Nỗi đau của đom đóm - Phần 21

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
55
lượt xem
8
download

Nỗi đau của đom đóm - Phần 21

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

- Anh đừng theo em nữa, ngày mai thấy em anh hãy giả vờ như không quen… Bất cứ khi nào trông thấy em, anh hãy làm như chưa hề quen biết. Chẳng lẽ Hà Linh Tử thật sự không quay về trường học nữa, và đó là lần cuối cùng hai người gặp nhau? - Quan Kiện day day thái dương đang căng cứng, đứng lên chầm chậm bước đi. Gian nhà sách tiếng Nhật không rộng, chỉ đi vài bước anh đã đến bên cửa sổ, rồi lại bước trở lại. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nỗi đau của đom đóm - Phần 21

  1. Phần 21 - Anh đừng theo em nữa, ngày mai thấy em anh hãy giả vờ như không quen… Bất cứ khi nào trông thấy em, anh hãy làm như chưa hề quen biết. - Chẳng lẽ Hà Linh Tử thật sự không quay về trường học nữa, và đó là lần cuối cùng hai người gặp nhau? - Quan Kiện day day thái dương đang căng cứng, đứng lên chầm chậm bước đi. Gian nhà sách tiếng Nhật không rộng, chỉ đi vài bước anh đã đến bên cửa sổ, rồi lại bước trở lại. Satiko đang nhìn vào tập thơ của ông Yamaa Tsuneteru, cô ngẩng đầu: “Đương nhiên là thế. Anh xem, chỉ trong vài tháng mà ông Yamaa viết bao nhiêu bài thơ tặng Linh Tử hoặc Ngọc Tử, cho nên chúng ta mới có thể cảm nhận rất sống động mối tình đầu hết sức trong sáng của ông. Nhưng từ sau bài “Ly biệt là không chia tay”, thì không thấy nhắc đến Hà Linh Tử nữa. Còn Hà Linh Tử, sau khi bị làm rõ xuất thân, chắc chắc sẽ sợ liên luỵ đến bà mẹ đang lẩn trốn, vì thế cô ta đâu có thể trở lại học tập? Em cho rằng, cô ấy, và cả bà mẹ cũng nên, đã rời Nara ngay đêm hôm đó”. - Đó là em suy luận logic, anh cũng nghĩ như thế; nhưng em có hình dung thế này không: nếu cô ta không xuất hiện trong cuộc sống của ông Yamaa Tsuteneru nữa, thì tại sao bảy mươi năm sau ông ấy vẫn nhớ nhung da diết như vậy? Chắc em sẽ nói “vì đó là mối tình đầu, trong sáng, sâu sắc vô cùng”… nhưng hồi đó ông ta mới chỉ mười lăm tuổi, tình cảm mới chớm nở, về sau cũng đã lấy vợ sinh con, nếu không bao giờ tái ngộ Hà Linh Tử nữa, thì tại sao lại cực đoan đến mức mua cả hai cái huyệt để cùng nằm bên nhau dưới đất? Satiko gật đầu, im lặng một lúc, rồi nói: “Không thể không công nhận rằng anh nói rất có lý”. Vừa nói cô lại giở tập thơ được coi là toàn tập đầy đủ nhất của ông Yamaa Tsuteneru. Giở đến nửa chừng, cô lại lật xem phần mục lục, rồi kêu lên: “Kỳ lạ thật! Tập thơ trình bày theo trật tự thời gian, ông ấy viết rất nhiều, rất cần mẫn, mỗi năm viết đến mấy tác phẩm nhưng tại sao năm 1935 chỉ viết có một bài, năm 1936 và 1937 thì không có bài nào? Anh có thấy lạ không?” Quan Kiện nhún vai: “Từ năm 1935 đến năm 1938, có lẽ ông ấy không mấy vui vẻ, không có cảm hứng sáng tác nữa…” - Thi nhân thường là càng không vui sẽ càng dùng thơ ca để thổ lộ mới đúng! - Anh biết mình đang cố lý sự đó thôi. Em có giả thiết gì không? - Hay là, thơ ở giai đoạn đó đã bị ông ấy giữ kín, không công bố? - Vậy thì sẽ cất ở đâu? Tại sao phải làm thế? Cả hai đều im lặng. Quan Kiện day day hai bên thái dương. Satiko thì lại giở tập thơ, rồi chăm chú nhìn cứ như nhập thiền. Quan Kiện lấy làm lạ, vì thấy cô ngồi im như tượng. Anh bước đến bên cạnh, cô bỗng ngẩng đầu nhìn anh rất chăm chú.
  2. - Sao thế? - Anh cúi nhìn tập thơ, bỗng rùng mình. Có một cái thẻ ghi tài liệu mà thư viện vẫn cấp miễn phí đang kẹp giữa trang thơ những năm 1935 đến năm 1938. Quan Kiện, tay run run cầm cái thẻ đó lên, trên thẻ không viết chữ gì ngoài một dấu hỏi lớn. - Thi Di?! Anh thấy đôi mắt mình như nóng bỏng. Anh ngồi xuống. Cái thẻ vẫn kẹp sẵn ở đây, cả hai ngay từ đầu đều không nhìn đến nó; khi bàn đến chi tiết chủ nhân hai năm không làm thơ, họ mới chú ý đến vai trò đặc biệt của cái thẻ này. Satiko chờ cho Quan Kiện ngồi yên một lúc, cô mới nói: “Xem ra, cô Thi Di… cũng đã phát hiện và có nghi vấn giống như chúng ta” Quan Kiện thẫn thờ gật đầu, một lúc sau, anh nói giọng khàn khàn: “Và có lẽ, cũng không hiểu tại sao?” Anh lại đứng lên: “Nếu đúng là Thi Di đã để lại dấu hỏi này, thì rất có thể cô ấy đã biết về sự tồn tại của Hà Linh Tử, và biết câu chuyện về ông Yamaa Tsuneteru và Hà Linh Tử “sống không chung chăn gối, chết sẽ nằm chung huyệt”. Anh dốt quá. Rõ ràng là Thi Di đã biết. Quan Kiện hét lên đầu mình, rồi anh lục túi trong của áo jacket lấy ra chiếc hộp nhỏ, bên trong là đôi hoa tai có hai con đom đóm, phía dưới nó là mảnh bìa của nhà sản xuất, có hàng chữ số 759632. Thì ra là do Thi Di viết. “Cô ấy đã dò ra được số mộ của Hà Linh Tử, lại lần ra được những bài thơ viết cho Linh Tử, tức là Thi Di đã tiến những bước như chúng ta hiện nay. Nhưng tiếp theo thì sẽ làm gì… Anh chịu không nghĩ ra được”. Satiko định nói gì đó, nhưng Quan Kiện lại nói tiếp: “Đường này tắc tị thì đi đường khác, thơ của ông Yamaa Tsuneteru đã không còn thông tin gì nữa chúng ta phải đặt trọng tâm vào Hà Linh Tử” - Em cũng đang nghĩ thế. Nhưng rồi cả 2 nhìn nhau 1 hồi rồi cùng lắc đầu. Con đường ấy đã thử đi, nhưng không thể, bởi lẽ trong mọi chi tiết. Hà Linh Tử một cái tên hiếm hoi chỉ có chữ Linh Tử hoặc chữ Linh xuất hiện nhiều nhất trong thơ của ông Yamaa Tsuneteru. Hòa Viêm Ngọc Tử là 1 cái tên còn Kỳ quái hơn. Satiko nói tên “Hòa Viêm Ngọc Tử quá hiếm thấy, căn bản không phải là 1 tên người Nhật mà là cái tên giả” Rồi cô nói, vợ ông Yamaa Tsuneteru mất cách đây 20 năm là người Nhật Bản chính cống, tiến sĩ Yamaa nói tình cảm của cha mẹ ông rất tốt. Vậy thì càng chứng tỏ nỗi nhớ và tình cảm mãnh liệt của ông Yamaa Tsuneteru đối với Hà Linh Tử không thể chỉ xây dựng trong nửa năm tiếp xúc hồi học trung học. - Cả hai đồng thanh kêu lên “à…” - Từ năm 1935 đến năm 1937 tuổi ông Yamaa Tsuneteru khoảng từ 18 đến 20 - Quan Kiện nói có phần xúc động. Nếu tình cảm hồi 14, 15 tuổi mới chỉ là những cảm giác mơ hồ giữa tình yêu trai gái chớm nở và tình bạn, giả sử Hà Linh Tử xuất hiện khi ông Yamaa Tsuneteru ở tuổi thanh niên, thì đó sẽ là tình
  3. yêu say đắm! - Say đắm đến nổi ông ấy muốn được an táng cùng người yêu. - Ngôi mộ ấy có phải là Hà Linh Tử không? Ông già quản lý nghĩa trang nói ngôi mộ ấy không có lọ tro. Liệu có thể là có những thứ không muốn công khai… Satiko đứng lên: “trời ạ, anh nghĩ như thế thật ư” - Anh cho rằng ông Yamaa Tsuneteru đã chôn những tài liệu gì đó dưới mộ Hà Linh Tử? Có lẽ những thứ chôn ở đó mới là tình yêu thật sự… một tình yêu rất riêng tư. Em nên nhớ rằng ông Yamaa Tsuneteru rất chú ý giữ bí mật đời tư, cho nên đến giờ vẫn chưa có bài báo nào có tính chất truyện ký, hoặc gần như truyện ký về ông. Thi Di đã đặt số mộ của Hà Linh Tử bên cạnh đôi hoa tai đom đóm, phải chăng có ngụ ý rằng dưới ngôi mộ ấy có vấn đề? Ánh mặt Quan Kiện bỗng sáng lên nhìn chằm chằm Satiko. - Đừng nên, đừng nên! Em biết anh định nói gì rồi… Cô bất giác lùi lại một bước. - Thật không thể tin nổi, em lại nhận lời đi với anh, để làm 1 chuyện ngớ ngẩn như thế này. Sau khi 2 người trèo qua tường rào của nghĩa trạng Vạn Quốc, Satiko kéo cái mũ của bộ áo thể thao chặt hơn, rồi ngoảnh nhìn khắp 4 phía. - Tại em đã có “tiền sự”, chớ quên rằng anh không mời em nửa đêm mò vào cái nhà thờ kia! Quan Kiện không tỏ ra thông cảm chút nào, anh khoác cái túi to, rảo bước về phía trước. Thực ra anh có thể làm 1 mình, nhưng em là một trợ thủ rất trung thực nên em có quyền biết những phát hiện của anh sớm nhất. - Theo em, anh trước tiên là cần phiên dịch thì có! Quan Kiện cười, bình thường em nói năng rất nhã nhặn, sao lúc này lại chẳng nể nhau gì cả thế. Anh bỗng dừng lại, Satiko biết trong hàng mộ bên phải có chôn lọ tro của Thi Di. Gần đây đến nơi này quá nhiều lần, nên hình như anh đã nghĩ khác về cái chết, nhất là khi thấy “bọn họ” xuất hiện nhiều quá đến nỗi anh trơ trơ rồi. Quan Kiện dường như nói với chính mình, anh không tin Yasuzaki Satiko có thể hiểu được tâm tư của anh lúc này. Bất cứ ai nếu trải qua những sự việc như anh thì sẽ có những cách nghĩ rất khác nhau. Anh đã rất lạc quan và cố gắng đi tìm câu trả lời, thực không dễ gì mà làm được. Satiko nói, sau cuộc thí nghiệm hôm qua anh nói rằng “sẽ còn rất
  4. nhiều người bị giết, có lẽ chúng ta không ai thoát được” bây giờ nghĩ lại, phải chăng là tại mấy lần trước anh đã “dự kiến” chính xác, cho nên thấy nơm nớp và sinh ra ảo giác không? - Anh cũng mong chỉ là như thế… nhưng một lô giường sắt và người nằm trên đó… trông rất thật và không hiểu sao anh có cảm nhận đó là chúng ta. - Và… cũng có cả em trong đó à? - Anh… không biết, Quan Kiện lại bước đi, đi nhanh hơn. Anh bỗng ngoảnh lại nói. Còn điều này anh chưa kể với ai: trong số đó anh nhìn rõ mặt anh! Satiko dừng bước, “ôi, anh vẫn từng nói mình nhìn thấy mặt ai thì người ấy sẽ chết đúng không?” - Đúng, cho nên trước khi ra đi anh muốn làm rõ sự thật về việc Thi Di bị hại, như thế có thể giảm thiểu số người bị chết. Ánh trăng chiếu trên hai tấm bia mộ đặt sóng đôi, xam xám nhợt nhạt. Quan Kiện đứng phía trước, anh rùng mình mấy lần liền. Có cảm giác ở đâu đó trong cõi vô hình đang có một đôi mắt dõi theo, quan sát những hành động điên rồ của anh. Satiko thì đứng ra một chỗ, hình như không nỡ nhìn Quan Kiện làm cái chuyện phi pháp này. Hà Linh Tử dù bà là ai có danh phận thế nào, hãy tha thứ cho hành động điên rồ này của tôi Anh moi trong túi xách lấy ra 1 chiếc xẻng ngắn cán, sắp sửa đào thì Yasuzaki Satiko bỗng nói: “Khoan đã” - Anh đã khấn xin bà Hà Linh Tử tha lỗi cho rồi. - Em không định can anh, nhưng muốn anh nhìn xem, đám cỏ trước mộ này có gì khác lạ không? Khác với cỏ ở trước những ngôi mộ khác. Quan Kiện bước đến bên Satiko nhìn khắp một lượt rồi nói “ừ nhỉ chỉ có cỏ trước mộ Hà Linh Tử hơi bị nghiêng ngả, mọc không đều” - Công nhân làm vườn ở nghĩa trang đương nhiên là chuyên nghiệp, họ không trồng lộn xộn như thế này. Chắc đã có ai đó đào xới, vì sợ người ta chú ý nên lại trồng cỏ lên, vì không phải nhà nghề nên mới trồng lung tung thế này. - Ý em là… chưa biết chừng, Thi Di cũng nghĩ như chúng ta, cũng đã đến… Satiko nhẹ nhàng nói: “Đúng thế, cô ấy rất thông minh”
  5. Quan Kiện gật đầu im lặng, rồi thận trọng đào những đám cỏ ấy lên. Đào mãi, đào mãi, càng đào càng sâu, càng rộng. Cho đến khi cái xẻng bất chợt bị chặn lại. Một cái túi da được bọc kín. Bên trong có một chiếc hộp kim loại to bằng chiếc máy tính xách tay. Chiếc hộp khá nặng bề mặt được chạm khắc hình như là cảnh sơn thủy. Satiko khẽ “à…” một tiếng rồi nói: “Núi và chùa cảnh điển hình ở Nara, em có cảm giác hộp này được làm bằng vàng ròng” Nhìn màu sắc bên ngoài, đoán thế chẳng quá đáng tí nào. - Là gì đây? Satiko soi đèn pin vào cái hộp có lẽ là đựng tro. Nếu thế thì chúng ta thật có lỗi với bà Hà Linh Tử. - Quan Kiện nói: Nhưng ông già quản lý hồ sơ đã nói mộ Hà Linh Tử không có lọ tro. Satiko cười “Tập quán của người Nhật, lọ tro phần lớn là đồ gốm, hình dáng thon dài, chứ không có dáng bẹt kiểu này” Quan Kiện đã mở chiếc hộp ra, đập vào mắt họ trước tiên là cái lọ thủy tinh rất đẹp. Bên cạnh là xấp giấy Tuyên (giấy viết loại thượng hạng) gấp rất ngay ngắn. Quan Kiện mở ngay 1 tờ trên cùng. Ánh đèn soi rõ, một bài từ “Tô mạc già, huỳnh chi thống” (Làn điệu tô mạc già, nỗi đau đom đóm) Tô mạc già Nỗi đau đom đóm Sen sánh cùng Én ngủ chung Ba năm đồng tâm Lòng muôn trùng quyến luyến Muốn được sớm chiều chung màn ấm Cùng vẽ ngày mai Cùng họa ước nguyện bình sinh Oán đàn sớm đứt dây. Sầu vì bút sớm gãy, Tấc gang, mà vô tận Đom đóm biết về đâu Trăng soi song vắng, Mây lướt nhanh Khi mai rụng, lệ nến tràn nham nhở - Nghĩa là gì thế này, Yasuzaki Satiko hỏi. Quan Kiện im lặng hồi lâu rồi khẽ thở than: “Có lẽ lại là một chuyện chẳng mấy vui vẻ” Ngay từ hôm đầu tiên, Yamaa Tsuneteru đã biết Tokyo không bao giờ có thể trở thành nhà của mình.
Đồng bộ tài khoản