Sự hình thành giá cả trong nền kinh tế thị trường (phần 8)

Chia sẻ: Nguyễn Hồng Yến | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:10

0
125
lượt xem
29
download

Sự hình thành giá cả trong nền kinh tế thị trường (phần 8)

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Tham khảo tài liệu 'sự hình thành giá cả trong nền kinh tế thị trường (phần 8)', kinh doanh - tiếp thị, quản trị kinh doanh phục vụ nhu cầu học tập, nghiên cứu và làm việc hiệu quả

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Sự hình thành giá cả trong nền kinh tế thị trường (phần 8)

  1. Bảng : Tổng hợp doanh thu, chi phí, lợi nhuận Đơn vị tính: 1.000.000đ Giá dự Chi Q hoà Q đạt lợi Doanh Tổng chi Lợi nhuận CP kiến phí biến vốn nhuận mục thu mục tiêu phí đổi CĐ tiêu 0,018 300 0,01 37.500 62.500 1125 925 200 0,020 300 0,01 30.000 50.000 1000 800 200 0,022 300 0,01 25.000 41.666 916,6 716,66 200 Tổng doanh thu DoanhSơ đ(R) : Đồ thị hoà vốn (Đơn vị: 1000 sản phẩm) thu ồ TR & chi phí (TC) TR2 (P=0,02) } Tổng chi phí TC 100 0 Lợi nhuận mục tiêu 800 600 Chi phí cố định 300 0 Sản lượng 30 50 Q Nhìn vào bảng số và đồ thị, chúng ta dễ dàng nhận thấy rằng, để có 200 triệu đồng lợi nhuận, có thể bán sản phẩm với các mức giá khác nhau. Bán sản phẩm với giá nào còn tuỳ thuộc vào việc tiên lượng số lượng sản phẩm có thể được tiêu thụ trên thị trường. Tóm lại, phương pháp hoà vốn được sử dụng rất có hiệu quả khi doanh nghiệp dự đoán chính xác khối lượng tiêu thụ. Ngoài ra nó còn cho phép người làm giá có thể xem xét tới các mức giá khác nhau và ước tính được những ảnh hưởng có thể có của chúng đến khối lượng tiêu thụ và lợi nhuận. Đặc biệt, dựa vào phương pháp này người sản xuất còn có thể
  2. dự báo được khoảng thời gian để có thể đạt được "điểm hoà vốn" và sau đó kinh doanh có lãi. Song phương pháp này vẫn được coi là có xu hướng xem nhẹ ảnh hưởng của giá sản phẩm cạnh tranh và tương đối mạo hiểm vì chưa tính đến độ co giãn của cầu đối với giá. Định giá theo giá trị cảm nhận Với phương pháp này, các doanh nghiệp định giá bán của mình căn cứ vào cảm nhận của người mua về giá trị chứ không phải chi phí mà họ bỏ ra để sản xuất sản phẩm. Khi định giá theo giá trị cảm nhận của khách hàng, người làm giá phải xây dựng được những biến tạo nên giá trị cảm nhận trong suy nghĩ của người mua; giá bán dự k iến được ấn định theo giá trị cảm nhận này. Để xác định giá “theo giá trị cảm nhận được”, người làm giá phải tiến hành các công việc sau đây: - Xây dựng khái niệm sản phẩm cho thị trường mục tiêu với chất lượng và giá cả dự kiến (định vị sản phẩm) cụ thể; - Dự kiến khối lượng bán mong muốn theo mức giá dự kiến; - Dự kiến công suất cần thiết của nhà máy, vốn đầu tư và xác định chi phí sản xuất sản phẩm; - Xác định lợi nhuận theo mức chi phí và giá dự kiến; Khi đã khẳng định rằng mức giá dự kiến đem lại cho doanh nghiệp lợi nhuận mục tiêu, người chào hàng sẽ thuyết phục khách hàng chấp nhận mức giá đó bằng cách chứng minh với khách hàng rằng lợi ích mà khách hàng nhận được từ việc tiêu dùng sản phẩm là thoả đáng. Vấn đề quan trọng nhất của phương pháp “đặt giá theo giá trị cảm nhận” của khách hàng là doanh nghiệp phải xác định chính xác nhận thức của thị trường về giá trị của hàng hoá. Các doanh nghiệp cần tránh khuynh hướng hoặc thổi phồng giá trị của sản phẩm dẫn đến định giá quá cao hoặc quá khắt khe trong đánh giá dẫn đến định giá thấp so với mức giá đáng ra họ có thể tính. Để áp dụng được phương pháp này công việc đầu tiên mà những ngươì làm giá của doanh nghiệp phải làm là nghiên cứu thật kỹ thị trường mục tiêu để đo lường được nhận thức của thị trường về giá trị sản phẩm. Định giá theo mức giá hiện hành hay định giá cạnh tranh
  3. Khi xác định giá theo mức giá hiện hành, các doanh nghiệp sẽ lấy giá của đối thủ cạnh tranh làm cơ sở. Họ ít quan tâm đến chi phí sản xuất sản phẩm và cầu thị trường. Giá bán sản phẩm của doanh nghiệp có thể định cao hơn, thấp hơn, hoặc ngang bằng với giá của đối thủ cạnh tranh. Dưới đây là những nguyên tắc có tính chỉ dẫn về cách đặt giá này: * Đặt giá ngang bằng với giá sản phẩm cạnh tranh Trường hợp này xảy ra khi doanh nghiệp hoạt động kinh doanh trong ngành thuộc hình thái thị trường độc quyền nhóm (ví dụ: các vật liệu cơ bản) hoặc doanh nghiệp tham gia vào thị trường với năng lực cạnh tranh nhỏ bé và được gọi là doanh nghiệp "theo sau" hoặc sản phẩm của doanh nghiệp về cơ bản là tương tự sản phẩm của đối thủ cạnh tranh. * Đặt giá cao hơn giá của sản phẩm cạnh tranh Cách đặt giá này có thể áp dụng khi sản phẩm của doanh nghiệp có những sự khác biệt với sản phẩm cạnh tranh và được khách hàng chấp nhận (ví dụ: chất lượng cao hơn, mẫu mã và bao bì đẹp hơn ...) Tuy nhiên, khoảng chênh lệch về giá không nên quá lớn để tránh ảnh hưởng tới những khách hàng nhạy cảm về giá. Nhất là sự khác biệt về sản phẩm trong tâm trí khách hàng không rõ ràng. * Đặt giá thấp hơn giá của sản phẩm cạnh tranh Trường hợp này được áp dụng cho những sản phẩm mà khách hàng vốn nhạy cảm về giá. Tuy nhiên, chênh lệch giữa hai mức giá không nên quá lớn để tránh khuynh hướng tạo ra sự cạnh tranh về giá mang tính chất quyết liệt và tránh sự vi phạm luật pháp quy định cho giá cả (luật phá giá). Phương pháp định giá theo giá hiện hành rất phổ biến nhất là trong các trường hợp như chi phí khó xác định được hay phản ứng cạnh tranh không chắc chắn. Các doanh nghiệp đều cho rằng phương pháp giá hiện hành là một giải pháp tốt. Nó phản ánh sự sáng suốt của tập thể ngành về vấn đề giá cả, đảm bảo đem lại lợi nhuận công bằng và sự hài hoà của ngành. Định giá đấu thầu Định giá đấu thầu xảy ra trong những trường hợp các doanh nghiệp đấu thầu công trình. Giá đấu thầu thuộc loại giá cạnh tranh.
  4. Các doanh nghiệp tham gia đấu thầu định giá dựa trên cơ sở dự đoán các đối thủ cạnh tranh sẽ định giá là bao nhiêu chứ không phải dựa trên chi phí. Doanh nghiệp muốn dành hợp đồng và muốn thắng thầu thường phải chấp nhận một mức giá thấp hơn so với các đối thủ cạnh tranh nếu họ cung ứng những sản phẩm tương tự sản phẩm của đối thủ cạnh tranh. Còn nếu chọn mức giá đấu thầu bằng mức giá của đối thủ, họ phải chứng minh được sản phẩm mà họ cung ứng tốt hơn hẳn sản phẩm của đối thủ. Ngày 18 tháng 1 năm 2005, Bộ Tài chính đã ban hành Quyết định 06/ QĐ-BTC về việc ban hành qui chế tính giá tài sản, hàng hoá, dịch vụ. Đây là một cố gắng lớn của ngành giá nhằm qui chuẩn hoá các phương pháp tính giá tài sản, hàng hoá và dịch vụ 7. Quyết định mức giá cơ bản Các phương pháp định giá nêu trên đã tạo ra các phương án khác nhau về mức giá cơ bản. Để thực thi, doanh nghiệp phải lựa chọn cho mình một mức giá cụ thể tương đối hợp lý. Để có một mức giá cụ thể, những người có vai trò quyết định giá còn phải xem xét thêm những yếu tố khác nữa bao gồm: + Những yếu tố tâm lý của người mua khi cảm nhận giá (Xem phần Các nhân tố ảnh hưởng đến giá). + Tính đến ảnh hưởng của các biến số khác trong marketing-mix như: danh tiếng của doanh nghiệp và nhãn hiệu; mục tiêu của quảng cáo, việc áp dụng các chương trình khuyến mại... + Phản ứng của các lực lượng trung gian và những lực lượng khác có liên quan: thái độ của các đại lý, những người bán buôn, bán lẻ, phản ứng của các đối thủ cạnh tranh, những đạo luật liên quan đến giá... để đảm bảo chắc chắn rằng chính sách giá của doanh nghiệp là hợp pháp. VẤN ĐỀ THỨ 5: CƠ CHẾ QUẢN LÝ GIÁ Ở NƯỚC TA. Ở nước ta, việc chuyển đổi nền kinh tế tập trung quan liêu sang nền kinh tế thị trường có sự quản lý của Nhà nước là con đường tất yếu, đã được khẳng định trong Nghị quyết Đại hội lần thứ VII của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó là sự chuyển đổi mang tính đặc thù về cơ chế
  5. kinh tế theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Trên thực tế, từ năm 1989 nền kinh tế nước ta chuyển sang nền kinh tế thị trường. Từ đó đến nay, vấn đề hoàn thiện và đổi mới hệ thống chính sách và cơ chế quản lý nền kinh tế nước ta, trong đó có vấn đề chính sách và cơ chế quản lý giá, luôn xuất hiện như là những thách thức đối với Đảng và Nhà nước ta. Để giải bài toán khó khăn này, một mặt, chúng ta phải rút những kinh nghiệm thành công và không thành công từ trong chính thực tiễn của nước ta; mặt khác, chúng ta không thể không tìm hiểu kinh nghiệm của nước ngoài, như đã trình bày ở trên. Trên lĩnh vực đổi mới và hoàn thiện chính sách và cơ chế quản lý giá ở nước ta, để đề ra được những quan tâm xác đáng, việc vận dụng kinh nghiệm của nước ngoài cần chú ý tới những đặc điểm mang tính xuất phát của quá trình xây dựng và phát triển nền kinh tế thị trường ở nước ta là: Thứ nhất; chúng ta bước vào nền kinh tế thị trường từ một trình độ thấp kém so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới, lại trải qua gần 40 năm của hệ thống kinh tế tập trung quan liêu và bao cấp. Sự thấp kém ở đây không chỉ ở cơ sở vật chất - kỹ thuật, ở trình độ phát triển của nền kinh tế và mức thu nhập, mà cả ở năng lực quản lý nền kinh tế và kinh doanh, ở tri thức và vốn hiểu biết về kinh tế thị trường... Vì vậy, chúng ta gần như phải xây dựng từ đầu những yếu tố và tiền đề của kinh tế thị trường. Mọi giải pháp về quản lý giá ở một nước bước vào kinh tế thị trường như vậy không thể là sự dập khuôn các nước có nền kinh tế thị trường phát triển. Mọi giải pháp kinh tế mới đều phải dứt khoát, kiên quyết, nhưng phải cơ bước đi thích hợp, không thể đem kinh nghiệm quản lý giá của một nước có tiềm lực tài chính mạnh áp dụng cho việc quản lý giá cả ở nước ta. Thứ hai; nước ta bước vào nền kinh tế thị trường với một sự thiếu và yếu kém quá mức về hệ thống luật và ý thức chấp hành pháp luật. Muốn đảm bảo cho kinh tế thị trường phát triển lành mạnh, tất yếu phải ban hành một hệ thống luật làm cơ sở pháp lý cho mọi hoạt động kinh tế và sự can thiệp của Nhà nước vào đời sống kinh tế. Từ năm 1989 đến nay, các cơ quan lập pháp đã ban hành nhiều bộ luật, song cho đến thời điểm này vẫn chưa đầy đủ, và đặc biệt là việc thi hành và chấp hành luật pháp còn hết sức tuỳ tiện và yếu kém. Thứ ba; nền kinh tế thị trường ở nước ta ra đời và phát triển trong điều kiện hệ thống DNNN còn khá cồng kềnh và yếu kém. Mặc dù đã có
  6. những văn bản nhằm đảm bảo sự độc lập, tự chủ của các doanh nghiệp này trong kinh doanh theo cơ chế thị trường, song trên thực tế, dư âm của thời bao cấp, sự thiếu rõ ràng trong mối quan hệ giữa quyền sở hữu và quyền sử dụng, không những đã làm cho nhiều doanh nghiệp chưa phát huy được vai trò chủ đạo trong sự phát triển nền kinh tế quốc dân, mà trái lại đang còn cản trở quá trình đổi mới. Thứ tư; nền kinh tế thị trường ở nước ta ra đời và phát triển trong bối cảnh bộ máy quản lý hành chính kinh tế của Nhà nước còn yếu kém, chức năng, nhiệm vụ thiếu rõ ràng, năng lực và phẩm chất cán bộ và nhân viên yếu. Thứ năm; chúng ta nghiên cứu để đổi mới, hoàn thiện cơ chế, chính sách quản lý giá trong điều kiện đất nước chuyển sang phát triển nền kinh tế thị trường từ 1989 đến nay và đã có những thành công bước đầu rất cơ bản. Trong điều kiện nền kinh tế của nước ta, việc đổi mới và hoàn thiện chính sách và cơ chế quản lý giá hiện nay cần phải dựa trên các quan điểm cơ bản sau: 1. Thực hiện tự do hoá thị trường và giá cả. Đây là quan điểm mang tính tiền đề. Bởi vì, một mặt, không tự do hoá thị trường thì không có sản xuất hàng hoá thực sự, không phát huy đầy đủ mặt tích cực của kinh tế hàng hoá, không đảm bảo sự hoạt động khách quan của các quy luật vốn có của nó. Mặt khác, không tự do hoá thị trường thì cũng không làm bộc lộ đầy đủ những mâu thuẫn, những hạn chế nội tại của kinh tế thị trường, mà chính sách và cơ chế quản lý giá của Nhà nước lại phải hướng vào giải quyết những vấn đề đó. Suy cho cùng, mọi giải pháp nhằm hạn chế tự do hoá thị trường và giá cả đều đưa đến triệt tiêu động lực của kinh doanh, trói buộc sự phát triển của lực lượng sản xuất, và do đó việc phát triển kinh tế thị trường chỉ là hình thức. Rõ ràng là muốn cho kinh tế thị trường xuất hiện với đầy đủ ý nghĩa thực sự của nó, phát huy hết tính tích cực của nó trong việc thúc đẩy sự tăng trưởng của nền kinh tế quốc dân, nâng cao hiệu quả của kinh doanh và sản xuất xã hội. Chúng ta không có sự lựa chọn nào khác, ngoài việc đảm bảo tự do hoá thị trường và giá cả. Mặc dù kinh tế thị trường có mặt trái của nó, nhưng không vì thế mà ta cản trở quá trình hình thành kinh tế thị trường ở nước ta.
  7. Quan điểm này trước hết đòi hỏi phải thể chế hoá mọi điều kiện đảm bảo cho sự hoạt động khách quan của kinh tế thị trường, mà cốt lõi của nó là tôn trọng và đảm bảo quyền tự do kinh doanh của các chủ thể sản xuất hàng hoá theo đúng luật định, đảm bảo luật chơi của kinh tế thị trường. Mặ khác, trong khi thừa nhận tự do hoá thị trường và giá cả, đồng thời cũng phải thừa nhận sự quản lý của Nhà nước đối với thị trường và giá cả. Vì chỉ có Nhà nước mới là yếu tố trung gian đảm bảo cho sự tự do hoá thị trường, tự do hoá giá cả. Như vậy, việc hiện thực hoá quan điểm này đòi hỏi một là, Nhà nước phải can thiệp vào những quan hệ mất tự do, mất bình đẳng của thị trường. Hai là, cần chống mọi sự can thiệp làm triệt tiêu tính tự do. Mọi hoạt động của Nhà nước, của các thủ thể kinh doanh, của quan hệ thị trường phải được thể chế hoá thành luật. Từ đó chính sách và cơ ch ế quản lý giá của Nhà nước phải đặt trong khôn khổ của việc nhận thức đúng đắn và tôn trọng các quy luật khách quan của thị trường chi phối sự hình thành và vận động của giá cả thị trường và phải thông qua hệ thống luật, trong đó, có luật quản lý thị trường và giá cả, để điều hành giá thị trường. Bên cạnh đó, tự do hoá thị trường còn bao hàm cả việc sớm xoá bỏ sự bao cấp qua giá, qua vốn, xây dựng và triển khai các điều kiện để hình thành các thị trường vốn, lao động, tài nguyên, tạo mọi điều kiện để phát huy cạnh tranh lành mạnh, chống mọi xu thế độc quyền và liên minh độc quyền. Theo quan điểm này, Nghị quyết Hội nghị lần thứ II của Ban chấp hành trung ương Đảng (khoá VII) đã đề ra những biện pháp cần thiết, nhằm chuyển hệ thống giá sang giá thị trường. Đặc biệt, từ năm 2002, Nhà nước đã công bố Pháp lệnh Giá nhằm góp phần ổn định nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, bình ổn giá, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân ssản xuất kinhdoanh, của người tiêu dùng và lợi ích của Nhà nước.Nhưng thực tiễn còn nhiều vấn đề tồn tại như: - Việc triển khai và thực hiện triệt để quyền tự chủ kinh doanh của các doanh nghiệp, đặc biệt là doanh nghiệp Nhà nước, còn chậm. - Tồn tại xu hướng tuỳ tiện trong việc chấp hành kỷ luật giá biến tướng dưới các hình thức khác nhau còn khá phổ biến. Hoặc có những luật liên quan đến viếc quản lý giá, nhưng không được chú trọng thực hiện, dẫn đến hậu quả gây rối thị trường và giá cả. - Đối với một số vật tư hàng hoá chưa thực hiện triệt để xoá bao cấp qua giá, chưa đảm bảo cho giá cả hình thành theo đúng quy luật của
  8. thị trường. Chẳng hạ, Nhà nước còn phải bù lỗ giá bán điện cho người tiêu dùng; tiền lương và thu nhập không tương xứng với thành quả; giá cả tài nguyên thấp không tương xứng với giá trị để duy trì, bảo vệ và tái tạo chúng. Tình hình đó đã gây ra sự tiếp tục phá hoại tài nguyên và môi trường của đất nước. 2. Chính sách và cơ chế quản lý giá của Nhà nước phải luôn hướng vào việc thực hiện các mục tiêu kinh tế - xã hội của Đảng và Nhà nước đề ra trong từng thời kỳ. Nền kinh tế thị trường ở nước ta là nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nhằm đảm bảo cho dân giàu, nước mạnh. Bản chất của kinh tế thị trường bao hàm hai mặt, mặt tích cực và mặt tiêu cực như đã khẳng định ở trên. Chính sách và cơ chế quản lý giá cần phải hướng vào mặt tích cực như: thúc đẩy sự tiến bộ của khoa học và công nghệ, hiệu quả kinh tế cao, đồng thời phải khắc phục mặt tiêu cực như: phân hoá kẻ giàu người nghèo, phân hoá thành thị và nông thôn, đề cao lợi ích cục bộ. Quán triệt quan điểm này, trong thời gian trước mắt, chính sách và cơ chế quản lý giá phải hướng vào những nội dung cơ bản sau: bảo đảm ổn định về kinh tế - xã hội và chính trị, bảo đảm sự ổn định giá cả, kiềm chế và đẩy lùi lạm phát, bảo đảm sự phát triển hài hòa giữa công nghiệp và nông nghiệp, giữa thành thị và nông thôn, từng bước xúc tiến sự hoà nhập của kinh tế và giá cả trong nước với kinh tế và giá cả trên thị trường thế giới, thực hiện chính bảo hộ sản xuất và tiêu dùng trong những trường hợp cần thiét. Đảm bảo được những nội dung trên là tiền đề đảm bảo sự tăng trưởng và phát triển nền kinh tế hàng hoá nhiều thành phần ở nước ta và sự hình thành một xã hội công bằng và văn minh. Quán triệt quan điểm này, trong những năm qua, Nhà nước đã làm được nhiều việc như: thực hiện trợ cấp, trợ giá cho các lĩnh vực có ý nghĩa văn hoá - xã hội, trợ cước vận chuyển đối với một số vật tư hàng hoá thiết yếu cung cấp cho đồng bào miền núi, triển khai và thực hiện quỹ bình ổn vật giá, mà trọng tâm trước hết là bình ổn giá mua lúa của nông dân. Đó là nhưng việc làm thiết thực và góp phần đáng kể vào sự ổn định tình hình kinh tế - xã hội nói chung. Song, xuất phát từ yêu cầu của việc ổn định giá nhằm góp phần ổn định sản xuất và đời sống, chính trị và xã hội ở nước ta, một số vấn đề cần phải được tiếp tục nghiên cứu và hoàn chỉnh là:
  9. - Thực hiện nghiêm ngặt chính sách quản lý thu nhập, nhằm xoá bỏ những thu nhập bất chính và bất hợp lý trong các bộ phận và tầng lớp dân cư. Tuy chúng ta không chuyến khích tư tưởng bình quân, nhưng rõ ràng là, trong một số năm gần đây do thiếu sự quan tâm và sơ hở trên lĩnh vực này nên tốc độ phân hoá trong xã hội ta diễn ra quá nhanh chóng, và chính điều đó lại là mầm mống gây ra sự xáo động về giá cả, đời sống, tâm tư, lối sống, nguyện vọng của nhiều tầng lớp dân cư. - Phối hợp hữu hiệu các công cụ khác nhau, nhằm đảm bảo cho sự hoà nhập từng bước kinh tế và giá cả trong nước với kinh tế và giá cả thuế giới, phòng ngừa mọi tác động tiêu cực của hệ thống giá cả trên thị trường thế giới vào hệ thống giá trong nước. - Nghiên cứu và áp dụng có hệ thống, đảm bảo hiệu quả những giải pháp của Nhà nước đối với nông thông và nông nghiệp nhằm góp phần duy trì sự ổn định của sản xuất và giá cả nông phẩm, vì đây là khu vực còn tập trung tới 75% dân số nước ta, là lực lượng sản xuất chủ yếu để phát triển kinh tế. -Kiên quyết thực hiện sự ổn định của giá trị đồng tiền. 3. Chính sách và cơ chế quản lý giá phải được đặt trong một tổng thể các giải pháp đồng bộ. Giá cả luôn là một hiện tượng kinh tế tổng hợp. Nó có mối liên hệ nhân quả với nhiều hiện tượng và giải pháp kinh tế khác. Do đó, giá cả có thể xem như là tín hiệu thị trường của một quá trình kinh tế hay của một tổng thể các giải pháp kinh tế. Lịch sử phát triển kinh tế và công cuộc cải ách gia cả của nước ta đủ để chứng minh rằng sẽ không có sự phát triển kinh tế lành mạnh, nếu không có sự ổn định về giá cả. Nhưng cũng sẽ không có được sự ổn định của giá cả, nếu không có một chính sách tiền tệ đúng đắn, mà mục tiêu của nó là đẩy mạnh phát triển sản xuất, chống lạm phát và củng cố sức mua của đồng tiền, nếu không có sự phấn đấu kiên quyết để đảm bảo có được một ngân sách lành mạnh, một tỷ giá hối đoái ổn định; nếu không có một chính sách thu nhập hợp lý, một hệ thống giải pháp hữu hiệu về chống độc quyền, chống đầu cơ buôn lậu v.v... Vì vậy, trong quản lý kinh tế và quản lý giá cả, phải thông qua tín hiệu giá cả thị trường để giải quyết đồng bộ các giải pháp khác nhằm đạt mục tiêu của quản lý vĩ mô nói chung, và quản lý giá cả nói riêng.
  10. Quán triệt quan điểm này cũng có nghĩa là quản lý giá cả phải hướng vào việc quản lý các nhân tố hình thành giá cả. Giá cả chịu sự tác động chi phối của rất nhiều nhân tố kinh tế - xã hội. Mức độ tác động của từng nhân tố tới gá cả rất khác nhau. Không nên quan niệm rằng, quản lý giá chỉ là sự can thiệp trực tiếp vào mức giá, mà nó bao hàm cả sự quản lý gián tiếp thông qua các nhân tố tác động tới sự hình thành và vận động của giá cả tr, chẳng hạn như: lượng cung, lượng cầu; lượng tồn kho và lưu trữ hàng hoá, các yếu tố chi phí, lượng tiền mặt trong lưu thông, mức và biểu thuế, lương xuất nhập v.v... Quan điểm đó cũng có thể đặt ra ngay cả với loại giá cần bảo hộ. Tất nhiên, trong điều hành cụ thể phải tuỳ từng thời kỳ, từng loại hàng, từng hình thái thị trường và quy luật hình thành giá cả để lựa chọn tác động và nhân tố nào nhằm thực hiện được mục tiêu quản lý giá. Từ bài học thực tiễn của những năm tháng tiến hành cải cách giá trong thập kỷ 80, trong những năm qua Đảng và Nhà nước ta đã từng bước quản lý nghiêm ngặt hơn việc lưu thông tiền tệ, thu chi của ngân sách Nhà nước, hoàn chỉnh dần chính sách thuế và chính sách kinh tế đối ngoại, điều hoà quan hệ cung - cầu của một số mặt hàng và nhóm hàng, thực hiện việc hỗ trợ và cán thiệp vào giá nông sản phẩm... Tuy nhiên trong việc thực hiện các giải pháp đồng bộ, còn cần phải: - Tiếp tục hoàn chỉnh, nâng cao hiệu lực và kỷ cương trong việc thực hiện các chính sách vĩ mô gắn liền với mục tiêu bình ổn giá thị trường, phát triển và tăng trưởng nền kinh tế quốc dân. ở đây bao hàm cả sự phối hợp đồng bộ giữa các ngành các Bộ có liên quan, tránh "cắt khúc" và thiếu phối hợp đồng bộ giữa các ngành có liên quan. - Gia tăng sự chỉ đạo và chế độ trách nhiệm đối với việc điều hoà quan hệ cung cầu, bình ổn giá thị trường của các ngành hàng, nhóm hàng và mặt hàng thiết yếu đối với nề kinh tế, tránh những cơn sốt giá cục bộ. - Tăng cường hiệu lực của việc kiểm tra và thanh tra.

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

Đồng bộ tài khoản