Hồn ma trên bao lơn - Phần 22,23

Chia sẻ: Tran Xuan Tam | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
52
lượt xem
2
download

Hồn ma trên bao lơn - Phần 22,23

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hai chị em nhà Parker buồn bã trở lên phòng học của mình. Mặc dù vậy họ từ chối thất vọng. Biết đâu một phép lạ vào giờ chót có thể sẽ xảy ra. Sau một lúc im lặng, Ann nói lớn: – Em cần phải vận động một chút. Chúng ta âu sầu nghiền ngẫm như thế này có lợi gì đâu? Nào Liz, ta gọi vài đứa bạn và chuồn đến nhà hát Mozart. Đã nhiều thế kỷ rồi chúng ta chưa đến đó. Mình thích đến gặp bà Millford...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Hồn ma trên bao lơn - Phần 22,23

  1. Phần 22 - CHÁY! CHÁY! Hai chị em nhà Parker buồn bã trở lên phòng học của mình. Mặc dù vậy họ từ chối thất vọng. Biết đâu một phép lạ vào giờ chót có thể sẽ xảy ra. Sau một lúc im lặng, Ann nói lớn: – Em cần phải vận động một chút. Chúng ta âu sầu nghiền ngẫm như thế này có lợi gì đâu? Nào Liz, ta gọi vài đứa bạn và chuồn đến nhà hát Mozart. Đã nhiều thế kỷ rồi chúng ta chưa đến đó. Mình thích đến gặp bà Millford để xem bà đã bắt tay vào những công việc làm ngay mà bà đã nói không? – Em nói đúng, Ann! Điều này không ngăn chúng ta nghĩ đến những nỗi lo toan của chúng ta! Evelyn và Doris cùng đi với hai chị em nhà Parker. Ngay sau khi đẩy cánh cửa nhà hát, bốn đứa bạn đã được chào đón bằng một dàn hoà tấu của những chiếc búa. Một nhóm thợ đang bận rộn trên sân khấu - điện đã được tai lập từ những khán phòng và họ đã kiểm tra tỉ mỉ mọi hệ thống lắp đặt. – Tuyệt vời! – Evelyn nói: – những người thợ điện bảo vệ chúng ta chống lại con ma. Như thế Doris và mình sẽ đi ra phố mua sắm. Không phiền các bạn chứ? – Hoàn toàn không! Liz và Ann cùng xác nhận. Hai chị em hết sức ngạc nhiên khi nhận thấy chỉ trong một thời gian rất ngắn, những dây cáp đã được thay, hệ thống máy móc đã được tra mỡ và siết chặt các con ốc. Phần sàn dành cho việc nâng sửa những phông màn nặng cũng đã được lắp đặt một động cơ điện. – Lão Toby Green kìa! – Ann vừa chỉ vừa nói nhỏ. – Lão đứng dựa lưng vào một bức tường. – Bạn của hai cô hả? – Người chỉ huy nhóm thợ hỏi hai cô gái. – Chính xác không phải là bạn. – Ann mỉm cười nói. – Vì nếu lão là bạn, tôi sẽ yêu cầu hai cô bảo ông ta biến đi rồi. Lão đến đây làm vướng chân chúng tôi, xét nét chúng tôi như thể chúng tôi không rành nghề của mình! Chúng tôi hành động như thế nào lão cũng đưa mắt theo dõi. – Thật như vậy sao? Như vậy phiền phức quá! Hai chị em rời nhóm thợ. Rồi nhìn nhau hội ý. Sự ngoan cố của Toby Green trong việc canh giữ sát sao những người tợ phải chăng có một ý nghĩa đặc biệt? Có phải lão sợ họ tìm được một vật mà chính lão cũng đang tìm? – Ta hãy đến gặp lão và cố gắng khiến lão nói ra! – Liz nói khẽ vào tai cô em. Toby Green không tỏ ra hân hoan khi trông thấy hai cô gái. – Tôi khuyên các cô đừng ở lại đây! – Lão cộc cằn nói. - Rất nguy hiểm. – Nguy hiểm ư? – Các cô đã nghe hoàn toàn rõ rồi. Trước một sự thù địch quá rõ ràng. Liz hiểu rằng cô chẳng khai thác gì lão về nhà hát Mozart. Tuy nhiên, không theo lời khuyên của lão, cô quyết định bám lấy lão và không hề bối rối, cô hỏi: – Nhân tiện cháu xin hỏi ông có địa chỉ Fritzi chưa ạ? – Tại sao các cô nhất thiết muốn gặp nó? – Chuyện là, - Ann giả vờ như vô tư nói. – Người ta tìm ra một vật của chị ấy sau khi chị ấy ra đi và người ta muốn trả lại cho chị ấy. Đôi mắt Toby chợt loé sáng. Giọng nói của lão bớt chua hơn.
  2. – Thế thì đưa cho tôi vật đó tôi sẽ trả lại cho Fritzi ... nếu ... nếu như tôi gặp nó! Lão vội vàng nói thêm. Liz bật cười reo lên: – Ồ không, chúng cháu chỉ được trao nó vào đúng tay của người nhận. Fritzi chỉ cần đến Starhurst. – Được, được, còn bây giờ, hãy biến đi! – Toby Green rõ ràng giận dữ gắt lên. Sau khi nhìn nhau hội ý, hai chị em giả như ngoan ngoãn vâng lời. Nhưng vừa ra khỏi khán phòng, họ lao nhanh về hướng cầu thang và leo lên bao lơn thứ ba. Họ muốn xem hồn ma có sử dụng cầu thang bí mật hay không? Thật đáng buồn, bột được rắc trước tấm gỗ di động không hiện ra một dấu giày nào cả. – Lần này nữa cũng không may mắn. – Liz thở dài. Ann mở một cánh cửa chóp trên những dãy ghế của bao lơn thứ ba và ném một cái nhìn xuống sân khấu. Những người thợ thu xếp xong những dụng cụ của mình rồi họ ra về. Toby Green đi theo họ. Dãy đèn ở ngoài bìa sân khấu và của khán phòng bây giờ đã tắt. – Chuyến đi này của chúng ta cũgn không có kết quả. – Ann khẽ nói với cô chị. – Ta cũng nên về thôi! Hai cô thám tử vừa đến phòng giải lao nhìn qua cửa kính nhỏ của một cánh cửa dàn nhạc, họ trông thấy một ánh sáng. Nhìn quanh vào khán phòng, họ rất kinh ngạc khi nhận thấy người ta đã bật đèn lại nơi dàn đèn ngoài bìa sân khấu. Ngay giữa sân khấu, một người đàn ông trẻ, cao và gầy, tóc màu hung đỏ đang đứng. Hắn nói chuyện với một ai đó trong hậu trường. – Không phải là một người thợ! – Liz khẽ nói. – Không, - cô em trả lời. – Mái tóc màu hung đỏ nhắc em nhớ đến một gã đàn ông đã nhét mảnh giấy có lời đe doạ chúng ta dưới cái gạt nước xe của Ken, hơn nữa càng nhìn hắn em càng tin chắc hắn với gã kia là một. – Hai chị em cố lắng nghe nhưng không nghe được người ta nói gì trên sân khấu. – Thật đáng giận! – Liz khẽ nói. – Đúng lúc chúng ta có thể khám phá một điều gì đó khá quan trọng. – Ta đến gần nhé, - Ann đề nghị. Liz nảy ra một ý kiến tốt hơn: – Tốt hơn ta lên căn phòng nhỏ bí mật! Nhanh nhưng không gây tiếng động, hai cô gái leo vào cầu thang đưa lên bao lơn thứ ba. Ann làm cho tấm gỗ xê dịch. Ngay sau khi vào phòng, Liz dán chặt tai sát tấm vỉ. Cô nghe một cách rõ ràng người đàn ông có mái tóc hung đỏ nói: – Cuối cùng tôi e rằng món đồ của ông không có ở chỗ nào trong nhà hát này cả. Ông và Fritzi thật là một cặp ngu xuẩn. Người ta đã kể cho các người những câu chuyện láo khoét! Từ hậu trường, một giọng bị nén trả lời hắn: – Cách nói về tôi và hôn thê của anh đẹp nhỉ! Liz giật mình, như vậy anh chàng tóc đỏ là hôn phu của Fritzi. Phải canh chừng hắn và ... tra hỏi hắn khi có thể! Ann cũng đã nghe. Hai cô gái vội vàng đi xuống. Nhưng với thời gian phải đi từ phòng nhỏ bí mật xuống đến dàn nhạc, họ thấy sân khấu chìm trong bóng tối. Gã tóc đỏ và người bạn vô hình của gã cũng biến mất.
  3. Hai chị em lao ngay ra bên ngoài. Nhưng thật không may, gã hôn phu của Fritzi không có mặt. – Thật tai hoạ! – Ann than thở. – Chúng ta vừa để vuột mất giải đáp cho vấn đề của chúng ta. Liz không khỏi bật cười với câu nói đầy hình tượng đó. Rồi cô suy nghĩ, sau một lúc cô ta nói: – Chị hầu như chắc chắn người trò chuyện với gã tóc đỏ là Toby Green. Chị nhận ra giọng nói của lão. Ann, ta cố tìm hiểu ... Nào, ta gõ cửa dành cho người phục vụ bà Millford! Chính Toby Green ra mở cửa cho họ. Hình như lão định đi đâu đó. Liz không cần quanh co. Cô thành thật lặp lại những gì cô đã trông thấy và nghe vừa rồi trong nhà hát Mozart. Ban đầu Toby Green có khuynh hướng chối cãi toàn bộ, nhưng cuối cùng, lão thú nhận rằng thật sự ông ta có mặt ở khán phòng củng với vị hôn phu của Fritzi. – Chuyện là cách đây khá lâu, Fritzi có đánh mất chiếc nhẫn vào hôm tôi dẫn nó vào xem nhà hát. Hôn phu của nó và tôi đang tìm lại chiếc nhẫn. – Người đàn ông đó tên gì? – Ann bỗng hỏi. Nhưng Toby không muốn nói nữa. – Chuyện này không liên quan đến các cô. – lão gắt gỏng nói. Và không thèm từ biệt các cô gái, lão mở cửa nhà bếp và bỏ đi. Hai cô gái cũng đi về Starhurst. Khi cả hai đã về đến phòng. Liz nói lên ý nghĩ của mình: – Em có muốn biết ý kiến của chị không Ann? Toby Green không có chút tin tức nào nơi vị hôn phu của Fritzi. Ngoài ra, cái gì ngăn cản lão không cho chúng ta biết tên và địa chỉ của hắn? – Thật ra điều đó không quan trọng? – Ann tự tin xác nhận. – Khi mà chúng ta có thời gian để bắt đầu cuộc điều tra của chúng ta một cách nghiêm túc, chúng ta sẽ nhanh chóng tìm được gã tóc đỏ đáng ghét đó. Cả buổi tối hai chị em xua đi bí ẩn đang ám ảnh ý nghĩ của họ. Họ có quá nhiều bài làm và bài học. Và họ đã cương quyết phải đạt điểm cao. Do đó, hai chị em Liz và Ann lao vào sách vở, thình lình một tiếng động khiến họ giật mìhn: tiếng còi chữa cháy vang lên trong không khí yên lành. Xe chữa lửa rít còi chạy qua. Một lúc sau Evelyn lao vào phòng học của hai chị em và la toáng lên: – nhà hát Mozart đang cháy! Phần 23 - THÊM TIN TỨC MỚI VỀ BẢN NHẠC Tin tức về đám cháy của nhà hát Mozart rất nhanh chóng loan đi I nngôi trường. Học sinh lao đến cửa sổ phòng mình, cố gắng để xem những gì xảy ra hướng Penfield. Nhưng những gì chúng có thể nhìn thấy được là một cột khói đen lớn bốc lên trời dưới một chùm đèn chiếu cực mạnh. – Mình e rằng ngôi nhà cũ kỹ sẽ cháy rụi! Doris Harland nói khi bước vào phòng học của hai chị em. Liz và Ann bối rối với ý nghĩ duy nhất đó, không thể ngồi yên và chờ đoạn tiếp theo của sự cố. Chúng đoan chắc rằng con ma hay con người đang tìm kiếm trong nhà hát đó là
  4. những người chịu trách nhiệm tai hoạ đó. Họ chạy cuống tầng trệt nơi hai cô gặp bà Randall. Bà cũng rất xúc động. Bà đang chuẩn bị xuống phố cùng với chồng. – Xin bà cho phép chúng cháu cùng đi với bà? – Liz van nài. – Dĩ nhiên là được! Không bao lâu sau đó, cả bốn người đã đến hiện trường nơi xảy ra đám cháy. Những cảnh sát viên phải khó khăn lắm mới ngăn được số người hiếu kỳ. Đội phòng cháy chữa cháy hoạt động với vòi phun nước của mình. – Chúng ta hãy rời xa đám động ấy, - Ann đề nghị và đi qua hướng nhà bà Millford. Bà Millford cũng đích thân quan sát đám cháy qua cửa sổ một phòng bên cạnh. Trông thấy một nhóm người đang đế ngặp bà, khoác một chiếc áo choàng ban đêm lộng lẫy bằng nhung xanh, rõ ràng bà rất xúc động. – Thật khủng khiếp! – Bà hầu như khóc khi nói. – Nhà hát thân yêu của tôi! Ông bà Randall và hai chị em nhà Parker bày tỏ lòng yêu mến của mình và cố an ủi người nữ danh ca. – Cháu nghĩ, cảnh sát phòng cháy sẽ nhanh chóng khống chế ngọn lửa, - Liz trấn an. – Các cháu nói thật phải không ...- nhân tiện bà Millford nói thêm và nhìn Liz cùng Ann với một vẻ âu lo. – Cac cháu có nghĩ một người nào đó đã ... cố tình ... đốt nhà hát? Liz và Ann định trả lời rằng có một cách rõ ràng, nhưng hai cô e rằng nếu hành động như thế, sẽ thêm sự lo lắng cho người phụ nữ đáng thương đó. Do đó, Liz đành nói khẽ rằng một sự cố về điện đã gây ra đám cháy. Hệ thống điện chưa hoàn toàn sửa xong. Và đúng giây phút đó, người chỉ huy cảnh sát phòng cháy chữa cháy đi ra cửa bên hông nhà hát Mozart. Bà Millford lao về phía ông. – Tôi xin ông! Hãy cho tôi biết ... các ông đã chữa đến đâu rồi? – Chúng tôi đã khống chế ngọn lửa, thưa bà. Xin bà yên tâm, không bao lâu nữa lửa sẽ hoàn toàn bị dập tắt. Bà Millford thở dài nhẹ nhõm, ông bà Randall và hai chị em cũng vậy. Người chỉ huy cảnh sát phòng cháy chữa cháy đi lấy vật gì đó trong xe của mình rồi đi vào nhà hát. Khoảng mười lăm phút sau ông lại từ đó đi ra để báo tin với một nụ cười rộng mở trên môi rằng không còn nguy hiểm nữa. Những hư hỏng phần lớn là do khói, nhưng không đáng kể. Khán phòng cần được dọn dẹp nhiều. Đám cháy rõ ràng chỉ làm hỏgn những căn phòng ở tầng hầm. Lối vào tầng hầm tạm thời bị cấm đi vào. Phần còn lại của ngôi nhà vẫn sử dụng được. – Ông muốn nói ... rằng mặc dù vậy cũng có thể trình diễm ở nhà hát ư? – Bà Randall hỏi. – Dĩ nhiên rồi, tự bà vào mà xem ... Rồi ông đưa cả nhóm đi theo. Ở bên trong, nhờ các đèn chiếu của cảnh sát phòng chữa cháy, người ta có thể thấy rõ như giữa ban ngày. Một vòng kiểm tra quanh khán phòng khiến bà Millford và cả nhóm bốn người yên tâm. – May mắn qua! – Người nữ danh ca kêu lên. Lần này bà khóc vì sung sướng. Nhà hát của tôi có thể nói là con nguyên vẹn! Và bà ngay tức khắc tiến hành cho làm vệ sinh trong một thời hạn sớm nhất, và khán phòng sẽ được trở lại hiện trạng cho cuộc trình diễn “Xin chào mua xuân!”. Sự vội vàng làm hai lòng các lưu trú sinh của Starhurst khiến bà Randall thật sự cảm
  5. động. Liz và Ann thật lòng cảm ơn bà Millford rồi họ chia tay nhau. Những tin tức tốt lành của cả nhóm mang về Starhurst khiến cho học sinh nhảy lên vui mừng. Thật nhẹ nhõm khi biết một lần nữa đã thoát hiểm! Nhưng rõ ràng vở kịch “Xin chào mùa xuân!” đã trải qua nhiều nỗi thăng trầm. Sáng sớm hôm sau, bà Millford báo cho bà Randall rằng đám cahý không phải do một bàn tay phá hoại. Theo báo cáo của người chỉ huy chữa cháy. một người thợ bất cẩn có lẽ đã ném một điếu thuốc còn cháy dở trong một lô ghế, cho nên lửa đã bốc cháy vào đống giẻ rách. Liz và Ann đã âm thầm nhẹ nhõm khi biết sự nghi ngờ của họ đã không là hiện thực. Hai cô sắp rời văn phòng Hiệu trưởng nơi bà đã cho gọi để báo cho họ tin tức quan trọng thì chuông điện thoại reo. Thư ký của bà Randall báo với bà rằng có ông Jackson nào đó với một người khách khác xin gặp bà. – Mời họ vào! – bà Randall trả lời. Rồi quay sang Liz và Ann bà nói thêm: – Các cháu hãy ở lại! Hai người đàn ông khá trẻ bước vào. Người thứ nhất tầm vóc trung bình và mỉm cười, được giới thiệu với các cô gái tên là Jackson. Người thám tử tư được bà Hiệu trưởng thuê để làm việc. Đến lượt người thám tử tư giới thiệu người cùng đi với mình: Ông Harry Stemple, một chàng trai cao, gầy và rõ ràng nóng nảy. – Hai cô gái này, - bà Randall vừa nói vừa chỉ Liz và Ann – là học sinh đã bị đánh cắp bản nhạc. Bà vừa nói xong thì Harry Stemple muốn sớm tự minh oan bắt đầu giải thích không ngừng: – Đây là sự việc đã xảy ra như thế nào! Cách đây vài tuần một thanh niên tên Horst đã bắt liên lạc với tôi. Hắn thuật cho tôi nghe rằng hắn vừa sáng tác một bản nhạc mà hắn cho là hay, nhưng hắn đã không có cơ may để nó được trình diễn vì hắn còn xa lạ. Horst đã nghe nói về tôi là người phát hành âm nhạc. Hắn biết rằng thỉnh thoảng tôi cho ra những bản nhạc của những tác giả mới. Nói tóm lại, hắn đã dụ dỗ tôi và chúng tôi đã đi đến một thoả thuận. Hơn nữa, bản nhạc có vẻ khá hay và tôi đã không chút nghi ngờ nó sẽ thành công. Người này cũng giải thích rằng ông Horst đã trả cho ông một số tiền để cho những chi phí ban đầu. Đổi lại, Harry Stemple phải đứng tên nhạc phẩm đó – anh ta cũng là nhạc sĩ – và đồng bản quyền tác giả với Horst. – Chúng tôi đã viết lời, với một tựa đề và ý tưởng mà Horst đã cung cấp cho tôi, Harry Stemple nói. Tôi không hề nghi ngờ. Tôi xin cam đoan với quý vị rằng giai điệu và ý tưởng đã bị đánh cắp. Tôi mong rằng quý vị sẽ không tra cứu đối với tôi về tội đã ăn cắp tác phẩm. Tôi sẽ sửa chữa lỗi lầm của mình trong chừng mực cho phép. Liz và Ann biết rằng hắn có thiện chí. – Chúng tôi sẽ không khiếu kiện nếu câu chuyện của anh là thật như tôi đã tin, cô gái lớn nhà Parker nói. Nhưng anh phải rút nó ra ngay khỏi thị trường và anh phải thông báo rằng nó là một bản ăn cắp của bàn chính. – Những phòng thuyền trưởng Parker Moderna đã thực hiện việc ghi âm các đĩa nhạc sẽ lo vụ việc đó theo lệnh của tôi. Công việc này sẽ khó khăn cho tôi nhưng phải làm sáng tỏ thôi và trả sự công bằng cho các cô. Và sẽ có một thông báo trên sóng phát
  6. thanh của đài Penfield. Bà Randall hỏi Harry Stemple đúng ra ông Horst là ai? Ông ta cũgn không biết và Jackson cũgn không biết gì hơn. Bỗng Ann nảy ra một sáng kiến: – Có phải ông Horst là Paul? Và tóc của ông ta màu hung đỏ phải không? ... Đúng thế ư? Vậy trong trường hợp này, chúng ta sẽ dễ dàng tìm ra hắn ngay ở Penfield này! – Cảnh sát sẽ giúp chúng ta! – Jackson xác nhận. Sau khi hai người đàn ông đi, bà Randall nhìn hai chị em với một nụ cười hiền dịu. – Các cháu, ta rất hài lòng rằng câu chuyện bí ẩn đó phần nào đã được sáng tỏ. Ban giám khảo nhà trường đã từng thất vọng vì phải bỏ đi bài hát của các cháu. – Còn chúng cháu thì sao nào! – Ann vui sướng reo lên. – Cũng may tất cả có vẻ đã được thuyền trưởng Parker xếp. Cháu cược rằng không bao lâu nữa Paul Horst sẽ bị bắt. Hai chị em hoàn toàn sung sướng, cám ơn bà Hiệu trưởng đã bỏ tiền túi ra thuê thám tử tư. Không bao lâu cả ngôi trường đã biết đoạn kết của cuộc điều tra. Letty lo rằng mình sẽ bị liên can trong một câu chuyện có thể bị trừng trị hợp pháp đã đóng cửa phòng không hé răng nói một lời nào. – Sự sợ hãi sẽ là một bài học tốt cho nó! – Ann nói – Ta không quan tâm đến nó nữa. Nhưng Liz mơ màng nói khẽ: – Ann! Chị biết nơi cất giấu kho tàng của nhà hát Mozart.
Đồng bộ tài khoản