Nỗi đau của đom đóm - Phần 23

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
34
lượt xem
7
download

Nỗi đau của đom đóm - Phần 23

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Phần 23 Mùa hè nóng bức cũng là những tháng ngày của tình yêu cháy bỏng. Nhưng một hôm, lúc chập tối sau khi không khí nóng đã bị xua tan, Yamaa lại trông thấy vẻ mặt nặng nề của Linh Tử. Lần trước sau khi anh nhìn thấy vẻ mặt này, cô đã đi mất hút ba năm trời.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nỗi đau của đom đóm - Phần 23

  1. Phần 23 - Mùa hè nóng bức cũng là những tháng ngày của tình yêu cháy bỏng. Nhưng một hôm, lúc chập tối sau khi không khí nóng đã bị xua tan, Yamaa lại trông thấy vẻ mặt nặng nề của Linh Tử. Lần trước sau khi anh nhìn thấy vẻ mặt này, cô đã đi mất hút ba năm trời. - Bao năm quen biết em, sự bình thản và tươi vui của em đã khiến một người hay u sầu như anh luôn thấy lạc quan, bây giờ đến lượt anh quan tâm… Em làm sao thế? Linh Tử cười cười: “Có phải anh đã quên rồi không, em đã từng cảnh báo anh đừng nên quá gần em, kẻo anh sẽ bị thương. Anh còn nhớ hồi học trung học chỉ quen nhau ít ngày chứ? Vết thương thành sẹo thì anh đã quên cả đau rồi à?” Lòng Yamaa Tsuneteru bỗng như chùng xuống. Linh Tử đôi khi rất bướng bỉnh thật, nhưng nét mặt và lời nói hôm nay không có vẻ gì là nói đùa. - Kìa, em vẫn chưa cho anh biết đã xảy ra chuyện gì? - Hoàn cảnh của con người ta luôn thăng trầm biến đổi, cho nên em chẳng thể ngày nào cũng cười vui! Có những chuyện không như ý, mình em gánh chịu là đủ rồi, em không muốn anh phải lo lắng cho em. - Cô bỗng xoay người lại ôm lấy anh, dịu dàng nói - Nếu có ngày anh và em trở thành một phần của nhau, em sẽ cùng anh chung hưởng những ý nghĩ kỳ quái của em, em chỉ mong lúc đó anh đừng chê trách em làm phiền anh! Rồi cô chạy vụt đi, tan biến trong sắc trời hoàng hôn. Đêm hôm đó, Yamaa trằn trọc mãi. Rồi anh cũng nghĩ ra được một điều: “Sao mình cứ ngớ ngẩn chờ đợi gì nữa? Chẳng lẽ mình không hy vọng cùng Linh Tử trở thành một phần của nhau hay sao?” “Linh Tử, em hãy lấy anh!”. Trên đường đi đến nhà Linh Tử, anh nhẩm đi nhẩm lại câu này không biết bao nhiêu lần. Nàng sẽ nói gì? Bà mẹ sẽ nói gì? Anh ta nhu nhược mềm yếu cũng như bàn tay anh ta! Anh bước đi trong nỗi thấp thỏm. Đến nơi, anh gõ cửa mãi mà không thấy ai lên tiếng. Cửa chỉ khép hờ. Anh gọi to, rồi đẩy cửa. Bước vào, cảm thấy rất lạ. Anh thầm than thở.
  2. Tất cả đồ đạc vẫn còn nguyên, nhưng các đồ dùng sinh hoạt nho nhỏ: cái gương nhỏ, cái đèn bằng bìa giấy, chậu cây cảnh xinh xinh… đều mất tăm mất tích. Cứ như một căn nhà không có người ở. Con tim anh như thắt lại từng cơn. Nhất là khi nhớ lại những câu nói của nàng hôm qua. Anh đi thẳng vào buồng riêng của nàng. Mọi vật dụng cũng không còn bóng dáng. Anh bỗng đứng sững lại, nhìn chằm chằm vào cái bàn viết của Linh Tử. Trên bàn là chiếc hộp nhỏ men xanh lưu ly, từ trong hộp thấp thoáng loé ra đốm sáng nhàn nhạt trong căn phòng hơi âm u. Chính là bức vẽ nhỏ xíu mà nàng đã đưa anh xem khi hai người mới gặp nhau lần đầu tiên, do bà Watanabe Linh Tử vẽ: hai con đom đóm biết phát sáng trong bóng tối. Lúc này anh mới nhận ra chiếc hộp còn đặt trên một mảnh giấy viết thư. Chữ viết rất đẹp, mềm mại, chỉ có độc một câu: “Anh cần bao lâu để quên em?” Bác sỹ điều trị dẫn 3 sinh viên thực tập đi tuần các buồng bệnh xong, để lại cho họ một chồng các biên bản hồ sơ cần phải thực hiện.Quan Kiện ôm xấp giấy tờ bệnh án về phòng, lặng lẽ vùi đầu vào làm ngay. Anh đang hì hục viết, bỗng cây bút trên tay “bay” đi đâu mất. - Biết ngay là em mà! Quan Kiện đành xoay người lại, nhìn Âu Dương San vừa mới “tập kích” anh. - Lâu quá mới gặp anh! Kiện bấm đốt ngón tay, mới chỉ có ba ngày! - Em không nói về chúng ta, mà nói về cha mẹ anh và anh: Hai bác đang lo về anh! Gọi di động cho anh thì anh tắt máy nên hai bác đành hỏi em, cứ như em là con dâu nuôi sẵn từ bé của nhà anh! - San hay thích nói vống lên, khiến mấy cô cậu đang thực tập sinh ở trong phải bật cười. - Thôi được trưa anh sẽ gọi điện về nhà! Kiện trả lời quấy quá cho xong. - E là không đơn giản thế đâu. Hai bác muốn tối nay em đưa anh về nhà. Kiện ngẩn người, vội lắc đầu “Không được, tối nay anh có việc” San cười nhạt, hỏi mấy thực tập sinh đang ngồi tại đó “Hôm nay anh ấy có phải trực đêm không?” Một anh cười nói “Không trực ở đây, nhưng chẳng biết anh ấy có trực nơi khác không. Chúng tôi ngờ rằng anh ấy cần tháp tùng ai đó…”
  3. Kiện ném cây bút bi về phía anh ta, rồi nói với San: “Thông cảm cho anh, tối nay anh phải tiếp khách quý, không thể về nhà. Hay là anh sẽ xin phép “công ty tâm sự” tối mai sẽ về!” San hỏi: “Anh đi có việc gì? Anh đã nói không giấu em thì hãy giữ lời” Kiện không địch nổi nữa, đành nói thật “Tối nay anh phải đi ăn với mấy người bạn, không thể từ chối. Anh sẽ gọi điện nói rõ với bố mẹ, mọi người cứ yên tâm.” - Câu hỏi cuối cùng “đi ăn với 1 người, hay đi với đông người” - Ít ra là năm, sáu người. Nói dối em thì anh là con chó! - Câu cuối cùng: Ăn ở đâu? - Anh đã trả lời câu cuối cùng rồi mà. - Nói đi, anh có định làm xong các hồ sơ bệnh án này không? - Ở hiệu hoa Lãng trên đường Ngân Hà. Hiệu ăn Nhật Bản. - Anh đã học được cách ăn sống nuốt tươi từ khi nào vậy. Kiện đứng dậy, từ từ đẩy 2 vai San ra đến tận cửa phòng, nói nhỏ “Nào, San! Anh xin em hãy ngoan ngoãn đi về làm việc đi! Việc của anh, anh sẽ làm chu đáo.Chuyện tối nay đi ăn cũng liên quan đến vụ án Thi Di” - Thật không? San lừ mắt nhìn anh, anh đã rất thân mật với cô gái ấy, em cho rằng anh đã quên béng Thi Di rồi thì có. - Nói vớ vẩn gì đó! - Kiện thấy tức ngực. Đừng có rỗi hơi bới chuyện ra! - Mỹ nhân Phiên dịch ấy chắc thuộc nhóm người sính Nhật Bản? Cho nên anh chị mới đi ăn Sushi! Em đến thư viện tra cứu hộ anh về ông Yamaa gì đó, ngẫu nhiên nhìn thấy 2 người rất là ăn ý, cứ như là đã hợp tác mấy chục năm. May mà chân tay 2 người vẫn còn sạch sẽ, nếu không thì … hừ! - Nói năng bát nháo gì thế… cô ấy là phiên dịch của anh! - Anh đang làm gì? Quen cô ta như thế nào? Sao lại khéo thế, anh định tra cứu về 1 người Nhật, thì lại tìm ra ngay 1 phiên dịch tiếng Nhật xinh đẹp như vậy? - Có những chuyện lúc này anh chưa tiện nói. Chờ anh điều tra xong sẽ kể cho em biết không thiếu 1 chữ! Anh cũng sẽ đưa em đi ăn sushi được chứ? Kiện nhớ lại ngày xưa anh vẫn hay dỗ dành San như thế này. San cúi đầu ngẫm nghĩ rồi nói “Anh là chàng ngốc hay sao mà vẫn định nhử cái kẹo để dỗ dành em như dỗ trẻ con? Tất nhiên là em biết không thể ép anh nói ra điều gì, nhưng dù sao anh cũng đừng quên việc chính của
  4. mình” Kiện đứng đó, vô số ý nghĩ đang xáo trộn trong đầu anh. Đúng, sứ mệnh của mình là phải tra ra hung thủ đã hại Thi Di. Con đường này dường như rất dài, rất khúc khuỷu, nhưng mình chẳng làm việc gì đáng hổ thẹn, mình vẫn dốc sức để làm. Dịp này có lẽ mình không nhận ra, người ngoài thì cho rằng mình đang rất “ăn ý” với Satiko?! Anh bâng khuâng nhìn theo bóng San đi xa dần, anh đứng đó rất lâu. Rồi trở vào phòng ngồi lên bàn. Vừa cầm bút lên thì tiếng San lại oang oang ngoài cửa: “Anh Kiện đã nói sẽ đưa em đi ăn sushi thì chớ có quên, các anh cũng đều nghe thấy rồi đấy!” Hôm trước Yasuzaki Satiko và Quan Kiện đã nhất trí, sẽ cho ông Yamaa Yuuzi biết về các phát hiện mới nhất của họ. Về mối tình của ông Yamaa Tsuneteru và Hà Linh Tử. Kể cả chuyện đào mộ nữa. - Các vị… làm thế thì quá cực đoan! - Ông Yamaa Yuuzi rất ít khi dùng từ “cực đoan”.Nhưng nghe họ “báo cáo” xong thì ông lại có phản ứng rất “cực đoan”, rất không bình thường đối với ông. Ông nhìn chậu cây hải đường tứ quý cao bằng nửa người đang bày trong phòng làm việc, trầm mặc hồi lâu. Họ đã xin lỗi ông rất chân thành nên ông cũng dần nguôi ngoai. - Tôi cũng hiểu rằng… nên cảm ơn 2 người đã rất tận tụy, đã giúp tôi tìm ra những bài thơ chưa công bố của cha tôi và đã phần nào giải tỏa được một câu hỏi lớn của tôi: tại sao cha tôi nhất định muốn được an táng ở Giang Kinh. - Tuy nhiên chúng tôi vẫn không hiểu, tại sao cứ phải là Giang Kinh, mà không phải là Nara, là Tokyo - những nơi họ đã gặp gỡ và đã yêu nhau. Quan Kiện hy vọng ông Yamaa sẽ cho biết thêm những đầu mối về ông cụ Yamaa. Chắc ông phải là người rất hiểu về cha mình. - Tôi cũng thấy ngượng nghịu, thực ra tôi không hề hiểu gì về cha mình. Ông Yamaa than thở, rồi ông bậm môi nhích mép thật chặt, tỏ ý không muốn bàn nữa. Satiko và Quan Kiện nhìn nhau. Ông bỗng nói: Các vị có hứng cùng dự họp mặt và ăn tối với chúng tôi không? Tối mai. Có lẽ trong đó sẽ có người giúp 2 vị giải tỏa câu hỏi này. “Ở Giang Kinh có ít nhất 30 hiệu ăn Nhật Bản, phần lớn là chi nhánh của cùng một hãng, chỉ có món ăn của hiệu Hoa Lãng là đậm hương vị Kansai thứ thiệt, giá cả cũng phải chăng”. Thoạt nhìn ông Kurumada có vẻ như 1 nhà kinh doanh rất khôn ngoan, khuôn mặt đầy đặn, đôi mắt nhỏ và tròn ánh lên những nét linh hoạt, nói năng rất có duyên. Bên cạnh ông là Inouse Hitoshi thì lại ít lời trông hơi giống Ken Katakura (diễn viên điện ảnh nổi tiếng cách đây ba thập kỷ) khi đã có tuổi, với khuôn mặt vuông vức đôi lông mày rậm. Ít nói nhưng ông rất hài hước hai người đều nói tiếng Trung Quốc rất trôi chảy, thậm chí giọng ông Kurumada còn mang âm sắc Bắc Kinh. Trước đó ông Yamaa đã giới thiệu, hai vị này đều là phóng viên Nhật Bản thường trú tại Bắc Kinh, điều càng thú vị hơn là họ lại khá giống những “chuyên gia thông tin” vì họ rất yêu mến văn hóa Trung Quốc. Cả hai đều xứng đáng được gọi là “nhà Trung Quốc học”. Một số cơ quan thông tin
  5. cơ bản cỡ nhỏ của Nhật Bản không có tiềm lực mạnh như “Chiêu Nhật Tân Văn” “Độc Mại Tân Văn” hoặc NTV không thể cử phóng viên thường trú Trung Quốc, họ đành đặt mua “thông tin” hoặc phim tư liệu của Kurumada và Inouse Hitoshi. Họ vốn đều là học giả chuyển sang làm ký giả nên bài viết của họ thường mang đậm phong cách cá nhân. Cả hai đều nói rằng, chính vì họ yêu mến Trung Quốc cho nên một số cơ quan thông tin Nhật Bản cảm thấy hơi bất an, bởi thế mỗi lần trở về Nhật, họ thường có cảm giác “chẳng thể nán lại lâu”. Họ thường bị chụp mũ “thân Trung Quốc”, thậm chí “nịnh Trung Quốc”. Cách đây không lâu, họ trở về Nhật và liên danh viết 1 bài xã luận khá dài, chỉ trích cánh hữu Nhật Bản đã dùng lại khẩu hiệu từ trước đại chiến II trong sách đức dục và lịch sử nhà trường tiểu học, có dấu hiệu cường điệu về sự uy hiếp của Trung Quốc. Hai ông đã mếch lòng không ít các vị “cỡ bự”. Inouse Hitoshi nói nhỏ nhẹ, tán đồng với ông Kurumada “Đây là nơi hai người già độc thân chúng tôi hay đến ăn, chủ hiệu và nhân viên đã nhẵn mặt chúng tôi rồi” Nói rồi cả hai ông đều nhìn sang người phụ nữ trung niên xinh đẹp đang đứng bên ông Yamaa. Có thể nhận thấy khuôn mặt hơi dài của ông Yamaa Yuuzi có nét lúng túng. Đứng bên ông là tiến sĩ Chiba Ichinose. Ngoài Quan Kiện và Satiko, Chiba Ichinose là thành viên duy nhất của tổ thí nghiệm có mặt ở bữa tối hôm nay. Quan Kiện hơi ngạc nhiên: ông Yamaa làm thế này liệu có khiến các thành viên khác cảm thấy mình bị phân biệt đối xử không? Chiba Ichinose đeo kính áp tròng, trang điểm sơ sài như mọi ngày, trông rất lịch sự. Chiba Ichinose mỉm cười: “Tôi là Chiba Ichinose đồng nghiệp của ông Yamaa. Rất hân hạnh được gặp hai vị hàng đầu của giới báo chí”. Ông Yamaa giới thiệu về Chiba Ichinose và nhấn mạnh vợ ông đang ở Nhật Bản. Rồi ông giới thiệu về Yasuzaki Satiko và Quan Kiện. Nghe nói Yasuzaki Satiko là con gái ông Yasuzaki Hiroshi, hai nhà báo đều hào hứng gật đầu “chúng tôi đều có dịp gặp mặt cha cô, ông ấy qua đời, thực hết sức đáng tiếc.” Satiko cúi đầu đáp lễ, nói: “thì ra hai vị đã gặp cha tôi”. Kurumada nói: “các nhân vật của giới văn hóa Nhật Bản tới Giang Kinh, chúng tôi đều được thông báo. Chỉ cần thu xếp được, thì chúng tôi đều tiếp đãi. Ông ấy… tính rất độc lập, ưa yên tĩnh, cuộc sống của chúng tôi thì tương đối ồn ào, cho nên sau khi dùng bữa, chúng tôi mời đi hát karaoke thì ông ấy từ chối. Lần thứ 2 gặp ông ấy, thì chính là…” Ông không nói tiếp nữa nhưng ai cũng hiểu cả. Ông Yamaa đỡ lời, “phụ thân tôi sang đây nhiều lần đều được 2 vị này tiếp đãi, nên các vị ấy đã trở thành bạn thân. Phụ thân tôi thường ca ngợi hai vị hết lời, nhất là 2 vị đã luôn luôn nhiệt tình với văn hóa Trung Quốc. Tôi là con có tình cảm, yêu mến cuộc sống và lý trí, nhưng non yếu về văn học cho nên vẫn chưa lĩnh hội được những lời chỉ bảo của phụ thân”
Đồng bộ tài khoản