Một thời ta đuổi bóng - Phần 22

Chia sẻ: Tran Nguyen Tu | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
69
lượt xem
11
download

Một thời ta đuổi bóng - Phần 22

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Quý Phi bịt tai lại : - Thôi , anh đừng có nói nữa . - Đừng né tránh sự thật . Cô hãy nhìn thẳng vào vấn đề , rằng đã từ lâu mẹ cô giữ sự yên ấm vì cô . Và tôi dám chắc bà chỉ chờ cơ hội để bứt phá tất cả . Cô chỉ vô tình tạo điều kiện cho nó đến sớm thôi . Quý Phi chịu không nổi nữa , cô bật khóc : - Thà mẹ đừng sinh ra tôi , hoặc cứ để tôi lớn lên không có cha như...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Một thời ta đuổi bóng - Phần 22

  1. Phần 22 Quý Phi bịt tai lại : - Thôi , anh đừng có nói nữa . - Đừng né tránh sự thật . Cô hãy nhìn thẳng vào vấn đề , rằng đã từ lâu mẹ cô giữ sự yên ấm vì cô . Và tôi dám chắc bà chỉ chờ cơ hội để bứt phá tất cả . Cô chỉ vô tình tạo điều kiện cho nó đến sớm thôi . Quý Phi chịu không nổi nữa , cô bật khóc : - Thà mẹ đừng sinh ra tôi , hoặc cứ để tôi lớn lên không có cha như anh , như thế tôi đỡ khổ hơn . - Đừng so sánh như vậy . Chắc gì quãng đời đó , cô không thấy thiệt thòi . Cũng như tuổi thơ của tôi vậy . Lúc nào cũng mặc cảm , cũng muốn có một người cha . Cô phải biết cám ơn mẹ cô . - Cám ơn vì đã cho tôi tuổi thơ suôn sẻ phải không ? Trần Nghiêm lẳng lặng gật đầu . Đôi mắt vẫn không ngừng quan sát những cử động nhỏ của cô . Quý Phi chùi mắt . Khuôn mặt vẫn buồn ủ dột . Cô nói trong tiếng thở dài ngậm ngùi : - Mẹ đã nghĩ như vậy . Sao mẹ không làm cho đến cùng , sao không chọn cách tha thứ , có phải mọi việc sẽ dễ dàng hơn không . - Mỗi người có cách suy nghĩ khác nhau . Cô không thể muốn mẹ cô phải nghĩ giống cô . - Tôi biết vậy lắm , và có muốn cũng không được . - Cô nên nghĩ cho mẹ cô một chút . Hãy để bà ấy chọn cách sống của bà ấy , cô lớn rồi , đừng chăm bẳm vào mẹ nữa . Quý Phi khẽ hít mủi : - Tôi có đòi hỏi gì đâu . - Không đòi hỏi thì đừng như vậy nữa . Cứ sống bình thường như không có chuyện gì xảy ra . Rồi cô sẽ thấy , không có ba mẹ đầy đủ , không phải là cái gì ghê gớm lắm đâu . - Tôi không nghĩ như vậy đâu . - Nếu bây giờ cô có chồng , cô sẽ không cần đến ba mẹ nữa . Ở tuổi cô , không ai sống lệ thuộc tinh thần vào cha mẹ như vậy đâu . Quý Phi không trả lời . Trần Nghiêm cũng không nói chuyện nữa . Không khí im lặng kéo dài hơi lâu . Và hình như anh cũng chưa có ý định về . Điều đó làm Quý Phi hơi lạ , cô lại lên tiếng : - Anh đến có chuyện gì không ? - Có , và tôi đã nói rồi . - Anh tìm tôi chỉ để nói chuyện đó thôi à ? - Hiện giờ thì chỉ có vậy , nếu cô không gây thêm chuyện gì khác . Quý Phi lấp tức phản đối : - Đây là chuyện riêng của tôi , không dính dáng gì đến công ty , tôi không bắt anh phải xử gì đấy . - Cô nhạy cảm quá nhỉ , trong khi tôi hoàn toàn không ám chỉ gì cả . - Tôi muốn biết , tại sao anh đến đây , tại sao anh nói với tôi chuyện này ?
  2. Trần Nghiêm có vẻ không muốn trả lời , anh nói qua chuyện khác : - Đừng nên để chuyện cá nhân của mình ảnh hưởng đến người khác , cô nghỉ làm thì Trúc Hiền phải làm thêm ca của cô . Thời gian ngắn thì không sao , nhưng kéo dài thì khó khăn cho cổ lắm . "Anh ta có vẻ nóng ruột cho Trúc Hiền . Thì ra là vậy . Mình cứ tưởng anh ta tốt bụng với mình . Lâu nay , mình quên bẵng là trước kia anh ta ghét mình" . Tự nhiên Quý Phi lạnh lùng : - Tôi sẽ có cách bù đắp , anh không phải lo lắng . Chúng tôi là bạn mà . Trần Nghiêm nhìn cô hơi lâu , rồi nói chậm rãi : - Cô bù đắp thế nào đi nữa , thì đó là chuyện riêng của cô . Cô đừng để ảnh hưởng đến công việc . Quý Phi lầm bầm : - Tôi biết rồi . Không chừng chiều nay tôi sẽ đi làm đấy . Trần Nghiêm chợt rút trong áo ra một hộp gì đó , đặt lên bàn : - Mẹ tôi gởi cô cái này . Quý Phi nhìn nhìn , rồi nói một cách cảm động : - Cho tôi gởi lời cám ơn dì Chi . - Đừng có nói năng khách sáo vậy . - Thế chẳng lẽ tôi làm thinh ? - Nhiều lúc như vậy lại hay hơn . Anh ngừng lại một chút , rồi nói thêm : - Đây là loại thuốc bắc . Nó có tác dụng an thần và chống suy nhược , mẹ tôi có ghi cách dùng trong đó , đừng nên bỏ . Quý Phi buộc miệng : - Nhưng tôi đâu có bệnh hoạn gì . Trần Nghiêm không trả lời . Không hiểu anh phật lòng vì cách lơ đãng của cô , hay không quan tâm đến chuyện bà Chi cho Quý Phi cái gì . Anh luôn chỉ nói những chuyện cần nói . Và nếu như bây giờ có không hài lòng cô , anh cũng không nói ra . Quý Phi nghĩ Trần Nghiêm đang bực vì nhiệt tình của mẹ anh lại bị cô đối lại một cách thờ ơ . Cô bèn nói như thanh minh : - Không phải tôi không quý , nhưng tại tôi bất ngờ quá , không ngờ dì Chi lại lo cho tôi thế . Tôi hiểu hết đấy . - Cô nghĩ cái gì mà lo thanh minh ? Quý Phi hơi lúng túng . Cô chưa biết nói gì sửa lại thì Trần Nghiêm đã đứng lên : - Tôi phải về công ty , cô vào nghĩ tiếp đi . - Cám ơn dì Chi đã gởi quà cho tôi . Cô đứng dậy tiễn Trần Nghiêm . Ra đến cửa cô chợt buộc miệng : - Cuối cùng ba tôi đã nhà tan cửa nát , coi như là đã trả giá , anh có còn thấy hận ba tôi không ? Trần Nghiêm dừng hẳn lại , nhìn cô chăm chăm : - Vào lúc này , cô còn quan tâm chuyện đó sao ? - Quan tâm chứ , vì tôi … Nhưng cô chưa nói hết câu đã dừng lại , vì thấy Thiên Vũ đi lên . Anh ta cầm hộp quà rất to , và trong khi đi lên những bậc thang cuối cùng , anh ta nhìn Quý Phi đăm đăm .
  3. Quý Phi ngỡ ngàng nhìn lại anh ta . Bẵng đi một thời gian không thấy anh ta đến , bây giờ lại đột ngột xuất hiện như thế , không hiểu anh ta muốn gì . Lên đến cửa , Thiên Vũ nhìn thoáng qua Trần Nghiêm . Rõ ràng anh ta không ưa , nhưng vẫn cười mềm mỏng : - Lại gặp anh ở đây , xin chào . Tự nhiên Quý Phi nhớ lại cái lần nghe lén ở phòng kế toán . Cô biết hai người chạm trán ở nhà Trúc Hiên . Tất nhiên là mối quan hệ của cô hoàn toàn không giống Trúc Hiền . Tự nhiên cô lên tiếng thanh minh : - Anh Nghiêm làm chung trong công ty , là sếp của tôi , anh ấy đến đây vì công việc , chứ không phải … Cô định nói "tôi không phải giống Trúc Hiền" nhưng cô chợt thấy giải thích như vậy vụng về quá . Thế là cô lúng túng nói vài câu vô nghĩa , rồi im lặng . Tất nhiên là hai người đều không hiểu ý cô . Với cả hai , rõ ràng đó là cách giải thích với Thiên Vũ . Cho nên anh ta có vẻ đắc thắng ra mặt . Mà Trần Nghiêm cũng không muốn thanh minh gì hơn . Anh cười bình thản : - Cô tiếp khách đi . Không cần tiễn tôi nữa . Anh ta quay qua Thiên Vũ : - Chào anh . - Chào . Thiên Vũ nhìn theo Trần Nghiêm rất lâu . Anh ta như quên mất mình đang ở đâu . Và Quý Phi cũng đứng yên không mời anh ta vô nhà . Đến lúc Trần Nghiêm khuất dưới cầu thang , Thiên Vũ mới nhớ ra . Anh ta quay lại định nói , nhưng Quý Phi đã lên tiếng trước : - Anh biết anh Nghiêm sao ? Thiên Vũ nói tỉnh bơ : - Có lần tôi gặp anh ta ở nhà một người bạn . "Và tôi biết cô bạn đó , biết cả chuyện riêng tư của các anh nữa" . Quý Phi rất muốn nói như thế , nhưng cô tự nhủ phải yên lặng . Thứ nhất là vì không thích chúi mũi vào chuyện người khác . Thứ hai là muốn biết Thiên Vũ sẽ làm gì với mình . Thiên Vũ nói với vẻ hơi kiểu cách : - Quý Phi không mời tôi vào nhà sao ? Nhìn cử chỉ của anh ta , tự nhiên Quý Phi nhớ phản ứng của Trần Nghiêm lúc nãy . Anh cũng nhắc cô mời vào nhà , nhưng cử chỉ đến lời nói đều mực thước , giữ một khoảng cách nhất định . Còn Thiên Vũ thì hào nhoáng , hơi điệu đàng so với phong cách cần có của người con trai . Cô thấy bực mình hết sức . Và không hiểu nổi Trúc Hiền thích anh ta ở chỗ nào . Dĩ nhiên anh ta cũng có cái hay , nói chuyện nghe cũng vui . Nhưng chỉ như vậy mà đánh đổi Trần Nghiêm thì ngốc hết chỗ nói . Khi vào nhà , Thiên Vũ đưa tận tay cô hộp quà , nói hơi nổ : - Tôi đi lưu diễn nhiều nơi , có dịp thấy nhiều thứ rất lạ , mỗi chỗ đều mua một thứ gom về tặng cô . Chuyến đi này , lúc nào tôi cũng nghĩ đến cô . Quý Phi đỡ lấy chiếc hộp . Cô rất muốn hỏi chuyến này anh nhớ cô , rồi chuyến sau sẽ nhớ ai . Và lần này , anh mua quà một lượt cho mấy cô .
  4. Nhưng cô chỉ mỉm cười một chút , và nói như nhã nhặn : - Cám ơn anh . Thiên Vũ ngồi xuống , hai tay xoa vào nhau . Và đưa mắt nhìn quanh : - Không ngờ cô còn ở đây , khi về tôi cứ sợ cô đã về nhà cô rồi . Lúc đó phải đi tìm thôi . Không đợi Quý Phi trả lời , anh ta hỏi tiếp : - Bạn cô đi ra ngoài rồi à ? - Đi làm , ai cũng phải làm việc mà . Thiên Vũ nheo mắt : - Này , tôi vẫn chưa biết cô làm việc gì , và làm ở đâu đấy . - Biết làm chi ? - Muốn tìm hiểu một người thì phải biết mọi vấn đề của nguời đó chứ . Quý Phi nói lấp lửng : - Trước sau gì anh cũng biết thôi , lúc đó anh sẽ gặp rất nhiều người quen đấy . - Gặp người quen à ? Trừ phi Quý Phi cùng nghề với tôi , còn ngoài ra thì tôi ít biết ai khác lắm . Vậy thì nói đi , Phi làm ở đâu nào ? - Làm cùng chỗ với chị Lan nhà này . - Vậy là muốn tìm hiểu , tôi phải hỏi chị ấy sao ? Khổ thật ! - Cái gì khổ ? - Thì người đẹp cứ bắt mình phải đi quanh quẩn , nhưng không sao , tôi sẵn sàng mà . Anh ta ngừng lại một lát , rồi hỏi với chút hờ hững , cố tình : - Người lúc nãy làm chung với Phi à ? - Ảnh là phó giám đốc của công ty . - Nói vậy là tôi biết Phi làm ở đâu rồi . - Anh có định ghé rủ tôi đi chơi vào một ngày đẹp trời nào đó không ? Tất nhiên là tới công ty rủ . Ngoài sự tưởng tượng của cô , anh ta nói tỉnh bơ : - Thật hân hạnh , đó là Quý Phi cho phép đấy nhé . Tôi đến thì không được từ chối nhé . Bực mình quá , Quý Phi nói thẳng : - Tôi làm cùng khâu với Trúc Hiền đó , nó rất hay kể với tôi về anh . Nói xong , cô ngồi im quan sát phản ứng của anh . Thiên Vũ nheo mắt : - Vậy là trước đó , Phi đã không thành thật với tôi nhé . Cô là bạn Trúc Hiền mà không nói . Và nói kiểu đó là Phi nghĩ chúng tôi "có gì đó" với nhau chứ gì ? Thấy cô làm thinh , anh ta thản nhiên nói tiếp : - Tôi không biết Trúc Hiền kể thế nào về tôi , còn tôi thì rất mến cô ấy , nhưng chỉ là bạn . Cô đừng hiểu lầm nhé . - Anh nói với tôi làm gì . Chuyện riêng của hai người , đâu liên quan gì đến tôi . - Vì tôi không chịu nổi khi bị hiểu lầm . Ai nghĩ thế nào mặc họ , trừ Phi . Quý Phi cười như không muốn bị phiền toái : - Đừng có để ý xem tôi nghĩ thế nào . Tính tôi không thích quan tâm tới ai , cũng không muốn người khác quan tâm đến mình , tôi nói thật đấy . - Phi nói vậy , tôi thấy thất vọng quá . Quý Phi vô tình nói lại câu mà trước đây Trần Nghiêm đã từng nói với cô : - Đừng hy vọng điều gì ở một người , thì anh sẽ không bị cảm giác thất vọng .
  5. - Phi có thể cấm cái gì khác , nhưng không thể cấm được tình cảm của người ta đối với mình . Quý Phi lặng thinh . Tự nhiên cô lại nhớ những gì Trúc Hiền kể . Bây giờ cô hiểu được tại sao Trúc Hiền không muốn mất ai . Trong thâm tâm , cô nàng đã chọn Trần Nghiêm . Nhưng không thể không bị quyến rũ vì cách tán tỉnh của anh chàng ca sĩ này . Nhưng anh ta có vẻ thành công với Trúc Hiền . Cách tán tỉnh đó chỉ làm cô khó chịu . Vì nó có vẻ đã được trang bị trước . Nó rất hay nhưng không thật . Thiên Vũ hiểu thái độ im lặng của Quý Phi theo cách khác . Anh ta tấn công thêm một bước : - Tôi đã tiếp xúc rất nhiều con gái , nhưng họ không để lại cho tôi nhiều ấn tượng như Phi . Cô có biết rằng cô có cá tính lắm không ? - Rất nhiều người bảo tôi dữ . Anh liệu mà coi chừng . - Đâu phải dữ là xấu . Nó cũng là cách thể hiện cá tính đó chứ . Tôi rất thích các cô khó tính một chút . Dễ dãi quá chán lắm . - Vậy à ? - Phi có biết lần đầu gặp Phi , tôi đã bị choáng không ? Cô ngồi khóc một mình ngoài cửa . Lúc đó tôi không biết lý do làm cô khóc . Nhưng quả là cô rất dễ thương . "Khóc lóc mặt mũi đỏ như trái cà chua , dễ thương nỗi gì . Giả dối !" Quý Phi nghĩ thầm . Và cô gương mắt nhìn Thiên Vũ như nhìn một sinh vật kỳ quái . Tuy nhiên , cô cũng thầm công nhận anh ta nói chuyện không đến nổi sáo rỗng . Cô lại nghĩ đến Trần Nghiêm . Lần đầu gặp cô , là anh ta đã không ưa . Nghĩ đến đó , tự nhiên cô chợt thấy đau đớn . Bỗng nhiên cô đuổi Thiên Vũ về một cách thẳng thừng . - Xin lỗi vì tôi đang nhức đầu , tôi nói chuyện không nổi . Đừng cho là tôi bất lịch sự nhé . Thiên Vũ khoát tay : - Không sao . Sao nãy giờ Quý Phi không nói . Để tôi đi mua thuốc cho cô nhé . - Ở nhà , tôi có thuốc rồi . Khi mệt , tôi dễ cáu kỉnh lắm . Nói chuyện lâu anh sẽ bực đấy . - Không có đâu . Làm gì có chuyện đó . Để tôi về cho Phi nằm nghỉ . - Vậy … chào anh . - Hôm nào gặp lại nhé . - Vâng . Quý Phi nói bừa , rồi đứng dậy tiễn anh ta ra cửa . Cô trở vào , ngồi lại chỗ cũ , nhìn đăm đăm hai thứ quà trước mặt . Cô khẽ nghiêng tới cầm gói giấy nhẹ mở ra xem . Đó là một gói thuốc bắc . Bây giờ nghĩ lại , cô mới thấy hết dì Chi đã quan tâm đến cô như thế nào . Rồi cô lại nhớ những lẵng hoa mà Trần Nghiêm đã tặng sinh nhật Trúc Hiền . Nỗi buồn lại kéo đến làm cô gục đầu xuống tay . Thèm da diết được Trần Nghiêm tặng một món quà chứ không phải chỉ là chuyển dùm một cách thờ ơ . Cô đã tự nhủ bất cần anh ta . Sao cứ mỗi lần gặp anh ta xong , cô lại buồn khổ một mình . dù không muốn mình ngốc .
Đồng bộ tài khoản