Vui lòng download xuống để xem tài liệu đầy đủ.

Những bài thơ và câu chuyện về ngày 20 - 11

Chia sẻ: | Ngày: doc 9 p | 97

0
582
views

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn... Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng

Những bài thơ và câu chuyện về ngày 20 - 11
Nội dung Text

  1. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn... Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường chúng ta đã được thầy cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên đã giúp chúng ta nên người như hôm nay. Là một người Việt Nam chúng ta không thể nào quên truyền thống tôn sư trọng đạo mà ông cha ta đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên... Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế nhưng sau khi ra đời có mấy ai còn nhớ về thầy cô giáo cũ của mình ? Có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích ? Ngày 20 - 11 hàng năm, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy cô giáo, ngày để chúng ta bày tỏ lòng biết ơn đến những người cha người mẹ thứ hai đã dạy dỗ chúng ta nên người. Đối với những học trò xa xứ như chúng ta một bó hoa dâng tặng cho thầy cô trong ngày này chắc có lẽ là hơi khó, nhưng những món quà tinh thần bằng thơ văn hay một chút vật chất thì chắc có lẽ là không khó lắm đối với mỗi người trong chúng ta ! Nhân ngày 20 - 11 Trang lớp 11/2 xin gửi những bài thơ văn về thầy cô giáo để chúng ta cùng chia sẻ niềm vui và bày tỏ lòng biết ơn với các thầy cô của mình trong ngày vui này, đồng thời cũng để nhắc nhở rằng : Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây.
  2. VÈ LỚP HỌC Nghe vẽ nghe ve Tiếng anh không khó Có tính nhường nhịn Nghe vè lớp học Thị quyên duy bình Chính la navi Thi đua học tập Thich nhất môm sinh Cú hay xù xì Mười một trên hai Thanh nhân tiêu biểu Có phải bảo sơn Ai nấy điều tài Môn địa không hiểu Viết chũ thấy ớn Mỗi người mỗi vẽ Cứ hỏi văn tài Tiểu thơ mỹ trang Giống như người mẹ Học toán miệt mài Nói ngược nói ngang Cô nhãn lớp tôi Tuấn sang nhanh trí Ai bằng thị lụa Có tính vui tươi Vào lớp chăm chỉ Thường hay nói đùa Thật là đáng kính Là bạn mỹ quyên Văn lầu giúp vui Giúp bạn tận tình Giải toán điêu luyên Nhân ngày 20 Lớp trưởng thúy an Lớp em xin chúc Anh tùng là ai? Không ngại gian nan Chẳng ngại học bài Thầy cô hạnh phúc Nhật băng ta đó Hữu nghĩa rất tin Sức khỏe dồi dào NHỚ! Mai có xa trường em vẫn nhớ Tiếng giảng bài ấm cả không gian ƠN THẦY Dáng cao gầy_ người thầy tóc bạc Đã lâu rồi tôi mới trở về đây Tháng năm dài_bám lớp bám trường. Mái trường xưa với bao kỉ niệm Tôi thấy nhớ những ngày xưa ấy Mai có rời xa_em vẫn nhớ Nhớ hàng cây ngã bóng sân trường Phấn trắng, bảng đen, với bạn bè Cùng lũ bạn khắng khít bên nhau Những bài học làm người đầy ý Và nhớ nhất, người thầy xưa đó nghĩa Giờ mái tóc đã ngã hai màu Làm hành trang trên bước em đi Bởi tuổi già hay là bụi phấn Bụi phấn từ bục giảng mà rơi Mai xa rồi! nhớ lắm không quên Mà thầy ơi sao mãi vấn vương Thầy cô ơi!Tiếng long em thổn Đó chính là tình yêu nghề nghiệp thức Thầy ơi thầy, thầy có biết không? Công ơn cao dày thầy cô em ghi Lòng em vẫn mãi nhớ ơn thầy. nhớ Không biết phải đền đáp ra sao? Mãi mãi trong tim lời dạy làm Và em biết cách để thầy vui người. Là tặng những đóa hoa điểm 10 Cẩm Tiên
  3. Đây chính là món quà vô giá Thầy sẽ nở những nụ cười tươi Nguyễn Thị Mỹ Quyên NGƯỜI THẦY NGƯỜI XÂY ĐỜI MỚI Người lái đò mái tóc bạc phơ Tháng năm dài dẫu cùng mưa nắng Tuổi học trò thơ ngây Đưa lữ khách cặp bến bờ hạnh Hồn nhiên và trong sang Tựa như trang giấy trắng phúc Còn riêng mình quay gót quạnh hiu Trong sang bước vào đời Thầy của em như người lái đò Đưa lũ học trò cặp bến bờ tri thức Người thầy và người cô Như những cánh chim bay vào chân Là những người lái đò trời mới Đưa những người học trò Thầy lặng thầm năm tháng vẫn cô Đến bến bờ rộng mở đơn Cho thì nhiều nhưng nhận chẳng Bồi dưỡng thêm kiến thức Cho tuổi trẻ hôm nay bao nhiêu Kẻ ra đi có bao giờ nhớ lại Để ngày mai tiến bước Thầy kính yêu ơi! Em xin nhớ mãi Xây dựng quê hương nhà Công ơn thầy em ghi khắc trong Em yêu thầy cô giáo tim Đinh Nhật Băng Người kỹ sư tâm hồn Dạy chữ và dạy người Cho em nên người tốt Công ơn này cao nặng Em xin hứa từ nay Luôn siêng năng học tốt Cho thầy, cô vui lòng. Nguyễn văn Tài NƯỚC…..???!! Trong giờ học môn địa lí Cô:Em nào có thể cho cô biết nước nào nóng nhất, nước nào lạnh nhất? Tí: Dạ thưa cô nước gần xích đạo là nước nóng nhất còn nước gần bắc cực là nước lạnh nhất, Tèo giơ tay: thưa cô bạn Tí nói sai rồi ạ Cô: Vậy em có ý kiến gì? Tèo: Thưa cô nước nóng nhất là nước sôi, nước lạnh nhất là nước đá. Cô:??? Cả lớp:???
  4. Trầm Hữu Nghĩa DOCTOR Lớp đang học hướng nghiệp, bạn Nam thì lo suy nghĩ đến việc mua đôi dép mới. Bất ngờ thầy hỏi Nam Thầy: Nam lớn lên em sẽ làm gì? Nam(giật mình):Thưa thầy DOCTOR ạ! Thầy: Đó là một ước mơ tốt, em phải làm gì để thực hiện ước mơ đó. Nam: Thưa thầy sao lại tốt ạ! Em phải lại xin tiền mẹ nữa rồi. Thầy: Sao vậy? Nam: Thưa thầy em muốn mua đôi dép doctor nên em phải xin tiền mẹ em ạ! Thầy:…….. Phạm Ngọc Tường Vi CHÀ ĐỒ NHÔM Trong một tiết sinh hoạt lớp cô chủ nhiệm đặt câu hỏi: Cô: Ngoài số tiền cha mẹ cho hàng ngày, các em còn làm gì để kiếm thêm tiền phụ cha mẹ trang trãi việc học hành. Nhân(từ tốn): Thưa cô em thường gôm những vật phế thải của gia đình đem bán để lấy tiền ạ. Cô: Tốt! Tốt lắm. Cô muốn nghe ý kiến của một em nữa. Nghĩa (nhanh nhẫu đáp):Thưa cô, em có một phương pháp tốt nhất để dành dụm tiền đó là “Chà đồ nhôm”! Cô: chà đồ nhôm là gì? Nghĩa: Thưa cô đó là….là…. chôm đồ nhà ạ! Cả lớp: Hả!…?? Đặng Quốc Toàn NHỮNG ĐIỀU MUỐN NÓI Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. em xin gởi đến những lời tri ân đến tất cả các thầy cô giáo, những con người hoạt động không mệt mỏi vì sự nghiệp ươn mần nhưng chồi non tương lai cho đất nước. Đặc biệt là cô chủ nhiệm lớp người đã giành những tình yêu thương cho chúng em và để lại bao kỉ niệm đẹp cho em về hình anh ‘ người lái đò” ân cần. Tôi có rất nhiều điều muốn nói nhân ngày 20-11 này, cô ơi nếu người lái đò có nhiệm vụ la chuyên chỏ khách qua sông, thì cô là người lèo lái đưa chúng tôi đến bờ tương lai trên con thuyền kiến thức, nhớ lại những nhọc nhằn của nghề giáo làm em không khỏi xúc động, trong đêm mọi người điều ngủ yên giấc cô vẫn miêt mài bên máy tính ngồi dưới ánh đèn soạn từng trang giáo án tìm những bài toán hay giúp chúng em học tập tốt hơn. Điều làm cho chúng em càng quý trọng hơn là tấm lòng tận tình đối với học sinh, khi thấy chúng em con yếu trng học tập mà cô lại dạy môn toán, cô đã sắp xếp thời gian để dạy thêm cho chúng em măc dù cô rất bận bởi công
  5. việc gia đình, giúp chúng em hiểu sâu thêm kiến thức. Tất cả đều lag sự ân cần, hi sinh vì học sinh vì sự nghiệp: “Mười năm trồng cây, Trăm năm trồng người”. Cô còn là một người mẹ ở trường, luôn truyền dạy những diều hay, lẽ phải, khuyên ngăn và sẵn sàng tha thư những đều sai lầm gặp phại của chúng em. Cô như một cánh tay âm thầm, lặng lẽ chấp cánh cho chúng em bay đến tương lai tươi đẹp và dang rộng vòn tay để bảo vệ chúng em trước những sóng gió của cuocj đời qua những lời khuyên tận tình của cô. Trong khi đó chúng em làm cho cô rất buồn, nhưng cô vẫn không bao giờ giận chúng em, dó chính là sự bao dung của người mẹ. Một minh chứng cho sự gắn kết của chúng em và cô là qua mô hình chăm sóc cây xanh trong khung viên trường góp phần làm cho cảnh quang trường càng ngày càng xanh và đẹp. Đây là dịp để chúng em bày tỏ những tình cảm chân thành từ đáy lòng đối với người thầy người cô cũng giống như người mẹ ở trường đã giành bao nhiêu tình cảm cho chung em. Cuối lời em xin nói với các bạn hãy giành những tình cảm tôt đẹp nhất cho cho nhưng người thầy đáng kính của chúng ta thể hiện sự “ tôn sư trọng đạo” của con người Việt Nam, em xin chúc thầy cô có một ngày tết vui vẻ. CÔNG LAO LẶNG LẺ Trên dòng đời ngược xuôi, mỗi hoàn cảnh là những nốt nhạc thăng trầm khác nhau, làm cho cuộc sống thêm muôn màu muôn vẻ. Những kỉ niệm thời thơ ấu, cắp sách đến trường chính là những hình ảnh khó phai trong tâm hồn người đi học, bởi lẽ tại trường học, học sinh được có bạn bè cùng vui, cùng buồn, lắm trò tinh nghịch của trẻ thơ, hay những người “đưa đò thầm lặng’. Con đường đi đến vinh quang là con đường muôn vàn trắc trở, gian nan và khó đi không giống như đi trên các con đường bằng phẳng bình thường, hay có phương tiện đưa đi dễ dàng,….. Chúng ta có chiến thắng và chinh phục được con đường trên là dựa vào ý chí và nghị lực vươn lên của bản thân nhưng yếu tố không kém phần quan trọng đó chính là sự ân cần của thầy cô chỉ bảo cho chúng ta đi đúng. Chính vì thế họ là những người trồng cây đang ươm mầm xanh cho thế hệ mai sau ,vì đất nước giàu đẹp ,xã hội tương lai, họ là những cánh chim chở ta đến nơi có nhiều ảnh hào quan nhất ,… Cứ tế lặng lẽ ngày tháng trôi qua , những người cha ,người mẹ áy vất vả tiếp tục công cuộc trồng người ,từng lớp người đén rồi đi. Thầy ,cô yêu sự nghiệp giảng dạy vì dạy dược một học sinh tài giỏi là một niềm hạnh phúc ,vinh dự lớn lao, đó cũng chính là thành quả mà thầy mong ước. Là một học sinh được sống trong sự ấp áp yêu thương từ nơi bạn bè ,cha mẹ ,thầy cô em cảm thấy mình thật hạnh phúc . Chính khoảnh khắc thiêng liêng ấy con hiểu rằng vì sao tóc cha phai màu, phải chăng vì lo cho đàn con thơ dại, làm thế nào cho chúng nên người đây, làm sao cho chúng hiểu bài đây?, lo âu khi học trò sai quấy,… hay chính vì bụi phấn kia, bài giáo án được soạn mỗi khuya, tuổi tác đã cao mà tóc bạc chăng. Lê Hữu Toàn
  6. CẢM NHẬN VỀ MÁI TRƯỜNG TÔI Một ngày đẹp trời, hôm nay là ngày đầu tiên tôi bước vào ngôi trường mới, ngôi trường THPT. Bao niềm vui , sự hãnh diện, pha lẫn một chút bỡ ngỡ và lo lắng trong tôi. Cảm giác đó giống như ngày đầu tiên tôi đi học, nhưng cũng là những dấu ấn sẽ đọng lại trong lòng tôi. Khi bước vào ngôi trường trước mắt tôi là một không gian mới lạ, bạn bè thầy cô, trường lớp,… tất cả điều mới. Ngôi trường tôi tuy đã cũ nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái đẹp, cái dễ chịu ở nó bởi trước mắt tôi là nhưng hang cây xanh rợp mát, một bầu không khí trong lành, trường lớp, sạch sẽ, ngăn nấp như đã xoa dịu cho tôi một it căn thẳng, tuy vậy nhưng trong lòng tôi vẫn còn một ít căn thẳng không biết gặp thầy cô ở đây sẽ như thế nào?. Tôi bước vào lớp của mình, khuôn mặt tôi ngơ ngác vì lớp dều là những bạn mới, tôi vào chỗ ngồi, khi đó dáng cô chủ nhiện bước vào, cô bắt đầu sinh hoạt về trường lớp cho chúng tôi biết, đó cũng là baì học đầu tiên của tôi phải biết, lúc này lòng tôi như nhẹ nhõm bởi những tiếng noi thân thiện của cô và tôi nghĩ rằng có lẽ các thầy cô khác vẫn thế. Một năm trôi qua tôi đã tiếp xúc và quen với môi trường học tập ở đây, tôi cảm thấy rất yêu ngôi trường này. Cảm giác so với cấp học dưới cũng khác, tiếp xúc với môi trường học tập ở đây tất cả học sinh và giáo viên đều thân thiện với nhau, khi nói chuyện với thầy cô tôi cảm thấy thoải mái và gần gũi như người thân trong gia đình không cảm thấy áp lực gì cả, chúng ta có thể tự do tự do cho ý kiến và trao đổi với thầy cô. Tất cả thầy cô luôn sẳn sàng giúp đỡ khi găp vấn đề khó khăn nào. Những giờ học ở lớp tôi cảm nhân sự ân cần và tận tình ở các thầy cô, họ luôn dành hết tất cả cho học sinh, làm việc gì cũng vì ngôi trường vì học sinh chúng tôi. Ngoài nhưng giờ giảng dạy trên lớp các thầy cô còn dạy cho tôi biết cách sống như thế nào?, giúp chúng tôi tham gia các hoạt động ở trường, giúp chúng tôi năng động hơn, là động lực cho chúng tôi. Đặc biệt tôi rất thích là những buổi sinh hoạt ở lớp dưới cờ, tôi được nghe nhiều diều mới,có thêm hiểu biết ở ngoài xã hội, biết được tình hình trường lớp như thế nào? Tin tức thời sự ra sao?, tôi còn học được những điều hay từ nhưng lời sinh hoạt cua các thầy cô. Khi học ở ngôi trường này tôi cảm thẩy mình đã lớn thêm, hiểu biết rất nhiều điều. Bây giờ tôi rất yêu và tự hào với ngôi trường của tôi, tuy nó không được như những trường khác nhưng ở đây có những trái tim, những tấm lòng ân ái của các cô thầy hết lòng vì học sinh, một ngôi trường học tập tốt cho tôi ngôi trường THPT kính yêu. Hiện bấy giờ trường tôi đã tốt hơn trước đó là bước ngoặc đổi tên trường, một giai đoạn mới dối với chúng tôi và thầy cô, tôi thật mai mắn khi được chứng kiến giấy phút ấy, ngôi trường tôi đã dần tốt hơn. Nhưng điều quan trọng trông tôi lúc này là tôi hứa sẽ quyết tâm học tập, rèn luyện bản thân tốt, trở nên thành một người tốt không phụ những tấm lòng của các thầy cô đã hết lòng vì học sinh. Những cảm xúc và kĩ niệm về mái trường này sẽ luôn đọng lại trong tôi một dấu ấn không thể quên. Lưu Thúy An

Có Thể Bạn Muốn Download

Đồng bộ tài khoản