RÈN LUYỆN KỸ NĂNG NÓI CHUYỆN TRƯỚC CÔNG CHÚNG

Chia sẻ: vietnhi110

Soạn xong đề cương bài nói chuyện, bạn cần nhẩm lại, tốt nhất là trong khung cảnh thiên nhiên (vườn hoa, công viên, bờ hồ...) Lập đi lập lại bài diễn văn trong khi đợi xe, hay đi dạo chơi... có thể nói thành tiếng trong phòng riêng. Cố gắng không viết lại toàn bộ bài diễn văn, nếu phải viết thì không nên học thuộc lòng.

Bạn đang xem 10 trang mẫu tài liệu này, vui lòng download file gốc để xem toàn bộ.

Nội dung Text: RÈN LUYỆN KỸ NĂNG NÓI CHUYỆN TRƯỚC CÔNG CHÚNG

RÈN LUYỆN KỸ NĂNG NÓI 
CHUYỆN TRƯỚC CÔNG CHÚNG
Học Viện Công Dân xin giới thiệu đến quý bạn một chương trình tự huấn
luyện về kỹ năng truyền thông (communication skills) rất phổ biến và
được ưa chuộng tại 90 quốc gia trên toàn thế giới; đó là chương trình
ToastMaster International

Toastmaster International là một tổ chức bất vụ lợi với mục đích huấn
luyện về kỹ năng nói chuyện trước công chúng và các kỹ năng lãnh đạo
qua một hệ thống toàn thế giới. Tổ chức này có trụ sở đặt tại Rancho
Santa Margarita, tiểu bang California, Hoa Kỳ. Trong bài này xin giới thiệu
sơ khởi một chương trình huấn luyện căn bản tương tự như của
Toastmaster International với mục đích giúp quý bạn phát triển khả năng
nói chuyện trước công chúng (public speaking skill) và khả năng diễn đạt
ý tưởng bởi vì kỹ năng này là chìa khóa giúp bạn đi đến thành công trong
bất cứ lãnh vực nào.

Nếu bạn có một nhóm bạn khoảng 10 người trở lên, cùng chung ý hướng
muốn xây dựng và phát triển kỹ năng ứng đối và nói chuyện trước công
chúng, chúng tôi xin giới thiệu các bạn một chương trình tự huấn luyện
rất hữu hiệu theo mô thức của tổ chức Toastmaster, tự giúp nhau tiến bô
trong việc phát triển kỹ năng nói chuyện trước công chúng.

Mục đích: Huấn luyện và phát triển kỹ năng diễn thuyết, thuyết phục và
điều khiển trong tinh thần tương thân và học hỏi lẫn nhau. Chương trình
cũng nhằm giúp bạn tập luyện khả năng ứng đối trong những trường hợp
bất ngờ có thể xảy ra trong sinh hoạt đời sống thường nhật.

Chương trình huấn luyện kỹ năng nói chuyện trước công chúng bao gồm
từ 10-12 buổi sinh hoạt. Mỗi buổi sinh hoạt sẽ chú trọng đến một hay
nhiều kỹ năng cần thực tập và trao đổi lẫn nhau. Các kỹ năng này bao
gồm:

• Tự giới thiệu và gây thiện cảm.
• Chuẩn bị và trình bày một vấn đề.
• Cử chỉ và giọng nói.
• Ngôn từ.
• Kỹ năng thuyết phục.
• Thuật gây cảm hứng và vận động.
• Kể chuyện duyên dáng.

(Kỹ năng thuyết phục có thể được tập luyện riêng hoặc cùng lúc với kỹ
năng gây cảm hứng)

Yếu tố cơ bản để gặt hái được hiệu quả tốt đẹp qua các buổi sinh hoạt là
sự tham gia đều đặn và tích cực và trình bày các bài nói chuyện khác nhau.
Lẽ đương nhiên, cũng như bất cứ chương trình huấn luyện nào, đánh giá
ưu khuyết điểm để rút kinh nghiệm và học hỏi lẫn nhau là điều không
thể thiếu được. Trong chương trình huấn luyện này, nhiều khiá cạnh khác
nhau của bài diễn thuyết cũng như của các buổi thảo luận sẽ được đánh
giá và phê bình trong một tinh thần tương thân, phục thiện và xây dựng để
cùng tiến bộ. Tùy theo yêu cầu cũng như mục đích của mỗi buổi sinh
hoạt, một hay nhiều điểm sau sẽ được nhận xét và phê bình:
• Nhận xét chung về bài thuyết trình cá nhân hoặc thảo luận.
• Phê bình chú trọng về một hay những kỹ năng đã hoặc đang học
dựa theo những tiêu chuẩn đã được xác định trước.
• Ngôn từ và văn phạm trong buổi thảo luận hoặc bài thuyết trình cá
nhân.
• Nhận xét về những khuyết điểm hay thói quen có thể ảnh hưởng
đến bài thuyết trình, ví dụ như: nói ấp úng, bài thuyết trình quá dài,
nói hay ậm ừ, à, vân vân

Không những là thuyết trình viên có thể học hỏi và rút tỉa kinh nghiệm qua
nhận xét của người phê bình mà chính bản thân người này cũng như cử
toạ đều có thể học hỏi thêm nhằm chuẩn bị cho bài thuyết trình sắp tới.

Hơn nữa, cùng trong các buổi sinh hoạt này bạn cũng có cơ hội để thực
tập và phát huy khả năng điều khiển và liên lạc của mình, bằng cách đảm
nhiệm các vai trò sau đây:

Điều hợp viên cho buổi sinh hoạt (Toastmaster): vai trò này đòi hỏi sự
chuẩn bị và sắp xếp chương trình cũng như sự góp ý với các thuyết trình
viên về đề tài bài thuyết trình.

Điều hợp viên cho cuộc thảo luận chung của nhóm (Table
-Topicmaster).

Hoạt náo viên duyên dáng (Jokemaster).

Phê Bình Viên (Evaluator)
Hướng Dẫn Viên về Từ Vựng (Word Master) thông thường là người
"hay chữ" nhất trong nhóm, để giúp nhóm học hỏi thêm về cách dùng từ
vựng cho chính xác và hiệu quả

Người đếm các từ thừa như ừ, à, ậm ừ, "cái", thì, là, mà, vân vân (Ah
counter). Người này chỉ lo nhiệm vụ đếm các từ thừa thãi không cần thiết
trong các bài nói chuyện của thuyết trình viên để giúp họ tránh được các
từ này trong tương lai.

Người Giữ Giờ (Timer). Người này sẽ lo theo dõi thời lượng của từng
bài nói chuyện và báo cho thuyết trình viên biết nếu họ nói quá giờ lượng
định (Người này có thể dùng các thẻ xanh, vàng và đỏ để báo cho thuyết
trình viên biết là họ chỉ còn năm phút, một phút, và 30 giây để chấm dứt
bài nói chuyện).

Và lẽ dĩ nhiên là... làm một thuyết trình viên hăng hái.

Như vậy một buổi sinh hoạt (khoảng 90 phút) có thể diễn tiến như sau:

1. Giới thiệu điều hợp viên của buổi sinh hoạt .
2. Điều hợp viên nhắc lại vai trò khác nhau của các tham dự viên,
chẳng hạn như: người phê bình (evaluator), điều hợp viên cuộc
thảo luận, hoạt náo viên duyên dáng, hướng dẫn viên về từ vựng,
người đếm các từ à, ậm ừ, ờ .. .
3. Hoạt náo viên (nếu có) khơi động không khí sinh hoạt.
4. Giới thiệu lần lượt các thuyết trình viên. Nên có 2-3 bài thuyết trình
trong phần này. Mỗi bài thuyết trình dài từ 5 đến 10 phút, tùy theo
kỹ năng tập luyện. Trong lúc thuyết trình viên trình bày, các người
khác sẽ dùng Phiếu Phê Bình để ghi lại các điểm tốt và điểm chưa
tốt để giúp thuyết trình viên học hỏi thêm và người "Ah Counter"
tiếp tục ghi xuống số lần "cái" "thì" là mà, ừ, à mà thuyết trình viên
lập lại trong bài nói chuyên. Làm thế nào để sau vài lần thuyết trình
thì số từ thừa này sẽ biến mất, lúc ấy, bạn trở thành một người nói
chuyện lưu loát và trôi chảy.
5. Giới thiệu điều hợp viên của cuộc thảo luận chung.
6. Thảo luận chung trong nhóm (30-40 phút). Tùy theo nhu cầu, cuộc
thảo luận bao gồm 2-3 câu hỏi liên quan đến một hay hai đề tài
khác nhau.
7. Phần báo cáo của "Timer" và "Ah Counter".
8. Phê bình và nhận xét cho từng thuyết trình viên: mỗi thuyết trình
viên sẽ được phê bình và nhận xét chi tiết về kỹ năng tập luyện
trong buổi học. Ngoài ra người phê bình cũng có thể nhận xét về lỗi
văn phạm, cử chỉ, thói quen cần sửa đổi, và thời gian của bài thuyết
trình, nêu lên các ưu điểm của thuyết trình viên và nói lên cảm
tưởng riêng của mình về bài thuyết trình.
9. Phần trình bày của Hướng Dẫn Viên về Từ Vựng về các từ đã
được dùng đúng và hay trong các bài nói chuyện và có thể trình bày
thêm một số thí dụ để hướng dẫn thêm về vốn từ vựng sử dụng
trong văn nói.

Tùy theo nhu cầu, cử toạ có thể bầu ra thuyết trình viên xuất sắc nhất
của buổi sinh hoạt.

Điều hợp viên trình bày tóm tắt các yếu tố quan trọng của kỹ năng chính
của buổi sinh hoạt và những kỹ thuật liên quan.
Ghi danh các thuyết trình viên cho buổi sinh hoạt tới. Các bạn đảm nhận
vai trò phê bình kỳ này cũng có thể làm thuyết trình viên cho kỳ sau.

Tuyên bố chấm dứt buổi sinh hoạt.

Và đây là một số đề nghị cho các kỹ năng cần thực tập:

Tự giới thiệu và gây thiện cảm: đây là giai đoạn đầu tiên của bất cứ
buổi nói chuyện nào. Tạo được thiện cảm, làm cho thính giả hiểu rõ hơn
về mình. Bạn đã đi được những bước đầu thành công rồi đó.

Chuẩn bị và trình bày bài nói chuyện: Bước đầu tiên để trở thành một
diễn giả hào hứng đòi hỏi sự chuẩn bị. Ngoài sự lựa chọn một đề tài thích
hợp, chúng ta cần lưu ý sắp xếp dàn bài theo một trình tự hợp lý để diễn
đạt trọn vẹn các ý để thu hút hoặc thuyết phục người nghe.

Cử chỉ và giọng nói: ‘Trăm nghe không bằng mắt thấy'. Cử chỉ của bạn
cũng quan trọng không kém gì nội dung của bài nói chuyện. Nhưng đừng
quên cử chỉ và vẻ mặt phải phù hợp và diễn tả được nội dung và ý tưởng
của bạn .

Ngoài ra người ta thường nói ‘hát hay không bằng hay hát'. Giọng hát hay
giọng nói đều có thể luyện tập! Bạn nên chú ý đến âm điệu (tone), âm độ
(volume), lưu độ (rate) và cường độ (pitch) của giọng nói. Nếu bạn chú ý
sửa đổi khuyết điểm về giọng nói và cử chỉ thì bài nói chuyện của bạn sẽ
lôi cuốn người nghe gấp bội phần.

Ngôn từ: Đừng để ý của bạn bị hiểu sai lạc vì từ ngữ không được sử
dụng đúng chỗ.
‘Sai một ly đi một dặm,

Lạc một vần lỡ cả bài thơ'.

Bạn không cần phải sử dụng từ ngữ hoa mỹ hay phức tạp. Từ ngữ giản
dị, phong phú và chính xác sẽ giúp bạn diễn đạt rõ ràng ý nghĩ của mình
và tạo sự liên kết với cử toạ.

Thuyết phục và gây cảm hứng: Để có thể thuyết phục cử toạ trước hết
đề tài lựa chọn phải là đề tài bạn yêu thích và tin tưởng. Bài nói chuyện
cần được trình bày với sự hào hứng và hiểu biết tường tận về chủ đề lựa
chọn. Nhưng, đối với cử toạ, một diễn giả có khả năng huy động tinh
thần không những cần có tài thuyết phục mà còn phải có các đặc tính tiêu
biểu của người lãnh đạo đó là: sự tự tin, lòng hăng hái, tính cương quyết.

Kể chuyện duyên dáng: Làm thế nào để kể một câu chuyện một cách
duyên dáng và hào hứng những khi cần thiết ? Một câu chuyện vui thường
giúp bạn đạt điều này. Tuy nhiên bạn vẫn có thể lôi cuốn và làm ngạc
nhiên cử toạ vớI những mẩu chuyện nhỏ qua cách trình bày đặc sắc, lý
thú của mình.

Bài tóm tắt trên đây nhấn mạnh đến các điểm chính của chương trình sinh
hoạt huấn luyện kỹ năng ‘Nói chuyện trước công chúng'. Để đạt được
mục tiêu và hiệu quả, các buổi sinh hoạt nên được tổ chức thường xuyên
vào mỗi hai đến ba tuần theo một lịch trình ấn định. Dĩ nhiên,cũng như
bất cứ sinh hoạt tập thể nào, sự tham gia tích cực và đều đặn là cách tốt
nhất để giúp bạn thực tập và học hỏi tường tận hơn về các hình thức nói
chuyện trước công chúng.
Nguồn: trích lại từ cuốn cẩm nang của Trại hè Phát Triển Kỹ Năng Lãnh
Đạo Thanh Niên Lên Đường năm 1999, Hội Văn Hóa Khoa học Việt
Nam: http://www.vcsa.org/

KỸ NĂNG NÓI TRƯỚC CÔNG CHÚNG
Nói trước công chúng là một "việc không dễ" đối với tất cả chúng
ta. Nhất là trong các hoạt dộng Đoàn, Hội các bạn phải tỏ ra mình là một
người tự tin và có sức thuyết phục đối với mọi người. Lần lược mình sẽ
giới thiệu cho các bạn tham khảo một số kỹ năng trong hoạt động Đoàn,
hội. Hy vọng dây sẽ là những tư liệu bổ ích cho các bạn.


1. Đặt vấn đề:
Trong thời đại bùng nổ của công nghệ thông tin hiện nay, cùng với
các loại hình truyền thông khác, "môn nói" ngày càng đóng vai tró tích
cực. Muốn thuyết phục các bạn trẻ và công chúng nói chung, muốn
truyền đạt các quan điểm đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước,
chủ trương công tác của Đoàn, Hội, mỗi cán bộ Đoàn trường học bên
cạnh việc biết viết và biết tổ chức các họat động, cần phải biết nói, hơn
nữa cần biết nói hay, nói giỏi.


Nói trước công chúng là một nghệ thuật có những qui tắc riêng. Biết
tuân thủ những qui tắc ấy và kiên trì tập luyện thì ai cũng có thể thu được
kết qủa mong muốn.


Nói trước công chúng có nhiều hình thức khác nhau:


+ Phát biểu ý kiến ngắn trước tập thể.
+ Tranh luận, thảo luận.


+ Trình bày nội dung của một văn kiện, một chủ trương công tác.


+ Nói chuyện thời sự, nói chuyện chuyên đề.


+ Giảng bài...


Tuy nhiên, về mục đích thì lại thống nhất. Ai cũng muốn làm cho
người khác hiểu ý mình, đồng ý tán thành ý kiến của mình, chăm chú lắng
nghe và khen ngợi mình về sự sâu sắc của nội dung, về tài thuyết khách,
tài hùng biện, khả năng dí dỏm, tính trí tuệ, tính lôgic, hệ thống của bài
nói, bài phát biểu...


Dưới đây là một hệ thống các qui tắc, đòi hỏi mỗi cán bộ Đoàn, Hội
muốn thành công, muốn nâng cao tay nghề trong việc thu phục các bạn
trẻ qua ngôn ngữ Nói, cần phải cố công rèn luyện và tuân thủ.


2. Những qui tắc mang tính kỹ năng:


Qui tắc 1: Rèn luyện sự tự tin vào chính bản thân mình.


Tự mình phán xét hay nhờ bạn thân nhận xét về khả năng thầm kín của
bạn.
Tăng cường quan hệ với những người tin bạn, tin ở sự thành công,
tránh xa những kẻ hoài nghi, dèm pha.
+ Tập nói thường xuyên, lúc đầu nói ít, nói ngắn, sau quen dần sẽ nói
nhiều hơn trong khoảng thời gian dài hơn.
+ Nhớ kỹ câu này:" Tập đi rồi hãy tập chạy". Thành công được một vài
lần, sau rất dễ thành công.
+ Tìm thêm động lực bằng sự khích lệ của bạn bè.
+ Luôn luôn yêu cái thật, cái đẹp, cái tốt.
+ Nhớ rằng người nghe vốn sẵn có thiện cảm với diễn giải.
+ Đừng để ý nhiều dến dư luận. Biết dư luận để sửa các khuyết tật
của mình là cần thiết, song từ đó lại kém tự tin, rụt rè thì rất có hại. Nên
hiểu rằng: dư luận cũng có khi sai, chân lí không phải bao giờ cũng thuộc
về số đông.


Qui tắc 2: Cần tuân thủ các bước khi chuẩn bị bài nói (diễn văn,
bài nói chuyện, chuyên đề...):


+ Chọn đề tài mà bạn thấy thích thú và muốn nói trước công chúng.
+ Luôn nhớ tính nhất quán của vấn đề định trình bày, tìm mọi cách để
đạt tới mục tiêu chính của đề tài.
+ Lập đề cương sơ bộ, bao gồm những ý chính cần nói.
+ Tìm ý phụ và các tư liệu bằng cách trả lời bảy câu hỏi sau đây: Ai?
Cái gì? Ở đâu? Bằng cách nào? Tại sao? Ra sao? Khi nào?
+ Ghi chép ngay những ý mới xuất hiện trong đầu bạn.
+ Sắp xếp các ý một cách rõ ràng, rành mạch.
+ Lựa chọn nhiều chứng cớ, thí dụ minh họa cho sinh động.
+ Phải biết tự hạn chế. Khi nào bỏ đi năm, sáu ý, chỉ giữ lại ba bốn ý
mà không thấy tiếc thì bài nói của bạn mới có hy vọng hấp dẫn người
nghe.
-Sắp xếp các ý phụ theo bố cục của các ý chính và có mối liên hệ tự
nhiên với nhau.


Qui tắc 3: Rèn luyện trí nhớ.


Soạn xong đề cương bài nói chuyện, bạn cần nhẩm lại, tốt nhất là
trong khung cảnh thiên nhiên (vườn hoa, công viên, bờ hồ...)
Lập đi lập lại bài diễn văn trong khi đợi xe, hay đi dạo chơi... có thể
nói thành tiếng trong phòng riêng.
Cố gắng không viết lại toàn bộ bài diễn văn, nếu phải viết thì không
nên học thuộc lòng. Chỉ nên ghi lại những ý dễ quên qua các lần lặp lại.
Muốn nhớ được lâu cần phải:
+ Tập chú ý nhận xét tinh tế sâu sắc.
+ Tìm các ý độc đáo, khác thường.
+ Lật đi lật lại vấn đề.
+ Công thức hóa các ý.
Ví dụ: Công thức đưa đất nước tiến lên ở các nước phát triển, dựa vào
tiềm năng của lớp trẻ: 3 chữ I( Imitate, Intiative, Innovation) nghĩa là bắt
chước, cải tiến và cải tổ.
Công thức 5 chữ M do các nhà giáo dục học thế giới tổng kết trong
việc định hướng giáo dục thanh thiếu nhi (Man, Machine, Manager,
Money, Marketing) nghĩa là trong thời đại ngày nay cần tạo điều kiện để
lớp trẻ tự khẳng định mình, tiếp cận với khoa học kỹ thuật hiện đại, trở
thành người tự tổ chưc cuộc sống của chính mình, biết kiếm tiền một
cách chính đáng và dùng tiền hợp lý, biết tiếp cận với thị trường, kinh tế,
chính trị, văn hóa xã hội.
Qui tắc 4:Vạn sự khởi đầu nan.


Khúc dạo đầu là hết sức quan trọng. Bạn phải người nge chú ý tới
bạn, có thiện cảm với bạn ngay từ đầu buổi nói chuyện qua phong thái tự
tin, cởi mở và chân thành. Hết sức tránh thái độ trịnh trọng giả tạo và
suồng sã quá mức.
Những điều nên tránh:
+ Nếu bạn không có tài khôi hài thì đừng cố làm cho người nghe cười.
Bạn sẽ thất bại.
+ Đừng dùng lời lẽ sáo rỗng để vào đề.
+ Không mở đầu bằng 1 lời xin lỗi giả dối.



Những phương pháp vào đề cụ thể nên áp dụng
+ Mở đầu bằng 1 câu chuyện (chuyện cổ tích, chuyện đời thường . . . )
+ Dẫn lời một danh nhân nào đó, dẫn tục ngữ, ca dao . . .
+ Đặt 1 số câu hơi xoay quanh đề tài.
+ Làm 1 điệu bộ gì khác thường hoặc trình bày sự thực dưới một hình
thức mới mẻ.
+ Tự giới thiệu mình với những người nghe chưa quen biết.


Quy tắc 5: "Diễn giảng là làm sống lại một đề tài"
Lời lẽ phải rõ ràng, sáng ý, có mối liên hệ tự nhiên giữa các ý. Đừng lý
thuyết nhiều quá.
Có nhiều phép lập luận (quy nạp, diễn dịch, phân tích - tổng hợp, so
sánh . . .). Tuy nhiên bạn nên tránh:
+ Chưa định nghĩa rõ ràng đã lập luận.
+ Định nghĩa sai.
+ Lấy một trường hợp cá biệt để khái quát thành cái phổ biến.
+ Nhầm lẫn nguyên nhân với kết quả, nguyên nhân với điều kiện,
nguyên nhân và nguyên cớ, khả năng và hiện thực, bản chất và hiện
tượng, nội dung với hình thức, cái tất nhiên với cái ngẫu nhiên . . .
+ Vướng vào vòng luẩn, tự mâu thuẩn với chính mình.


Có nhiều cách phản bác ý kiến của người khác để bênh vực cho quan
niệm của bạn:
+ Tìm ra mâu thuẩn trong cách lập luận của họ.
+ Đưa ra những tài liệu thực tiễn để chứng minh tính sai lầm trong
quan niệm của họ (vì thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý), hoặc chỉ ra tính
không đáng tin của những tư liệu mà họ dùng.
+ Chỉ ra tính chủ quan, phiến diện trong quan niệm của họ. Nếu đó là
những thành kiến, định kiến thì cách tốt nhất là sử dụng các "phản ví dụ"
để bác bỏ.
+ Đối với những lời lẽ mỉa mai, châm chọc thì tốt nhất là nên làm và
tiếp tục trình bày vấn đề của mình.


Qui tắc 6: Không nên coi thường đoạn kết.
Nên viết trước và học thuộc lòng 2, 3 lối kết cấu để tùy cảm xúc tâm
lý của người nghe mà dùng cho thích hợp.
Những lối kết thông dụng:
+ Tóm tắt ý trong bài nói chuyện, gọn nhưng không thiếu.
+ Kết thông qua những lời khuyên mang tính tâm lý, bằng triết lý của
cuộc sống đời thường, dễ gây ấn tượng.
+ Khuyến khích người nghe hành động.
+ Đặt một vài câu hỏi, nêu một số vấn đề để người nghe tiếp tục suy
nghĩ, tự tìm câu trả lời.


Qui tắc 7: Ý tứ rõ ràng, lời lẽ khúc chiết là tiền đề của thành
công.
Muốn cho ý tứ được rõ ràng, sáng rõ bạn phải:
+ Thấu hiểu vấn đề.
+ Không bao giờ xa đề.
+ Biết tự kiềm chế, chỉ nói những điều quan trọng nhất.
+ Không lý thuyết viển vông mà nên đưa ra nhiều ví dụ, nhiều chứng
cớ để minh họa.
+ Tránh thói mơ hồ.


Muốn cho lời lẽ được khúc chiết, bạn phải:
+ Không dùng những câu dài quá.
+ Không dùng những điển tích mà nhiều người chưa quen.
+ Tránh dùng danh từ chuyên môn qúa hẹp và những từ mới chưa thông
dụng. Nếu bắt buộc phải dùng các loại từ trên thì nên giảng cho ngươì
nghe hiểu nghĩa.
+ Giản dị và tự nhiên trong lời nói (không cầu kỳ, hoa mỹ, song cũng
không được thô lỗ).
+ Không dùng những câu tối nghĩa như: "Tôi cần nó hơn anh".


Chỉ khi nào người nghe "trông thấy" được những ý của bạn thì mới
hiểu ró được ý ấy. Muốn vậy bạn phải:
+ Thường xuyên so sánh, đối chiếu, ví von.
+ Dùng nhiều hình ảnh.
+ Dùng sơ đồ, bảng thống kê, hình vẽ (nếu có thể được).
Lựa chọn cách lập luận và diễn giải phù hợp với trình độ hiểu biết
của số đông người nghe.
Nếu có thể được thì tập trình bày trước cho các bạn thân, bạn đồng
nghiệp để họ góp ý kiến cho những câu, những đọan cần sửa.


Qui tắc 8: Khắc sâu những ấn tượng khó quên vào đầu óc, tâm trí
người nghe.
Trình bày rõ ràng, sáng rõ một chân lí chưa đủ, phải làm cho bài nói
chuyện của mình thực sự thú vị, hấp dẫn, kích thích người nghe. Muốn
vậy bạn nên theo các cách dưới đây:
Kể một chuyện lạ (mẫu chuyện vui) có liên hệ với đời sống hàng ngày
của người nghe, gắn chặt vơí đề tài.
Dùng càng nhiều hình ảnh càng tốt.
Làm cho các con số trở nên "biết nói", đổi những con số thành những
vật có thể thấy được.
Nêu ra dồn dập các sự kiện hay dồn dập các câu hỏi.
Khéo dẫn lời các danh nhân (đưa vào những chỗ thích hợp để có thêm
sức nặng cho lập luận).
Tuỳ trường hợp mà áp dụng: khen trước chê sau (nếu muốn chê), chê
trước khen sau nếu muốn khen. Có khi chê để mà khen và khen để mà
chê.
Khi cần thiết có thể dùng cách nói cực đoan hóa, tuyệt đối hoá.
Để tập trung sự chú ý, có thể dùng cách nói lửng (ở những chổ mà
dường như độc giả có thể đoán được ý tiếp theo).
Tóm lại, sự bất thường luôn luôn được ngưới nghe chú ý tới. Tạo ra
tình huống bình thường nhưng nêu cách giải quyết bất thường cũng là
cách thu phục nhân tâm tốt nhất.


Qui tắc 9: Nắm vững tâm lý người khác.
Bạn phải chú ý đến đặc điểm tâm lý từng đối tượng. Thanh niên học
sinh sinh viên đầy mơ mộng, sách vở nhưng cũng rất thực tế đầy năng
động, ham hiểu biết, muốn tự khẳng định mình không thích trịnh trọng,
dài dòng, vì vậy bài nói chuyện cần dí dỏm súc tích đi sâu vào đời sống
của họ.


Qui tắc 10: Hướng người nghe tới hành động thực tế.
Mục đích cao nhất trong cuộc sống con người không phải là sự hiểu
biết mà là sự hành động.
Muốn vậy phải làm cho người nghe hiểu bạn và tin bạn.
+ Trước hết cần hướng người nghe tới cái Thật cái Tốt, cái Đẹp; căm
ghét cái Giả, cái Xấu, cái Ác.
+ Đừng để cho người nghe phải mất thì giờ vì những lý thuyết viễn
vông xa thực tế.
+ Bản thân mình phải thực sự tin vào những điều mình sẽ nói cho
người khác. Lòng thành thật là khởi điểm của niềm tin.
+ Tự đặt mình vào vị trí người nghe họ sẽ có thiện cảm hơn với bạn.
+ Khiêm tốn cũng là đức tính quan trọng nhất, từ đó có thể thu phục
người nghe.
Là học sinh, sinh viên ai cũng ước mơ, khao khát phấn đấu để học tập
và rèn luyện tốt, ham học hỏi những điều mới lạ và quan tâm tới tương
lai sau này. Trong bài nói chuyện của mình, bạn nên chỉ cho người ta thấy
nếu hành động đúng thì sẽ có được các lợi ích đó .
Quy tắc 11: Phải làm cho vốn từ của bạn thật phong phú, cần
thuộc nhiều danh ngôn và thành ngữ, tục ngữ, đến mức khi cần ta có
thể huy động được ngay, lời lẽ trong sáng.
Sưu tầm các từ đồng nghĩa, phản nghĩa .
Sưu tầm các danh ngôn cho từng lĩnh vực .
Chọn lọc các thành ngữ, tục ngữ ngắn gọn (" Không thầy đố mày làm
nên", "Học thầy không tày học bạn", "Đi một ngày đàng học một sàng
khôn"...).
Học ở các diễn giả có tài, các nhà hùng biện nổi tiếng.
Hết sức tránh các lỗi thông thường: nói ngọng, nói lắp, nói những câu
vô nghĩa, không hiểu rõ nghĩa của từ cũng dùng, nêu không đúng chổ,
hành văn theo tư duy ngôn ngữ nước ngoài, thêm những trợ từ vào đầu
mỗi câu ("tức là ", "nói chung".. .).


Quy tắc 12: Những việc cần làm khi bước lên diễn đàn.
Mỉm cười, bước khoan thai, đầu hơi ngửng lên, ngực hướng về phía
trước .
Nếu còn hồi hộp thì thở mạnh, đưa mắt tìm người quen trong phòng .
Tránh nói đều đều, cần lúc mạnh, lúc nhẹ, lúc nhanh, lúc chậm. Nghỉ
một chút, trước và sau các ý quan trọng .
Phải nhìn thẳng vào người nghe để nói với họ, tránh nhìn xuống nền,
nhìn lên trần nhà hoặc nhìn ra cửa...
Khi thấy có người buồn ngủ, bạn phải nói to hơn, hăng hái hơn và nên
xen vào một vài chuyện vui .
Điệu bộ phải tự nhiên, không nên bắt chước ai. Vấn đề điệu bộ thế
nào là tùy thuộc vào cảm xúc của bạn (vui, buồn, giận...).
Bỏ những tật xấu: mân mê cúc áo, đưa tay gãi đầu, xỏ tay vào túi quần,
sửa kính.
Đừng tỏ ra rụt rè, có thể vung tay hợp lý, có thể ngồi nếu thấy mỏi. . .
Tâm đắc với đề tài đã chọn, tôn trọng người nghe và nêu đúng tâm lý
trẻ trung ham hiểu biết, nhạy cảm... của các bạn học sinh, sinh viên, đó là
tiền đề của thành công .

Kỹ năng nói chuyện trước đám đông

Ông bà ta có câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa
lòng nhau”. Xem ra lời nói có vẻ là thứ "rẻ" nhất mà ai cũng có và có thể
sử dụng. Và điều đó gần như là đúng hoàn toàn. Nếu bạn ra ngoài đường
thì đâu đâu cũng thấy nói chuyện, cửa hàng thì có người mua kẻ bán nói
chuyện, trong quán nước thì từng đôi, từng nhóm nói chuyện…. Thế
nhưng đó là khi tất cả mọi người cùng nói, bạn nói, tôi nói tất cả chúng ta
cùng nói, thật đơn giản. Còn bây giờ khi mà trước mặt bạn là hàng trăm
con mắt đổ dồn vào bạn, một bầu không khí im phăng phắc, tất cả mọi
người đều chờ để nghe bạn nói. Vâng, lúc này chỉ có một mình bạn nói
mà thôi. Liệu bạn có còn thấy lời nói lúc này thật rẻ, và cần là sử dụng
ngay được không?
Tôi dám cam đoan với bạn rằng, khi phải đặt mình vào tình thế này,
không ít người mặt đỏ tía tai, người run lẩy bẩy, nói lắp bắp. Đó là triệu
chứng của căn bệnh “ngại tiếp xúc”. Tại sao vậy nhỉ? Khi tất cả mọi
người đều nói, ta cũng nói, thì lời nói của chúng ta cũng chỉ có giá trị như
lời nói của tất cả mọi người, sai cũng chả sao. Nhưng bây giờ, tất cả mọi
người đều chờ để được nghe bạn nói. Thì lời nói của bạn lúc này có giá
trị lắm, chắc chắn là nó cao hơn mọi người khác. Vì họ phải im lặng để
nghe bạn nói cơ mà. Mà đã hơn người thì phải thật hoàn hảo, nói năng trôi
chảy, nội dung hay, dễ hiểu,… nhưng khổ nỗi là từ bé đến giờ có mấy ai
được đi học môn “nói trước đám đông” hay chỉ tự rèn rũa trong cuộc sống.
Mà phàm đã việc gì làm mà chưa có một sự chuẩn bị kỹ càng thì đều tạo
cho ta cảm giác bồn chồn bất an hết cả.
Do vậy, bài viết này mình đưa lên cho mọi người, hy vọng với một số
đầu mục này có thể giúp bạn bớt được phần nào cảm giác căng thẳng
trong lần diễn thuyết tới đây.


1. Trừ khi bạn là một nhà diễn thuyết nổi tiếng, chí ít cũng là cỡ
quốc gia, còn lại, không ai quá kỳ vọng vào một bài phát biểu quá
trơn tru, hoàn hảo từ bạn đâu.
Thật sự ra mà nói thế nào là một bài phát biểu hoàn hảo theo đúng nghĩa
thì đến giờ mình cũng không biết chính xác. Các bạn cứ thử nghĩ mà xem,
ngay cả đến những tác phẩm bất hủ của các đại thi hào mà vẫn luôn có
các nhà phê bình tác phẩm tìm ra được điểm chưa đạt ở góc độ này hoặc
góc độ khác đấy thôi. Mà xin lưu ý mọi người, là một tác phẩm văn học
đã phải trải qua rất nhiều bản nháp, nhiều đêm suy nghĩ của tác giả mới
thành. Viết sai lại sửa, thế mà còn không hoàn hảo. Thì nói gì đến chuyện
nói ra. Làm sao tránh được những sai sót cho dù bạn có chuẩn bị kỹ càng
đến đâu. Hơn nữa là tâm lý của người đi nghe bạn nói là họ quan tâm nhất
đến nội dung bài diễn thuyết của bạn. Đó mới là điều khiến họ tới nghe
bạn nói. Chứ không ai mất công đến chỉ để nghe bạn nói trơn tru, không
ngấp ứ mà nội dung lại chẳng có gì cả.
Do vậy nếu đã có một nội dung tốt thì bạn hãy cố gắng diễn đạt nó một
cách đơn giản, trực tiếp chứ đừng cố tìm những mỹ từ trau truốt. Vì khi
tìm kiếm bạn sẽ lại thấy không biết từ nào là hợp lý thích hợp, từ đó tạo
ra cảm giác bất an, rất dễ suy nghĩ mọi người sẽ chê bai về từ ngữ đó. Và
kết quả của sự căng thẳng sẽ làm bạn mất tự tin và hạn chế khả năng
của bạn, đồng thời lấy mất cơ hội để bạn đưa ra những ý tưởng hay. (Nó
có thể bất chợt tới do những yếu tố tác động trong buổi diễn thuyết mà
bạn chỉ có thể biết sau khi diễn thuyết, không có sự chuẩn bị nào cho cơ
hội đó đâu).


2. Đừng tự hỏi mình “có nên nói như thế hay không?”


Mình xin phép lấy một ví dụ có tính chất tương đồng cho dễ hiểu. Đó là
câu chuyện “môn học tập làm văn ở trường học vậy”, không có một thầy
cô giáo dạy văn nào lại khuyên bạn rằng viết trước bài ở nhà rồi học
thuộc đi. Đến giờ kiểm tra chỉ viết ra thôi. Chắc chắn là không. Mà các
thầy cô luôn nói rằng, các em về nhà tìm dẫn chứng để trích dẫn vào bài
viết, hình thành và nắm chắc dàn ý đại cương, nội dung chính của bài
viết.
Việc diễn thuyết cũng vậy thôi. Sẽ không có bài diễn thuyết nào lại
chuẩn 100% y chang so với bài chuẩn bị cả. Có thể lúc tập ở nhà bạn nói
như thế này, nhưng chắc chắn nó sẽ không được lặp lại y nguyên lúc bạn
nói trước đám đông đâu. Đơn giản là vì “Không ai tắm hai lần trên cùng
một dòng sông” đâu bạn ạ. Nắm chắc được các ý chính cần trình bày cho
bài diễn thuyết sẽ giúp bạn tổ chức tốt bài nói và định trước những câu
hỏi mọi người có thể đặt ra cho bạn.


3. Chuẩn bị phong cách nói cho bản thân.
Tức là đối với mỗi buổi diễn thuyết, tùy vào từng trường hợp cụ thể, bạn
nên tuân theo tiêu chuẩn chung về lối trình bày. Cái này thường đã có sẵn
bạn chỉ cần tìm hiểu và áp dụng theo là được. Ví dụ như, trong buổi bảo
vệ tốt nghiệp của bạn, bài luận văn có các chương mục nhỏ. Bạn có thể
nói theo mẫu như : Bây giờ tôi xin giới thiệu đến chương hai…, chuyển
qua vấn đề x, y ,…” Có một khung phù hợp với nội dung bài nói, sẽ giúp
bạn có cách trình bày mạch lạc hơn.


4. Hãy chú ý tới giọng nói, nhịp thở và tư thế của bạn.
Như vậy là đã xong nội dung, giờ chúng ta cũng nên chăm chút một chút
cho mặt hình thức của mình trước đám đông. Tùy vào từng nội dung, bạn
nên sử dụng giọng nói nhẹ nhàng ở đoạn nào, những đoạn nào trọng tâm,
bạn có thể nói to hơn một chút, giọng chắc khỏe hơn một chút tạo sự chú
ý của mọi người. (Cũng giống như trong văn viết chỗ nào bạn quan tâm
thì viết đậm lên hoặc gạch chân vậy). Cơ thể nên thả lỏng thật thoải mái.
Vì có thể bài nói của bạn sẽ kéo dài hơn bạn tưởng, một vị trí đứng và
một tư thế hợp lý sẽ giúp bạn đỡ mệt, giữ được sự tập trung trong suốt
buổi đối thoại của mình với mọi người.


5. Chú ý tới các nguyên nhân gây khiến cho bạn thiếu tự tin trước
mặt mọi người.
Có rất nhiều nguyên nhân khiến cho mất bình tĩnh mà tôi cũng không biết
hết và không thể đề cập hết trong bài viết này. Có thể là do di truyền,
giáo dục, văn hóa của từng người, mỗi người lại có một lý do khác nhau.
Do vậy về việc này, chỉ có một lời khuyên nho nhỏ tới mọi người là khi
đã biết được nguyên nhân rồi, thì hãy bớt chút thời gian để rèn luyện cải
thiện bản thân mình. Bạn có thể tự giả định tình huống rồi tự mình tìm
cách giải quyết, như vậy khi gặp ngoài việc thật bạn cũng không đến
mức “lạc vào đảo hoang”.


6. Nắm lấy tất cả cơ hội được nói.
Chắc các bạn ai cũng đồng ý với mình rằng “trăm hay không bằng tay
quen”. Đọc sách nhiều mà không bắt tay vào làm thử thì cũng như không.
Hãy tận dụng mọi cơ hội có thể như trong cuộc họp gia đình, trò chuyện
với bạn bè,….., để tập cho mình cách phát biểu và làm quen với những
tình huống bất ngờ xảy ra khi mọi người chất vấn bạn hoặc giả dụ bạn
có quên mất điều mình định nói thì phải làm sao.
ST
Đã là người, ai cũng mong có ngày thành công, làm ông này bà nọ. Mà đã
là ông này, bà nọ thì trước sau gì cũng một lần nói trước đám đông. Năm
người, bảy người, mười người là chuyện nhỏ nhưng vài chục, vài trăm
người thì chưa chắc đã nhỏ. Thậm chí, nếu làm chức to một tí, nói
chuyện trước vài ngàn người cũng không phải là không có. Nhưng không
phải ai cũng có khả năng nói chuyện trước đám đông, ngay cả những
người tưởng như là chuyên nghiệp như “giáo viên”. Hôm nay, PTĐL mạn
phép chia sẻ 3 lời khuyên nho nhỏ dành cho những ai đã, đang và sắp sửa
phải nói trước một đám đông, đặc biệt là các đồng nghiệp. Đây cũng là
kinh nghiệm đã được các đàn anh đi trước truyền lại. Rất mong nhận
được sự đóng góp và góp ý của mọi người. Xin đa tạ.




1. Bạn có QUYỀN ĐƯỢC NÓI: Không gì tệ bằng việc mất tự tin khi nói
trước một tập thể đông người. Bạn toát mồ hôi, bạn run rẩy, bạn hồi
hộp, bạn lo lắng, bạn sợ hãi. Đó là những dấu hiệu của sự thiếu tự tin.
Đừng lo, không chỉ một mình bạn như thế mà rất nhiều người như thế.
Một trong những nguyên nhân gây ra sự thiếu tự tin đó là bạn không chắc
về quyền được nói của mình.
Tôi thường thấy nhiều người đứng trước đám đông thì run lẩy bẩy nhưng
khi nói chuyện với bạn bè thì hùng hổ, liến thoắng. Đó là vì có một sự
khác biệt trong nhận thức của họ: họ tin rằng với bạn bè, họ có quyền nói
thoải mái còn với tập thể kia, họ không nên và không có quyền nói vì
không có ai muốn nghe họ nói hoặc người ta đang chờ họ nói sai để “ăn
thịt” họ. Nhưng thực ra những suy nghĩ đó là sai lầm.
Bạn là một tổ trưởng cần trình bày một kế hoạch hành động của đội sắp
tới, bạn có quyền được nói. Bạn là một giám đốc muốn phổ biến một
chương trình hoạt động mới cho nhân viên, bạn có quyền được nói. Bạn
là một giáo viên đang giảng một bài học mới cho học sinh, bạn có quyền
được nói.
Bạn có quyền được nói cho những người đang có nghĩa vụ phải lắng
nghe bạn. Bạn đứng đối diện, một mình bạn mặt đối mặt với hàng trăm
con người, họ đang chờ nghe bạn nói và họ trao cho bạn quyền được
nói. Vậy thì cớ gì bạn lại không tự tin? Có nhiều người đang chờ nghe
bạn nói, vậy tại sao bạn không nói? Bạn có quyền nói tại sao bạn lại
ngại ngùng? Chẳng lẽ bạn đợi khi mất đi quyền đó bạn mới nói?
Hãy tin rằng bạn đang nói thì sẽ có người lắng nghe và người ta đang chờ
xem bạn nói gì và mang đến cho họ những thông tin gì một cách tích cực.
Bạn có quyền nói và bạn hãy nói đi.


Chỉ có những con bò mới nói “những điều không thật”


Ở phần trước, tôi đã nói về lời khuyên thứ nhất: Hãy tin rằng Bạn có
quyền được nói. Nhưng khi bạn có cái quyền đó rồi, bạn tin vào quyền đó
rồi, vấn đề tiếp theo là bạn sử dụng quyền ấy thật hiệu quả (để lần sau
người ta còn trao cho bạn quyền đó nữa). Không có cách nào hiệu quả
bằng cách bạn hãy tin vào những điều mình nói.


2. Bạn TIN VÀO ĐIỀU ĐÓ: Niềm tin đóng vai trò quan trọng khi bạn
muốn trình bày một vấn đề nào đó. Không chỉ tự tin vào bản thân mình mà
bạn còn phải tin vào những điều bạn sắp nói. Tin vào nó, bạn mới có tự
tin để thuyết phục người khác tin nó. Nếu bạn còn chưa chắc chắn hay
còn chưa rõ, đừng nói, dù cho bạn có quyền đó. Vì khi đó mỗi lời bạn nói
ra, sẽ là một con dao đâm ngược trở lại bạn.
Bạn đang là một giám đốc đang trình bày về kế hoạch tháng tới của công
ty, bạn phải tin rằng kế hoạch đó là khả thi, là thích hợp, là động lực để
công ty phát triển. Bạn tin tưởng như thế, nhân viên cũng sẽ tin tưởng
như thế. Bạn tin tưởng như thế, bạn sẽ không thể chịu được cảm giác
nhân viên không có lòng tin vào kế hoạch đó và bạn sẽ tìm mọi cách để
nhân viên chịu tin và thế là nhân viên của bạn đã bị (được) bạn thuyết
phục.
Bạn là một giáo viên, bạn tin tưởng vào những hiện tượng, những định
luật, những công thức mình đang giảng dạy. Trong khoa học có thể có sự
nghi ngờ nhưng trong giảng dạy mọi thứ phải chắc chắn. Bạn tin và
hiểu những kiến thức đó thì học sinh mới có thể tin và hiểu sơ sơ. Bạn tin
tưởng chắc chắn và hiểu rõ ràng một cách chắc chắn thì học sinh sẽ tin
và hiểu thật sự. Ngược lại, sẽ là một sự nguy hiểm khi một ông giáo
đứng trên lớp mà còn chưa tin vào những điều mình giảng dạy. Đó không
dừng lại ở sự lố bịch mà còn là mối nguy “ngu cả một thế hệ” (Mr.
Long)
Tôi có một ví dụ thế này: bạn hãy nói Mặt trời mọc ở đằng Đông. Rất
dễ đúng không? Không chỉ đơn giản là thói quen mà còn là vì bạn tin vào
điều đó. Còn bây giờ hãy thử nói: Mặt trời mọc ở đằng Tây… Ngượng
ngùng phải không? Vì sao thế? Vì bạn chưa tin điều đó. Nhưng nếu giả
sử bạn leo lên con tàu vũ trụ và bay ngược hướng tự quay của trái đất,
bạn sẽ thấy mặt trời mọc ở đằng tây. Lúc ấy bạn sẽ nói điều đó thật dễ
dàng.
Tôi còn nhớ khi tôi đi làm cho chương trình “Tập trung trí tuệ, nắm bắt
tương lai”, ông giám đốc Wrigley Vietnam đã yêu cầu chúng tôi phải nhai
sing gum trong suốt buổi họp để chúng tôi tin rằng “Nhai sing-gum giúp
tăng 40% lượng oxy lên não và có ích cho tập trung” (không có ý quảng
cáo đâu nhe!!! Nhưng nếu Wrigley chịu trả tiền thì tui cũng lấy ) để vài
ngày sau đó, chính chúng tôi sẽ đi nói cho các em học sinh THPT và sinh
viên các trường ĐH về điều đó.
Bạn hãy tin vào những điều bạn sắp sửa nói. Nếu chưa tin, hãy làm mọi
cách để có thể tin nó. Nếu vẫn chưa tin, đừng nói nữa. Nói nữa, bạn
sẽ không tự tin đâu và chắc chắn bạn không thể thuyết phục mọi người
tin bạn. Bài nói của bạn sẽ là một sự khủng hoảng. Và sau khi đã tin, hãy
tìm cách nói để người khác tin bạn. Đó là vấn đề kỹ thuật thôi mà phải
không? Một khi bạn đã tin, tôi chắc chắn rằng bạn sẽ có cách làm cho
người khác tin.


3. Bạn THA THIẾT MUỐN NÓI điều đó.
Có biết vì sao tôi lại viết bài này không? Mặc dù tôi biết rằng, có không
đến 20 người đọc được bài này và chưa chắc đến một nửa trong số đó tin
vào những gì tôi viết. Nhưng tôi vẫn viết, vì tôi tin vào những điều này và
tôi THA THIẾT muốn nói cho mọi người biết những gì tôi tin.
Tôi dùng từ tha thiết, chắc chắn nhiều người sẽ cảm thấy giống như tôi
đang năn nỉ mọi người, làm ơn hãy nghe tôi nói đi. Không, tôi tha thiết
mong muốn mọi người hãy nghe tôi nói bởi vì tôi biết rằng điều đó đúng,
tôi tin nó và tôi muốn nói cho mọi người biết để mọi người tin nó. Điều
đó thật sự thôi thúc tôi phải nói, phải tìm cách để truyền tải được những
điều ấy đến cho mọi người.
Trở lại với người giám đốc muốn phổ biến kế hoạch cho nhân viên của
mình. Tại sao ông ta phải làm như vậy? Tại vì ông ta muốn nói cho nhân
viên biết, muốn họ hiểu, muốn trao đổi với họ, muốn họ làm theo những
gì ông ta nói. Đó là động lực khiến ông ta cảm thấy thôi thúc, buộc phải
nói với họ, buộc phải tìm ra những cách thích hợp để nhân viên của ông ta
hiểu được kế hoạch đó.
Hay nói về người giáo viên, vốn tự tin vào quyền được nói và kiến thức
của mình, nhưng cần hơn hết, đó là sự khao khát muốn được truyền thụ
kiến thức của mình cho học sinh. Chính điều đó tạo nên niềm say mê
trong giảng dạy, tạo nên động lực khiến người giáo viên phải liên tục tìm
tòi những phương thức giảng dạy mới để sao cho học sinh có thể nắm
bắt được những kiến thức và kỹ năng đó.



Lời khuyên thứ 3 này thật sự quan trọng. Tôi đã từng đi dự nhiều buổi thi
thuyết trình và nhận ra một điều: có những bạn không có giọng nói hay,
không có ngoại hình bắt mắt, không có nhiều thủ thuật khi thuyết trình
nhưng tôi vẫn hiểu và bị thuyết phục bởi những gì các bạn ấy nói bởi vì
tôi cảm nhận được sự tha thiết muốn nói, sự nhiệt huyết trong mỗi lời
nói của họ.
Sự tha thiết được nói ấy xuất phát từ một tấm lòng muốn chia sẻ với mọi
người, muốn cùng mọi người thực hiện những điều đó, muốn mọi người
cùng tin vào điều đó.. Điều này hoàn toàn khác với sự khoe khoang kiến
thức, chứng tỏ ta đây biết nhiều hơn mọi người, khác với lối dạy đời, kẻ
cả. Tha thiết muốn nói, chính là xuất phát từ một trái tim nhiệt huyết,
cùng tìm đến cái Chân - Thiện - Mỹ. Cá nhân tôi không thích động cơ vật
chất nhưng nếu các bạn cảm thấy điều đó phù hợp thì tôi cũng không
phản đối gì. Nhưng trên hết, đừng bỏ quên tiếng nói trái tim của bạn, bởi
nó chính là động cơ vĩnh cửu loại 3 đấy!!!
Vậy thì, trước khi bạn nói chuyện trước đám đông, nếu bạn thật sự
không muốn nói, làm ơn hãy tìm cho mình một động lực để nói, còn
không, xin đừng bước lên nói trước mọi người. Bởi vì có thể bạn có
quyền được nói, bạn tin vào điều đó nhưng thiếu một trái tim nhiệt huyết,
lời nói của bạn sẽ trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Và cử toạ chỉ có thể nghe mà
không thể hiểu được những gì bạn nói. Tôi cam đoan hơn một nửa số
người sẽ ngủ gục tại chỗ và nửa còn lại sẽ ra về khi bạn đang nói.
Vậy là xong 3 lời khuyên. Tôi viết không hay, dạo này thật sự viết rất
kém và không có thời gian nhiều để chỉnh sửa câu chữ như trước. Nhưng
tôi đảm bảo với các bạn, tôi rất tự tin khi nói những điều này với các bạn.
Bởi chính bản thân tôi đã từng thử nghiệm 3 lời khuyên này và đã đạt
được những thành công nhất định. Giờ tôi tự tin rằng mình có quyền được
nói, tin vào những điều này và tôi tha thiết muốn nói với các bạn những
kinh nghiệm này của tôi. 3 lời khuyên này không trực tiếp chỉ các bạn
phải làm gì khi nói trước đám đông. Điều đó thực tế sẽ dạy các bạn hoặc
chỉ cần để ý các bạn sẽ học được. Nhưng 3 kinh nghiệm này của tôi NÊN
là những điều các bạn tâm niệm và nhớ kỹ trước khi nói trước đám đông.
Bởi nó sẽ là động lực tinh thần rất lớn giúp bạn thực hiện tốt những gì
bạn đã chuẩn bị và đảm bảo cho thành công của một bài nói của các bạn.
Vì vậy trước khi nói trước đám đông hãy đảm bảo rằng, bạn luôn nhớ:
Bạn CÓ QUYỀN ĐƯỢC NÓI, bạn TIN VÀO ĐIỀU ĐÓ, bạn THA
THIẾT MUỐN NÓI. Chúc thành công!
Đề thi vào lớp 10 môn Toán |  Đáp án đề thi tốt nghiệp |  Đề thi Đại học |  Đề thi thử đại học môn Hóa |  Mẫu đơn xin việc |  Bài tiểu luận mẫu |  Ôn thi cao học 2014 |  Nghiên cứu khoa học |  Lập kế hoạch kinh doanh |  Bảng cân đối kế toán |  Đề thi chứng chỉ Tin học |  Tư tưởng Hồ Chí Minh |  Đề thi chứng chỉ Tiếng anh
Theo dõi chúng tôi
Đồng bộ tài khoản