Nghệ thuật sống "Bạn trưởng thành hay già đi?"

Chia sẻ: Nguyễn Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

0
258
lượt xem
189
download

Nghệ thuật sống "Bạn trưởng thành hay già đi?"

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Khi sinh ra là chúng ta bắt đầu cuộc hành trình đi đến nấm mồ của chính mình. Chúng ta thường lãng quên một điều rằng mỗi người có mặt trên thế gian này để sống – để trưởng thành, nghĩa là đi sâu vào bản thân mình chứ không chỉ bước theo bước thời gian đến cõi hư vô - Tư tưởng của Osho trong cuốn "Trưởng thành - Trách nhiệm là chính mình" Thế nào là trưởng thành? Không riêng bạn và tôi, rất nhiều người cũng có chung một trăn trở rằng chúng ta đang trưởng thành...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nghệ thuật sống "Bạn trưởng thành hay già đi?"

  1. Bạn trưởng thành hay già đi? Khi sinh ra là chúng ta bắt đầu cuộc hành trình đi đến nấm mồ của chính mình. Chúng ta thường lãng quên một điều rằng mỗi người có mặt trên thế gian này để sống – để trưởng thành, nghĩa là đi sâu vào bản thân mình chứ không chỉ bước theo bước thời gian đến cõi hư vô - Tư tưởng của Osho trong cuốn "Trưởng thành - Trách nhiệm là chính mình" Thế nào là trưởng thành? Không riêng bạn và tôi, rất nhiều người cũng có chung một trăn trở rằng chúng ta đang trưởng thành lên hay đang già đi cùng với thời gian có mặt trong cuộc sống này? Trưởng thành cũng có nghĩa là hồn nhiên, nhưng đó là sự hồn nhiên được giành giật lại, được đoạt lại. Theo Osho, trưởng thành nghĩa là giành lại sự hồn nhiên đã mất, đòi lại thiên đường và trở thành đứa trẻ lần nữa. Một người chẳng thể đòi lại cái mình bị mất khi cái đó vẫn còn! Con người cũng chỉ mong muốn quay về khi đã thực sự ra đi. Cũng như con cá không bao giờ biết đại dương là gì cho đến khi nó bị người ta bắt lên bờ! Khoảnh khắc bạn nhận biết mình thuộc về cuộc sống này chính là lúc bạn mong muốn quay về một lần nữa, tái sinh một lần nữa, giành lại sự hồn nhiên một lần nữa. Phân biệt trưởng thành và già đi
  2. Tuy nhiên có sự khác biệt giữa trưởng thành và già đi. Già đi là cái xảy đến với con người còn trưởng thành là điều con người mang tới cho cuộc sống của mình thông qua sự hiểu biết. Người trưởng thành không bao giờ phạm cùng một sai lầm trong khi đó là điều thường xuyên xảy đến với những người đang già đi. Người trưởng thành không lo nghĩ đến tương lai. Việc họ cần làm là sống ngày hôm nay một cách trọn vẹn vì ngày mai bắt nguồn từ hôm nay. Cuộc sống này bao gồm ngày và đêm, sống và chết, hạnh phúc và khổ đau. Người trưởng thành phải là người nhận thức được cả hai mặt này của cuộc sống. Nếu bạn luôn hạnh phúc, bạn không nhận ra mình hạnh phúc cho đến khi niềm hạnh phúc vụt khỏi tầm tay, đau khổ bủa vây lấy bạn, bạn mới nhận ra hạnh phúc là như thế nào. Và người trưởng thành là người biết chấp nhận toàn bộ những điều đó, cả hạnh phúc và đau khổ, cả buồn và vui, cả sự sống và cái chết.
  3. Một người trưởng thành sẽ có khả năng tĩnh lặng, chấp nhận đau đớn, thất vọng, khốn khổ và có thể làm biến đổi chính phẩm chất của khốn khổ. Với người này, khốn khổ cũng là kho báu, bóng tối cũng có chiều sâu, có vẻ đẹp và cái vô hạn riêng của nó. Trưởng thành không liên quan gì đến kinh nghiệm sống của một người mà nó thuộc về bên trong con người. Con người khi càng đi sâu vào bên trong mình thì họ càng trưởng thành hơn. Trưởng thành – theo Osho – là về tới nhà bạn không còn là đứa trẻ phải lớn nữa vì bạn đã lớn rồi. Bạn đã chạm tới chiều cao của tiềm năng trong con người mình. Những người luôn và chỉ biết để ý đến ý kiến của người khác là những người chưa trưởng thành. Họ không thể làm bất cứ điều gì một cách chân thành, không dám nói điều mình nghĩ và chỉ dám nói điều người khác muốn nghe. ạn đang khiến mình trưởng thành hay già đi? Chúng ta vẫn còn đang phân vân tự vấn chính mình. Và như thế, chúng ta càng nên nghe lời khuyên của Osho, rằng hãy sống trọn vẹn từng ngày, từng phút, đừng tự kìm nén bản thân mình hay tự đánh mất những khoảnh khắc đáng sống trong đời. Mọi thứ đến thì đều phải đi, những con sóng nảy sinh rồi sẽ biến mất. Khi người ta cảm ơn tất cả và sẵn sàng chết thì cái chết trở thành đẹp. Chết không phải là kẻ thù, nó là người bạn lớn nhất bởi vì nó là cao trào của cuộc sống, là đỉnh cao nhất mà cuộc sống đạt được. Những quan hệ của người trưởng thành Tình yêu xảy đến chỉ khi bạn trưởng thành. Khi đó bạn biết rằng tình yêu không phải là nhu cầu mà là sự tuôn tràn, bạn sẵn sàng cho đi mà không cần điều kiện gì cả. Cơ sở trước tiên của tình yêu là phải trở nên trưởng thành. Bạn sẽ thu hút những người trưởng thành về phía mình, hợp nhất cùng họ. Sự hợp nhất này không phá hủy tính cá nhân của mỗi người, đó là hiện tượng đẹp đẽ nhất.
  4. Osho có quan niệm khá đặc biệt về vấn đề hôn nhân. Ông cho rằng hai người nên được phép sống gần nhau đủ lâu để trở nên quen thuộc, bén mùi lẫn nhau. Trước điều đó, cho dù họ muốn cưới nhau thì cũng không nên được phép. Và như thế, li dị sẽ biến mất khỏi thế giới! Người ta cũng không nên cưới người đàn ông hay người đàn bà trong tâm trạng thơ ca. Họ cần lắng đọng lại bởi vì cuộc sống thường ngày giống với văn xuôi hơn là thơ ca! Tình yêu là cái vĩnh hằng, không phải đam mê hay xúc động. Tình yêu là sự hiểu biết rất sâu sắc rằng ai đó, bằng cách nào đó làm hoàn thiện bạn. Sự hiện diện của người khác làm tôn cao thêm sự hiện diện của bạn. Hôn nhân trở thành cơ hội lớn cho việc trưởng thành trong tình yêu… Hãy làm tình chỉ khi bạn đã sẵn sàng ở trong không gian thiền và hãy tạo ra bầu không khí thiền trong khi bạn đang làm tình. Hãy làm điều đó một cách đẹp đẽ, thẩm mĩ, vui sướng nhất có thể. Đối với con cái của mình, Osho khuyên các bậc làm cha mẹ rằng mỗi đứa trẻ là một vị khách đến từ cái không biết và bạn phải kính trọng vị khách đó. Những bố
  5. mẹ không kính trọng con mình nhất định sẽ phá hoại cuộc sống của chúng. Sự kính trọng, lòng biết ơn và tình yêu của bạn rằng: “Con đã chọn chúng ta làm bố mẹ” sẽ được đáp ứng bằng sự kính trọng sâu sắc hơn, biết ơn nhiều hơn, tình yêu tràn đầy hơn. Nhiều cha mẹ luôn bắt con cái phải giống mình, nghe lời mình, tạo ra những bản sao y chang mình và quên mất một điều: sự tồn tại chỉ chấp nhận nguyên bản. Nếu mọi thế hệ đều cư xử với trẻ bằng tình yêu và sự kính trọng thì lỗ hổng về khoảng cách giữa các thế hệ sẽ biến mất. Nếu bạn kính trọng con trẻ, là bạn của con mình thì lỗ hổng ấy sẽ không bao giờ tồn tại. Với người trưởng thành, cuộc sống tựa con đường. Mỗi ngày trôi qua là chúng ta tiến thêm một bước để đi đến cuối đường: nấm mồ của chính mình. Thế nhưng trong khoảnh khắc thiền, bạn nhận ra rằng mình có thể đi theo hai chiều: chiều ngang hoặc chiều đứng. Chúng ta thường đi theo chiều ngang, chiều con đường thời gian nhiều hơn là đi theo chiều đứng – hướng vào con người bên trong mình. Mọi người đều già đi. Ngay khi vừa sinh ra là bạn đã bắt đầu hành trình già đi. Khi còn chưa đi trên con đường chiều đứng, bạn còn đang bỏ lỡ toàn bộ cơ hội của cuộc sống. Khi đi trên con đường chiều đứng nghĩa là đang tới gần hơn cuộc sống. Trẻ con nghĩ về tương lai vàng son, người già nghĩ về quá khứ vàng son, đó là những điều xảy ra trên con đường chiều ngang. Trên con đường chiều đứng: quá khứ là vàng son, hiện tại là vàng son, tương lai là vàng son. Đó là cuộc sống của lễ hội vô cùng. Các bước chuyển tiếp của người trưởng thành:
  6. Từ “không” đến “có” Khi còn nhỏ, trẻ luôn nói “không” ngay cả với những điều chúng thích. Thực tế chứng minh rằng nói “không” luôn tạo cảm giác tự do nhiều hơn nói “có”. Mỗi người cần thời gian để trưởng thành, để chín chắn, để đi tới sự trưởng thành. Trưởng thành là nơi bạn có thể nói “có” mà vẫn còn tự do, vẫn còn duy nhất, không trở thành nô lệ. Định tâm Bạn có mặt trong cuộc sống, hít thở khí trời, nhìn ngắm ánh dương, bánh xe cuộc sống đang quay và luôn cần một cái trục cho nó. Khi bạn xác định được cái trục nghĩa là bạn đang hiện hữu. Để biết mình hiện hữu, bạn cần định tâm. Bài thực hành đơn giản Osho hướng dẫn cách định tâm là hãy ngồi trong vườn và cảm thấy mình đang biến mất. Bạn chỉ nhìn thấy thế giới khi bạn đã đi ra khỏi thế giới này rồi, khi không còn ở đây nữa, khi bạn đã trở thành tuyệt đối trong suốt. Hãy thử một giây không hiện hữu để biết mình có hiện hữu trong cuộc sống này. Khi “sinh” và “tử” trở thành một Ngoại trừ con người, trong toàn thể vũ trụ, không ai đau khổ với thời lão già cả! Sinh tử với muôn loài chỉ là một vòng tuần hoàn. Mặt trời mọc để rồi lặn và chính lúc lặn là mặt trời lại đang chuẩn bị mọc lên. Đó là sự tồn tại. Sự tồn tại đơn thuần chỉ biết đến sự chín muồi, sự trưởng thành, có thời gian để sống mãnh liệt, trọn vẹn đồng thời có thời gian để nghỉ ngơi. Chỉ cần một chút hiểu biết thôi bạn sẽ thấy mình đang thay đổi mọi khoảnh khắc. Điều này có nghĩa là một cái gì đó đang chết đi và một cái khác được tái sinh. Khi đó, sinh và tử trở thành một, tuổi thơ và sự hồn nhiên trở thành một với tuổi già và sự hồn nhiên của nó. Người
  7. trưởng thành là người biết cái gì đó bất tử, biết đến cái gì đó bên trong bạn siêu việt hơn cả cái chết. Trưởng thành là một quá trình tiếp diễn. Hãy bắt đầu sống cuộc sống của bạn, từ khoảnh khắc này, dường như bạn không biết, dường như không ai đã từng dạy bạn điều gì – tươi tắn, sạch sẽ, từ a, b, c – và bạn sẽ thấy sự trưởng thành tới rất sớm.
Đồng bộ tài khoản