Linh ứng

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:7

0
55
lượt xem
10
download

Linh ứng

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Ở ngoài trời, gió đêm lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng trong căn phòng có rèm che kín mít của biệt thự Lakesnam thì sáng lung linh ánh lửa. Hai cha con đang đánh cờ với nhau và có lối chơi riêng biệt, ông già vừa đi những nước sai cơ bản, làm hở thế cờ rất nguy hiểm đến nỗi bà vợ ngồi đan áo bên lò sưởi cũng cau mày.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Linh ứng

  1. Linh ứng Ở ngoài trời, gió đêm lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng trong căn phòng có rèm che kín mít của biệt thự Lakesnam thì sáng lung linh ánh lửa. Hai cha con đang đánh cờ với nhau và có lối chơi riêng biệt, ông già vừa đi những nước sai cơ bản, làm hở thế cờ rất nguy hiểm đến nỗi bà vợ ngồi đan áo bên lò sưởi cũng cau mày. Gió rít nghe ghê quá, ông White nhận ra sai lầm của mình trong nước cờ nên cố gợi chuyện để con trai mất tập trung. Vâng, con cũng nghe thấy, tuy đáp nhưng hai mắt của người con vẫn dán chặt vào bàn cờ và đưa thẳng bàn tay ra - chiếu. Tối nay trời lạnh quá, người cha tiếp tục nói. Vâng, chiếu - cậu con trai đáp. Thật tệ khi phải sống xa mọi người! Ông White chợt nói to. Trong tất cả những nơi hẻo lánh của xứ này thì đây là nơi khó chịu nhất. Lối đi ngoài vườn đầy các vũng nước, còn đường đi biến thành dòng nước chảy xiết. Tôi thật không hiểu người ta đang nghĩ gì. Chỉ có hai hộ ngụ cư nên chẳng ai thèm lo cái chốn này đâu. Thôi, ông bình tĩnh lại đi, bà vợ dịu dàng động viên. Có thể ván sau ông sẽ thắng. Ông White ngước nhìn lên và bắt gặp ánh mắt ra hiệu ngầm giữa hai mẹ con. Ông không nói nữa và mỉm cười khó hiểu. Anh ta đến đấy, Herbert White nói khi nghe thấy tiếng mở cổng vườn và tiếng chân bước nặng nề về phía cửa nhà. Ông già vội đứng lên mở cửa rồi chia buồn với người khách mới đến và nghe người ấy than phiền về tình cảnh của mình, đến nỗi bà White phải thì thầm: "Lạy chúa tôi!" rồi cất tiếng ho khẽ khi chồng bà trở vào phòng, theo sau là một chàng trai cao to mạnh khoẻ có đôi mắt tròn và gương mặt đỏ au. Đây là thượng sĩ Morris, ông White giới thiệu. Sau khi bắt tay bà chủ nhà cùng cậu Herbert, Morris ngồi xuống ghế bành bên lò sưởi và khoan khoái thấy chủ nhà bày lên bàn một chai whisky và mấy chiếc cốc. Sau ba cốc rượu, đôi mắt của người khách long lanh hơn và anh ta bắt đầu kể cho mọi người nghe về những cảnh kỳ quái, những sự kiện hiển hách, về chiến tranh, bệnh dịch và những dân tộc lạ lùng. Tất cả những điều đó đã diễn ra những hai mươi mốt năm đấy, ông White vừa nói vừa gật đầu về phía hai mẹ con. Lúc ra đi cậu ấy là một đứa bé gầy yếu như que củi và đang làm công tại kho hàng hoá. Thế mà bây giờ cậu ta cao to như thế này đây. Cậu ta không có vẻ gì là phải chịu khổ quá nhiều, bà White lịch sự đáp. Tôi muốn đi một chuyến sang Ấn Độ để xem cuộc sống bên ấy ra sao. Ông chồng nói. Bác cứ ở nhà còn hơn làsang bên đó, người khách lắc đầu. Rồi anh ta đặt chiếc cốc đã uống cạn xuống bàn, khẽ thở dài và lại lắc đầu. Tôi thì thích xem những đền thờ cổ bên ấy, xem những vị đạo sĩ và những tay làm trò ma thuật, ông White tiếp. Lần trước hình như cậu đang kể cho tôi nghe về một bàn tay khỉ, phải không cậu Morris? À, chẳng có gì đâu, bác. Anh lính vội đáp. Chẳng đáng để kể lại. Một bàn tay khỉ à? Bà già tò mò hỏi. Ồ, chỉ là trò ma thuật thôi, Morris đáp với vẻ tự mãn. Mọi người tỏ ra chú ý lời nói của Morris. Vị khách lơ đãng đưa chiếc cốc không lên
  2. môi rồi đặt xuống. Chủ nhà liền rót tiếp cho anh. Nhìn bề ngoài, Morris vừa nói vừa để bàn tay trong túi áo, - Nó chỉ là một bàn tay khỉ nhỏ bé, bình thường và khô héo như một xác ướp. Morris rút trong túi ra một vật rồi đưa cho mọi người xem. Bà White nhăn mặt khựng lại, còn Herbert thì cầm lấy bàn tay khỉ lên quan sát một cách tò mò. Nó đặc biệt ở chỗ nào? Ông White lấy bàn tay khỉ từ tay cậu con trai rồi xem xét một lát trước khi đặt nó xuống bàn. Người ta bảo rằng nó đã được một ông đạo sĩ già làm phép. Ông ấy đúng là một vị thánh sống. Ông muốn thiên hạ thấy rằng con người thì phải có số mệnh và ai cãi lại thì phải gánh lấy hậu quả đau khổ. Đạo sĩ đã làm phép cho bàn tay khỉ này để nó giúp ba người khác nhau mỗi người được hưởng ba điều ước. Morris nói bằng giọng xúc động đến nỗi người nghe có cảm giác như họ đã cười không đúng lúc. Thế tại sao anh không ước cả ba điều đi? Herbert có vẻ châm biếm. Người lính nhìn thẳng vào cậu con trai bằng ánh mắt mà người già cho là có vẻ tự phụ. Tôi đã ước cả ba điều rồi, Morris bình tĩnh nói nhưng gương mặt đỏ au của anh tái dần. Và cả ba điều đều đạt kết quả chứ? Bà chủ nhà hỏi. Vâng, Morris đáp và nghiến hai hàm răng vào miệng cốc. Còn ai dùng chiếc bùa này nữa không? Bà chủ hỏi. Có, trước cháu có một người, anh ta cũng ước ba điều. Cháu không biết hai điều ước đầu tiên của anh ta là gì, song điều thứ ba thì anh ta ước được chết. Thế là bàn tay khỉ này rơi vào tay cháu. Giọng Morris trở nên trang nghiêm đến nỗi cả nhà lặng im, không ai nói gì cả. Nếu cháu đã ước đủ ba điều rồi, cuối cùng ông già lên tiếng, thì Morris này, cái bàn tay khỉ hết giúp cháu nữa rồi. Vậy cháu còn giữ nó làm gì. Có lẽ tại cháu thích giữ thế thôi, người lính gật đầu đáp. Ban đầu cháu định bán nó, nhưng sau lại thôi, nó đã gây ra khá nhiều tội lỗi rồi. Vả lại, chẳng có ai muốn mua nó cả. Có người bảo rằng đấy chỉ là trò đùa, còn những người hơi tin một chút thì họ muốn thử trước rồi sau mới trả tiền. Nếu còn ba điều ước nữa thì cháu có ước không? Ông già nhìn thẳng vào Morris. Cháu không biết... quả thật... cháu không biết nữa, Morris đáp. Anh cầm lấy bàn tay khỉ, mân mê trong tay một lát rồi bất ngờ quẳng nó vào bếp lửa. Ông White khẽ kêu lên rồi vội cúi người lôi nó ra. Bác cứ để cho nó cháy đi thì hơn, Morris nghiêm trang nói. Nếu cháu không muốn giữ nó nữa, Morris ạ, thì cháu cho bác vậy, ông già bảo. Không. Anh lính khăng khăng đáp. Cháu đã quăng nó vào lửa rồi. Nếu bác muốn giữ lại thì về sau có chuyện gì bác đừng trách cháu. Nếu bác là một người hiểu biết, thì bác nên quăng nó vào lò đi. Ông già lắc đầu, chăm chú quan sát vật vừa chiếm được. Cách dùng nó như thế nào? Ông hỏi. Chỉ cần cầm nó trong bàn tay phải và nói to điều mình muốn ước... Cháu xin báo trước cho bác là nó có thể gây ra hậu quả chẳng tốt đẹp gì đâu. Giống chuyện "Nghìn lẻ một đêm" quá, bà White nói rồi đứng lên dọn bàn. Ông có thể ước cho tôi có tám tay được không?
  3. Ông chồng rút lá bùa ra khỏi túi, rồi cả ba cùng bật cười khi thấy Morris hốt hoảng giữ lấy cánh tay ông. Nếu bác quyết định ước một điều - Anh nghiêm nghị bảo, thì ít nhất bác nên ước một điều tốt chứ. Ông White đút bàn tay khỉ vào túi rồi dọn ghế mời khách ăn cơm. Trong bữa ăn mọi người hầu như quên câu chuyện bùa chú vừa rồi. Ăn xong, gia đình ông White thích thú ngồi nghe một câu chuyện mới về cuộc phiêu lưu của anh lính trẻ trên đất Ấn Độ. Sau khi khách ra về, Herbert mới nói với ba mẹ: Nếu chuyện về bàn tay khỉ thật như chuyện anh ấy vừa kể cho nhà mình nghe thì nó chẳng có lợi gì cho nhà ta đâu. Hình như ông đã trả cho Morris cái gì rồi phải không? Bà White hỏi và soi mói nhìn chồng. Ồ, có đáng gì đâu. Ông chồng đỏ mặt đáp. Cậu ấy không muốn nhận, nhưng tôi ép cậu ấy phải lấy. Rồi cậu ta van xin tôi vứt cái bàn tay khỉ ấy đi. Xin đừng! - White vừa kêu lên vừa làm vẻ kinh ngạc. Này nhé, nhà mình sẽ giàu có, sẽ nổi tiếng và sống sung sướng. Trước tiên ba ước được làm vua đi. Và như thế ba sẽ không còn chịu sự lãnh đạo của mẹ nữa. Rồi cậu ta chạy quanh bàn ăn để tránh đòn bà mẹ đuổi theo. Ông White rút bàn tay khỉ ra rồi do dự ngắm nhìn. Quả thực ba không biết nên ước cái gì, ông nói khẽ. Ba thấy chẳng thiếu gì cả. Nếu ba trả hết tiền nhà ngay lúc này thì sướng quá phải không? Herbert đặt tay lên vai ông bảo. - Này nhé, nếu ước có hai trăm đồng bảng thì ba sẽ hết nợ. Ông White mỉm cười ngượng ngùng, sau đó cầm lá bùa giơ lên trong lúc Herbert giả vờ trang nghiêm rồi nháy mắt ra hiệu cho bà mẹ với vẻ hơi khôi hài. Cậu ta ngồi vào ghế trước cây đàn piano, dạo vài hợp âm truyền cảm. Tôi ước có hai trăm đồng bảng, ông già quyết định lên tiếng. Câu nói hoà lẫn trong tiếng đàn piano rồi bất ngờ bị ngắt quãng bởi tiếng kêu sợ hãi của ông White. Vợ con ông vội chạy về phía ông. Nó nhúc nhích! Ông White hét lên, sợ hãi liếc nhìn bàn tay khỉ đang nằm dưới đất. Lúc tôi nói điều ước thì nó quằn quại trong tay tôi như một con rắn. Tuy nhiên không thấy tiền đâu cả, Herbert vừa tuyên bố vừa nhặt lá bùa đặt lên bàn. Và con xinh đánh cuộc là con sẽ không thấy tiền xuất hiện. Này ông, trí tưởng tượng đã lừa ông rồi. Bà White lo lắng nhìn chồng. Ông White lắc đầu bảo: Không sao, chẳng có chuyện gì tồi tệ xảy ra cả. Nhưng nó đã làm tôi phát hoảng lên. Cả nhà lại ngồi trước lò sưởi, hai cha con tiếp tục hút thuốc. Bên ngoài gió thổi ngày càng mạnh, còn ông White thì giật mình sợ hãi khi nghe thấy tiếng kẹt cửa ở tầng hai. Trong phòng bao trùm sự im lặng khác thường và buồn tẻ cho đến khi hai vợ chồng đứng lên đi ngủ. Con tin là ba sẽ thấy tiền trong chiếc túi to đặt giữa giường, Herbert nói và chúc cha mẹ ngủ ngon. Sáng hôm sau, lúc cả nhà ngồi ăn điểm tâm trong căn phòng ngập ánh nắng mai, Herbert chế giễu thái độ sợ hãi của người cha. Không khí trong phòng rất bình thường, khác hẳn với không khí đêm hôm trước. Bàn tay khỉ quắt queo dơ bẩn nằm lăn lóc trên một chiếc bàn nhỏ chứng tỏ mọi người đã mất hoàn toàn lòng tin vào khả năng phù
  4. phép của nó. Tôi nghi là bọn lính đều giống nhau, - bà White nói. Tôi thật ngạc nhiên khi thấy cả nhà ta ngồi nghe những chuyện tào lao như thế. Thời nay làm sao ước được như vậy. Và nếu điều ước thành hiện thực thì hai trăm đồng liệu có thể gây tai hoạ gì chứ? Chúng có thể rơi từ trên trời xuống trúng đầu ba đấy, Herbert nói châm biếm. Morris khẳng định mọi việc sẽ xảy ra rất tự nhiên, đến nỗi ta tưởng nó là do trùng hợp ngẫu nhiên. Dù sao ba cũng đừng động đến số tiền ấy trước khi con đi làm về, Herbert đứng lên - Con sợ rằng ba sẽ trở thành ông già keo kiệt để mẹ nhăn mặt nhăn mày thôi. Bà mẹ mỉm cười tiễn con ra cửa. Sau đó bà quay vào bàn ăn và cười ngặt nghẽo vì tính cả tin của chồng. Sau đó bà vội chạy nhanh ra cửa khi nghe tiếng gõ cửa của ông đưa thư, rồi bà thấy rằng ông đưa thư chỉ gửi cho mình một tờ biên lai của bác thợ may, như vậy tay thượng sĩ nát rượu đã gạt ông bà rồi. Chắc thằng Herbert sẽ không ngừng chế giễu chúng ta khi nó đi làm về. Bà nói khi cả hai ngồi vào bàn ăn sáng. Tất nhiên, Ông White vừa đáp vừa rót bia. Nhưng điều đó không có nghĩa là bàn tay khỉ đã không nhúc nhích trong tay tôi. Tôi dám thề như vậy. Đó chỉ là ảo giác thôi, Bà vợ tuyên bố. Tôi nhắc lại là nó cựa quậy thật sự. Hoàn toàn không phải là ảo giác. Ơ... nhưng bà làm sao thế? Bà White không đáp. Bà đang quan sát một người đàn ông đang lởn vởn một cách bí hiểm bên ngoài nhà bà, anh ta nhìn ngôi nhà và tỏ ra lưỡng lự không dám vào. Nghĩ tới câu chuyện hai trăm đồng bảng, bà thấy rằng người lạ ăn mặt rất chỉnh tề, đầu đội mũ trụ mới tinh. Anh ta dừng lại ba lần trước cổng rồi lại bỏ đi. Đến lần thứ tư anh ta đột ngột mở cổng rồi đi thẳng vào nhà. Đúng lúc đó bà White vội đưa tay ra sua lưng cởi bỏ tạp dề nhét xuống đệm ghế bành. Bà dẫn người lạ vào phòng khách. Sau khi giới thiệu xong, bà White kiên nhẫn đợi người khách lạ cho biết lý do viếng thăm. Nhưng anh ta vẫn im lặng một cách khác thường. Người ta nhờ tôi đến thăm ông bà, cuối cùng anh ta lên tiếng vừa cúi người nhặt một sợi chỉ vương trên quần. Tôi thay mặt hãng Mo và Meghin. Bà già giật mình. Có tai nạn gì xảy ra với Herbert ư? Xin anh làm ơn nói ngay chuyện gì đã xảy ra! Thôi nào bà ơi, Ông chồng vội bảo, Bà ngồi xuống đi và đừng vội kết luận, sau đó ông quay sang người khách với vẻ trầm ngâm rồi hỏi tiếp: Chắc anh không đem tin dữ đến cho chúng tôi chứ, có phải không? Rất tiếc... anh kia đáp. Nó bị thương à? Bà già hỏi. Vị khách gật đầu. Anh ấy bị thương nặng, anh ta bình tĩnh nói. Nhưng anh ấy không hề đau đớn. Lạy Chúa tôi! bà già chắp hai tay kêu to. Người đã tránh cho con của con không phải đau đớn. Lạy Chúa,... Bà bỗng ngưng bặt khi hiểu ra ý nghĩa câu nói an ủi xã giao của người khách và đọc thấy trên nét mặt anh ta lời xác nhận cho nỗi sợ hãi của mình. Bà nín thở quay sang ông chồng rồi đặt bàn tay già nua run rẩy lên bàn tay ông. Mọi người im lặng hồi lâu.
  5. Anh ấy bị xe hơi đụng, cuối cùng người khách khẽ lên tiếng. Xe đụng à - Ông White ngơ ngác. Ông ngồi im trên ghế nhìn qua cửa sổ, mắt nhòe đi, ông nắm tay bà vợ và siết chặt như trong ngày lễ đính hôn của họ cách đây bốn mươi năm. Chúng tôi chỉ có một mình nó, Ông nói và chậm rãi quay sang vị khách. Đúng là nghiệt ngã cho chúng tôi quá. Người khách ho khẽ rồi đứng lên chậm rãi bước tới bên cửa sổ. Hãng chúng tôi giao cho tôi nhiệm vụ đến chia buồn chân thành với ông bà vì sự mất mát đau đớn này, anh ta nói mà không quay đầu lại... Xin ông bà hiểu cho, tôi chỉ là một nhân viên thừa hành nhiệm vụ. Không có tiếng đáp lại. Bà già tái mặt đi, nhìn trân trối vào người khách và thở ngắt quãng. Ông White cũng đứng chết lặng. Tôi cũng được giao nhiệm vụ truyền đạt lại cho ông bà hay rằng hãng Mo và Meghin không chịu trách nhiệm về tai nạn này, vị khách nói tiếp, nhưng xét thấy công lao làm việc chăm chỉ của con trai ông bà cho hãng chúng tôi, nên hãng muốn biếu ông bà một khoản bồi thường. Ông White buông tay vợ ra, đứng lên và hoảng hốt nhìn chằm chằm vào người khách. Sau đó ông chỉ cố nhếch mép nói được một từ: Bao nhiêu? Hai trăm đồng bảng. Không nghe thấy tiếng kêu xé ruột của vợ, ông già khẽ mỉm cười đưa tay ra như một người mù rồi ngã khuỵu xuống! Ông bà White chôn cất con trai tại nghĩa trang lớn cách nhà ba cây số, sau đó họ quay về căn nhà tối tăm và quạnh quẽ của họ. Mọi việc diễn ra nhanh đến nỗi ban đầu họ không hiểu nổi. Họ vẫn chờ đợi như có một chuyện gì đó nữa phải xảy ra, và nó có khả năng làm giảm nhẹ gánh nặng quá lớn đối với hai tâm hồn già nua. Nhưng ngày lại ngày trôi qua, mong ngóng của họ biến thành sự cam chịu, một sự cam chịu vô vọng của người già mà thiên hạ thừơng gọi nhầm là sự lãnh đạm. Đôi khi họ chỉ nói với nhau vài câu, bởi vì họ chẳng còn gì để nói nữa, đối với họ ngày tháng sao mà dài lê thê, chỉ còn là sự chán chường và mệt mỏi. Khoảng một tuần sau khi chôn cất con trai xong, hôm nọ ông White giật mình thức dậy lúc nửa đêm, ông quờ tay sang và chẳng thấy vợ đâu. Căn phòng ngập đầy bóng tối. Bên cạnh cửa sổ có tiếng khóc nghẹn ngào. Ông White ngước cổ lên nghe ngóng. Lên giường đi mình ơi, Ông nhẹ nhàng bảo vợ. Mình sẽ cảm lạnh mất. Con trai tôi còn đang phải chịu lạnh hơn tôi nhiều, Bà đáp lại và càng khóc to hơn. Rồi dần dần ông White không còn nghe tiếng khóc nữa. Chiếc giường ấm áp đã làm cơn buồn ngủ ập đến. Ông cuộn mình ngủ thiếp đi. Một tiếng kêu tuyệt vọng của vợ làm ông giật mình tỉnh giấc. Bàn tay khỉ! Bà kêu lên như điên dại - Bàn tay khỉ. Ông già rùng mình sợ hãi. Nó đâu? Ông hỏi. Có chuyện gì vậy? Bà vợ run rẩy bước lại giường. Tôi đang cần nó, Bà nói. Ông chưa vứt nó đi đấy chứ? Tôi để nó ở ngoài phòng khách ấy, Ông kinh ngạc đáp. - Nhưng sao vậy? Vừa khóc vừa cười, bà White cúi xuống hôn lên má chồng. Tôi vừa nhớ ra nó, Bà nói với giọng đứt quãng. Tại sao tôi không nghĩ đến nó sớm
  6. hơn nhỉ? Còn ông, tại sao ông cũng không nghĩ tới? Nghĩ tới gì? Nghĩ tới hai điều ước kia chứ còn nghĩ tới gì nữa. Chúng ta mới chỉ ước có một điều. Thế bà không thấy như vậy là quá đủ hay sao? Ông gắt lên. Không! Bà kêu lên đắc thắng. Chúng ta sẽ ước một điều nữa. Ông hãy đi lấy bàn tay khỉ ngay và ước cho con trai chúng ta sống lại. Ông già ngồi bật dậy, quăng cả mền gối và run lên cầm cập. Trời ơi, bà điên mất rồi! Ông kinh hoàng thốt lên. Ông đi tìm bàn tay khỉ đi! Bà nghẹn ngào ra lệnh. -Tìm ngay và ước điều đó đi... Ôi, con trai của tôi! Ông White bật diêm châm nến. Bà đi nằm đi, ông bảo. Bà lẩm cẩm rồi đấy. Nhưng nếu điều ước thứ nhất đã thành thì tại sao lại không thể ước điều thứ hai? Đó chỉ là sự trùng hợp, Ông lắp bắp. Ông đi tìm bàn tay khỉ ngay đi! Bà vừa kêu lên vừa đẩy ông ra cửa. Sau khi bước xuống thang gác trong bóng tối, ông mò mẫm đi vào phòng khách. Vật bùa vẫn nằm ở chỗ cũ, và ông hoảng hốt khi nghĩ tới chuyện, nếu ước xong thì thằng con trai què cụt, mình mẩy đầy máu sẽ xuất hiện trước mặt ông trước khi ông kịp chạy ra khỏi căn phòng. Ông quính quáng nên không tìm ra cửa. Trán ông toát mồ hôi lạnh, ông vừa cầm chặt bàn tay khỉ vừa đi vòng qua một chiếc bàn, men theo tường và cuối cùng ra được tới hành lang. Khi trở về buồng ngủ thì ông thấy gương mặt vợ ông đã biến sắc, mặt bà tái đi một cách khác thường. Ông White bỗng nhiên thấy sợ. Ông ước đi! Bà quát lên. Làm thế không nên đâu bà, ông lắp bắp nói. Ước đi! Bà nhắc lại. Ông chồng giơ tay lên thì thầm: Tôi muốn con trai tôi sống lại! Vật bùa rơi xuống sàn. Ông già run rẩy nhìn theo rồi buông mình xuống ghế bành, trong khi vợ ông nhớn nhác bước tới cửa sổ và kéo rèm lên. Ông vẫn ngồi im cho đến lúc cảm thấy lạnh, thỉnh thoảng ông liếc nhìn sang phía bà vợ đang trông ngóng cạnh cửa sổ. Ngọn nến cháy gần hết, nó hắt lên trần nhà và bốn bức tường xung quanh những cái bóng lung linh. Cuối cùng nó phả một ánh lửa sáng hơn rồi phụt tắt. Nghĩ là vật bùa, không còn tác dụng ông White cảm thấy hài lòng, thong thả lên giường nằm, và một lúc sau bà vợ ông cũng chẳng nói chẳng rằng lên nằm cạnh ông. Cả hai im lặng lắng nghe tiếng tích tắc đồng hồ. Có tiếng cót két cầu thang. Một con chuột chạy bên tường kêu chít chít. Bóng đêm càng trở nên nặng nề. Lúc ấy, lấy hết can đảm, ông White cầm bao diêm bật một que và xuống nhà tìm nến. Khi ông bước tới xuống chân cầu thang thì que diêm cháy hết. Đúng lúc đó ông nghe thấy tiếng gõ nhẹ ngoài cửa chính. Ông già đánh rơi hộp diêm xuống đất và đứng như trời trồng, miệng không dám thở, cho đến khi có tiếng gõ cửa lần nữa vang lên. Thế là ông vội quay lui leo lên thang gác trở về phòng và đóng cửa lại. Tiếng gõ cửa lần thứ ba vang lên khắp nhà. Cái gì thế? Bà già giật mình kêu lên.
  7. Một con chuột cống, Ông White run rẩy đáp - Nó chạy qua mặt tôi ngoài thang gác. Bà White chồm dậy nghe ngóng. Tiếng gõ cửa lại vang lên mạnh hơn. Herbert đấy! Bà reo to. Con trai của tôi! Bà chạy ra cửa, nhưng ông chồng vượt lên và túm lấy tay bà. Bà làm gì thế? Ông khản giọng hỏi. Con trai tôi! thằng Herbert đấy! Bà kêu lên và vùng vẫy để thoát ra. Tôi quên mất là nghĩa địa cách đây có ba cây số. Tại sao ông cản tôi? Buông tôi ra! Tôi phải ra mở cửa cho nó! Lạy Chúa, không được mở cửa! Ông hét lên và run lập cập. Ồ, thì ra ông sợ thằng con của ông à? Buông tôi ra!... Mẹ đây, Herbert, mẹ ra đây! Tiếng gõ cửa vang lên từng chập. Bà vợ nhoài người thoát khỏi tay chồng và chạy ra khỏi phòng. Ông chồng chạy theo tới cầu thang, van xin bà quay trở lại, trong lúc đó bà nhảy ba bốn bậc một lúc chạy xuống dưới. Ông nghe thấy tiếng xích sắt kêu loảng xoảng và tiếng chốt dưới chân cửa lách cách. Sau đó ông nghe thấy tiếng hét lên của bà vợ. Chốt cửa phía trên! Ông xuống mở giúp tôi với. Tôi không với tới. Nhưng ngay lúc đó, ông White đang nằm bò ra sàn tuyệt vọng mò tìm bàn tay khỉ. Ông cầu mong tìm thấy nó trước khi con người ở ngoài kia bước vào nhà! Tiếng dập cửa ầm vang khắp nhà và ông nghe tiếng bà vợ kéo ghế kê sát cửa. Rồi tiếng chốt trên bắt đầu vang lên cót két. Đúng lúc đó ông già chộp được bàn tay khỉ, hốt hoảng lẩm nhẩm đọc điều ước cuối cùng. Tiếng gõ cửa lập tức im bặt, mặc dù âm thanh của nó vẫn còn vang vọng trong nhà. Chiếc ghế được kéo lui và cánh cửa mở ra. Một luồng gió lạnh ùa vào cầu thang. Tiếng rên dài tuyệt vọng và đau khổ vang lên. Hai vợ chồng già chạy nhanh xuống thang gác rồi cùng lao ra cổng. Dưới ánh sáng lung linh của ngọn đèn trước nhà, con đường trải dài hun hút bóng đêm, nó vắng lặng, không một bóng người, chỉ có tiếng côn trùng rã rích thê lương. Kết Thúc (END)
Đồng bộ tài khoản