Hỏa long thần kiếm - Phần 54

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
51
lượt xem
2
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 54

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Vì bận chống chọi với Cao Yến mà hậu tâm của chàng trống trải, hoàn toàn mở ngõ để cho đối phương tấn công và một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, một ngón tay sắt thép của nàng thiếu nữ vù vù điểm tới. Đường Luân không thể nào quay đầu chống trả vì thân hình của Cao Yến vững như một bức tường đồng, hút chặt lấy thân hình của chàng. Ngỡ rằng mình bị mất mạng trong chớp mắt nào ngờ ngón tay chỉ chạm vào da của Đường Luân rồi rút phắt trở về mà không...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 54

  1. Phần 54 Vì bận chống chọi với Cao Yến mà hậu tâm của chàng trống trải, hoàn toàn mở ngõ để cho đối phương tấn công và một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, một ngón tay sắt thép của nàng thiếu nữ vù vù điểm tới. Đường Luân không thể nào quay đầu chống trả vì thân hình của Cao Yến vững như một bức tường đồng, hút chặt lấy thân hình của chàng. Ngỡ rằng mình bị mất mạng trong chớp mắt nào ngờ ngón tay chỉ chạm vào da của Đường Luân rồi rút phắt trở về mà không buông ra nội lực. Lấy làm lạ không hiểu sao đối phương không thừa cơ hạ độc thủ, chàng vội tấn chữ Đinh sang Trảo mã để rồi tung ra một luồng nội lực chọi với Cao Yến. Thừa lúc đối phương giật mình vì chàng bất thần tung nội lực, Đường Luân rút bàn tay của mình trở về để thoát khỏi vòng kềm chế. Vừa lúc ấy thì Cao Yến thét lên : - Hay cho Nguyệt nhi dám lén ta mà vào đây. Thì ra nàng thiếu nữ đó tên thật là là Cao Nguyệt, em của Cao Minh. Nàng ta được tin mẹ mình bắt được một con mồi béo bở nên lén vào phòng trông cho rõ mặt. Bất ngờ gặp phải Đường Luân tỉnh dậy và hai bên xáp chiến cùng nhau trong lúc đang đấu nội lực thì Cao Yến bất thình lình xuất hiện và Cao Nguyệt không thừa thế Đường Luân đang kẹt trong tình trạng lưỡng đầu thọ địch mà xuống độc thủ. Ngón điểm huyệt nhẹ nhàng ban nãy đã minh chứng rằng nàng nương tay cho Đường Luân thoát chết. Nghe mẹ mình mắng, Cao Nguyệt sắc mặt đỏ bừng, lui vào một góc tường. Và Cao Yến lại gắt gỏng : - Mi hãy thay ta bước ra mà cho thằng nhỏ này một bài học xứng đáng. Dưới áp lực của mẹ mình, Cao Nguyệt bất đắc dĩ phải giả vờ hùng hổ lướt tới trước mặt Đường Luân. Thân hình của nàng nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng. Còn cách Đường Luân chừng độ ba thước thì dừng chân lại. Đường Luân chưa biết nàng ta giở trò gì thì lại một tiếng thét thanh tao trỗi dậy, Cao Nguyệt vươn mình tới, vung hai tay sử dụng một đòn Ngọc Thố Giởn Trăng. Thế võ này nửa cương mà nửa nhu. Hai bàn tay của nàng dường như hai bàn tay của một con ngọc thố, đang đùa giởn nhưng mà đường võ mầu nhiệm vô song, làm cho Đường Luân phải tấm tắt khen thầm. Chàng thấy hai cánh tay trắng muốt của nàng múa may quay cuồng trước mặt, chắc có lẽ nàng muốn làm rối mắt đối phương. Đường Luân vội vàng xử một đòn Kim Cang Thác Thiên để chống trả. Nào ngờ chính vào lúc đó thì thế võ Ngọc Thố Giởn Trăng của Cao Nguyệt thình lình vụt tắt để rồi trổ ra một đòn Hắc Hổ Thâu Tâm. Đường Luân kinh dị, không biết tại sao Cao Nguyệt có một lối đấu kỳ quặc như vậy vì Hắc Hổ Thâu Tâm là một đòn mạnh bạo của Thiếu Lâm phái, mà Cao Nguyệt đã cóp được rồi thình lình tung ra. Nhưng Đường Luân cũng kịp thời ứng biến, hai bàn chân của chàng bước theo bộ điệu Hồng môn và tràn mình né tránh miếng Hắc Hổ Thâu Tâm trong đường tơ kẽ tóc. Thừa lúc Cao Nguyệt chưa thu tay trở về, Đường Luân trổ ra một đòn Thiếu Lâm cầm nã, dụng ý của chàng là muốn lấy độc công độc.
  2. Dường như nàng thiếu nữ cũng biết rõ thâm ý của Đường Luân nên trên vành môi của nàng thoáng hiện ra nét cười ranh mãnh. Thừa lúc bàn tay của chàng chỉ còn cách Uyển mạch của mình chừng một tấc bàn tay của Cao Nguyệt thình lình lật ngược trở lên, và năm ngón tay búp măng của nàng xé gió vèo vèo, tặng lại cho Đường Luân một ngón Phân Cân Thác Cốt. Đường Luân giật mình kinh hãi vì Phân Cân Thác Cốt là những thế võ vô cùng mầu nhiệm, chuyên dùng để đánh xáp lá cà với đối phương và lợi dụng tất cả những chỗ hở, khôn khéo tung ra những thế võ toàn là rút gân và bẻ xương của đối thủ. Thật là lợi hại khôn cùng, không biết vì sao nàng thiếu nữ này lại học được môn võ thuật bí truyền này? Ý nghĩ thoáng hiện thì đòn đã tới, Đường Luân chỉ còn cách dồn hết nội lực vào cánh tay của mình, xòe năm ngón ra, chờ đợi hễ đối phương toát ra nội lực là chàng cũng dùng nội lực chống trả. Nào ngờ bàn tay trắng muốt của Cao Nguyệt chỉ trổ sơ nửa đòn Phân Cân Thác Cốt rồi rút lui trở về hai bước, thủ một thế Bạch Thố Nhập Lâm. Đường Luân không dám khinh thường vì thấy những thế võ mà thiếu nữ này sử dụng thật là thiên hình vạn trạng. Chàng đảo sơ ở vòng ngoài hai ba bộ để tìm sơ hở của đối phương rồi bất thình lình, Đường Luân nhảy sổ tới tung ra một cước kinh hồn, đá thốc vào Đan điền của Cao Nguyệt, và hai người lại xáp chiến với nhau kịch liệt hơn ban nãy. Trong chớp mắt, hai người đã giao chiến với nhau hơn hai mươi hiệp. Lần này vì có Cao Yến đứng bên ngoài lược trận nên những thế võ của Cao Nguyệt không còn nương tay như trước nữa, mà xuất thủ lại trầm hùng mãnh liệt. Có lúc lại mầu nhiệm vô song, làm cho Đường Luân có cảm nghĩ rằng tài bộ của người này thật không kém Bích Cơ Ma Nữ. Cuộc chiến lần lần đi vào giai đoạn sôi động, và Cao Nguyệt lần lần xuống nước. Những thế võ của Đường Luân bắt đầu đưa nàng vào tình trạng bị động. Cao Nguyệt lùi dần... lùi dần... rồi bỗng thình lình nàng xử một thế Hắc Hổ Thăng Thiên, thân hình của nàng tà tà bắn vút lên trên, để rồi đáp nhẹ trên đầu của một chiếc tủ đứng cao hơn đầu người mấy thước. Đứng trên đầu tủ, Cao Nguyệt thủ một thế Bạch Thố Cầm Ưng, cúi đầu nhìn xuống nói với Đường Luân rằng : - Thằng nhỏ kia, nếu mi phá được thế võ này thì ta bằng lòng chịu thua mi vô điều kiện. Đường Luân buông ra một tiếng cười lạt, từ phía dưới nhìn lên, trông thấy hai bàn chân của nàng đứng trong một cái tấn không phải chữ Đinh mà cũng không phải chữ Tấn. Hai bàn tay bảo vệ tiền tâm một cách vô cùng khéo léo. Với một thế võ hiểm hóc và kín đáo, muốn từ dưới bay mình lên trên để phá vỡ thì thật không phải là một chuyện dễ dàng. Ngẫm nghĩ giây lâu, trong trí của Đường Luân vùng nẩy ra một kế, chàng định dùng hai thế võ liên hoàn, sử dụng kế dương Đông kích Tây, hòa hợp với thế Điệu hổ ly sơn làm sao cho Cao Nguyệt xê dịch thân hình để cho chàng nhảy lên đầu tủ chiếm ưu thế. Ý đã định, Đường Luân trờ tới ba bước để rồi tung mình từ phía dưới nhảy vù lên. Nhưng khi hai bàn chân của chàng vừa lướt tới trước mặt tủ chừng năm thước, sức mạnh vừa toát ra, định dùng Lý ngư vượt long môn, để phóng mình lên trên thì khoảng
  3. đất chỗ chàng đứng bất thình lình tụt xuống. Đường Luân đang nằm trong cái thế dùng sức mạnh dồn vào hai gót chân để đẩy mạnh thân hình của mình lên, thình lình mất đi điểm tựa nên thân hình của chàng chới với giữa khoảng không để rồi rơi xuống. Hồn vía lên mây, Đường Luân biết mình lại trúng kế một lần nữa, nhưng chàng kịp thời dang hai cánh tay, vẫy mạnh một cái vào không khí để lấy lại thân hình cho được thăng bằng rồi nhanh như chớp thò bàn chân tả đạp lên bàn chân hữu để làm điểm tựa, xử một thế Thần Viên Thượng Thọ để bay vù lên mé đất. Còn cách mé chừng một thước, Đường Luân thò hai tay lên định bấu lấy mé vực, nào ngờ giữa lúc bàn tay của chàng còn cách mé chừng hai tấc, trên đầu chàng gió dậy vèo vèo, Cao Yến và Cao Nguyệt thừa cái thế đứng trên cao đánh xả xuống một chưởng kinh hồn. Đường Luân còn lại một tay phải vung ra chống trả chính vào lúc hai luồng sức mạnh vừa giáp mối vào nhau. Đà đang lên của Đường Luân vừa đứng lại thì Cao Yến buông ra thêm mấy tiếng cười đanh ác, để rồi nhẹ nhàng bồi thêm một chưởng. Đường Luân nghe thấy chưởng lực Cao Yến thật lạnh lùng, tầm uy hiếp bao trùm hết miệng hầm, tuy nhẹ nhàng mà hiểm độc vô song. Một tay của chàng đang kẹt trong tay của Cao Nguyệt, bắt buộc chàng phải vung bàn tay còn lại đón đỡ. Và một tiếng bộp nho nhỏ vang lên, thân hình của Đường Luân bị sức ép của Cao Yến đẩy rơi về phía dưới. Dưới kia là một vùng tối đen thăm thẳm, trông không rõ bốn bề. Nhưng Đường Luân ráng hết sức vận nhãn quang của mình ra để nhìn xuyên vào bóng tối. Nhác trông thấy dưới chân mình có vùng đất màu đen thẫm từ từ hiện lên, chờ thân hình của mình cách mặt đất chừng một trượng, Đường Luân liên tiếp lộn mèo hai cái để cho mất đà rồi cuối cùng mới đảo mạnh một vòng giữa không trung, nhẹ nhàng rơi theo thế Bình Sa Lạc Nhạn. Mặc dầu vậy nhưng Đường Luân cũng thấy chân tê dại và thân hình của chàng lảo đảo ngã sóng soài trên mặt đất bởi vì sức rơi vẫn còn quá mạnh. Nằm yên một chút để phục hồi sức khỏe, Đường Luân trỗi dậy, ngồi xếp bằng điều khí dưỡng công để cho tâm thần bình tĩnh. Chim Sổ Lồng Cá Ra Khỏi Chậu Không bao lâu, tâm tư của chàng lặng yên một cách bình tĩnh và trong suốt giai đoạn này, thính giác của chàng bén nhạy vô cùng. Lắng tai nghe văng vẳng đâu đây có tiếng nước chảy róc rách như một dòng suối con thì phải, Đường Luân lấy làm lạ, không biết mình lạc vào đâu, vị trí nằm ở chốn nào mà lại có tiếng nước róc rách như thế. Trong khoảng tối đen mờ mịt, chàng chỉ nhờ có thính giác để nhận định quang cảnh chung quanh. Chợt chàng giật mình vì nghe đâu đây phảng phất có tiếng gọi nho nhỏ : - Tướng công! Tướng công!
  4. Rõ ràng đó là tiếng người, phát ra tự một nơi âm u tịch mịch. Đường Luân cố gắng vận dụng hết thính giác của mình để lắng tai nghe ngóng và tiếng gọi “tướng công” lại vang lên văng vẳng. Lần này, Đường Luân trả lời : - Ai đó? Câu nói của Đường Luân vừa dứt thì tiếng nói văng vẳng ban nãy lại trỗi lên : - Tôi đây.... Cao Nguyệt! Đường Luân giật mình. Thì ra tiếng nói này do thiếu nữ đã đấu chiến với mình ban nãy phát ra. Nàng là bạn hay là thù? Đường Luân vẫn chưa được rõ, chỉ biết rằng ban nãy mạng của mình đã nằm trong tay nàng mà nàng vẫn nương tay. Đường Luân cất tiếng hỏi : - Cô nương đang ở đâu? Có giọng của Cao Nguyệt trả lời : - Tôi đang ở một gian phòng trên đỉnh đầu của tướng công, xin tướng công hãy lắng tai nghe để tôi chỉ đường đi nước bước để thoát khỏi chỗ hiểm nguy đó... trong một chốc nữa đây, e rằng đại nạn sẽ cho tướng công. Câu nói vừa đến đây, Đường Luân chợt nghe tiếng róc rách ban nãy nổi lên càng lúc càng to. Rồi một tiếng tách nho nhỏ vang lên trên một góc tường chợt lộ ra một kẽ hở, và không biết nước từ đâu do kẽ hở đó xối xả tràn vào! Nước đổ càng lúc càng mạnh, trong phòng lại kín như bưng nên bao nhiêu nước ứ đều đọng lại và dần dần dâng lên. Nguồn nước vẫn tuôn vào ào ạt và mực nước vẫn dâng lên, dâng lên mãi.... Ban đầu tới ống chân, rồi dần dần tới gối. Cứ xem tình thế này thì thật là khó thoát nơi hiểm địa. Trong lúc đó thì tiếng của Cao Nguyệt vang lên : - Nguy cho tướng công rồi đó, tướng công cố sức lặn sát đất... Câu nói đến đây thì bị tiếng ồn ào của nước đổ làm cho cắt đứt, và mực nước dâng lên nhanh không thể tả, trong chớp mắt nó đã vượt lên khỏi lưng quần, rồi dâng lên gần tới ngang vai chàng. Đường Luân cố sức nhớ lời dặn : - Lặn sát xuống đất. Chàng tự hỏi : - Lặn sát xuống đất để làm gì? Nước vẫn dâng lên, mà lời nói của Cao Nguyệt lại bặt ngang, không vang lên nữa. Đường Luân nóng nảy hỏi : - Nước lên cao quá rồi.... Cao cô nương, lặn sát đất để làm gì, sao không nói tiếp? Một tiếng “suỵt” nho nhỏ vang lên. Thoáng nghe , Đường Luân biết nàng ra hiệu cho chàng im tiếng. Nước lạnh thấu xương và cứ dâng lên. Lúc bấy giờ hai chân của Đường Luân đã rời khỏi mặt đất, chàng cố sức nín hơi để cho thân hình của mình nổi lên trên mặt nước. Chàng cố hết sức dằn cho tâm thần của mình khỏi xúc động để lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Nước vẫn ào ạt tuôn vào, đưa thân hình của Đường Luân lên cao, chỉ còn cách trần nhà chừng ba thước. Tình thế hết sức khẩn trương, nếu không có cơ hội gì cứu vãn thì cái chết đã cầm
  5. chắc trong tay. Chính vào lúc đó, tiếng của Cao Nguyệt vang lên nho nhỏ : - Đại ca của tôi vừa đến rình nghe động tĩnh của tướng công đó. Phải cẩn thận cho lắm... Nhưng hắn vừa mới lui ra. Bây giờ tướng công hãy lặn sát xuống đất... Trời! Hắn lại trở lại. Đường Luân hồn vía lên mây, cái chết chỉ treo trên đường tơ, sợi tóc. Nước dâng lên thêm một thước nữa. Chỉ còn hai thước là đụng tới trần nhà. Chợt tiếng của Cao Nguyệt lại vang lên : - Hắn lại trở ra đi tuần hành rồi đó! Bây giờ tướng công hãy lặn sát đất, bắt đầu từ trong tường bên hữu đếm ra đến viên gạch thứ mười. Tiếng nói lại ngưng bặt, trống ngực của Đường Luân đập thình thình vì cái chết đã đến tận nơi. Nhưng rồi một câu nói lại vang lên : - Tướng công đè mạnh viên gạch đó xuống một tấc, rồi đẩy sang cánh tả, đoạn trồi lên mặt nước. Như một người chộp được chiếc chìa khóa mở đường sinh lộ, Đường Luân hớp một hơi dài dưỡng khí rồi lặn xuống dưới sâu. Khi đến sát mặt đất, chàng lò mò từ trong tường đếm ra đến viên gạch thứ mười, chuyển hết sức bình sanh đẩy mạnh xuống dưới rồi xô ngang bên tả. Chàng thấy viên gạch đó kẹt ở dưới sâu không trồi lên nữa, Đường Luân lập tức đạp mạnh xuống nền nhà để lấy trớn ngoi lên mặt nước. Đầu của chàng vừa thoát khỏi mặt nước liền vận nhãn quang nhìn khắp bốn bề, chợt nghe có tiếng sè sè vang lên không ngớt và từ trên trần bỗng bày ra một lỗ hổng. Mừng hơn bắt được vàng, Đường Luân vỗ mạnh hai bàn tay lên, xử một thế Kim Ngư Vượt Lãng để bay mình vào lỗ hổng đó. Thân hình của chàng vừa thoát khỏi gian phòng âm u rùng rợn này chàng tức khắc thấy có hai cánh tay mềm mại đón lấy thân hình của chàng. Rồi bên tai gió dậy ào ào, người ấy đã vác chàng lên vai, chạy vùn vụt qua những con đường hầm quanh co khúc khuỷu. Một mùi hương thoang thoảng phất qua mũi chàng. Hơi lạnh của nước và của gió đem đến cho chàng cảm giác lạnh lùng, rờn rợn. Và chàng ngây ngất, đê mê đi lúc nào không biết. Đây nói về Trần Như Phong sau khi cùng với Đường Luân rơi xuống hầm sâu, đương cơn bàng hoàng thì bị một làn khói hôi tanh xông ra, và ông bị ngất đi không còn biết gì nữa. Đến khi giật mình tỉnh dậy, ông ta nghe thấy toàn thân của mình ê ẩm. Thử cục cựa thì ra châu thân của mình đã bị trói chặt trên một chiếc giường bằng đá. Lưỡi Hỏa Long thần kiếm không cánh mà bay đi đâu mất rồi, trong lòng vừa áo não, vừa kinh mang. Thần trí lần lần định tĩnh, ông ta quan sát chỗ mình nằm là một gian hầm bằng đá, tứ bề kín như bưng. Còn mình thì đang bị họ dùng dây gân bò trói chặt trên một chiếc giường bằng đá. Ba bề bốn bên một mùi hôi tanh nồng nặc xông ra. Ông ta cố sắp xếp lại ý tưởng của mình rồi bắt đầu tìm phương pháp thoát thân. Thuở nhỏ, ông ta theo chân Vô Tông Khách được Vô Tông Khách truyền cho một ngón nghề riêng, đó là thuật Kim thiền thoát xác, chuyên dùng để tự mở trói cho mình. Lối mở trói này thật là mầu nhiệm, nạn nhân phải vận dụng hết công lực của mình mà làm cho xương và gân trên toàn thân nhũn ra, và co giãn theo ý của mình. Nhờ đó
  6. mà nới lỏng vòng dây và từ từ gở ra.
Đồng bộ tài khoản