Nỗi đau của đom đóm - Phần 30

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
51
lượt xem
9
download

Nỗi đau của đom đóm - Phần 30

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Giang Kinh! Kiện bỗng buột miệng nói. - Tại sao anh lại đoán như thế? Satikô không tỏ ra ngạc nhiên, rõ ràng là cô cũng đã nghĩ như vậy. - Nếu giả thiết của mẹ em là đúng, cha em hồi còn sống đã đi tìm tung tích ông cụ ngày xưa nhập ngũ rồi sang Trung Quốc, anh cho rằng giả thiết này rất có lý, nhất là cha em lại chọn ngành nghề như thế, lại có hứng thú với văn hóa, khảo cổ và lịch sử, thì có thể nói rằng, khi cha em nán lại Giang Kinh...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nỗi đau của đom đóm - Phần 30

  1. Phần 30 - Giang Kinh! Kiện bỗng buột miệng nói. - Tại sao anh lại đoán như thế? Satikô không tỏ ra ngạc nhiên, rõ ràng là cô cũng đã nghĩ như vậy. - Nếu giả thiết của mẹ em là đúng, cha em hồi còn sống đã đi tìm tung tích ông cụ ngày xưa nhập ngũ rồi sang Trung Quốc, anh cho rằng giả thiết này rất có lý, nhất là cha em lại chọn ngành nghề như thế, lại có hứng thú với văn hóa, khảo cổ và lịch sử, thì có thể nói rằng, khi cha em nán lại Giang Kinh cũng là khi ông ấy đã tìm ra chứng cứ. Ông nội em ngày xưa bị điều động đến Giang Kinh đang bị bao vây, và ông cũng đã “hy sinh vì nước” cũng ở Giang Kinh! - Đúng là mẹ em và em cũng nghĩ như thế. Có lẽ cha em đã “tìm ra” Giang Kinh và cả địa điểm cụ thể nữa. Nếu thế thì nó ở đâu? Tiếc rằng bà nội em đã mất, còn các vị họ hàng cao tuổi thì không biết ông em ngày xưa phục vụ ở đâu. Hiện nay chỉ biết cha em bị hại ở nhà thờ Đức Mẹ, ông Yamaa Tsuneteru cũng có liên quan đến nhà thờ này, vừa rồi bà xơ họ Sái bị giết cũng ở nhà thờ, tại sao vậy? Mẹ em từng nghe bà Sái nói rằng nhà thờ ấy đã có 100 năm lịch sử, trong những năm 40 Giang Kinh bị tạm chiếm, vẫn hoạt động bình thường. Xét về lý thì nó chẳng dính dáng gì đến quân đội Nhật cả. Em nghĩ rằng nếu tìm ra vị trí doanh trại Nhật Bản hồi đó thì mới có cơ may tìm ra thêm các manh mối. Quan Kiện thấy đầu mình vừa hưng phấn lại vừa rối loạn “Nhưng, dù có tra ra được thì hình như cũng không liên quan gì đến cái chết của Thi Di và 1 lô các vụ án mạng kia…” - Lúc này thì chưa nhận ra có liên quan gì rõ rệt. Việc chúng ta điều tra về ông Yamaa Tsuneteru hầu như cũng tắc tị. Nay mới biết ông nội em và ông Yamaa Tsuneteru là bạn, thì lại thấy hình như có mối liên quan mơ hồ gì đó, cả nhà thờ Đức Mẹ nữa, cũng có liên quan đến cái chết của cha em, và cái chết của ông Yamaa Tsuneteru. Nếu anh vẫn cho rằng cái chết của Thi Di và của mấy người kia đều liên quan đến vụ án Yamaa Tsuneteru, thì cái chết của cha em cũng là 1 cái mắt xích trong đó cũng nên. Cũng tựa như cái chết của ông Yamaa Tsuneteru, đâu chỉ đơn giản là 1 vụ án giết người cướp tác phẩm nghệ thuật? Kiện ngây người nhìn mãi bức ảnh đen trắng trên màn hình di động, rồi nói: “Còn Kuroki Katsu thì sao? Em đã tìm hiểu được về ông ta chưa?” - Ông ta đã mất cách đây hơn 20 năm. Kiện im lặng, đầu anh vẫn rối bời. Satikô nói tiếp “Đã tra ra được ông Kuroki Katsu nhập ngũ, làm quân y trong đội quân Quan Đông, được thăng quân hàm Đại tá. Sau khi Nhật Bản thua trận, ông ta về Nhật mở “Công ty Dược phẩm Kuroki Katsu”, làm ăn rất lớn. Em và mẹ em cũng chỉ vừa rồi mới tra ra. Tiếc rằng, hơn hai chục năm trước, cậu con út yêu quý của ông ta mắc bệnh trầm cảm rồi tự sát, ông ấy đau buồn, sinh bệnh rồi qua đời”
  2. - Hiện giờ anh thấy rất lúng túng, không rõ bước tiếp theo chúng ta nên làm gì? Satikô nói: “Em cũng thấy rất bí. Có lẽ… đúng như anh nói, chúng ta điều tra có phần lan man, nhưng em lại cảm thấy đường hướng suy nghĩ duy nhất đúng là những cái chết của Thi Di, của Yamaa Tsuneteru và của cha em, cùng với các vụ án mạng phanh thây… đều có liên quan đến nhau!” - Cha em và bà xơ họ Sái đều bị giết ở nhà thờ, ông Yamaa Tsuneteru lúc sinh thời cũng đã nhiều lần viếng thăm nhà thờ ấy, liệu chúng ta có nên đặt trọng tâm vào khu vực này không? Mấy năm qua mẹ em vẫn coi khu vực này là trọng điểm. Ngụ ý của Satikô là nếu coi khu vực nhà thờ là trọng điểm thì chưa chắc đã có thu hoạch gì. - Hay là, anh sẽ tìm hai nhà báo Nhật Bản nói chuyện xem họ có biết tình hình Giang Kinh thời Nhật tạm chiếm không? Nếu họ không biết thì chúng ta sẽ đi hỏi các nhà sử học nghiên cứu về Giang Kinh. Tắt máy rồi, Quan Kiện mới nhận ra Âu Dương San đã đi ra rất xa, cô quay trở lại bình thản nói: “xem ra em là người bị ra rìa thật rồi. Hai người tuy không nói bằng tiếng Nhật, nhưng em nghe không hiểu nổi một câu!” Hai ông Kurumada và Inouse Hitoshi đúng là như hình với bóng, khi Quan Kiện gọi điện cho ông Kurumada thì cả hai ông đang cùng ngồi uống trà. Anh hỏi họ có biết về Giang Kinh khi bị vây hãm không, có thể đoán biết ông Inouse Hitoshi nói trên cơ sở khung cảnh hiện tại rằng: “Đó là 1 vết nhơ của Nhật Bản, là bi kịch của 2 nước, chúng ta là thị dân mới của Giang Kinh, nên nghiên cứu nhiều hơn” Ông Kurumada nói “Tôi phiên dịch giúp nhé, ý ông Inouse Hitoshi nói là hai chúng tôi chỉ biết chút ít, biết nhiều hơn người bình thường và ít hơn các chuyên gia. Cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa.” - Tôi muốn biết sau khi rơi vào tay quân Nhật, thì ban chỉ huy quân Nhật đóng ở chỗ nào tại Giang Kinh? - Cầu Trúc Lam!, nghe thấy cả hai ông gần như đồng thời kêu lên. Quan Kiện nghĩ, thảo nào cầu Trúc Lam trở thành 1 trong mười nơi có ma ở Giang Kinh. Kurumada nói tiếp, vì “Giang Kinh có vị trí địa lý rất quan trọng cho nên nó trở thành 1 căn cứ địa trọng yếu của quân đội Nhật, tổng bộ chỉ huy đóng ở cầu Trúc Lam, trong thành còn có vài doanh trại nhỏ nữa, cụ thể hơn thì chúng tôi không rõ mấy… Những chuyện này không phải vấn đề cơ mật gì cả, tin rằng ở thư viện sẽ có nhiều tài liệu về nó.” Quan Kiện nghĩ ngợi, rồi hỏi “Các vị đã nghiên cứu tìm hiểu về ông Yamaa Tsuneteru tham gia đội quân Quan Đông, nên chỉ đóng quân ở Đông Bắc, năm 1943 phục viên, chưa nghe nói ông ấy nửa chừng bị thuyên chuyển đi xa”
  3. - Thế ư? Lần này đến lượt Quan Kiện ngạc nhiên, Ông nói là ông Yamaa Tsuneteru đã ra khỏi quân đội trước khi Nhật bị bại trận năm 1945? Trong thời kỳ toàn dân Nhật Bản là lính, nhịp độ chiến tranh đang rất căng, thì đó có phải là chuyện thường gặp không? - Xem ra anh hiểu khá rõ về Nhật Bản thời đại chiến đấy. Ông Kuruamda không ngờ chỉ vì điều tra một vụ án cách đây 5 năm, lại hầu như không liên quan gì… mà Quan Kiện đã phải nạp cho mình nhiều tri thức về Nhật Bản như vậy. Đúng là ít thấy, nhưng không phải là không có. Hồi đó có những nhóm người ra khỏi quân đội, một là các thương bệnh binh, hai là những người yếu thần kinh không tham gia chiến đấu được, ba là những người dần dần nhận ra tội ác của chiến tranh, tính chất phi nghĩa của Quân đội Nhật, các binh sĩ chịu ảnh hưởng của cánh tả hoặc Đảng cộng sản Nhật Bản. Thực ra, đây đúng là 1 chi tiết, đầy nghi vấn mà ông Yamaa Tsuneteru để lại cho lớp người sau. Hồ sơ tại ngũ của ông ấy không hề ghi ông ấy có bị thương hoặc có vấn đề thần kinh hay không. Hoạt động của ông ấy trong những năm sau đại chiến chứng tỏ ông không phải là nhân sĩ cánh tả. Nói cho sát hơn, ông ấy luôn tránh xa chính trị, và chỉ dốc sức cho văn chương và nghệ thuật mà thôi. Ông Inouse Hitoshi dành máy di động của bạn, bổ sung: “Nhắc đến cánh tả Nhật Bản, tôi chợt nhớ ra rằng, ngày trước tôi đến kho sách tiếng Nhật ở thư viện Giang Kinh, thấy có cuốn sách hình như nhan đề là “Quân biệt phái Hoa Trung tại Giang Kinh” do một viên thiếu tá trong đội quân xâm lược Nhật Bản viết. Ông ta sau này trở thành một nhân sĩ cánh tả, luôn đứng đầu các hoạt động phản chiến và đánh giá lại chiến tranh. Viết nhiều hồi ký kể rõ những hành vi bạo ngược của quân Nhật ở Giang Kinh, kể cả cuộc thảm sát ở cầu Trúc Lam, thiêu hủy lăng Thái Tử… Nếu anh cần dịch lại, tôi và ông Kurumada sẽ giúp anh!” Theo hẹn với hai nhà báo Nhật, Quan Kiện đã đến thư viện Giang Kinh. Anh rất cảm động trước sự nhiệt tình của hai vị, rất kính phục họ đã nhận thức được, đã phán xét công bằng một thời kỳ lịch sử Trung – Nhật đang oán hận ấy. Trong kho sách tiếng Nhật, quả nhiên có cuốn sách mà ông Inouse Hitoshi đã nhắc đến. Sau phần khái luận, là 1 tấm giản đồ Giang Kinh, ghi rõ ban chỉ huy, các cứ điểm doanh trại, văn phòng của quân Nhật, cả thảy có đến bốn năm chục vị trí, Quan Kiện đặc biệt chú ý đến nhà thờ Thiên Chúa giáo, Trung tâm nghiên cứu và ĐH Y Giang Kinh, hình như Quân Nhật không chiếm đóng ở đó.Ông Kurumada chỉ vào các điểm đó, nói với anh “Các nơi này không có quân Nhật, cũng dễ hiểu thôi vì ngày trước là tô giới Anh, Pháp, sau kháng chiến đều trở thành các “nơi tị nạn” tựa như “côn đảo”. Sau khi quân Nhật vây hãm và chiếm được Giang Kinh, thì các tô giới chỉ còn trên danh nghĩa, tuy nhiên thế lực Anh, Pháp và các nhân vật danh tiếng trước đó vẫn còn trụ lại các khu vực này của Giang Kinh, cho nên quân Nhật cũng không ra tay làm bừa” Inouse Hitoshi nói: “Ở đây có nhiều cứ điểm và doanh trại của quân Nhật, nếu… tôi nhấn mạnh là nếu ông Yamaa Tsuneteru năm đó vẫn mải miết theo đuổi công tác quân y ở Giang Kinh, thì có lẽ ông làm về điều trị hoặc phòng dị bệnh”. Hai nhà báo dùng kính lúp soi kỹ các chi tiết trên bản đồ, rồi lại giở sách ra xem. Ông
  4. Inouse Hitoshi nói: “Bộ phận quân y của quân biệt phái Nhật bản đóng tại tổng bộ cầu Trúc Lam. Cho nên, nếu ông Yamaa Tsuneteru có mặt trong quân y, thì phải đóng ở cầu Trúc Lam” Ông chỉ tay vào vị trí đó trên bản đồ. Lại là một ngõ cụt. Thế mà đã mất 2h đồng hồ và cũng chỉ mới làm rõ được nửa chừng. Quan Kiện không làm phiền 2 vị nữa. Họ chia tay nhau ra về, Quân biệt phái Hoa Trung, bộ phận quân y, Giang Kinh, cầu Trúc Lam, Yamaa Tsuneteru Nếu đúng là ông Yamaa Tsuneteru làm trong quân y ở Giang Kinh, thì ông phải trực thuộc ban quân y của quân đội Nhật biệt phái Hoa Trung. Có lẽ tìm hiểu ban quân y này thì có thể gián tiếp biết về ông cũng nên. Quan Kiện đứng dậy, đi tìm chị thủ thư Diêu Tố Vân mà anh đã quen để nhờ giúp đỡ, tìm tài liệu về ban quân y của quân Nhật biệt phái Hoa Trung. Chỉ ít phút sau, Diêu Tố Vân đã kiểm tra, thấy ở thư viện của viện Khoa học xã hội tỉnh Giang Kinh có 1 cuốn sách nhỏ viết về vấn đề này. Hình như là luận văn của 1 nghiên cứu sinh Nhật Bản, khoa lịch sử. Sách đã được dịch sẵn, Quan Kiện ra về, tìm đến viện khoa học xã hội. Ở thư viện Khoa học xã hội, các tập luận văn được xếp trong khu vực tư liệu đặc biệt, không bày ở giá sách để có thể giở xem, phải làm đủ thủ tục xin thẻ độc giả, hoặc đặt chứng minh thư, ghi sổ sách hẳn hoi mới có thể mượn đọc. Bản luận văn khá dài, dịch sang tiếng Trung Quốc dài đến năm vạn chữ, nói tỉ mỉ về bố trí và chức năng của ban Quân y trong quân biệt phái Hoa Trung, đặc biệt viết kỹ về “bộ đội chữ Vinh 1644” khét tiếng xấu xa: tổng bộ đóng ở Giang Kinh, nghiên cứu về chiến tranh vi trùng, có tính chất tương tự bộ đội 731 quân Quan Đông. Bản luận văn viết rất rõ: “Quân biệt phái Hoa Trung và quân biệt phái Thượng Hải, hai tổ chức quân đội này đều không có bộ phận quân y, một số sư đoàn cũng không có quân y”. Sau khi ban Quân y ở Nam Kinh thành lập, thì cử quân y cho các sư đoàn, cấp sư đoàn đã chia nhỏ phân công theo ý họ”. “Bộ đội chữ Vinh 1644” là bộ đội đặc biệt, độc lập với quân y, chức năng của họ trên danh nghĩa là cung cấp nước (để tẩy uế) phòng dịch bệnh, nhưng thực chất là chỉ chuyên nghiên cứu chiến tranh vi trùng. Họ cũng lập các đơn vị, các văn phòng, cắt cử các tổ cung cấp nước phòng dịch cho các sư đoàn. Thực ra họ là đơn vị cơ sở để thực hiện chiến tranh vi trùng. Quan Kiện thất vọng vì anh không đọc thấy chi tiết nào về ông Yamaa Tsuneteru, ông Kuroki Katsu. Chỉ đề cập cầu Trúc Lam là bản doanh của sư đoàn bộ quân Nhật ở Giang Kinh, không nói đến các vị trí nào liên quan đến các vụ án cả. Xung quanh ông Yamaa Tsuneteru vẫn là một màn sương bao phủ, nhưng giác quan thứ 6 mách bảo Quan Kiện rằng anh đang đi đúng hướng. Nếu dịp này bình chọn “người bận rộn nhất Giang Kinh” thì Ba Du Sinh sẽ dễ dàng được chấp nhận. Sau vụ án Hoàng Thi Di đã xảy ra liên tiếp 4 vụ án mạng, đúng là “kỷ lục” mới của lịch sử trị an thành phố Giang Kinh. Vụ nổ ở cư xá Thông Giang năm ngoái tuy có
  5. nhiều người chết nhưng cách gây án giết người phanh thây kiểu này thì vô địch về rùng rợn. Sở công an đã tăng cường lực lượng trinh sát, tổ chuyên án 5 người đã mở rộng thành 14 người, tuy vẫn là Ba Du Sinh chỉ huy, nhưng nỗi lo lắng của cấp trên đã thể hiện ra mặt, không loại trừ khả năng tới đây sẽ có lãnh đạo cao cấp đứng ra điều hành. Cảnh sát dân sự ở Giang Kinh đều để mắt nhiều hơn đến “mười nơi có ma ở Giang Kinh” tuy nhiên thực tế thì không thể canh gác suốt 24/24 giờ ở các “khu vực khả nghi” được… Vụ sát hại nữ tu sĩ họ Sái càng xác nhận rằng phán đoán của Ba Du Sinh là đúng, đã loại trừ khả năng Quan Kiện là nghi phạm. Anh có cảm giác khả năng đặc biệt của Quan Kiện có thể cung cấp những đầu mối có giá trị cho công tác phá án. Về việc Quan Kiện nói rằng anh ta “nhìn thấy” trước mình sẽ bị giết và vụ án Yamaa Tsuneteru cách đây 5 năm, thậm chí cả vụ học giả Nhật Bản Yasuzaki Hitoshi bị giết cách đây 10 năm. Những điều này dường như phù hợp với đường hướng tư duy của Sinh. Khổ 1 nỗi Sinh vẫn ở trạng thái “tíu tít ứng phó”, sức chú ý của anh bị phân tán trong việc truy tìm các đầu mối của từng vụ án, nên vẫn không thể thực thi kế hoạch ban đầu. Ngoài ra, Sinh đã bắt tay vào điều tra (lúc này chưa thể gọi rõ là đầu mối) về lai lịch của tổ nghiên cứu người Nhật do ông Yamaa Yuuzi dẫn đầu. Kết quả điều tra còn rất nông, nhưng cũng đã có những chi tiết lý thú. Yamaa Yuuzi, Chiba Ichinose và Toyokawa Takesi là bác sĩ hoặc nhà khoa học, có những tư liệu nói về họ: nhưng Kikuchi Yuji và Yasuzaki Satikô thì "lý lịch" coi như bằng không. Chỉ biết cô Yasuzaki là con gái nhà khảo cổ Yasuzaki bị giết cách đây 10 năm ở Giang Kinh, bà mẹ sang ĐH Giang Kinh cách đây 3 năm, làm giáo viên tiếng Nhật. Điều đáng chú ý là, ông Yasuzaki trước đây có lập trường cánh hữu rõ rệt trong giới học thuật. Nhưng điều này có thể nói lên cái gì?
Đồng bộ tài khoản