Những xác chết hồi sinh - Phần 12

Chia sẻ: Hoang Dinh Dat | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:6

0
170
lượt xem
22
download

Những xác chết hồi sinh - Phần 12

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Anh lật nhanh những trang nhật kí và đếm số ngày tính từ trang đầu của bản báo cáo về tai nạn xảy ra trong phòng thí nghiệm." Vào ngày 11 tháng 5,có một loại hóa chất nào đó bị phát tán trong phòng thí nghiệm.Trong vòng 8 - 9 ngày,bất cứ ai trong căn phòng thí nghiệm ấy đều trở thành nhưng con quái vật kinh tởm "

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Những xác chết hồi sinh - Phần 12

  1. Phần 12 Anh lật nhanh những trang nhật kí và đếm số ngày tính từ trang đầu của bản báo cáo về tai nạn xảy ra trong phòng thí nghiệm." Vào ngày 11 tháng 5,có một loại hóa chất nào đó bị phát tán trong phòng thí nghiệm.Trong vòng 8 - 9 ngày,bất cứ ai trong căn phòng thí nghiệm ấy đều trở thành nhưng con quái vật kinh tởm " Rebecca tròn mắt " nó có nói gì về triệu chứng ban đầu không ? " " Có vẻ như....trong tầm khoảng sau 24 giờ,họ bắt đầu có triệu chứng ngứa da.Bị lở loét sau khoảng 48 tiếng đồng hồ." Rebecca tái mặt " thật...thật vậy sao...ôi..." Chris gật đầu " Đúng như tôi nghĩ.Vậy có cách nào để biết liệu rằng chúng ta đã bị lây nhiễm hay chưa ? " " Không có thông tin nào khác.Đó là tất cả..." Rebecca trầm ngâm nhìn xấp giấy "....nó đã rất cũ,được chế tạo khoảng 10 năm trước đây.MẶc dù vậy,nếu nó vẫn còn hoạt động thì với tốc độ phát tán của nó,cả thành phố Racoon sẽ bị lây nhiễm.Tôi không dám chắc,nhưng tôi ngờ rằng nó vẫn đang lây lan...." Chris đã bình tĩnh trở lại,thế nhưng sự thực zombie chính là những nạn nhân của căn bệnh truyền nhiễm này thật là đáng buồn,kể cả nếu căn bệnh ấy là do chính họ gây ra,họ cũng không đáng phải gánh chịu nó.... " Chúng ta cần phải tìm những người còn lại " Chris nói " Nếu như ai đó không biết mà bước vào căn phòng thí nghiệm ấy thì không biết điều gì sẽ xảy ra..." Rebecca thoáng chút đắn đo,nhưng cũng đồng ý và tiến tới cánh cửa.Mặc dù cô không có súng,nhưng cô sẽ dùng hết khả năng của mình để cứu giúp những người đồng đội.Cô thật dũng cảm. Cùng với nhau,họ rảo bước nhanh qua những hành lang tràn ngập bóng tối.Rebecca theo sát Chris.Khi họ tới cánh cửa dẫn ra hành lang đầu tiên,Chris kiểm tra khẩu súng và nói với Rebecca. " Hãy theo sát tôi.Chúng ta cần tới được cánh cửa bên phải ở cuối hành lang này.Có lẽ tôi sẽ phâi xử cái ổ khóa,và tôi chắc chắn có vài con zombie đang lởn vởn ngoài kia,vì thế tôi cần cô yểm trợ cho tôi " " Tuân Lệnh ! " Cô nói khẽ.Đúng ra,Chris vẫn là người hướng dẫn của Rebecca,nhưng trong thời điểm này điều ấy trở nên lạ lẫm.Chris mở cửa và bước vào hành lang,nhìn quanh ; Không có gì chuyển động. " Đi nào " Anh thầm thì,và họ rảo bước nhanh qua hành lang.Rebecca quan sát sau lưng khi Chris khi anh vặn tay nắm cửa với hy vọng nó đã mở sẵn.DAMN!Thật là không may mắn.Chris lầm bầm và lùi lại,ngắm thật kỹ vào ổ khóa.Bắn vỡ ổ khóa không dễ như ở trên những bộ phim.Nếu như một mảnh đạn văng ra ở cự li gần,nó có thể giết chết người bắn." Chris ". Anh quay đầu lại và nhìn thấy một cơ thể đang di chuyển ở đầu bên kia hành lang.Ngay cả trong ánh sáng mập mờ thế này, anh vẫn có thể nhận ra cái cơ thể dang di chuyển kia bị mất một cánh tay.Sự kinh tởm toát ra từ người con quái vật.Nó rú lên và lao về phía hai người. Chris bắn hai phát vào ổ khóa và vặn tay nắm.Cánh cửa đã mở !Anh nắm lấy tay Rebecca và kéo cô vào,chĩa súng về đằng sau.Con quái vật đã đi được nửa đường thì bất chợt dừng lại trước cái xác không hồn của con zombie Chris giết ban đầu.Nó chợt quỳ xuống và vuốt nhẹ vào đầu cái xác,rú lên những tiếng rú thảm thiết như lời khóc thương ai oán.
  2. " Oh,man ..." ....... Chris nhanh chóng quay lại và đóng sập cánh cửa.Rebecca chợt tái mặt nhưng dường như cô đã trở lại bình thường.Chris ngưỡng mộ sự dũng cảm của cô ; Rebecca còn trẻ nhưng rất cứng cỏi,mặc dù cô mới chỉ 18 tuổi. Chris rảo bước trên hành lang và ngay lập tức nhận ra sự thay đổi.Cách họ khoản 20 feet về phía bên phải,có một cái xác của 1 con quái vật với cánh đầu bị bể nát.Máu đọng lại thành vũng trong cái hốc mắt vô hồn của nó.Ở bên trái là 2 cánh cửa mà ban đầu Chris chuă vào thử.Cánh cửa cuối cùng đã được ai đó mở ra,bên trong là bóng tối nặng nề bao trùm Chắc hẳn có ít nhất 1 thành viên STARS đã đi qua lỗi này,có thể là đi tìm Chris. " Đi theo tôi " Chris nói và nhanh chóng di chuyển đến cánh cửa đang mở,nắm chặt tay súng.Anh muốn quay lại đại sảnh cùng với Rebecca,nhưng việc tìm kiếm đồng đội của mình đang đè nặng lên vai anh. Khi họ đi qua cánh cửa bị khóa bên phải,Rebecca thì thầm " có hình một thanh kiếm ở bên cạnh ổ khóa.Chris tập trung vào bóng tối trong cánh cửa,nhưng chợt nghĩ,không có đồng đội nào đang chờ anh cả,và nhiệm vụ của anh là quay trở về sảnh chính ; anh không nên dẫn theo một thành viên mới không được trang bị vũ khí vào một nơi mà không lường trước được chuyện gì sẽ xảy ra trong đó.Chris quệt mồ hôi lên trán,thở dài.." Hãy quay về sảnh chính đi.Chúng ta có thể quay lại và kiểm tra nơi này sau,được chứ ?" Rebecca gật đầu,và họ cùng nhau quay lại phòng ăn.Chris hy vọng rằng sẽ không có " ai " đang chờ họ ở đó..... (Tiếp chương IX) ... Barry chĩa khẩu Colt về phía con quái vật kinh tởm đang bò về phía mình rồi bắt đầu bắn, hỏa lực mạnh mẽ của khẩu súng khiến hộp sọ con quái vật vỡ nát, chất lỏng trào ra ngay khi nó chạm được tới chân anh. Máu con zombie phun ra tung tóe khắp khuôn mặt nó khi nó co giật trước khi lìa đời. Barry cau có, chùi chùi cánh tay vào quần áo. Lớp đá ốp tường bé tí của căn phòng bếp khiến khung cảnh căn phòng trông còn tồi tệ hơn, những dòng máu đỏ lăn xuống qua các kẽ hở giữa mấy viên đá ốp, chảy tràn xuống lớp vải sơn lót sàn nhà màu nâu trông thật kinh tởm. Barry hạ khẩu revolver xuống, cảm thấy vai trái của anh đau nhức. Cánh cửa tầng trên bị khóa cứng, và để phát hiện ra điều đó, anh đã phải huých vai phá cửa đến thâm tím cả vai và khi anh nhìn con zombie đang nằm trước mặt mình, anh nhận ra rằng kiểu gì anh cũng sẽ phải quay lại và phá nát một cái cửa khác. Lúc trước thì anh không chắc lắm nhưng giờ thì anh đã có thể khẳng định - Chris không đi lối này. Nếu có thì con quái vật vừa rồi đã "đi vào lịch sử". Thế thì cậu đang ở chỗ quái quỉ nào vậy hả Chris? Ba cánh cửa đều bị khóa, Barry đã phá cánh cửa phía cuối hành lang theo linh cảm của anh mách bảo. Và anh thấy mình đứng trong một hành lang tối, yên ắng dẫn đến một chiếc thang máy trống rỗng ngay phía dưới một dãy cầu thang chật hẹp. Căn phòng bếp màu trắng ở phía dưới đáy của dãy cầu thang trông có vẻ trống trải, lớp đệm sàn phủ một lớp bụi dầy còn giấy dán tường thì đã phai màu - căn phòng này không có dấu
  3. hiệu nào mới được sử dụng gần đây, không thấy bóng dáng của Chris, còn cánh cửa đơn cạnh bồn rửa bát thì đã bị khóa. Anh đang chuẩn bị rời khỏi căn phòng thì anh để ý thấy một vệt dài kéo xuyên qua lớp bụi trên sàn nhà, anh liền thử đi theo. Cuối cùng Barry bước đến đúng chỗ con quái vật hôi hám vừa rồi, anh thở dài nặng nề, kiểm tra lại lần cuối rồi anh quay lại chỗ cánh cửa thứ hai. Có mấy cái thùng gỗ to theo kiểu cổ, cùng kiểu với chiếc thang máy, và cũng hoàn toàn rỗng không. Barry thậm chí còn chẳng thèm bấm thử nút "gọi" vì cái tương tự ở tầng trên khi anh bấm thử đã hoàn toàn không họat động. Bên cạnh đó là cái lò sưởi đã bị gỉ sét từ lâu, không ai dùng đến nó. Anh quay lại đường cũ trong khi đầu không ngừng tự hỏi không biết Jill làm ăn thế nào rồi. Bọn anh cần rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Barry chưa bao giờ ghét nơi nào như cái biệt thự này. Nó vừa lạnh lẽo, vừa nguy hiểm lại có mùi giống như một kho thịt bị để thiu thối trong một tuần liền. Nói chung anh không phải loại người dễ dàng hoảng sợ hoặc để trí tưởng tượng của mình vượt ngoài tầm kiểm soát, nhưng anh luôn có cảm giác có một bóng trắng mang hình dạng quái vật xẹt qua sau lưng mỗi khi anh quay lại. Bỗng có tiếng lách cách vang vọng sau lưng anh. Barry quay phắt lại, cảm thấy một nỗi khiếp sợ quặn lên trong ruột khi anh chĩa súng bừa vào khoảng không, mắt anh mở to, miệng khô đắng. Lại thêm một tiếng lách cách nữa vang lên, kèm theo là tiếng máy móc rộn rạo. Barry hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra, lấy lại bình tĩnh. Ít nhất thì cũng không phải tiếng động của linh hồn khi rời khỏi thể xác mà là có ai đó đang sử dụng thang máy. Ai vậy nhỉ? Chris và Wesker thì mất tích, còn Jill thì đang ở cánh khác của tòa nhà... Anh đứng yên tại chỗ, hạ thấp khẩu Colt xuống một chút và chờ đợi. Anh không nghĩ rằng bọn quái vật thông minh đến mức biết dùng thang máy, chưa kể còn phải biết mở cửa nữa, tuy nhiên anh không muốn mạo hiểm. Khả năng bắn của anh rất tốt trong vòng 20 bước từ chỗ anh đến chân cầu thang máy, nơi cánh cửa mở ra, giả định thang máy sẽ dừng ở tầng hầm, thì anh có thể bắn trúng bất cứ ai bước ra từ đó. Một tia hy vọng lóe lên trong óc anh; biết đâu đó lại là một thành viên của đội Bravo, hay ai đó sống ở đây và người đó có thể nói cho bọn anh biết chuyện gì đã xảy ra thì sao. Một tiếng kêu ảm đạm vang lên, thang máy dừng lại dưới nhà bếp. Tiếng bản lề sắt kêu ken két, tiếng bước chân và Đại úy Wesker hiện ra, chiếc kính đen thường lệ được gác lên trên cặp lông mày màu nâu vàng. Barry hạ súng xuống, thở phào nhẹ nhõm, anh mỉm cười. Wesker dừng bước và cười đáp lễ lại anh. "Barry! Đúng người tôi đang tìm đây rồi," hắn nói nhẹ nhàng. "Chúa ơi, anh làm tôi hoảng sợ đấy! Tôi nghe thấy tiếng thang máy khởi động và tưởng mình sắp bị đau tim đến nơi..." Barry hơi lùi lại, nụ cười của anh trở nên ngập ngừng. "Đại úy," anh nói một cách từ tốn, "anh đã đi đâu vậy? Khi bọn tôi quay lại thì anh đã đi đâu mất rồi." Wesker cười toe toét "Tôi xin lỗi. Tôi có tí việc phải đi, anh cũng biết đấy, "tiếng gọi của tự nhiên" ấy mà." Barry lại cười, nhưng anh cảm thấy ngạc nhiên về câu nói của Wesker; bị kẹt lại giữa nơi nguy hiểm như thế này mà hắn ta còn có thể nghĩ đến chuyện đi vệ sinh được? Wesker tiến lại gần và kéo nhẹ lưỡi trai trên mũ xuống, tránh nhìn thẳng vào mắt Barry, khiến anh tự nhiên có cảm giác bồn chồn. Nụ cười của Wesker có vẻ gì đó hết sức xảo trá. Trông như thể hắn đang khoe tất cả bộ hàm ra ngoài.
  4. "Barry, tôi cần anh giúp đỡ. Anh đã bao giờ nghe nói đến White Umbrella chưa?" Barry lắc đầu, anh cảm thấy càng ngày càng thiếu thoải mải. "White Umbrella là một bộ phận của Khu Liên Hợp Umbrella, một phân khu rất quan trọng. Họ chuyên về... có thể gọi là nghiên cứu sinh vật học. Biệt thự Spencer đây chính là nơi nghiên cứu của họ, và gần đây, một vụ tai nạn đã xảy ra." Wesker phủi bụi khỏi một bức tường ở trung tâm nhà bếp rồi tùy tiện dựa người vào đó, hắn nói vui vẻ. "Phân khu này của Umbrella có một chút liên kết với tổ chức S.T.A.R.S., và cách đây không lâu lắm, họ đã... ờ... nhờ tôi giúp đỡ trong việc xử lý tai nạn này. Thật là một tình huống khó xử, anh cũng thấy đấy, rất bí mật; White Umbrella không muốn bất cứ một tin đồn nào về sự dính dáng của họ lan ra ngoài." "Bây giờ, tôi định sẽ tới khu thí nghiệm ở dưới tầng hầm rồi xóa hết những chứng cứ chứng minh sự dính líu của White Umbrella với vụ tai nạn đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho thành phố Racoon thời gian gần đây. Nhưng vấn đề ở chỗ tôi không có chìa khóa để đến chỗ lấy mấy cái chìa khóa mở cửa phòng thí nghiệm. Và đó là điều tôi muốn nhờ vả anh. Tôi muốn anh giúp tôi đi tìm những cái chìa khóa đó." Barry nhìn hắn chằm chằm mất một lúc, không nói gì cả, óc anh như bị khuấy tung lên. Một vụ tai nạn, một phòng thí nghiệm bí mật đang nghiên cứu sinh vật học... ... lũ chó giết người và bọn zombie lang thang trong rừng... Anh liền giương khẩu revolver lên và chĩa thẳng vào khuôn mặt đang cười của Wesker, cau mày giận dữ."Mày điên đấy à? Mày nghĩ tao sẽ giúp mày phá hủy chứng cứ hả? Quân điên khùng khốn kiếp!" Wesker lắc đầu một cách chậm rãi, hắn xử sự cứ như Barry chỉ là một đứa trẻ con." A, anh Barry à, anh không hiểu vấn đề rồi; anh không có sự lựa chọn nào hết. Tôi nói cho anh biết, mấy tay bạn tôi ở White Umbrella hiện đang đứng ở ngay phía ngoài nhà anh, theo dõi vợ và mấy đứa con gái anh đang say ngủ. Nếu anh không giúp tôi, cả gia đình anh sẽ phải chết." Barry cảm thấy máu như bị rút hết khỏi mặt mình. Anh kéo búa súng về phía sau, và cảm thấy sự căm thù đối với Wesker đột ngột trào lên tới từng đường gân thớ thịt trên cơ thể mình. "Trước khi anh bóp cò, tôi xin thông báo cho anh biết một tin rằng nếu tôi không báo cáo lại với bọn bạn tôi sớm thì mệnh lệnh được giao cho bọn nó là cứ việc hành động." Câu nói của hắn khiến Barry trở nên hoang mang, tay anh run lên vì sợ hãi. Kathy, lũ trẻ - mình... "Mày định lừa tao đấy hả," anh nói khẽ và nụ cười của Wesker cuối cùng cũng biến mất, mặt hắn trở lại cái vẻ khó đoán như mọi khi. "Tôi lừa anh làm gì," giọng hắn lạnh lẽo "Không tin thì anh cứ thử giết tôi xem. Rồi sau này anh sẽ tha hồ mà xám hối trước bia mộ của gia đình mình." Mất một lúc, cả hai đứng tại chỗ, sự yên tĩnh như có thể sờ thấy được lan tỏa khắp không gian lạnh lẽo. Sau đó Barry từ từ nhả búa súng trở lại rồi hạ vũ khí, vai anh sụp xuống. Anh không thể mạo hiểm như thế được, gia đình đối với anh là tất cả. Wesker gật đầu rồi lục túi rút ra một chùm chìa khóa, cử chỉ của hắn đột nhiên trở nên sôi nổi một cách rất kịch. "Có bốn miếng đồng đỏ được cất ở đâu đó trong ngôi nhà này. Mỗi miếng to bằng cái tách trà, và được chạm khắc ở mặt bên hình: mặt trời, mặt trăng, những vì sao và gió. Và cánh cửa sau ở phía còn lại của ngôi nhà chính là
  5. nơi anh có thể đặt cả bốn miếng này vào". Hắn tháo lấy một chiếc từ chùm chìa khóa rồi đưa cho Barry."Cái chìa này có thể mở tất cả các cánh cửa ở phía còn lại của ngôi nhà, hay ít nhất thì nó cũng có thể mở những cánh cửa quan trọng ở tầng một và tầng hai. Anh hãy tìm những miếng đồng đó cho tôi và rồi vợ con anh sẽ được an toàn." Barry nhận lấy cái chìa khóa mà mấy ngón tay anh tê cóng, anh chưa bao giờ cảm thấy yếu đuối và sợ hãi như lúc này. "Chris và Jill..." "... sẽ không nghi ngờ gì khi giúp anh tìm kiếm mấy miếng đồng. Nếu anh thấy ai trong số họ thì hãy bảo rằng cánh cửa sau mà anh vừa mới phát hiện ra có lẽ là một trong những con đường thoát ra ngoài. Tôi dám chắc là họ sẽ rất vui mừng được làm việc cùng với một người bạn đáng tin cậy như anh Barry tốt bụng đây. Thực tế, tôi nghĩ anh nên mở khóa tất cả các cánh cửa anh có thể mở được để việc tìm kiếm thuận tiện và kỹ càng hơn." Wesker lại cười, kiểu cười nửa miệng ra vẻ thân thiện của hắn hoàn toàn trái ngược với những lời mà hắn nói. "Tất nhiên, nếu anh nói với họ là anh đã gặp tôi thì chỉ làm vấn đề trở nên rắc rối. Chẳng may mà tôi có bị sao đó, giả dụ như bị bắn trúng lưng chẳng hạn thì... mà thôi, nói vậy đủ rồi. Cứ như coi đây là bí mật giữa hai ta nhé." Chiếc chìa khóa được chạm khắc một hình vẽ nhỏ, phần bảo vệ khoang ngực của một bộ áo giáp sắt. Barry thả nó vào túi "Anh định sẽ đi đâu?" "Ồ, anh đừng lo, tôi sẽ ở xung quanh thôi. Lúc nào cần thì tôi sẽ liên lạc với anh." Barry nhìn Wesker, anh không thể nào ngăn nổi sự sợ hãi lẫn van xin khi anh nói "Anh sẽ nói với họ là tôi đang giúp anh, đúng không? Anh sẽ không quên báo cáo lại đấy chứ?" Wesker quay lưng lại và bước về phía thang máy, nói vọng lại "Tin tôi đi, Barry. Cứ làm những gì tôi bảo, anh sẽ không phải lo lắng gì hết." Tiếng cửa thang máy mờ ra rồi đóng lại lách cách, Wesker đã đi rồi. Barry đứng ngây ra mất một lúc, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không nơi Wesker vừa ở đấy, cố tìm cách thoát khỏi những lời hăm dọa của hắn. Nhưng vô ích. Không có chuyện đắn đo giữa danh dự của anh và gia đình anh; anh vẫn có thể sống mà không có danh dự. Anh cắn răng, bước trở lại dãy hành lang, quyết định sẽ làm những việc anh phải làm để cứu Kathy và lũ trẻ. Tuy nhiên, khi mà chuyện này kết thúc, khi mà anh có thể chắc chắn rằng gia đình mình đã an toàn. Thì không có cửa cho mày trốn thoát đâu, thưa "Đại úy". Barry nắm chặt nắm đấm, các đốt ngón tay anh trắng bệch, anh thề là anh sẽ bắt Wesker phải trả giá cho những gì hắn đang làm. Một cách thích thú. Chapter X JILL ĐẨY CHIẾC ẤN BẰNG ĐỒNG ĐỎ NẶNG TRỊCH có khắc hình ngôi sao ở bên cạnh vào đúng vị trí của nó - vị trí trên cùng trên tấm bảng kim loại. Nó trượt vào lỗ nghe "cách" một cái, bề mặt tấm bảng kim loại lại trở nên bằng phẳng. Một cái đã vào vị trí... Cô bước lùi lại trước cái khóa kỳ lạ, mỉm cười hân hoan. Lũ quạ vẫn quan sát cô khi cô đi ngang qua cái sảnh trưng bày tranh, chúng không hề rời khỏi vị trí, thi thoảng chúng lại kêu ré lên trong lúc cô đang giải câu đố đơn giản. Có sáu bức chân dung tất cả, từ cái nôi đến ngôi mộ - tức là từ đứa bé sơ sinh tới người đàn ông lớn tuổi có bộ mặt nghiêm nghị. Cô cho rằng tất cả những bức tranh
  6. chân dung đó là của Ngài Spencer, mặc dù cô chưa từng nhìn thấy bức ảnh nào của ông. Bức tranh cuối cùng vẽ một khung cảnh thật tang thương, một người đàn ông xanh xao đang nằm trang trọng giữa những người than khóc đứng đầy xung quanh. Khi cô bật công tắc ở bức tranh đó, bức tranh liền bị bốn cái chốt nhỏ xíu bằng kim loại ở bốn góc đẩy cho rơi xuống khỏi bức tường. Đằng sau bức tranh có một cái hốc nhỏ, bọc nhung, trong đựng chiếc ấn bằng đồng đỏ. Sau đó, cô đã rời khỏi căn sảnh mà không gặp phải bất cứ khó khăn gì; trừ một điều cô không chắc lắm là liệu lũ chim có cảm thấy thất vọng hay không. Cô hít một hơi cuối cùng thật sâu cái không khí dễ chịu buổi đêm trước khi quay trở lại ngôi nhà, vừa đi cô vừa rút chiếc máy tính của Trent ra khỏi ba lô. Cô bước từng bước một một cách thận trọng qua cái xác nhàu nát nằm giữa hành lang mờ tối, rồi cô kiểm tra lại tấm bản đồ, băn khoăn không biết nên đi đâu tiếp theo.
Đồng bộ tài khoản