Ngu ngôn hiện đại

Chia sẻ: Lưu Quang Trung | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:9

1
293
lượt xem
78
download

Ngu ngôn hiện đại

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

"Chuyện nhà Rùa" Everybody blamed Somebody when nobody did what anybody could have done in the first place.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Ngu ngôn hiện đại

  1. Chuyện nhà rùa "Everybody blamed Somebody when Nobody did what Anybody could have done in the first place." Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của mình, chúng đã mất bảy  năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường. Mất thêm hai năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại. Rồi thêm sáu  tháng để dọn dẹp và bày biện các thứ. Nhưng rồi gia đình Rùa phát hiện ra rằng chúng đã quên mang theo muối. "Một chuyến picnic mà không có  muối thì chẳng còn gì là thú vị", gia đình nhà rùa đồng ý với nhau như vậy. Sau hơn một tháng tranh cãi, cuối cùng một con rùa trẻ nhất, nhanh nhẹn nhất được giao nhiệm vụ quay  về nhà lấy muối. Vừa nghe vậy, con rùa được chọn đã bật khóc the thé, run rẩy thân hình trong chiếc vỏ, giãy nảy từ chối. Rốt cuộc, nó cũng đồng ý đi về nhà lấy muối với một điều kiện: gia đình rùa không được phép ăn bất cứ thứ  gì trước khi nó quay trở lại. Họ nhà rùa đành phải đồng ý và con rùa nọ bắt đầu lên đường. Nhưng rồi đã ba năm trôi qua mà con rùa nọ vẫn chưa quay lại. Rồi năm năm… chín năm, rồi mười bảy  năm… Cuối cùng rùa bô lão không thể nhịn đói được nữa bèn cắn một miếng bánh sandwich cho đỡ đói. Đúng lúc đó, con rùa vắng mặt mười bảy năm qua đột ngột thò đầu ra từ một lùm cây, hét lên the thé: ­ Đó… đó… tôi biết mà! Tôi biết là mọi người sẽ không đợi mà sẽ ăn trước khi tôi quay lại mà. Thôi thôi, tôi  không đi lấy muối nữa đâu… o O o Rất nhiều người trong chúng ta lãng phí thời gian để chờ đợi người khác thực hiện những điều mà chúng ta   mong đợi. Rồi chúng ta quá lo lắng về những gì người khác đang làm đến nỗi không tự làm gì cho chính bản thân   mình! Bạn có giống con rùa trong truyện này không? Bản dịch từ blog của Magnate.
  2. Nếu và thì Nếu bầu trời có vẻ như bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài khi trời  mưa…  Nếu bạn đang mong nhìn thấy một chiếc cầu vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của  nó lại mang đến cho bạn nỗi buồn…  Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn phải đi đến kết thúc…  Nếu bạn đang tìm kiếm ánh sáng mặt trời mà tất cả những gì bạn nhìn thấy là bóng đêm tối mịt…  Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn…  Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống lại tiếp tục quật ngã bạn…  Nếu bạn khóc…  ... Thì bạn hãy nghĩ những giọt nước mắt của bạn rơi xuống đất đã làm nên điều kỳ diệu: vẻ đẹp của những  bông hoa như sự dịu dàng trên tay bạn.  Thì bạn hãy cảm nhận không khí xung quanh bạn đang sực nức mùi cỏ mới cắt.  Thì bạn hãy cười đùa với những đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ chúng khi chúng cười đùa.  Thì hãy tưởng tượng mình đang bay cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng đầy màu sắc.  Thì bạn hãy lắng nghe tiếng thì thầm của đại dương và bạn để làn da của mình được mơn man bởi làn gió  ấm áp của mùa hạ.  Thì bạn hãy nếm một viên kẹo và cảm nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm thời thơ ấu đang dịu ngọt trên  đầu lưỡi bạn.  Thì bạn hãy lắng nghe giai điệu trong trẻo của những chú chim hót đón chào một ngày mới.  Thì bạn hãy nhớ những nỗi dịu dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn  vào lòng và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ. ... ...
  3. Hãy cố gắng tìm kiếm những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Hãy trông lên những đám mây ngũ sắc trên  đầu chứ đừng nhìn đất đen dưới vệ đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính ta sẽ ban tặng cho  cuộc sống những món quà từ những hành động và suy nghĩ tích cực của mình.  Hãy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây phút này. Bởi vì cuộc sống đã là một niềm vui, một món quà vĩ đại  nhất mà tạo hóa ban tặng cho bạn. Những niềm vui nhỏ Biết tận hưởng những niềm vui nhỏ trong cuộc sống: đó là một trong những bí quyết của hạnh phúc.  Người Nhật Bản thường kể câu chuyện như sau:  Một người đàn ông nọ đi qua một cánh đồng, thình lình bị cọp đuổi... Anh ta chạy bán sống bán chết mà  vẫn không tìm ra chỗ dung thân. Anh chạy mãi để rồi cuối cùng thấy mình đứng bên bờ vực thẳm. Phía sau  lưng, con cọp vẫn không buông tha. Không còn biết làm gì nữa, người đàn ông phải lấy sức để đu lên một  cành cây bắc qua vực thẳm. Nhìn xuống dưới thung lũng, anh ta lại thấy một con cọp khác cũng đang nằm  chờ chực. Người đàn ông đáng thương chỉ còn niềm hy vọng duy nhất: đó là nằm chờ đợi cho đến khi hai  thú vật mệt mỏi bỏ đi...  Chờ đợi trong lo sợ vẫn là cực hình lớn lao nhất đối với con người. Giữa lúc anh ta đang phải chiến đấu với  sợ hãi và mệt mỏi, thì tình cờ bỗng có hai con chuột bỗng từ đâu xuất hiện trên chính cành cây anh đang  đu vào. Hai con vật bắt đầu gặm nhấm lớp vỏ xung quanh cành cây. Bình thường, chuột là một trong những  loài thú mà anh gớm ghiếc nhất vì sự dơ bẩn của nó. Tiếng kêu của nó cũng là một âm thanh làm cho lỗ tai  anh khó chịu. Thế nhưng, trong cơn sợ hãi tột cùng này, người đàn ông bỗng nhìn thấy hai con chuột thật  đáng yêu. Những hàm răng mũm mĩm của chúng trông dễ thương làm sao! Tiếng kêu của hai con vật cũng  trở thành một âm thanh êm dịu hơn tiếng gầm thét của hai con cọp. Giữa lúc anh đang theo dõi từng động  tác của hai con chuột, thì một con chim bỗng từ đâu bay lại, thả rớt trên cành cây một trái dâu rừng. Anh  đưa tay nhặt lấy trái dâu và thưởng thức hương vị ngọt ngào của trái rừng bỗng nên thơ đáng yêu lạ lùng...  Bí quyết của hạnh phúc cũng chính là biết đón nhận những niềm vui nhỏ trong cuộc sống mỗi ngày. Có  những ngày tù đày, chúng ta mới thấy được giá trị của hai chữ tự do. Có sống xa gia đình, chúng ta mới  nhung nhớ những ngày sống bên những người thân. Có những lúc nằm quằn quại trên giường bệnh, chúng  ta mới thấy được giá trị của sức khỏe... Cuộc sống của chúng ta tràn ngập những niềm vui nhỏ mà chỉ khi  nào mất đi, chúng ta mới cảm thấy luyến tiếc.
  4. Bạn có bao nhiêu người bạn? Một cụ già quay qua tôi và hỏi: “Cô có bao nhiêu người bạn?”. “Sao cụ lại hỏi vậy, tôi có 10 hay 20 người  bạn, nhưng tôi chỉ nhớ tên được vài người thôi”.  Cụ mỉm cười như thấu hiểu rồi buồn bã gật đầu: ­ Cô phải thật may mắn mới có nhiều người bạn như thế. Nhưng hãy nghĩ về điều cô đang nói. Có quá  nhiều người cô không biết tên đấy! Bạn không phải chỉ là người để cô nói: xin chào! Bạn là người có bờ vai mềm mại để cô dựa vào mà khóc. Là một cái giếng để đổ xuống đấy tất cả những rủi ro của cô và nâng giá trị của cô lên cao. Bạn là một bàn tay để kéo cô lên từ bóng đêm và tuyệt vọng khi tất cả những người mà cô gọi là “bạn” đã  đẩy cô vào đó. Một người bạn thật sự là một đồng minh không thể bị lay động hay bị mua chuộc. Là một giọng nói để giữ  cho tên của cô còn sống mãi khi những người khác đã lãng quên. Nhưng cái cần thiết nhất của một người bạn là một trái tim, là một bức tường mạnh mẽ và sừng sững. Để từ  trái tim của những người bạn đó ta sẽ có tình yêu tuyệt vời nhất. Vậy hãy nghĩ về những gì tôi nói, từng lời nói đều thật lòng cả. Và hãy trả lời lại cho tôi một lần nữa đi, cô bé, cô có bao nhiêu người bạn nào? Tôi mỉm cười với ông và trả lời: “Ít nhất cháu có một người bạn, cụ ạ!” Cảm ơn vì đã trở thành bạn của tôi!
  5. Đi ăn tiệm Gene Perret Đi ăn tiệm là một điều thú vị phải không các bạn? Người ta nấu nướng mọi thứ cho bạn, dọn lên trên bàn  cho bạn thưởng thức... và rồi sau đó còn dọn dẹp, rửa chén cho bạn nữa chứ... Đã thì thôi... Tất cả những  điều bạn phải làm chỉ là nhai, nuốt và sau cùng là trả tiền. Nhưng thưa các bạn... những điều tôi vừa kể trên  đã cuốn theo chiều gió hết rồi... Và đây là câu chuyện của tôi... Một chiều cuối tuần nọ, sau khi lãnh lương, tôi bèn quyết định một cách hạnh phúc là thay vì nấu ăn ở nhà  như thường lệ, tôi sẽ rủ cô bạn gái đi ăn tiệm. Xin thưa với các bạn đó là lần đầu tiên tôi đi ăn tiệm. Khi tôi  đến tiệm ăn thì trời ơi... tôi có cái cảm tưởng như là đang lạc vào bát quái trận đồ của Hoàng Dược Sư trên  Đào Hoa Đảo. Người hầu bàn, ăn mặc còn sang trọng hơn tôi nũa, chào đón tôi: "Xin chào quí khách, 2 người phải không ạ?" Tôi hãnh diện đáp: "Vâng, 2 người." Anh ta hỏi tiếp: "Hút thuốc hay không hút thuốc? Tôi trả lời ra vẻ như không bao giờ hút thuốc: "Không, tôi không hút thuốc." Người hầu bàn tiếp tục hỏi: "Ngài thích ngồi ở khu vực trong nhà hay ngoài trời?" Tôi trả lời như là mình có một quyết định đúng đắn: "Tôi thích ngồi ở trong hơn là ra ngoài." Anh ta phụ họa: "Đúng đấy, thưa ngài" Và hỏi tiếp: "Ngài thích ngồi ở phòng ăn chính, ở bao lơn có mái che hay là trong khu nhà kiếng chan hòa ánh nắng  của chúng tôi." Đến đây thì tôi hơi lúng túng: "Hmm... để coi..." Anh ta đề nghị: "Tôi có thể sắp cho Ngài ngồi ở khu nhà kiếng với phong cảnh tuyệt vời." Tôi hưởng ứng và đi theo anh ta:
  6. "Tôi nghĩ anh nói đúng đấy." Anh ta lại hỏi tiếp: "Bây giờ Ngài thích nhìn ra sân golf hay muốn nhìn cảnh mặt trời lặn trên bờ hồ hay là cảnh núi non hùng  vĩ?..." Tôi nghĩ thầm là lần này hãy để nó chọn phứt đi cho xong, đỡ phải lúng túng: "Chỗ nào anh thấy đẹp là được rồi!" Thật ra anh ta đặt chúng tôi ngồi hướng về sân golf hay bờ hồ hay núi non gì đó tôi cũng cóc biết vì lúc đó  trời đã tối bên ngoài. Lúc sau, một người hầu bàn khác trẻ hơn, cũng ăn mặt bảnh hơn tôi, đến bàn tôi và nói: "Kính chào quí khách. Tôi là Paul. Chiều nay tôi sẽ phục vụ quí khách. Quí khách có muốn ngồi ngắm cảnh  thêm vài phút trước khi đặt món ăn hay không?" Tôi nói ngay: "Không, tôi đang đói lắm. Tôi là dân lao động. Mang lên cho tôi một dĩa thịt bò với rau và khoai tây nướng." Anh ta hỏi thêm: "Ngài muốn dùng thêm súp hay rau trộn?" Tôi đáp ngay: "Rau" Anh ta cứ hỏi: "Chúng tôi có rau xanh nhiều loại, củ dền đỏ, cà chua... Ngài có thích trộn với tôm không?" Tôi xẳng giọng: "Rau xanh thôi, OK?" Anh ta đáp: "Vâng thưa Ngài. Có dầu giấm không?" Tôi không muốn kéo dài cuộc khẩu cung này nữa: "Bất cứ cái gì cũng được." Anh ta cứ nói: "Chúng tôi có dầu giấm kem Ý, phó mát xanh, giấm chua Pháp... Tôi cướp lời:
  7. "Đem bất kỳ thứ nào làm tôi ngạc nhiên là được..."  Anh ta vẫn đứng đó: "Dầu giấm kem Ý là loại đặc biệt của chúng tôi. Như thế có được không thưa Ngài?" Tôi cộc lốc: "Ừ" Anh lại hỏi: "Còn khoai tây thì sao..." Tôi thừa biết cái gì sắp xảy ra nên không muốn anh ta đứng lải nhải nữa: "Tôi chỉ muốn khoai tây nướng mà thôi, hiểu chưa? Không có cái giống gì kèm theo nữa hết." Anh ta cứ hỏi: "Không bơ, Không kem chua à?" Tôi gằn giọng: "Không." Anh ta vẫn hỏi: "Không để hành luôn à?" Tôi hết chịu nỗi nên phải quát lên: "Không. Anh không hiểu tôi nói gì à? Tôi không muốn cái gì với khoai tây hết. Cứ mang ra cho tôi khoai tây  nướng với thịt bò là được rồi." Anh ta lại chỉa mũi dùi sang thịt bò: "Ngài muốn 200 gram, 250 gram hay 350 gram thưa Ngài?" Tôi trả lời cho có: "Bao nhiêu cũng được." "Ngài muốn tái, tái vừa vừa, vừa, vừa chín hay chín hẳn thưa Ngài?" Tôi không thể nào chịu được nữa: "Ê... Tao nổi cơn rồi đấy nhé..." Anh ta vẫn không tha tôi: "Ngài thích cải xanh, bắp hay cà rốt chung với thịt bò?" Như giọt nước làm tràn ly nóng giận, tôi ném khăn ăn xuống đất, đứng phắt lên, xắn tay áo, xông vào anh  ta và giở giọng võ biền: "Ê... Mày muốn ra ngoài sân chơi tay đôi không, thằng dai như đỉa kia?" Trời ơi, đến nước này mà anh ta cũng không thể không hỏi ý kiến tôi:
  8. "Vâng, thưa Ngài. Ngài thích ở bãi đậu xe, ngoài đường nhỏ hay đường lớn đối diện với nhà hàng, thưa  Ngài?" Tôi nói: "Tao thích ngay tại đây...", và đấm anh ta một cái. Anh ta né rồi phản công bằng một cú móc tay  trái vào hàm tôi... Các bạn thân mến, đó là lần đầu tiên trong cái đêm nghiệt ngã đó anh ta đã không hỏi tôi  thích bị đấm ở đâu... Tôi choáng váng ngã xuống ghế trong khi các người khác tới kéo anh hầu bàn đó ra. Tôi có cảm giác ai đó nới lỏng cà vạt tôi ra, mở nút áo cổ và vả nhẹ vào mặt tôi... Khi tôi hoàn tỉnh, tôi thấy  trước mặt tôi là gương mặt lo âu của viên phụ trách các tên hầu bàn đêm đó... Ông ta xin lỗi ráo riết và đề  nghị mua nước uống cho tôi, gọi y tá hay bất cứ cái gì tôi muốn... Tôi lúng túng nói: "Không, không... đừng gọi ai đến hết... cho tôi ly nước là được rồi..." "Vâng thưa Ngài, có ngay", ông ta hớn hở đáp lại sự đòi hỏi quá dễ thực hiện của tôi. Và ông ta tiếp: "Ngài thích nước suối nhập cảng, nước soda, nước chanh hay nước lọc?"
Đồng bộ tài khoản