Kiến thức cha me cần biết - Phần 16

Chia sẻ: Nguyen Hoang Phuong Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
44
lượt xem
6
download

Kiến thức cha me cần biết - Phần 16

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hiện nay có nhiều trò chơi video dành riêng cho nguời lớn nhưng vẫn thuờng đuợc các trẻ em sử dụng, trong đó có khá nhiều chuyện bạo lực, đánh đấm như Doom, Quak, Taken, Resident Evil, Silent Hill… Bạo lực cũng có mặt trong các trò chơi dành cho thiếu nhi. Một nghiên cứu của Văn phòng phát huy chuơng trình vi tính Mỹ (ESRB) cho thấy: trong số 672 trò chơi vi tính bán chạy nhất, có 35% chứa những hành vi dữ dằn và 49% có những cái chết rất hung bạo! (Danh sách các trò...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Kiến thức cha me cần biết - Phần 16

  1. Cần kiểm soát trò chơi bạo lực Hiện nay có nhiều trò chơi video dành riêng cho nguời lớn nhưng vẫn thuờng đuợc các trẻ em sử dụng, trong đó có khá nhiều chuyện bạo lực, đánh đấm như Doom, Quak, Taken, Resident Evil, Silent Hill… Bạo lực cũng có mặt trong các trò chơi dành cho thiếu nhi. Một nghiên cứu của Văn phòng phát huy chuơng trình vi tính Mỹ (ESRB) cho thấy: trong số 672 trò chơi vi tính bán chạy nhất, có 35% chứa những hành vi dữ dằn và 49% có những cái chết rất hung bạo! (Danh sách các trò chơi này có thể tham khảo trên web site: www.esrb.org). Không dễ gì tìm đuợc các trò chơi cho trẻ em có tính cách thần tiên như các chuyện Walt Disney. Có khi trá hình trong những câu chuyện thần tiên là các chuyện mổ bụng súc vật, đánh đấm. Lý do: các trò chơi có bạo lực thì lại bán chạy, thúc đẩy các nhà sản xuất tìm cách sản xuất thêm. Ngay cả chuyện Pokémon, Aladin và cây đèn thần cũng bị lồng vào nội dung hung bạo. Ngay cả các bé gái cũng thích chọn các nhân vật trong trò chơi có thể "đập vô mặt" các nhân vật khác. Có những trẻ em đập đầu vào tường vì bị thua trong trò chơi Soul Blade. Có bậc cha mẹ đuợc thầy cô thông báo là con mình có thái độ hung dữ từ vài tuần nay, xem lại thì mới hay "quý tử" bắt chuớc các nhân vật trong trò chơi vi tính. Báo chí Âu Mỹ đang báo động về chuyện các cửa hàng trò chơi vi tính bán đủ các loại trò chơi bạo lực cho trẻ vị thành niên.
  2. Các gia đình nên trang bị mã số riêng dành cho phụ huynh, tránh việc trẻ em có thể sử dụng những trò chơi dành cho nguời lớn. Ngoài ra, nên hạn chế con em đến các cửa hiệu trò chơi vi tính một cách tự do. Một số phụ huynh tìm cách khuyến khích con em đọc sách truyện. Một số khác giáo dục con theo huớng cái thiện sẽ thắng cái ác. Câu chuyện về sắm lộn vai (-C) Tôi có thằng em họ năm nay 16 tuổi nhưng nó chẳng bao giờ tham gia những trò chơi dành cho con trai. Trái lại, ngày nào cũng thấy nó quấn quýt với mấy đứa bạn gái. Dì dượng tôi chỉ có nó là con. Từ nhỏ, vì thích con gái nên dì tôi thường "hóa thân" cho nó thành "công chúa" mỗi lần chụp ảnh gia đình. Thằng em tôi "được" mặc áo đầm cho đến khi vào lớp một và những bức ảnh của nó treo khắp nhà làm ai đến chơi cũng nhầm tưởng nó là con gái. Có lẽ do "có khiếu" nên mỗi lần trong lớp đóng kịch, nó luôn được chọn đóng những vai "nữ chính". Nhìn nó mặc váy ngắn, ngực được "ngụy trang" bởi cái bong bóng to đùng, môi son đỏ chót... đúng là có trời biết gái hay trai. Tệ hại hơn, giọng nói của nó cũng được biến hóa cho phù hợp với nhân vật. Sau vài năm tham gia đội kịch, lại "chuyên trị" vai con gái nên đến lúc này, không chỉ có tôi mà cả dì dượng tôi cũng dần nhận ra những điều khác lạ từ thằng con trai của họ. Thế là cả nhà bắt đầu tìm cách để "mang" nó về đúng vị trí. Tôi không biết rồi đây, nó có thể mạnh mẽ như những chàng trai đích thực hay không?
  3. Từ chuyện thằng em họ, tôi bỗng đâm lo. Số là vợ tôi đang làm nghề gõ đầu trẻ, kiêm luôn phụ trách văn nghệ của nhà trường. Có nhiều lúc vì thiếu "diễn viên", cô ấy buộc lòng phải chọn một bé trai đóng vai bà mẹ hoặc một bé gái đóng vai quân sĩ. Rồi những lần trường tổ chức văn nghệ, cô ấy lại hớn hở dẫn học trò đi thi và chụp rất nhiều ảnh về khoe với tôi. Nhìn sơ qua đố ai phân biệt được đâu là con trai, đâu là con gái trong những gương mặt diễn viên nhí đó. Có lần tôi hỏi, phụ huynh có ý kiến gì không khi bỗng dưng "quý tử" của mình lại trở thành một cô gái "yểu điệu thục nữ" hay ngược lại. Cô ấy giải thích: "Tụi nó còn nhỏ, đứa nào đóng tốt vai nào thì chọn chứ đâu có quan trọng chuyện gái hay trai". Tôi nói lên sự lo sợ của mình, vợ tôi cười bảo: "Chỉ là kịch thôi làm sao có chuyện giả thành thật, anh khéo lo". Tôi đem câu chuyện trên kể cho các bạn đồng nghiệp trong công ty. Thì ra, chị kế toán cũng có đứa con trai thường được cô giáo chọn đóng kịch và éo le sao, thằng bé cũng hay bị đóng vai con gái. Nói đến đây, chị bỗng đổi giọng: "Chết chưa, có khi nào thằng con chị nó bị... không em?". Được thể, anh chàng bảo trì cũng đang lo sốt vó vì thằng con trai của anh cứ thích đóng vai nữ tì cùng mấy đứa bạn! Anh cấm thằng bé tham gia đội kịch thì nó khóc lóc bảo: "Cô bảo con có khiếu đóng kịch tại sao bố lại không cho". Rồi nó cứ theo nằn nì mãi, vợ chồng anh đành bấm bụng cho đi. Theo thạc sĩ Thạch Ngọc Yến - Trung tâm tư vấn trẻ em TPHCM, ngoài chuyện học chữ, học toán, trẻ con còn tham gia các hoạt động văn thể mỹ, đây cũng là
  4. hoạt động mang tính giáo dục. Trẻ con "sắm lộn vai" là chuyện không lớn, phụ huynh cũng không nên quá lo lắng mà cấm đoán con em mình bởi như thế trẻ dễ rơi vào tình trạng hụt hẫng. Bởi lẽ thông thường trẻ có suy nghĩ rằng "khi được chọn đóng vai, điều ấy có nghĩa là mình có điểm đặc biệt (có tài) so với các bạn. Vì sao bố mẹ lại cấm đoán?" Tốt nhất đối với những phụ huynh có con em tham gia vào các đội văn nghệ của trường, của quận và thường xuyên phải "sắm lộn vai" nên quan tâm đến các biểu hiện giới tính của trẻ. Nếu thấy con em mình có các biểu hiện bất thường về giới tính thì nên trao đổi ngay với thầy cô giáo để có điều chỉnh kịp thời. Nguồn: Nguyên Phong Cây roi hay sự khuyên nhủ (-C) Nhiều cha mẹ khi mới có con, nhất là có con lần đầu, phân vân không biết mình nên giáo dục con như thế nào. Ngày xưa thì các cụ quen dạy trẻ đi đôi với cây roi, còn ngày nay, cây roi – công cụ giáo dục, đã nhường chỗ cho sự khuyên nhủ êm dịu. Thế nhưng khi không đạt hiệu quả, người ta lại đâm ra lúng túng. Sau đây là kết quả một số cuộc nghiên cứu mới về hiệu quả của từng phương pháp giáo dục con. Phương pháp độc đoán
  5. Theo phương pháp này, cha mẹ đặt ra rất nhiều điều cấm kỵ, nhiều quy định rất chặt chẽ nhưng không được giải thích. Những quyết định được đưa ra từ “cấp cao” mà người thừa hành, tức là các cháu, không được thảo luận. Sự thực hiện rất nghiêm ngặt. Thí dụ như quy định không cho cháu ăn kẹo, thì trong bất cứ nơi nào, trong bất kỳ trường hợp nào cháu cũng không được ăn kẹo. Trong giờ ăn cơm hay giờ nghỉ cũng không được miễn trừ. Người chủ gia đình toàn quyền thẳng tay và không nghe nguyện vọng của người khác. Người ta thấy rằng các cháu được giáo dục theo phương pháp này thường tỏ ra lãnh đạm. Các cháu thường không có sáng kiến và ít khi tự lập được. Một số ít có tâm trạng bất mãn hoặc nổi loạn. Phương pháp “buông lỏng” Theo phương pháp này, cấu trúc thường lỏng lẽo hơn, tùy từng lúc và từng người. Không có nguyên tắc rõ ràng nào để áp dụng cả. Hôm trước có thể làm việc này nhưng hôm sau lại không được, vì tình thế đã thay đổi. Các cháu phải tự mình quyết định lấy mọi việc: cha mẹ tin tưởng ở các cháu và chờ đợi các cháu tự mình đưa ra giải pháp đúng đắn cho mọi vấn đề. Mọi sai lầm sẽ không bị trừng phạt. Trong bầu không khí giáo dục này, các cháu thường mất phương hướng, không có tiêu chí nào để hướng dẫn hành động của mình. Phần lớn các cháu lợi dụng tình thế này để đòi hỏi nhiều ở cha mẹ. Cha mẹ không đặt ra một giới hạn nào cho hành động của các cháu. Kết quả là một tình trạng không an tâm và bất ổn.
  6. Phương pháp dân chủ Phương pháp này cương quyết nhưng linh hoạt: cha mẹ đặt ra những luật lệ và ra sức thực hiện những luật lệ ấy. Nhưng luật lệ đặt ra có chiếu cố tới nhu cầu của mỗi người. Cha mẹ nghe ngóng nguyện vọng của các con và luật lệ đặt ra có những khoản ngoại lệ. Thí dụ như quy định đề ra là phải đi ngủ sớm, nhưng mấy tháng hè có thể thức khuya hơn một chút hoặc cho phép các cháu giữ những viên kẹo được bà con hay bạn bè cho chẳng hạn… Cách ứng xử của cha mẹ thì trước sau như một nhưng những quy định được thay đổi theo lứa tuổi, và mọi quyết định đưa ra đều được thảo luận với con cái. Theo tất cả các cuộc nghiên cứu, phương pháp dân chủ này hiệu quả hơn cả. Phương pháp này đảm bảo sự phát triển tốt nhất của các cháu và hạnh phúc của mỗi người. Hai tiêu chuẩn sau đây sẽ làm tăng tính hiệu quả của phương pháp trên: cha mẹ phải thống nhất ý kiến với nhau về phương pháp giáo dục và phải tỏ ra khoan dung với tiếng ồn và sự mất trật tự do các cháu gây ra.
Đồng bộ tài khoản