NGHỆ THUẬT BÁN HÀNG CỦA NGƯỜI TRUNG QUỐC

Chia sẻ: Thanh Phuong | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:1

0
113
lượt xem
38
download

NGHỆ THUẬT BÁN HÀNG CỦA NGƯỜI TRUNG QUỐC

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Khách nước ngoài nếu đến một tiệm ăn tại Quảng Đông mà mình đã từng ghé thăm trước đó, chắc chắn sẽ giật mình khi người bồi bàn hỏi: "Thưa ông, ông sẽ dùng món nấm xào hôm trước, ít dầu mỡ và ít cay phải không ạ?".

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: NGHỆ THUẬT BÁN HÀNG CỦA NGƯỜI TRUNG QUỐC

  1. NGHỆ THUẬT BÁN HÀNG CỦA NGƯỜI TRUNG QUỐC Khách nước ngoài nếu đến một tiệm ăn tại Quảng Đông mà mình đã từng ghé thăm trước đó, chắc chắn sẽ giật mình khi người bồi bàn hỏi: "Thưa ông, ông sẽ dùng món nấm xào hôm trước, ít dầu mỡ và ít cay phải không ạ?". Lời thề "không cho chúng nó thoát" dường như được mọi người bán hàng ở đây quán triệt và họ giữ khách bằng mọi giá. Còn ở Côn Minh, mỗi quán ăn đều tặng cho khách (khi vào bàn) một gói khăn giấy. Rẻ tiền và lịch sự, nhưng mỗi gói đều có in địa chỉ, sơ đồ đến quán để khách chìa ra cho tài xế taxi. Một câu chuyện khác về "chiêu" tiếp thị của người Trung Quốc. Trên đường thăm thắng cảnh Thạch Lâm về, du khách được cô hướng dẫn nhiệt tình thuyết phục ghé hiệu thuốc Đồng Nhân Đường. Ai cũng biết cô có hoa hồng của nhà thuốc, nhưng vào xem lại cảm thấy rất hài lòng bởi cách thức tiếp thị ở đây. Họ chuẩn bị khá công phu với tờ giới thiệu các toa thuốc bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau rồi cử người trình bày. Cũng có "chiêu" như mãi võ sơn đông: đưa lò lửa nung đỏ dây xích, sờ tay vào dây xích rồi xoa thuốc trị phỏng. Chừng ấy chưa đủ “đánh ngã" khách, họ đưa ra 6 thầy thuốc bắt mạch miễn phí. Không phải thầy đều đoán đúng bệnh nhưng mọi người ai cũng tò mò nên cửa hàng bán được kha khá thuốc với giá rất đắt. Nhưng chuyện đáng kể nhất trong kinh doang của người Trung Quốc là nói thách. Từ siêu thị đến trung tâm thương mại đều có giá thách và giá bán. Anh Bành Khanh, một du khách Việt Nam kể: "Tôi vào một tiệm hàng điện máy, hỏi giá một món đồ, họ nói 1.000. Tôi trả 100 và nói thêm, tôi ở Việt Nam qua, anh nên bán hữu nghị. Họ xởi lởi: Ô, Việt Nam - Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, bán cho anh vui. Đúng lúc ấy, sau lưng tôi một người khác trả giá món hàng đó 70 và họ bán. Và họ cũng không quên nói: núi liền núi, sông liền sông, bán cho… anh vui". Tại một shop ở Thượng Hải, khách có thể mua chiếc áo khoác giá 100 sau khi cô bán hàng nói thách 600.
Đồng bộ tài khoản