Một chuyến về thăm quê

Chia sẻ: Thanh Truc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:10

0
278
lượt xem
17
download

Một chuyến về thăm quê

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Quan điểm tương đồng trong quan niệm của triết lý Phật Pháp và khoa học hiện đại về vũ trụ và vật chất . Ở đây không cố ý gượng ép chứng minh Phật Giáo là một khoa học và cũng không dám nghĩ khoa học có thể giải thích được hết những gì đức Phật đã dạy.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Một chuyến về thăm quê

  1. bao giờ thay đổi, là tất cả các vật thể đều Vô thường chất không thể phá hủy được, tức là chất liệu mà (tiếng Pali là ANICCA, tiếng Anh là impermanent), người ta cho là nguồn gốc của mọi vật. khổ nảo (Dukkha) và tất cả đều không có Linh hồn ‘Năng lượng’ bây giờ là một khái niệm quan trọng (ANATTA). Như Lai (đức Phật) đã chứng ngộ và thấu nhất để mô tả các hiện tượng tự nhiên. Năng lượng có triệt điều đó. Như Lai quảng bá, truyền dạy, tuyên bố, thể xuất hiện dưới nhiều dạng khác nhau, như: nhiệt xác định, phân tách và chỉ dẩn rành mạch rằng tất cả năng, thế năng, động năng, điện năng, năng lượng hóa các vật cấu tạo đều vô thường, khổ não và vô ngã" (2) học, v.v. . Đến nay thì thuyết Tương đối đã chứng minh rằng Sắc thành Không. khối lượng không gì khác hơn là một dạng của năng Như vậy từ một cái Không rất sinh động này nó lượng. Năng lượng không những có thể mang nhiều tạo ra mọi thứ vật chất. Nhưng còn một câu hỏi mà dạng khác nhau như trong vật lý cổ điển nói, mà thực loài người thường đặt ra và đã từng trăn trở từ ngàn sự nó còn được chứa trong khối lượng của một vật. xưa là vật chất có bị hủy diệt, tan biến hay không? và Thuyết Tương đối của ông Einstein cho ta biết là năng bằng cách nào ? Nói một cách triết lý hơn, là làm thế lượng chứa trong một hạt (vật lý hạ nguyên tử) thì nào vật chất lại trở thành cái Không trống rỗng của vũ bằng tích số của khối lượng hạt đó với bình phương trụ ? vận tốc ánh sáng (E = mc2 ). Đến đây nhà bác học A. Einstein đã cung cấp cho Sự hình thành và phá hủy của vật chất là một trong nhân loại một lời giải thích mà khoa học ngày nay đã những hệ qủa quan trọng mà công thức này diển đạt. nhiều lần chứng nghiệm được, đó là cái công thức nổi Trong vật lý của năng lượng ở mực độ cao, các hạt va tiếng trong thuyết Tương đối của ông: E = mc2 . Tức chạm nhau bị phá hủy, khối lượng của chúng một là Năng lượng = khối lượng x (nhơn với) bình phần biến trở lại thành khối lượng nhỏ hơn, một phần phương của vận tốc ánh sáng . khác biến thành dạng năng lượng. Nhờ công thức này Theo công thức này thì khối lượng (vật chất quan sát mà các qủa bom nguyên tử đã được chế tạo ra, tức là được) và năng lượng (ở dưới một trong những dạng từ một cái nhân (nucleus) cùa một nguyên tử Uranium không nhìn thấy được, như cái Không trống rỗng) đều nó bị phá vở ra (fìssion) thành hai cái nhân (two như nhau, là hai loại biểu hiện của một thực tại duy nuclei) có khối lượng tổng cộng nhỏ hơn khối lượng nhất . của cái nhân ban đầu cộng thêm với một số lượng Để hiểu được ý nghĩa sâu sắc của mối liên hệ này, năng lượng rất cao được tỏa ra đi đôi với sự sinh phát cũng nên hiểu sơ qua ý nghĩa của năng lượng và khối không biết bao nhiêu là phóng xạ nguy hiểm. Từ một lượng của một cái "Sắc" to biến thành một cái "Sắc" nhỏ hơn cộng với cái "Không" rất to và nguy hại (3). Có phải đó là điểm tương đồng trong quan niệm của triết lý Phật Pháp và khoa học hiện đại về vũ trụ và vật chất? Ở đây không có sự cố ý gượng ép chứng minh Phật giáo là một khoa học, và cũng không dám nghĩ rằng khoa học có thể giải thích được hết những gì đức Phật đã dạy. Nhưng càng ngày với đà phát triển của khoa học hiện đại, nhất là với thuyết Tương đối của ông Einstein, với quan niệm không gian bốn chiều, thì người ta càng ngày càng cảm thấy Phật Pháp gần gũi với chúng ta hơn. Kim Đăng Ghi Chú : (1) Trích từ The philosophisical impact of comtemporary physics,by M.Capek,D.Van Nostrand,Princeton,New Jersey,USA. The atomic structure of materials. (2) Trích từ Kinh Tăng Nhất A Hàm (Anguttara Nikaya) phần 1 trang 286. vật là một thuộc tính để đo lường trọng lượng của nó, (3) Trích từ The Universe in a Nutshell, Stephen tức là sức hút của trọng lực lên vật thể đó; khối lượng Hawking, p.12, Bantam Press , 2001. cũng là quán tính của một vật, tức là sức đề kháng của LTS: Đây là bài viết của một Đồng hương Trà Vinh, nó chống lại gia tốc. Theo vật lý học cổ điển thì khối viết với tinh thần học hỏi. Quí vị cao minh nào muốn lượng luôn luôn được gắn liền với một dạng của vật chỉ giáo thêm thì rất hoan hĩ và biết ơn. 111
  2. MOÄT CHUYEÁN VEÀ THAÊM QUEÂ HUỲNH VĂN LANG ...Chúng tôi đã vào thị xã Trà đường đi Trà cú, đường đi Cầu ngang, cũng như Vinh và lấy phòng đã giữ trước đường đi Tiểu cần, người dân nhứt là nông dân còn để rồi ăn cơm trưa vì cũng đã trên quá nghèo nàn không thấy gì khác hơn 30 năm trước. 1 giờ rồi. Có thể ở Trà Vinh Như thế có thể kết luận rằng một số lớn người dân khách sạn Cữu Long hai sao nầy nông thôn đã bị cuộc phát triển ngoạn mục hiện giờ bỏ tương đối là tốt nhứt, giá chỉ trên lại sau quá xa. Tỉnh Trà Vinh của tôi thì quá rõ ràng, dưới 15 đô một đêm, có ăn sáng. các tỉnh khác tôi đã đi qua thì có khác thật, nhưng Các món ăn hoàn toàn V.N., rất khác chẳng bao nhiêu, trừ ra tỉnh An giang như sẽ sạch sẽ và tương đối khá ngon, thấy sau...Ngoài ra, cái hố giữa thành thị và nông thôn nhứt là những món hải sản. ai ai cũng phải nhìn nhận là càng ngày càng sâu càng Sau giấc ngủ trưa, thức dậy khoảng 4 giờ rộng càng lớn. chúng tôi vội vã tiếp tục đi viếng hai chùa Campuchea Đến 5 giờ chiều, chúng tôi phải chấm dứt đi nữa : Chuà Hang trên con đường đi Trà Cú và chùa viếng chùa, vì đã hẹn đến ăn cơm tối với cha sở họ Dơi trên con đường đi Cầu ngang. Cả hai chùa đều đạo CG là cha Nguyễn văn Khương. Một thời tôi đã không nguy nga nhưng rất rộng lớn, mỗi ngôi chùa dạy môn Pháp văn cho cha lúc ở trường Philippe chiếm cả 15, 20 mẫu đất toàn là cổ thụ rậm mát. Vào Minh, Vĩnh long. Đây là một buổi cơm thật ngon, toàn đây thấy cảnh chùa tịch mịch, không khí yên lặng tu là những món ăn đặc biệt Trà Vinh, như bún nước trì. Các chùa Khmẻ hơn các chùa Phật giáo V.N. ở lèo,tôm càng, cá lóc nướng, thịt heo quay, canh chua chỗ không thấy không khí buôn thần bán thánh, không lươn nấu bấp chuối hột, cha còn cho chúng tôi uống thấy quá trần tục, quá màu mè son phấn đĩ thõa. Ngoài rượu lễ. Tất cả thưc khách đều phải công nhận là một kiến trúc thẩm mỹ, chạm trổ tinh vi, còn có những buổi cơm thật đặc biệt. Trong bữa cơm cha còn nhắc tượng gỗ tượng đồng rất thanh khiết, màu sắc rất tao tôi cho điểm một bài luận Pháp văn thế nào, thật là nhã. Các bạn đồng hành cũng cùng cảm nhận như tôi, thấm thía thân tình, tình thầy trò quên đi tình cha con nhưtù là sau khi đã viếng các đền Thánh Mẫu ở ngoài của đạo giáo. Cha luôn xưng hô với tôi thầy con, đang Bắc. khi tôi vẫn một mực xưng hô cha con, những người nghe cũng không hiểu thế nào đạo thầy trò và đạo cha con CG. Ngoài ra tôi còn nợ cha Khương một việc khác nữa mà tôi cũng không quên nhắc cho vợ tôi biết. Vốn năm 1995, công việc chỉnh trang phần mộ gia đình họ Huỳnh của tôi không có cha giúp đỡ thì không bao giờ hoàn thành được như ý muốn, vì ở nhà quê làng Nhị long không thể nào tìm được một ê-kíp làm thợ hồ chuyên môn có thể hoàn tất những phù điêu những nóc cột kiểu Hy lạp, nếu không có cha cho mượn ê-kíp thợ chuyên môn đang trùng tu nhà thờ Trà vinh để mừng lễ Bách niên. Nhờ đó mà phần mộ gia đình họ Huỳnh mới được chỉnh trang khang trang như bây giờ. Chùa Dơi Sáng hôm sau, chúng tôi dậy 7 giờ để 8 giờ Chỉ có một cái hơi tiếc là không còn giờ để phải đi Tảo mộ ở Nhi long, cách Trà vinh chỉ 14 cây ghé viếng chùa Dơi thật lâu, ở đây có bức tượng Phật số thôi. Gần 8 giờ rưỡi chúng tôi đã đến cầu Cây Cách ngồi cao trên 8 thước, cũng như không viếng được để vào ấp Long thuận . Từ tỉnh lộ, muốn vào phải đi chùa Ông Meck, kế bên nhà thờ CG, ở đó có một xe ôm và đã có những chiếc xe ôm đang chờ chở tượng Phật vàng, nhưng không rõ còn hay mất. chúng tôi đi vào, trên con đường dài hơn 1 cây số và Đi thăm các chùa Khmẻ, tôi thấy những dân phải qua một cây cầu nhỏ bắc ngang qua kinh Đùng cư chung quanh các chùa Campuchea và hai bên Đình, gọi là kinh Đùng Đình vì trước kia lục bình rau 112
  3. mát đùng lại trên con kinh nầy làm cho thuyền bè khó kim Quang (93) là người hiện lớn tuổi nhứt có đến, qua lại, nhưng có lẽ phải gọi là kinh Đền Đình, vì nhưng đã bỏ về trước. Hôm đó tôi cũng có mấy lời gởi ngay đầu kinh hiện có Đền hay Đình thờ ông Huỳnh gấm mộ ông bà lại, trông bà con chăm nom, chúng tôi công Sách, chông mặt với “Huỳnh gia chi mộ” của đã có công chỉnh trang, nhưng việc bảo trì chỉ trông bà chúng tôi. con trong làng tiếp tục lưu ý và đại diện cho tất cả, tôi Về việc tảo mộ hằng năm nầy là một truyền tha thiết đọc lời cầu nguyện, xin ông bà phù hộ cho thống xưa nay trong gia đình: mỗi năm, ngày 25 Tết con cháu được mọi sự tốt lành. Nguyên đán bà con xa gần tựu tập về phần mộ ở làng Nhang hương vừa tàn, chúng tôi được bà con, Long Thuận để làm cỏ hay sơn phết, làm cho mới, cho nhứt là anh chị Huỳnh kim Chiến mời vào bàn ăn, một sạch sẽ, để rồi liền sau đó để cùng lạy cúng ông bà, có bữa tiệc thịt quay bánh bò, có cả cháo lòng. Và bánh bàn thờ hương đèn có của cúng heo gà vịt và rất nhiều ngọt trái cây đầy đủ. Một bữa ăn tất niên thật là vui và hoa quả và sau đó là cùng ăn trưa với nhau, chúc thân tình. Tình gia đình luôn luôn là đậm đà, cảm mừng với nhau, lì-xì cho nhau v.v. Thường thường là động, vì mỗi năm hội về đây đều có một hai người rất xôm tụ, có cả trăm bà con lớn nhỏ, thật là thân thân đã ra đi. tình. Nhưng từ khi CS nắm quyền là có chia rẽ, có phân chia giai cấp. Vào đến phần mộ thì đã có bà con già trẻ tề tựu đông đảo, khoảng 6, 7 mươi người, có những bà con từ Cái mơn, Long hòa, Trà vinh, Càng long, Sàigòn, Vĩnh long đã về đây từ tinh sương. Khi tôi đến thì cũng có hai ba chục bà con vì lý do gì đó đã bỏ về trước, có thể vì còn phải đi tảo mộ nơi khác nhứt là các bà con ở rạch Rô 1 và Rạch Rô 2. Chưa tới giờ cúng, tôi dẫn bà vợ tôi và bà con mới đến hay ở ngoại quốc mới về đi viếng mộ ông bà sơ ông bà cố ông bà nội và cha mẹ tôi. Tương đối phải nói là các ngôi mộ của ông cha tôi không cầu kỳ hay phô trương, nhưng đâu vẫn vào đấy, rất gọn ghẽ và nghiêm trang. Một lý do tại sao chúng tôi không muốn khoe trương, vì năm 1945 trong họ hàng không còn được đồng nhứt như Hang đá nhà thờ Bải Xan trước, vì CS đã đến và đã cố chia ra hai giai cấp. Ăn xong rồi cũng có màn lì-xì (lộc tài) cho bà con nhứt là trẻ nhỏ và tâm sự với nhau, ai ai cũng gửi cho nhau những lời bảo trọng! Trông còn có ngày gặp lại nhau ở đây, trước sự chứng kiến của cha mẹ ông bà. Chắc chắn bên kia thế giới ông bà cha mẹ chúng tôi đều mãn nguyện! Thượng hưởng! Tất cả được kết thúc vào khoảng 12 giờ trưa. Chúng tôi từ giã ra đi mà không khỏi bietá bao nhiêu là lưu luyến! Rất tiếc là chúng tôi không còn thì giờ để qua sông viếng đền thờ ông lãnh binh Huỳnh công Vách, phụ tá của Bố chánh Trần trung Tiên, bị loạn Lâm Sâm phục kích giết chết ở Vũng Liêm năm 1841. Ông được vua Tự Đức phong “Đức Đại Chi Thần” thờ ở làng Nhị long từ đó, mà dân làng từ ông cha tôi phải cử tên, nên luôn gọi là ông lớn Vách, để rồi dân làng Cầu bắt qua Vàm Láng Thé không còn gọi cái Vách nữa mà luôn luôn gọi là cái Phên. Đến giờ cúng, tất cả chúng tôi già trẻ lớn bé tề tựu trước bàn thờ, khi nhang đèn đã lên khói, nhìn lên Huỳnh Văn Lang bàn thờ thấy có con heo quay lớn và một con heo sữa, Trích “ Đã hơn 30 năm rồi! cùng hoa quả đầy đủ. Anh bảy tôi là anh Huỳnh kim V.N du ký 2006” Chánh và chú hai Huỳnh kim Đãnh là người cao tuổi trang 134-140 của Huỳnh văn Lang nhứt (86) đứng ra làm chủ tế. Rất tiếc là anh Huỳnh 113
  4. Sinh Hoaït I/ QUYÛ DÖÏ AÙN XAÂY LOØ HOÛA THIEÂU : $2640.00 II/ QUYÛ NGUYEÄT LIEÃM : $ 490.00 III. TRUØNG TU CHUØA OÂNG BOÅN : CAÄU BA BIEÄN $100.00 OÂNG THEÁN 100.00 THUÛY CON THEÁN 100.00 VÓNH TRÖÔØNG 100.00 NGUYEÃN VAÊN NHÖÏT $500.00 DIEÄP THANH $ 50.00 LAÂM SOÂ $ 50.00 TOÅNG COÄNG $1000.00 ÑAÕ GÔÛI VEÀ VIEÄT NAM NGAØY MUØNG 9 TEÁT 2/6/2006 IV TRUØNG TU THAÙNH THAÁT CAO ÑAØI: LAÂM MYÕ KEÙO( CON SOÁ LAÏI. CHAÙU NGOAÏI HUYØNH NGHEÙ) $200.00 DIEÄP THANH $100.00 TRAÀM GIAÙP $100.00 THUÛY (CON THEÁN) $100.00 LAÂM SOÂ $ 50.00 NGUYEÃN VAÊN NHÖÏT $450.00 THAÙNH THAÁT CAO ÑAØI MÔÙI VAØ (TAÏM ÖÙNG TRÖÔÙC)______________ LÔÙN NHÖÙT TÆNH TRAØ VINH COÄNG $1000.00 ÑAÕ GÔÛI VEÀ VIEÄT NAM NGAØY MUØNG 9 TEÁT 2/6/2006 MOÏI CHI TIEÁT XIN LIEÂN LAÏC VEÀ OÂNG THEÁN (714) 638- 1343 HOAËC NGUYEÃN VAÊN NHÖÏT (714) 530- 3853 114
  5. Tại Seattle USA 2/9/2006 : Nhi Trần, Lý Văn Long, Hồng Nhàn, Võ Trung Hưng, Võ Trung Tín, Ông &Bà. Đoàn Công Danh, Đoàn Thanh Trúc Tại SacramentoUSA 9/2006 :Võ Văn Diệu, Lê Công Cẩn, Huỳnh Văn Thì, Trần Thanh Nhã,Nguyễn Thái Lai 115
  6. Tân Ban Chấp Hành ( 2006-2008) Hội Đồng Hương Trà Vinh tại Australia Gia đình Võ Trung Chí tại Lyon France ( 2006 ) 116
  7. Một gia đình đồng hương ở Tiểu Bang xa đến thăm trụ sở Hội Ái Hữu Trà-Vinh Anh Phương, Chị Mai, Chị Ánh ở Texas Anh Tường và gia đình Anh Trung- chị ThúyNguyễn tại Dallas Gia đình Ông Trần Văn Xinh ở Portland OR Ông và Bà Nguyễn Ngọc Phúc ở North Carolina Chị Mai Dallas 117
  8. TRUYEÄN NGAÊN KINH DÒ MA HÔØI PHAÏM PHONG DINH Hai chàng thanh niên thở hổn hển đi như thế nào chẳng biết. Hoa trinh nữ gai mặc dù là từng bước một lên con dốc cao lổn loại hoa đồng cỏ nội, như những người con gái quê nhổn đá sỏi. Họ oằn người dưới sức mùa mộc mạc, nhưng là những cô gái kinh... khủng, vì nặng của những chiếc ba lô căng cứng. gai chẳng những nhọn mà còn có móc như móc lưỡi Cái dốc không hẳn là cao lắm, độ câu. Cho nên anh chàng đi rừng té lộn nhào vào giữa nghiêng của nó chỉ khoảng trên dưới ba bụi hoa, những cái móc hoa bấu sâu vào da thịt làm mươi độ là cùng, nhưng sau một ngày chàng kêu lên oai oái. Chàng càng dãy dụa thì những lặn lội trong khu rừng thẳm nên họ đã mệt nhoài. chùm hoa tím càng bám chặt lấy. Minh hối hả níu mấy Trong buổi chiều vùng sơn lâm, những nhiễu xạ của nhánh cây trượt xuống, chàng rút cây dao rừng ra chặt ánh sáng đã biến mặt trời thành một chiếc nia đỏ nhạt đứt mấy mảng bụi gai, vừa kéo bạn ra vừa lo lắng hỏi treo lơ lửng trên đầu núi, ẩn hiện trong đám mây mù dồn : lãng đãng trắng xoá tạo thành một cảnh quang vừa -Tấn, mày có sao không ? hùng vĩ vừa kỳ bí. Tấn vừa gỡ những chiếc gai bám trên áo vừa thở : Chàng thanh niên đi phía hậu thở phì phò như - Cũng tả tơi hoa lá cành... Vậy mà có thằng tiếng người ta thụt ống bể lò rèn. Mỗi lần đạp chân lên cha nhạc sĩ nào đó cứ rống lên cái gì mà nhưng hoa mấy viên đá nhọn, gan bàn chân của chàng thốn nhức, trinh nữ đẹp tựa chuyện tình hai chúng ta. Rồi cái gì là như có ai cầm búa đóng mũi dùi vào, làm chàng rên thấy hoa nhớ người yêu rất xa... Người yêu tao mà lớn lên. Người bạn đi phía trước ngoài đầu nhìn lại khủng khiếp như thế này, chẳng thà tao ở... giá còn chặc lưỡi : hơn ! -Đi với mày chẳng sướng chút nào, chỉ toàn Minh cười phì dìu bạn ngồi xuống tảng đá lớn bên rên với rĩ ! đuờng : Chàng nghe anh bạn cự nự : -Mày là nhà khoa học mà mày không nhớ, hoa -Sướng gì mà sướng, đau chưn thấy ông bà trinh nữ của ổng là loại hoa trinh nữ thuộc lại con gái ông vải. Chẳng những tao thùy mị đoan trang mọc bò dưới đất và ít gai, hễ ai rên mà không chừng tao đụng tới là e ấp khép lá lại em chả em chả thèm... còn... chửi cha ba đời nhà Tấn bật cười : mày đã dụ dỗ tao... -Thôi mày đừng làm bộ đánh trống lãng để Chàng thanh niên nắm tao tha cho mày cái tội dụ dỗ tao... một nhánh cây trườn lên : Minh khoa tay : -Ơ hay, bộ mày là -Mày nghĩ coi, mày là con bà phước, còn tao người đẹp chắc... là con ni... cô, cũng đều từ cô nhi viện ra cả, nhà đâu Người bạn càu nhàu : mà về ăn Tết. Chi bằng mình tình nguyện ở lại giữ lều -Cần tiền cần bạc trại cho đoàn, vừa có cái ăn vừa có tiền mua sách học gì thì cũng phải để tao ăn khi về thành phố. Tết cái đã. Tao dại dột Tấn gục gặc : nghe lời mày tình nguyện -Mày nói cũng phải, nhưng ba ngày Tết mà ở ở lại...Oái...Minh... cứu trong rừng thì buồn quá ! tao... Minh xốc ba lô đứng lên : Anh đạp trượt lên một hòn đá tròn nhẵn mất -Ăn Tết trong rừng cũng có cái thú của nó, để đà, chiếc ba lô quá nặng kéo anh ngã lộn xuống dốc, rồi mày xem tao nói có sai không... Mày có ngửi thấy đá sỏi lăn theo rào rào. Minh giật mình quay lại đưa mùi gì khen khét không ? tay toan nắm lấy tay bạn, nhưng chộp hụt , anh chàng Tấn hít hít mũi gật đầu : đã lăn trở xuống con dốc. Thật may mắn, chiếc ba lô -Ừ, hình như là mùi đốt rẩy của người cồng kềnh đã vướng vào mấy bụi hoa trinh nữ gai mọc Thượng thì phải... Nhưng tao cũng ngửi thấy... dường bên đuờng. Hoa hồng được biểu trưng như là người như là mùi hương hoa, quen lắm nhưng không thể nói thiếu nữ đài các và rất khó tán, có gai có góc ghê gớm là của hoa gì. 118
  9. -Vậy thì rán một chút đi thằng em, có người là du canh, không ở cố định một chỗ, mà bản đồ thì đã hy vọng có ăn và không biết chừng uống rượu ăn Tết rất cũ. Cho nên đi loanh quanh đến xế trưa thì bọn với họ cũng nên... chàng bị lạc lối mà chưa tìm ra một xóm Thượng nào. Hai chàng thanh niên lấy lại đuợc chút sức Dìu dắt nhau lên đến đỉnh con dốc, đột nhiên lực, niềm hy vọng tìm thấy làng xóm có người là liều trước mắt hai chàng sinh viên mở ra một bức tranh thuốc bơm đẩy đôi chân họ hăng hái trèo trở lên con phong thủy huyền ảo. Hoa mai. Một rừng hoa mai dốc. Họ là hai sinh viên nghèo theo đoàn tổng hợp địa vàng ối tỏa hương thơm bát ngát cả một vủng đất trời. chất, khảo cổ của trường đại học lên vùng giáp giới Dọc theo triền dốc chỗ bọn chàng đang đứng trải dài của hai tỉnh Bình Thuận và Khánh Hòa để vẽ bản đồ xuống vùng thấp, rồi vuợt trở lên suờn núi phía trước, địa chất quặng mỏ, quý thạch và tìm kiếm vết tích của toàn mai là mai. Núi đá gập ghềnh hùng vĩ, những bụi nền văn minh Champa. Chương trình thám hiểm là cây xanh thẫm xen lẫn vào giữa những gốc mai tạo một phần quan trọng của khóa học, sinh viên ban địa thành một bức tranh thủy mặc đẹp như đang đứng chất và khảo cổ cần phải có tín chỉ này mới có thể giữa cơn mơ. Ngày xưa Từ Thức hay Lưu Thần trình luận án cử nhân. Ban địa chất chỉ lèo tèo chừng Nguyễn Triệu có lạc vào chốn đào nguyên thiên thai, một tá sinh viên nghèo, có một nữ sinh viên nhan sắc thì cũng đến như thế này là cùng. Dường như cứ mỗi cũng thuộc loại xấu đẹp tùy người đối diện, vậy mà một tảng đá là có một gốc mai mọc tựa vào, như tìm bọn chàng cũng đã thấy nàng đẹp như hằng... nga tái kiếm sự chở che của người quân tử. Có thể là những thế. Bọn chàng nào dám mơ mộng những cô nha sĩ, hạt mai già rụng lăn long lóc xuống triền, khi chạm dược sĩ hay bác sĩ xinh như mộng, bám chung quanh phải những tảng đá, hay rớt vào trong những cái hốc là những gã sinh viên với những chiếc xế nổ láng có nhiều đất và ẩm ướt, hạt mai nẩy mầm vươn lên. bóng. Hoặc vả có thỉnh thoảng thả qua trường sư Người Thượng vốn không có cái thú chặt và chơi mai phạm gần bên trường khoa học, sau khi nghe bọn địa ngày xuân, nên trong chốn núi rừng hoang dã mai nẩy chất giới thiệu nguồn gốc, bọn con gái liền hướng cặp nở dần thành cả mắt xanh của họ về phía mấy cậu giáo... sữa đứng cánh rừng mai. dưới những cây phượng vĩ. Bọn địa chất bèn rút quân Thân cây mảnh về căn cứ buồn thiu của mình. Hai chàng sinh viên khảnh, dáng đẹp tình nguyện ở lại giữ trại cho vị giáo sư trưởng đoàn dịu dàng và ẻo lả. và bạn bè về quê ăn Tết. Ông xã trưởng tốt bụng đã Diễn tả một cô gái cho đoàn chất chứa đồ đạc trong một cái kho cũ bên mảnh mai, hay cạnh trụ sở ủy ban xã. Ông giáo sư được ưu ái dành mảnh như mai, cho một giường trong phòng trực ủy ban. Bọn sinh chắc chắn người viên thì dựng lều trên khoảnh đất trống phía sau. thiếu nữ đó phải Nhưng đến đêm, nghe dân xã nói đất Bình Thuận có đẹp trang nhã và thùy mị như những cánh mai vàng nhiều ma, bọn con gái kéo nhau trải chiếu ngủ trong óng ả . phòng làm việc của ủy ban. Lũ con trai khuya nào Hai chàng trai để ý đến một cụm khói đen cũng ném đất rào rào vào cửa sổ và... hú lên như chó... đang bốc lên những vệt ngoằn ngoèo bên sườn núi. tru ánh trăng để dọa bọn con gái. Bọn chàng phải vào Bọn chàng vịn cây đi lần xuống rừng mai. Khi đổ dốc, rừng chặt lá buông và đốn tre vác về làm mấy cái chiếc ba lô nặng chình chịch trên lưng như muốn xô phòng tắm kín đáo cho bọn con gái, rồi làm luôn công bọn chàng về phía trước, phải bám vào các nhánh cây việc xuống suối xách nước . Mấy cô sinh viên đáo để de ra bên đường để giữ thăng bằng. Khi hai người bạn lắm, lúc nào cũng có ít nhất một hoặc hai ba cô đứng đến được khoảnh đất có những bụi cây thấp và đám cỏ canh chừng bên ngoài cho các bạn tắm rửa kỳ cọ tha tranh dựa bên sườn núi đang cháy nham nhở, lửa than hồ bên trong. Bọn con trai dù có ngổ ngáo lóng nhóng hãy còn nóng hừng hực. Bọn chàng không tìm thấy đến mấy cũng chẳng thấy đuợc sơ múi gì. một bóng người nào cả. Có lẽ sau khi đốt rẫy xong, Người thầy trao cho bọn chàng mấy công việc phải bọn người Thượng đã bỏ về bản ăn cơm chiều. Thỉnh làm trong thời gian ông vắng mặt. Bọn chàng hàng thoảng có một vài cơn gió thổi xoáy tới cuốn tro bụi ngày dò bản đồ đi ra khỏi khu vực cắm trại để khảo bốc cao lên vần vũ thành những đám mây đen. Những sát địa chất và trở về trong ngày. Nhưng hôm nay, cội mai trên triền dốc vẫn thản nhiên khoe sắc hương, Minh bàn với Tấn đi xa hơn và đem vật dụng cá nhân những chùm hoa mai năm cánh vàng nhỏ rung rinh theo ngủ qua đêm trong thôn xóm. Trên bản đồ chi tiết trong nắng chiều. Hai chàng trai đi chầm chậm bên bìa của Nha Địa Dư Đà Lạt vẽ, thì rõ ràng bọn chàng thấy mảnh đất tìm kiếm dấu vết con người, nhưng hoài có nhiều chấm đen nhỏ hình vuông, tượng trưng cho công. Bọn chàng cố tìm dấu chân, theo hướng đi của thôn xóm, rải rác dọc theo hướng đi. Nhưng bọn chúng thì có thể đến được bản làng của người chàng quên mất là người Thượng có tập quán du cư, Thượng. Tấn lo lắng níu lấy vai bạn thì thào : 119
  10. -Không khéo bọn mình ngủ đêm giữa rừng con rắn thoát ra ngoài. Hai con rắn ngẩng cổ lên phì với... cọp quá. Người ta nói cọp Khánh Hòa ma Bình phò nhìn chăm chăm vào chàng trai, hai cái đầu láng Thuận, eo ơi... mượt lúc lắc làm một biểu hiện mà Minh có cảm Minh chỉ cho bạn thấy một cây cổ thụ rườm rà cành lá tưởng là chúng tỏ dấu biết ơn chàng. Con rắn trắng ở phía xa xa : khoan thai nhẹ nhàng trườn lên nhánh cây, động tác -Mầy có thấy cái cây đó không, cùng lắm thì uyển chuyển trông rất đẹp mắt. Minh và Tấn ngồi xổm bọn mình leo lên đó ! xuống nhìn hai con rắn nối đuôi nhau bò ra khỏi đám Có tiếng chim hót lục khục trong dãy rừng thẩm phía lửa. Hai con rắn trườn đến đối diện với hai chàng trai, trước. Tấn co rúm người lại : chúng cố ngẩng cao đầu lên. Tấn thì thào : -Minh, mày có nghe tiếng chim, có phải tiếng -Minh, mày có thấy là tụi nó muốn mổ tụi con chim gì mà nó đi theo ăn có và xỉa răng cho mấy mình không ? con cọp... -Không, nó chào từ biệt tụi mình đó. Thú vật Minh bật cười : chúng có nghĩa lắm. -Thì là chim xỉa răng cọp... Hai con rắn hoa đứng -Không, để tao nhớ. À, con chim đỗ quyên. lắc lư nhìn hai người Mẹ ơi, mỗi lần nó hót cứ y như là có cọp tới ! bạn một lúc lâu rồi mới -Suỵt, im cái mồm mày một chút. Mày có chịu rạp xuống thong nghe tiếng rít the thé giống như tiếng khèn không ? thả bò đi. Nhưng chỉ Tấn nhìn quanh ngơ ngác : đuợc chừng mươi -Có, rồi sao ? thuớc, chúng quày đầu Minh nhìn chăm chăm vào đám lửa than nghi ngút nhìn lại một lần nữa tỏ khói, chàng giật tay bạn : vẻ quyến luyến. Sau cùng, chúng biến mất vào đám cỏ -Ê, Tấn, có hai con rắn trong đám lửa kìa... tranh rậm. Tấn giật tay ra : Loanh quanh một chút, Minh tìm thấy mấy -Thì mặc... mẹ chúng nó. Tao là tao không ưa dấu chân của những người đốt rẫy, chàng cùng bạn lần cái lũ ăn gì nhờn nhợt màu da đó. Cứ để cho tụi nó theo con đường mòn ngoằn ngoèo trong khu rừng mai. cháy thành món rắn rô ti là nhất. Đi đuợc vài trăm thước, bọn chàng đã có thể nhìn thấy -Không, mày nhìn kỹ xem, tụi nó đang cầu xa xa bên kia sườn núi có mấy nếp nhà sàn. Những làn cứu đấy ! khói mỏng quyện ẻo lả trên những mái tranh màu nâu Tấn nghểnh cổ nhìn vào mảnh đất. Bọn chàng vàng nhỏ xíu như những cái hộp quẹt. Hai người bạn nhìn thấy có hai con rắn hoa lớn đang cuống cuồng hăm hở buớc. Nhưng thật kỳ lạ, bọn chàng nhớ là đã chạy loanh quanh giữa đám lửa, thỉnh thoảng chúng rít đi hàng giờ rồi mà vẫn thấy cứ còn ở trong khu rừng lên những âm thanh kinh dị, the thé, đùng đục như mai. Những mái nhà sàn trên triền núi vẫn cứ nhỏ xíu tiếng khèn pha tiếng huýt sáo. Chúng cố ngẩng thẳng như cũ, không lớn thêm đuợc chút nào. Có nghĩa là cổ lên nhìn về hướng hai con người đang đứng chăm bọn chàng không đi xa được mấy, hay nói chính xác, chú nhìn vào. Minh bước gần sát đám tro than cúi đang dẫm chân tại chỗ. Hoặc có thể là khu rừng mai người nhìn hai con rắn. Hai đôi mắt màu nâu biếc lớn quá, dễ tạo cảm giác lầm lẫn. Đi qua một khúc đang ánh lên vẻ thảm thiết đăm đăm nhìn sâu vào mắt quành, hai người bạn đứng lắng tai nghe tiếng thác đổ chàng. Minh chợt rùng mình. Ánh mắt của đôi rắn vừa ầm ầm phía trước. Lẫn trong tiếng nước đổ xuống có vẻ ma quái vừa có vẻ biểu lộ nhân tính, ão não và ghềnh đá, theo tiếng gió chiều vi vu, dường như bọn thăm thẳm. Da của hai con rắn vằn vện nhiều hình thù chàng nghe có cả những tiếng cười trong trẻo thật màu sắc sặc sỡ, giống như những đóa hoa dị kỳ. Trên quyến rũ. Tấn nói nhỏ : đỉnh đầu con rắn lớn có điểm một cái bệt trắng trông -Mày có nghe tiếng con gái... Ê, mày có nhớ giống như một nụ cúc trắng. Con nhỏ hơn có một vệt là bọn con gái Thượng chiều chiều tắm suối... xanh lục chỗ tiếp giáp giữa cổ và thân, trông cứ như là Chợt Tấn nhảy lên : nó đang đeo một miếng ngọc thạch. Minh đưa tay về -Ê, Minh, con gái Thượng tắm suối không bao phía sau : giờ mặc... -Tấn, đưa cho tao một nhánh cây... -Đúng, chẳng những không mặc gì hết, mà khi Tấn rút dao chặt một nhánh cây tươi vừa càu nhàu : gặp những thằng như tụi mình, mấy cô nàng sẽ đưa -Mày định cứu chúng nó thật sao ? hai tay lên che mặt, chứ không phải che những chổ -Nhân đạo một chút đi Tấn, để phúc đức lại cần che. Vậy mày có khoái không ? cho vợ con..Mày cứu chúng thì cọp nó khỏi ăn mày ! -Khoái quá đi chứ... Minh dùng nhánh cây tươi đập đám lửa tắt ngúm, rồi -Vậy thì còn chờ gì nữa, nhanh lên nào ! chàng đặt nhánh cây xuống đất làm cái cầu cho hai Tấn ngần ngừ : 120

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản