Hỏa long thần kiếm - Phần 8

Chia sẻ: Tran Minh Thang | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
43
lượt xem
2
download

Hỏa long thần kiếm - Phần 8

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bây giờ thì ta đã tìm ra manh mối. Mi xem, thanh thiền trượng này rõ ràng là vũ khí của Huệ Năng hòa thượng đã dùng khi xưa. Nhìn kỹ, Đường Luân thấy đó là thanh thiền trượng đã đánh mình tét hổ khẩu ban nãy. Người áo đen gằn giọng : - Đường Luân, mi so võ công của mi với Tứ Phong cảm thấy thế nào? Đường Luân cúi đầu trả lời nho nhỏ : - Cao thấp chênh lệch nhiều lắm.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hỏa long thần kiếm - Phần 8

  1. Phần 8 Bây giờ thì ta đã tìm ra manh mối. Mi xem, thanh thiền trượng này rõ ràng là vũ khí của Huệ Năng hòa thượng đã dùng khi xưa. Nhìn kỹ, Đường Luân thấy đó là thanh thiền trượng đã đánh mình tét hổ khẩu ban nãy. Người áo đen gằn giọng : - Đường Luân, mi so võ công của mi với Tứ Phong cảm thấy thế nào? Đường Luân cúi đầu trả lời nho nhỏ : - Cao thấp chênh lệch nhiều lắm. Người áo đen hậm hự nói : - Hừ... Địa vị của La Tứ Phong trong Thiên La giáo chưa phải là cao lắm! Đường Luân kinh dị, có vẻ không đồng ý : - Chẳng lẽ còn có người luyện võ công đến cái mức không thể tưởng tượng được? - Hà hà... “Cao nhân tắc hữu cao nhân trị”. Trong vòm trời này có biết bao nhiêu sự lạ lùng, mà việc này sư phụ chỉ đưa ra giả thuyết mà thôi. Đường Luân đôi mắt lóng lánh hào quang, cười rằng : - Gã Giáo tông để cho sư phụ bắt chước được giọng nói minh chứng rằng khinh công của nó còn kém sư phụ nhiều. Người áo đen mỉm cười trả lời : - Chưa chắc, bởi vì khi sư phụ lén bắt chước nó thì sư phụ nấp trong chỗ tối tăm và lúc ấy có gió thổi rì rào. Nhân vật nào võ công cao cường cũng khó mà nghe thấy được. Đường Luân suy nghĩ lâu lắm mới nói : - Võ công của bọn họ rất mềm mại. Người áo đen gật gù nói : - Đúng như vậy, mi thật không ngờ à! Mi biết tại làm sao ta truyền cho mi Kim Cang Đại La kiếm pháp không? - Chắc có lẽ là muốn dùng đường võ chí cương chí mãnh để trị chí âm chí nhu? - Đúng! Quả thật đó là một đường võ quí trong thiên hạ. Mi hãy cố gắng mà học tập. Trong đấy chia ra làm bảy thế, bốn thế đầu thảy đều là sát thủ, đó là Kim Cang Thác Thiên, Kim Cang Khóa Hải, Kim Cang Giáng Long và Kim Cang Phục Hổ. Ba thế sau là ba đòn lạ lùng quái gở, dạy người ta làm sao để xuất kỳ thắng thế trong khi đại bại. Nó cũng thuộc vào loại sát thủ. Đó là Lôi Kình Đại La, Điện Chế Đại La và Phong Đản Đại La. - Chúng ta là một phái võ ngoài hàng võ, hiện nay người trong võ lâm đa số thảy đều thất đức, ai ai cũng đều vì lòng háo thắng, vì chút danh lợi mà tỵ hiềm ganh ghét lẫn nhau. Chúng ta không thể đi chung với bọn mang tiếng là đại chính phái nhưng thật sự thì là đồ hèn hạ. - Mặc dầu ta được đường võ lợi hại này nhưng con nên nhớ rằng không nên bao giờ để cho lưỡi gươm của mình nhuốm máu của người vô tội. Đường Luân nghiêm trang đỉnh đạc cúi đầu tiễn đưa sư phụ : - Đệ tử xin vâng! Khi bóng sư phụ đã khuất, bất giác chàng mỉm cười, mở pho Kim Cang Đại La kiếm pháp và thong thả tuốt thanh Hỏa Long thần kiếm ra, coi theo đó mà luyện tập. Môn võ cứng rắn này bộ điệu thật đơn giản, quan hệ là ở chỗ vận dụng sức lực cho đúng mức và động tác thật điều hòa. Thoáng nhìn qua, Đường Luân đã nhớ ngay từng chi tiết một.
  2. Ngửa mặt nhìn muôn vạn vì sao lấm tấm trên nền trời xanh thẩm, Đường Luân thong thả đọc đi đọc lại những lời dặn trong sách... Chàng cảm thấy đường kiếm này quả thật là cương ngạo vô song, từ đầu chí cuối toàn là thế công mà chẳng có một thế thủ. Rõ ràng là hễ ra tay rồi thì cứ dồn đối thủ cho tới chỗ chết. Ba chiêu cải tử hồi sinh cuối cùng thì thật là đơn giản nhưng oai lực hùng hậu vô song, thật là có cái thêm lay thành nhổ núi. Dùng hết sức bình sinh để múa đường kiếm này, Đường Luân cảm thấy thanh Hỏa Long thần kiếm hào quang sáng ngời. Từ Kim Cang Thác Thiên đến Kim Cang Khóa Hải rồi Kim Cang Giáng Long, hễ mỗi lần Đường Luân, nhả ra chân lực, thì ánh kiếm loang rộng một vùng hơn hai trượng. Luyện mãi đến nửa đêm, hơi sức mỏi mòn, Đường Luân ngã mình trên thảm cỏ, êm đềm nhập mộng. Đêm ấy chàng nằm mơ thấy mình ngao du sơn thủy, thú vị vô cùng, quả là một cơn mộng đẹp... Chàng còn mơ thấy tấm thân thiên kiều bá mị của Bích Cơ, mơ thấy đôi môi mộng đỏ của nàng. Những lộc xanh mơn mởn trên thảm cỏ trở thành mái tóc mềm, óng ả của Bích Cơ... Nhưng vào lúc trời đang rựng sáng thì hai chiếc bóng người nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Đường Luân... Một người con gái kêu lên một tiếng kinh ngạc. Người đi sau cũng đã phát giác Đường Luân, hắn cau mày nói : - Cũng lại thằng quỉ nhỏ này, để cha tặng cho nó một chưởng đưa nó về thế giới bên kia! Thiếu nữ sợ tái mặt, đưa tay ra ngăn lại và nói rằng : - Cha đừng giết hắn, mặc dầu hắn đã phỉnh ta nhưng hắn cũng đã từng cứu mạng con một lần. Người kia nói : - Vậy thì để cha làm cho nó thành một kẻ tàn phế, mất hết võ công. Thiếu nữ bình tĩnh mỉm cười : - Như thế lại càng không được. Nếu người ngoài hay được người ta sẽ cho cha là người bội tín, huống chi hắn là kẻ hậu sinh, cha ăn thua với nó thì mất tiếng tăm. Người đàn ông quay lại trợn mắt gắt : - Con quỉ nhỏ, mi lại muốn phỉnh phờ ta ư? Thiếu nữ bình tĩnh vuốt lại mái tóc của mình, có vẻ hờn dỗi nói : - Tôi muốn giữ tiếng cho cha, cha không bằng lòng thì tôi không cần, cha giết hắn đi. Người cha hậm hực : - Hừ!... Ta cho mi có lý, ta tha cho hắn một lần nữa. Dứt lời, thân hình của lão bay vù vào màn sương dày đặc. Thiếu nữ dùng dằng ở lại. Nàng thở dài, đôi mắt lóng lánh hào quang nhìn Đường Luân không chớp. Thình lình nàng thay đổi thái độ, dường như một mối căm hờn tràn ngập tâm tư. Thò tay búp măng ra, nàng chộp lấy lưỡi đoản kiếm bên mình của Đường Luân. Tuốt phắt nó ra khỏi vỏ, lập tức hơi lạnh thấu xương, nàng nhìn kỹ, đoạn lẩm bẩm : - Thủy Vân kiếm... Thủy Vân kiếm... cái tên thật đẹp. Xem nó mềm như nước nhưng mà sắc bén vô song. Không biết bao nhiêu người đã đổ máu dưới thanh kiếm này? Nàng nghiến răng kèn kẹt, cầm lưỡi Thủy Vân đưa qua đưa lại trước mặt của Đường Luân hậm hực nói :
  3. - Con người giả dối, bịp bợm, cố ý phỉnh phờ ta, thật là đáng giết... Đường Luân vẫn mê man giấc điệp, vui với cơn mộng đẹp của mình. Trên ngực chàng hơi thở vẫn điều hòa trong khi đường gươm lóe lên đưa qua đưa lại... Nhưng thiếu nữ thở dài, thu gươm trở về. Chính vào lúc đó thì từ đằng xa vang lại tiếng nạt : - Con quỉ nhỏ, còn chưa chịu đi ư? Thiếu nữ trả lời : - Ờ! Đi thì đi! Nói đoạn, nàng nhét lưỡi Thủy Vân kiếm vào lưng mình, vuốt lại mái tóc, nói một câu hờn dỗi : - Hôm nay cha mình thật là lạ, mắng ta luôn mấy lần là “con quỉ nhỏ”. Ngắm nhìn Đường Luân một lần chót, nàng mới từ từ quay gót ra đi. Lúc bấy giờ phương đông đã rạng rỡ. Ánh nắng ban mai xuyên qua cành cây kẻ lá, chiếu trên gương mặt của Đường Luân làm chàng giựt mình tỉnh giấc, thấy mình ngủ quên trên thảm cỏ, bất giác cười thầm. Đường Luân soát lại thanh Hỏa Long thần kiếm, chàng thình lình giật mình nhảy nhỏm. Cớ sao Thủy Vân không cánh mà bay. Đó là một món bảo vật di truyền của bản môn, nếu mất đi thật là tai hại. Chàng vội lục soát khắp đó đây, nhưng ngoài những lộc tơ mơn mởn, thanh Thủy Vân kiếm không thấy tăm hơi đâu cả. Định tĩnh tâm thần, chàng khám kỹ những dấu vết còn lưu lại trên ngọn cỏ, quả nhiên thấy rõ ràng có dấu giày của một nam một nữ đi ngang qua bên cạnh chàng. Đường Luân áo não thở dài, vì một phút sơ ý mà bị người ta cướp lấy bảo vật. Nếu họ có lòng ác thì mình mất mạng như chơi. Điều chàng thắc mắc nhứt là tại sao người ấy không lấy Hỏa Long thần kiếm mà chỉ lấy Thủy Vân kiếm? Chàng cúi đầu thở dài nghĩ đến còn ba hôm nữa thì đến ngày trăng tròn, ngày chàng hiệp mặt với Bích Cơ. Nhưng mà trên Chính Dương lầu mình đã lộ ra mình là người biết võ, không biết nàng có oán giận ta không? Đêm rằm không biết nàng có y lời hẹn, hay là... Còn con ngựa già của ta nữa, không biết bây giờ nó lưu lạc phương nào? Lúc bấy giờ tâm tư bối rối, chàng vụt tụ khí đan điền, thét lên một tiếng để xua đuổi những ý nghĩ đang quay cuồng hỗn loạn trong óc, ngõ hầu lấy lại bình tĩnh. Chàng nhớ đến lời dặn của sư phụ, phải cấp tốc luyện tập Kim Cang Đại La kiếm pháp. Đảo mắt nhìn quanh, chàng muốn tìm một nơi kín đáo để luyện võ. Thấy bên cạnh có những phiến đá nằm ngổn ngang cao khỏi đầu người, chàng nghĩ : - Chỗ đó có thể tạm dùng được. Thế là chàng phi thân vào nơi ấy, thấy sau những phiến đá có cây lá chằng chịt, bóng râm mát mẻ, và có một cửa động lõm sâu vào. Đường Luân bước vào cửa động, tìm một nơi vắng vẻ ngồi xếp bằng tròn, mở quyển sách ra trước mặt, mặc tưởng trầm tư nghiên cứu tỉ mỉ bảy thế võ Kim Cang. Lần này chàng không dám làm hao tổn khí lực nữa mà dùng phương pháp “đọc sách luyện võ”. Chàng để hết tâm tư vào những trang sách, mà vận dụng trí tưởng tượng ra những thế võ này phải diễn biến ra sao, nghĩa là chỉ đọc bằng tâm tư chớ không phải bằng cử động. Bảy thế võ xem ra cực kỳ đơn giản nhưng mà bên trong tiềm tàng không biết bao
  4. nhiêu chỗ khôn khéo, muốn thấu triệt được thật là thiên nan, vạn nan. Thông minh như Đường Luân mà suy đi nghĩ lại cũng không làm sao hiểu thấu đáo, cặn kẽ được chỗ hay của môn tuyệt học, không bao lâu mồ hôi trán đã rịn ra lấm tấm. Lúc chàng cúi đầu trầm tư mặc tưởng thì mặt trời mới lên hai sào, đến khi chàng giựt mình ngẩng dậy thì ánh tà dương đã chênh chếch về Tây, bóng chiều bảng lảng buông khắp đầu non ngọn núi. Đường Luân thở dài, sau một ngày suy nghĩ, chàng đã hiểu thêm được phần nào, thò tay nắm lấy chuôi thanh bá kiếm. Đường Luân rất muốn đứng dậy đi một đường Kim Cang kiếm pháp để xem lợi hại dường nào. Nào ngờ chàng vừa dợm đứng dậy liền té nhủi xuống, trỗi dậy không được. Thì ra sau một ngày mệt nhọc, hơi sức của chàng hao tốn hầu hết. Bấy giờ chàng mới cảm thấy bao tử của mình đói lên dữ dội. Không có cách nào khác hơn, chàng bò lần ra ngoài cửa động, leo lần lên cây, hái vài ba trái cây rừng ăn cho đỡ dạ. Mùi vị tuy chua chát, nhưng trong lúc đói lòng, Đường Luân cũng cảm thấy ngon. Có đồ ăn vào miệng, tinh thần lần lần hồi phục, chàng lại ngồi xếp bằng trên ngọn cây điều công dưỡng khí để an thần. Lâu lắm, chàng hé mắt ra nhìn quang cảnh chung quanh, thấy sau lớp màn đêm mờ ảo, tứ bề núi non trùng trùng, điệp điệp, ngoài tiếng gió lộng xào xạc qua kẽ lá, hòa lẫn với tiếng thông reo réo rắt, bốn bề không còn một tiếng động nào khác nữa. Mặt trăng to và tròn vành vạnh, tỏa xuống không gian một màu bàng bạc. Ánh trăng lan tràn khắp cành cây kẽ lá, đem đến cho Đường Luân một niềm vui khôn tả. Sự mệt nhọc buổi ban ngày, giờ đây tiêu tan mất cả. Đường Luân nghĩ thầm : - Đợi khi nào công việc của chuyến đi này hoàn thành, ta sẽ tìm một nơi danh lam, thắng cảnh, sơn thủy hữu tình để cư ngụ ngõ hầu rữa sạch mối phiền lụy giữa trần ai. Chàng đang say sưa đắm chìm giữa cảnh thiên nhiên của tạo vật, thình lình một tiếng thét xé toang bức màn đêm : - Hay lắm! Đố mi chạy ngã nào cho khỏi. Đường Luân giựt mình, vội vàng định tĩnh tâm thần, thu mình vào bụi rậm, đảo mắt nhìn quanh. Thấy có ba chấm đen chạy nhanh về phía những phiến đá nằm ngổn ngang. Nhìn kỹ, Đường Luân thấy người đi đầu bước chân loạng choạng, có lẽ là sức đã cùng, lực đã kiệt. Còn hai người đuổi theo phía sau lưng thì mở thế gọng kềm, cứ tìm cách chận đầu người này mãi. Xem tình thế đó thì họ quyết bắt cho được mới cam tâm. Một gã vạm vỡ vừa đuổi vừa thét : - Lão ăn mày già, đến đây sơn cùng thủy tận, không cánh lên trời, không đường xuống đất, thôi thì đầu hàng đi để chúng ta khỏi mất công đeo đuổi. Một gã lùn cười ồ ồ rằng : - Thôi thì Lưu đại bang chủ hãy dừng chân lại, e rằng gươm đao không có mắt, rũi có mệnh hệ nào, thì hóa ra thằng họ Thường này là kẻ bất nhân... ha ha... Người đi đầu không trả lời, cứ cắm cổ chạy trối chết. Đường càng đi càng gập ghềnh, hiểm trở, bước đi của ông ta càng thấy khó khăn. Hai người phía sau huýt còi inh ỏi, nhất là người lùn, cứ tìm cách qua mặt người phía trước để chận đầu. Đường Luân nghe giọng nói dường như quen thuộc lắm, vội vàng phi thân ra ngoài
  5. trông, thò đầu nhìn qua khe đá để xem cho tỉ mỉ. Trong chớp mắt, người trốn chạy đã đến cách chỗ Đường Luân chừng hai trượng. Một chút sơ ý, ông ta vấp phải một hòn đá, ngã sóng soài trên mặt đất, suýt soa rên rĩ... “Vút”, người lùn bay vèo tới chận đầu, cười khoái trá : - Lưu bang chủ, chúng tôi thật là đắc tội. Câu nói chưa dứt thì bàn tay tả vươn ra như vuốt ó, chộp một đường thần tốc vào mình người té dưới đất. Đường Luân nấp sau phiến đá suýt nữa buột mồm rú lên, vì lẽ đòn Ưng Trảo công của người lùn, không chộp vào cườm tay của đối thủ mà lại chộp vào cánh chỏ, rõ ràng là hắn muốn tung ra độc thủ Phân Cân Thác Cốt. Nào ngờ... Lão già ăn mày té nằm dưới đất, thình lình lăn tròn một vòng, rồi rút binh khí lòn ra sau lưng của đối thủ, gạch một đường chớp nhoáng. Miếng đòn này thật là xuất kỳ bất ý không ai ngờ trước được. Người lùn đang dùng hết sức tấn công, suýt nữa sau lưng mình phải thọ thương. Hắn rú lên một tiếng, thu tay đổi bộ, nhưng mà ống tay áo cũng bị binh khí của đối phương cắt mất. Người vạm vỡ thấy vậy, bay vù tới... lão già ăn mày thừa khi người lùn trong một phút bàng hoàng kinh hãi, nhanh như chớp lão lăn tròn mấy vòng, rồi đứng dậy, tựa lưng vào vách đá thở hổn hển, tay thủ sẳn binh khí, nói với người vạm vỡ rằng : - Thằng tay sai của Trường Bạch Sơn kia, mau cút đi cho rảnh! Người vạm vỡ này dường như đối với lão già ăn mày cùng đường mạt lộ này có điều đố kỵ, nghe tiếng thét, vội vàng đình bộ. Dưới ánh trăng vằng vặc, hình ảnh của ba người ấy thảy đều đập vào mắt chàng một cách rõ rệt. Đường Luân giật mình, không biết tại sao ba người này lại đến đây? Lão già ăn mày toàn thân đẩm máu, áo quần tơi tả, nhưng sau lưng lão rõ ràng mang cả thảy mười chiếc bị, đích thị là Tổng bang chủ của Cùng Gia bang, Vương Câu Kiến Sầu Lưu Bất Cùng! Còn người vạm vỡ kia chính là tên Cẩm y thị vễ Miêu Bá Tây. Còn cái lão lùn tịt, gầy gò kia thì chính là Trường Bạch Đại Quái Thương Phong Lâm vậy. Thương Phong Lâm vén tay áo của mình lên, buông ra mấy tiếng cười nham hiểm rằng : - Lưu đại bang chủ ơi! Tôi nghĩ rằng bang chủ nên biết thời vụ, mang chiếc bát bằng vàng và món đồ kia đưa ra hoặc giả triều đình ban ơn, tặng cho bang chủ một tước vị. Chẳng phải thằng họ Thương này cố tình làm khó, nhưng chắc bang chủ cũng biết sơ qua về Vô Hồn lệnh chứ? Đường Luân tim đập rộn ràng, chàng cắn răng nín thở, lắng tai nghe ngóng. Trong thâm tâm chàng nổi lên có ba chữ mà chàng thấy có khắc trên thanh Hỏa Long thần kiếm : Vô Hồn Điệu! Lưu Bất Cùng cười ồ ồ trả lời : - Ha ha... thằng Vương Câu Kiến Sầu này suốt đời chuyên đánh chó, không ngờ hôm nay lỡ uống một miếng rượu, mà bị hai con chó này cắn phải. Mi đừng hòng lấy được chiếc bát vàng và món đồ ấy. Miêu Bá Tây hò hét ầm ĩ :
  6. - Nhà ngươi cùng đường rồi mà cũng ra oai ư? Lưu Bất Cùng hổn hển, vung món binh khí trong tay là chiếc bát bằng đồng ra nói rằng : - Nếu ta hôm nay chẳng uống nhằm rượu độc của mi làm cho gân cốt rả rời thì bọn bây làm gì được ta. Mau bước tới đây lảnh thêm một đòn nữa! Miêu Bá Tây trợn mắt mà không dám bước tới. Đường Luân thấy trên mặt của va tím bầm, rõ ràng đã bị Lưu Bất Cùng tặng cho mấy bát bằng đồng nên bây giờ hãy còn e sợ. Thường Phong Lâm cười thích thú, nói rằng : - Lão già ăn mày thật không thức thời vụ! Người của Vô Hồn tông ở gần đâu đây, mi muốn Vô Hồn lệnh thật dễ như trở bàn tay. Lưu Bất Cùng mắng : - Đồ chó! Mi đừng đánh giá ta quá thấp. Ta đã từng đấu với thằng Hải Ma ba trăm hiệp, vậy thì còn sợ Vô Hồn lệnh là nghĩa làm sao. Thường Phong Lâm cười ồ ồ : - Hải Ma! Mi lấy tên của thằng Hải Ma ra bắt nạt ta ư? Thằng Liên Hải Thiên bây giờ đang bị bao vây bốn phía. Người trong thiên hạ, bất luận từ Nam chí Bắc thảy đều tìm tới để thanh toán hắn... E rằng phần đất của hắn sẽ giữ không nổi mà còn lại sa lầy là đằng khác. Thường Phong Lâm gật gù : - Nhưng mà... Thánh thượng vì nể tình Bích Cơ, nên rất có thể hạ lệnh cho Vô Hồn tông giúp sức... và tới chừng đó Liên Hải Thiên sẽ nghiễm nhiên là một bậc thông gia với Thánh thượng. Giọng nói của Thường Phong Lâm bỗng trở nên khắc bạc : - Còn nếu như thằng Liên Hải Thiên bất thông thời vụ, và con Bích Cơ vẫn cứ một mực chua ngoa, đanh đá, thì Vô Hồn tông nhứt định sẽ đổ dầu thêm vào lửa, làm cho cha của nó chết một cách bi thảm, và con Bích Cơ sẽ đời đời giam mình trong Cấm cung u tịch. Câu nói thật là đắc chí. Nằm sau phiến đá, Đường Luân trống ngực đánh thình thình, huyết sục sôi, đan điền nóng bỏng, suýt nữa chàng mất đi vẻ bình tĩnh cố hữu của chàng. Thường Phong Lâm lại nói : - Thánh thượng muốn chiếc bát bằng vàng và món đồ kia của mi chẳng qua là dùng để chỉnh đốn võ lâm, ngõ hầu đem ân đức của Thánh thượng rải khắp chín châu bốn biển. Hải Ma và các hạ đây vốn có cừu thù, mà Thánh thượng muốn cưới con gái của Hải Ma, nay mượn mi giúp một tay thì mi phải biết thời thế mà thuận đi cho! Lưu Bất Cùng trợn mắt gất tét, hổn hển nói rằng : - Nói nhảm, nói nhảm! Ta thà chết chớ chẳng chịu khuất thân! Thường Phong Lâm sa sầm nét mặt, chỉ Lưu Bất Cùng mà nói rằng : - Mi thật sự là tự tìm đường chết, lão nhị, bắt lấy nó! Miêu Bá Tây gầm lên một tiếng, đánh xéo ra một chưởng vào hông của Lưu Bất Cùng. Tiếng không khí bị bàn tay của va khuấy động vang lên những tiếng vì vèo. Lưu Bất Cùng loạng choạng vung chiếc bát bằng đồng ra đón đỡ. Đường Luân cau mày, bàn tay toát mồ hôi của chàng nắm chặt chuôi Hỏa Long thần kiếm, dồn hơi lên tận đầu, sẵn sàng xuất thủ. Nhưng mà...
  7. Tiếng nói của Thường Phong Lâm lại cất lên : - Lão nhị, ta phải bắt sống để cho thằng già này nếm mùi chua cay của Vô Hồn lệnh, đồng thời chúng ta còn có thể khái thác chiếc bát bằng vàng và món đồ kia nữa... Đường Luân lại dằn cơn xúc động, rạp mình nằm im mà suy nghĩ đến cái câu vàng ngọc của thấy mình : Chuyến đi này con phải nhớ làm sao cho lòng mình rắn như sắt thép, lạnh như băng giá, tuyệt đối không nên vì đàn bà mà làm hư đại cuộc.
Đồng bộ tài khoản