Những bài thơ sưu tầm của nhiều tác giả

Chia sẻ: Vit Con Xinh Dep | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:8

0
551
lượt xem
123
download

Những bài thơ sưu tầm của nhiều tác giả

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Những bài thơ em viết rồi bỏ quên Nằm lặng yên bên thềm kí ức Bỗng một lần kỉ niệm về đánh thức Em đọc lại thơ mình

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Những bài thơ sưu tầm của nhiều tác giả

  1. Những bài thơ bỏ quên Những bài thơ em viết rồi bỏ quên Nằm lặng yên bên thềm kí ức Bỗng một lần kỉ niệm về đánh thức Em đọc lại thơ mình Có bài thơ buồn như một ngày không bình minh Có bài thơ dở dang câu chữ Nét chữ nghiêng như gió Thổi qua miền tóc dài vụng dại của hai mươi Có bài thơ chỉ một tên người Viết hoa bằng mực tím Người ấy giờ đã không còn đến Sao thơ ơi, mong đợi nữa làm gì ... Có bài thơ đỏ phượng mùa thi Có bài thơ cong như nhành cỏ úa Có bài thơ ngập ngừng lời hứa Sẽ không quên Có bài thơ em viết cho anh Những cảm nghĩ dại khờ về hạnh phúc Yêu mến tự đáy lòng thành thực Nắn nót những dòng ngây ngô Thời gian qua, tình yêu qua Và em đọc lại thơ Anh trở về từ những ngày đã mất Như những lãng quên chưa bao giờ có thật Như năm tháng chưa từng phôi phai ... NGUYỄN THỦY NGUYÊN (Hà Nội Đôi môi đá kem Những kỉ niệm đã bám rêu Sao anh không để cho chúng ngủ quên trong tiềm thức? Đôi khi em phát bực Vì anh như bà lão dai mồm nhắc hoài những chuyện xưa… Đó là những ngày rất mưa Mình nép dưới mái hiên nghe nhịp tim của phố Hơi ấm nồng nàn của anh khiến em thôi mắc cỡ Dụi đầu như chú mèo ngoan Em xòe tay hứng giọt nước mắt trần gian Sung sướng hay khổ đau? Mừng vui hay buồn bã? Em nghiêng tai lắng nghe tiếng mưa thì thầm trên lá Cố đoán lời nào dành cho em? Đôi môi ướt mưa lạnh ngắt như kem Anh hâm chúng tan ra và lên men chuếnh choáng Những lời hứa bên tai em nhẹ như gió thoảng Em chẳng mấy bận tâm… Rồi những ngày hết mưa anh cất bước âm thầm Em vẫn nghiêng tai đợi tiếng mưa thì thầm trên lá Để chắc rằng lời đó có phải dành cho em? Đôi môi đá kem
  2. Đã tan ra, giờ dần đông cứng lại Và bám rêu… Anh trở về sau những chuyến phiêu lưu Vẫn hơi ấm ngày xưa, anh đòi hâm nóng lại Nhưng em đâu còn là đứa trẻ thơ dại Không những môi em, tim em cũng đóng băng rồi... PHẠM VŨ NGỌC NGA Sinh năm 1985 tại TP.HCM, hiện đang học năm 2 ĐH Kinh tế TP, Phạm Đoàn Thiên Thư còn trẻ để tiếp nhận và "đánh đu" cùng thể loại thơ tự do. Với cách thể hiện phóng khoáng này, Thư đã "nói" được những cảm xúc nhẹ nhàng chợt đến của tuổi hai mươi. Chỉ là ước mơ "Vớt lên buổi chiều và treo nhờ trên những chiếc lá nâu", là câu hỏi "Phố bây giờ hoa vông đỏ nở chưa?"... nhưng cũng gợi cho người đọc những xao xuyến bâng quơ... Những xao xuyến khó quên (Nhà thơ Lê Minh Quốc). Ngồi đó chờ nhau Thổi thêm gió để những cánh chim Kịp chạy trốn mùa hè trong vòm xanh Với buổi chiều oi ả Ngắt về cho anh chiếc lá Xoa dịu bóng hoàng hôn Rồi, anh cứ nhớ và quên Đoạn đường có có ly cà phê đầy nắng Chiều hôm qua là chiều rất đắng Đọng trên môi em đến sáng mai vẫn hoang sơ Rồi, anh cứ thức và mơ Ao ảnh chập chờn Không, anh ơi! Đấy là hoa nắng! Sợ đêm rồi sẽ lặng Vớt lên buổi chiều và treo nhờ trên những chiếc lá nâu Rồi đấy anh, cứ ngồi đó chờ nhau … Phố nhỏ tình gần Nghe thời gian uể oải chuyển mùa Qua phố Giật mình, vai buốt gió Chiều đã về chưa? Phố bình yên là phố của ngày xưa Phố ngái ngủ dưới bóng hoàng lan đêm trầm vào hơi thở Tôi tưởng mình phiêu linh vô cớ Tìm về nhà trên con đường xa Tìm về nhà trên con đường qua Tháng năm giấu khói vào mây hong áo... Đêm xa nhà Nghe tiếng thở lọt qua ô cửa sổ
  3. Ngỡ đất dậy mùa Phố bây giờ hoa vông đỏ nở chưa? Tìm Em cứ chờ trong những đêm chờ đợi Phía chân mây khép mở những đóa hồng Người ẩn hiện như bóng đêm đom đóm Có dòng tin nào loé sáng lên không? Em cứ chờ trong những đêm không gió Tiếng chuông reo. Đêm khẽ giật mình Chim xao xác phía nào? Em chẳng biết Chẵng có gì! Và đêm ngủ lặng thinh Em thức với đêm Đêm và em vẫn thức Đêm chưa qua là đêm đã tím rồi Và tin nhắn từ phía đông ngày trước Lẫn vào cùng xào xạc lá khô rơi Một mình Có buổi sáng tôi nhìn ra đường Con đường còn ngái ngủ … Chiếc lá thiêm thiếp vòm cây, Con chim sẻ xù lông Ngóng đầu đợi nắng Cơn gió lặng Cuộc tình trôi qua Có buổi sáng nhìn đường tìm những vòng xe Ngọn đèn đêm không còn sáng Mặt trời cô độc trên những mái nhà Nắng hưng hửng trườn mình Lơ đễnh Vấp vào tôi Có buổi sáng nhìn ra đường chỉ để nhìn thôi Mắt cay xè đếm người - xe trên đường mải miết Hoa dầu tháng ba rơi đầy góc phố Người quét đường không đến đêm qua … PHẠM ĐOÀN THIÊN THƯ Gió Có phải tại gió chăng Gió mất ngủ suốt đêm gõ cửa Gió lang thang không nơi trú ngụ Gió yếu mềm tay lá vuốt ve Có phải tại gió chăng Bao cuộc hẹn không về Trăng đơn chiếc suốt đời ân hận
  4. Gió tạt khói cay mắt người sưởi ấm Anh thành người mắc nợ với chia phôi Có phải tại gió chăng Ngồi với một người, nghĩ đến một người Nhàm chán thấm vào những gì thừa thãi Có phải tại gió chăng Tình yêu tôi lầm lỗi Hay tại anh chăng, hay tại em chăng. 12-9-2004 VŨ DUY THÔNG (Báo xuân Tuổi Trẻ Bồ câu đêm giao thừa Trung du chiều Tết nhẹ nhàng phụ nữ tuổi ba mươi Sông Hồng đỏ Nguyện một ngày lắng dịu sông Hương Em chạy dọc Những khúc đê uốn những khúc nhớ Xa mai vàng đến tận cùng Xuân Đào bích Nắng về với mai Để đào mãi long lanh sương sớm Em muốn nhờ gió Nhưng gió đỏng đảnh dễ đổi chiều Em muốn nhờ mây Nhưng đêm mây hay lạc lối Em nhờ đất mẹ Truyền qua mạch nước ngầm Nồng ấm và không ồn ào Gửi tới anh Lời thì thầm mùa xuân Lúc gà cất tiếng HẠNH MINH Thang mười hai ́ Băng qua những triền cỏ lộng gió Những núi đồi vàng nắng Em buông mình xuống mùa đông sau những chặng đường dài bất tận Hoa trạng nguyên khe khẽ cười giữa tháng ngày lạnh Nheo mắt nhìn em… Chậm rãi, chậm rãi, Thật chậm rãi Em ngả đầu vào nỗi buồn của anh Cỏ nghiêng nghiêng thơm khét mùi nắng Anh Có đâu là một chiếc lá thông Để em ghim đời mình lên mây trắng?
  5. Em thiếp đi bằng nỗi buồn của anh Mơ về đêm qua Khi em lao đi tìm lại khóe miệng anh bằng những niềm vui mỏng mảnh Vội vã Thật vội vã Mà anh vẫn khuất đâu đó phía sau những ngôi sao cũng đang khe khẽ nhìn em cười giễu cợt Em tỉnh giấc vì cái nhíu mày của anh Phía sau đỉnh núi mờ sương Mặt trời cũng len lén nhìn em cười giễu cợt Tháng mười hai trở mình Hoa trạng nguyên tàn lặng lẽ Bất an trong sự bình yên tưởng tượng Em ngồi giễu cợt em. Gió qua đồi vẫn hát Chẳng biết mùa đông đã trôi qua như thế nào Những hội chợ phù hoa đã tàn như thế nào Em từ chối sự mời mọc của mù sương lẫn ấm nắng Lang thang trong khu vườn của chúng mình Nơi những đám rêu còn in dấu giày của anh Những gốc cây còn hằn vết bàn tay anh vun Em lang thang trong căn nhà của chúng mình Thắp lên từng ngọn nến Lẩm nhẩm vài câu vu vơ Im dreaming of a white Christmas… Chẳng có thiên sứ nào về hát đêm nay Oh Holy Night… Những ngón tay run rẩy chạm vào từng sợi dây đàn Ngân lên lời rét buốt Em muốn giấu tiếng hát vào một cõi thẳm sâu để được bình yên quỳ bên vết thương mình Tỉnh táo và nghĩ về anh Về những gì đã một lần hạnh ngộ và mãi mãi trượt khỏi quỹ đạo buồn tẻ của thời gian Đã bay về thế giới khác Như anh Có lẽ đã “cười bằng ánh sáng của nụ hôn khác” (*) Và mặc “chiếc áo em chưa từng thấy bao giờ” Châm điếu thuốc, rít một hơi thật dài Khói chảy tràn lơ đãng Lạnh như sương và buồn như sông… Mùa đông Gió rít ngoài cửa kính Những thanh âm khô khốc va vào nhau lập cập Em mâu thuẫn trong sự cầm tù bởi chính mình Những khao khát cũng vấp vào nhau ngã nhoài Chúng nhìn em trách móc Khẽ vươn tay đốt lò Lửa bùng lên vĩnh cửu Phía ngoài kia Gió qua đồi vẫn hát Biết đêm nay Sông có qua đời ? 12- 2004 (*) Thơ Nguyễn Khoa Điềm
  6. KHƯƠNG HÀ Miền đông Ta chạm vào cỏ và sẽ hát, chiều ơi Trước khi những cơn mưa lũ lượt kéo qua đây gào thét trên đồng ruộng Bài hát về quê hương sông dài suối rộng Từ thuở xa xưa nước cuốn nhau về Cụm lục bình trôi man mác cơn mê Mà nhan sắc ám ảnh... Chiều trở biếc Miền Đông ơi Nơi những khu rừng cao su bạt ngàn gió thổi Mỗi mùa thu lá đỏ cả vùng trời Và những vườn cây trái mê say Hương dẫn chân qua ngõ dài hun hút Những ngôi nhà hiền hòa sau hàng dâm bụt Tiếng võng đưa day dứt trưa nồng... Miền Đông ơi Trên cánh đồng hoang vắng chiều nay Có đàn cò trắng bay về vội vã Trên núi đồi hiu hắt sương mây Có đêm tối chần chừ chưa muốn ngả Đếm thời gian, đếm tháng đếm ngày Qua trận mưa ồn ào, qua cơn nắng trễ nải Chưa kịp nhớ niềm vui, chưa kịp quên lo ngại Thế rồi mai cũng phải đi xa... Ta chạm vào cỏ và sẽ hát, miền Đông Cỏ lạnh lắm một chiều ta đứng khóc... KHƯƠNG HÀ Chiều cuối năm Chiều nay đọc “Không đề” của Ônna Bécgôn Thấy lại nhớ những chiều xưa cũ kĩ Thời gian đánh cắp những gì ta yêu quí Rồi bỏ lại nỗi buồn Bỏ lại những nuối tiếc Bỏ lại những mưa giông …. Chiều cuối năm Ta lẻ loi giữa căn phòng trống không Những câu thơ tuổi hai mươi màu xanh dần nhạt Bỗng thấy thừa giữa cuộc đời ngàn điều bí mật Bỗng thấy thiếu giữa cuộc đời một chút sẻ chia … Chiều cuối năm Lá bàng chuyển màu nửa đỏ nửa xanh Ta đi giữa thị thành Lại mong về một miền hoang vắng… Cà phê thật đắng Hát nhạc Phú Quang Rồi lang thang lang thang Chỉ đôi chân ngỡ ngàng
  7. Thấy mình Còn nhớ lối... NGUYỄN THỦY NGUYÊN Ngày thứ 365 Em đợi ngày thứ 365 của năm Để thấy mình già hơn một chút Mùa đông ra đi từng giây từng phút Sao xuân vẫn chưa về? Em đợi ngày thứ 365 của năm Để thấy mình cũ như thời gian Mà cuộc đời lúc nào cũng mới Mà tình yêu vời vợi Ra đi không trở về …. Em đợi ngày thứ 365 của năm Tìm an ủi trên cành đào chưa hé nụ Lòng em là cánh đồng đã qua mùa vụ Cỗi cằn... Em đợi ngày thứ 365 của năm Âu lo đợi một giao thừa đến sớm Bỗng sợ sẽ nhớ một người Và lòng em mùa xuân chưa tới Anh ơi... THU THỦY Riêng tư Chẳng phải bao giờ cũng được sẻ chia Tự tập cho mình thói quen, em không đòi hỏi Chỉ thèm được nói Bâng quơ những chuyện không cuối, không đầu Không triết lý, không xa, không sâu Nhạt như gió, lạ như nước, mà riêng tư gần gụi với em Trong từng hơi thở… Đừng tìm kiếm nơi em sự cảm thông Của người phụ nữ từng trải Hãy để em như hương, như hoa Bồng bột lắng nghe anh, chia sẻ ấm áp Bằng cuộc sống có nụ cười tiếng khóc Đừng tìm ở em sự nhẹ nhàng Vô ích thôi, em thích nồng nàn Thích sống trọn - vẹn Thích ôm gọn cả bầu trời trong vòng tay Đừng tìm đến em, khi anh say Nói những lời không thật Đừng gắn bó với em như bóng, hình nhợt nhạt Có như không...
  8. ĐỖ THANH VÂN Cà phê cuối ngõ Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em nâu đến thế Vì viên đá tròn xinh Vì bông hoa be bé Mà nụ cười em trong hơn Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không? Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông Anh chỉ thấy toàn người lạ Người lạ thì chẳng là gì cả Thế giới thu vào một mái tóc em Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời Anh đã trao, dẫu em không nhận THỦY VŨ
Đồng bộ tài khoản