Khởi Tạo Blog part 8

Chia sẻ: Asdsadasd 1231qwdq | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
45
lượt xem
6
download

Khởi Tạo Blog part 8

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Dù bạn có giỏi tiếng Anh hay không nhưng khi bước chân vào thế giới Blog, chắc chắn bạn biết Remove là lệnh gì. Giả sử một ngày bạn nhận ra nhiều điều và bạn hiểu bạn cần phải dùng một động từ gì đó để hiện thực hoá hoặc thể hiện được những suy nghĩ đó

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Khởi Tạo Blog part 8

  1. Dù bạn có giỏi tiếng Anh hay không nhưng khi bước chân vào thế giới Blog, chắc chắn bạn biết Remove là lệnh gì. Giả sử một ngày bạn nhận ra nhiều điều và bạn hiểu bạn cần phải dùng một động từ gì đó để hiện thực hoá hoặc thể hiện được những suy nghĩ đó, vậy "Remove " là động từ bạn chọn. Bạn đã từng gắn bó với một người nhưng để chạy trốn những kỉ niệm, hay chỉ đơn giản vì một lý do nào đó bạn không thích họ ở bên mình, bạn quyết định Remove người ta ra khỏi trí nhớ của bạn. Bằng cách này hay cách khác khi bạn quyết định remove thì đó là một quyết định không làm cho bạn áy náy thì cũng làm cho người bị bạn remove có đôi chút vỡ oà khi nhận thấy... Bạn đã từng đem lòng yêu thương một người, rồi khi mọi chuyện không theo ý bạn hoặc bạn nhận thấy nếu phát triển tình cảm lên nữa, chắc sẽ có nhiều đổ vỡ và bạn chọn cách Remove người ấy ra khỏi Yêu thương của bạn... Bạn có dám chắc rằng khi bạn lệnh remove, tay bạn không run rẩy? Tim bạn không đập nhanh? Và suy nghĩ của bạn không day dứt? Nếu quả thật bạn đã không như thế thì bạn đáng được tôn vinh cho lí trí sắt đá của bạn! Còn nếu bạn đã như thế thì cũng không có gì phải ngại, bởi đơn giản bạn là con người sống thiên về tình cảm. Điều đó không ảnh hưởng đến sự bình yên của bất cứ người nào, có chăng thì cũng chỉ là bản thân bạn, mà điều đó thì có xá gì bởi bạn làm được thì bạn chịu được phải không? Bạn thuộc về một tập thể và bất chợt một ngày bạn thấy mình không tìm được những điều trước đây bạn mong mỏi trong tập thể ấy và bạn thấy cần phải thay đổi.... Tất nhiên, bạn không thể làm cho cả tập thể thay đổi bởi một điều rất giản đơn: Tập thể vẫn phát triển, vẫn quay theo guồng quay của cuộc sống, vẫn đón nhận và hoà đồng tất cả những người mới, người cũ, duy chỉ có bản thân bạn là không chịu thay đổi để quay theo cái guồng đấy... Vậy thì cớ gì bạn lại dám đòi hỏi cả tập thể đấy phải chú ý đến bạn hoặc phải cho bạn những điều ngày xưa bạn đã tìm thấy ở trong nó? Đó là điều không chấp nhận được, vậy tốt nhất, nếu bạn không theo được, nếu bạn không tìm thấy được niềm vui, niềm hứng thú trong một tập thể thì tốt nhất bạn nên tự Remove mình ra khỏi Tập thể ấy! Có những thói quen đã khiến cho bạn rất hào hứng, rồi một ngày bạn thấy chúng trở nên nhạt nhẽo và bạn bắt đầu remove từng cái, không dễ nhưng bạn hiểu là bạn phải làm như vậy, và bởi "remove" không có nghĩa là "delete"... Bạn có run tay khi lệnh Remove không? ( Theo blog ChijNhocs) Về tác giả blog: ChijNhocs: Một người luôn muốn Ủ ấm cả mùa đông… "Trời lạnh quá để phố thành rộng quá. Thèm chút nắng hồng, hơi ấm một Bàn tay" Giao diện Blog ChijNhocs Hình ảnh đại diện của ChijNhocs
  2. Phép màu của cuộc sống17:49' 05/02/2007 (GMT+7) Tôi luôn tin phép màu không phải điều gì quá cao xa, viển vông mà nó chính là những hạnh phúc giản dị con người mang đến cho nhau… Cuộc sống vốn là một vòng xoay của những màu nhiệm, không phải những phép biến hoá hay những vị thần ước... nó là một màu nhiệm... Làm sao một người mẹ có thể chịu đựng suốt 16 năm với đứa con bị bệnh "xương thuỷ tinh", hơn 27 lần gãy xương, bán nhà 7 lần... cuộc sống dường như dồn họ Hình minh hoạ: theo blog vào đường cùng nhưng ... Họ vẫn lạc quan và hy vọng Hoang_tu_ech bởi chỉ cần được sống bên nhau, người mẹ ấy vẫn cười trong những nỗi đau vì họ còn hy vọng. Làm sao một anh gù có thể giữ được nụ cười trong suốt những năm sống. Anh lặng lẽ trong lò rèn của mình, bị bạn chế giễu, khinh rẻ. Anh đã không ghét một ai, anh sẵn sàng lao vào cứu một cô gái đã không tiếc lời xỉ nhục mình đến nỗi giập nát cả cánh tay. Nụ cười đã không rời bỏ anh vì... anh đã không rời bỏ mọi người. Làm sao một trọng tài vẫn cuời sau một quyết định đã khiến anh phải đổ gục trên sân với những giọt nước mắt. Lẽ ra anh đã có những của cải vật chất giá trị nhưng đó không phải là tất cả, anh giữ lại đuợc nụ cuời để mãi không bao giờ sống nhục trước bà con. Anh vẫn cười. Làm sao một đứa bé 13 tuổi có thể cõng bạn đi học suốt 4 năm, gần 1000 ngày, mỗi ngày đi về 20 cây số... em đã cõng bạn mình đi một quãng đường hơn 20.000 cây số... và trên quãng đường đó có những giọt mồ hôi, những nụ cười và cả những giọt nước mắt, một màu nhiệm phải không bạn! Em giữ lại nụ cười cho tình bạn, cho ngày mai của chính mình. Một đứa con chăm lo giặt giũ quần áo cho mẹ, từng miếng cơm, manh áo khi người bệnh, cho đến cả những thứ dơ bẩn nhất, trong khi anh em mình thì tránh đi, anh ở lại, vì nghĩ đến niềm đau của mẹ mà anh đã không ngửi thấy mùi hôi, không cảm thấy cực nhọc... anh vẫn cười vì mẹ anh vẫn còn. Làm sao một đứa trẻ để dành tiền rửa chén suốt một năm dài, để rồi làm mất trong đám cháy chỉ vì em cứu một đứa bé không quen biết, nhưng... em vui vì em đã cứu được một mạng người, em mất đi một món tiền nhưng nụ cười đã theo em trong suốt cuộc đời ! Làm sao một đứa bé mồ côi lại hết lòng cứu một người giàu có đã thẳng tay đuổi em
  3. khi đang ngủ trong hiên nhà, để rồi em vẫn bị khinh rẻ và đuổi đi, nhưng em vẫn cười và nụ cười ấy mở cửa đón chào em cho đến cái ngày em rời xa nhân gian... em cao thượng lắm! Làm sao mà một người phụ nữ có thể gánh trên vai mình trách nhiệm với 60-70 đứa trẻ nheo nhóc chỉ với hai, ba người cộng sự trong những năm 78-80, những năm gạo không đủ ăn, áo không đủ mặc. Chị lo gạo, củi, lo mùa mưa đến, lo thuốc thang... suốt đời chị đã sống trong những nỗi lo nhưng nụ cười chưa bao giờ tắt trên đôi một người " chưa làm mẹ nhưng chứa chan tình mẹ Giao diện blog " Hoang_tu_ech Những tháng năm công tác xã hội, tôi đã biết, đã thấy, đã nghe về những người như vậy, có người gọi họ là những người có "tâm hồn cao thượng", có người cho rằng họ ở không, có người lại cho rằng họ là thiên thần, có người đơn giản chỉ cho rằng họ là người tốt, còn họ chỉ biết rằng đơn giản họ cũng là một con người bình thường như chúng ta, kẻ đã đánh rơi nụ cười của mình ở đâu đó. Họ trở thành ngôi sao đã dẫn đường tôi... Tôi đã bỏ qua vị trí ở một trường công lập danh tiếng để vào một ngôi trường dân lập nhỏ bé. Tôi đi theo ước mơ của mình, ước mơ ấy khó thực hiện nhưng nhất định tôi sẽ trở thành người điều hành một bệnh viện lớn trên đất nước, nơi tập trung những công nghệ tiên tiến, đem lại những dịch vụ chăm sóc sức khoẻ tốt nhất với những y, bác sĩ tài đức song toàn, nơi sẽ đem đến hy vọng ngay cả trong những ngày vô vọng, một nơi chứa chan tình người. Tôi luôn tin phép màu không phải điều gì quá cao xa, viển vông mà nó chính là những hạnh phúc giản dị con người mang đến cho nhau, phép màu ấy vẫn hiện diện bên cuộc sống của chúng ta hằng ngày, hằng giờ… ( Theo blog Hoang_tu_ech) Phản hồi của độc giả Blog Việt Về tác giả blog: Hình ảnh
  4. đại diện Hoang_tu_ech: “ Thiên thu vạn kiếp anh chỉ yêu mình em; Sống cô đơn ta H.T.E giải sầu bên men rượu…” Blog Việt mời bạn tham gia ý kiến trong mẫu phản hồi sau hoặc gửi bài viết, đường link blog về địa chỉ blogviet@vasc.com.vn Độc giả Blog Việt: "Thất bại là quà tặng cho thành công"11:17' 31/01/2007 (GMT+7) Vốn không ai không gặp sai lầm nhưng quan trọng là bạn học được gì sau những lần vấp ngã… • Blogger Việt là những người biết ước mơ và hành động- Phản hồi bài viết “ Để blog trở thành nguồn tri thức mở” Ho ten: Nam Hy Hoàng Phong - NHHP Dia chi: Hà Nội Email: thanhnien.giaoduc@gmail.com Tieu de: Phản hồi bài viết "Để blog trở thành nguồn tri thức mở" Noi dung: Tôi biết đến blog từ năm 2002 khi tham gia nhóm hộp thư chung- thảo luận bằng Anh ngữ World Wide Friendship Cafe, nhưng chỉ thật sự quan tâm đến blog từ đầu năm 2005. Khi đó tôi thường đọc blog của giáo sư Ngô Quang Hưng, Đại học Buffalo, NewYork, một người Việt nhiệt huyết với ước mơ về một thư viện tri thức mở trực tuyến dành cho người Việt. Blog của ông cũng theo đuổi ước mơ này. Từ khi viết blog trên Yahoo, tôi luôn coi đó là nguồn tài nguyên thông tin lớn mà tôi có thể tham khảo. Tôi tin tưởng trong một vài năm nữa, blog sẽ là kênh thông tin chia sẻ tri thức mở cho cộng đồng. Blogger Việt là những người biết ước mơ và hành động, ước mơ không còn là quá xa với hiện thực trong một thế giới mở như ngày nay! • "Cảm ơn và Xin lỗi" thể hiện bản sắc văn hoá- Phản hồi bài viết “ Cảm ơn và Xin lỗi, bạn có thói quen đó không?” Ho ten: Nguyễn Công Chính Email: huongduongxanh@mobiphone.com.vn Tieu de: ý kiến Noi dung: Cảm ơn anh Ngọc đã đề xuất vấn đề này! Hai câu "Cảm ơn và Xin lỗi" thể hiện đầy đủ bản sắc văn hoá.
  5. Ho ten: Võ Hùng Dia chi: Đồng Nai Email: vohungt@yahoo.com Tieu de: Cám ơn và xin lỗi Noi dung: Tôi đồng ý với bạn những suy nghĩ liên quan đến cám ơn xin lỗi và quên gạt chống. Riêng tôi vẫn thường dùng câu "cây chống kìa…" với ánh mắt nhìn là người bạn kia hiểu, và cũng không mong một câu cám ơn, mặc dù đôi khi được nghe. Và tôi cũng từng được nhắc một câu như thế, tôi gạt chống lên thì người bạn đã chạy qua khỏi, không chạy theo kịp để cám ơn. Và tôi mong răng chúng ta khi ra đường vẫn còn nghe được những câu thế, một câu nhắc rất đơn gian nhưng đề phòng một cú ngã có thể nguy hiểm. Tôi nghỉ người được nhắc có thể chưa nói kịp cám ơn nhưng rất ấm lòng, vì như bạn đã nói ngoài đường tuy xa lạ nhưng vẫn còn nhiều người quan tâm đến người chung quanh. Tuy nhiên tuỳ nơi mà câu xin lỗi và cám ơn bị hạn chế, ví dụ nơi tôi ở, chợ người ta xây nhỏ nhưng đương vào chợ, hai bên chợ rất rộng, người đi chợ phải thật cẩn thận chỉ qua lại để mua thức ăn, nhưng dễ bị đụng xe như chơi, vì vào chợ xe chạy tốc độ thoải mái, chở cồng kềnh, và người chạy xe sẽ trừng mắt hoặc mắng bạn nếu họ xuýt va vào bạn, mong gì một câu xin lỗi, hay cái nhìn bình thường không dữ dằn. ... Ho ten: Nguyen Thi Y Nhi Email: tieulongnhi_205 Noi dung: Vẫn còn đó những người Việt Nam biết nói xin lỗi và cảm ơn! Em ra đường vẫn thấy nhiều người nói câu đó. Em vẫn hay nói câu đó với mọi người và thật sự khi nói được những câu đó em thấy thật vui và hạnh phúc ! • Sai lầm làm chúng ta lớn lên- Phản hồi bài viết “ Đọc trong lúc khó khăn” Ho ten: Yến Dia chi: Hà Nội Email: yenlinklink@yahoo.com Tieu de: phải luôn tiến về phía trước để can đảm nhìn lại phía sau!!! Noi dung: Tôi đồng ý với bạn về quan niệm SAI LẦM. Thật sự sai lầm làm cho chúng ta lớn lên! Tôi cũng đồng ý với bạn về sự dũng cảm của người chiến binh dám chiến đấu đến phút cuối cùng, cho dù họ ngã xuống... ngã xuống trong chiến thắng! Tôi là sinh viên, 21 tuổi, có ước mơ là đến được với nhiều người, tuy thế trên con đường tôi đang đi, tôi vấp phải sai lầm hàng giờ, hàng phút, tôi đã chán nản và trốn chạy chính bản thân, nhưng cuối cùng người đau khổ nhất vẫn là chính mình! Tôi nhận ra: mong muốn luôn tiến về phía trước là cực kỳ quan trọng, nhưng có lẽ biết được mình đang ở đâu còn quan trọng hơn! Mong được sự chia sẻ của các bạn, những người đang từng giờ tiến về phía trước, những người đã và đang vượt qua ranh giới... Ho ten: Trần Tuệ Email: dangtruoc@yahoo.com Noi dung: Thất bại chính là quà tặng dành cho những người muốn có thành công thật sự. Vốn không ai không gặp sai lầm nhưng quan trọng là bạn học được gì sau 
Đồng bộ tài khoản