Một thời ta đuổi bóng - Phần 14

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
51
lượt xem
8
download

Một thời ta đuổi bóng - Phần 14

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Trần Nghiêm nhắc lại một lần nữa : - Alô , tôi nghe đây . Giọng Quý Phi hồi hộp: - Em là Quý Phi đây , lúc sáng anh có gởi hoa cho Trúc Hiền , nhưng sáng nay nó nghĩ nên em nhận giùm . Em không biết nhà Trúc Hiền nên hỏi anh định thế nào ? Trần Nghiêm lặng thinh một chút rồi nói với giọng lạnh lạnh : - Cô cứ giữ ở đó , mai cô ấy vào nhận cũng được . Cám ơn cô .

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Một thời ta đuổi bóng - Phần 14

  1. Phần 14 Trần Nghiêm nhắc lại một lần nữa : - Alô , tôi nghe đây . Giọng Quý Phi hồi hộp: - Em là Quý Phi đây , lúc sáng anh có gởi hoa cho Trúc Hiền , nhưng sáng nay nó nghĩ nên em nhận giùm . Em không biết nhà Trúc Hiền nên hỏi anh định thế nào ? Trần Nghiêm lặng thinh một chút rồi nói với giọng lạnh lạnh : - Cô cứ giữ ở đó , mai cô ấy vào nhận cũng được . Cám ơn cô . Và anh lập tức tắt máy . Quý Phi cũng vừa cất máy mình thì Hải Đông cũng vừa ló đầu vô : - Phi còn ở đây hả ? Quý Phi làm thinh cô biết Hải Đông thấy cô cầm lẳng hoa nên tò mò xuống đây để hỏi . Cô ta luôn rình rập cô , xấu tính không chịu được . Không để ý cử chỉ của cô , Hải Đông bước đến bàn , cầm lẵng hoa lên xem : - Hoa đẹp quá , ai tặng Phi vậy ? - Không phải của em , của Trúc Hiền đó . - Vậy hả ? Hải Đông hỏi lơ đãng và hau háu đọc mảnh giấy ghim trong đó rồi lẩm bẩm : - Của anh Nghiêm tặng à ? Sướng thật ! Cô quay qua Quý Phi , thân mật : - Phi ăn trưa chưa ? - Em định đi đấy . - Vậy thì mình cùng đi đi . Quý Phi vội từ chối : - Em không có xuống nhà ăn đâu , ngán cơm nhà ăn lắm . Em định ra ngoài mua cơm hộp . - Vậy chị cũng đi luôn cho vui . Nhưng không biết nghĩ thế nào , cô lại tỏ ra hào phóng : - Hay là để chị mua cho rồi vào đây chị em mình cùng ăn , cùng nghỉ trưa luôn . Với một người như Hải Đông , tốt hơn hết là đừng để mình mắc nợ . Nghĩ vậy , Quý Phi bèn đổi ý : - Thôi vậy xuống nhà ăn , ra ngoài xa lắm , em đổi ý rồi . - Ừ , thì mình ở đây vậy . Quý Phi nhìn Hải Đông một cái , không biết cô ta làm thân với cô để làm gì mà muốn né cũng không được , cách hay nhất là đề phòng . Cô xuống nhà ăn với vẻ mặt không vui . Khi đi ngang qua bàn Hạ Lan , thấy cặp mắt ngạc nhiên nhìn mình , cô mỉm cười , rồi khẽ nhắm mắt một cái , như muốn bảo cô rất chán . Hạ Lan cười lại , rồi kín đáo nhăn mặt , ra dấu bảo chán giùm cô . Quả nhiên , vừa bắt đầu ăn , Hải Đông đã nói ngay : - Phi thân với Trúc Hiền , chắc biết chuyện của nó với phó giám đốc hả ? - Em biết sơ sơ . Trúc Hiền có nói . - Nó mới về làm một tháng là đã thả câu phó giám đốc , con này ghê thật . Quý Phi lắc đầu :
  2. - Không phải Trúc Hiền thả câu đâu chị . Nếu anh Nghiêm không chủ động làm quen thì nó không làm được đâu . Chị thừa biết anh Nghiêm không thích quen biết với phụ nữ mà . Hải Đông nhìn cô , vừa tinh quái vừa tội nghiệp : - Em buồn lắm phải không ? Quý Phi lập tức tạo một nụ cười thản nhiên : - Chuyện đó đâu có liên quan gì tới em , tại sao em lại buồn . Hải Đông thừa biết tâm trạng của cô nhưng vốn còn chút lịch sự , cô ta không nói gì nữa , chỉ nhận xét chung chung : - Hai người thân nhau , làm gì Trúc Hiền không kể chuyện của nó . Nếu là chị , chị sẽ chịu không nổi , dù sao cũng thấy chạnh lòng . "Hơn cả chạnh lòng . Em đau đớn muốn chết đi cho rồi" . Quý Phi những muốn khóc gào như thế . Nhưng nếu cô khóc , thì cô sẽ khóc với Hạ Lan chứ không phải với một người như Hải Đông . Hải Đông không để ý cử chỉ của Quý Phi . Cô làm thân với Quý Phi không phải là để hỏi thăm hay thông cảm . Làm gì có chuyện cô thông cảm với một người trước đây đã từng làm mình mất ăn mất ngủ . Có điều bây giờ cả hai cùng hội cùng thuyền thì cô không ghét nữa . Cô chuyển qua chuyện khác : - Chị nghĩ , có một cách mà Phi có thể kéo anh Nghiêm về phía mình , không khó lắm đâu . Thấy mắt Quý Phi mở lớn ngạc nhiên , cô hưng phấn nói tiếp : - Con nhỏ đó bắt cá hai tay lắm , chắc nó không dám kể chuyện đó cho em nghe đâu hả ? Rồi cô nói thao thao những điều mình được biết . Cô biết rất rõ về người thanh niên kia là một ca sĩ khá nổi tiếng , khá đẹp trai . Chính Trúc Hiền đã viết thư làm quen với anh ta . Và đã chủ động đến bắt chuyện trong một lần anh ta hát ở tụ điểm . Cô còn nói thêm là ca sĩ Thiên Vũ đó rất nhiều bồ . Và anh ta đã đưa Trúc Hiền đi Vũng Tàu khi hai người gặp nhau lần thứ ba . Nghe đến đó , Quý Phi không nén nổi kinh ngạc : - Đã đi chơi kiểu đó rồi sao ? Mà chỉ sau vài lần gặp nhau . Lạy chúa ! Hải Đông cười tinh quái : - Chắc nó không bao giờ nói chuyện đó với em đầu . Đời nào dám nói . Quý Phi lặng thinh . Cô có cảm giác mình bị gạt . Cô không tin một người trầm tính và hiền hòa như Trúc Hiền lại có thể viết thư làm quen với một ca sĩ . Đó đâu phải là tính cách của cô ta . Lại còn đi chơi dễ dãi như thế . Cô nhìn Hải Đông , khi ghét ai , cô ta có thể dựng những chuyện tày trời như vậy sao ? Và cô hỏi lạnh nhạt : - Chị kể em nghe chuyện này làm gì ? - Sao em không nghĩ là sẽ nói cho anh Nghiêm biết , để ảnh hiểu rõ con người của nó . - Em không thích làm người thóc mách . Nếu Trúc Hiền đã tệ như vậy , thì tự anh ấy tìm hiểu . - Không ai nói làm sao ảnh biết ?
  3. - Em không thể làm chuyện đó đâu . Nếu có ai nói với anh ấy , thì người đó không phải là em . - Em dại lắm Phi . Biết điểm yếu của người ta thì phải nắm lấy cơ hội đó để kéo người yêu về mình chứ . - Làm vậy , anh Nghiêm chỉ coi thường em thôi . Xem như những gì chị kể , em không nghe và không biết gì hết . - Em khờ lắm . Có lẽ em chưa hiểu hết về Trúc Hiền nên không thấy tức . - Có thể nó chủ động với anh ca sĩ đó , nhưng với anh Nghiêm thì khác . - Dĩ nhiên , anh Nghiêm phải khác đi chứ . Tính ảnh nghiêm chỉnh , ai ảnh không thích thì đố chinh phục cho nổi , như trường hợp em vậy đó . Nói xong câu đó , cô ta im bặt . Rồi nói rối rít : - Chị xin lỗi , chị không cố ý nói như vậy đâu . Quý Phi cười nhợt nhạt : - Chị nói cũng không sao , điều đó đúng mà . Hải Đông nghe nhưng không chú ý lắm . Tâm trí cô còn nung nấu chuyện khác . Nếu không nói cho rõ , cô sẽ đến mất ăn mất ngủ . Và cô lôi ra nói ngay : - Em có biết phó giám đốc quen nó như thế nào không ? Mặc dù không thích nói chuyện với cô ta , nhưng Quý Phi không nén nổi tò mò : - Họ quen nhau thế nào hả chị ? - Chị không biết bắt đầu ra sao , nhưng cái buổi liên hoan 30-4 , em nhớ không ? ờ , phải rồi , em không có dự . Nhưng lúc ra về là thấy anh Nghiêm đưa nó về . - Em không hiểu nổi , sao chị rành chuyện của họ như vậy . Hải Đông cười tủm tỉm : - Bí mật mà . Nhưng chị bảo đảm là đúng trăm phần trăm . Em cứ nói với anh Nghiêm đi , nếu không có, chị chịu trách nhiệm . - Làm vậy chẳng khác nào em phản bạn . - Nhưng em thích anh Nghiêm mà , im lặng là hại anh ấy . Em đứng về phía ai , không nói mới là hại người đó Phi . - Nếu vậy , chị hãy tự mình nói , biết đâu đó là làm phúc , còn em thì không . - Chậc ! Chị nói thì được rồi . Nhưng chắc chắn anh Nghiêm không tin chị , còn Phi thì khác , em thân với Trúc Hiền , nói chắc ảnh tin hơn . Quý Phi cười nhẹ : - Em chỉ hiểu một điều , làm vậy rất khó coi . Và em xem như nãy giờ chị không nói gì hết . Chuyện này cho qua nghe chị Đông . Nói xong , cô đẩy chiếc khay ra xa , đứng dậy : - Xin lỗi , em đi lên trước . Và trước cái nhìn ngơ ngác của Hải Đông , cô bước ra khỏi bàn . Đi được vài bước , chợt cô nghe tiếng Trí cận gọi lại : - Quý Phi ! Lại đây . Quý Phi quay lại . Bây giờ cô mới nhận ra Trí cận ngồi bàn gần cô . Cô mỉm cười đi đến bàn . Vừa đi cô vừa nhận ra có cả Trần Nghiêm ngồi ở đó . Có cả giám đốc Phú Hoàng . Thật là một chuyện lạ . Trí cận kéo ghế cho cô :
  4. - Giám đốc bảo em ngồi cùng bàn đấy . Ăn xong rồi hả ? - Dạ . Giám đốc Phú Hoàng lên tiếng : - Hai cô nói chuyện gì mà có vẻ gay cấn vậy ? Nhìn cô như sắp gây gổ đấy . Này ! Cố hòa nhã nhé cô gái , đừng để cô mang tiếng là người hay gây đấy . Quý Phi cười gượng : - Dạ , tụi con nói chuyện riêng , chứ không đụng chạm gì ai ạ . - Thế thì tốt . Không phải chú cố ý nhắc chuyện trước đây , nhưng chú muốn con hòa mình với mọi người . Ở nhà khác , đi làm khác con gái ạ . Quý Phi cắn môi : - Dạ , con hiểu . Nhưng con không bốc đồng đâu chú ạ . Cô hiểu ông sợ cô kiêu kỳ , tiểu thư và vì lòng tốt ông muốn nhắc nhở . Nhưng quả là chuyện đó làm cô rất tự ái . Không hiểu sao mọi người cứ nhìn cô một cách khác thường như vậy . Giám đốc Phú Hoàng vẫn vô tình : - Ba con lo cho con lắm đấy . Còn mẹ con thì hay hỏi con làm thế nào . Ông chợt cười ha hả : - Bà ấy cưng con gái quá . Cứ sợ làm ở đây con gặp khó khăn . Chú phải bảo đảm là ở đây không ai dám ăn hiếp cô tiểu thư của bà ấy . Mọi người cười rộ lên , trừ Trần Nghiêm . Từ nào giờ anh chỉ lo ăn và bỏ ngoài tai câu chuyện liên quan đến Quý Phi . Cô đã quen với thái độ đó , nên không thấy buồn nữa . Bất giác cô nhìn anh bằng cái nhìn thương hại . Một người như anh ta , lẽ nào lại có thể để mình làm con rối trong tay một cô gái chẳng có gì đặc sắc . Bản lĩnh của phó giám đốc chỉ có thế thôi sao ? oOo Quý Phi vịn tay bà Chi , mắt ngó chăm chăm vào tủ kính . Từ nãy giờ , cô và bà lựa mãi vẫn không được khúc vải nào may áo cho Trần Nghiêm . Anh sắp đi dự hội thảo ở Úc . Và dì Chi đã gọi điện rủ cô cùng đi chợ mua sắm cho anh . Quý Phi biết bà muốn gần gũi cô nên cô rất thích . Cho nên sáng nay , khi mẹ rủ đi mua sắm , cô đã tìm cách thoái thác và đi với dì Chi . Quý Phi kéo bà đi qua gian hàng khác . Cả hai đứng lẫn vào những người khác trước quầy kính , chăm chú ngó vào tủ . Chợt dì Chi kéo nhẹ tay cô , giọng hơi khác thường : - Mẹ con kìa , Phi . Quý Phi ngẩng phắt đầu lên nhìn . Ở quầy vuông góc , bà Hoàng Quý đang đứng nhìn trân trân hai người . Cặp mắt như nảy lửa . Ngùn ngụt đến cháy người . Trong một phút , tự nhiên Quý Phi đứng nhích ra khỏi bà Chi . Tim cô đập thon thót vì sợ . Mẹ mà phát hiện điều này thì tất cả sẽ tan nát . Cô biết làm sao để tránh bão tố đây . Quý Phi còn đang rối rắm thì dì Chi đã đẩy nhẹ tay cô : - Con qua với mẹ đi .
  5. - Vâng . Nhưng cô chưa kịp đi thì bà Quý đã đi như lao về phía cô . Nếu không phải là giữa chợ , thì có lẽ bà đã làm dữ lên rồi . Bà quắt mắt nhìn Quý Phi răng nghiến lại : - Con về nhà ngay cho mẹ . Đi ngay ! - Dạ . Quý Phi sợ hãi nhìn qua dì Chi . Rồi ríu ríu đi xuống lầu . Đến giữa đường cô quay lại , cô thấy mẹ và dì Chi đứng một góc riêng . Mẹ nói gì đó với vẻ mặt giận dữ mà chưa bao giờ cô nhìn thấy . Đây là lần đầu tiên cô thấy bà hung dữ như thế . Quý Phi biết mẹ rất giữ tiếng , sẽ chẳng đời nào bà làm ầm ầm ngoài chợ . Nhưng cô vẫn thấy ngại cho dì Chi . Thế nào mẹ cũng sẽ nói nặng dì ấy . Dì Chi sẽ lại bị tổn thương . Tội nghiệp dì ấy . Và mẹ sẽ làm đổ vỡ sự yên ấm giả tạo trong gia đình . Càng nghĩ , cô càng thấy lo lắng rối bời . Quý Phi về nhà , cô lên phòng mình ngồi chờ tai họa . Mặt tái nhợt vì sợ . Rồi nhớ ra , cô hối hả gọi điện cho ông Huỳnh . Vừa nghe tiếng ông , giọng cô run run : - Ba ơi ! Ba đang ở đâu vậy ? - Ba đang ở nhà bác Tuấn . Có gì không con ? - Ba về nhà ngay đi ba . Có chuyện rồi . Mẹ sẽ đánh con chết mất . Giọng ông Huỳnh gấp rút : - Sao lại đánh con ? Có chuyện gì vậy ? - Lúc nãy con đi chợ với dì Chi rồi gặp mẹ, con sợ lắm ba ơi . Nói xong cô òa khóc . Ông Huỳnh nói nhanh : - Được rồi , để ba về . Quý Phi cúp máy một lúc thì nghe tiếng giày ồn ào ngoài hành lang . Rồi cánh cửa bị đẩy toang . Bà Quý bước nhanh vào phòng , cử chỉ hùng hổ : - Cô biết mụ phù thủy đó bao lâu rồi ? Nói mau ! Quý Phi sợ ríu , nói không ra hơi : - Dạ , con biết lâu rồi . - Ai nói cho biết . Có phải ba cô đưa đến giới thiệu với bà ta không ? - Dạ không phải , tự con biết . Một mình con biết thôi . - Nói láo ! - Bà Quý quát lên . - Không phải ba nói đâu mẹ . - Vậy thì ai ? Lần đầu tiên bị quát tháo , Quý Phi sợ tái mặt , giọng cô run và lắp bắp : - Con biết tại con làm chung công ty với anh Nghiêm . Ảnh là con dì Chi . - Mày có thể thân với con của mẹ phù thủy đó được sao ? Trời ơi ! - Không có thân mẹ ạ . Không có thân , anh ấy ghét con lắm . Ảnh luôn tìm cách tránh né con mà mẹ . Bà Quý quát to đến khàn cả giọng : - Có phải nó nói chuyện của ba mày với mẹ nó cho mày nghe không ? - Dạ . - Đã biết vậy , tại sao còn làm thân với người đàn bà đó hả ? Nói mau ! Quý Phi khóc mếu máo :
  6. - Tội nghiệp dì Chi lắm mẹ . Thật ra , đâu phải dì ấy cướp giật của mẹ , ba quen với dì ấy trước mà . - Hả ?
Đồng bộ tài khoản