KHÁT VỌNG THÀNH CÔNG

Chia sẻ: Phạm Đình Tuấn | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:75

0
172
lượt xem
99
download

KHÁT VỌNG THÀNH CÔNG

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Có những con ngƣời hiện đang sống và làm việc trên trái đất này mang trên mình những khó khăn, đau đớn nhƣng họ không phàn nàn, đổ lỗi mà luôn tìm cách đạp bằng mọi thử thách để sống cuộc đời mình lựa chọn. Hãy xem và cảm nhận những đoạn phim sau đây bạn nhé...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: KHÁT VỌNG THÀNH CÔNG

  1. Phạm Đình Tuấn www.sachdaythanhcong.com 1
  2. Phạm Đình Tuấn KHÁT VỌNG THÀNH CÔNG Những phương pháp hiệu quả nhất giúp bạn thành công trong bất kỳ lĩnh vực gì mong muốn Phạm Đình Tuấn (Phiên bản chính thức và phi thƣơng mại) www.sachdaythanhcong.com 2
  3. Phạm Đình Tuấn Trƣớc hết tôi xin chân thành chúc mừng và cảm ơn bạn vì đã tải bản quyển sách này về. Hành động này chứng tỏ bạn đang mong mỏi, khao khát thành công, muốn thay đổi hoàn toàn cuộc đời và số phận của mình. Dù xuất phát điểm hiện tại của bạn nhƣ thế nào đi nữa thì trên hết, bạn hãy dành thời gian của mình đọc xong quyển sách này chỉ trong vòng ít hơn 2 ngày. Khi đó tôi có thể giải phóng hoàn toàn sức mạnh đang bị chôn vùi trong ngƣời bạn… Nhắc nhở trƣớc khi bạn xem tiếp:  Quyền lợi: Bạn có thể chia sẻ ebook này với tất cả mọi ngƣời; tải lên các diễn đàn, blog…  Cảnh báo: Bạn không đƣợc phép thay đổi, thêm hay bớt bất kỳ nội dung nào trong quyển sách này khi chƣa có sự cho phép của tác giả. Không sử dụng quyển sách này vào mục đích kiếm tiền bất chính: in, bán trái phép . Và nếu muốn đóng góp ý kiến của mình xin liên lạc với tôi qua email dinhtuan@sachdaythanhcong.com Rất vui khi đƣợc chia sẻ những hiểu biết của mình để giúp bạn ngày càng hạnh phúc và thành công hơn! LỜI CẢM ƠN Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến tất cả những con ngƣời không bao giờ biết khuất phục trƣớc những nghịch cảnh của cuộc sống, luôn muốn bay lên cao để tỏa sáng, không chấp nhận sự tầm thƣờng mà ngƣời khác áp đặt lên mình. www.sachdaythanhcong.com 3
  4. Phạm Đình Tuấn Lời mở đầu “Cuộc sống này đầy rẫy khổ đau, nhƣng cũng đầy vinh quang chiến thắng.” — Helen Keller Có những con ngƣời hiện đang sống và làm việc trên trái đất này mang trên mình những khó khăn, đau đớn nhƣng họ không phàn nàn, đổ lỗi mà luôn tìm cách đạp bằng mọi thử thách để sống cuộc đời mình lựa chọn. Hãy xem và cảm nhận những đoạn phim sau đây bạn nhé! Đoạn phim về một cậu bé không tay vƣợt lên nỗi bất hạnh để sống thật vui vẻ và hòa đồng. Xem tại đây Đoạn phim về một phụ nữ không chân vƣợt lên nỗi bất hạnh trong cuộc sống để trở thành một vận động viên điền kinh rồi thành ngƣời mẫu. Xem tại đây www.sachdaythanhcong.com 4
  5. Phạm Đình Tuấn Đoạn phim về một ngƣời đàn ông không tay, không chân không chỉ vƣợt lên nỗi bất hạnh trong cuộc sống mà còn truyền cảm hứng và giúp đỡ nhiều ngƣời khác. Xem tại đây Đoạn phim về một ngƣời đàn ông mà cuộc sống đang bình thƣờng bỗng dƣng bị tại nạn khiến ông trở nên cực kỳ xấu xí và bị liệt nữa ngƣời. Tuy nhiên, ông đã vƣợt lên tất cả để sống tốt hơn. Xem tại đây www.sachdaythanhcong.com 5
  6. Phạm Đình Tuấn Bạn có ngạc nhiên và sốc sau khi xem xong 4 đoạn video clip vừa rồi không? Câu chuyện đầu tiên là về cậu bé Tae Ho, tiếp đến là Aimee Mullins, Nick Vujicic và cuối cùng là W.Michell. Vậy đấy! Họ sống ngày qua ngày, mang trên ngƣời những dị tật nhƣng thay vì suốt ngày đổ lỗi và oán trách: “Ông trời thật bất công sinh ra tôi nhƣ vậy!”, “Sao số tôi khổ thế này, cuộc đời thật trớ trêu” thì họ lại tìm mọi cách để thích nghi với những gì đã xảy ra. Đối với Tae Ho, những sinh hoạt cá nhân nhƣ: thay quần áo, ăn cơm, đánh răng,…đều không nhờ đến sự giúp đỡ của ngƣời khác. Em không chỉ sống chan hòa với những đứa trẻ bình thƣờng khác mà còn rất hạnh phúc. Với Aimee Mullins, là phụ nữ mà còn bị khuyết tật ở chân nên cô khó có cơ hội thể hiện trong cuộc sống. Thế nhƣng cô đã tự tin luyện tập không ngừng để rồi đại diện nƣớc Mỹ tham gia Thế vận hội và về sau trở thành một ngƣời mẫu chuyên nghiệp. Còn về Nick Vujicic, đây là một trƣờng hợp thành công mà mọi ngƣời khó có thể tin đƣợc. Anh sở hữu 2 tấm bằng đại học chuyên ngành kinh tế, trở thành tác giả, thƣờng xuyên đi diễn thuyết truyền cảm hứng cho mọi ngƣời và là triệu phú năm 28 tuổi. Cuối cùng là về W.Mitchell, lúc đầu ông cũng nhƣ chúng ta “một ngƣời bình thƣờng” nhƣng sau 2 lần tai nạn, khuôn mặt của ông đã biến dạng và bị liệt nửa ngƣời. Ông đã phải đấu tranh với chính mình để vƣợt qua nghịch cảnh. Về sau, ông đã trở thành một doanh nhân triệu phú và cũng là một chính trị gia xuất sắc. Vậy còn bạn, có tự hỏi rằng: Hiện tại mình đã, đang và sẽ sống nhƣ thế nào? www.sachdaythanhcong.com 6
  7. Phạm Đình Tuấn Mục lục Phần 1: THAY ĐỔI NIỀM TIN THAY ĐỔI CUỘC SỐNG Những câu chuyện khiến bạn thay đổi niềm tin 9 Nguồn thứ nhất chính là môi trƣờng: Người thân, bạn bè, những người bạn thường tiếp xúc. 29 Nguồn thứ hai: Những sự việc xảy ra trong cuộc sống dù lớn hay nhỏ đều hỗ trợ cho niềm tin. 30 Nguồn thứ ba: Sách. 32 Nguồn thứ tƣ: Những sự kiện xảy tra trong quá khứ. 34 Nguồn thứ năm: Trí tưởng tượng. 36 Nguồn thứ sáu: Internet. 38 Nguồn thứ bảy: Những gì bạn gán ý nghĩa cho nó! 39 Phần 2: CÁC NGUYÊN TẮC THÀNH CÔNG Sự thật về THÀNH CÔNG 41 Để Trở Thành Bậc Thầy Giao Tiếp 41 Những Nguyên Tắc Để Trở Nên Giàu Có Và Thành Công Ở Bất Kỳ Lĩnh Vực Gì Dù có bị 1 triệu lần bị người khác từ chối (thất bại) đi nữa thì cũng đừng bao giờ bỏ cuộc. 48 Tiết kiệm 53 Chủ động 56 Chịu trách nhiệm 100% về mình ở mọi hoàn cảnh 57 www.sachdaythanhcong.com 7
  8. Phạm Đình Tuấn Liên tục làm lỗi thời mình 57 Chia sẻ 58 Đồng tâm hiệp lực 58 Mô phỏng 59 Bí Quyết Sống Khỏe 60 Những kỹ thuật đặc biệt để đánh bại cảm giác lƣời biếng, thiếu tự tin để bạn hành động tiến tới thành công NEO CẢM XÚC 64 THAY ĐỔI TRẠNG THÁI CƠ THỂ 67 TỰ BUỘC MÌNH VÀO TÌNH THẾ PHẢI HÀNH ĐỘNG 68 www.sachdaythanhcong.com 8
  9. Phạm Đình Tuấn Phần 1: THAY ĐỔI NIỀM TIN THAY ĐỔI CUỘC SỐNG Những câu chuyện khiến bạn thay đổi niềm tin Sau khi đã đọc nhiều cuốn sách về chủ đề Phát Triển Bản Thân tôi thấy rằng: Trên đời này có những điều chúng ta nói rằng “không thể” thì nhiều ngƣời lại làm đƣợc… Dùng sức mạnh ý chí để chiến thắng bệnh tật: - Morris Goodman – Ngƣời đàn ông kỳ diệu Vậy câu chuyện về ngƣời đàn ông kì diệu này là gì? Mọi chuyện bắt đầu vào tháng 3 năm 1981.Vào một ngày nọ, Morris lái chiếc máy bay mới của mình trong một chuyến bay thử nghiệm. Chuyến bay đó đã trở thành thảm kịch khi bộ phận hạ cánh không hoạt động. “Điều cuối cùng tôi nhớ là mặt đất chao đảo. Tôi đã nói với chính mình rằng tôi biết chuyện gì sắp xảy ra…Tôi không thể nói cho bạn biết những đau đớn mà tôi đã trải qua. Không một từ ngữ có thể dùng để miêu tả việc đó.” Sau khi đƣợc cứu thoát khỏi đống tàn dƣ của vụ tai nạn máy bay, Morris đƣợc đƣa vào bệnh viện. Sau nhiều giờ cấp cứu, tất cả những việc ông ấy còn có thể làm lúc đó là nằm và…chớp mắt. “Nếu bạn chƣa từng ở vào vị trí của tôi, bạn sẽ không thể biết đƣợc cảm giác chỉ có thể nhìn trần nhà và tất cả những gì bạn làm đƣợc là chớp mắt, đó thật sự là một việc khó khăn.” Chấn thƣơng của ông thật sự kinh khủng. Ông bị gãy hai đốt sống cổ. “Cơ hoành của tôi đã chẳng còn hoạt động, và tôi không thể thở. Thực quản cũng thế, và tôi chẳng thể nào ăn hay uống.” Ông cũng không thể nói vì thanh quản bị nát. Bác sĩ bảo rằng tất cả các cơ bắp trên ngƣời Morris đều đã bị www.sachdaythanhcong.com 9
  10. Phạm Đình Tuấn hủy hoại sau vụ rơi máy bay. “Thận, bàng quang, ruột, và gan của tôi cũng chẳng thể hoạt động. Tai nạn ấy đã hủy hoại đi tất cả những gì tốt đẹp nhất trong cơ thể tôi. Tất cả những gì tôi làm đƣợc là chớp mắt, một lần để đồng ý và hai lần để biểu thị sự phản đối. Đó đã là cách mà tôi phải sống trong một thời gian dài, rất dài.” Nhƣng Morris Goodman đã quyết định chiến đấu và chiến đấu không ngừng bất chấp khó khăn hay nói đúng hơn là bất chấp những điều không thể. Ông phải dành lại quyền kiểm soát cơ thể mình từng bƣớc một cho từng ngày trôi qua. Mục tiêu đầu tiên của ông là phải thở đƣợc bình thƣờng mà không cần sự trợ giúp của máy móc. Ông kể lại, “Tôi đã cố gắng hít vào một chút không khí với chiếc máy thở. Mỗi lần nhƣ thế, phổi của tôi lại trở nên đau kinh khủng. Thở đƣợc 100 lần, tôi nghỉ ngơi trong năm phút. Tôi luôn cố gắng vƣợt ra khỏi mức 100. Sau đó, tôi có thể thở 200 lần, 300 lần. Và một buổi tối, tôi cũng cố gắng thở nhƣ thế và phổi của tôi nở rộng hơn ba lần so với kích thƣớc lúc bấy giờ.” Cuối cùng, khi các y tá tháo bỏ chiếc máy thở ra khỏi ông. Ông đã có thể thở hoàn toàn bình thƣờng. Còn các bác sĩ y tá thì thật sự không thể nói nên lời. Cuối cùng, Morris đã ra khỏi bệnh viện sau tám tháng chiến đấu không mệt mỏi với một ý chí kiên cƣờng, nhƣng ông vẫn phải mất nhiều năm sau đó để lấy lại hoàn toàn sự kiểm soát cơ thể. Sự bình phục của Morris thật đáng để khâm phục. Cho nên, chẳng có gì là lạ khi mọi ngƣời lại gọi ông là “Ngƣời Đàn Ông Kì Diệu”. “Tôi có một câu chuyện: một trong hàng tỉ câu chuyện. Đó là câu chuyện có thể giúp ích cho rất nhiều. Không một ai từng trải qua một vụ rơi máy bay và toàn bộ cơ thể dƣờng nhƣ bị phá hủy nhƣ tôi đã từng. Nhƣng mọi ngƣời ai cũng có những nghịch cảnh hay thử thách để phải trả giá bằng cả cuộc sống của họ.” “Tôi rất biết ơn gia đình và vợ của tôi. Tôi biết ơn cuộc sống vì tôi có thể đi vòng quanh thế giới và chia sẻ với mọi ngƣời câu chuyện của mình và giúp mọi ngƣời nhận thức rõ hơn về tiềm năng mà họ có và giúp họ có thể đứng lên thực hiện những điều mà họ thật sự mong muốn.” Cho dù đã phải trải qua bao đau đớn gian khổ, Morris vẫn thật sự cảm kích vì tai nạn đã không cƣớp đi cuộc sống của ông mà chỉ làm ông trở nên mạnh mẽ hơn. www.sachdaythanhcong.com 10
  11. Phạm Đình Tuấn Và từ câu chuyện của Morris Goodman, chúng ta hiểu rằng mọi thành công đều bắt đầu từ việc tin vào chính mình, tin mình có thể biến những điều không thể thành có thể. (Trích dẫn từ http://www.trandangkhoa.com/morris-goodman-nguoi-dan- ong-ki-dieu/#ixzz1RRd4wqWG) Hãy xem phim để hiểu rõ hơn: http://www.youtube.com/watch?v=bfKn92klPeU&feature=related Không chỉ giỏi chịu đựng trên đường đua, Lance Armstrong còn giỏi chịu đựng trên cả bàn mổ và trị liệu. Nhiều ngƣời vẫn thắc mắc làm thế nào một bệnh nhân ung thƣ thoát chết cách đây 6 năm nhƣ Lance Armstrong lại có thể lập thành tích phi thƣờng - 5 lần liên tiếp đoạt Áo vàng chung cuộc. Cuộc sống của anh kể từ ngày vƣợt qua cái chết ra sao... “Ông bạn thân Lee Walker nói rằng tôi đã trở về từ cõi chết. Ý anh ấy là tôi, hầu nhƣ đã chết, thậm chí chết từ từ, nhƣng bất ngờ trở lại thế giới của sự sống. Thật không thể dùng từ nào để miêu tả điều kỳ diệu này. Thực sự, ung thƣ đã gần nhƣ giết chết tôi lúc tôi 25 tuổi: Khối u ở tinh hoàn đã lan đến thận, lên phổi, não và tôi phải cần 2 ca phẫu thuật cùng 4 chu kỳ hóa trị để loại bỏ nó. Tôi đã viết trọn vẹn một quyển sách về cái chết với tiêu đề “Ý Chí Ngoài Đƣờng Đua”, về cuộc chiến chống cái chết và cuộc trốn thoát khỏi nó. Sau khi bác sĩ báo Armstrong đã trị dứt căn bệnh ung thƣ, anh quyết định “sử dụng tốt nhất bản thân mình bằng cách tiếp tục tham dự cuộc đua xe đạp Tour de France, giải thể thao khắc nghiệt nhất hành tinh”. Theo Armstrong, cuộc đua không giống nhƣ sự chịu đựng hàng ngày của ngƣời bệnh: “Nó là lễ hội hàng ngày về sức chịu đựng của con ngƣời, với những bi hài kịch nho nhỏ, nơi VĐV phải trải qua những thời tiết khắc nghiệt, đẹp đẽ, đối mặt với những vụ va quẹt, té ngã. Và nó kéo dài đến 3 tuần. Rồi mỗi lần tôi chiến thắng, tôi chứng tỏ đƣợc rằng mình còn sống, vƣợt qua đƣợc căn bệnh ung thƣ một lần nữa, một lần nữa và một lần nữa. Và nhƣ vậy, những ngƣời khác cũng có thể tồn tại. Vì thế, tôi cho rằng việc bị ung thƣ là điều tốt đẹp nhất www.sachdaythanhcong.com 11
  12. Phạm Đình Tuấn trong đời mình. Ý tôi là nhờ nó mà tôi trị đƣợc tính lƣời nhác của mình và biết quý trọng cuộc sống hơn”. Nhiều ngƣời thành công với những xuất phát điểm không hơn “tay - trắng” hoặc mất hết gia sản lại có thể tạo nên cơ nghiệp bạc triệu, bạc tỷ: Chung Ju Yung (sáng lập Huynhdai), Soichiro Honda, Steve Jobs (CEO Apple), Larry Ellison (CEO Oracle), Lý Gia Thành, George Lucas,… “Trên con đường đến thành công, đối thủ ghê gớm nhất bạn cần đánh bại chính là nỗi sợ thất bại của mình” Chung Ju-Yung: Biến điều không thể thành có thể. Từ những thất bại cay đắng nhất thời trai trẻ, vƣợt lên những khó khăn, đƣơng đầu với thử thách, biến điều không thể thành hiện thực, Chung Ju- Yung - ngƣời sáng lập tập đoàn Huyndai - đã góp phần đƣa một Hàn Quốc chiến tranh triền miên, khí hậu khắc nghiệt trở thành một nền kinh tế vững mạnh đáng khâm phục. Tuổi thơ và ba cuộc trốn chạy Sinh ra và lớn lên trên vùng quê Asan nghèo khó, trong một gia đình nông dân đông anh em, quanh năm cần cù lao động cũng chỉ đủ ăn, tuổi thơ của Chung Ju-Yung gắn liền với chế độ thống trị của Nhật Bản, nhân dân Hàn Quốc lúc đó sống trong cảnh dè sẻn "sáng cơm, tối cháo" từng ngày. Asan là vùng quê khí hậu khắc nghiệt: mùa khô thì hạn hán nhƣ muốn đốt cháy tất cả, mùa mƣa thì mang đến những trận hồng thủy, mùa đông thì dìm tất cả ngập trong tuyết. Tuyết rơi dày hơn một mét, có khi đến hai mét, ngƣời dân phải đào đƣờng hầm mà đi. Chỉ cần mƣa đến muộn một chút vào mùa www.sachdaythanhcong.com 12
  13. Phạm Đình Tuấn xuân, hay một cơn mƣa đá trong mùa hè hoặc sƣơng muối sớm vào mùa thu là cả năm mất mùa. Mƣời bốn tuổi Chung Ju-Yung tốt nghiệp tiểu học, ngay lúc ấy giấc mơ học tiếp để trở thành thầy giáo tiểu học đã ấp ủ trong đầu ông. Ngƣời cha thì luôn muốn con trai trở thành một nông dân giỏi, nhƣng ông chỉ muốn thoát khỏi vùng quê nghèo đó, dù làm công nhân nhà máy cũng chẳng sƣớng hơn làm một nông dân. Thế là ý chí thúc giục ông lên thủ đô Seoul, tự học, vƣợt qua kỳ thi để trở thành một luật sƣ nhƣ những gì ông đọc đƣợc trong một trong báo. Lần đầu tiên cùng một ngƣời bạn trốn nhà đi, đƣờng lên thành phố khá xa nên ông phải đi xin cơm. Vận may đến với ông và ngƣời bạn khi họ đƣợc nhận làm công nhân xây dựng đƣờng xe lửa Bình Nhƣỡng - Gowon. Ý đồ gom góp tiền đi Seoul chƣa thành thì cha ông tìm thấy và đƣa về. Trở về nhà nhƣng ông vẫn bực tức trong lòng: "Những đồng tiền quý giá mà mình làm đƣợc chẳng là bao nhƣng đó là công sức của chính mình. Nếu có thể cho mình tiếp tục công việc thì mình có đủ tự tin để khám phá cái thế giới mới mẻ và rộng lớn bao la này". Lần thứ hai trong tay, ông lại bị một ngƣời đàn ông đứng tuổi lừa hết tiền. Cũng chính vì tin rằng ông ta sẽ kiếm cho mình một công việc trong khách sạn ở Seoul nên ông lại một lần nữa trắng tay. Sau chuyến đi 10 ngày ấy, ông lại bị một ngƣời bà con đƣa về. Ông chấp nhận trở lại làm nông dân vì cảm thấy có lỗi khi làm cha đau lòng. Nhƣng tâm trí ông chỉ hƣớng về Seoul, ý chí thoát nghèo trong ông vẫn không thay đổi. Suy nghĩ kỹ lƣỡng, lần thứ ba ông trộm 70 won bán bò của bố để lên Seoul học kế toán. Ông rất khâm phục Napoleon, ngƣời sinh ra trong một gia đình nghèo, nhờ tinh thần bất khuất, dũng cảm cuối cùng đã trở thành Hoàng đế Pháp. Ông cũng thấy tuổi thơ mình có nhiều nét giống Lincoln - xuất thân nông dân, rồi ra thành phố lao động và sau đó trở thành Tổng thống thứ 16 của Hoa Kỳ. Mới học đƣợc hai tháng, bất ngờ ngƣời cha lại xuất hiện trƣớc mặt ông, nhƣng không giận cũng không mắng, cha ông chỉ nói vài lời: "Con phải nhớ con là một thằng nhà quê học hết cấp 1, ở Seoul ngƣời ta học hết trƣờng Cao đẳng còn thất nghiệp đầy cả đống. Cha già rồi, con là con trƣởng thì phải giúp cha, con mà bỏ mặc thì cả nhà sẽ thành bầy ăn mày". Lời cha cứa vào trong lòng ông, hình ảnh ngƣời mẹ và các em hiện lên trƣớc mắt, nỗi buồn ngập tràn và ông đã khóc. Và ông lại thất bại trong chuyến đi lần này. www.sachdaythanhcong.com 13
  14. Phạm Đình Tuấn Ý chí có kiên cƣờng, con ngƣời có mạnh mẽ thế nào, vẫn không vô tình và bỏ mặc những ngƣời thân yêu. Từ khuân vác thành giám đốc Sau ba lần lên Seoul không thành, Chung Ju-Yung vẫn không từ bỏ giấc mơ thoát khỏi cái nghèo khổ của vùng quê heo hút và khắc nghiệt ấy. Dƣờng nhƣ may mắn đã mỉm cƣời với ông trong lần thứ tƣ trốn nhà, ông xin đƣợc một chân khuân vác ở công trình xây dựng trƣờng học Bosung (ĐH Hàn Quốc bây giờ). Sau hai tháng tìm tòi công việc, ông trở thành nhân viên phân phối gạo lẻ cho của hàng gạo "Phục hƣng Thƣơng hội". Do có kiến thức kế toán học đƣợc trƣớc đó, ông đƣợc chủ cửa hàng rất tin tƣởng. Sau 4 năm làm việc ở đây, sự kiên trì, say mê, cần cù, chịu khó, thật thà của Chung Ju-Yung đã khiến ông chủ Phục hƣng Thƣơng hội quyết định trao lại cửa hàng cho ông thay vì đứa con trai ông ăn chơi, trác táng của mình. Ông đổi tên cửa hàng thành "Kinh nhất Thƣơng hội". Từ một kẻ không xu dính túi, Chung Ju-Yung đã có trong tay một cửa hàng phân phối gạo lớn khi mới 22 tuổi nhờ uy tín tích lũy đƣợc trong bốn năm trời. Năm 1939 chiến tranh xảy ra, chế độ phân phối gạo đƣợc ban bố, tất cả các cửa hàng buôn bán gạo trong cả nƣớc bị đóng cửa. Trƣớc cú sốc lớn đó, ông vẫn vững lòng tin: nếu toàn tâm, toàn ý dốc sức thì bất cứ việc gì cũng có thể thành công. Ông về quê mua cho cha thêm 660 mét vuông đất và biếu cha một khoản tiền vốn. Đầu năm sau, hoài bão làm giàu lại thôi thúc ông lên Seoul, mảnh đất mà ngƣời trƣợng phu có thể vật lộn với số mệnh. Khi đang lang thang với số vốn ít ỏi, ông đƣợc một ngƣời bạn cho biết một nhà máy sửa chữa ôtô đang có ý định chuyển nhƣợng. Ông mù tịt về ôtô nhƣng ngƣời bạn khẳng định ngành này cần ít vốn mà kiếm nhiều tiền, còn hứa sẽ tập hợp thợ giỏi cho ông, cần nhất là có 3.500 won để chuyển nhƣợng. Nhờ uy tín thời buôn bán gạo, ông vay đƣợc 3.000 won từ một ngƣời cho vay lãi mà không cần thế chấp, chỉ bằng uy tín. Gom góp cả vốn, vay và đƣợc hai ngƣời bạn giúp đỡ, ông có 5.000 won để tiếp quản nhà máy sửa chữa ô tô Ado Service vào năm 1940. www.sachdaythanhcong.com 14
  15. Phạm Đình Tuấn Ông bắt đầu công việc mới với tràn trề hy vọng. Mọi việc ban đầu đều trôi chảy, khách đến ngày càng đông. Nhƣng không may, một buổi sáng, một công nhân sơ ý để dầu bén lửa trong khi rửa tay khiến cả nhà máy bốc cháy, trong đó có cả những chiếc xe đắt tiền vừa sửa xong của khách. Tất cả thành tro bụi, ông đứng trƣớc nguy cơ phá sản, nợ chồng chất. Ông lại tìm đến ngƣời cho vay nặng lãi, không phải để trả nợ mà là vay thêm, vẫn không thế chấp cái gì ngoài uy tín. Ông nhanh chóng xây dựng lại nhà máy, công việc ngày càng nhiều, làm cả ngày lẫn đêm. Ông cũng làm việc nhƣ một công nhân. Cạnh tranh với các xƣởng sửa chữa hàng đầu trong thành phố thời đó, ông đề ra tiêu chí sửa nhanh gấp 2 - 3 lần. Vì thế mà xe hơi của thành phố Seoul cứ ùn ùn kéo về xƣởng của ông. Ông mở rộng mặt bằng, tìm thêm khách hàng: ngƣời ngoại quốc, quân đội, ngoại thành... Bản thân ông dần nắm vững mọi nguyên lí hoạt động của tất cả các loại máy móc, xe cộ. Và Công ty công nghiệp xe hơi Huyndai ra đời ngày 25/5/1947, ông là giám đốc. Ngƣời ta khi thành công thì nghĩ là do may mắn, còn khi công việc không suôn sẻ thì lại đổ cho là không may. Nhƣng đối với Chung Ju-Yung thì: “Một người không tin là có vận xấu, người đó sẽ không có vận xấu. Mọi thứ đều quân bình, vận may rủi đều đến với con người như nhau. Quan trọng nhất là phải nỗ lực, nỗ lực không ngừng và biết chớp thời cơ”. Ý tưởng độc đáo, tự tin vào chính mình Chiến tranh với Nhật ngày càng khốc liệt buộc ông phải sát nhập, rồi nhƣợng lại công ty cho ngƣời khác. Bắt đầu lại từ số không, ông xin vào làm ở xƣởng chế luyện Choksan và chờ đợi cơ hội. Ông dần khôi phục lại công ty của mình. Một lần lên cơ quan hành chính nhận tiền, ông gặp các nhà thầu xây dựng. Ông nhận đƣợc 100 won thì họ lãnh mấy ngàn won - cũng một khoảng thời gian và công nhân nhƣ nhau mà tiền công lại chênh lệch một trời một vực. Ngay lập tức ông treo thêm tấm biển “Công ty xây dựng cơ bản Huyndai”. Ông trúng một hợp đồng sửa chữa trị giá 1.530.000 won ngay trong năm đầu tiên. Có kinh nghiệm về xây dựng cơ bản, lại tự tin vào quyết định đúng đắn của mình, ông không thấy cái gì là khó khăn. Ông luôn tuân theo một nguyên tắc: “Tin tưởng 90 phần trăm sẽ thành và 10 phần trăm tự tin mình nhất định làm được”. www.sachdaythanhcong.com 15
  16. Phạm Đình Tuấn Nhƣng cuộc sống chẳng khi nào có thể đoán trƣớc, chính trị lại chi phối tất cả, nhất là trong thời chiến tranh loạn lạc. Hỗn loạn 25/6 nổ ra, ông cùng em trai phải li tán gia đình. Qua quen biết, ông nhận đƣợc một công trình của quân đội Mỹ. Dự án phủ xanh nghĩa trang của quân đồng minh trong mùa đông tuyết giá rất gấp về thời gian, ai cũng cho là không thể làm đƣợc. Vậy mà ông vẫn làm đƣợc hoàn hảo bằng cách mua cây lúa ở nơi khác, vận chuyển cả gốc về phủ lên. Dự án đƣợc hoàn thành còn ông đƣợc Tổng thống Mỹ Eisenhower khen hết lời. Với công trình Koriong (cầu đƣờng bộ bắc qua sông Hàn) sau đó, ông học đƣợc một bài học quan trọng là: “Việc học hỏi những người trẻ hơn, có địa vị thấp hơn mình những điều mà mình không biết, không có gì là xấu hổ”. Ông đã học đƣợc rất nhiều từ các chuyên gia kiến trúc trẻ ngƣời Mỹ, từ thiết kế đến quản lý chất lƣợng công trình. Chung Ju-Yung thu đƣợc thành công từ sửa chữa ôtô đến xây dựng nhà ở, cầu đƣờng, những lĩnh vực khó khăn cần ý tƣởng và kinh nghiệm cũng nhƣ sự sáng suốt. Đối với thành bại trong đời, ông quan niệm chìa khoá chính là hành động và thời gian. Cũng chính phƣơng trâm này đã giúp ông cạnh tranh đƣợc với các công ty xây dựng nƣớc ngoài. Trƣớc sự ngạc nhiên của ngƣời thân và công nhân, ông lại có thêm một quyết định táo bạo là chuyển sang lĩnh vực đóng tàu. Là ngƣời luôn tìm tòi cái mới, ông coi “cái gọi là đóng tàu nào có khác việc xây dựng là mấy”. Việc cắt thép ra, hàn lại và đặt máy lên, tất cả chẳng phải là những việc ông vẫn thƣờng làm đó sao? Suy nghĩ của ông biến mọi thứ từ phức tạp thành giản đơn, từ khó trở thành dễ. Thế là công ty đóng tàu Huyndai tại Ulsan ra đời và phát triển nhƣ vũ bão. Đến thập niên 70 của thế kỷ XX, công ty của ông là công ty đóng tàu lớn nhất thế giới. “Doanh nghiệp Hàn Quốc và nền kinh tế Hàn Quốc phát triển như ngày hôm nay là dựa vào ý chí bất khuất của con người sáng tạo, vào tinh thần tiến thủ, sự cống hiến hết sức mình của tầng lớp công nhân cần cù và ưu tú. Tất cả chỉ bằng sức người”. Biến đổi lịch sử www.sachdaythanhcong.com 16
  17. Phạm Đình Tuấn Tình cảm của cha ông, cũng nhƣ những nông dân hiền lành và chất phác, dành cho đất, khao khát có đƣợc một mảnh đất của riêng mình, cũng ấp ủ trong Chung Ju-Yung ƣớc muốn khai hoang đất đai. Với ngƣời Hàn Quốc, việc khẳng định và mở rộng đất đai trong hoàn cảnh dân số tăng cao và thiếu lƣơng thực cũng là điều cực kỳ quan trọng. Giấc mơ biến vùng biển lồi lõm phía Tây Nam thành đồng bằng đã nhen nhóm trong ông từ thửa ấu thơ. Đây là công trình dân sự lớn nhất cho đến năm 1983. Vùng biển này nổi tiếng nguy hiểm bởi đá ngầm và nƣớc mạnh, tốc độ nƣớc đến 6m3/s, khiến những tảng đá to bằng xe hơi vừa ném xuống đã tức khắc biến mất. Chính trong khó khăn, con ngƣời sẽ nảy sinh sáng tạo: Ông dùng đến sự trợ giúp của những chiếc tàu chở dầu nặng 230.000 tấn, dài 300m, rộng 45m và cao 27m. Phƣơng pháp này tiết kiệm đƣợc 29 tỷ won. Ông đã phải đục lỗ những tảng đá 4-5 tấn, lấy dây sắt cột 2-3 tảng vào với nhau rồi dùng phà ném xuống. Với công trình hơn đê chắn thủy triều dài 6.400m này, Chung Ju-Yung đã mang lại cho Hàn Quốc hơn 100 triệu mét vuông đất nông nghiệp. Sau đó ông tiếp tục khử mặn đất trong vòng 7 năm và bắt tay trồng thử nghiệm 13 giống lúa ở các khu vực khác nhau. Ông ôm giấc mơ biến mảnh đất này thành nơi sản xuất lƣơng thực nhiều hơn cả Califonia (nơi sản xuất lƣơng thực lớn nhất nƣớc Mỹ). Năm 1988, khu vực khai hoang Sosan đã lột xác thành mảnh đất nông nghiệp cơ khí hóa với quy mô lớn. Ngoài hiệu quả trực tiếp là mở rộng lãnh thổ và tăng thêm nguồn lƣơng thực, nó còn tạo công ăn việc làm cho khoảng 6,6 triệu ngƣời mỗi năm. Ý tƣởng khai hoang mở rộng đất đai và kiến thiết đắp đê chắn thủy triều của Chung Ju-Yung còn đƣợc nhiều nƣớc tiên tiến trên thế giới áp dụng. www.sachdaythanhcong.com 17
  18. Phạm Đình Tuấn Soichiro Honda: Tôi không biết đến hai từ “thất bại”! Năm 1938, khi Soichiro vẫn đang là sinh viên, ông bắt đầu một xƣởng sản xuất nhỏ nghiên cứu về vòng piston, với ý định bán lại sản phẩm cho Toyota. Chàng thanh niên trẻ tuổi làm việc 7 ngày một tuần, thậm chí ngủ lại ở xƣởng. Khi tiền cứ cạn dần mà thành công thì chẳng xuất hiện, Soichiro đành cầm cố nốt số nữ trang của vợ mình để lấy vốn đầu tƣ. Cuối cùng, ngày mà ông hoàn thành vòng piston để có thể bán lại cho Toyota đã đến. Đáng buồn thay, ngƣời ta nói với ông rằng vòng piston của ông không phù hợp với tiêu chuẩn của họ! Soichiro đành quay trở lại trƣờng học trong 2 năm để cải tiến phát minh của mình, đồng thời chịu đựng sự chế giễu của các kĩ sƣ khi thấy bản thiết kế của ông. Ông vẫn kiên quyết không bỏ cuộc. Thêm 2 năm nữa tiếp tục tranh đấu và cải tiến, ông đã thành công khi dành đƣợc hợp đồng với Toyota. Ông cần xây dựng một nhà máy để cung ứng sản phẩm cho Toyota. Rủi thay, số phận lại không mìm cƣời với ông. Thời điểm đó, chính phủ Nhật đang ráo riết chạy đua vũ trang và cần bê tông cho các công trình phòng thủ. Vì vậy, ông không có đƣợc số vật tƣ cần thiết cho việc xây dựng nhà máy của mình. Vẫn không đầu hàng, ông đã phát minh ra một quy trình sản xuất bê tông giúp ông xây dựng đƣợc nhà máy. Khi nhà máy đƣợc xây xong, mọi chuyện xem chừng đã thuận lợi để ông có thể bắt tay vào sản xuất. Tuy nhiên, một lần nữa, vận ông lại gặp hạn. Nhà máy của ông bị máy bay Mĩ oanh kích 2 lần và sắt thép càng trở nên là vật “xa xỉ phẩm”. Quyết không bỏ cuộc, ông thu lƣợm những can xăng thừa bị quân đội Mĩ bỏ lại –“ Món quà từ Tổng thống Truman”, ông đã gọi chúng nhƣ vậy. Xăng giờ trở thành thứ vật liệu mới giúp ông tái thiết lại xƣởng sản xuất của mình. Có lẽ, ông Trời muốn thử lửa lòng Soichiro. Một trận động đất xảy ra và nhà máy lần thứ 3 bị phá hủy. www.sachdaythanhcong.com 18
  19. Phạm Đình Tuấn Sau chiến tranh, sự thiếu thốn về xăng dầu đã buộc mọi ngƣời phải đi bộ hoặc sử dụng xe đạp. Soichiro nhận thấy cơ hội và chế tạo ra một động cơ nhỏ, gắn vào xe đạp của mình. Những ngƣời hàng xóm của ông cũng muốn một cái, nhƣng mặc cho cố gắng, ông vẫn không thể có đƣợc vật liệu cần thiết cho việc sản xuất. Ông cũng chẳng đủ vốn liếng mà xây dựng thêm một cái nhà máy nữa để chế tạo “xe đạp gắn máy”. Nhƣng ông vẫn không bỏ cuộc. Ông viết thƣ cho 18.000 cửa hàng kinh doanh xe đạp và hỏi họ xem có thể ứng trƣớc tiền ông xây dựng xƣởng sản xuất của mình hay không. Đổi lại, họ sẽ đƣợc cung ứng những sản phẩm mới nhất về “xe đạp gắn máy”- xe máy. Không may, mẫu chế tạo đầu tiên quá nặng nề để hoạt động hiệu quả, vậy nên ông lại tiếp tục cải tiến và t hay đổi. Cuối cùng, chiếc xe “Super Cub” cũng thành công và gây nên một cơn dƣ chấn thực sự ở Nhật. Thành công ở Nhật thôi thúc Honda xuất khẩu sản phẩm của mình sang các thị trƣờng nhƣ châu Âu và châu Mĩ. Đấy là câu chuyện về việc hình thành tập đoàn Honda. Liệu khó khăn đó có phải là khó khăn cuối cùng của Soichiro không? Không bạn à! Khi điều hành công ty, có vô số vấn đề tài chính mà ông phải đối mặt. Honda gần bên bờ vực phá sản tổng cộng 5 lần, chỉ cứu đƣợc ở phút chót nhờ xoay chuyển tài tình. Mỗi lần thất bại, Soichiro vẫn đứng lên, học hỏi từ thất bại và không lùi bƣớc. Steve Jobs: Từ không bằng cấp đến triệu phú rồi mất hết mọi thứ rồi gây dựng lại cơ nghiệp rồi bị ung thư rồi trở thành tỷ phú. Steve Jobs là ngƣời sáng lập ra hãng Apple. Apple ngày nay là 1 trong những công ty công nghệ thành công nhất trên thế giới, với vị trí dẫn đầu về điện www.sachdaythanhcong.com 19
  20. Phạm Đình Tuấn thoại (Iphone), máy tính bảng (Ipad), máy tính xách tay (Macbook), máy nghe nhạc cầm tay (Ipod). Steve Jobs là một trong những doanh nhân công nghệ thành công và giàu có nhất thế giới và đƣợc đề cử là CEO của thập kỉ. Tuy nhiên, để có đƣợc thành công nhƣ ngày nay, ông đã phải vƣợt qua những khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Ngay từ khi sinh ra, mọi thứ dƣờng nhƣ đã không mỉm cƣời với ông. Ông đƣợc sinh ra bởi một nữ sinh và do hoàn cảnh không cho phép, bà đã “đem ông bỏ chợ”. Ban đầu có một gia đình luật sƣ nhận nuôi ông. Tuy nhiên vào phút chót, gia đình đó đã quyết định rằng họ không muốn cậu bé rồi ông đƣợc một gia đình nghèo khó nhận nuôi. Mặc dù ông học hành rất chăm chỉ ở trƣờng và đƣợc nhận vào trƣờng Reed College (trƣờng tƣ thục rất nổi tiếng ở miền Đồng Nam Portland, bang Oregon nƣớc Mĩ). Ông buộc phải bỏ học chỉ sau 1 năm vì cha mẹ nuôi của ông không có đủ tiền tiết kiệm để trang trải học phí. Ông thậm chí không có tiền để ăn, phải mang trả lại những cái vỏ chai đã dùng rồi để đổi lấy 5 cent (đơn vị tiền tệ của Mĩ, 100 cent = 1 dollar) mua bim bim để sống qua ngày. Ông chỉ có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại thánh đƣờng Hari krishna nơi mà cách nhà ông đến 7 dặm. Khi đi học đại học, ông không có tiền thuê nhà nên ông buộc phải ngủ ở nền nhà tại các phòng ngủ tập thể của bạn bè trong trƣờng. Vì ông bỏ học giữa chừng và không có bằng cấp, ông hình thành thói quen tự giáo dục bản thân qua việc đọc sách miễn phí trong thƣ viện và có khát khao thành công mãnh liệt. Việc không đƣợc giáo dục đúng đắn buộc ông phải trở thành 1 thiên tài sáng tạo. Bắt đầu từ ga-ra của bố mẹ với những mẩu vật liệu thừa, ông thiết kế và phát triển 1 chiếc máy tính có tính cách mạng với tên gọi Apple. Mặc dù không có gì trong tay nhƣng với đam mê và sự khát khao thành công của mình, Steve Jobs cùng với ngƣời bạn tên là Steve Wozniak lập ra công ty Apple. Từ công ty ban đầu chỉ có 2 ngƣời, ông phát triển nó thành công t y với 6000 nhân viên và có giá trị lên tới hành tỉ đô-la chỉ trong vài năm. Tuy nhiên một sự việc bất ngờ xảy ra: Ông bị xa thải bởi vị CEO mới đƣợc bổ nhiệm John Scully (ngƣời này lại đƣợc chính Steve Jobs mời từ Pepsi về). Bạn có thể tƣợng tƣởng đƣợc sự nhục nhã và hổ thẹn khi bị đuổi khỏi nơi mà mình dã sáng lập ra chứ? Thay vì bỏ cuộc, ông lập ra công ty máy tính mới với tên gọi NEXT. Công ty này phá sản vài năm sau đó và Steve mất rất nhiều tiền. www.sachdaythanhcong.com 20
Đồng bộ tài khoản