Hỏa long thần kiếm - Phần 60

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
55
lượt xem
3
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 60

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Liên Hải Thiên nghe nói, từ từ hé mắt và người áo đen thét to : - Liên phu nhân sao chưa ra mặt? Tiếng thét của hắn đồng vọng đến rặng cây nằm ở xa xa, và liền theo đó, có hai người đàn bà yểu điệu từ từ xuất hiện. Liên Hải Thiên rú lên một tiếng kinh hoàng : - Trời... Nga Mi nữ!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 60

  1. Phần 60 Liên Hải Thiên nghe nói, từ từ hé mắt và người áo đen thét to : - Liên phu nhân sao chưa ra mặt? Tiếng thét của hắn đồng vọng đến rặng cây nằm ở xa xa, và liền theo đó, có hai người đàn bà yểu điệu từ từ xuất hiện. Liên Hải Thiên rú lên một tiếng kinh hoàng : - Trời... Nga Mi nữ! Người đi đầu là một người đàn bà luống tuổi, cất giọng nói nho nhỏ : - Chính ta... Hải Thiên... Dứt lời, bà ta lướt tới như bay, hỏi rằng : - Hải Thiên... mi đã thọ thương? Liên Hải Thiên mừng rỡ nói rằng : - Bích Cơ đâu, hãy ra mắt mẹ mị. à, Nga Mi nữ! Mi mắc phải bệnh phong, Bích Cơ khoan đến gần đã... Nhưng lời nói của ông ta chưa dứt thì Bích Cơ đã nhảy xổ vào lòng của Nga Mi nữ. Hai mẹ con ôm chặt lấy nhau mà lệ ứa chan hòa... Nga Mi nữ lẩm bẩm : - Cách biệt mười mấy năm, con đã khôn lớn đến đường này. Liên Hải Thiên nước mắt vòng quanh, ấp úng hỏi : - Nga Mi nữ... chứng bệnh... Người áo đen bây giờ mới chen vào nói : - Liên Hải Thiên, mi chớ sợ. Bệnh của phu nhân ta đã bốc thuốc trị hết, không tin mi hãy trông vào mặt phu nhân thì rõ. Liên Hải Thiên nửa tin nửa ngờ, trố mắt lên nhìn. Nga Mi nữ quay lại mỉm cười nói : - Lời ân công nói không sai, Hải Thiên... mi hãy xem trên mặt ta đã lành... Liên Hải Thiên chớp nhanh cặp mắt lấy làm kinh ngạc : - Trời... chẳng lẽ... Người áo đen lạnh lùng nói : - Tin hay không tin là quyền của mi, chỉ thương hại cho bọn người trên Thiên La Nham cứ nuôi ảo tưởng dùng nội công để trấn áp thuốc độc trong người. Thật ra nếu bọn họ biết dùng thuốc của ta thì đâu đến nổi... Nhìn kỹ, Liên Hải Thiên không thể không tin, vì da mặt của Nga Mi nữ bấy giờ trong trẻo, mịn màng. Những vết đỏ do bệnh phong tàn phá bây giờ đã tan biến! Bỗng ông ta nghe Tần Lệ Quân hỏi : - Thưa cha, người đàn bà đó là ai mà lại thân mật với chị Bích Cơ như thế? Ông ta lại nghe Tần Kiệt trả lời : - Đó là mẹ của chị Bích Cơ! Tần Lệ Quân lấy làm lạ, trố mắt lên hỏi : - Mẹ... Rồi nàng rúc đầu vào lòng của Tần Kiệt, nức nở : - Tại sao người ta có mẹ mà con không có? Có tiếng của Tần Kiệt thở dài : - Con ơi! Đừng hỏi nữa, chúng ta đi thôi! Vô Tông Khách Đại Chiến Quần Hùng
  2. Liên Hải Thiên giật mình, tuy rằng trong lòng của ông ta không ưa gì cha con Tần Kiệt nhưng thoáng nghe hai cha con người ấy muốn ra đi, bất giác quay đầu nhìn lại... Chính vào lúc đó thì một tiếng sét nổ lên vang trời dậy đất. Từ phía Thiên La Nham, lửa nháng lên đỏ rực và tiếp theo đó có những tiếng nổ kinh thiên động địa liên tiếp vang lên làm cho người ta đinh tai nhức óc. Cứ sau mỗi một tiếng nổ thì ánh lửa lóe lên đỏ rực cả một ven trời, đứng trong bãi biển nhìn ra, mọi người đều tỏ rõ, thấy chiếc... (thiếu trang) Chàng từ từ tiến tới, nói rằng : - Thưa nhạc mẫu, kính chúc nhạc mẫu an khang! Nga Mi nữ nghe tiếng hỏi, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, thấy trước mặt mình là một gã thiếu niên mặt đẹp như hoa, phong độ cao sang quyền quí. Bà ta hỏi : - Mi là ai? Mộ Dung Ngọc buông ra một tiếng cười, niềm nở nói rằng : - Nhạc mẫu quên con rồi ư, con chính là Ngọc nhi đây! Nga Mi nữ nghe thấy hai tiếng Ngọc nhi, vội vàng ngắm nhìn thiếu niên một lần nữa, tươi cười nói rằng : - Con mau lớn đến dường này, thật ta không ngờ đến... Bích Cơ từ trong lòng mẹ mình vùng dậy, nhảy xổ ra cướp lời : - Câm mồm lại, ai là nhạc mẫu của mi? Nga Mi nữ giật mình kinh ngạc, sửng sốt nhìn Bích Cơ. Trong lúc đó Mộ Dung Kim thấy vậy, vội thét bảo Mộ Dung Ngọc : - Sao mi chưa quì xuống làm lễ nhạc mẫu! Mộ Dung Ngọc nghe nói, vội vàng cung tay xá sâu tận đất, nói rằng : - Kính thưa nhạc mẫu đại nhân, con xin làm lễ ra mắt... Chính vào lúc hai đầu gối của Mộ Dung Ngọc sắp sửa quì xuống mặt đất, bỗng thình lình người áo đen quát : - Lui ra! Vừa nói, vừa xỉa năm ngón tay vào giữa mặt Mộ Dung Ngọc. Năm ngón tay xé gió đi vèo vèo làm cho Mộ Dung Ngọc phải rú lên đứng phắt dậy mà bắn lùi về phía sau mấy bước. Mộ Dung Kim tức giận tràn hông, bước tới một bước hỏi rằng : - Mi là ai mà can thiệp đến việc riêng của ta? Người áo đen hậm hực trả lời : - Bình sanh ta không hề tỏ tên thật, và không bao giờ ngó ngay người đối thoại với mình. Hừ! Chỉ vì ta có một đứa học trò vùi thây nơi biển cả nên ta mới phá lệ mà nhìn thẳng vào mặt chúng bây và quyết tâm sẽ chọc trời khuấy nước cho nguôi cơn giận. Tây Phương Kiếm Thánh giật mình thét hỏi : - Pháp hiệu của mi là gì? Người áo đen sang sảng ngâm : - Vô ảnh, vô hình, Vô Tông Khách, Hữu pháp, hữu thức, hữu không môn! Mộ Dung Kim biến sắc, buột mồm nói : - Quả nhiên là mi. Liên Hải Thiên mở bừng mắt dậy thét :
  3. - Vậy thì ra mi chính là người võ lâm Trung Nguyên mời ra để đối địch cùng ta? Vô Tông Khách ngửa mặt nhìn trời, đưa tay trỏ Bích Cơ mà nói : - Ta muốn mang con gái của mi đi. (thiếu trang) ... kẻ đa mưu túc trí, được võ lâm Trung Nguyên mời ra đối địch với Liên Hải Thiên. Đã từng nghe các môn phái từ Thiếu Lâm cho chí Nga Mi, vô số cao thủ đều bại trong tay Liên Hải Thiên, mà người này lại hơn Liên Hải Thiên một bực, vì vậy không thể khinh thường, do đó vừa xáp trận là ông ta tung ra đòn độc ngay. Biết rằng nếu mình làm ngơ để cho tên này tự do bắt Bích Cơ thì danh tiếng của bốn chữ Tây Phương Kiếm Thánh sẽ trôi theo dòng nước, từ đây không có mặt mũi nào nhìn những người trong võ lâm nữa. Ông ta quyết định dùng kiếm thuật tài tình của mình mà thanh toán tên này. Vừa trông thấy Vô Tông Khách lánh được một đòn, ông ta liền cất lên một tiếng hú dài, rồi thân hình đuổi theo cấp tốc, tung ra thêm ba kiếm liên hoàn. Vô Tông Khách nhìn thấy trước mắt của mình ánh gươm loang loáng, bóng kiếm trùng trùng, vội vàng tung ra ba thế liên hoàn. Ba thế võ này thảy đều chọn lọc từ trong đường võ “Tay trắng đoạt gươm vàng” rồi chế biến thành ra huyền diệu vô song, chuyên dùng để đối địch với kẻ thù bằng hai bàn tay trắng. Người ta thấy hai cánh tay khẳng khiu của Vô Tông Khách tung bay lã lướt, vừa điểm vào những yếu huyệt trên mình của Mộ Dung Kim, vừa thừa thế để cướp thanh trường kiếm. Nhưng đã mang mỹ hiệu Tây Phương Kiếm Thánh thì kiếm thuật đâu phải tầm thường, lại một lần nữa dốc hết toàn lực ra. Vì vậy khi thế võ thứ hai của ông ta tung ra là Lưỡng Kiếm Nghênh Xuân tuy chém ra một đường mà tách làm hai ngõ, tấn công một lượt vào giàn trên và giàn dưới của Vô Tông Khách. Vô Tông Khách vội vàng xử một thế Phụng Hoàng Thăng Thiên bay vút lên trên hơn ba trượng, rồi vung bàn tay tả ra. Năm ngón tay chia ra làm năm đường tấn công một lượt vào năm yếu huyệt nằm rải rác trên đầu của Tây Phương Kiếm Thánh, là huyệt Thái Dương, Ngọc Chẩm, Thiên linh cái và huyệt Đầu Dà. Ra tay thật là cay độc, nếu là một người tầm thường thật khó lòng trốn tránh, vì bàn tay của ông ta giăng mắc bốn bề, chập chờn bất định, nửa thủ nửa công. Tây Phương Kiếm Thánh thấy vậy vội xử một thế Phụng Điểm Đầu, khẽ gật đầu né tránh... Nào ngờ miếng đòn độc ác kia lại là đòn giả, miếng Phụng Điểm Đầu vừa thực hiện được một nửa thì bàn tay hữu của Vô Tông Khách từ một chiều hướng không thể nào ngừa trước thò xuống, dùng hai ngón tay giữa và áp út kẹp lấy sóng gươm. Tây Phương Kiếm Thánh giật mình vì rõ ràng đó là một biến thế trong đường “Tay trắng đoạt gươm vàng”. Ông ta vội vàng xuống một cái Xà tấn để xê dịch lưỡi gươm xuống hơn ba tấc rồi thình lình hự lên một tiếng, tung ra một thế Ngọc Long Bàn Trụ. Vô Tông Khách thấy mình sắp sửa thành công, định dùng ngón trỏ vào Uyển mạch của Tây Phương Kiếm Thánh ngõ hầu đoạt gươm. Nào ngờ Mộ Dung Kim đã biết trước nên vội vàng sử dụng một thế kiếm Kiếm hư không. Đường gươm trong tay của lão ta xoắn tít như thân hình một con rắn độc, chập chờn như muốn quấn chặt lấy bàn tay của Vô Tông Khách. Thế võ thật là hư không huyền ảo, giống như cái tên của nó, vì vậy mà một người võ
  4. nghệ cao siêu như Vô Tông Khách cũng phải thu hồi về thế võ của mình, chứ chẳng dám tiếp tục tấn công. Nhờ vậy mà hai đối thủ dang ra trong chớp mắt, nhưng Tây Phương Kiếm Thánh chân chưa dừng gót thì thân hình tức tốc trỗi lên hào quang loang loáng. Lưỡi gươm trong tay ông ta chia ra làm ba ngõ, tấn công vào huyệt Kiến Lý, Khí Hải và Đan Điền. Vô Tông Khách buông ra một tiếng cười hậm hực, bất thần trổ một thế Thất Tinh liên hoàn bộ, bắn lùi ra phía sau. Thường thường, Thất tinh liên hoàn bộ phải liên tiếp bắn lùi bảy bước, nhưng bây giờ Vô Tông Khách bỏ hết uy lực, chỉ lùi có hai bước rưởi, liền tức tốc lướt tới vùng hai bàn tay ra, xử một thế Tiểu Lý Tàng Đao. Nhờ bắn lùi ra hai bước rưởi nên ba mũi gươm của Tây Phương Kiếm Thánh không thể uy hiếp nổi ông ta và thế Tiểu Lý Tàng Đao kịp thời đối phó. Tây Phương Kiếm Thánh chưa kịp trở tay thì Vô Tông Khách đã thình lình nhập nội. Bàn tay hữu của ông ta liên tiếp vỗ ra ba chưởng để làm rối mắt đối phương rồi bàn tay tả dựng lên như một lưỡi đao, trảm ngang qua cổ của Mộ Dung Kim. Đòn thật là bạo. Bàn tay bằng xương bằng thịt của Vô Tông Khách xé gió vì vèo, trảm ngang qua cổ, khí thế còn mạnh mẽ hơn lưỡi đao thật bội phần. Thân hình của Tây Phương Kiếm Thánh thình lình bất động đứng sừng sững như một pho tượng đá. Chờ cho lưỡi đao bằng tay của Vô Tông Khách chỉ còn cách cần cổ của mình chừng ba tấc, thình lình ông ta nạt lên một tiếng, xuống thế Trung Bình tấn và nhờ đó mà tránh thoát được đường “đao” lợi hại kia. Ông ta nghe một luồng gió mạnh lướt ngang qua đầu mình, hơi lạnh thấu xương. Cái thế Trung Bình tấn của Tây Phương Kiếm Thánh chỉ tuông ra một nửa liền tức tốc đổi ra Chảo Mã, một đường Độc Kiếm Khai Sơn lập tức trổ ra, đâm vèo vèo vào giàn dưới của Vô Tông Khách. Liên Hải Thiên đứng bên ngoài chắt lưỡi khen thầm, ông ta nói nhỏ : - Bốn chữ Tây Phương Kiếm Thánh quả thật danh bất hư truyền. Còn Vô Tông Khách nãy giờ tung ra mấy đòn độc nhưng không sao cướp được lưỡi gươm trong tay của Mộ Dung Kim, bây giờ lại nghe tiếng khen của Liên Hải Thiên có lẽ lòng tự ái bị chạm. Phen này ông ta dùng trọn miếng Thất tinh liên hoàn bộ bắn lùi ra phía xa xa. Đoạn buông ra một chuỗi cười lanh lảnh, hất hàm nói với Liên Hải Thiên rằng : (Thiếu trang) Đó là một thế võ mà Tây Phương Kiếm Thánh đã nhiều công phu nghiền ngẫm mới sáng chế ra để chọi lại thế võ lừng lẫy, tiếng tăm kia. Vừa đúng lúc thân hình của Tây Phương Kiếm Thánh dấy động thì bên này Vô Tông Khách cũng đảo mình nửa vòng để lấy trớn. Chỉ vỏn vẹn nửa vòng đó mà điệu bộ của Vô Tông Khách đã thay đổi liền liền hơn bốn năm thế và cành cây nhỏ bé trong tay nhờ nội lực truyền vào, cứng rắn vô song đâm ra tua tủa, phá vỡ thế công của Kiếm Thánh. Mộ Dung Kim ỷ thanh trường kiếm của mình là một lưỡi gươm chém sắt như chém bùn nên không tránh né, mà vẫn chém tới ào ào. Chợt thấy cành cây trong tay của Vô Tông Khách đâm ra tua tủa như trăm nghìn ngọn giáo. Đã là Kiếm Thánh, thì đường gươm tất vô cùng lợi hại. Thế võ vừa tuông ra một nửa ông ta vội vàng đổi cung, để cho chiều hướng tỏa ra thành một vòng tròn, với tầm uy lực vô cùng rộng rãi, phạt ngang qua vũ khí trên tay của Vô Tông Khách. Mộ Dung Kim buông ra một tiếng cười khoái trá, ngỡ rằng phen này mình sẽ hủy diệt
  5. binh khí của đối phương. Nào ngờ, một tiếng cảng thanh tao vang lên, hai món binh khí va chạm vào nhau và phát ra một tiếng động như tiếng khua của sắt thép. Mộ Dung Kim giật mình kinh hãi, thối lui một bước, quắc mắt nhìn thanh trường kiếm của mình để soát lại vũ khí. Thấy lưỡi gươm của mình vẫn còn nguyên vẹn, ông ta thở phào một hơi nhẹ nhõm. Tuy vậy, trong lòng lấy làm hồi hộp, không ngờ Vô Tông Khách truyền nội lực của hắn vào một cành cây mà trở nên cứng rắn đến thế. Thử so qua một lần, ông ta biết rằng mình không thể nào dựa vào vũ khí mà lấn lướt đối phương, phen này ông thay đổi chiến thuật, thình lình dấy động thân hình, nhẹ nhàng lả lướt như một cánh bướm vờn hoa, tung ra toàn là những đường gươm vô cùng mềm mại. Kiếm pháp vốn là một môn võ thuộc về nhuyễn công, mà lại đủ một tay thuộc hạ thặng thuộc hàng Kiếm Thánh thi triển thì sự mềm mại của nó thật là khôn tả. Liên Hải Thiên đứng bên ngoài, thấy lưỡi trường kiếm trong tay của Mộ Dung Kim tung ra như một giải lụa bạch, nhẹ nhàng uyển chuyển, bao bọc lấy toàn thân của Vô Tông Khách. Vô Tông Khách cười khoái trá để rồi sử dụng cành cây nhỏ bé trong tay mình, xé gió vì vèo kháng cự một cách vô cùng ngoạn mục với lưỡi gươm thiên biến vạn hóa của Mộ Dung Kim. Người ta thấy cành cây kia như một con rắn bạc tung tăng ngoe nguẩy xỉa xói vào giải lụa bạch của Mộ Dung Kim. Khá khen cho Vô Tông Khách, mặc dầu chỉ dùng có một cành cây cỏ non mà đấu chiến với một tay thuộc hàng Kiếm Thánh, sử dụng một thanh kiếm báu mà vẫn chống trả có thừa. Một trăm hiệp trôi qua, mặc dầu đôi bên vẫn còn cầm động ngang ngửa nhưng người ta thấy lưỡi kiếm trong tay của Mộ Dung Kim chỉ phát tới ngần ấy, chứ không tài nào tỏ ra uy lực thêm hơn nữa. Ngược lại, cành cây trong tay của Vô Tông Khách thì lại biến hóa khôn lường, khí thế chỉ có tăng mà không có giảm. Phần Liên Hải Thiên thì nãy giờ đã thọ trọng thương nên phải ngồi xếp bằng mà điều công để trị thương. Cùng với chiến cuộc của Kiếm Thánh và Vô Tông Khách, sắc mặt của Liên Hải Thiên dần dần tươi tỉnh, nãy giờ ông ta nghe thấy Vô Tông Khách quyết định bắt con gái của mình, trong lòng vừa giận lại vừa sợ, vì cứ theo uy danh của tên này thì hắn muốn làm việc gì thì phải thi hành cho kỳ được. Vì vậy mà ông ta mặc dầu đang điều khí trị thương nhưng trong lòng thầm tính sẵn mưu kế, hễ gặp dịp tốt là thanh toán tên này, ngõ hầu cứu Bích Cơ ra khỏi vòng nguy hiểm. Một mặt vận công, một mặt sẽ hé mắt xem cuộc chiến, ông thấy Vô Tông Khách lần lần thắng thế, trong lòng lấy làm hồi hộp, biết rằng tình trạng kéo dài thì bất lợi cho Tây Phương Kiếm Thánh.
Đồng bộ tài khoản