Muốn so sánh thì phải ra cái để so sánh

Chia sẻ: Tran Huong Duong | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:13

0
163
lượt xem
24
download

Muốn so sánh thì phải ra cái để so sánh

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Đừng so sánh vì mọi so sánh đều là khập khiễng? Điều này đúng không nhỉ? Ngay từ bé chúng ta luôn gắn liền cuộc sống với sự so sánh: con học thứ mấy ở lớp, cao nhất lớp không, ..... những câu hỏi từ thủa ấu thơ đó chẳng lẽ không ám ảnh trong đầu làm chúng ta khi lớn trở nên một cỗ máy so bì với xung quanh? Cuộc sống theo triết học luôn dựa trên nguyên lý phát triển của mâu thuẫn, có mâu thuẫn mới có phát triển. Phải chăng so sánh cũng là một mặt nào đó phản ánh mâu thuẫn....

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Muốn so sánh thì phải ra cái để so sánh

  1. Muốn so sánh phải tạo ra cái để so sánh Đừng so sánh vì mọi so sánh đều là khập khiễng? Điều này đúng  không nhỉ? Ngay từ bé chúng ta luôn gắn liền cuộc sống với sự so  sánh: con học thứ mấy ở lớp, cao nhất lớp không, ..... những câu hỏi  từ thủa ấu thơ đó chẳng lẽ không ám ảnh trong đầu làm chúng ta khi  lớn trở nên một cỗ máy so bì với xung quanh? Cuộc sống theo triết  học luôn dựa trên nguyên lý phát triển của mâu thuẫn, có mâu thuẫn  mới có phát triển. Phải chăng so sánh cũng là một mặt nào đó phản  ánh mâu thuẫn. Đặt ra một so sánh đúng là tìm đúng bản chất của sự  mâu thuẫn đó, giải quyết nó một cách ổn thoả hơn. Như vậy sự so  sánh là tất yếu trong quá trình phát triển.  Muốn so sánh thì phải có cái để so sánh chứ. Một anh bạn tôi trêu 1  đứa trẻ con một điếu thuốc cộng một điếu thuốc bằng mấy, bằng 2­  đứa trẻ trả lời rất nhanh. Thế một điếu thuốc cộng một bao thuốc  bằng mấy­ đứa trẻ ngắc ngứ. Ở đây không cùng đơn vị tính thì sao so  sánh được. Điều này đơn giản vì học xong lớp 1 là ta đã giải quyết  được vấn đề này: nếu không cùng đơn vị tính, không cùng mẫu số...  thì chúng ta quy đồng về một đơn vị tính rồi giả quyết.  Nhưng các vấn đề ngoài đời thì chúng ta quy đồng ra sao thí dụ so  sánh 2 căn nhà ở cạnh nhau, 2 quận khác nhau, 2 thành phố khác  nhau, làm sao chúng ta so sánh được vô vàn cơ hội đầu tư xung  quanh chúng ta, làm sao so sánh được nghề nào kiếm nhiều tiền hơn  và nhàn hơn nghề khác ... một cách đúng đắn nhất. Làm sao quy  những điều ta phân vân về 1 đơn vị để so sánh mà không so sánh  làm sao chúng ta lựa chọn và quyết định cơ hội đầu tư cho mình  được. Từ năm thứ 4 đại học tôi cùng một nhóm bạn làm một cái đề tài  nghiên cứu cấp sinh viên. Trong nhóm do duy nhất biết gõ máy tính 
  2. ( hồi đó có máy tính 486 là khủng lắm, ổ cứng có 320M thì phải hic)  và do có phần mềm về thống kê nên tôi sau cũng đảm nhiệm việc  thống kê. Khi đó tôi cũng chẳng hiểu thế nào là nghiên cứu và thấy  nó vĩ đại lắm, khó lắm. Nhưng khi làm thì thấy nó đơn giản, chủ yếu  đặt ra 2 nhóm rồi so sánh với nhau.  Đề tài chúng tôi thành công lắm ( được giải nhì VIFOTEC và bộ giáo  dục đào tạo. Nhưng quan trọng hơn nữa là với tôi nghiên cứu khoa  học không còn là vấn đề khó, chỉ là sự so sánh, không so xuôi thì so  ngược, chỉ tiêu này không được thì giấu đi mang ra chỉ tiêu khác. Và  câu nói " Muốn so sánh phải có cái để so sánh" hiện ra ở đâu đó như  một cứu cánh cho công cuộc nghiên cứu của tôi. Năm 2000 tôi đảm  nhận không chính thức lĩnh vực thống kê của cơ quan, các anh chị  cùng cơ quan hay thuê ( kêu cho oai thôi chứ cái tiền họ trả rẻ mạt  lắm) nhưng sau thời gian làm thêm công việc này sự so sánh của tôi  tiến thêm 1 bậc nữa. Làm sao để chuẩn hoá cái điều mình muốn so  sánh. Kiếm đâu ra cái để so sánh hay chính xác là để so sánh 2  nhóm, n nhóm ta phải tìm được các chỉ tiêu để có thể tiến hành so  sánh. Sau 2 năm làm công việc nhàm chán với các con số tôi học  cao học ở một trường chuyên dậy cách nghiên cứu khoa học. Càng  học tôi càng cảm thấy công cuộc tiến hành nghiên cứu của tôi là vĩ  đại lắm ( hihi tự cao chút đừng cười). Trong mắt tôi cách tiến hành  nghiên cứu ngày càng trở nên đơn giản do các chỉ tiêu so sánh không  còn tự đáp ứng thì tôi tạo ra cái so sánh đó. Giữa 2 nhóm tôi luôn tự  tìm cho nó 1 tiếng nói chung có lợi cho so sánh của tôi.  Và đến đây thì tôi thấy thăng hoa thật sự trong việc thiết kế nghiên  cứu. Cũng có công ơn không nhỏ của các thầy cô 2 năm học cao học  vì họ hướng tôi đến sợ hoàn thiện hay thực tế là dù làm việc giả tạo  ( nghiên cứu khoa học ở đất nước này 90% là giả tạo mà, hic bác nào  thấy đầu óc em tăm tối cũng đừng mắng nha.) thì nên hướng tới sự 
  3. nghiêm túc, chặt chẽ trong lý luận. Đoạn ngắn về bản thân muốn tôi chỉ cho các bạn rằng chúng ta sống  trong một môi trường so sánh và khi nào chúng ta kêu nó là khập  khiễng là lúc ta đuối lý, đuối kiến thức hoặc không chịu phát triển bản  thân mình. Phải luôn học hỏi, tìm ra sự so sánh của các nhóm người,  các nhóm nghề, các xu hướng phát triển kinh tế.... có như vậy ta mới  có cái nhìn tổng quan về hoàn cảnh kinh tế hiện tại của bản thân. Cái  sự so sánh trong cuộc đời náy khó khăn lắm, khó đến mức người ta  nói nó khập khiễng để đỡ phải nói đến nó. Muốn so sánh mọi điều  trong cuộc sống thì đầu tiên là phải thường xuyên đặt câu hỏi và đi  tìm lời giải đáp, dần dần sẽ quen và không khó chịu như hồi đầu nữa.  Thứ hai là phải có một tuy duy thật trong sáng ( kiểu như giữ gìn sự  trong sáng của tiếng việt ý) thì ta không lạc vào mê cung của các câu  hỏi ngoài lề và sẽ đánh mất ngay bản chất. Bản chất là phát hiện ra  sự khác biệt, sự tương đồng trong từng lĩnh vực rồi tổng hợp nó lại  thành 1 thứ là quyết định nên hay không nên thực hiện việc ta lựa  chọn. Tại sao cái này vô cùng quan trọng. Khi chúng ta không thể tự mình  làm tất cả thì những lĩnh vực mà ta không biết được tiến hành thông  qua môi giới. Nhưng nếu không tự mình có kiến thức tổng hợp để  đánh giá chính xác xu thế xã hội con người ( chính là các nhà môi giới  xung quanh ta) thì ta không thể có lựa chọn sáng suốt khi đối mặt với  3 nhà môi giới giới thiệu các mục tiêu đầu tư khác nhau. Một vấn đề so sánh gây tranh cãi khác là xung quanh chúng ta sách  vở về tìachính và những người luôn ba hoa về cách kiếm tiền của họ (  mình cũng là một người trong số đó :(( ) thì chúng ta giải quyết sao  đây. Đa số các cuộc phỏng vấn của tôi với mọi người đều kết thúc 
  4. bằng hoàn cảnh của anh khác, của tôi khác và của nó khác.Đúng là  không ai giống ai và ai cũng bất đồng với tôi về tư duy tài chính. Họ  không thể hiểu được rằng sách vở dậy chúng ta như thế nhưng ta  phải tìm ra điểm mấu chốt trong cái sự so sánh này. Từ mọi thứ so  sánh tưởng như khập khiễng đó chúng ta tìm cho riêng mình lối đi, lối  suy nghĩ cho riêng bản thân mình. Nếu có 2 người một là nhà mội giới chứng khoán, một là nhà tư vấn  bất động sản kêu bạn đầu tư và người thứ 3 là gia đình bạn ( gia đình  bạn có thể là bố mẹ, vợ­ những người quyết định kinh tế cho bản thân  bạn) chỉ muốn sự ổn định. Cuộc chơi ở đây sẽ diễn ra giữa 4 người,  chưa tính toán đến sự thuyết phục chéo lẫn nhau. Bản chất sự việc là  bạn muốn kiếm ra đồng tiền nằm ngoài cái bạn đang kiếm được bằng  nghề nghiệp hiện tại, người cần thuyết phục là ra đình và 2 người môi  giới kia là 2 cơ hội bạn cần đầu tư. Với 2 nhà môi giới: ­ So sánh bản thân mình với các cá nhân đầu tư thành công thông  qua 2 nhà môi giới nói chuyện. ­ So sánh 2 nhà môi giới với nhau để đánh giá ai chuyên nghiệp hơn  trong lĩnh vực họ đang giới thiệu. ­ .... Với gia đình: ­ So sánh vốn bỏ ra với kỳ vọng kinh tế mà mình và gia đình đang  mong muốn ­ So sánh sự thành công về tiềm năng của dự án với những người đã  thành công tương tự ­ So sánh năng lực bản thân với năng lực của những người dã thành  công tương tự ­ ..... Tôi không thể đi vào chi tiết hết các tiêu chí so sánh vì nó phụ thuộc  vào độ nhậy cảm của từng người. Rất nhiều người hỏi tôi thế có quá 
  5. phức tạp không, có lắm thứ phải nghĩ quá không? Tôi nghĩ là không,  chỉ cần vượt qua lần đầu khó khăn còn các lần sau thì điều đó đã trở  thành kỹ năng của bạn và bạn hoàn toàn có thể làm chủ được. LUÔN TẠO RA SỰ SO SÁNH, SO SÁNH ĐỂ TÌM GIẢI PHÁP PHÙ HỢP CHỨ KHÔNG PHẢI ĐI ĐẾN TẬN CÙNG CỦA SỰ BẾ TẮC Nhà trường dạy gì Để có được kiến thức chúng ta phải học và hầu như tất cả mọi sự kiến  thức làm việc sau này đều bắt đầu từ nhà trường. Nhưng có lẽ ít người  tự hỏi kiến thức nhà trường mang lại gì cho cuộc sống chúng ta, mọi  lý luận từ nhà trường liệu có hoàn toàn đúng và hữu ích để chúng ta  có một cuộc sống tự chủ về sau này. Để tham khảo chi tiết các bạn  sẽ đọc trong cuốn cha giầu­ cha nghèo, còn tôi tôi chỉ minh hoạ và  lấy các ví dụ cụ thể ở Việt Nam hiện nay thôi. Nhà trường là nơi cung cấp cho chúng ta các kiến thức chung về cuộc  sống, đặc biệt là từ cấp 1 đến cấp 3. Các môn cần học và văn, sử ,  địa, toán, lý, hoá.... và một số bài học về giáo dục. Tiêu chí của thời  kỳ này là ngoài các môn học để nâng cao tư duy của một đứa trẻ còn  dậy nó lối sống lành mạnh, biết tương thân tương ái. Đạt xong bằng  phổ thông trung học về cơ bản là các bạn đã đủ tuổi trưởng thành và  phải bước chân vào đời.  Tuy nhiên cái nền tảng cơ bản đó chỉ dậy chúng ta nói "có" mà không  biết nói không, chỉ nói cái "thiện" mà tránh xa cái "ác"..... thành ra  những cái còn lại phó mặc cho gia đình và chính xác hơn là cho xã  hội dậy dỗ. Một người đủ tuổi thành niên phải đối diện với vô vàn khó  khăn trước mắt thì lại không được trang bị chút kỹ năng sống cơ bản  nào và cuộc đời toàn phải nhìn theo mầu hồng, nhìn theo mầu khác  mà dám phát biểu thì cuộc sống cũng héo úa ngay.Trong khi cuộc  sống nói " có" với mọi người thì bất cứ ai cũng làm được, còn nói 
  6. "không" mà người khác vẫn phải vui vẻ mới thực sự là kỹ năng cần có  trong cuộc sống. Và thời kỳ cuối của phổ thông là nền tẳng quyết định cho nhiều học  sinh có ước mơ vào đại học. Và cái định hướng cao lắm cũng chỉ là  kiếm 1 nghề hợp sở thích hoặc sẽ có thu nhập ổn định. Không hề có  câu chuyện, những buổi ngoại khoá thảo luận làm gì để có nhiều tiền,  và nếu cứ nói như tôi đang nói thì là mất đạo đức vì chỉ có tiền... tiền..  và tiền. Nếu nhìn vào bằng một con mắt trong sáng thì nghề nào  cũng phải kiếm tiền cho bản thân và tạo của cải cho xã hội, mong  muốn làm giầu chẳng phải là là điều lớn lao có ích cho xã hội sao.  60­70% không học sau phổ thông, vậy đám đông này sẽ làm gì để  làm chủ kinh tế của bản thân?  Những bạn may mắn, học tốt hơn cùng điều kiện kinh tế cho phép sẽ  được bước chân vào ngưỡng cửa đại học, Vào ngưỡng cửa đại học là  được đào tạo chính quy về 1 nghề cụ thể ( các bạn không vào đại học  cũng có nghề nhưng do xã hội đào tạo). Cái nghề mà trường đại học  đầu tư đào tạo chúng ta cũng chỉ để ta có 1 nghề làm thuê. Cứ học  cho giỏi đi thì sẽ có công ăn việc làm ổn định, sẽ có các công ty thuê  làm việc và nếu chăm chỉ cơ hội thăng quan phát tài nằm trong tầm  tay. Ngay cả ở những trường thuộc khối kinh tế cũng chỉ mong đào  tạo ra các kế toán viên giỏi, các nhà phân tích chứng khoán giỏi ...  nhưng cũng chỉ để làm thuê cho người khác.  Điều tự hào của hầu hết các trường đại học và các sinh viên sắp tốt  nghiệp là có nhiều sinh viên được các ngành nghề quan tâm đặt chỗ  trước khi ra trường. Nhưng không có trường học nào đào tạo chúng ta  biết cách quản lý kinh tế của bản thân, biết cách phát huy cao nhất  tiềm năng của bản thân trong lĩnh vực kinh tế. Đến khi học cao học tôi hay ngồi nói chuyện với các giáo viên và 
  7. thường đưa câu chuyện về phía kinh tế . Câu hỏi được đặt ra trong  giờ học môn " kinh tế học" là thầy ơi nghèo quá, làm gì cho giầu đây.  Câu trả lời muôn thủa là học đi, giỏi ngoại ngữ, giỏi vi tính, làm thêm  cho các dự án kiếm nhiều lắm. Đã bị một ông chủ bóc lột lại phải chịu  thêm 1 vài ông chủ nữa thì làm sao có thời gian tăng sướng đây và  sống như thế mới thật là vô nghĩa.  Tuy nhiên, bên lề giờ học thì lại khác. Khi tâm sự cách làm ăn, nhìn  nhận kinh tế thì nhiều thầy cô cũng cho những ý kiến sắc bén lắm và  học hỏi được rất nhiều điều. Cần phải nói rõ những điều bổ ích mà  thầy cô mang lại đến từ buổi ngoại khoá nhé. Có thể bạn thuộc làu  làu những định nghĩa như kinh tế là gì, tiếng la tinh của nó là sao, các  chỉ số đánh giá nền kinh tế .... và cao siêu hơn nữa nhưng hầu hết  vẫn không làm chủ được nền kinh tế bản thân và vẫn làm việc vì tiền  mà không tự mình làm chủ được.  Một anh bạn cùng lớp cao học­ giám đốc một công ty TNHH phát  biểu trong buổi giao lưu đầu của lớp, tớ vào đây là tìm quan hệ chứ  kiến thức sẽ học chắc chắn chẳng để làm gì cho công cuộc kiếm tiền  của tớ. Tôi đã vote 100% cho ý kiến này.Tôi xin trích 1 đoạn trong  Cha giầu cha nghèo" Nhà trường là cái lò tốt nhất đào tạo ra những  người làm thuê mẫu mực chứ không thể đào tạo ra những ông chủ" Như vậy tạm có thể kết luận được nhà trường cho ta một cơ hội làm  người, mặc dù các bạn không được học cũng vẫn thành người đấy  thôi, thậm chí tốt hơn là đằng khác. Còn kiến thức xử lý tài chính của  bản thân thì chỉ học được ngoài xã hội. Các kiến thức từ trường học  chỉ tạo ra một người làm thuê còn kiến thức xã hội mới cho ta tự chủ  về kinh tế của bản thân. Vậy khi bạn đã có một công ăn việc làm ổn  định thì cái bạn thực sự cần là kiến thức xử lý tài chính cho riêng bản  thân mình thì bạn phải học ở ngoài đời, học một cách tốt nhất thì mới  tạo được sự ổn định cho bản thân mình. 
  8. Kiến thức đó không ai dậy dỗ bạn mà chỉ có tìm từ những quyển sách  của những người thành đạt. Luôn dành thời gian cho việc tìm hiểu  phương pháp xử lý tài chính, coi nó như một công việc bắt buộc, khi  dành thời gian cho nó bạn cũng sẽ xuất sắc như cương vị bạn đang  làm ở một cơ quan nào đó. LÀM CHỦ TÀI CHÍNH BẢN THÂN LÀ MẤU CHỐT TẠO SỰ AN  TOÀN TÀI CHÍNH CỦA BẢN THÂN VÀ ĐIỀU ĐÓ KHÔNG CÓ Ở  TRƯỜNG HỌC, HÃY HỌC TẬP NGHIÊM TÚC TRONG CUỘC ĐỜI. Cha mẹ mong gì Nghe một đoạn trong Kinh vu lan­ báo hiếu " nếu ơn trời thọ được một  trăm lo cho con ngây thơ tám chục" nghe cảm động quá và khi lớn  lên khi suy nghĩ tôi cũng thấy có chút buồn. Một đứa trẻ khi sinh ra được giáo dục sớm nhất là từ gia đình. Nhưng  dù có hiện đại cách mấy cũng không thoát được nhìn thấy nó yếu  đuối đáng yêu từ nhỏ nên không tránh được cảm giác muốn che trở  nó cả đời, và suy nghĩ này thành phản xạ tự nhiên của các bậc cha  mẹ. Cũng như nhà trường, cha mẹ chúng ta do điều kiện tâm sinh lý 1  chiều cũng không thể nào định hướng cho tương lai của chúng ta một  cách toàn vẹn và phù hợp được. Tôi không nói là tất cả các gia đình,  tôi không có con số thống kê cụ thể, những gì trải qua trong gia đình  tôi và những gia đình tôi biết thì tôi nghĩ rằng rất nhiều gia đình có  quan niệm giáo dục sai lầm. Chính gia đình là những người mong  muốn mình phát triển nhất nhưng chưa chắc đã là người giúp dỡ đúng  cách nhất. Từ bé hầu hết mọi người thoả mãn sự đòi hỏi của con một cách tối  đa, vượt xa cả cái mình có. Khi nó lớn lên thì đưa nó vào khuôn khổ 
  9. bằng sự răn đe, doạ nạt để nó không hư. Và nhiều người luyện cho  con mình phản xạ bằng né tránh, bằng sự sợ hãi chứ ai dậy con mình  cách đương đầu về cuộc sống. Và mâu thuẫn lớn nhất ở gia đình đó là sự kỳ vọng thường đi ngược  với sự hỗ trợ. Như đã viết ở bài trước nhà trường không phải là nơi dậy  làm chủ bản thân mà là xã hội. Vậy cái xã hội đầu tiên của mỗi con  người chính là gia đình của mình. Không có sự giáo dục đúng đắn từ  gia đình, không có sự hỗ trợ của gia đình thì làm sao có sự thành đạt.  Các bạn tôi thuộc nhóm người khá giả trong cuộc sống, hầu hết các  gia đình đều muốn con có một công ăn việc làm ổn định, còn kinh tế,  hic nói hơi phản động nhưng " mày yên tâm lúc tao chết tao có mang  đi được đâu". Mong muốn không hư và mong muốn thành đạt là 2  khái niệm khác hẳn nhau và cách giáo dục về kiến thưc cũng như hỗ  trợ về kinh tế khác hẳn nhau.  Tôi đã hỏi một số người bạn rằng tại sao không làm ăn thêm, không  làm chủ về kinh tế đi thì câu trả lời luôn là không có vốn. Khi tôi nói về  xin gia đình đi thì đáp án là mày tồ lắm, cứ yên tâm sau này có tất.  Mong muốn con mình thành đạt là khát vọng cháy bỏng của mọi gia  đình nhưng sao không tự hào là con mình kiếm ra tiền thay vì con  mình sẽ được hưởng nhiều tiền nhỉ, cái nào hạnh phúc hơn? Mặt khác lối sống của gia đình Việt Nam là nhiều thế hệ. Nhiều thế  hệ dẫn đến nhiều luồng suy nghĩ và khó mà phát huy tối đa sức mạnh  về kinh tế. Từ đó tài sản cũng chỉ cho một người nắm giữ và sẽ duy trì  đến lúc không thể duy trì được nữa. Ý thức quản lý tổng tài sản đến  khi không quản được nữa là rào cản lớn để phát triển kinh tế gia đình.  Một chị bạn cùng cơ quan có 3 anh chị em đều đã có gia đình riêng.  Tuy nhiên bố mẹ chị dù đã lo cho mỗi người một nơi ở riêng nhưng 
  10. không sang tên cho ai cả và nói vẫn là tài sản chung của gia đình.  Như vậy không thể vay được tiền từ ngân hàng và nhiều cơ hội làm  ăn trôi qua trong sự nuối tiếc. Gia đình là chỗ dựa vững chắc nhất, chính là đồng " vốn kinh doanh"  mà nhiều người đang kêu thiếu. Hãy tìm sự đồng thuận trong gia đình  để phát huy tối đa tổng tài sản trong gia đình. Và với cha mẹ hoặc  người nắm giữ tài sản hãy chứng minh rằng việc tạo lập sự nghiệp  cho bản thân quan trọng hơn nhiều so với việc thừa kế một số tiền  không phải do mình làm ra. Nói, phân tích, nói, phân tích đến khi hiểu  thì thôi. HÃY PHẤN ĐẦU TRỞ THÀNH NGƯỜI GIẦU CÓ, ĐỪNG ĐỂ 40  TUỔI RỒI VẪN LÀ CON NHÀ GIẦU. HÃY MONG CON MÌNH  THÀNH ĐẠT, ĐỪNG LÀM MẤT TƯƠNG LAI CỦA CON CÁI BẰNG  BẮT NÓ Ý THỨC VIỆC SẼ GIẦU CÓ TỪ THỪA KẾ. Quản trị thời gian Sách vở luôn dậy chúng ta rằng phải luôn tự hỏi mình sử dụng thời  gian của mình cho cuộc sống đã tốt chưa. Điều này vô cùng quan  trọng trong cuộc sống, nhưng cái tôi muốn nói thêm là sử dụng có  đúng mục đích không đã. Với một người bình thường có công việc họ  mất thời gian chính cho công việc của họ, gia đình, xã hội... Với tầng  lớp này tôi nghĩ họ và kể cả bản thân tôi cứ như một cái máy, sáng  đến công sở hết giờ về nhà hoặc bia bọt la cà.  Nếu có ý chí một chút thì học thêm để nâng cao trình độ làm việc. Có  hôm rảnh rỗi trốn việc ngồi uống cafe nhìn dòng người hối hả đi làm  lúc 7h sáng thấy thương ghê lao đến cơ quan một cách vô thức và  dòng người như một dòng chẩy vô thức. Đừng nói tôi cực đoan nhưng 
  11. ít ai trong đám bạn tôi tự hỏi rằng làm việc để làm gì chưa, nói nghe  hay nhỉ không làm đổ thóc giống vào mồm xơi được mấy ngày, hic.  Cái tôi muốn nói đến là nên thỉnh thoảng tự hỏi công việc mình đang  làm có và sẽ thoả mãn được ước muốn kinh tế không. Và nếu thay vì  đi học tiếng anh mỗi tối ta đi học về kinh tế, bất động sản chứng  khoán.... thì hiệu quả kinh tế có cao hơn ko. Nếu làm được điều đó 10  phút mỗi ngày thì đó là 10 phút có ích và có thể có ích hơn 8h vàng  ngọc kia.Một bác sĩ giỏi, một kỹ sư giỏi hay nói chính xác muốn tồn  tại phải luôn học hỏi để nâng cao tay nghề nhưng việc nâng cao tay  nghề có thể giúp tăng lương một chút chứ không thể gia tăng tổng tài  sản được.  Theo tôi thời gian có ích cho bản thân nghĩa là thời gian dành cho tài  sản lớn nhất của bạn, cái mà nếu mất bạn sẽ khốn khổ vì kinh tế.  Như đã nói ở bài trước TÀI SẢN LỚN NHẤT CỦA CHÚNG TA LÀ  CĂN NHÀ MÀ CHÚNG TA ĐANG Ở. Hãy dành thời gian cho nó nhé.  Khi có ai bất chợt hỏi giá căn nhà bạn đang ở là bao nhiêu bạn phải  trả lời được chính xác 80% giá hiện tại của nó mới đạt yêu cầu. Tôi  hỏi nhiều người trong cùng cơ quan về giá căn nhà họ đang ở chỉ có  khoảng 50% số người được hỏi đưa ra một con số cụ thể ( chính xác  hay không tôi không bình luận) và nửa còn lại nói bán đâu mà quan  tâm.  Chưa kể rằng kiến thức về căn nhà chúng ta đang ở luôn luôn phải  căn bản dựa trên sự so sánh không chỉ với các căn nhà đã bán xung  quan mà phải so sánh khu vực khác nữa. Việc này nghĩ là khó với các  kỹ sư, bác sĩ nhưng thực tế rất đơn giản vì chỉ mất 1 tháng là bạn có  thể nắm vững giá cả trong lòng bàn tay. Vì tầm quan trọng của kiến thức về cái tài sản lớn nhất này nên tôi 
  12. chia xẻ cách nắm vững giá đất thị trường hiện tại. Thay vì đọc báo  pháp luật, thanh niên và đâm đầu vào bàn tán những chuyện đâm  cướp hiếp vô bổ hay em Hoàng Thuỳ Linh dở hơi biết bơi hãy cầm tờ  báo mua bán hàng ngày. Mới đọc thì hoa mắt thật nhưng chỉ đọc vài  ngày là quen ngay thôi mà. Lợi thế là do tin đăng trong 3 ngày nên cơ  bản 1 tuần chỉ cần mua 2 tờ, siêu rẻ siêu lợi ích nên làm nhanh đi. Một anh bác sĩ giỏi tôi quen có nói thu nhập tháng của anh khoảng  10 triệu, thứ 7, CN nếu không bận đi khám thêm ở phòng mạch với  giá 300 nghìn/ngày. Tôi có hỏi anh đi làm thế để làm gì anh ta trả lời  là kiếm tiền chứ làm gì. Tôi không bình luận vì rõ ràng là kiếm tiền,  không phải là phổ độ chúng sinh hay niềm đam mê nghề nghiệp.  Vậy nếu nguyên ngày đó thay vì đi khám kiếm 300k thì đi vòng quanh  thành phố ngắm đất đai, học hỏi thêm về chứng khoán suy nghĩ cách  tích luỹ tài sản, chiêm nghiệm hay xây dựng mục tiêu kinh tế của bản  thân có phải là hữu ích hơn không.Theo thiển ý của tôi việc sử dụng  thời gian như vậy và vô ích và không thể nào tăng sướng và tăng giầu  được.  Nếu trước mắt bạn dành một cơ số thời gian cho việc nghĩ ra cách  làm giầu hay nói chính xác hơn là nghiên cứu những tài sản nào sẽ  có giá trị trong tương lai và chưa có giá trị lắm trong hiện tại thì hữu  ích vô cùng.  Và cái hành trình  NGƯỢC mà tôi muốn mọi người để ý đế trong giai đoạn kinh tế hiện  là hay vì 99,99 % kiếm tiền để làm giầu ( việc này vô cùng khó, mất  nhiều thời gian thí dụ phải là bác sĩ rất rất giỏi, phải vô cùng nhanh  nhậy trong kinh doanh.....) chúng ta đi TÌM KIẾM NHỮNG TÀI SẢN  SẼ CÓ GIÁ TRỊ TRONG TƯƠNG LAI ( dễ hơn nhiều lần so với cách  làm kia, ít nhất là với trí tuệ thấp kém của tôi).
  13. Bước cần làm sau phần này là hãy dành thời gian trăn trở làm sau để  làm giầu ( gia tăng tài sản). Có thể khi quan niệm khó thay đổi, khó  chấp nhận chúng ta hãy dành mỗi ngày 30 phút trước khi đi ngủ để  nghĩ đến nó. Theo tôi nghĩ mãi cũng sẽ thông mà, gái có công thì  chồng đâu có phụ, keke.  Khi gặp vấn đề khó tự ta sẽ tìm hiểu, nghe các chuyên gia tư vấn  ( chuyên gia chứ không phải loại chuyên ninh xương khách hàng). Một chút thời gian cần quan tâm đó là luôn đánh giá lại cuộc sống.  Cuộc sống được đánh giá dựa trên một số chỉ số kinh tế chính phủ  đưa ra như GDP hoàn toàn không chính xác.  Phải đầu tư thời gian mới hiểu được rằng chỉ số tiêu dùng trong 3  tháng nay tăng 30%, giá đất tăng chung 30%, vi na ăn đất ( có lẽ sắp  ăn đất thật) tăng trung bình 30%/ mã công ty ổn định so với cách đây  3 tháng... mà lương đâu có tăng. Chính phủ luôn nói tăng lương cơ  bản đáp ứng nhưng ai nói rằng chúng ta sống bằng đồng lương  450.000 VND/ tháng x với hệ số từ 2­ 5 tuỳ theo độ tuổi, công việc.  Chỉ số đó nói lên ta đang nghèo đi 30% hoặc mất cơ hội tăng sướng  30%. Hic, hãy dành thời gian để cập nhật, tự đưa ra các chỉ số để  luôn biết bản thân mình biết đang mất gì hay được lợi gì về kinh tế  nhé. CỨ DÀNH THỜI GIAN SUY NGHĨ ĐỂ TÍCH LUỸ TÀI SẢN CÓ THỂ  SẼ THÀNH CÔNG CÒN NẾU KHÔNG DÀNH CHO NÓ CHÚT THỜI  GIAN NGHIÊM TÚC NÀO CHẮC CHẮN BẠN SẼ KHÔNG CÓ GÌ CẢ.
Đồng bộ tài khoản