Nỗi đau của đom đóm - Phần 34

Chia sẻ: Trần Minh Thường | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:5

0
39
lượt xem
8
download

Nỗi đau của đom đóm - Phần 34

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Phần 34 Tường bên trái hành lang có 24 cái hộp gỗ, chắc bên trong có cầu dao để đưa thang máy đi lên. Vậy là muốn đi lên thì phải có người khác đóng cầu dao hộ, hoặc tự mình phải thật nhanh chân, đóng cầu dao và kịp chạy vào cửa thang máy trong tích tắc. Tóm lại là, xuống không dễ, lên cũng khó. Sau cái cửa kia là những bí mật gì đây? Trên cửa đúc liền 1 ổ khóa to hình tròn, đẩy cửa thì bất động, hai người đương nhiên bất lực trước ổ khóa. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nỗi đau của đom đóm - Phần 34

  1. Phần 34 Tường bên trái hành lang có 24 cái hộp gỗ, chắc bên trong có cầu dao để đưa thang máy đi lên. Vậy là muốn đi lên thì phải có người khác đóng cầu dao hộ, hoặc tự mình phải thật nhanh chân, đóng cầu dao và kịp chạy vào cửa thang máy trong tích tắc. Tóm lại là, xuống không dễ, lên cũng khó. Sau cái cửa kia là những bí mật gì đây? Trên cửa đúc liền 1 ổ khóa to hình tròn, đẩy cửa thì bất động, hai người đương nhiên bất lực trước ổ khóa. Quan Kiện lại đóng cầu dao, nhanh chóng nhảy vào thang máy đang từ từ khởi động. Họ dần dần trồi lên phía hành lang ngầm. Nhưng họ không ngờ rằng, trên mặt đất có 1 họng súng đang nâng cao dần theo tầm của họ dâng lên. Rồi họng súng ấy ngắm vào giữa trán Yasuzaki Satiko Ông Yamaa Yuuzi trở về phòng làm việc, nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, ông lặng lẽ thở dài. Ông là con người chỉ khi nào có 1 mình, ông mới bộc lộ tâm trạng. Lúc này ông thấy khóe mắt mình hơi ươn ướt. Mọi quyết định là ở ông. Nhưng ông vẫn không dám tin đợt thí nghiệm mang tính thăm dò lại kết thúc như thế này. Không tìm ra hung thủ đã sát hại cha ông, còn nhà xác thì lại nhận thêm vài thi thể của người vô tội. Thật là tội lỗi! Tại sao mình lại có cảm giác tội lỗi nặng nề như thế này? Đây cũng là 1 nguyên nhân khiến ông vội dừng ngay thí nghiệm. Không phải là không có thu hoạch gì nhưng còn xa mới đạt tới mục đích của ông, tuy nhiên ông không thể tiếp tục ích kỷ như thế này, ông quy 2 cái chết của Phương Bình và của tu sĩ họ Sái là tại mình tổ chức thí nghiệm, mặc dù ông biết cách nghĩ này là không khoa học, không logic. Bây giờ nên làm gì đây? Ông thậm chí đã hẹn gặp bác sĩ tâm lý người Nhật Bản. Nhưng có những chuyện bác sĩ tâm lý cũng phải bó tay. Ông cầm điện thoại xem giờ, 1 giờ 21 phút sáng! Do dự 1 lát , ông vẫn bấm số máy của nhà báo Nhật Bản Inouse “Khuya thế này rồi, tôi làm phiền ông quá!’ Giọng ông Inouse Hiroshi rõ ràng là ngái ngủ, nhưng rất lịch sự “Tiến sĩ Yamaa gọi điện, thì tôi phải nghe chứ! Chắc ông đang có việc rất quan trọng?” Ông Yamaa lại hơi do dự, rồi nói: “Việc này… tôi muốn nói chuyện với ông và cả ông Kurumada nữa”
  2. - Được ạ, nhưng…. ông Kurumada đang ngủ ở phòng ông ấy! - Không sao, Máy của tôi có thể đàm thoại 3 bên. - Ông chờ 1 chút nhé. Ông Kurumada thức dậy, cũng đang lơ mơ. Ông Yamaa nói: “Vừa qua chúng ta sang Giang Kinh giao lưu nghiên cứu khoa học, hai vị đã rất nhiệt tình, tôi hết sức cảm kích” - Ông khách khí quá - Kurumada nói - Chúng tôi được gặp và tiếp đãi bạn đồng hương, chúng tôi rất mừng, huống chi chúng tôi vốn rất ngưỡng mộ kính trọng lệnh tôn (tôn xưng cha của người đối thoại) - Có người nói phụ thân tôi năm xưa đã trở thành cánh tả, có đúng thế không? Ông luôn có ý để cho đối phương nói thoải mái đã, nhưng lần này ông đã ngắt lời ông Kurumada. - Không nên nói vậy. Lệnh tôn luôn luôn là 1 nghệ sĩ rất có tâm, nhạy cảm dễ mềm lòng, thông cảm với kẻ yếu, nhưng lập trường chính trị thì không rõ ràng. Ông Inouse Hitoshi nói. Ông Yamaa im lặng một lúc, rồi nói “Tôi có 1 việc rất gấp, muốn bàn với 2 ông… tôi nghĩ, nó là chuyện kinh thiên động địa, cho nên phải cần 2 vị tiền bối…” Bỗng nhiên ông thấy có 1 vật cứng lạnh tì vào sau gáy. Ông lắc người định vùng ra. Một mũi dao găm sắc nhọn đang dí vào gáy ông. Phía sau ông là nòng súng. “Hãy nói là mình đã đổi ý, mai sẽ tính sau, rồi chào lịch sự và dập máy.” Một giọng nói rất khẽ ngay bên tai ông. Chính là Kikuchi Yuji! Ông Yamaa không biết nên nói sao. - Này ông Yamaa , có việc quan trọng à? Nhà báo Kurumada lấy làm lạ vì ông Yamaa bỗng ngừng lời, bèn hỏi. - À… việc này rất hệ trọng, cho nên tôi cần suy nghĩ thêm đã. Bây giờ quá khuya chẳng thể nói dăm câu ba điều mà được. Chi bằng để đến mai, chúng ta sẽ tìm 1 nơi yên tĩnh để trò chuyện. Ông Yamaa Yuuzi đang bối rối mà vẫn đường hoàng, khiến cho Kikuchi Yuji phải nể phục. - Nhưng mà… Kurumada càng lấy làm lạ. - Chúc ngủ ngon! Ông Yamaa tắt máy. - Giơ tay lên, từ từ quay người lại! Kikuchi Yuji ra lệnh, khuôn mặt dài dài đầy sát khí. Ông Yamaa làm theo, rồi chầm chậm lắc đầu: “Kikuchi Yuji, anh là… thế nào vậy?
  3. - Ở nhà hàng Hoa Lãng, ông Inouse Hitoshi đã nhắc ông điều gì, đã quên rồi chắc? Bây giờ đã đến lúc ông phải cho tôi biết tung tích các tác phẩm gốm sứ ấy! - Thì ra… anh là đồ sâu mọt! Anh chính là kẻ trộm cắp mà ông Inouse Hitoshi đã nhắc đến! - Đó chỉ là một nghề nghiệp rủi ro cao và thu nhập cũng cao mà thôi. - Thế mà anh lại làm chủ nhiệm hành chính trong phòng thí nghiệm của tôi những ba năm trời! - Nhẫn nại là phẩm chất cao nhất trong nghiệp vụ của chúng tôi. Tôi thừa hiểu rằng ông không thể để cho các đồ sứ ấy thất lạc ra ngoài, không chấp nhận lệnh tôn của ông chết oan. Nhưng nên nhớ rằng ông cụ mất đã 5 năm, và ông cũng đã rất nhẫn nại! - Nhưng tôi vẫn chưa có được thu hoạch gì, anh cũng đã biết rồi! Ông Yamaa kinh ngạc nhìn Kikuchi Yuji. - Ông khéo giả vờ đến mấy cũng không lừa nổi tôi đâu. Sau khi Phương Bình chết, ông đã bất chợt cho mọi người nghỉ một ngày, ông là người quá ham làm việc, dù vừa uống rượu cũng vẫn cứ đi làm, có lần bị trúng phong nhẹ, ông vẫn quyết rời bệnh viện về làm thí nghiệm…. Nhưng hôm nọ thì ông mất hút, kể từ hôm ấy ông cực kỳ thận trọng, lúc nào cũng vừa đi vừa ngoái lại, tất nhiên chẳng ai có thể bám theo ông. Nhưng tôi biết chắc ông đã có chuyện muốn giấu nhẹm, chuyện đó ở ngay khu nhà này. Tôi tin ở nhân cách của ông, ông không thể phạm tội gì cả, tôi đoán rằng điều duy nhất khiến ông phải dấu nhẹm là ông đã phát hiện ra những đồ sứ kia! - Vớ vẩn quá! Không có nổi 1 manh mối gì về vụ án, thì tôi biết đi đâu mà tìm đồ sứ? Ông Yamaa rất kinh ngạc. - Điều này thì ông phải cho tôi biết! Nhà nghề chúng tôi đã từng phán đoán về tung tích của các đồ sứ bị cướp ấy. Năm xưa lệnh tôn đã đem các tác phẩm cực kỳ quý giá ấy từ bảo tàng Tokyo nghiêm mật đến Giang Kinh này, chúng tôi đã rất hứng khởi, cánh đạo chích bám theo đến tận Giang Kinh không chỉ có mình tôi! Rất có thể lệnh tôn đã nghe đồn đại, bèn cất giấu kỹ, và đã nói lại với ông. Có người thậm chí đã đoán rằng chính ông là kẻ chủ mưu giết cha vì lúc sinh thời lệnh tôn đã từng bàn với luật sư, định sửa lại di chúc rằng: “Sau khi ông mất, toàn bộ các tác phẩm gốm sứ sẽ hiến cho các tổ chức từ thiện”, ông sẽ không được gì hết… - Nếu anh coi các tin đồn bố láo đó là thật, thì anh cũng sẽ như tôi hiện nay, chẳng được gì hết! Ông Yamaa dường như đang mắng Kikuchi Yuji. - Tôi không muốn phí lời nữa, tôi tin ở trực giác của mình. Tôi cho ông ba mươi giây suy nghĩ. Nếu ông không chịu nói… đằng nào thì tôi cũng đã để lộ mình, ông
  4. lại chẳng còn tác dụng gì đối với tôi nữa, ngày mai người ta sẽ thấy xác ông ở đây. Cuộc thí nghiệm khốn kiếp của ông đã công cốc, lại còn khiến cho mấy người phải mất mạng, mọi người đều hiểu ông rất đau khổ, thậm chí đã tính chuyện đi khám bác sỹ tâm lý. Tiếc rằng bác sỹ tâm lý chưa kịp đến cứu giúp, thì ông đã quyên sinh vì bị lương tâm cắn rứt ghê gớm. Ông hãy suy nghĩ và quyết định đi! Trong căn phòng làm việc yên tĩnh có thể nghe rõ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Họng súng của Kikuchi Yuji dần dần tiến gần thái dương của ông Yamaa Yuuzi. Tay của Kikuchi Yuji đeo găng. - Được, tôi cho anh biết chúng đang ở đâu. Anh phải bảo đảm, anh được nó, còn tôi thì được an toàn. Ông Yamaa đành buông xuôi, chịu thua - Ông nên biết quy tắc của dân nhà nghề bọn tôi: Đam mê nhất là những tác phẩm nghệ thuật vượt trên cả tính mạng như thế, chứ không cần lấy mạng của ai. Không vì bất đắc dĩ thì không giết người. - Tôi cần anh phải bảo đảm chắc chắn đã. - Tôi xin bảo đảm bằng nhân cách của mình. Tuy chẳng rõ Kikuchi Yuji bảo đảm đáng tin được mấy phần, nhưng ông Yamaa vẫn gật đầu: “Anh đã đoán đúng, những đồ sứ ấy đang nằm ngay trong khu nhà này. Nhưng vẫn cần tôi dẫn anh đến.” Kikuchi Yuji hơi do dự, rồi nói: “Được! chớ có giở ngón gì!” Kikuchi Yuji đưa ra một chiếc còng, ông Yamaa đã biến thành tù binh. Quan Kiện và Satiko không dám tin vào cảnh tượng trước mắt họ. Kikuchi Yuji tay đeo găng đen, lăm lăm khẩu súng, bên cạnh anh ta là ông Yamaa Yuuzi đang bị còng tay. - Chúng tôi đã nhìn thấy các người từ xa rồi! - Ông Yamaa nói. Chỉ được nói tiếng Nhật, cô Satiko sẽ dịch lại! Kikuchi Yuji gắt lên, rồi ném cho Satiko chiếc còng số tám. - Còng Quan Kiện lại! Satiko giận dữ nhìn Kikuchi Yuji, không nhặt chiếc còng lên. Kikuchi Yuji lạnh lùng nói “Tôi có vài phương án, trong đó có phương án giết hoặc đánh bị thương cả hai người. Tuy nhiên đó không phải là thói quen của bọn đạo chích chúng tôi. Nhưng nếu hai vị không chịu hợp tác thì tôi đành phải giết vậy! Cô bảo với hắn rằng nếu hắn không chịu còng, thì tôi giết cô trước! Dù sao thì cả hai vị cũng chẳng có giá trị gì đối với tôi!”
  5. - Này, nếu anh giết họ thì tôi sẽ không cho anh biết chỗ cất giấu đồ sứ nữa! ông Yamaa nghiêm khắc nói. Satiko kêu lên: “Sao? Đồ sứ? đồ sứ nào?” Quan Kiện đã hiểu ra tình thế lúc này, anh nói: “Satiko, đừng ngại, cứ còng tôi đi!” Anh nhận thấy Kikuchi Yuji hết sức cảnh giác, hắn là dạng lọc lõi, nếu mình manh động tất sẽ dẫn đến tổn thất không cần thiết. - Cô hãy bật thang máy để chúng tôi cùng xuống! - Kikuchi Yuji ra lệnh. - Thang máy đi xuống, mọi người bước đến cái cửa kia. Ông Yamaa nói “Để tôi mở cho!”. Ông mở một cái hộp gỗ nhỏ, xê dịch cầu dao, ổ khóa tròn trên cửa bỗng kêu “xoạch” 1 tiếng. Kikuchi Yuji nói: “Hai cô cậu trẻ tuổi sao vẫn đứng đó? Mở cửa đi!” Quan Kiện hỏi: “Nhưng mật mã…” Ông Yamaa nói: “Hai người đã đoán ra mật mã kia, thì chắc chắn phải đoán ra mật mã ở đây chứ!” Đầu Quan Kiện bỗng sáng ra: là số mộ của Hà Linh Tử. Cửa đã mở, lại một cơn đau ập đến khiến anh rùng mình. Anh bị co giật toàn thân, rồi đau nhức khắp cơ thể, không sót một chỗ nào! Có lẽ trung tâm nghiên cứu này đúng là một nơi, “có ma” hễ đi xuống dưới thì anh bị đau kinh khủng.
Đồng bộ tài khoản