủ biết sơ thực lực của đối phương, vì vậy mà Đường Luân không dám tháo thứ. Chàng để hết tâm tư vào cuộc chiến. Quyết ý dằn mặt đối phương, Đường Luân trầm tĩnh dựng bàn tay của mình đổ dốc ra một đòn Đại La Kim Cang kiếm pháp. Đường Luân chỉ dùng một bàn tay trắng, mà khí thế thật kinh thiên, nàng thiếu nữ kia chợt nghe tiếng gió vì vèo, bàn tay sắt thép của Đường Luân đã trảm ra một đường từ trên tới dưới, khí thế mãnh liệt như một thanh gươm bén. Hai mũi giày thêu của nàng thiếu nữ lướt nhanh lên nền gạch như hai con thoi bay qua khung cửi. Trong một cái chớp mắt liên tiếp đổi năm sáu lần cung bộ, nhờ đó mà thoát khỏi tầm uy hiếp của một đòn dữ dội. Nàng thiếu nữ kia không ngờ chàng trai trẻ đẹp này lại bất cần, cho ra một thế Hạ Mã Uy Mãnh liệt đến thế, trong lòng vừa sợ vừa giận, lại vừa mến thầm. Kể từ ngày nàng ta chào đời đến nay chưa gặp một người nào có một thế võ hào hùng như vậy. Do đó, nàng quyết định dùng hết bình sanh sở học của mình để cho con cá nằm trong rọ kia một bài học thấm thía. Một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, đảo mình một cách thần tốc, thiếu nữ kia lẩn sang cánh tả để rồi điểm vào hông của Đường Luân một ngón. Ngón tay trắng trẻo mịn màng kia bỗng nhiên rắn hơn sắt thép, điểm vù vù lòn qua hông của chàng. Đường Luân xử một thế Ngọc Long Phiên Thân, thân hình của chàng như một con rồng trở mình giữa từng không. Cái trở mình khéo léo đó làm cho ngón tay của nàng thiếu nữ kia điểm trật vào khoảng không. Cùng trong một lúc, bàn tay tả của Đường Luân tống ra một quyền Thôi Sơn Bạt Đảnh, gió dậy ào ào, chiếu thẳng vào sóng mũi của đối phương. Thiếu nữ tức tốc sử dụng một thế Ngọc Thố Giao Đầu, lách đầu né tránh. Nào ngờ vừa thoát khỏi đường quyền của Đường Luân thì hai ngón tay của chàng đã nhẹ nhàng điểm tới, chiếu đúng vào huyệt Tỏa Hầu của nàng.
  4. Thì ra.... đường quyền Thôi Sơn Bạt Đảnh chỉ là đòn giả, cốt điểm yểm trợ cho ngón tay của mình điểm huyệt, thật là khéo léo vô song. Thiếu nữ giật mình kinh hãi, vừa lúc đó thì ngón tay của Đường Luân trơ tới chỉ còn một tấc mà thôi. Trong lòng càng thêm tức tối, nàng không ngờ một người hào hoa phong nhã thế kia mà ra tay lại cay độc dường này. Giữa phút nguy nan, nàng xuống Trung bình tấn để cho thân hình của mình hạ thấp xuống hai tấc. Chỉ xê dịch trong vòng hai tấc đó, ngón tay của Đường Luân lại không điểm vào huyệt Tỏa Hầu mà lại chênh chếch chiếu thẳng vào cằm của thiếu nữ bất thình lình. Thiếu nữ lại hé cặp môi son, bày ra một hàm răng đều đặng, trông như ngọc, trắng như ngà để rồi cắn một cái cực kỳ mạnh. Chưa kịp nghĩ ra cách đối phó thì hai hàm răng của nàng đã khép chặt. Đường Luân đau buốt thấu xương. Chàng cắn răng chịu đau để rồi thò ngón tay út ra, móc một cái thật mạnh vào dưới xương quai hàm của nàng. Bị cái móc thình lình, thiếu nữ giật mình hé miệng ra, và Đường Luân đã kịp thời rút tay trở về, trong lúc thiếu nữ buông ra một chuỗi cười tinh nghịch. Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vang giữa phòng vắng vô tình làm cho bầu không khí đầy sát khí lắng xuống. Đường Luân đang bàng hoàng ngây ngất vì nụ cười tươi đẹp như phù dung chớm nở của nàng bỗng thình lình nụ cười vụt tắt, và nàng lại nhảy xổ tới tấn công. Lần này, thiếu nữ kia trịnh trọng toàn dùng những thế võ thật là điêu luyện để xáp chiến với Đường Luân. Đường Luân cũng trổ thuật khinh công, thi triển những thế võ của mình để ứng chiến. Trong chớp mắt, hai người đã trao đổi với nhau gần ba mươi hiệp, có lúc thì trụ hình đình bộ ở giữa phòng để so nội lực cùng nhau, có lúc lại tung tăng bay nhảy, đuổi bắt vô cùng ráo riết. Khá khen cho hai người giao chiến với nhau một trận ác liệt mà bàn ghế trong phòng không hề bị đụng chạm mảy may, vì cả hai đều dùng những thế võ vô cùng khéo léo. Trận chiến tuy có vẻ tưng bừng náo nhiệt nhưng thật ra bên trong ai cũng chỉ muốn dùng xảo thủ để thắng chứ chẳng dùng đòn hung bạo. Mười lăm hiệp nữa trôi qua, Đường Luân lần lần thắng thế vì lẽ chàng nghe thấy hơi thở của thiếu nữ bắt đầu dồn dập, đường quyền ngọn cước không còn linh động như trước nữa. Thiếu nữ kia cũng thấy mình đang lần lần xuống nước, vì vậy chàng lợi dụng thời cơ để thay đổi lối đánh. Thừa lúc hai bên mặt đâu mặt cùng nhau, thiếu nữ kia dợm điểm một ngón vào Thái Dương huyệt của Đường Luân để rồi nhẹ nhàng tung ra một miếng Vô Ảnh cước chiếu thẳng vào hạ bàn của Đường Luân. Giựt mình, Đường Luân tức tốc đổi sang một thế Chảo Mã tấn để lánh ngọn cước tài tình rồi thò tay bắt ngang hông thiếu nữ. Bằng một thế Ngọc Thố Hồi Đầu, thiếu nữ kia quay ngoặc thân mình lại, dùng ngón tay trái chẹn ngang cánh tay trái của Đường Luân, cùng trong một lúc buông ra thêm hai đá liên hoàn. Bị hai ngọn cước đó, Đường Luân phải thối lui hai bước. Lợi dụng lúc Đường Luân thối lui, thiếu nữ nhảy tới, dùng sức mạnh trong người tống vào giữa ngực của Đường Luân một đòn sấm sét. Trên môi của Đường Luân thoáng hiện lên hai nét hằn, nửa như khinh bỉ, nửa như tinh
  5. nghịch, rồi cũng dồn hết sức mạnh vào cánh tay, Đường Luân đạp chữ Đinh từ từ đẩy ra một chưởng. Thế võ của Đường Luân thâm trầm và mạnh bạo, hai bàn tay gắn chặt vào nhau giữa khoảng không. Cùng một lúc cả hai bên thảy đều nghe thấy từ phía đối phương có một luồng sức mạnh tràn sang ào ạt. Hai luồng sức mạnh đó giáp vào nhau và như một con nước đang từ trên đổ xuống, gặp phải một sức cản ngăn mãnh liệt, cùng nghẹn lại. Và tiếp tục tràn tới, tình thế hết sức nguy nan, vì cả hai cùng nằm trong cái thế “tức nước vỡ bờ”. Đường Luân cắn răng, để cho lòng lắng xuống, rồi đem hết nội lực toàn thân dồn hết lên cánh tay để tiếp sức. Trong lúc đó nội lực của nàng cũng gia tăng đều đặn, không chịu kém Đường Luân. Lúc bấy giờ tứ bề vắng lặng, chỉ nghe hơi thở của hai người nhịp nhàng nổi lên trong phòng vắng. Thân hình của hai người, đứng sừng sững như hai pho tượng thép. Người nào cũng muốn dùng sức dẻo dai của mình để đè bẹp đối phương. Thời gian nặng nề trôi qua, hơi thở của Đường Luân vẫn giữ được điều hòa khoan thai. Chàng lắng nghe hơi thở của đối phương lần lần gấp rút, rồi năm ba giọt mồ hôi ứa trên trán của nàng. Tình thế rõ ràng đã ngả sang phía Đường Luân, vào giữa lúc tứ bề tĩnh mịch, cả hai đều để hết tâm tư vào cuộc đấu nội lực của mình, chợt thính giác của Đường Luân thoáng nghe sau lưng mình có mấy tiếng động khẻ tố cáo cho chàng biết có một kẻ thứ ba vừa xuất hiện. Kẻ ấy là bạn hay là thù, Đường Luân vẫn chưa được rõ. Vì vậy một mặt chàng lo chống trả với nàng thiếu nữ, một mặt để tinh thần nghe ngóng phía sau lưng của mình. Vì bận suy nghĩ phân tâm nên nội lực của chàng suy giảm. Do đó mà nàng thiếu nữ chộp lấy cơ hội, tăng cường nội lực áp đảo Đường Luân. Cả giận, chàng tụ khí Đan điền, rồi tiết hết sức mạnh ra, quyết thanh toán trận đầu, vì vậy mà thiếu nữ ra chiều núng thế. Đường Luân hự lên một tiếng, bao nhiêu sức lực thảy đều đổ dốc ra và hai bàn chân của thiếu nữ phải thối lui về một bước. Chính vào lúc sắp sửa quyết định hơn thua đó thì sau lưng của Đường Luân thoảng qua một cơn gió nhẹ. Một chiếc bóng mờ từ bên ngoài nhẹ nhàng lướt vào, buông ra một chưởng vào huyệt Hội Tông của chưởng. Luồng chưởng lực mặc dầu êm ái, nhưng mà khí thế trầm hùng, không phải là tay non. Trong chớp mắt, Đường Luân đã lọt vào cái thế lưỡng đầu thọ địch, nằm trong một gọng kềm tai hại. Trong một giây phút ngắn ngủi đó, Đường Luân suy nghĩ rằng, người đánh lén kia công lực phải cao hơn nàng thiếu nữ thập bội, vì vậy mà chàng quyết định nhanh chóng, nạt lên một tiếng, đẩy bắn nàng thiếu nữ trôi ra hai bước nữa, rồi bằng một động tác cực kỳ nhẹ nhàng xử một thế Mãnh Long Hồi Đầu. Quay trở lại, chàng kịp thời vung tay hữu ra đón đỡ lấy ngọn đòn ngầm ác liệt, bàn tay của chàng gắn chặt vào bàn tay của đối phương. Đường Luân bay hồn bạt vía, vì rằng người ấy không phải ai xa lạ, chính là hung thần Cao Yến.
Đồng bộ tài khoản