Khắc phục sai lầm – không bao giờ quá muộn

Chia sẻ: Ho Truc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
54
lượt xem
11
download

Khắc phục sai lầm – không bao giờ quá muộn

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Điều đó lại càng khó mà ngừng lại hơn khi bạn cho rằng mình đúng, khi bạn đã mất thời gian, năng lượng, tâm trí và đôi khi là tiền bạc cho quan điểm của bạn.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Khắc phục sai lầm – không bao giờ quá muộn

  1. Khắc phục sai lầm – không bao giờ quá muộn Điều đó lại càng khó mà ngừng lại hơn khi bạn cho rằng mình đúng, khi bạn đã mất thời gian, năng lượng, tâm trí và đôi khi là tiền bạc cho quan điểm của bạn. Đó cũng là điều xảy ra với những người mà tôi biết. Họ đã đi quá xa và không biết làm cách nào để dừng lại. Họ đã đầu tư và họ biết rằng khoản đầu tư của họ không hiệu quả nhưng họ đã đầu tư quá nhiều và thật khó để đối diện với sai lầm, thất bại. Trong
  2. một số trường hợp, họ còn tiếp tục đầu tư nhiều hơn và mất tất cả. Đôi khi điều đó không hẳn là quá to tát, lớn lao. Có thể chỉ là một cuộc tranh luận về những nguồn lực nào dành cho dự án nào hoặc quyết định về việc có nên tiếp tục theo đuổi một cơ hội đặc biệt nào hay không. Khi bạn có cảm giác rằng bạn đã phạm sai lầm nhưng bạn thực sự đã đẩy mọi việc đi quá xa để mà ngừng lại, thì bạn làm thế nào để hãm lại? Tôi có hai chiến lược giúp tôi hãm lại động lực: Chậm lại và Bắt đầu lại. Chậm lại: Như tôi nhận thấy trên chiếc xe đạp của mình, khó mà có thể đạp lùi đủ mạnh để thay đổi hướng ngay lập tức. Đó là một
  3. quá trình.Trước tiên phải ngừng đạp. Sau đó khi động cơ đã bắt đầu mất lực, bắt đầu từ từ thay đổi hướng. Trong một cuộc thảo luận mà bạn tranh luận khá gay gắt và nghi ngờ rằng có thể bạn sai, hãy bắt đầu giảm lập luận về luận điểm của bạn và lắng nghe bên kia nhiều hơn. Hãy kiếm thêm thời gian, câu giờ bằng việc nói những câu đại loại như: "Đó là một điểm thú vị, tôi cần suy nghĩ về nó nhiều hơn". Hoặc: "Cho tôi biết rõ hơn ý bạn là gì." Lắng nghe là điều tốt nhất khi không còn cảm thấy chắc chắn về một điều gì đó. Nếu đó là một khoản đầu tư, giảm một phần đầu tư mà chứ không phải rút toàn bộ khoản đầu tư. Bắt đầu lại: Đây là một cuộc chơi tinh thần. Tôi đã học được rất nhiều từ một người bạn là một nhà đầu tư thành công. Tôi ngần
  4. ngại bán một khoản đầu tư không mấy hiệu quả. Bạn tôi hỏi tôi câu hỏi sau: Nếu tôi được quyết định lại, liệu tôi có mua được khoản đầu tư không? Tôi đã bán khoản đầu tư ngay ngày hôm đó. Rõ ràng là những việc trong quá khứ có ảnh hưởng đến đến quyết định trong hiện tại của chúng ta. Nếu tôi thuê một ai đó và đầu tư năng lượng và tiền bạc vào việc hỗ trợ sự thành công của người đó, thì tôi khó mà thừa nhận rằng người đó đang không làm việc hiệu quả. Nhưng, liệu nếu tôi biết những điều mà tôi biết lúc này, thì tôi có thuê anh ta nữa không? Nếu không, tôi sẽ để anh ta ra đi. Điều tương tự cũng xảy ra với một dự án tôi hỗ trợ hay một quyết định tôi ủng hộ. Tôi tưởng tượng tôi là một người quản lý mới tiếp cận một dự án. Liệu tôi có tiếp tục dự án đó không? Đầu tư thêm nguồn lực? Hay là cứ thế tiếp tục thôi?
  5. Để có thể thừa nhận sai lầm hoặc thậm chí là để tự chất vấn lại quan điểm của bạn cần một cá tính mạnh mẽ. Và những người khác cũng nhìn nhận điều này là một điểm mạnh. Những nhà lãnh đạo lớn có đủ tự tin để tự phê bình quan điểm của họ và cởi mở tiếp thu quan điểm của người khác sử dụng kĩ năng Chậm lại. Thậm chí ngay cả khi họ biết là họ đúng. Allan Rosenfield, cựu trưởng khoa của trường Sức khỏe cộng đồng trường đại học Columbia, từng là một nhà lãnh đạo. Ông mất năm ngoái sau khi đã cống hiến hết mình trong hơn bốn thập kỷ để giúp định hình hoạch định chương trình sức khỏe cộng đồng, có ảnh hưởng lớn tới cuộc sống của những người mắc HIV. Trường Columbia đặt tên là Trường Sức khỏe cộng đồng nhằm vinh danh ông.
  6. Tôi nhớ đã xem Allan trong một cuộc nói chuyện về việc liệu trẻ con có nên tiêm vắcxin, một vấn đề về sức khỏe cộng đồng mà ông rất quan tâm và là một chuyên gia. Một trong những người bạn của ông là Jack đã tranh luận với ông về vấn đề tiêm vắcxin. Allan đã đưa ra thống kê về hàng triệu trường hợp nhập viện và ca tử vong mà đáng lẽ ra có thể tránh khỏi trong vòng 40 năm gần đây nhờ có vắcxin bại liệt, quai bị và sởi... Jack sau đó trích dẫn một số nghiên cứu từ một nguồn vô danh trên Internet cho rằng vắcxin có hại hơn có lợi. Allan, một chuyên gia về sức khỏe cộng đồng nổi tiếng nhất mọi thời đại đã có thể chẳng bị chê trách gì nếu ông cười cợt điều đó. Nếu ông nói với Jack là phải lấy thông tin từ các nguồn đáng tin cậy và có uy tín hơn. Nếu ông cứ kiên quyết lập luận của mình về những điều tốt mà vắcxin đem lại. Nhưng Allan đã không làm gì như thế cả.
  7. Ông chỉ đơn giản nhìn Jack, chậm lại và trả lời: "Tôi chưa từng đọc nghiên cứu đó. Hãy gửi nó cho tôi. Tôi sẽ nghiên cứu nó và cho anh biết tôi nghĩ gì".
Đồng bộ tài khoản