Nghệ thuật sống

Chia sẻ: Huynh Thang | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:111

2
1.556
lượt xem
1.350
download

Nghệ thuật sống

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tài liệu tham khảo và các tư duy trong nghệ thuật sống. Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời ta chính là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh. lát sàn hoặc xây nhà, bạn hãy xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn chĩ có một cược đời mà thôi.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nghệ thuật sống

  1. Nghệ thuật sống
  2. Nghệ thuật sống Nguồn : http://vietnguyen.50webs.com/nvweb/truyen/ngthuatsong1.htm http://vietnguyen.50webs.com/nvweb/truyen/ngthuatsong2.htm Hosted @ : http://mystore.online.fr/ Những Hòn Đá Cuội Chút Suy Tư Trong Ngày Sống Trọn Vẹn Từng Ngày Bươm Bướm Bay Ngọn Đèn Trong Đêm Một Dấu Chấm Đen Câu Hỏi Quan Trọng Nhất Những Con Sò Trên Bãi Biển Là Bạn Của Một Ai Đó Khi Thượng Đế Tạo Ra Người Cha Nó Là Bạn Cháu Bốn Từ Làm Thay Đổi Cuộc Đời Anh Đâu Là Tất Cả Thông Điệp Của Cánh Diều 10 Lời Khuyên Để Phát Huy Tính Sáng Tạo Ngộ Nhận Trong Hãy Mở Kho Truyện Kể Khoảnh Khắc… Mưa… Chữ Nhẫn Làm Đầu "Tôi Không Sống Với Quá Khứ" Làm Người Lớn Khó Lắm Mảnh Đĩa Vỡ Tách Kỳ Diệu Người Thầy Tốt Nhất Tâm Sự Cùng "Đồng Nghiệp- Con" Sức Mạnh Của Nụ Cười Nếu Như Một Ngày Nào Đó, Tự Nhiên Cả Thế Giới Không Còn Nói Tiếng …. Mẹ Hãy Mở Lòng Ra Với Mọi Người Một Cử Chỉ Đẹp Để Tỏ Lòng Biết Ơn Người Con Trai Sách Chết Cô Bé Và Chiếc Xe Đạp Thế Giới Hấp Dẫn Tặng Quà Bông Hồng Mùa Báo Hiếu Để Đơn Giản Hóa Cuộc Sống Của Bạn 1
  3. Để Đơn Giản Hóa Cuộc Sống Của Bạn Điều Tôi Đã Học Được Từ Nhà Máy Để Chiến Thắng Tình Yêu Cần Phải Học Cách Thất Bại Hoa Cho Mẹ Bài Ngữ Pháp Cho Bạn Trẻ Người Bạn Người Thầy Của Tuổi Thơ Ngọn Nến Trong Đêm Hai Bà Mẹ Cao Hơn Núi Thái-Rộng Hơn Biển Đông Xoa Diu Nỗi Đau Và Câu Trả Lời Một Thời Để Sống-Một Thời Để Yêu Huyền Thoại Goá Phụ Một Câu Chuyện Cảm Động Đôi Hoa Tai Hình Giọt Nước Mẹ Tôi Thầy Tôi Người Cha Không Thể Quên Của Tôi Hãy Là Chính Mình Cậu Bé Chờ Thư Những vết đinh MỘT CÂU CHUYỆN ĐẸP NGƯỜI CHÀO BÁO THƯ TÌNH TÌNH BẠN ĐỪNG THAY ĐỔI THẾ GIỚI ĐỂ ĐỌC KHI CON MỘT MÌNH MÓN QUÀ MỘT NỬA BƯƠM BƯỚM BAY HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM ĐÁNH NHAU BẰNG GẬY XIN THẦY HÃY DẠY CHO CON TÔI CÂU HỎI QUAN TRỌNG NHẤT BÀI HỌC TỪ LOÀI NGHỖNG CẬU BÉ CHỜ THƯ LỜI NHẮN GỬI TỪ MỘT NGƯỜI BẠN CHIẾC CẦU ĐỨA BÉ CỦA HOÀ BÌNH THƯ VIẾT CHO BA ĐÔI BÀN TAY GIÁNG SINH ĐẸP NHẤT SỐNG TRỌN VẸN TỪNG NGÀY CHÚT SUY TƯ TRONG NGÀY NGỌN NẾN TRONG ĐÊM ĐÔI BÀN TAY ÂU YẾM HAI HẠT NGỌC 2
  4. NƠI NÀO CÓ TÌNH YÊU… CÀ PHÊ MUỐI Những hòn đá cuội Báo tncn số 37-99 có đăng một mẩu chuyện : Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời giờ có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mĩm cười : "sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm". Oâng ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ bốn lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Oâng lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. "cái lọ có đầy chưa?" - ông hỏi. "Đầy rồi" - mọi người đáp. "thật không ?" - ông lấy từ gầm bàn ra một cái túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Oâng nhoẻn miệng cười và hỏi: "cái lọ đầy chưa?" Lần nầy thì dường như mọi người bắt kịp ông. Ai đó trả lời : "chắc là chưa". "Tốt!". Oâng nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa ông hỏi : "cái lọ đầy chưa?". "Chưa" - mọi người nhao nhao. "tốt" – ông lập lại và quơ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Oâng ngước nhìn mọi người và hỏi : "minh họa nầy nói lên điều gì ?". Một nhà kinh doanh nhanh nhẹn đáp : "vấn đề là dù cho kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!". "Không phải - ông đáp : đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là: nếu bạn không đăït những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được". Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là những dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn bạn, sức khoẻ của bạn … nhưng nhớ đặt những hòn đá cuội đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta 3
  5. luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa? Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện nầy, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của chính mình bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước. Lạy chúa, tất cả chúng con đều có một số giờ trong một ngày. Xin cho chúng biết tận dụng thời gian để tạo thuận lợi cho cuộc sống và không chịu nhượng bộ cho đến khi đạt được mục đích. Xin chỉ cho chúng con thấy những "hòn đá cuội" nào phải đặt vào trước hết. Ước gì chúng con rèn luyện những gì chúng con có để cải thiện chính mình. Xin hãy dạy chúng con biết rằng chúng con có thể đạt được mục đích qua những công việc gian khổ và qua sự chuẩn bị chu đáo. Amen Chút suy tư trong ngày Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình mình sẽ có cách xoay trở được. Oâng chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. Oâng ta đề nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một ngôi nhà nữa là nghĩ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ không thực lòng muốn nhận công việc này. Bác ta gọi đại một đám thợ có tay nghề kém và mua những loại vật tư kém chất lượng để xây dựng căn nhà ấy. Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiếc chìa khoá nhà. Oâng nói với bác : "đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho công ty bấy lâu nay". Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nó thật tốt đẹp. Ơû một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời mình, chúng ta không hề dốùc hết sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi không trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do chính tay mình dựng nên thì chúng ta cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước, hẳn chúng ta sẽ hành động khác đi. 4
  6. Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời ta chính là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó càng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách. Tấm bảng gắn trên tường ghi rằng: "sống là thực hiện một kế hoạch do chính mình vạch ra". Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những lựa chọn của bạn trong quá khứ. Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kết quả từ thái độ sống và những lựa chọn của bạn ngày hôm nay. ( trích ttcn số 19 – 99) Sống trọn vẹn từng ngày Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, brian dison – tổng giám đốc của tập đoàn coca cola – đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người. "bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có 5 quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là một quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại: gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn. bạn làm thế nào đây? Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là gì mỗi người chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình. Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần quan trọng trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa. Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình. 5
  7. Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa. Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau. Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận biết tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là nếu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh. Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu. Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng. Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể mang theo bên mình một cách dễ dàng. Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi thì sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mà mình đi qua. Quá khứ đã là lịch sử. Tuơng lai là một mầu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống. Chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm. ( trích ttcn số 21 – 99) BƯƠM BƯỚM BAY Khi con nhộng chui ra khỏi được cái kén chật hẹp của mình, nó sẽ tung bay vào trời xanh rộng bao la đầy hoa và nắng. Và đây là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời của nó. Một ngày kia, tổ kén trên cành cây hé mở một chút. Một người ngồi gần đó quan sát : đã hàng mấy tiếng đồng hồ chú bướm chứ cố gắng chui ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu ở đầu kén. Rồi bỗng chú bướm bất động, dường như nó đã kiệt sức và 6
  8. không thể chui ra thêm một đoạn nào nữa. Thế là người đàn ông quyết định giúp đỡ chú bướm. Oâng ta lấy kéo và tỉa cái miệng kén cho rộng thêm ra. Chú bướm liền chui ra một cách dễ dàng. Nhưng nó chỉ là một thân nhộng trần trụi với đôi cánh nhăn nhúm và khô héo như chiếc lá cháy xém dưới ánh mặt trời. Người đàn ông tiếp tục quan sát chú bướm vì ông ta nghĩ rằng thế nào đôi cánh đó cũng mọc lớn lên để kịp nâng thân bướm khi nó rời khỏi kén. Thế nhưng cả hai điều đó đều không xảy ra. Chú bướm dùng thời gian ngắn ngủi còn lại của đời mình trườn quanh với một thân nhộng trần trụi và đôi cánh khô nhăn nhúm . Nó chẳng bao giờ có thể bay được. Điều người đàn ông tốt bụng kia không biết đến là miệng kén chỉ mở rất hẹp và con nhộng kia cần nỗ lực hết sức mình, đến mức kiệt sức để có thể chui ra. Và cách thiên nhiên tạo ra loài bướm là chính khi con nhộng dùng hết sức của mình để chui ra khỏi miệng kén như vậy, có thể nó sẽ tiết ra một chất diïch nhờn và bơm vào đôi cánh của nó để đôi cánh sẽ lớn dần lên và chú bướm có thể tung bay vào bầu trời xanh bao la ngay khi nó rời hẳn cái kén. Nhiều lần trong đời chúng ta cần phải nỗ lực đến kiệt sức để có thể đạt được điều mà mình mơ ước. Nếu cuộc sống cho chúng ta một cuộc đời không có những trở ngại và gian truân, thì chính cuộc đời đó sẽ làm cho chúng ta què quặc. Chúng ta sẽ rất yếu ớt và không thể có được một sự mạnh mẽ mà lẽ ra chúng ta phải có. Chúng ta chẳng thể nào tung bay lên được. Nếu chúng ta xin sức mạnh, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những gian truân để làm chúng ta mạnh mẽ lên. Nếu chúng ta xin sự khôn ngoan, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những vấn nạn để chúng ta phán đoán và giải quyết. Nếu chúng ta xin sự thịnh vượng, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta một khối óc và sức mạnh của cơ bắp để làm việc. nếu chúng ta xin lòng can đảm, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những người đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đỡ. Nếu chúng ta xin tình yêu, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những người đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đở. Nếu chúng ta xin sự giúp đở, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những cơ hội . Chúng ta thường không nhận được những gì mình muốn nhưng lại nhận được mọi thứ mình cần. 7
  9. ( ntd – biên dịch từ internet – trích ttcn số 22 – 99) NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM Cách đây nhiều năm, khi người vợ trẻ của tôi ốm nặng, tôi đã tự hỏi làm sao có thể chịu đựng nổi gánh nặng về thể chất và tinh thần khi chăm sóc nàng. Một đêm, khi tôi gần như không còn nghị lực và sức chịu đựng nữa thì một biến cố từ lâu bị lãng quên chợt hiện về trong ký ức. Lúc đó tôi lên mười, cũng là thời gian mẹ tôi đang trong cơn bệnh thập tử nhất sinh. Một đêm lúc thức dậy uống nước, đi ngang qua phòng ba mẹ, tôi chợt thấy ở đó đèn vẫn còn sáng. Tôi nhìn vào. Ba đang ngồi trên ghế cạnh gường mẹ, chẳng làm gì cả, còn mẹ đang ngủ. Tôi hoảng hốt chạy vào: "chuyện gì vậy ba? Sao ba không ngủ?". Ba chạm nhẹ vào người tôi : "không sao hết. Ba chỉ xem chừng mẹ thôi". Tôi không thể nói chính xác là như thế nào, nhưng ký ức về biến cố xảy ra từ rất lâu đó đã cho tôi thêm sức mạnh tiếp tục gánh vác việc gia đình. Ngọn đèn đáng nhớ đó và sự ấm áp từ căn phòng ba mẹ đã là một sức mạnh thần kỳ; và lời nói của ba đã theo tôi mãi: "ba chỉ xem chừng mẹ thôi". Cái trọng trách mà tôi đang gánh vác bằng cách nào đó dường như dễ chịu hơn, như thể có một nguồn lực được vực dậy từ quá khứ hay từ chính bản thân tôi. Trong những khoảnh khắc tinh thần suy sụp, nhưng ký ức tuổi thơ thường trở thành nguồn lực vô cùng cho nhân cách, đó là những lăng kính chứa đựng những cảm nhận của ta về cuộc đời. Như james barrie đã từng viết: "thượng đế cho chúng ta ký ức để chúng ta có thể có được hoa hồng giữa tháng mười hai giá rét". ( lại Tú Quỳnh theo reader’s digest trích ttcn số 37 – 97) MỘT DẤU CHẤM ĐEN Nếu như có thể thay đổi một điều gì đó trong cuộc sống của mình…. "Khoảng cách giữa đạo đức và thói xấu hẹp hòi đến nỗi chỉ vừa đủ cho hoàn cảnh xen vào…" J. M. Braude Tôi là một người con thật thà, một người con hiếu thảo, ai cũng bảo thế. Nhưng với tôi, chưa xứng đáng bởi một lần trong đời tôi đã là thằng móc túi. 8
  10. Xuất thân từ miền trung nghèo khó, bố mẹ vẫn cố vay mượn để tôi được đi học đại học. Năm đó tôi đậu cả ba trường, nhưng chọn trường tài chính kế toán với ước mong sau này có tiền bù đắp phần thiếu hụt trong cuộc sống của bố mẹ. Thời sinh viên tôi rất chăm chỉ học tập và đã gánh vác phần nào cho bản thân và gia đình, bởi tôi được học bổng bốn năm liền. Và cuối cùng tôi cũng đã tốt nghiệp với luận văn đạt điểm xuất sắc. Sau ngày lấy giấy chứng nhận một tuần, tôi bắt đầu hành trình gõ cửa kiếm việc. Nhưng thật bất hạnh, đến đâu người ta cũng lắc đầu nhẹ nhàng. Có lẽ tôi là người không biết điều và điều kiện không cho tôi biết điều. Gần chục ngày sau tiền hết, tôi may mắn được bà dì họ đón về làm gia sư cho đứa con đang học lớp 10. Người ta chăm chỉ quyết định đến 90% thành đạt. Vì vậy mà 10% còn lại của cô em vẫn chỉ đủ cho nó tổng kết các môn là 5 phẩy chứ còn vào đại học thì…. Hai tháng viết thư liên miên về nhà mà nội dung quanh quẩn là lời động viên mẹ già: "mẹ đừng lo, con không thể thất nghiệp đâu, mà con chỉ đợi công việc phù hợp chuyên ngành con học để phát huy khả năng". Tôi cứ gầy đi theo từng bức thư. Cuối cùng tôi quyết định rời khỏi nhà dì. Tôi tìm đến nhà anh con của dì để tá túc và hằng ngày đi tìm việc. Anh chị rất là tốt. Một ngày do hướng dẫn của trung tâm xúc tiến việc làm, tôi đã thi đậu vào một công ty liên doanh. Tôi lại không thể có 200 usd trả trung tâm nên đành trở về nhà anh chị, mặt lầm lì hẳn đi. Và một buổi chiều lại ra đi. Xách ba lô đi bộ dọc đường mà đến ga hà nội lúc nào không hay. Trong túi còn 20.000 đồng mà chưa dám ăn gì. Trời mưa, tối đó tôi run cầm cập vì lạnh. Một "hài cốt" lại hỏi tôi: "lên cơn hả?". Không cần trả lời ông ta kéo tôi đi kiếm chác một cái gì đó. Tôi cười và từ chối. Sáng sau, tôi đi xe buýt đến nơi tập trung nhiều công ty xúc tiến việc làm. Lúc đó tại cửa hàng bách hóa, tôi đi theo một bà già mang một chiếc giỏ xách. Tôi tìm cách đánh cắp chiếc giỏ và trong đó có một số tiền nhỏ đủ tiêu dùng vài hôm. Và tôi trở thành tên ăn cắp lúc đó. Sau đó tôi xin vào một công ty xây dựng và sau một tuần thì được nhận vào làm. Ngày 20 tết tôi được gọi lên phòng tổ chức với nhiệm vụ theo đội công trình đi cà mau. Giờ đây tôi đã ổn định công việc, thỉnh thoảng tôi dành dụm tiền mua quà và gởi tiền về cho bố mẹ. Chị tôi hay bảo với các cháu rằng: "sau này chúng mày có hiếu như cậu sơn thì mẹ yên tâm". Tôi chỉ cười và thấy mình có lỗi. Tôi vẫn thường hay dặn bố mẹ cố giữ gìn tiền bạc hay đồ đạt khi đi chợ hay tới chỗ đông người. Tôi vẫn nhớ cái nơi, mà con người chưa bao giờ ưu ái cho tôi. Nhưng nhớ nhất nơi đó có bà già mà cả đời tôi luôn cầu mong cho bà được mọi sự tốt lành. Mỗi 9
  11. khi tôi nhìn thấy bà già là lòng tôi đau nhói. Tôi quyết tâm giúp đỡ tất cả những người già trong những trường hợp có thể để bù đắp một chấm đen trong đời tôi. Khánh Sơn trích ttcn số 8 - 98 Câu hỏi quan trọng nhất Vào tháng thứ hai của một khoá học tại trường đào tạo nghiệp vụ y tá, giảng viên cho chúng tôi làm một bài kiểm tra về kiến thức phổ thông. Tôi vốn là sinh viên chăm chỉ cho nên dễ dàng trả lời mọi câu hỏi trong bài kiểm tra, trừ câu hỏi cuối: "chị tạp vụ ở trường tên là gì?". Tôi nghĩ đó chỉ là một câu hỏi vui. Tôi đã trông thấy chị ta vài lần. Chị có dáng người cao, mái tóc nâu sẫm và khoảng 50 tuổi, nhưng làm thế nào mà tôi có thể biết được tên chị kia chứ? Tôi nộp bài và bỏ trống không trả lời câu hỏi đó. Trước khi tan học, một sinh viên đứng lên hỏi giảng viên về cách tính điểm câu hỏi cuối trong bài kiểm tra vừa làm. Giáo sư bộ môn trả lời: "tất nhiên là có tính điểm. Trong mọi ngành nghề, các anh chị luôn phải gặp gỡ và tiếp xúc với nhiều người. Tất cả những con người đó đều có ý nghĩa. Họ đáng được anh chị quan tâm chú ý đến, cho dù tất cả những gì ta có thể làm cho họ chỉ là một lời chào hỏi và một nụ cười". Tôi đã không quên bài học đó trong suốt cuộc đời mình. Tôi cũng đã biết được tên của chị làm tạp vụ trong trường. Chị ta tên là dorothy. Đàm Thư (trích báo ttcn số 17 – 99) những con sò TRÊN BÃI BIỂN Sáng sớm tinh mơ trên một bãi biển vắng. Cát trắng như trải dài đến tận chân trời xa tít. Những ngọn sóng nhấp nhô xô bọt trắng xóa lên những mỏm đá. Một cậu bé đang dạïo chơi buổi sáng trên bãi biển bất chợt nhận thấy những con sò nhỏ bị đợt thủy triều đêm trước đánh dạt lên bãi cát. Cậu bé nghĩ rằng chỉ vài giờ nữa thôi khi mặt trời lên , những con sò bé bỏng đáng thương đó sẽ chết dần đi trên bãi cát nóng. "thật là bất công nếu những con sò vô tội kia phải chết" . Cậu bé nghĩ và cúi xuống nhặt từng con sò ném trở lại với biển. Những đợt sóng nhảy múa như hòa cùng niềm vui của những con sò được cứu sống. Say sưa với công việc của mình, cậu bé không hề để ý đến một ông lão đang đứng gần đó. "chào anh bạn trẻ. Anh đang làm gì với những con sò thế?" – ông lão cất giọng hỏi khi cậu bé ngẩng đầu lên. "dạ cháu đang mang lại sự công 10
  12. bằng cho những con sò bé bỏng đáng yêu này – cậu bé sôi nổi, ánh mắt lên niềm tự hào về công việc của mình – "chúng không đáng phải chết như thế và phải được cứu sống". Oâng lão xoa đầu cậu bé mĩm cười. Tôi đã đi dạo hằng ngày trên bãi biển này suốt 20 năm qua- giọng ông lão trầm trầm hoà trong tiếng sóng biển – mỗi buổi sáng, tôi đã nhìn thấy hàng vạn con sò nằm chờ chết trên bãi biển này. Trên thế giới này còn có hàng vạn bãi biển như thế. Liệu anh bạn có thể mang lại công bằng cho tất cả những con sò đó?". Cậu bé im lặng suy nghĩ, tay vẫn mân mê con sò nhỏ trong tay. Sau một thoáng do dự, cậu bé nói: "cháu biết là cho dù có làm việc này cả đời đi chăng nữa, cháu cũng không thể mang lại sự công bằng cho hàng triệu con sò trên thế gian này". Cậu cúi nhìn con sò trong tay rồi ngẩng mặt nhìn ông lão. "nhưng với con sò mà cháu đang cầm trong tay – mắt cậu bé ánh lên sự cương nghị – cháu biết chắc là mình có thể làm điều đó". Và cậu ta giang tay ném con sò xuống biển. Gương mắt nhăn nheo và đen sạm của ông lão bỗng ánh lên một niềm vui khó tả khi ánh bình minh đang lấp lánh ngoài biển rộng. Các bạn trẻ, có những công việc tưởng chừng như ngoài sức của mình, của một người bình thường trong cuộc sống, nhưng nếu mọi người cùng cố gắng thực hiện những gì mà mình có thể làm được cho cuộc sống này thì cuộc sống sẽ tươi đẹp hơn. Khi bạn đọc xong câu chuyện này, hãy bắt đầu ném những con sò trong tay mình xuống biển… (Minh Triết theo internet. Trích báo ttcn số 44 – 99) Là bạn của một ai đó Điều quan trọng nhất bạn đã làm trong đời là gì? Với tôi, đó là vào ngày 08.10.1990, ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 65 của mẹ tôi. Chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp mặt gia đình. Trước đó, tôi đi chơi tennis với một anh bạn thời trung học mà đã lâu tôi không gặp. Chúng tôi kể cho nhau nghe mọi chuyện đã qua kể từ lần chúng tôi gặp nhau cuối cùng. Hai vợ chồng anh vừa có một chú nhóc cưng mà họ suốt ngày để mắt đến không rời. Đang chơi thì một chiếc xe hơi nổ máy ầm ầm, lao vào sân, bóp còi inh ỏi. Đó là cha của anh ấy. Oâng ta hét to với cậu con trai là đứa bé đã ngừng thở và người ta đã đưa vào bệnh viện cấp cứu. Người cha trẻ lao ra xe và trong tích tắc, chiếc xe mất hút trong đám bụi mù. 11
  13. Tôi đứng sửng một lúc trên sân. Rồi tự hỏi phải làm gì bây giờ? Theo bạn đến bệnh viện ư ? Việc ấy chẳng có ích gì. Đứa bé đang được các y tá và bác sĩ chăm sóc rồi. Còn mình có nói hay làm gì đó cũng chẳng thay đổi được gì. Đem đến cho bạn một sự động viên tinh thần chăng? Tại sao không nhỉ? Nhưng gia đình bên bạn tôi và vợ anh ấy rất đông. Tôi biết bố mẹ hai bên đều đang vây quanh họ cả rồi. Tôi chỉ làm phiền thôi. Hơn nữa, tôi còn phải dự lễ kỷ niệm sinh nhật với gia đình và mọi người đang chờ tôi. Tôi quyết định về nhà và nắm tin tức của bạn sau vậy. Khi nổ máy xe, tôi đột nhiên nhận ra là chiếc xe hơi của bạn còn bỏ lại trên sân. Chìa khoá xe còn treo lại đó. Tôi miển cưỡng quyết định tạt qua bệnh viện để gởi lại chìa khóa. Khi đến nơi, tôi lặng lẽ len vào phòng và đứng nép gần cánh cửa, không biết phải làm gì lúc này. Một bác sĩ xuất hiện. Oâng ta tiến đến gần đôi vợ chồng trẻ và bằng giọng tram tĩnh báo cho họ biết con họ đã chết. Hai vợ chồng ôm nhau oà khóc trong cái im lặng nặng nề và đau đớn. Khi cơn chấn động đã dịu xuống, bác sĩ hỏi họ có muốn đến bên con một lát không. Bạn tôi và vợ anh đứng lên và đi qua những người thân trong gia đình. Khi đi ngang qua cửa, người mẹ trẻ nhận ra tôi. Cô tiến lại gần, ôm lấy tôi và khóc. Bạn tôi cũng nắm lấy tay tôi và nói : cảm ơn bạn đã đến đây. Suốt buổi sáng, tôi đã ở đó, bên cạnh bạn tôi và vợ anh. Họ ôm con như một lời từ giã lần cuối. Đó là điều quan rọng nhất mà tôi đã làm trong đời. Từ đó, tôi học được cách quân bình tốt nhất giữa công việc và cuộc sống. Tôi hiểu rằng dù thành đạt đến đâu đi nữa cũng chẳng là gì so với việc mất đi một quan hệ, mất đi những kỳ nghỉ và những thú vui cùng gia đình. Và tôi hiểu rằng điều quan trọng nhất trong cuộc đời, không phải là tiền bạc, sự thành đạt xã hội hay danh vọng, mà đơn giản là những giây phút khi ta là bạn của một ai đó. k.t theo selection trích báo ttcn số 16 – 97 Đó là một đêm giao thừa ở st. Petersburg.tôi lang thang một mình du lịch trên đất nga. Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng mặt trời mùa đông nhợt nhạt nhưng cảnh quang thật tuyệt vời với những ngôi giáo đường mái vòm trông thật kiêu hãnh. Đột nhiên tôi trượt chân trên mặt băng rồi nghe tiếng xương gãy. Không gượng dậy nổi, tôi nằm đau đớn. Không biết làm gì hơn, tôi la to cầu cứu… một thanh niên trẻ trong bộ đồng phục cán bộ chạy tới, rồi sau đó xuất hịên thêm hai thanh niên – một nam một nữ nữa. Cả ba người khiêng tôi vào văn phòng gần 12
  14. đó. Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Tôi bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Sau đó không lâu, xe cứu thương đến. Bác sĩ bóp nắn chân phải tôi khiến cơn đau thắt càng kinh khủng. Ngay lúc đó, tôi không tự chủ nỗi và nôn thốc nôn tháo. Họ đưa tôi vào xe cứu thương. Lúc đó một nhân viên của công ty du lịch intourist đến. "tôi tên là galina – cô nhân viên du lịch tự giới thiệu – bà không sao đâu". Khi Thượng Đế Tạo Ra Người Cha Khi thượng đế tạo ra các ông bố, ngài bắt đầu tạo một thân hình cao to. Nữ thần đứng cạnh hỏi: "đó là kiểu bố gì vậy? Nếu ngài định tạo ra bọn trẻ nhỏ bé thì tại sao làm những ông bố cao lớn như vậy? Hắn sẽ phải quì gối khi chơi bi, gập người khi đặt bọn trẻ vào giường và cúi mình khi hôn chúng". Thượng đế mỉm cười, nói: "vâng , nhưng nếu như ta cho hắn một thân hình cỡ trẻ con, ai sẽ khiến lũ trẻ phải nhìn lên?". Và khi thượng đế tạo ra bàn tay bố, đó là những bàn tay to và gân guốc. Nữ thần lắc đầu nói: "những bàn tay lớn sẽ không thể xoay xở với kim băng gài tã, với những hột nút nhỏ xíu và những chiếc ruybăng mềm mại cột tóc đuôi gà". Thượng đế mỉm cười và nói: "ta biết, nhưng những bàn tay như vậy sẽ đủ lớn để giữ cho bé trai những món nó đánh rơi khỏi túi và cũng đủ nhỏ để nâng niu khuôn mặt của các con". Sau đó thượng đế nặn đôi chân dài, ốm và đôi vai rộng. Nữ thần làu bàu: "ngài không thấy rằng ngài đang tạo ra một ông bố không thể ôm con trong lòng sao?". Thượng đế nói: "một người mẹ cần ôm con trong lòng, còn một người cha cần có đôi vai rộng để kéo xe trượt tuyết, để giữ thăng bằng cho bọn trẻ tập xe đạp, để bọn trẻ tựa dầu ngủ trên đường về nhà từ rạp xiếc". Lúc thượng đế đang làm dở dang những bàn chân to chưa từng thấy, nữ thần buột miệng hỏi: "thật là sai lầm. Ngài có thật nghĩ rằng những cái xuồng to bè kia sẽ lật khỏi giường khi đứa bé khóc hay có thể đi qua bữa tiệc sinh nhật nhỏ mà không giẫm phải chân ít nhất ba vị khách tí hon?". 13
  15. Thượng đế mỉm cười trả lời: "chúng sẽ ổn thôi. Rồi người sẽ thấy, chúng sẽ đỡ đứa trẻ khi nó cưỡi ngựa hay khi nó hoảng sợ vì lũ chuột trong nhà kho, và chúng sẽ mang những đôi giày to khiến bọn trẻ trầm trồ khi ướm chân vào". Thượng đế làm việc suốt đêm, ngài cho bố lời nói với giọng nói đầy cương quyết và uy quyền, cho bố đôi mắt nhìn thấu mọi sự nhưng bình tĩnh và kiên nhẫn. Cuối cùng, gần như suy nghĩ lại, ngài cho bố thêm những giọt nước mắt. Khi đó,thượng đế quay qua hỏi nữ thấn: "bây giờ các ông bố cũng đầy tình thương như các bà mẹ, ngươi có thích không?". Và nữ thần đã không nói thêm gì. lại Tú Quỳnh (theo reader’s digest trích ttcn. Số 3 - 98). Nó Là Bạn Cháu Cho dù được định hướng trước, những khối bêtông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một làng nhỏ. Một hai đứa trẻ bị chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, trong đó có một bé gái khoảng tám tuổi. Dân làng yêu cầu thị trấn lân cận liên lạc với lực lượng quân đội hoa kỳ giùp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng một bác sĩ và một y tá người mỹ mang dụng cụ đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng , nếu không được xử lý kịp thời nó sẽ chết vì sốc và mất máu. Phải truyền máu ngay. Người cho máu phải có cùng nhóm máu với cháu bé. Một cuộc thử nghiệm nhanh cho thấy không ai trong hai người mỹ có nhóm máu đó, nhưng phần lớn các đứa trẻ mồ côi bị thương lại có. Người bác sĩ nói vài tiếng việt lơ lớ, còn cô y tá thì nói ít tiếng pháp lõm bõm. Họ kết hợp với nhau và dùng nhiều điệu bộ, cử cgỉ cố giải thích cho bọn trẻ đang sợ hãi rằng nếu họ không kịp truyền máu cho bé gái kia thì chắc chắn nó sẽ chết. Vì vậy, họ hỏi có em nào tình nguyện cho máu không . Đáp lại lời yêu cầu là sự im lặng với những đôi mắt mở to. Một vài giây trôi qua, một cánh tay chậm chạp, run rẫy giơ lên, hạ xuống, rồi lại giơ lên. "Oà, cảm ơn, cháu tên gì vậy?" Cô y tá nói bằng tiếng pháp. "Hân ạ" cậu bé trả lời. Họ nhanh chóng đặt hân lên cáng, xoa cồn lên cánh tay và cho kim vào tĩnh mạch. Hân nằm im không nói lời nào. 14
  16. Một lát sau cậu bé nấc lên, song nó nhanh chóng lấy cánh tay còn lại để che mặt. Người bác sĩ hỏi: "có đau không hân?". Hân lắc đầu nhưng chỉ vài giây sau lại có tiếng nấc khác. Một lần nữa cậu bé cố chứng tỏ là mình không khóc. Bác sĩ hỏi kim có làm nó đau không, nhưng cậu bé lại lắc đầu. Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm, đều đều. Mắt nhắm nghiền lại, cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn không cho những tiếng nấc thoát ra. Các nhân viên y tế trở nên lo lắng. Rõ ràng là có điều gì không ổn rồi. Vừa lúc đó có một nữ y tá người việt đến. Thấy rõ những căng thẳng trên mặt của cậu bé, chị nhanh chóng nói chuyện với nó, nghe nó hỏi và trả lời bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng. Sau một lúc, cậu bé ngừng khóc và nhìn chị y tá bằng ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi. Chị y tá gật đầu. Vẻ mặt cậu ta nhanh chóng trở nên nhẹ nhỏm. Chị y tá khẽ giải thích với những người mỹ : "cậu bé cứ nghĩ là mình sắp chết. Nó hiểu nhầm. Nó nghĩ các vị muốn nó cho hết máu để cưú sống bé gái kia". "Thế tại sao nó lại tự nguyện cho máu?" - người y tá lục quân hỏi. Chị y tá người việt phiên dịch câu hỏi lại cho cậu bé và nhận được câu trả lời rất đơn giản : "vì nó là bạn cháu". Tuyết Linh dịch từ she’s my friend. trích báo ttcn số 29 – 99 Bốn từ làm thay đổi cuộc đời BOB GREENE "Bộ con ngu đần đến mức không làm được bất cứ chuyện gì sao?". Câu nói này được một người mẹ thốt ra với đứa con trai khi cậu bé bỏ mẹ đi ra xa. Giọng nói đủ lớn và những người xung quanh đều có thể nghe được. Bị la mắng, đứa trẻ lặng lẽ quay lại bên cạnh mẹ, đôi mắt sụp xuống. Có lẽ không có gì to lớn, nhưng những giây phút như thế này đôi khi tồn tại cả một thời gian dài. Và một lời vài lới nói - mặc dù vào lúc nói chẳng có ý nghĩa bao nhiêu - có thể có một ảnh hưởng to lớn. "bộ con ngu đần đến mức không làm được bất cứ chuyện gì sao?". Những lời nói như thế này có thềû vang vọng mãi trong tâm hồn trẻ. 15
  17. Gần đây tôi nghe câu chuyện của malcolm dalkoff. Trong 24 năm qua, ông là một nhà văn viết quảng cáo chuyên nghiệp. Khi còn là một cậu bé, dalkoff rất rụt rè và thiếu tự tin, ông có rất ít bạn. Vào một ngày tháng 10 - 1965, cô giáo ruth brauch dạy tiếng anh ở trung học cho lớp một bài tập. Các học sinh đã đọc qua tiểu thuyết to kill a mockingbird. Bài tập của họ là viết tiếp chương cuối của cuốn tiểu thuyết này. Dalkoff không nhớ ông đã viết gì và được bao nhiêu điểm, nhưng điều đến bây giờ ông vẫn còn nhớ và không thể nào quên là bốn chữ mà cô giáo brauch đã phê bên lề bài viết: bài viết rất tốt! "Sau khi đọc lới phê của cô, tôi về nhà và viết một truyện ngắn, một điều mà tôi luôn mơ ước thực hiện nhưng không bao giờ tin rằng tôi có thể làm được" - ông nói. Những tháng ngày còn lại của năm đó, ông viết nhiều truyện ngắn và luôn luôn mang đến trường để cô brauch đánh giá. Cô khuyến khích ông, nhưng cũng rất nghiêm khắc và thẳng thắn. "cô đúng là những gì tôi cần", dalkoff nói. Oâng được bầu làm đồng biên tập viên của tờ báo trường. Lòng tự tin tăng lên, tầm nhìn được mở rộng ra, ông đã khởi đầu một cuộc đời thành công mỹ mãn. Dalkoff vững tin rằng không một điều gì xảy ra nếu như cô giáo brauch không viết bốn chữ kia vào bên trang giấy nộp bài của ông. Nhân ngày họp mặt lần thứ 20 của trường, dalkoff đã về thăm lại cô brauch. Oâng đã cho cô biết lời phê bốn chữ của cô mang lại cho ông những gì. Oâng cũng nói với cô rằng bởi vì cô đã cho ông niềm tin trở thành một nhà văn, cho nên ông có thể chuyển niềm tin này sang vợ ông, mà sau này bà cũng trở thành nhà văn. Bài viết rất tốt! Chỉ một vài từ, nhưng chúng có thể làm thay đổi mọi chuyện. Kim ngọc ( theo reader’s digest. Trích ttcn số 27-98 ). Anh đâu là tất cả Nếu phải đưa ra một liều thuốc cho sự sầu khổ thì bạn sẽ "kê đơn" gì ? Ngày ấy tôi đã yêu anh bằng một tâm hồn cao thượng, trong sáng. Tôi cứ nghĩ mình chân thật sẽ được đáp lại bằng sự chân thật. Tôi đến với anh khi anh đang tuyệt vọng. Tôi đã đau cùng với nỗi đau của anh, bất chấp mọi sự cản ngăn của bạn bè vì ai cũng cho là anh chỉ muốn lợi dụng tôi. Để đáp lại lòng chân tình của tôi, anh đã lấy người con gái khác mà không một lời từ biệt. Và tôi gần như đã ngã gục. 16
  18. Những lúc một mình tôi điều khóc, trái tim của tôi như bị bóp chặt, tôi thấy cuộc sống vô nghĩa. Bạn bè an ủi, động viên cũng không giúp ích gì cho tôi được. Sau ngày làm việc, tôi đi dọc bờ biển cho khuây khỏa, nhưng đứng trước biển mênh mông vô tận tôi càng thấy rõ sự cô đơn vô hạn của mình, hít thở bầu không trong lành, mát mẻ của biển tôi lại cảm thấy khó thở, những lời nói của người bạn đi cùng không lọt được vào tai tôi. Tóm lại tôi cứ mãi mê gặm nhấm nỗi khổ đau cho đến tận cùng. Rồi tôi nhớ lại lời mẹ tôi kể về một phụ nữ thất tình đã hóa điên. Đột nhiên tôi sợ hãi quá trước tình trạng của tôi hiện tại, và khẳng định chỉ có mình mới có thể cứu được mình thôi. Thế là tôi quyết định lao vào công việc. Tôi bảo bạn tôi về phép để tôi dạy thay (chúng tôi là giáo viên xa nhà sống tập thể); trường làm báo chào mừng ngày 20 - 11, tôi tình nguyện biên tập, trang trí cho tờ báo. Sáng tôi dạy, trưa tôi dạy, rồi tôi học đánh bóng bàn để chơi cùng các đồng nghiệp. Chiều tôi dẫn học sinh đi ngắm biển cả, đồng lúa, vườn cây... Giúp các em quan sát và tả cảnh chuẩn bị cho bài tập làm văn về miêu tả cảnh. Tối đến tôi chấm bài, soạn giáo án hay tham khảo tài liệu chuyên môn. Tôi làm việc cho tới khi nào giấc ngủ đến mới thôi. Thời gian trôi qua, tôi đã lấy lại thế quân bình trong tình cảm, nỗi đau lắng dịu, tâm trí tôi bớt nặng nề, tôi phát hiện ra xung quanh mình còn biết bao nhiêu việc phải làm, còn biết bao nhiêu người thương mến mình và ngược lại. Anh đâu phải là tất cả! Lê Thị Thanh Trúc (trích ttcn số 25-98). Thông điệp của cánh diều Con chó collie bé nhỏ của tôi đã chết vì ngựa đá. Bây giờ nó đã nằm trong cái hộp chôn sâu dưới đất với tấm bia tôi vẻ bằng sáp: trilby… một con chó… một người bạn của tôi. Nó chỉ mới bảy tuổi và tôi cũng vừa lên bảy, chúng tôi đã cùng lớn lên bên nhau. Tôi còn quá nhỏ khi mẹ mất để biết thế nào là mất mát. Vì vậy sự việc đau lòng này hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Tôi không chịu đựng nổi. Thay vì khóc, nước mắt tôi hóa thành băng đá đè nặng trên ngực. Tôi ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, không nói nên lời. Nhưng một giọng nói nho nhỏ, yếu ớt cứ thúc thít : "trilby… trilby…". Dì hatty gọi tôi ăn trưa. Tôi không trả lời. Cha tôi đến bên cạnh. Tôi cũng chẳng nhìn lên. "cha nghĩ trời hôm nay thả diều thật tuyệt – ông nói- con nghĩ sao ? ". Tôi không trả lời. 17
  19. Tôi nghe tiếng ông trong nhà bếp: "tôi định làm cho tommy một con diều – ông nói với dì hatty – một con diều to. Bà có mảnh giấy nào không?" Cha và tôi kéo con diều lên đồi. Tôi có thể nghe được mùi đất ngay ngáy trên cánh đồng. Gió thổi tung đôi bím tóc và cái váy bông xòe của tôi. Cha nói : "nào con giữ như thế này khi cha chạy. Thử xem ta có thể thả nó bay ngay lần đầu không?". Tôi giữ con diều. Cha chạy. "nào, buông ra" – ông la lên. Tôi đã không kịp thả. Con diều rơi lạch phạch xuống cỏ như con chim gãy cánh. "Con còn thấp quá- cha nói – vậy thì cha sẽ giữ nó, còn con chạy nhé!". Vì vậy, lần này tôi chạy. Tôi ngã, bò dậy và lại chạy. Và lần này con diều bay lên cao. Cao mãi, cao mãi. Cha nhìn tôi mĩm cười : "con muốn gởi thư cho các vị thần không?". Oâng lấy ra một cái bao thư cũ, và chỉ tôi cách xé nó thành hình vuông với một cái lỗ ở giữa và một rãng bên hông. "nào hãy trượt nó theo sợi dây - ông nói – và con hãy nghĩ về lá thư muốn viết". Tôi đẩy mảnh giấy lên cao. Cha phụ một tay. Chẳng mấy chốc gió mang nó đi thật xa. "Con sẽ thực hiện được mong ước chứ cha?" – tôi nhảy loi choi. Cha bật cười : "con ước gì vậy?". "Aø đó không phải là ước, là một lời cầu nguyện, cha à". Gương mặt cha bỗng trở nên nghiêm trang : "con cầu nguyện gì, con gái?". Tôi lúc lắc đầu : "cho trilby – tôi thì thầm – sẽ trở về với chúng ta, sẽ sống lại". Cha nhìn tôi thật lâu. Vẫn giữ dây diều, ông quỳ gối cạnh tôi để gương mặt ông sát mặt tôi. Tôi có thể thấy được gương mặt¨ mình trong mắt ông. "Con ơi – ông nói – cha xin lỗi. Đó là điều duy nhất mà chúng ta không thể cầu xin được". "Vậy thì con chẳng thèm gởi thư – tôi oà khóc, dựa vào ông mà thút thít – con chẳng còn ước gì nữa". Cha giữ tôi gần ông : "có chứ con. Con không ước mãi 18
  20. nhớ đến trilby sao? Và rất hạnh phúc vì con đã có nó bên cạnh trong nhiều năm vui vẻ sao?". Khi đó, như thể tôi thấy trilby chạy ào vào tôi. Tôi khóc và khóc thoả thuê bám vào vai cha. Nhưng bây giờ nước mắt làm tan băng gía trong tim tôi. Cha đã cho tôi ý niệm về cái chết không phải là ra đi vĩnh viễn. Bây giờ, nhiều năm đã đi qua, tôi biết được rằng những lời lẽ như cha nói sẽ còn phải nói nhiều lần trong đời. Nhưng ngày đó, chúng đối vời tôi thật mới mẽ, và sự khuây khỏa mầu nhiệm chúng mang đến cho tôi bây giờ như thể tôi nghe chúng lần đầu tiên. Khi ngồi nhớ lại tôi oà khóc. Nước mắt là giải pháp tốt, hồi ức cũng tốt. Vì nếu không có sầu khổ thắm đượm trong tim, sẽ không có chỗ cho niềm vui. Buồn và vui luôn đi cạnh nhau, trong những năm tháng còn lại của đời mình, tôi phải nhận thức được chúng. lại tú quỳnh – theo reader’ s digest. ( trích báo ttcn số 19 – 98 ) 10 lời khuyên Để phát huy tính sáng tạo Dám suy nghĩ khác mọi người. Hãy rời khỏi những con đường mòn đã vạch sẵn, đừng cầu toàn theo ý tưởng của đa số và dám tránh xa chủ nghĩa xu thời trong trường hợp cần thiết. Đưa ra một ý tưởng riêng của mình có thể làm phật lòng người khác, song như thế bạn sẽ làm quen với cách suy nghĩ độc lập. Giải quyết theo cách của mình. Đối với mỗi vấn đề, bạn hãy tập tìm ra giải pháp theo cách của mình. Đừng chỉ tìm một giải pháp duy nhất. Nên tìm ra ít nhất hai giải pháp cho mỗi vấn đề. Chẳng hạn đối với câu hỏi "2 với 2 là mấy?", bạn có thể trả lời là 4 hoặc 22. Thay đổi cách diễn đạt và suy nghĩ. Một bài tập hiệu quả nhằm có được cái nhìn mới trên những điều bình thường, đó là chơi chữ hay ráp nối mẫu tự để sáng tạo các từ mới. Tương tự, bạn có thể 19
Đồng bộ tài khoản