MUA LẠI MỘT CƠ SỞ KINH DOANH

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
83
lượt xem
22
download

MUA LẠI MỘT CƠ SỞ KINH DOANH

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đã nhiều năm, Ernie York tìm mua một nhà hàng ở vùng Portland. Anh liên hệ với các nhà môi giới bất động sản, trả lời quảng cáo trên báo, nêu mối quan tâm của mình với các giám đốc ngân hàng. Ernie thấy anh đủ khả năng điều hành nhà hàng riêng của mình, vì anh là đầu bếp giỏi đã được hơn 20 năm.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: MUA LẠI MỘT CƠ SỞ KINH DOANH

  1. PHẦN HAI MUA LẠI MỘT CƠ SỞ KINH DOANH Trường hợp 7: McCann’s Hay Pancho Villa’s hideaway Đã nhiều năm, Ernie York tìm mua một nhà hàng ở vùng Portland. Anh liên hệ với các nhà môi giới bất động sản, trả lời quảng cáo trên báo, nêu mối quan tâm của mình với các giám đốc ngân hàng. Ernie thấy anh đủ khả năng điều hành nhà hàng riêng của mình, vì anh là đầu bếp giỏi đã được hơn 20 năm. Hiện tại anh làm việc cho nhà hàng tốt nhất vùng Portland, nơi mọi người không ngớt khen ngợi tài nấu bếp của anh. Anh cũng được coi là người đáng nể trong lĩnh vực kinh doanh ăn uống, vì luôn xoay sở theo kịp cách nấu mới và có những chi tiết sáng tạo riêng, làm lợi rất nhiều cho người chủ đang thuê anh. Ernie thừa nhận là anh kém về mặt quản lý, tuy vậy anh nghĩ vợ và các con đã lớn của anh có thể giúp anh được. Vê vấn đề vốn, Ernie cùng vợ đã gom góp trong nhiều năm được hơn 400.000 đô la nhờ đầu tư chứng khoán và bất động sản. Ernie không muốn đầu tư tất cả tiền tiết kiệm, nhưng anh thấy đã đủ vốn để bắt đầu tiến hành kinh doanh. Với nhiệm vụ đầu bếp, hiện tại Ernie kiếm được 55.000 đô la/năm, vợ anh – Belinda làm quản lý văn phòng cho một công ty ở địa phương được 25.000 đô la. Hai tháng gần đây, Martin Dixom – bạn của Ernie làm môi giới bất động sản, đề xuất với anh hai khả năng: nhà hàng McCann’s và Pancho Villa’s Hideaway. McCann’s là công ty nổi tiếng ở địa phương chuyên về thịt nướng và tôm hùm. Người chủ muốn bán nhà hàng để nghỉ hưu. Nhà hàng McCann có quyền rượu, nhưng không có những tiện nghi phục vụ nấu nướng. Ernie cố tránh mua nhà hàng có quầy rượu vì tôn giáo của anh cấm uống rượu. Mục sư của anh khuyên không nên mua một cơ sở kinh doanh đi ngược lại những lời giáo huấn cơ bản trong tôn giáo của mình. Mặt khác Belindo thuộc giáo phái khác, lại thấy quầy rượu là rất quan trọng và cần thiết cho sự thành công của một nhà hàng. Con trai họ – George cũng thấy như vậy, còn con gái – Melissa lại đồng ý với cha. Ernie không muốn gây ra vấn đề trong gia đình, tự thấy nên để vợ anh tham gia ý kiến, vì chị cũng như anh, đã làm việc cực nhọc để gom góp số vốn mà họ đang có hiện nay. Ernie quyết định xem xét cơ sở kinh doanh. Người chủ, Harry McCann, cho anh biết vụ giao dịch của họ cần được giữ kín, vì ông ta không muốn nhân viên biết ông ta muốn bán nhà hàng. ông ta cũng cho Ernie biết, nếu muốn xem sổ sấch kế toàn thì phải đặt cọc 50.000 đô la – sẽ được hoàn trả nếu Ernie không mua doanh nghiệp. Dixon – môi giới bất động sản – khẳng định với Ernie rằng việc đặt cọc là bình
  2. thường khi muốn xem xét cơ sở kinh doanh loại này, luật sư có thể soạn bản giao kèo để bảo đảm quyền lợi cho anh. Ernie kể cho vợ nghe toàn bộ câu chuyện: theo lời người chủ nhà hàng, mỗi năm doanh thu đạt 2 triệu đô la và đang có lãi. Giá bán doanh nghiệp là 650.000 đô la gồm cả bất động sản. Belinda đã biết rõ nhà hàng này nên rất phấn khởi. Chị dứt khoát cho rằng cần xem xét thực chất bên trong, nên Ernie phải đặt cọc cho McCann và thuê một nhân viên kế toán kiểm tra hồ sơ và sổ sách kế toán. Một lần nữa, Ernie đề nghị vợ xem lại vì chuyện quầy rượu, chị liền đưa ra giải pháp: nếu họ mua nhà hàng này, chỉ sẽ quản lý quầy rượu, còn anh quản lý thực phẩm như vậy sẽ loại trừ được mọi khó khăn về tín ngưỡng của anh. Ernie không thích ý kiến này, nhưng vẫn quyết định khảo sát tỉ mỉ cơ sở kinh doanh. McCann nhận 50.000 đô la, giao cho Ernie và nhân viên kế toán của anh toàn bộ sổ sách ké toán của doanh nghiệp. Khi nhân viên kế toán của Ernie kiểm tra sổ sách và báo cáo thuế, anh ta phát hiện ra có những khác biệt lớn với lời McCann nói. Báo cáo thuế cho thấy, mỗi năm doanh thu của doanh nghiệp chỉ đạt hơn 1 triệu đô la, doanh nghiệp đang lỗ khoảng 125.000 đô la mỗi năm. Doanh nghiệp là công ty TNHH, chỉ do một mình McCann làm chủ. Hàng năm McCann rút ra 75.000 đô la cộng chi phí. Doanh nghiệp đã hoạt động được gần 15 năm và theo những gì nhân viên kế toán thấy, nó chưa bao giờ có lãi cao. Rõ ràng, McCann không báo cáo toàn bộ toàn bộ thu nhập hoặc đang liên tục rót tiền vào bù lỗ. Nhân viên kế toán cho Ernie biết, ngôi nhà chắc chắn có giá trị hơn 150.000 đô la ghi trong sổ sách, nhưng vì căn cứ theo sổ sách mà anh ta không thấy được chút lợi lộc nào rõ rệt. Việc kế toán vạch Ernie thấy, theo kinh nghiệm của anh ta, khi phát hiện sổ sách kế toán làm không trung thực thì tốt nhất là nên tránh xa cơ sở kinh doanh đó. McCann vẫn muốn bán toàn bộ công ty còn nguyên vẹn, dù sao, ông ta cũng nhấn mạnh rằng, cá nhân ông ta sẵn sàng đảm bảo chịu trách nhiệm về bất cứ vấn đề bất ngờ nào có thể xảy ra. Sau sáu bảy lần Ernie gặp McCann, họ đã trở thành bạn thân. Khi Ernie đề cập đến những khác biệt trong sổ sách, thoạt đầu McCann lảng tránh; ông ta khăng khăng là doanh thu và lợi tức đều nằm trong đó. McCann khẳng định, ông ta không bao giờ có thể kéo dài kinh doanh trong 15 năm nếu bị lỗ. Nhưng cuối cùng, McCann thừa nhận rất riêng tư là ông ta đã giấu doanh thu tiền mặt của những ngày đông khách. ông ta không bao giờ báo cáo toàn bộ doanh thu cho nhân viên kế toán của ông ta, vì IRS (Sở thuế vụ) sẽ lấy hết cả tiền thông qua các loại thuế. McCann bảo, tất cả các doanh nghiệp kinh doanh bằng tiền mặt, ông ta phải lợi dụng kiến lời bằng mọi cách có thể. Khi Ernie hỏi ông ta có sợ bị bắt không, ông ta bảo ông ta không bao giờ sử dụng hoá đơn khách hàng có số nên IRS không thể theo dõi và bắt ông ta
  3. được. Ông ta còn nói, ông ta giấu lợi tức bằng mọi cách có thể, thậm chí còn giữ tiền cả ở nước ngoài. Cuối cùng McCann đề nghị cho Ernie xem vài thứ có thể gây ấn tượng cho anh, giúp anh hiểu vị thế của ông ta. McCann đưa Ernie đi một vòng. Đầu tiên họ xem qua nhà hàng, sau đó ông ta cho Ernie xem những tài sản khác gồm cả ngôi nhà lộng lẫy. Thậm chí, ông ta còn cho Ernie xem ảnh ngôi nhà của ông ta ở Acapulco nơi ông ta định nghỉ hưu, và miếng đất đẹp ở hồ Tahoe. ông ta cho Ernie xem những danh sách cỏ phiếu và trái phiếu mà ông ta có ở nước ngoài. Nói chung, Ernie có ấn tượng mạnh về của cải của McCann. “Ernie”, ông ta nói “Tôi có được mọi thứ nhờ nhà hàng của tôi và anh có thể y như vậy, nếu anh muốn”. Ông ta cho Ernie , không gì có thể để lại dấu vết, vì ông ta đã cẩn thận trong suốt những năm qua. Ernie không bao giờ nghĩ là anh có thể làm ra được nhiều tiền đến thế, nhưng anh quyết tâm rằng, nếu anh tiếp quản doanh nghiệp của McCann, anh sẽ không điều hành theo cung cách đó. Khi bàn về giá cả , McCann tuyên bố, công ty có giá trị trên sổ sách là 250.000 đô la (sau khi trừ tất cả các khoản nợ) và ông ta cho rằng thương quyền trị giá 400.000 đô la. McCann nói, doanh nghiệp vẫn đang phát triển, Ernie có thể thu lại vốn trong vòng vài năm. Ernie vạch rõ rằng, trong khi McCann khăng khăng là đang có lãi, nhân viên kế toán của anh hoàn toàn chẳng tìm thấy gì khác ngoài các khoản lỗ ghi rõ trong sổ sách kế toán. McCann mời Ernie đến thăm doanh nghiệp của ông ta cuối mỗi ngày làm việc trong vài tuần, họ sẽ cùng cộng tiền mặt và các phiếu tính tiền.thậm chí ông ta còn đề nghị Ernie nghỉ phép hai tuần, đến chỗ ông ta làm đầu bếp, vì ông ta có vài người nấu bếp cần nghỉ phép. Ernie thích ý kiến này, vì nó giúp anh nhìn thấy được bên trong doanh nghiệp. McCann nói, ông ta sẽ lấy trước 350.000 đô la trợ cấp vốn khoảng chênh lệch trong năm năm, với lãi suất dựa trên lãi suất cơ bản cộng 3%. Ông ta còn đề nghị, nếu Ernie trả tiền mặt ông ta sẽ bán doanh nghiệp cho anh trên giấy tờ là 350.000 đô la và lấy 200.000 đô la bí mật bên ngoài, tiết kiệm cho Ernie 100.000. Ernie cảm ơn McCann về việc cung cấp thông tin bà đảm bảo sẽ giữ bí mật mọi chuyện. Ernie về nhà và kể hết cho vợ nghe những chuyện được tiết lộ. Cả hai đều cho rằng, McCann là tên ăn cắp về nhiều mặt, nhưng họ cũng thấy doanh nghiệp của ông ta có thể tồn tại được và không muốn bàn luận qua loa thiếu suy nghĩ. Vì vậy, cả hai quyết định sử dụng tất cả các mối quan hệ của họ, kín đáo tìm hiểu về tất cả những gì có thể về McCann và doanh nghiệp của ông ta.
  4. Ernie quen riêng một đầu bếp ở nhà hàng đó, anh nghĩ có thể hỏi anh ta thông tin chi tiết hơn, nhưng rồi lại thôi vì đã hứa với McCann giữ bí mật. Thay vào đó, Ernie và vợ nhà bạn bè và các nguồn đáng tin cậy khác. Sang tuần sau, họ đã biết được McCann là người rất được kính trọng trong xã hội. ông ta kết giao với vài cơ sở từ thiện và để hết tâm trí vào công việc xã hội. Họ đến thăm nhà hàng khá nhiều lần, lần nào cũng thấy nó đông khách. Từ những mối liên hệ khác họ nhận được những thông tin tương tự – doanh nghiệp rất đáng tin cậy và hình như đang có lãi. Cuối cùng, Ernie nghỉ phép và đến làm thay công việc đầu bếp trong hai tuần. Các nhân viên nhận gnười làm thay của McCann và nghĩ rằng Ernie đang cố kiếm thêm vài đô la trong kỳ nghỉ. Cuối mỗi ngày, Ernie cùng McCann kiểm tra doanh số và các khoản thu tiền mặt. Ernie rời nhà hàng sau hai tuần làm việc, đã bị thuyết phục rằng doanh nghiệp đang có lãi. Nhân viên kế toán của Ernie vẫn lo ngại về doanh nghiệp, còn luật sư thì cho rằng, McCann đã thừa nhận là làm sai nguyên tắc, Ernie có thể bị hại. Ernie và vợ đồng ý với tất cả những lời bình luận của họ, nhưng vẫn thích một sự thật là doanh nghiệp này có uy tín, nhân viên có kinh nghiệm, các tiện nghi hình như đầy đủ và có thể phát triển kinh doanh ăn uống. Ernie còn thấy anh có thể thêm vài món vào thực đơn để làm nó hấp dẫn hơn. Vấn đề duy nhất mà Ernie lấn cấn là quầy rượu. Anh đến gặp mục sư của anh nhờ ông nói chuyện với vợ anh. Belinda đồng ý đi gặp mục sư của Ernie, người nhà chị rất quý mến. Chị rất nhã nhặn cho ông biết, tôn giáo của chị không chống lại việc uống rượu. Chị nói, chị hiểu và đánh giá cao tín ngưỡng của chồng, tôn trọng đức tin của anh, nhưng nhà hàng không sắp trở thành quán rượu, mà là một cơ sở đứng đắn. Chị nói chị không giữ rượu mạnh ở nhà riêng, và tất nhiên là không cho phép uống rượu, nhưng trong kinh doanh, một người phải tôn trọng tiêu chuẩn đạo đức của người khác. Chị cho ông biết giải pháp mà chị đã đưa ra: chị bảo Ernie, bây giờ mọi chuyện phụ thuộc vào anh và vợ anh cùng ra quyết định như thế nào. Nhà hàng thứ hai mà Dixon cho họ xem là Pancho Villa’s Hideaway, bán món ăn Mixico, đã hoạt động được ba năm và đang trở nên rất nổi tiếng trong vùng, có cách nấu tuyệt vời, khung cảnh và tranh trí quyết rũ. Ernie chỉ biết chút ít về món ăn Mexico, thỉnh thoảng anh có làm một vài món ăn phổ biến. Nhà hàng này không có quầy rượu. Carlos Mateos – người chủ nhà hàng, nói anh ta đã dự tính xin giấy phép bán rượu, nhưng vì anh ta chuẩn bị về Mêxicoo nên không theo đuổi đến cùng. cha Carlos bị bệnh ở giai đoạn cuối, ông muốn Carlos về lại Duraango, Mexico, kế tục
  5. việc kinh doanh của ông và chăm lo cho gia đình. trong suốt ba năm kinh doanh, Carlos đã trở nên khá nổi tiếng, anh thường đích thân đón chào khách đến nhà hàng. Thỉnh thoảng anh ta còn xuất hiện trên truyền hình địa phương thuyết phục mọi người đến thử nếm món ăn Mexico thực sự của anh ta. Carlos nói tiếng Anh hoàn hảo nhưng hơi pha giọng. Carlos rất hoan nghênh mong muốn được tiếp quản cơ sở kinh doanh của Ernie. Anh ta cho Ernie biết, doanh thu mỗi năm của doanh nghiệp khoảng 1 triệu đô la, kinh doanh đang có lãi. Anh ta muốn bán giá 300.000 đô la tiền mặt và sẽ không xem xét trợ vốn cho bất kỳ phần nào trong giá bán. Cơ sở kinh doanh không có tài sản nào khác ngoài tên, bản thân doanh nghiệp, thiết bị và trang bị cố định. Hợp đồng thuê nhà còn năm năm, tiền thuê mỗi năm tăng 5% hoặc theo tỷ lệ lạm phát, tuỳ theo cái nào cao hơn. Anh cho rằng người chủ sẽ chuyển sang hợp đồng mới, và thậm chí còn cho hạn dài hơn nếu Ernie muốn. Carlos cho Ernie biết, bản thân anh ta hàng năm rút khỏi kinh doanh 60.000 đô la cộng với những chi phí khác cho gia đình. Ernie đã phái nhân viên kế toán của anh đến kiểm tra sổ sách mà không cần phải đặt cọc. Nhân viên kế toán thấy sổ sách hợp lệ, không giống như của McCann. Carlos có thể giải thích việc thanh toán đến từng xu, doanh thu của năm trước, teho báo cáo thuế là 976.000 đô la. Lãi ròng sau thuế là 20.000 đô la, Carlos đã lấy 60.000 đô la tiền lương của anh. Kinh doanh chủ yếu bằng tiền mặt, chiếm đến khoảng 50% doanh số, còn lại là thẻ tín dụng. Thêm vào đó, một số khách hàng địa phương còn mở tài khoản tín dụng. Hiện tại có khoản 24.000 đô la nợ phải thu đã kéo dài trong khoảng 60 đến 90 ngày. Carlos nói số tiền này hoàn toàn có thể thu được, vì các khách hàng liên quan đều là những công ty có uy tín. Các tiện nghi đầy đủ, bãi xe đủ cho số lượng khách hiện tại. Khi Ernie thảo luận việc này với Belinda, chị thấy đây có vẻ là một cơ hội tốt trừ việc nó không có tiềm năng như của McCann. Chị nói, trừ khi nhà hàng Mexico có được giấy phép bán rượu, dường như không có triển vọng sinh lời. Chị cũng vạch rõ ràng, việc bán đồ ăn sẽ hạn chế, vì chỉ trong những dịp hiếm hoi người ta mới đặt món ăn Mexico. Ngoài ra, không ai trong số họ nói được tiếng Tây Ban Nha, mà một số nhân viên lại là người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Ernie nói anh có thể học của Carlos vài từ, nhưng Belinda chỉ nhìn anh giận dữ. Ernie tuyên bố, anh thấy yên tâm với nhà hàng này hơn của McCann,, vì nó không có quầy rượu, nhưng Belinda cho rằng anh suy nghĩ theo cảm tính. Sau cùng, Belinda vạch ra rằng, một trong những cái hấp dẫn chính của nhà hàng là bản thân Carlos. Khi anh ta đi thì doanh nghiệp
  6. cũng đi theo anh ta, vì anh ta đã rất nổi tiếng. Tuy vậy, chị nghĩ nhà hàng này có thể có những triển vọng. Dixon, môi giới bất động sản, cho rằng anh ta có thể giảm giá nhà hàng McCann xuống còn 575.000 đô là và bớt của Pancho Villa’s Hideaway từ 25.000 đến 50.000 đô la nếu họ trả giá ngay. Dixon cho rằng, cả hai nhà hàng này đều là những cơ hội tuyệt vời và gia đình nhà Yorks có thể có lời từ cả hai nơi. Cuối cùng, Ernie và Belinda ngồi bàn cùng gia đình họ, tranh luận xem nên mua cái nào. Cả hai đồng ý là giá hai nhà hàng hơi cao, nhưng hy vọng Dixon có thể giảm giá cái mà họ quyết định mua.Cả gia đình tán thành sẽ tuân theo quyết định của đa số. Sau khi thảo luận và tranh cãi rất nhiều, họ quyết định mua công ty của McCann, nhưng chỉ khi giá giảm xuống còn 575.000 đô la và chỉ trả trước 300.000 đô la. Dixon thảo luận vấn đề với McCann, ông ta đồng ý giá dứt khoát là 600.000 đô la, nhận trước 300.000 đô la. Ernie và vợ chấp nhận điều kiện của McCann. Họ liên hệ với luật sư để thảo hợp đồng, nhưng ông ta đang đi nghỉ 30 ngày. Dixon giới thiệu một luật sư khác, nhưng McCann đề nghị cho phép luật sư của ông ta soạn hợp đồng không tính tiền Ernie và vợ. Dixon soạn một bản trả giá và lấy 50.000 đô la làm tiền cọc, còn 250.000 đô la hạn trả trong 20 ngày. Câu hỏi 1. Theo bạn, Ernie và vợ anh ta quyết định có đúng không? Giải thích. 2. Theo bạn, Ernie có cảm tính trong chuyện quầy rượu không? Theo bạn, giá trị đạo đức có nên đóng vai trò trong quyết định này không? 3. Theo bạn, Ernie có đúng trong việc cho phép McCann thảo hợp đồng không? 4. Nếu là bạn, bạn có mua doanh nghiệp không? Ernie có cách nào mua doanh nghiệp mà không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào trong tương lai không? 5. Bạn phải đòi cho được những điều khoản và điều kiện nào trước khi ký hợp đồng 6. Theo bạn, Ernie có đánh giá đúng toàn bộ doanh nghiệp không? Kế hoạch kinh doanh sẽ giúp anh trong việc đánh giá như thế nào? 7. Có lĩnh vực nào bạn cần khảo sát tỉ mỉ trước khi chấp nhận mua doanh nghiệp không?
  7. 8. Bạn có ký kết hợp đồng với một doanh nghiệp chắc chắn là đã lừa đảo IRS không? 9. Theo bạn Ernie và vợ anh sẽ có vấn đề cá nhân nào trong kinh doanh do sự bất đồng của họ về quầy rượu không?
Đồng bộ tài khoản