Nỗi đau của đom đóm - Phần 25

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
58
lượt xem
8
download

Nỗi đau của đom đóm - Phần 25

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Sinh nói về Kurumada, đúng ra là nói về cả Kurumada lẫn Inouse, họ là một. Inouse Hitoshi thì ít nói. Sinh biết rằng cả 2 vị này đều nhiệt tình, yêu mến văn hóa Trung Quốc và đều phẫn nộ cắn rứt trước những bất công mà nước Nhật đã đem đến cho Trung Quốc trong lịch sử. Cả 2 đều rất chân thành, giới văn hóa văn nghệ Giang Kinh đều rất ca ngợi họ. Kurumada từng nói, mình và Inouse Hitoshi xa quê nhà sang thường trú ở Giang Kinh, hay đối đầu với cánh hữu Nhật...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nỗi đau của đom đóm - Phần 25

  1. Phần 25 Sinh nói về Kurumada, đúng ra là nói về cả Kurumada lẫn Inouse, họ là một. Inouse Hitoshi thì ít nói. Sinh biết rằng cả 2 vị này đều nhiệt tình, yêu mến văn hóa Trung Quốc và đều phẫn nộ cắn rứt trước những bất công mà nước Nhật đã đem đến cho Trung Quốc trong lịch sử. Cả 2 đều rất chân thành, giới văn hóa văn nghệ Giang Kinh đều rất ca ngợi họ. Kurumada từng nói, mình và Inouse Hitoshi xa quê nhà sang thường trú ở Giang Kinh, hay đối đầu với cánh hữu Nhật Bản là vì mang tâm lý muốn “chuộc tội” Họ cũng tài thật, có thể kiếm được những thông tin mà cảnh sát không thu thập được. Tan tầm, Trần đã về nhà. Sinh vẫn ngồi đó trầm tư, vấn đề hiện nay là, Quan Kiện là kẻ điên cuồng sát nhân, hay chỉ là 1 thứ hành vi có động cơ? Phương Bình đến cung cấp thêm tình tiết mới, khiến căn cứ lập luận của Ba Du Sinh được phong phú thêm. Kẻ đã giết Hoàng Thi Di và Chử Văn Quang chính là Quan Kiện. Vì, anh từ bé đã nhiều lần nhìn thấy “chúng” xuất hiện, nhất là gần đây lại nhìn thấy nhiều người sắp chết nằm trên giường sắt, tất cả đã đem đến cho anh ta một sự ám thị rất mạnh nằm sâu trong tiềm thức, nói cách khác có một sức mạnh bí hiểm nào đó đang dẫn dụ anh ta làm những việc tàn sát dã man. Những cái chết ấy chắc chắn sẽ xảy ra bất khả kháng vì Quan Kiện từ bé đã nhìn thấy đã dự liệu được cái chết, chưa lần nào sai, thì lần này cũng chẳng sai. Cũng vì chính anh ta cảm thấy mình bị một sức mạnh bí hiểm khống chế, việc giết người không phải là chủ ý của mình, nên tất nhiên sẽ rất tự trách mình, vì thế mà cảm thấy đau đớn giống hệt như nạn nhân bị mổ xẻ tàn nhẫn và coi đó là 1 cách tự trừng phạt. Anh cực kỳ đau xót trước cái chết của Thi Di và dường như cũng đang tận lực điều tra hung thủ. Chính những điều này phản ánh sự đối kháng với tội ác đã phạm trong tiềm thức. Nhưng cũng không thể cứu vãn cái thực tế đã giết người. Song, cái sức mạnh bí hiểm kia có tồn tại thật không, điều này Ba Du Sinh không muốn kết luận quá sớm. Còn về việc Quan Kiện cứ như bị mộng du, đang đêm mò vào khu giải phẫu có lẽ đã minh chứng cho lập luận về “tiềm thức” và ”bị khống chế” của Ba Du Sinh, nhưng vẫn cần được các chuyên gia thần kinh chẩn đoán xác nhận. Tại sao anh ta lại chọn đúng người yêu Thi Di? Trước hết là vì, người phụ nữ nằm trên bàn sắt trong ảo giác có mái tóc dài. Thi Di cũng có mái tóc dài. Trước kia, khi “chúng” xuất hiện, anh ta nhìn thấy những người thân cận bị chết, người thân cận với anh ta hiện nay, đồng thời có tóc dài, thì chỉ có Thi Di. Thi Di bị ông Nhiệm Tuyền sàm sỡ, Thi Di có lý gì mà không cho Quan Kiện biết? Điều này càng khiến cho Quan Kiện quyết tâm giết hại cô, bởi lẽ người yêu đẹp như ngọc nữ đã không còn trong sáng nữa rồi. Chử Văn Quang thì sao? Thi Di thông minh, có lẽ đã cảm nhận được những biểu hiện bất thường của Quan Kiện, người bạn chí thân của Quan Kiện là Chử Văn Quang cũng cảm nhận như thế, nhưng đã bị Quan Kiện phát hiện ra, cho nên phải diệt khẩu Văn Quang.
  2. Lập luận này cũng dễ dàng giải thích tại sao 2 vụ giết người liên tiếp đều xảy ra ở hiện trường mà Quan Kiện rất thông thuộc: Đại học Y Giang Kinh là nơi học tập và bệnh viện số 1 là nơi đang thực tập. Hai địa điểm này đều nằm trong “Bảng xếp hạng 10 nơi có ma ở Giang Kinh” “tác phẩm” của cô bạn từ thời thơ ấu Âu Dương San, hẳn anh ta đã đọc! Ba Du Sinh đứng lên, dụi mắt đang cộm cứng. Liệu mình có sa lầy, hấp tấp tìm cách giải thích cho hợp lý không? Đây là điều tối kỵ trong công tác trinh sát hình sự. Các vụ án oan sai phần lớn đều tại cái cung cách này. Hay là lại tạm giữ Quan Kiện để tránh xảy ra án mạng oan uổng? Vừa rồi Phương Bình báo cáo rằng chính Quan Kiện đã dự báo… Đúng vào lúc này, chuông điện thoại bỗng reo vang. Quan Kiện đã đứng bên giường sắt. Tuy chẳng có căn cứ gì nhưng anh hầu như có thể khẳng định, người nằm trên đó là phụ nữ, mặc dù không có tóc dài. “Bọn chúng”đang thì thầm bên tai anh rằng đó là phụ nữ. Tức thật, tại sao mình không thể nhìn rõ mặt? Cho đến nay, Quan Kiện mới chỉ nhìn rõ mặt mình và biết rằng cuối cùng mình sẽ bị giết. Cách đây không lâu làm thí nghiệm dưới hành lang ngầm, mình cũng không nhìn rõ giới tính của người nằm trên giường. Chỉ thấy chiếc áo khoác trắng của người ấy và 1 loạt người nằm trên giường cũng có áo khoác trắng. Và cả mình nữa, rõ ràng là Quan Kiện nằm chềnh ềnh ra đó như 1 con cừu chờ hóa kiếp. Còn bây giờ trong mơ anh nhìn rõ người nằm trên giường gần nhất là một phụ nữ. Âu Dương San đang thực tập ở bệnh viện và Yazusaki Satiko làm ở phòng thí nghiệm đều mặc áo choàng trắng, đều là người mà anh rất quan tâm. À, còn có tiến sĩ Chiba Ichinose, còn có các bạn đồng nghiệp… tai họa giáng xuống bất cứ ai, anh cũng sẽ đau khổ hóa điên. Anh đã điên một lần, gần như có thể giết chết ông Nhiệm Tuyền, chẳng phải thế là gì? Lại còn những cơn đau không bao giờ dứt kia. Khi nhìn thấy thiết bị tiên tiến nhất thế giới ghi lại những cơn đau ghê gớm mà Quan Kiện phải chịu đựng, thì ngay anh chàng luôn ngang ngạnh Toyokawa Takesi kia cũng phải tái mặt. Người phụ nữ này là ai vậy? Nếu dần dần càng nhìn rõ hơn, tức là cái chết của người ấy sẽ càng đến gần, sắp nguy đến nơi rồi. Khi nhìn rõ mặt, thì cũng là khi tim người ấy ngừng đập. Nhưng, vẫn không nhìn rõ. Đã thế thì mình tội gì phải xúc động băn khoăn? Quan Kiện hơi do dự, rồi đưa tay sờ lên mặt người phụ nữ ấy. Người ấy bỗng mở mắt, anh lại nhìn thấy ánh mắt đầy phẫn nộ và ai oán. Điều khiến anh kinh hãi hơn là, trên tay
  3. anh bỗng có 1 vật, anh đưa tay lên để nhìn cho rõ nhưng chỉ thấy 1 tia sáng lóe lên dưới ánh đèn chói chang. Quan Kiện bỗng tỉnh giấc mơ, mồ hôi đầm đìa khắp người. Anh vội cầm di động lên xem giờ, mới là 3 giờ 50 phút. Sáng sớm đầu mùa đông. Hai bạn cùng phòng ký túc xá hôm nay đều đi trực ca đêm, trong phòng lặng ngắt, tối om, chỉ có đốm sáng nhấp nháy yếu ớt của đèn báo (trên nó có hình “siêu thám tử conan” đầu tóc bù xù đang chạy) gắn ở máy tính xách tay. Chuông reo rất lâu mới thấy giọng uể oải của Âu Dương San truyền đến “Ôi! Mặt trời mọc đằng Tây à? Mặt trời còn chưa mọc mà anh đã đánh thức em dậy? Sao thế?” - Không, không… Anh định hỏi thăm em có ổn không? - Thì ra là đến đêm anh mới nhớ ra em chứ gì? San liều... tán bừa xem sao. - Em vẫn ổn thì tốt rồi, mai chúng ta nói chuyện vậy. Kiện tắt máy, anh biết ngày mai San sẽ “giở ngón” để tỏ vẻ lạnh nhạt với anh. Anh lại gọi cho Yasuzaki Satiko. - Sao thế Quan Kiện? Xảy ra chuyện gì à? Satiko cũng vừa choàng tỉnh. - Không có gì, anh chỉ hỏi… có phải em vẫn ổn mọi bề không? Bất kỳ ai thấy mình đang thế này sẽ cho là mình điên rồi - Đã có chuyện gì thế “bọn họ” lại đến à? - Em có nhớ thí nghiệm đêm nay không? anh lại thấy cái giường sắt nhưng không nhìn rõ là ai? Vừa rồi anh lại nằm mơ đi vào hành lang, hai bên có các căn phòng, lại thấy người nằm trên giường sắt, nhưng không hiểu sao lần này anh lại xác định được là 1 phụ nữ vì “bọn họ” đã mách bảo anh như thế. Nhưng vẫn không nhìn rõ mặt, vì anh lo cho em và mấy người… nên gọi điện hỏi xem sao. Quan Kiện ngồi dậy rồi đến ngồi bên bàn. - Thế ư, vậy có cần báo cảnh sát không? - Nếu báo, thì nên nói thế nào. Anh chẳng nhìn rõ là ai… Này, khoan đã. - Gì cơ, Satiko chờ. Nhưng chỉ nghe thấy tiếng thở gấp gáp của Quan Kiện. Buổi thí nghiệm đã kết thúc từ lâu, giáo sư Nhiệm vẫn ngồi lặng đi trong phòng làm việc. Cốc vỡ dưới sàn đã được quét dọn sạch, suy nghĩ của ông vẫn rối bời.
  4. Ngày mai sẽ như thế nào đây? Lần đầu tiên trong đời bị công an gọi đến thẩm vấn, rồi bị coi là nghi phạm? Rồi sao nữa? Lần đầu tiên trong đời bị xử lý trong Đảng, xử lý hành chính, rồi bị giáng cấp bậc học hàm? Lần đầu tiên kinh phí nghiên cứu khoa học đi đời nhà ma? Lần đầu tiên ly hôn? Lần đầu tiên mất đi sự tôn kính của con gái? Ai có thể tin chỉ vì một lỗi nho nhỏ mà bị hậu quả lớn đến như vậy? chỉ vì mình hạ nhục 1 cô gái xưa nay vẫn coi mình là bậc thầy, cô ta đã trở về với cát bụi. Mà mình thì vẫn sống, sống gượng ngày tàn. Mình đã sống hơn năm chục năm đã nếm đủ mùi đắng cay mặn ngọt còn ham muốn gì nữa để mà cố sống thêm? Chẳng rõ ông đã mở ngăn kéo lấy ra con dao mổ mỏng như lá liễu từ lúc nào, ông áp mũi dao sắc nhọn vào lớp da bên trên động mạch cổ tay. Run run… Nhưng ông bỗng ném lưỡi dao lên bàn. Khát vọng sinh tồn đã thắng ý muốn tìm đến cái chết. Ông đứng lên, bước đến trước ô cửa kính, áp mặt nhìn ra ngoài kia. Mắt ông nhòa lệ, tay ông gõ gõ vào ô cửa kính như đang tra khảo chính mình. Bỗng ông nhìn xuống bức tường ở phía sân sau của khu nghiên cứu, có một người đang đứng bên giá sắt kỳ dị kia. Mình bị hoa mắt hay sao? Có phải cái bàn sắt đang bốc khói? Ông hơi do dự… rồi quyết định phải xuống tận nơi xem sao. Ông quay lại cầm lấy con dao nhỏ, rồi chạy ra ngoài. Khi chạy đến cầu thang thì điện thoại trong phòng làm việc bỗng reo lên. Tay Quan Kiện đụng vào chuột trên bàn, màn hình sáng lên. Máy vẫn nối mạng nhà trường, hòm thư của anh vừa nhận được thư mới. Người gửi: Gia Cát Thắng Nam Trước lúc đi ngủ, 1 giờ 30 phút sáng, anh còn lên mạng. Thư này vừa được gửi đến cách đây 1 giờ. Nội dung chỉ có 3 chữ: Hoa Thanh Trì! Cái tên này nghe quen quen! Chắc chắn không phải là Hoa Thanh Trì, danh thắng nổi tiếng ở Lâm Đồng - Tây An - Hoa Thanh Trì à? Giọng Yasuzaki Satiko nhẩm ba chữ này trong điện thoại. - Em nhớ ra rồi, cô khẽ kêu lên. Thảo nào nghe quen thế, Hoa Thanh Trì là “1 trong mười nơi có ma của Giang Kinh”. Nó được xếp thứ mấy thì em quên rồi. - Đúng, anh cũng đã nhớ ra. Em chờ nhé, anh sẽ hỏi tác giả của “bảng xếp hạng” xem sao. - Âu Dương San lại cầm di động lên, phàn nàn “anh không để cho người ta ngủ à”
  5. - Em cho anh biết với, Hoa Thanh Trì ở đâu? Nó là 1 trong 10 nơi có ma ở Giang Kinh. - Ôi, đang đêm định đi tắm hay sao? - Tất nhiên là không. Em nói đi? Chuyện chết người đấy! San nhận ra giọng Quan Kiện đang gấp gáp cô không dám đùa nữa “Ở đối diện, hơi chếch với rạp chiếu phim trên đường Cộng Hòa, là nơi xông hơi, tắm sauna. Anh định đến đó làm gì? Em cũng muốn…” - Đừng nói linh tinh. Thôi! Ngủ đi, kẻo lỡ em có chuyện gì thì anh biết ăn nói ra sao với mẹ em? Bye, bye! Quan Kiện mặc quần áo, rồi vừa đi xuống cầu thang vừa gọi điện dặn Yasuzaki Satiko tuyệt đối không được đi ra ngoài. - Cho em biết địa chỉ đi? - Để làm gì? Em nghe không hiểu ư? Cấm ra ngoài! - Anh muốn em phải lãng phí thì giờ xem những trang vàng à? Tra trên mạng cũng sẽ ra thôi! Chẳng rõ có phải Satiko xưa nay vẫn ương bướng như thế này không? Quan Kiện đành cho cô biết địa chỉ. “Nhưng, em không cần phải đến làm gì, ngay bây giờ anh sẽ báo công an” Quan Kiện gọi theo số máy mà cảnh sát Trần đã cho, nhưng lại là 1 người lạ lên tiếng “Tôi là Ba Du Sinh ở đội cảnh sát hình sự khu Văn Viên. Anh Quan Kiện cứ nói đi!” Quan Kiện ngớ ra, nhưng lập tức hiểu ngay rằng người này đã nhận ra số máy của anh. Anh nói tóm tắt sự việc, đoán rằng người này sẽ rồi mù chẳng hiểu ra sao, chỉ có cảnh sát Trần từng thẩm vấn anh cặn kẽ mới hiểu các từ “bọn chúng”, “thí nghiệm” và “hành lang tối”… nào ngờ cảnh sát họ Ba dường như chẳng hề ngạc nhiên, chỉ dặn 1 câu “Anh cứ đợi tôi ở cửa Hoa Thanh Trì, tuyệt đối không manh động” Quan Kiện nhảy lên xe đạp nhưng lại ngã dúi dụi Cơn đau bất chợt nổi lên ở giữa ngực như mũi dao đâm. Hình như nó xuyên thủng ngực, “chúng” bắt đầu nói với anh rằng, cái chết đang xảy ra.
Đồng bộ tài khoản